3

Ta và Tần Sóc quen biết nhau cũng chính trên những con phố náo nhiệt như thế.

Năm đó ông nội hắn là Tần lão tướng quân đại bại quân phương Bắc, khải hoàn vào kinh, bách tính cả thành đứng dọc hai bên đường reo hò. 

Ta theo các thẩm nương trong phủ chen vào đám đông xem náo nhiệt, kiễng chân, vươn cổ thật dài.

Bên cạnh cũng có một thiếu niên đang chen lấn, hắn cũng kiễng chân, chẳng cao hơn ta bao nhiêu nhưng cứ thích chen lên hàng đầu tiên. 

Ta không chịu thua kém, gắng sức nhảy lên thật cao.

Hắn liếc ta một cái, rồi nhảy còn cao hơn nữa.

Cứ như vậy, chúng ta cùng ganh đua giữa dòng người đông đúc, xem ai nhảy cao hơn, nhìn rõ hơn. 

Cuối cùng, cả hai đều mệt đến thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, rồi mới bị người lớn dắt đi.

Sau này Tần phủ dời đến ngay cạnh nhà ta, hai gia đình giao hảo. Chàng thiếu niên hay nhảy choi choi năm ấy hóa ra chính là tiểu công t.ử nhà họ Tần, Tần Sóc. 

Chúng ta từng trèo cùng một cái cây, móc cùng một ổ chim, lại cùng nhau bị tiên sinh phạt đòn. Nói một câu "thanh mai trúc mã" thật chẳng ngoa chút nào.

Năm mười hai tuổi, ta nổi hứng muốn học võ. Tần Sóc không lay chuyển nổi nên đành thực sự dạy ta vài thức kiếm pháp. 

Tiếc thay ta thật sự không có thiên phú này, luyện ròng rã ba tháng trời mà cũng chỉ thuộc mấy thức khởi đầu cơ bản nhất. 

Hắn vẫn kiên nhẫn sửa lại tư thế cho ta từng chút một, mặc dù ngoài miệng luôn chê bai:

"Khương Chiêu Ý, nàng luyện kiếm kiểu này là đang thêu hoa đấy à?"

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

 

Cứ ngỡ những ngày tháng ồn ào ấy sẽ kéo dài mãi mãi. Cho đến đêm qua, ta trèo tường tìm hắn, rút kiếm kề lên cổ hắn.

Thoát ra khỏi dòng hồi ức, ta nhìn vào góc nghiêng khuôn mặt đang căng thẳng của Tần Sóc, khẽ hỏi:

"Đêm qua ngươi hẹn ta đến Kính Hồ, vốn định nói điều gì?"

Giờ Tý ba khắc, họa lâu Kính Hồ, mười dặm đèn sen, cả kiếp trước lẫn kiếp này ta đều không thể đến hẹn.

Tần Sóc nghe vậy liền lấy từ trong n.g.ự.c ra một thanh đoản đao đưa cho ta:

"Ta tự tay đúc đấy, để nàng phòng thân."

Vỏ đao bằng gỗ mun, có khảm một viên ngọc xanh.

"Hửm? Không còn lời nào khác sao?" Ta nhận lấy đoản đao, ngước mắt nhìn hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Lời cần nói, đợi ta đ.á.n.h thắng trận trở về rồi nói sau."

Hắn lại đặt một tấm lệnh bài vào lòng bàn tay ta, mặt trên khắc một chữ "Tần" đầy mạnh mẽ. 

Đây là tín vật để điều động thân binh của Tần gia, hắn vốn chưa từng rời thân.

Lòng ta nóng bừng, siết c.h.ặ.t lệnh bài, trêu chọc: "Lần này ra tay quý giá vậy sao? Không tặng cào cào nữa à?"

Vành tai Tần Sóc đỏ bừng lên một cách rõ rệt. Hắn ngoảnh mặt đi chỗ khác, khẽ ho vài tiếng.

“Mấy con cào cào đó ta phải nằm bò trong bụi cỏ cả buổi trời mới bắt được đấy.”

Vài năm trước, mẫu thân bệnh mất, bà mai thay nhau lên cửa lo chuyện tục huyền cho phụ thân ta. 

Ta đã cãi nhau với phụ thân một trận, tâm trạng vốn đang cực kỳ tồi tệ. 

Tần Sóc khi ấy không biết phát điên cái gì, cứ mở miệng ra là mỉa mai, nói năng đầy gai góc. Ta tức đến phát khóc một trận.

Ngày hôm sau, hắn trèo tường sang, bảo là muốn tặng ta một món "bảo bối" lớn. 

Ta nhìn kỹ, thì ra là một chiếc l.ồ.ng tre nhỏ đựng hơn mười con cào cào to tướng đang nhảy xoành xoạch.

“Này, cho nàng trút giận đấy,” hắn cứng cổ, len lén liếc nhìn sắc mặt ta, “lấy chân dẫm, lấy lửa đốt, tùy nàng thích.”

Vết bùn trên vạt áo hắn vẫn còn đó, trên má còn dính mẩu cỏ khô, nhưng đôi mắt lại sáng rực như những vì sao. 

Chút uất ức trong lòng ta bỗng chốc tan biến, ta phì cười thành tiếng. Tần Sóc cũng nhếch miệng cười ngây ngô theo.

Chuyện mới chỉ cách đây vài năm, mà lúc này nhớ lại, sao thấy xa xôi như đã cách cả một đời. 

Ta nắm c.h.ặ.t lệnh bài và đoản đao, cố chớp mắt để ngăn lệ rơi: “Tần Sóc, bình an trở về.”

“Ừ, ta đi đây.” Hắn đưa tay xoa xoa đầu ta.

Chóp mũi ngửi thấy một mùi t.h.u.ố.c cực nhạt, ta khẽ nhíu mày: “Mới bao lâu đâu mà trên ống tay áo ngươi đã ám mùi t.h.u.ố.c rồi...”

Tần Sóc nhấc cánh tay lên ngửi ngửi, đáp: 

“Đúng thế, nếu là người suốt ngày ngâm mình trong hũ t.h.u.ố.c, e là dù chẳng mặc y phục thì hơi t.h.u.ố.c cũng thấm đẫm toàn thân, làm sao cũng không tan hết được.”

Thần sắc ta bỗng trở nên lạnh lẽo, trong đầu như có một tia chớp xẹt qua. 

Vạt áo màu minh vàng phất phơ nơi góc tường, mùi đan d.ư.ợ.c khó lòng che giấu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện