10
Bí pháp được sử dụng? Kẻ hoàng đế giả vẫn luôn không tìm thấy, tộc Hi Hòa bên ngoại mấy chục năm qua cũng chỉ xuất hiện đúng một lần…
Một tia sáng đột ngột xẹt qua tâm trí, ta chợt nhớ đến miếng ngọc bội luôn bị rơi vỡ kia!
Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta, cả kiếp trước lẫn kiếp này, nó đều bị nứt vào cùng một thời điểm.
Ta dùng lực bẻ mạnh miếng ngọc bội, bên trong quả nhiên là rỗng, một mảnh lụa mỏng ngả vàng rơi ra.
"Tìm thấy bí pháp rồi!"
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ta lảo đảo lao xuống núi, hận không thể mọc thêm đôi cánh để bay ngay về bên cạnh Tần Sóc.
Trong phủ một mảnh hỗn loạn. Tần Sóc đang nằm hôn mê bất tỉnh trong phòng ngủ, sắc mặt xám xịt như tờ giấy.
Ta cho người lui ra, làm theo những gì ghi trên mảnh lụa, rạch cổ tay, nhỏ m.á.u vào môi chàng, nắm c.h.ặ.t t.a.y chàng và thấp giọng tụng đọc những phù văn cổ xưa.
"... Lấy m.á.u của ta, kết ước mạng của chàng. Đồng sinh cộng t.ử, không rời không bỏ."
Huyết quang lóe lên nhẹ rồi lặn vào giữa lông mày chàng. Sắc mặt Tần Sóc dần dần khôi phục vẻ hồng nhuận.
Vài ngày sau, Tần Sóc tỉnh lại trong ánh nắng mai. Chàng chớp mắt, ánh mắt rơi trên khuôn mặt tiều tụy của ta, tràn đầy xót xa.
"Chiêu Ý, nàng đã làm gì vậy?"
Ta vừa khóc vừa cười, nhào vào lòng chàng: "Tần Sóc, chàng đừng mong bỏ lại ta mà đi trước."
Cánh tay chàng siết c.h.ặ.t, vùi mặt vào cổ ta, đôi vai khẽ run rẩy. Dưới niềm vui thoát khỏi cái ch.ết , bóng tối vẫn còn đó.
"Tần Sóc, chàng đã bị trúng độc, nên cơ thể mới suy sụp nhanh đến thế. Máu Hi Hòa cả đời chỉ có thể dùng một lần, thật tình cờ là nó đã giải được độc trong người chàng."
Tần Sóc vuốt tóc ta, chậm rãi nói: "Xem ra, kẻ đó đã ra tay rồi."
"Chiêu Ý, nàng nói xem, tên hoàng đế giả đó thật sự chỉ là một xướng ca thôi sao?"
Ta ngẩn người.
"Một xướng ca làm sao có thể âm thầm huấn luyện nhiều sát thủ võ nghệ cao cường như vậy?
Làm sao biết được truyền thuyết cổ xưa về huyết mạch Hi Hòa? Và làm sao có thể bắt chước Bệ hạ giống đến mức gần như không có kẽ hở?"
“Bệ hạ thật sự hoàn toàn không hay biết gì sao? Ngài bị giam cầm trong Hoàng lăng suốt ba năm, làm thế nào biết được Thái hậu đã băng hà?”
Tim ta đập mạnh liên hồi, tiếp lời: “Kẻ giả mạo giống như một quân cờ được lựa chọn tỉ mỉ.”
Tần Sóc gật đầu:
“Có lẽ ban đầu là đôi bên cùng có lợi, nhưng sau đó sự cám dỗ của hoàng quyền quá lớn, quân rối bị thao túng nảy sinh dị tâm, quay lại phản phe chủ.
Chuyện này, e rằng chỉ có chính bọn họ mới tường tận.”
Kẻ giả mạo đã bị bí mật c.h.é.m đầu, ch.ết không đối chứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu sau lưng hắn thật sự có một bàn tay nham hiểm hơn, vậy thì chủ nhân của bàn tay đó... liệu hắn có đang thèm khát m.á.u của ta giống như vậy không?
Có những chuyện, càng nghĩ kỹ càng thấy rợn người.
“Tiên đế từng hạ minh chiếu, thuật luyện đan họa quốc ương dân. Ba năm trước sau kỳ săn thu, kẻ giả mạo đã cho xây phòng luyện đan trong cung, mấy vị lão thần liên danh dâng sớ can gián, người đứng đầu chính là phụ thân nàng!”
Chẳng trách hắn không tiếc tay tàn sát Khương gia và khi nghe tin phụ thân ta còn sống lại kinh ngạc đến thế.
May mắn là từ đầu năm phụ thân đã từ quan đi chu du, ông nội của Tần Sóc cũng đang trấn thủ nơi biên ải xa xôi.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, ta ôm c.h.ặ.t lấy Tần Sóc: “Chúng ta đi thôi, rời khỏi kinh thành.”
Tần Sóc nhanh ch.óng dâng sớ, lấy lý do thương bệnh chưa lành để từ bỏ mọi chức quan.
Hoàng đế mấy phen lưu luyến giữ lại không thành, cuối cùng cũng chấp thuận.
Chúng ta bán sạch sản nghiệp trong kinh, lặng lẽ rời đi.
Xe ngựa vừa ra khỏi thành ba mươi dặm, truy binh đã đuổi tới. Tần Sóc bảo vệ ta gắt gao sau lưng.
Trong lúc hỗn chiến, một mũi tên tẩm độc xé gió lao đến. Chàng dùng hết sức lực c.h.é.m ch.ết tên truy binh cuối cùng, nhưng chính mình cũng trúng tiễn, ngã nhào ra sau.
Phía sau là vực thẳm, ta trơ mắt nhìn bóng hình chàng rơi xuống.
“Tần Sóc!”
“Chiêu Ý, chạy về phía trước đi, đừng quay đầu lại!”
Giọng nói cuối cùng của chàng lẫn trong tiếng gió truyền đến, “Đợi ta trở về!”
Xe ngựa đi về phía Nam suốt bảy ngày bảy đêm, cuối cùng dừng lại ở một ngôi làng hẻo lánh cách biệt với thế gian.
Ta dựng một căn nhà trúc dưới chân núi, rào dậu quanh sân, học cách trồng rau.
Xuân đi thu đến, vào một buổi hoàng hôn, sau lưng truyền đến tiếng bước chân rất khẽ, giẫm lên lớp lá khô rụng đầy đất.
Ta chậm rãi đứng dậy quay đầu lại, Tần Sóc đang đứng ngay ngoài hàng rào.
Chàng mặc một bộ y phục vải thô, gầy đi nhiều, nhưng ánh mắt lại sáng rực đến kinh người.
Ta xách váy lao tới, được chàng ôm c.h.ặ.t vào lòng. Hơi ấm nóng hổi, nhịp tim quen thuộc, nước mắt ta tuôn rơi như mưa.
“Tần Sóc, đây không phải là mơ chứ?”
Nụ hôn nóng bỏng đặt lên môi ta như ngọn lửa thảo nguyên thiêu cháy mọi thứ.
“Chiêu Ý, nếu là mơ thì chúng ta đừng bao giờ tỉnh lại.”
“Kiếp này, chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau.”
HẾT
Bí pháp được sử dụng? Kẻ hoàng đế giả vẫn luôn không tìm thấy, tộc Hi Hòa bên ngoại mấy chục năm qua cũng chỉ xuất hiện đúng một lần…
Một tia sáng đột ngột xẹt qua tâm trí, ta chợt nhớ đến miếng ngọc bội luôn bị rơi vỡ kia!
Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta, cả kiếp trước lẫn kiếp này, nó đều bị nứt vào cùng một thời điểm.
Ta dùng lực bẻ mạnh miếng ngọc bội, bên trong quả nhiên là rỗng, một mảnh lụa mỏng ngả vàng rơi ra.
"Tìm thấy bí pháp rồi!"
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ta lảo đảo lao xuống núi, hận không thể mọc thêm đôi cánh để bay ngay về bên cạnh Tần Sóc.
Trong phủ một mảnh hỗn loạn. Tần Sóc đang nằm hôn mê bất tỉnh trong phòng ngủ, sắc mặt xám xịt như tờ giấy.
Ta cho người lui ra, làm theo những gì ghi trên mảnh lụa, rạch cổ tay, nhỏ m.á.u vào môi chàng, nắm c.h.ặ.t t.a.y chàng và thấp giọng tụng đọc những phù văn cổ xưa.
"... Lấy m.á.u của ta, kết ước mạng của chàng. Đồng sinh cộng t.ử, không rời không bỏ."
Huyết quang lóe lên nhẹ rồi lặn vào giữa lông mày chàng. Sắc mặt Tần Sóc dần dần khôi phục vẻ hồng nhuận.
Vài ngày sau, Tần Sóc tỉnh lại trong ánh nắng mai. Chàng chớp mắt, ánh mắt rơi trên khuôn mặt tiều tụy của ta, tràn đầy xót xa.
"Chiêu Ý, nàng đã làm gì vậy?"
Ta vừa khóc vừa cười, nhào vào lòng chàng: "Tần Sóc, chàng đừng mong bỏ lại ta mà đi trước."
Cánh tay chàng siết c.h.ặ.t, vùi mặt vào cổ ta, đôi vai khẽ run rẩy. Dưới niềm vui thoát khỏi cái ch.ết , bóng tối vẫn còn đó.
"Tần Sóc, chàng đã bị trúng độc, nên cơ thể mới suy sụp nhanh đến thế. Máu Hi Hòa cả đời chỉ có thể dùng một lần, thật tình cờ là nó đã giải được độc trong người chàng."
Tần Sóc vuốt tóc ta, chậm rãi nói: "Xem ra, kẻ đó đã ra tay rồi."
"Chiêu Ý, nàng nói xem, tên hoàng đế giả đó thật sự chỉ là một xướng ca thôi sao?"
Ta ngẩn người.
"Một xướng ca làm sao có thể âm thầm huấn luyện nhiều sát thủ võ nghệ cao cường như vậy?
Làm sao biết được truyền thuyết cổ xưa về huyết mạch Hi Hòa? Và làm sao có thể bắt chước Bệ hạ giống đến mức gần như không có kẽ hở?"
“Bệ hạ thật sự hoàn toàn không hay biết gì sao? Ngài bị giam cầm trong Hoàng lăng suốt ba năm, làm thế nào biết được Thái hậu đã băng hà?”
Tim ta đập mạnh liên hồi, tiếp lời: “Kẻ giả mạo giống như một quân cờ được lựa chọn tỉ mỉ.”
Tần Sóc gật đầu:
“Có lẽ ban đầu là đôi bên cùng có lợi, nhưng sau đó sự cám dỗ của hoàng quyền quá lớn, quân rối bị thao túng nảy sinh dị tâm, quay lại phản phe chủ.
Chuyện này, e rằng chỉ có chính bọn họ mới tường tận.”
Kẻ giả mạo đã bị bí mật c.h.é.m đầu, ch.ết không đối chứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu sau lưng hắn thật sự có một bàn tay nham hiểm hơn, vậy thì chủ nhân của bàn tay đó... liệu hắn có đang thèm khát m.á.u của ta giống như vậy không?
Có những chuyện, càng nghĩ kỹ càng thấy rợn người.
“Tiên đế từng hạ minh chiếu, thuật luyện đan họa quốc ương dân. Ba năm trước sau kỳ săn thu, kẻ giả mạo đã cho xây phòng luyện đan trong cung, mấy vị lão thần liên danh dâng sớ can gián, người đứng đầu chính là phụ thân nàng!”
Chẳng trách hắn không tiếc tay tàn sát Khương gia và khi nghe tin phụ thân ta còn sống lại kinh ngạc đến thế.
May mắn là từ đầu năm phụ thân đã từ quan đi chu du, ông nội của Tần Sóc cũng đang trấn thủ nơi biên ải xa xôi.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, ta ôm c.h.ặ.t lấy Tần Sóc: “Chúng ta đi thôi, rời khỏi kinh thành.”
Tần Sóc nhanh ch.óng dâng sớ, lấy lý do thương bệnh chưa lành để từ bỏ mọi chức quan.
Hoàng đế mấy phen lưu luyến giữ lại không thành, cuối cùng cũng chấp thuận.
Chúng ta bán sạch sản nghiệp trong kinh, lặng lẽ rời đi.
Xe ngựa vừa ra khỏi thành ba mươi dặm, truy binh đã đuổi tới. Tần Sóc bảo vệ ta gắt gao sau lưng.
Trong lúc hỗn chiến, một mũi tên tẩm độc xé gió lao đến. Chàng dùng hết sức lực c.h.é.m ch.ết tên truy binh cuối cùng, nhưng chính mình cũng trúng tiễn, ngã nhào ra sau.
Phía sau là vực thẳm, ta trơ mắt nhìn bóng hình chàng rơi xuống.
“Tần Sóc!”
“Chiêu Ý, chạy về phía trước đi, đừng quay đầu lại!”
Giọng nói cuối cùng của chàng lẫn trong tiếng gió truyền đến, “Đợi ta trở về!”
Xe ngựa đi về phía Nam suốt bảy ngày bảy đêm, cuối cùng dừng lại ở một ngôi làng hẻo lánh cách biệt với thế gian.
Ta dựng một căn nhà trúc dưới chân núi, rào dậu quanh sân, học cách trồng rau.
Xuân đi thu đến, vào một buổi hoàng hôn, sau lưng truyền đến tiếng bước chân rất khẽ, giẫm lên lớp lá khô rụng đầy đất.
Ta chậm rãi đứng dậy quay đầu lại, Tần Sóc đang đứng ngay ngoài hàng rào.
Chàng mặc một bộ y phục vải thô, gầy đi nhiều, nhưng ánh mắt lại sáng rực đến kinh người.
Ta xách váy lao tới, được chàng ôm c.h.ặ.t vào lòng. Hơi ấm nóng hổi, nhịp tim quen thuộc, nước mắt ta tuôn rơi như mưa.
“Tần Sóc, đây không phải là mơ chứ?”
Nụ hôn nóng bỏng đặt lên môi ta như ngọn lửa thảo nguyên thiêu cháy mọi thứ.
“Chiêu Ý, nếu là mơ thì chúng ta đừng bao giờ tỉnh lại.”
“Kiếp này, chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau.”
HẾT
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









