Cảnh vật xung quanh vẫn giống như trước, vô cùng quen thuộc, vẫn là cửa hàng quần áo kia nhưng toàn bộ thế giới bị ánh sáng màu đỏ bao phủ, xung quanh ánh lên thứ diễm quang nhàn nhạt.

Nhìn từ bên ngoài sẽ thấy quỷ vực rất nhỏ nhưng khi vào trong, không gian của quỷ vực cứ như mở rộng vô hạn, chẳng khác gì một không gian đến từ dị giới, nằm giữa hiện thực và hư ảo. Ngay cả Dương Gian, người sở hữu quỷ vực cũng không thể phân tích được quỷ vực là gì.

Giờ phút này, có một cỗ thi thể đứng trước mặt Dương Gian, nó đã mất một cánh tay, đầu đang xoay 180 độ về phía sau.

Dương Gian nhận ra cổ thi thể này, là của tên đồ đệ đi theo La đại sư lúc trước, nhìn khoảng hơn 30 tuổi, còn rất trẻ.

"Quả nhiên, lệ quỷ lựa chọn nhập vào thi thể tươi mới nhất, những thi thể bị hư thối hoặc không có cân xứng thì sẽ bị nó bỏ qua. Nhưng... Không loại trừ khả năng nó có năng lực tùy tiện nhập vào một người nào đó bất kỳ. Nếu như vậy, dù cho Nghiêm Lực lợi hại đến cỡ nào đi nữa cũng không thể nào bắt nó lại được, trừ phi anh ta có thể hạn chế toàn bộ thi thể một lần, có điều bị hắn nhốt vào quỷ vực lại khác, đây là cách duy nhất có thể ngăn cản quỷ bỏ chạy. Nghiêm Lực lựa chọn hợp tác với hắn thập phần chính xác, vừa rồi không có lãng phí sức lực của Nghiêm Lực, để anh ta mạo hiểm làm mồi nhử."

Ánh mắt Dương Gian liếc nhìn thời gian đang chạy trên chiếc điện thoại, đã tốn 2 phút 40 giây.

Thế nhưng không quan trọng, hắn đã tìm ra được lệ quỷ rồi, mà cực hạn của hắn là 5 phút đồng hồ. Kế tiếp, chỉ cần giam con quỷ này lại là xong, dù kéo dài đến 5 phút đi nữa cũng không sao hết. Tuy nhiên, hiện tại mới là thời khắc nguy hiểm nhất.

Lúc này, Dương Gian hít một hơi thật sâu, mấy lần trước hắn chỉ đánh nhau với thi thể bị quỷ khống chế, còn hiện tại là đối mặt trực tiếp với quỷ thật sự.

Trước mắt, cỗ thi thể này đâu còn lựa chọn nào khác, nó không đứng im bất động nữa. Có lẽ do Dương Gian đã khám phá ra việc nó núp trong cơ thể này nên hiện tại cứ như máy móc đang lên dây cót vậy, chậm rãi quay người, khôi phục lại trạng thái bình thường, sau đó đi về phía Dương Gian.

Không biết con mắt màu xám của nó có nhìn thấy gì hay không nhưng nó cứ nhìn chằm chằm vào Dương Gian.

Chết lặng, cứng ngắc, không có chút tình cảm nào, tựa như một món đồ chơi hình người chỉ nhìn chằm chằm nhưng cái nhìn đó lại khiến cho Dương Gian phải rùng mình một chút.

Có lẽ do đây không phải lần đầu tiên Dương Gian tiếp xúc với quỷ, hơn nữa con quỷ gõ cửa lúc trước còn khủng bố hơn nhiều, thế nên hắn không giật mình nhiều.

Bất chợt, lệ quỷ bắt đầu hành động.

Động tác của nó rất nhanh, nó điều khiển cỗ thi thể còn tươi mới chạy đến bên cạnh Dương Gian với tốc độ mà người bình thường không thể nào đạt được. Chỉ mất khoảng 2 giây, lệ quỷ đã đến trước mặt con mồi, sau đó đưa một tay ra, mục tiêu không phải là đầu của Dương Gian mà là con mắt.

"Tay của Nghiêm Lực, mắt quỷ của ta... Có phải con quỷ nhà ngươi đang muốn kiếm từng bộ phận để chắp vá thành một cơ thể lệ quỷ hoàn chỉnh? Thế nên ngươi mới không ngừng tìm kiếm, không ngừng đổi thân thể... Ngươi đang tìm một thân thể thích hợp cho bản thân ngươi a?"

Dương Gian không chút nhúc nhích, hắn đứng tại chỗ, không tránh được cũng không muốn tránh.

"Xem ra ngươi và con quỷ anh kia là cùng một dạng, không gian trưởng thành của các ngươi rất lớn, một khi ngươi thu thập đầy đủ các bộ phận để ghép thành lệ quỷ, chắc mức độ khủng bố của ngươi chắc chắn phải là cấp S, cấp hủy diệt, đáng tiếc, hiện tại ngươi không có khủng bố được như thế."

Dương Gian đứng yên như thế, mặc cho con quỷ kia túm lấy con mắt trên mu bàn tay của hắn.

Thế nhưng chỉ một giây sau, hắn lại biến mất rồi xuất hiện ở phía sau con quỷ, cách nókhông xa lắm.

"Ta đúng là vô cùng may mắn, vì hôm nay mới có thể ngăn chặn được một con quỷ cực kỳ khủng bố trong tương lai, chỉ là đến giờ, ta vẫn không thể hiểu, loài quỷ các ngươi có trí tuệ hay không vậy?"

Ý đồ của hắn là dựa vào hành động của con quỷ để phân tích, xem xét, phỏng đoán các thông tin có lợi cho bản thân, đem kết quả của lần hành động này để suy luận ra nhiều thứ khác. Nhưng mà con quỷ này không chịu hợp tác, nó không trả lời, chỉ đứng một chỗ chẳng chịu nhúc nhích nữa.

"Đã không còn cách nào nói chuyện, vậy cũng nên giam giữ thứ khủng bố như ngươi lại thôi."

Dương Gian không dám khinh thường dù ở đây là quỷ vực của hắn.

"Nghiêm Lực, đến lượt anh ra tay rồi."

Dựa theo ánh sáng màu đỏ bao phủ toàn bộ tiệm bán quần áo, bóng dáng của Dương Gian lại hiện ra kèm một cỗ thi thể.

Lúc này Nghiêm Lực cũng đã nhặt lại cánh tay bị con quỷ gỡ xuống, không biết anh ta dùng cách gì để gắn cánh tay nguyên vẹn lại, có lẽ đây là một trong những năng lực của con quỷ trong người anh ta.

Trông thấy Dương Gian xuất hiện, anh ta nheo mắt nhìn, sau đó hỏi:

"Xác định là cỗ thi thể này?"

Dương Gian nói:

"Tôi đã dùng quỷ vực nhốt nó lại rồi, khi tôi nhốt nó thì mấy thi thể này có động đậy gì không?"

"Chuyện này... Không động đậy."

Nghiêm Lực nhìn lại mấy bộ thi thể kia, không thấy chúng có động tĩnh gì.

"Tôi chỉ muốn xác minh lại mà thôi, nếu như đoán sai cậu cũng biết chuyện gì xảy ra rồi đó."

Dương Gian nói:

"Vốn dĩ cái này là liều mạng để làm, sao còn cái gì gọi là nếu như, có thể thành công giam giữ nó, anh sẽ xin nghỉ hưu sớm đúng không? Giá trị thứ này hẳn khoảng 100 triệu, khi đó dù anh có chết cũng không còn gì tiếc nuối... đối với tôi cũng vậy đó."

"Đúng vậy"

Nghiêm Lực cắn răng đi vào bên trong quỷ vực.

Quỷ vực không phải nói vào là có thể vào, phải có sự cho phép của Dương Gian anh ta mới vào được.

Có lẽ do Nghiêm Lực có thể uy hiếp được con quỷ nên khi anh ta vừa đi đến, ngay lập tức có một cái bóng mơ hồ chui ra từ thi thể nó.

Sau đó chợt biến hóa, thay đổi rồi biến thành bộ dạng giống y đúc với Dương Gian... có điều con quỷ này không đầu.

Bóng quỷ không đầu!

Đây chính là bộ mặt thật sự của nó? Khó trách đầu của các bộ thi thể đều hư thối rất nhanh thì ra nó đang thiếu đầu. Nghiêm Lực thấy vậy vội vàng hét to.

"Dương Gian, nó đang nhắm vào cậu đó."

Còn chưa nói xong, cái bóng quỷ đã đến gần, như muốn hòa cùng một thân thể với hắn.

Không biết Dương Gian phản ứng chậm hay bóng quỷ quá nhanh, quá quỷ dị mà chỉ trong chốc lát, bóng quỷ đã nhập vào người Dương Gian.

Hắn không động đậy...

"Không thể nào?"

Tròng mắt Nghiêm Lực co rút lại, căng thẳng trong lòng, tiếp xúc lâu như thế nên anh ta hiểu rõ năng lực của con quỷ này.

Đây là một con quỷ có thể chiếm lấy thân thể người... Không chỉ người, đồ vật khác cũng vậy, nếu Dương Gian bị chiếm thân thể thì anh ta lập tức xong đời.

"Anh ngạc nhiên gì chứ? Con quỷ này chỉ nhập vào một con ma nơ canh mà thôi, hiện tại xem ra, quỷ cũng biết lừa gạt người a."

Âm thanh của Dương Gian vang lên, không biết từ lúc nào hắn đã đi đến trước mặt Nghiêm Lực mà không có bị tổn thương gì, theo ánh sáng màu đỏ lóe lên một cái, đột nhiên người bị quỷ nhập lại biến đổi thành một con ma nơ canh.

"Đây chính là năng lực của quỷ vực à?"

Nghiêm Lực kinh ngạc nhìn Dương Gian, hắn cứ luôn xuất quỷ nhập thần vậy.

Anh ta không khỏi nghi ngờ, có thể Dương Gian đứng trước mắt mình là giả, thế nhưng dù là giả đi nữa, anh ta không thể nào đoán được.

Quỷ vực có thể tùy ý bóp méo hiện thực, chỉ có những thứ Dương Gian cho rằng đó là thật, nó mới là thật.

Dương Gian nói:

"Thời gian sắp hết rồi, nhanh ra tay đi."

"Tôi biết."

Nghiêm Lực lấy lại tinh thần từ nỗi khiếp sợ, vội vàng chạy đến, mới bước một bước, anh ta đã đi đến trước mặt con ma nơ canh.

Ngay cả khoảng cách cũng có thể rút ngắn?

Nghiêm Lực không có thời gian để quan tâm đến quỷ vực nữa, anh ta túm lấy cổ tay của con ma nơ canh, máu tươi trào ra từ hai tay nhanh chóng thấm vào trong.

"Bịch bịch, bịch bịch....."

Có thể do anh ta hạn chế năng lực thật sự của con quỷ nên toàn bộ thi thể trong tiệm bán quần áo liên tục ngã xuống.

Mấy cái đầu kia lập tức tách rời khỏi thi thể, cứ như là xếp xong gỗ thì phá đi vậy.

Dương Gian nhìn nhìn, sau đó nói:

"Có tác dụng, chúc mừng chúc mừng a, anh đã bắt được con quỷ chính thức, năng lực của anh rất mạnh, tôi chỉ có thể vây khốn nó mà thôi, mà anh thì có thẻ hạn chế nó."

Nghiêm Lực cười khổ.

"Đừng có đùa, cái quỷ vực khó lý giải của cậu mới là thứ khủng bố, trừ phi hai tay tôi túm lấy quỷ, nếu không sẽ chẳng có tác dụng gì. Một khi hạn chế không được thì không có mạng để mà chạy trốn nữa, chẳng qua nếu hai chúng ta hợp tác, việc bắt quỷ lại trở nên dễ dàng."

Nói xong, anh ta mới liếc nhìn Dương Gian một cái.

Đúng thật, năng lực của hai người bổ trợ cho nhau rất tốt.

Sau đó Nghiêm Lực lại cảm thấy tiếc nuối, bởi vì anh ta sắp đến cực hạn rồi, sống không được bao lâu nữa, nếu gặp Dương Gian sớm hơn, có lẽ mọi chuyện đã chuyển biến khác.

Thế nhưng, nói đi cũng phải nói lại, mấy ngày trước Dương Gian vẫn là một học sinh đây này, hắn vừa mới trở thành người điều khiển quỷ thôi.

Dương Gian:

"Mấy lời đó thì để xong việc rồi nói, sắp đến bốn phút rồi, nếu không muốn tôi chết vì lệ quỷ sống lại thì mau bắt nó đi."

Nghiêm Lực nói:

"Chờ một chút, không thể nhanh hơn được."

Dương Gian nghe vậy chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Khoảng 10 giây sau, sau khi ngâm đủ máu quỷ của Nghiêm Lực, ma nơ canh chậm rãi hòa tan.

Đúng thế, các người không có nhìn nhầm đâu.

Máu quỷ thấm dần vào trong con ma nơ canh, sau đó bao phủ toàn thân và bắt đầu hòa tan nó.

Dường như bóng quỷ bám vào nó cũng bị hòa tan.

Máu tươi chảy xuống một chỗ tạo thành một vũng máu, ngay cả quỷ vực xung quanh cũng bị ảnh hưởng.

Lúc này, Nghiêm Lực ngồi xổm xuống, đặt tay bên trên vũng máu, máu tươi nhanh chóng bị anh ta hút vào cơ thể, máu biến mất rất nhanh, cuối cùng chỉ còn lại một đống nho nhỏ, thế nhưng trong vũng máu lại có một bóng người không đầu đang giãy dụa.

Nó vươn tay, xoay người cố gắng thoát ra khỏi vũng máu, có điều tất cả đều vô ích, máu tươi như một cái xích, xích nó lại, không cho nó thoát ra.

"Hiện tại có thể bắt nó rồi"

Nghiêm Lực lấy ra cái hộp làm bằng vàng, dù kích thước không lớn nhưng dư xài với bãi máu nhỏ này.

Máu tươi trên mặt đất bỗng nhúc nhích, cứ như là có sinh mạng mang theo con quỷ chảy vào trong hộp.

"Cộp!"

Chiếc hộp đóng lại kín kẽ nhưng Nghiêm Lực cảm thấy không yên tâm, anh ta lấy một đống giấy bạc rồi bọc lại.

"Hiện tại chỉ có thể nhốt sơ nó mà thôi, sau khi đóng cái nắp bằng vàng lại rồi hàn kín toàn bộ kẻ hở, nó sẽ không thể nào thoát ra được. Bằng không, chỉ cần để lọt một kẽ hở, lệ quỷ này cũng sẽ thoát ra ngoài được, trước kia có mấy người làm sơ sìa đều nếm phải thiệt thòi."

Xong hết toàn bộ, anh ta mới thở phào một hơi.

"Như vậy à? Kiến thức rất thực tế."

Dương Gian quan sát toàn bộ quá trình, cố gắng nhớ kỹ trong lòng.

Chỉ nhốt lệ quỷ vào hộp thôi còn chưa đủ, còn cần hàn kín lại, không lưu lại lỗ hổng nào hết.

Sau đó hắn chậm rãi mở miệng, nói:

"Nếu đã bắt được con quỷ, tiếp theo anh định làm gì? Không ngại thì tạm thời để tôi cất cái hộp, anh cảm thấy thế nào?"

….

Sau khi bắt được con quỷ, mối quan hệ hợp tác giữa Dương Gian cùng Nghiêm Lực dừng lại ở đây.

Kế tiếp sẽ là phần tranh thủ lợi ích cho bản thân.

Hộp, chỉ có một cái hộp, Dương Gian không có lý do gì để Nghiêm Lực giữ.

Đi ra ngoài rồi ai biết chuyện gì xảy ra?

Đầu năm nay, người nợ tiền mới chính là đại nhân a.

"Dương Gian, lời của cậu có nghĩa là gì? Cậu nghĩ tôi sẽ chiếm lấy thứ này một mình sao?"

Nghiêm Lực nhíu mày, nhìn Dương Gian.

"Tạm thời cứ để thứ này ở chỗ tôi, sau đó tôi sẽ đi về câu lạc bộ tung tin tức, chắc chắn sẽ có người mua, nhanh thôi, đến lúc đó chúng ta cùng đi giao dịch, tiền thì chia đôi, còn tình báo cùng hưởng. Tôi sẽ không chiếm tiện nghi của cậu, cũng sẽ không để cậu ăn thiệt thòi đâu."

Dương Gian:

"Đã như thế, sao không để cho tôi giữ thứ này? Anh đi liên hệ với người mua, sau đó thông báo với tôi, tôi sẽ cầm đồ đến đó để bán, chẳng lẽ anh còn sợ tôi bỏ trốn hay sao?"

Nghiêm Lực nói:

"Chuyện đó là không thể nào!"

Anh ta không nghĩ ra được, người cảnh sát trẻ tuổi như thế lại có tâm cơ thâm trầm đến vậy, vừa mới giải quyết xong chuyện ma quỷ thì đã bắt đầu nói chuyện lợi ích rồi.

Dương Gian chân thành nói:

"Nếu anh không thể khiến tôi yên tâm, chúng ta nói tiếp chuyện này thế nào được. Anh không yên tâm mà tôi cũng vậy a, tôi không thể nào yên tâm được."

Nghiêm Lực nói to:

"Nhưng lúc nãy chính tôi là người bắt con quỷ này lại."

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Tôi đã cứu anh, hai lần."

Nghiêm Lực có chút tức giận:

"Cậu còn mặt mũi để nói rằng cậu cứu tôi sao, không phải lúc nãy cậu kêu tôi rời khỏi quỷ vực để dụ con quỷ kia lộ mặt. Chính cậu cũng không thể phân biệt đâu là con quỷ thật sự trong đám thi thể này, bằng không, khi ấy chỉ cần cậu nguyện ý tôi có thế đi vào trong quỷ vực ngay lập tức, tôi đâu cần phải đi lui lại từ từ làm gì. Cậu có biết lúc nãy cậu làm như thế, thiếu chút nữa đã hại chết tôi không."

Dương Gian nhìn anh ta chăm chú:

"Bởi vì anh chỉ có thể làm mồi nhử, nếu không làm như vậy, chúng ta sẽ thất bại, tôi chỉ nghĩ cho đại cục thôi, ngược lại, anh nghĩ vì cái gì anh có thể đứng đây tranh luận cùng với tôi? Với lại chỉ cần quỷ vực của tôi còn tồn tại, cứu anh chỉ là chuyện chỉ cần một giây là xong, tôi đủ tự tin để bảo đảm cho mạng sống của anh, đổi lại anh có thể đảm bảo được rằng tôi sẽ không chết không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện