Sau khi ăn tối xong, Lưu Xuân Hoa gõ cửa phòng của Tiêu Linh Vũ. Bà lo lắng hỏi:

“Linh Vũ, con ổn chứ? Con khó chịu ở đâu sao?”

“Thím, con không sao!” Tiêu Linh Vũ đáp: “Con đang ngủ thôi.”

“Con nên ra ăn chút gì đi!” Lưu Xuân Hoa nói: “Để bụng đói nửa đêm sẽ cồn cào đấy.”

Do đang mang thai, Tiêu Linh Vũ đúng là hơi đói. Cô lấy gương ra soi, thấy mắt mình đỏ hoe, cô lập tức dịch chuyển vào không gian nông trại, rửa mặt bằng nước suối linh tuyền. Đợi khi mắt không còn sưng, cô liền ra khỏi không gian và nói:

“Được rồi ạ, thím, thím giúp con nấu một bát mì được không?”

Nghe vậy, Lưu Xuân Hoa mới yên tâm.

Bà đi vào bếp thì thấy mẹ Tiêu đang dọn dẹp. Bà bảo:

“Chị dâu, để em rửa chén cho. Linh Vũ nói muốn ăn một bát mì.”

Mẹ Tiêu cau mày, lo lắng nói:

“Đứa nhỏ này làm sao thế nhỉ? Lúc sáng đi huyện còn bình thường, sao chiều về lại khó chịu, chẳng lẽ bị cảm rồi?”

Vừa nói, bà vừa bắt đầu đun nước. Đậy nắp lại, bà lau tay bằng khăn rồi lấy mì trong tủ ra để một bên. Sau đó, bà lấy ít hành lá, rửa sạch và thái nhỏ. Nghĩ ngợi một chút, bà lấy thêm một quả trứng.

Lưu Xuân Hoa vừa rửa chén vừa nói đầy lo lắng:

“Chị dâu, lúc nãy em nghe Tiểu Vũ khóc trong phòng đấy, tiếng không lớn nhưng tai em thính lắm. Chị dâu, có phải ở huyện xảy ra chuyện gì với con bé không?”

“Gì cơ?” Mẹ Tiêu giật mình. Bà hiểu rõ con gái mình, Tiêu Linh Vũ rất mạnh mẽ, hiếm khi khóc. Nghe nói con bé lén khóc, bà biết chắc có chuyện lớn.

Bà vội nói:

“Không được, chị phải xem thế nào!”

Lưu Xuân Hoa ngăn lại:

“Chị dâu, nấu mì xong đã, chúng ta hỏi sau.”

Mẹ Tiêu suy nghĩ rồi gật đầu:

“Ừm, em nói cũng phải.”

Tiêu Linh Vũ đi ra khỏi phòng thấy ba Tiêu và Tiêu trưởng thôn vẫn đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt nghiêm trọng.

Cô lên tiếng chào:

“Ba, trưởng thôn!”

Ba Tiêu hoàn hồn, hỏi ngay:

“Tiểu Vũ, con thấy sao rồi? Còn khó chịu không?”

Ông không biết con gái mình đã khóc.

Trưởng thôn cũng hỏi:

“Ừ, Linh Vũ, đỡ hơn chưa?”

Tiêu Linh Vũ gật đầu:

“Con không sao, chỉ thấy đói thôi. Con vào xem mẹ nấu mì chưa.”

Ba Tiêu gật đầu:

“Được.”

Khi Tiêu Linh Vũ bước vào bếp, cô tươi tỉnh như bình thường:

“Mẹ, mì xong chưa ạ?”

Mẹ Tiêu và Lưu Xuân Hoa nhìn cô, họ không thấy dấu vết gì của việc khóc cả. Lưu Xuân Hoa hơi bối rối, nhưng vẫn hỏi:

“Tiểu Vũ, con thật sự ổn chứ?”

Tiêu Linh Vũ cười:

“Thím, con ổn mà! Thím xem, con trông có sao đâu.”

Mắt cô đã hết đỏ, không ai nhìn ra.

Mẹ Tiêu nhìn con gái đầy nghi ngờ:

“Tiểu Vũ, thím con nói là nghe thấy con khóc trong phòng, có chuyện gì sao?”

“Hả?” Tiêu Linh Vũ cười nhạt: “Mẹ, chắc thím ấy nghe lầm rồi. Con không khóc đâu.”

Ngay cả Lưu Xuân Hoa lúc này cũng bắt đầu tự nghi ngờ mình.

Mẹ Tiêu nhìn con gái chằm chằm một lúc lâu, rồi chỉ nói:

“Thôi được, mì xong rồi. Con bưng ra ăn đi.”

Tiêu Linh Vũ đúng là đang đói, ngửi thấy mùi thơm của mì, bụng lại càng cồn cào.

“Ôi, thơm quá!”

Sau khi cô đi rồi, Lưu Xuân Hoa vẫn cau mày:

Tửu Lâu Của Dạ

“Có lẽ em nghe nhầm thật.”

Mẹ Tiêu lắc đầu:

“Xuân Hoa, chị nghĩ em không nhầm đâu. Tiểu Vũ chắc dùng cách nào đó để xóa dấu vết, nhưng con bé không muốn chúng ta lo, nên cứ làm như không có gì.”

Đôi khi, họ cũng bất lực trước sự cứng đầu của Tiêu Linh Vũ.

Tiêu Linh Vũ bưng bát mì ra phòng khách, ba Tiêu và trưởng thôn vẫn ngồi đó, vẻ mặt nặng nề. Cô hỏi:

“Ba, có chuyện gì vậy ạ?”

Ba Tiêu nghiêm túc hỏi:

“Tiểu Vũ, con có biết mấy cây hoa trong sân nhà mình cực kỳ quý không? Giá trị lên tới cả trăm ngàn đấy.”

“Hả?” Tiêu Linh Vũ cũng kinh ngạc: “Những cây hoa đó đắt như vậy ạ?”

Lúc Cung lão gia nói giá hoa, cô đang ở trong phòng, cô biết chúng đắt, nhưng không nghĩ là đắt đến mức khó tin như vậy.

“Đúng vậy!” Ba Tiêu giải thích: “Lúc ăn cơm, lão gia nói hoa đại thụ lan trị giá khoảng năm nghìn tệ. Kiếm diệp lan từ năm chục đến tám chục nghìn, còn bông cúc râu kia thì là giống cực hiếm, tên Tứ Tạng Trúc Liên.”

Miệng Tiêu Linh Vũ há hốc, bây giờ cô mới hiểu tại sao kiếp trước lại có người sai Lan Hồng Tinh tới cướp hoa nhà họ, kẻ đó sợ nhà cô phát hiện giá trị thật sự của chúng.

Dù sao lúc ấy nhà họ Tiêu đang kiệt quệ, mà chỉ cần bán hoa thôi đã có thể kiếm được khoản lớn.

Điều này càng củng cố quyết tâm của cô phải tìm ra kẻ đó.

Kiếp này, gia đình cô đã biết giá trị của hoa, nhưng cô không chắc kẻ kia có còn dám ra tay nữa hay không.

Ba Tiêu hỏi tiếp:

“Tiểu Vũ, con thấy mấy cây hoa này nên xử lý thế nào? Bán hay giữ lại? Nếu giữ thì để ở đâu? Ba không yên tâm để trong sân chút nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu không ai biết giá trị, ông đã để nguyên trong sân, nhưng rất nhiều người đứng ngoài nghe lão gia nói, giờ để hoa ở đó chẳng khác nào mời người ta tới lấy. Mà muốn chăm hoa thì phải canh giữ suốt, nhưng ai rảnh làm vậy? Tiêu Linh Vũ suy nghĩ một lúc rồi đề nghị:

“Ba, hay là chúng ta tặng hết số hoa này cho lão gia đi?”

“Hả?” Ba Tiêu và trưởng thôn đều sững người. Những cây hoa đáng giá cả trăm nghìn như vậy… nói tặng là tặng luôn sao?

Trưởng thôn không nhịn được mà nói đầy kinh ngạc:

“Nhưng những cây hoa này đáng giá cả trăm nghìn đấy, cháu định tặng hết thật sao?”

Tiêu Linh Vũ húp một ngụm nước dùng rồi nói:

“Trưởng thôn, trước khi lão gia đến, có ai biết số hoa đó đáng giá không ai? Nếu có người biết, chúng đã bị lấy mất từ lâu rồi.”

Trưởng thôn gật đầu:

“Đúng là vậy, trước giờ chúng ta chỉ coi đó là hoa bình thường, ai mà ngờ mấy bông hoa hoang đào trên núi lại đáng giá đến thế.”.Nói đến đây, trưởng thôn bật cười: “Bác dám chắc ngày mai cả thôn Đào Nguyên sẽ kéo nhau lên núi đào hoa dại cho xem.”

Bông hoa mà Tiêu Linh Vũ đào được có cái trị giá hơn năm chục nghìn. Chỉ một bông đã hơn thu nhập cả đời của nông dân bình thường.

Nhưng ba Tiêu lại nói:

“Không cần đợi đến mai đâu. Tối nay chắc chắn có đầy người lên núi đào rồi.”

Nếu đợi đến sáng, hoa hoang trên núi biết đâu chẳng còn cái nào. Tối nay thế nào cũng có một đoàn người kéo lên núi.

Trưởng thôn cau mày, bỗng đứng bật dậy, vẻ mặt nghiêm trọng:

“Không được! Ban đêm lên núi nguy hiểm lắm. Có rắn độc với thú dữ. Trịnh Dương, tôi phải đi thông báo, không cho họ lên núi!”

Ba Tiêu gật đầu:

“Đúng rồi, trưởng thôn, nguy hiểm lắm, ông khuyên họ đi!”

Còn nếu họ không nghe… thì cũng hết cách.

Trưởng thôn vội vã rời đi.

Mẹ Tiêu và Lưu Xuân Hoa từ bếp bước ra.

Mẹ Tiêu hỏi:

“Trưởng thôn đi rồi sao?”

Ba Tiêu đáp:

“Ừ, giá trị mấy cây hoa trong sân nhà mình khiến người ta chấn động quá. Bọn tôi đoán sẽ có người lên núi đào hoa tối nay, trưởng thôn lo họ gặp nguy hiểm nên đi cản.”

Mẹ Tiêu gật đầu:

“Ông ấy làm vậy là đúng.”

Lưu Xuân Hoa cười nói:

“Anh hai, chị dâu đúng là may mắn quá. Lên núi đào được một cây, đáng giá mấy chục nghìn. Nhặt một cây người ta vứt, cũng hiếm có vô cùng. Sân nhà hai người đúng là cả kho báu, mà chắc cũng lo lắng lắm nhỉ?”

Ba Tiêu cười khổ:

“Đúng đấy, chúng tôi không biết phải làm sao. Không trông thì hoa biến mất trong chớp mắt, mà trông thì không thể trông 24 tiếng được.”

Lưu Xuân Hoa đề nghị:

“Hay là bán đi?”

“Bán sao?” Ba Tiêu nhíu mày: “Tiểu Vũ bảo chúng ta tặng đi mà!”

“Tặng đi?” Mẹ Tiêu và Lưu Xuân Hoa đều kinh ngạc.

“Tiểu Vũ, sao con lại muốn tặng?” Lưu Xuân Hoa hỏi đầy khó hiểu.

Tiêu Linh Vũ ăn hết một bát mì mà vẫn chưa no, nhưng để khỏi bị phát hiện, cô không nói gì thêm.

Cô giải thích:

“Mấy cây hoa đó chỉ quý trong mắt người biết trân trọng chúng. Ba, mẹ, thím, trước khi lão gia đến, có ai biết chúng đáng giá đâu?”

Ba người đồng loạt gật đầu:

“Đúng là không ai cả.”

“Con nhớ lúc lão gia vừa vào sân, ông ấy vui mừng đến mức nào. Ông ấy nhận ra hết tất cả các loại hoa, còn kể rõ giá trị từng cây, điều đó chứng tỏ ông rất yêu hoa và là người chính trực.” Tiêu Linh Vũ nói tiếp: “Nếu ông ấy muốn, ông ấy có thể giấu giá trị và nói xin chúng ta vài cây, lúc đó chúng ta có cho không?”

“Đương nhiên là cho chứ!” Ba Tiêu nói ngay. Dù sao, nếu có người thích hoa, ông sẽ vui vẻ tặng họ. Có người biết trân trọng là ông đã thấy mãn nguyện rồi.

“Đúng vậy!” Tiêu Linh Vũ nói: “Lão gia rõ ràng rất yêu thích những cây hoa này, ông ấy nhất định sẽ chăm sóc chúng thật tốt.”

Nhưng Lưu Xuân Hoa vẫn lo lắng:

“Tiểu Vũ, số hoa này đáng hơn trăm nghìn đấy, hay con bán lại cho ông ấy?”

Tiêu Linh Vũ đáp:

“Thím, nếu không có ông ấy, chúng ta còn tưởng mấy cây này chẳng đáng mấy xu, vậy thì chúng ta nên bán theo cái giá mà mình biết. Mà ba có bao giờ lấy mấy xu của ai đâu, chẳng phải ba sẽ tặng luôn sao?”

“Ừm…” Mẹ Tiêu và ba Tiêu nhìn nhau, không biết phải quyết định thế nào.

Tiêu Linh Vũ không có ý dùng hoa để lấy lòng lão gia, nhưng cô thực sự nghĩ những cây hoa này nên thuộc về người biết trân trọng chúng.

Ở kiếp trước, số hoa đó đã khiến vận mệnh cả nhà cô thay đổi, nhưng sự thay đổi ấy lại chẳng mang đến điều gì tốt đẹp.

Lão gia là ông cố của Tiêu Đồng, ông thích hoa, vậy thì xem như Tiêu Linh Vũ thay Tiêu Đồng tặng ông một món quà. Sau này Tiêu Đồng ra đời, cô mong ông ấy sẽ nể tình mà bảo vệ hai mẹ con.

Cô đang chuẩn bị đường lui cho bản thân và cho Tiêu Đồng, cô không biết Cung lão gia sẽ phản ứng thế nào khi biết sự thật, nhưng có thêm một đồng minh thì chẳng bao giờ thừa.

Sau một hồi suy nghĩ, ba Tiêu quyết định:

“Được rồi, cứ làm theo lời Tiểu Vũ. Ngày mai ba sẽ mang số hoa đó tặng Cung lão gia!”

Nhưng mẹ Tiêu lại lo lắng chuyện khác.

Bà nói:

“Những cây hoa này quý như vậy, nhất định sẽ có người đến trộm. Nếu chúng ta tặng cho lão gia, có khi lại mang phiền phức đến cho ông ấy. Ông ấy mới đến đây, còn lạ nước lạ cái, nhỡ xảy ra chuyện thì sao?”

Mẹ Tiêu vốn cẩn thận, nghĩ đến điểm này rất nhanh.

Ba Tiêu nhíu mày:

“Bà nói cũng đúng.”

Tiêu Linh Vũ mỉm cười:

“Ba mẹ đừng lo, trộm bình thường chắc chắn không vào được cái biệt thự đó đâu.”

“Tiểu Vũ, con nói vậy là sao?”

Cả ba người đồng loạt nhìn cô đầy tò mò.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện