1

Tất nhiên ta không gi.ết  nổi hắn. 

Hắn là Tần tiểu tướng quân danh tiếng lẫy lừng, mười bốn tuổi ra trận, mười sáu tuổi c.h.é.m tướng. 

Nhưng được sống lại lần nữa, cách duy nhất ta có thể nghĩ ra chính là cầu cứu Tần Sóc.

Ta sợ hắn nghĩ ta nói nhảm, ta không đưa ra được bất cứ bằng chứng nào, chỉ có thể dùng cái ch.ết  để uy h.i.ế.p.

Ta đang đ.á.n.h cược, cược vào tình nghĩa thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau bao nhiêu năm qua.

Tần Sóc nhìn ta đăm đăm hồi lâu, ánh nến trong mắt hắn lúc tỏ lúc mờ. 

Đúng lúc ta đang định thuyết phục hắn thêm lần nữa, hắn giơ hai ngón tay lên, nhẹ nhàng đẩy lưỡi kiếm ra.

"Đi."

Ta trợn tròn mắt vì không dám tin: "Ngươi tin rồi sao?"

Tần Sóc không đáp, hắn vớ lấy chiếc áo choàng, động tác dứt khoát: "Đi cửa sau."

Khương phủ, phụ thân ta đang cầm chén trà ngồi giữa chính sảnh, gương mặt lộ vẻ giận dữ.

“Cái gì mà họa diệt môn, đúng là hồ nháo!”

“Cha!” Ta quỳ sụp xuống, “Người hãy tin Chiêu Nhi một lần thôi! Trong mơ, Khương gia m.á.u chảy thành sông, Xuân Đào ch.ết  ngay trước mặt con, còn người cũng...”

Ta nghẹn ngào không nói tiếp được nữa. Đối với ta, đó làm sao có thể là mơ được chứ. Đó là những ký ức đau thương từng thật sự xảy ra.

Cha nhìn ta, rồi lại nhìn sang Tần Sóc phía sau lưng ta.

“Thằng ranh nhà họ Tần, ngươi cũng theo con bé hồ nháo sao?”

Tần Sóc chắp tay: “Khương bá phụ, việc liên quan đến sống ch.ết, thà tin là có còn hơn không.”

Cha im lặng hồi lâu, sắc mặt trầm xuống như muốn nhỏ ra nước. Cuối cùng, ông bỗng đứng bật dậy, đặt mạnh chén trà xuống bàn.

“Đánh thức tất cả mọi người, sau một nén nhang tập trung tại cửa sau!”

Tại cửa sau đã đỗ sẵn năm cỗ xe ngựa, thân binh nhà họ Tần đang giúp chuyển hành lý lên xe. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa đi qua một giao lộ, xe ngựa đột ngột phanh gấp. Một nhóm hắc y nhân bịt mặt từ hai đầu ngõ vây quanh.

Tần Sóc quát khẽ: “Cảnh giác!”

Ta nhảy xuống xe, m.á.u toàn thân bỗng chốc lạnh toát.

“Sao bọn chúng lại đến sớm thế này?”

Kiếp trước đến giờ Tý chúng mới ra tay, hiện tại còn chưa tới giờ Tuất. 

Trừ phi, chúng đã sớm phục kích gần đây, sớm đã xem Khương phủ như cá nằm trong chậu.

Tần Sóc thần sắc lẫm liệt tuốt kiếm, thân binh Tần gia dàn trận phía sau hắn.

Thủ lĩnh hắc y nhân phất tay, đôi bên tức khắc lao vào đ.â.m c.h.é.m kịch liệt, ánh đao lạnh lẽo.

Tần Sóc một kiếm đ.â.m xuyên vai một hắc y nhân, trở tay lại c.h.é.m ngã thêm một tên. Máu b.ắ.n lên mặt, hắn không hề chớp mắt. 

Đây chính là vị Tướng quân họ Tần sau này quét sạch phương Bắc, sát khí đã bắt đầu hiển lộ rõ nét.

Một hắc y nhân vòng ra sau xe, lưỡi đao đ.â.m thẳng vào mặt ta. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Kiếm của Tần Sóc còn nhanh hơn, “phụt” một tiếng đ.â.m thủng cổ họng tên đó, m.á.u nóng phun đầy mặt ta.

Cái nóng dính dấp ấy lập tức kéo ta về lại ký ức. 

Kiếp trước, khi m.á.u của Xuân Đào b.ắ.n lên mặt ta cũng nóng rực như vậy. 

Ta như thấy lại nàng nằm bò trên ngưỡng cửa, đôi mắt trợn ngược nhìn về phía ta.

Ta đi chân trần chạy vào tiền viện, những người thân ban ngày còn nói cười, bận rộn, ban đêm đã nằm la liệt ngang dọc nơi đó. 

Ta điên cuồng chống trả, bị chế ngự dễ dàng, bị bắt giữ rồi bị cắt đứt gân tay gân chân.

Ta bị quẳng dưới đất như một miếng giẻ rách, trơ mắt nhìn phụ thân bị một kiếm xuyên họng, m.á.u b.ắ.n xa tới ba thước.

... Đột nhiên, một bàn tay ấm áp mạnh mẽ kéo ta trở về thực tại.

Tần Sóc đứng quay lưng về phía ta, mũi kiếm nhỏ m.á.u, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường: "Đừng sợ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện