Phương Kính quay đầu lại, hét lớn:

"Còn không mau qua giúp tôi! Nhất định phải đẩy nó vào ngăn chặn con quỷ trong toilet. Nếu để con quỷ đó thoát ra thì cả lũ đều chết hết. Muốn sống thì phải hy sinh một người, ngoài ra không còn cách nào khác đâu!"

Dùng đại nghĩa để ép người quả nhiên hiệu quả. Dưới sự uy hiếp của lệ quỷ, vì mạng sống của chính mình, lại thêm một cái lý do nghe có vẻ chính đáng, thì chuyện tàn nhẫn gì mà con người chẳng làm được.

Lập tức, ba nam sinh khác xông đến với vẻ mặt hoảng sợ, tóm chặt lấy Dương Gian. Bốn người cùng dồn sức, đổi lại là ai cũng không thể chống cự nổi.

Dương Gian bị đẩy lùi về phía sau, rất nhanh đã chạm đến cửa toilet.

Mười lăm phút sau, một bàn tay từ trong bóng tối thò ra, đặt lên vai cậu. Những ngón tay lạnh lẽo, cứng đờ dùng sức ấn xuống.

Một sức mạnh khủng bố kéo Dương Gian lôi tuột vào trong bóng tối vô tận của nhà vệ sinh.

Phương Kính không ngừng đẩy mạnh, gào lên:

"Dương Gian, đi vào cho tôi! Lần này cậu chết chắc rồi, kiếp sau nhớ học khôn một chút!"

Sự phẫn nộ trong lòng Dương Gian dâng lên tột độ. Hắn cảm thấy bả vai mình đã mất đi tri giác, dường như xương cốt đã bị bàn tay trắng bệch lạnh lẽo kia bóp nát. Đồng thời, một luồng hơi lạnh thấu xương bao trùm lấy toàn thân, máu huyết trong người lúc này cơ hồ như đông cứng lại.

Hắn nghiến răng:

"Lũ khốn nạn! Học chung một thời gian mà lại muốn hại chết tôi. Nếu đã như vậy thì bọn mày cũng đừng mong dễ chịu. Có chết, tao cũng phải kéo mấy đứa bay làm đệm lưng!"

Nói xong, cậu cũng không phản kháng nữa, bàn tay sống chết tóm chặt lấy vai hai đứa bạn học. Lực kéo khủng khiếp từ phía sau lưng khiến cho mấy người bọn họ không ngừng bị lôi vào trong.

Phương Kính phát hiện ra điều bất thường, vội vàng lùi lại, may mắn không bị Dương Gian tóm được.

Nhưng hai người kia thì không may mắn như vậy.

"Không! Đừng mà! Thả tôi ra! Dương Gian, cậu thả tôi ra!"

"Xin cậu đấy, tôi không muốn chết mà... Cậu đừng túm tôi, túm đứa khác đi!"

Hai nam sinh bị tóm càng thêm sợ hãi, há miệng khóc lóc van xin.

Dương Gian cho rằng mình chết đến nơi rồi, trái lại không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Cảm nhận được bóng tối đang nuốt chửng lấy mình, cậu lạnh lùng nói:

"Bọn mày đừng kêu nữa. Nếu bọn mày đã muốn hại chết tao thì tao cũng muốn bọn mày chôn cùng. Phương Kính, mày đừng đắc ý, nếu tao chết mà biến thành quỷ, tao chắc chắn sẽ không tha cho mày..."

"Rầm!"

Một tiếng vang lớn, cánh tay trắng bệch thu về bóng tối, cửa toilet trong nháy mắt đóng sầm lại.

Dương Gian cùng hai học sinh hãm hại cậu đã biến mất ngay trước mắt mọi người.

Cánh cửa đóng chặt, không gian trở lại tĩnh lặng, không còn chút động tĩnh nào.

Thấy tình cảnh này, Phương Kính mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vẫn chưa hoàn hồn nặn ra một nụ cười gượng gạo:

"Dương Gian, cuối cùng thì mày cũng tiêu rồi."

Những người đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, run rẩy nói:

"Phương Kính... Cậu... Đúng là cậu đã hại chết Dương Gian. Các cậu..."

Vẻ mặt Phương Kính trở nên dữ tợn, quát:

"Câm mồm! Lúc nãy không có tôi, con quỷ kia mà ra được thì cả bọn đều chết hết. Còn ngẩn ra ở đây làm gì? Muốn sống thì mau đi theo tôi. Ba người họ không kéo dài được bao nhiêu thời gian đâu, một khi con quỷ giết chết họ xong sẽ lại đi ra tiếp. Đến lúc đó kẻ chết là chúng ta đấy."

Nói xong, cậu ta không thêm lời nào nữa, quay đầu chạy lên tầng trên.

Có người hỏi với theo:

"Phương Kính, sao cậu lại quay lại?"

Phương Kính đáp:

"Nếu tiếp tục đi xuống thì chỉ có đường chết, ai biết sẽ lại gặp phải thứ gì. Quay lại có lẽ sẽ gặp được thầy Chu Chính, nếu ông ta còn chưa chết thì có thể sẽ cứu được chúng ta."

Trong lòng cậu ta lúc này cũng sợ hãi cực độ.

Bởi vì người chết trong quỷ vực càng nhiều, quỷ vực sẽ càng trở nên đáng sợ. Có lẽ không còn nhiều thời gian để trốn nữa rồi.

...

Lạnh lẽo, tăm tối.

Cùng với tiếng nước nhỏ tí tách, tí tách, giống như vòi nước chưa được vặn kỹ.

Dương Gian cùng hai học sinh kia bị cánh tay trắng bệch kéo vào trong buồng vệ sinh không có chút ánh sáng này.

"Ra ngoài! Mau ra khỏi đây!"

Đoạn Bằng và Trịnh Phi giãy thoát ra khỏi tay Dương Gian. Sự sợ hãi chồng chất, cả hai vội vàng sờ soạng tứ tung trên bốn bức tường, ý đồ mở cửa chạy thoát khỏi nơi quỷ quái này.

Bức tường lạnh ngắt, loang lổ, nhiều chỗ lồi lõm tản ra mùi nấm mốc và mục rữa.

Buồng vệ sinh vốn không rộng, bình thường nhắm mắt cũng có thể sờ thấy cánh cửa để đi ra. Nhưng lúc này, hai đứa mò mẫm khắp bốn phía, trước mắt chỉ thấy toàn là tường.

Bên trái là tường, bên phải cũng là tường... Mò mãi không thấy điểm tận cùng của bức tường đang chặn trước mặt họ.

Cánh cửa đã biến mất.

Đoạn Bằng nói như sắp khóc, giọng run rẩy:

"Cửa... Cửa đâu? Cửa ở đâu rồi? Lúc nãy còn ở chỗ này mà... Trịnh Phi, cậu có tìm thấy không?"

Trịnh Phi đáp lại với giọng hoảng sợ tột độ:

"Chỗ tôi cũng không có!"

Bọn họ điên cuồng cào cấu vách tường, lòng bàn tay không bỏ sót một tấc nào, cố tìm ra cái cửa toilet thân thuộc kia.

Nhưng dù có mò mẫm thế nào cũng vô vọng, chỉ có mặt tường lạnh lẽo, sần sùi đáp lại.

Hoặc nói đúng hơn, ở đây căn bản không hề có cánh cửa nào cả.

Trong lúc bọn họ đang tìm đường thoát, tình cảnh của Dương Gian càng tồi tệ hơn.

Hắn cảm giác cánh tay lạnh lẽo kia vẫn đang tóm chặt lấy vai mình. Lúc đầu chỉ có vai mất đi tri giác, giờ thì cả cánh tay cũng tê liệt hoàn toàn. Theo thời gian trôi qua, phần cơ thể mất cảm giác càng lúc càng lan rộng... Nếu lan ra toàn thân, Dương Gian có thể khẳng định mình sẽ biến thành một thi thể lạnh ngắt.

Toàn thân Dương Gian toát mồ hôi lạnh, hắn dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy.

Nhưng vô dụng. Nơi bị túm lấy giống như bị đinh sắt đóng chặt vào xương, không mảy may nhúc nhích.

Dãy dụa đủ kiểu cũng không có chút tác dụng gì.

Trong đầu hắn lúc này chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Chẳng lẽ mình phải chết ở đây sao? Cuối cùng, có lẽ đành phải chấp nhận số phận.

Ngược lại, khi cái chết cận kề, trong lòng cậu lại không còn sợ hãi quá mức. Chỉ nghĩ dù sao mình cũng sắp chết, trước khi đi gọi điện thoại cho người nhà để lại lời trăn trối cũng tốt.

Dương Gian nhếch khóe miệng cười khổ, cố nén cái lạnh và sự tê dại đang xâm chiếm toàn thân, mò mẫm lấy điện thoại ra.

Nhưng khi cậu bật màn hình lên, ánh sáng vừa lóe, giao diện hiện ra lại là trang web của câu chuyện ma cậu xem lúc trước trên diễn đàn.

Chính là trang cuối của câu chuyện, nơi có một file định dạng âm thanh được đăng tải.

Lúc Dương Gian nhìn thấy file âm thanh kia, hắn hơi sững lại. Trong đầu bỗng dưng liên tưởng đến tiếng gõ cửa của ông lão kỳ quái đứng bên ngoài lớp học lúc trước.

Đợi... Đợi đã! Nếu như ông lão kia đúng là dùng tiếng gõ cửa để giết người, thế thì âm thanh này chắc không chỉ có tác dụng với con người, mà cũng có tác dụng với quỷ! Chu Chính từng nói, thứ có thể đối phó với quỷ, chỉ có quỷ!

Nghĩ đến đây, con ngươi hắn lập tức sáng lên, toát ra vài phần hy vọng sống sót.

Không hề do dự, Dương Gian dùng cánh tay còn cử động được, bấm mở đoạn ghi âm kia.

"Cốc, cốc, cốc!"

Âm thanh gõ cửa trầm đục vang lên, vọng lại trong không gian hắc ám tĩnh mịch.

Và rồi, chuyện không ngờ tới đã xảy ra.

Cái tay trắng bệch đang tóm lấy vai Dương Gian giống như bị bỏng, nhanh chóng rụt lại rồi biến mất vào trong bóng tối. Cảm giác lạnh lẽo, cứng đờ cũng theo đó nhanh chóng rút khỏi thân thể cậu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện