5

"Hoang đường!" Kẻ hoàng đế giả mạnh tay đập xuống án rồng.

"Khương Chiêu Ý, ngươi ăn nói hàm hồ, có tin Trẫm trị ngươi tội khi quân phạm thượng, chu di cửu tộc Khương gia không!"

"Khi quân?" 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ta tiến lên một bước, không hề sợ hãi, 

"Vậy thì cũng phải là vị quân chủ thật sự cơ! Bệ hạ có còn nhớ kỳ săn b.ắ.n ba năm trước, ngài đã dùng tay nào để b.ắ.n trúng mắt hươu không?"

Kẻ hoàng đế giả ngẩn ra, không chút do dự đáp: "Tay phải."

Ta cười lạnh: "Bệ hạ thực sự có vết thương cũ ở tay phải, chưa từng dùng tay phải kéo cung, việc này chỉ có vài lão thần biết rõ. Còn ngươi vào ngày săn thu không chỉ dùng tay phải, mà tiễn thuật còn cực kỳ tinh xảo!"

Sắc mặt kẻ giả mạo trắng bệch.

Ta tiếp tục: "Bệ hạ không ăn thịt dê, vì lúc nhỏ từng bị dê húc bị thương. Nhưng tiệc đông năm ngoái, ngươi đã nếm món cừu nướng nguyên con."

"Bệ hạ phê tấu chương, có thói quen điểm một dấu chu sa bên cạnh chữ 'Chuẩn'. Tấu chương ngươi phê, chưa bao giờ có dấu điểm đó."

Ta kể ra từng việc một, sắc mặt kẻ hoàng đế giả mất đi huyết sắc theo từng lời ta nói.

Hắn cố tỏ ra bình tĩnh, biện bạch: 

"Trẫm tìm được danh y, chữa khỏi vết thương cũ, thói quen và ăn uống có chút thay đổi thì có gì không được? Quan viên trong triều có ai từng dị nghị về Trẫm nửa câu không?"

"Đừng diễn nữa!"

Ta nghiêm giọng quát lớn, từ trong ống tay áo lấy ra một cuộn lụa, chậm rãi mở ra.

"Nửa năm trước, Thái hậu nương nương băng hà. Trước khi lâm chung, bà đã đích thân viết di chiếu giao cho ma ma thân cận, trên đó viết rằng bà sớm đã nhận ra nhi t.ử mình có điều khác lạ, lệnh cho tâm phúc âm thầm điều tra! 

Còn có lời chứng của thị vệ đi theo cuộc săn ba năm trước, người đã bị ngươi diệt khẩu sau sự việc nhưng may mắn không ch.ết ! Bệ hạ, ngài có muốn từng cái một kiểm chứng không?"

Đêm qua ta cuối cùng đã tìm được vị ma ma bên cạnh Thái hậu, bà là cố nhân của mẫu thân ta, và đã giao di chiếu cho ta.

Kẻ hoàng đế giả tháo bỏ lớp ngụy trang, gương mặt trở nên vặn vẹo dữ tợn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Khương Chiêu Ý, ngươi tìm ch.ết ! Người đâu! Mau bắt nó lại cho trẫm!"

Cửa nách bị tông mở, hàng loạt hắc y nhân ùa vào, cầm đao lao về phía ta. Ta lùi gấp hai bước, rút ra con d.a.o găm Tần Sóc tặng.

Tiếng kim loại va chạm leng keng, chút võ công mèo cào của ta hoàn toàn không chịu nổi một đòn trước những sát thủ chuyên nghiệp. 

Con d.a.o găm nhanh ch.óng bị đ.á.n.h bay, lưỡi đao lạnh lẽo kề ngay cổ ta.

Kẻ giả mạo gầm lên: "Giữ mạng sống, để nó sống!"

Ta bị ép phải ngửa đầu lên, gương mặt lộ vẻ không hiểu: "Ta vẫn luôn không thông suốt, tại sao lại là Khương gia? Tại sao lại là ta?"

Kẻ giả mạo tiến lại gần, đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm ta, lực đạo mạnh đến mức tưởng như muốn bóp nát xương cốt. 

Ánh mắt hắn không có lấy nửa phần tham lam háo sắc, mà chỉ có một sự xem xét lạnh lùng như đang nhìn một món đồ vật.

"Tại sao ư?" 

Hắn mạnh bạo hất ta ra, khinh bỉ nói: 

"Ngươi tưởng ta là hạng hôn quân vì sắc mà mê muội? Lục cung phi tần này, gầy béo đủ loại ta hưởng dụng không hết, còn phải tơ tưởng đến một con nhóc miệng còn hôi sữa như ngươi sao?"

Ta vờ như kinh hãi nói: "Khoan đã, nha hoàn của ta đâu? Các người không gi.ết  nàng ấy đấy chứ!"

Kẻ giả mạo cười âm hiểm: "Yên tâm, ta sẽ cho hai người đoàn tụ ngay đây."

Hắn nháy mắt một cái, một tên hắc y nhân lập tức lôi Xuân Đào đang đứng ngoài điện vào, xô ngã xuống đất. 

Xuân Đào sợ hãi run lẩy bẩy, đầu cúi rất thấp.

"Tại sao lại chọn ta?" 

Ta nhìn trừng trừng vào kẻ giả mạo, ra sức giãy giụa, 

"Nói cho ta biết! Để ta được ch.ết  một cách minh bạch!"

Kẻ giả mạo đắc ý nhếch môi, cúi người sát lại gần ta, giọng nói hạ thấp như tiếng rắn độc phun tín: 

"Khương Chiêu Ý, ngươi có biết mình mang trong người huyết mạch Hi Hòa không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện