Nghe xong đề nghị của Cung Thiên Hạo, Cung lão gia thở dài’: “Được rồi, Tiểu Hạo, con tự sắp xếp đi.”

“Ông nội, thôn Đào Nguyên là một nơi rất đẹp…” Cung Thiên Hạo đã chuẩn bị sẵn một tràng thuyết phục, nhưng hắn bỗng khựng lại: “Ông nội, ông đồng ý rồi? Ông không tranh luận với cháu sao?” Cung Thiên Hạo vô cùng kinh ngạc.

Cung lão gia nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của cháu trai, hừ nhẹ: “Cháu nói nơi đó đẹp như vậy, con người thì tốt bụng, lại còn có một người nấu ăn ngon hơn cả đầu bếp nhà ta, vậy thì ông phản đối làm gì?”

“Nhưng ông nội…” Cung Thiên Hạo muốn hỏi ông có thể rời bỏ nhánh thứ hai được sao, nhưng cuối cùng hắn không mở miệng. Hắn vốn nghĩ mình phải cố gắng thuyết phục ông rất lâu, ai ngờ ông lại dễ dàng đồng ý như vậy, khiến hắn hơi bối rối.

Cung lão gia khoát tay: “Tiểu Hạo, ông biết con muốn nói gì. Con lo ông không nỡ rời bỏ chú hai và gia đình họ, đúng không?”

Miệng Cung Thiên Hạo hơi há ra.

Nhìn biểu cảm đó, Cung lão gia biết mình đoán đúng. Ông nói tiếp: “Tiểu Hạo, nhiều năm qua con đã chịu khổ rồi.”

Ông nắm lấy tay cháu trai, vỗ nhẹ vài cái.

“Ông nội!” Hết chuyện bất ngờ này đến chuyện bất ngờ khác. Cung Thiên Hạo lắc đầu: “Ông nội, con không khổ chút nào. Có ông ở đây, không ai dám động đến con.”

“Vậy nên ông càng phải sống lâu.” Cung lão gia cười: “Ông biết con đã trưởng thành và có thể tự bảo vệ mình, nhưng ông vẫn muốn ở lại để che chở cho con thêm một thời gian nữa. Chỉ cần ông còn ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt con!”

Cung Thiên Hạo lập tức nói: “Tất nhiên rồi! Ông nội, ông nhất định phải sống đến trăm tuổi!”

Cung lão gia lắc đầu: “Với cái thân già này, ông cũng không dám nghĩ xa như thế, nhưng ông hứa sẽ chăm sóc bản thân, để có thể ở bên con lâu nhất có thể.”

Mắt Cung Thiên Hạo hơi đỏ. Từ nhỏ đến lớn hắn rất hiếm khi khóc, nhưng nghe ông nội nói rằng ông muốn sống thật lâu chỉ để bảo vệ hắn, trái tim hắn chợt ấm lên. Giọng hắn nghèn nghẹn, đầy kiên định: “Ông nội, ông nhất định sẽ sống đến trăm tuổi!”

Cung lão gia không tranh cãi nữa vì hiếm khi thấy cháu trai xúc động như thế: “Được, ông sẽ sống đến trăm tuổi, nhưng nhìn con xem, lớn chừng này rồi mà còn khóc, mắt đỏ hoe cả lên.” Cung lão gia hiếm khi nói nhiều như vậy trước mặt cháu trai: “Con luôn mạnh mẽ, độc lập, khi ba mẹ qua đời, con cũng không khóc một tiếng. Có một khoảng thời gian, con thu mình lại, không ăn không uống, cả ngày chỉ ngồi trong góc.”

“Con có biết ông lo đến mức nào không? Lúc đó ông nghĩ, nếu con có chuyện gì, ông biết sống sao đây? Làm sao đối mặt với con trai và con dâu? Con có biết không? Lúc ấy ông luôn mang theo s.ú.n.g bên người, nếu con có chuyện, ông sẽ đi theo con. Ông phải ở bên con, không ai được phép bắt nạt cháu trai lớn của ông.”

“Ông nội…” Cung Thiên Hạo thật sự xúc động.

“Nhưng rồi một ngày, thằng bé đó đột nhiên chạy đến ôm ông, nó còn khóc nữa.” Cung lão gia hồi tưởng: “Ông nói với nó rằng khóc không sao hết, ông không muốn nó kìm nén mọi thứ trong lòng, như vậy không tốt cho sức khỏe.”

“Từ khoảnh khắc đó, ông quyết định phải sống thật tốt vì cháu trai ông. Ông muốn nhìn con lớn lên, kết hôn, rồi có con. Khi con có gia đình riêng, ông mới có thể yên tâm đi tìm bà nội con. Ông mới có thể đối mặt với ba mẹ con.”

“Ông nội…” Trong mắt Cung lão gia, Cung Thiên Hạo mãi mãi là một đứa trẻ: “Ông nội, dù sau này con có vợ có con, ông cũng không được vội đi tìm bà nội. Nếu đó là lý do để ông rời đi… vậy con thà không kết hôn còn hơn.”

Ánh mắt Cung lão gia sắc lại, ông quát: “Đó không phải lý do để con không kết hôn! Đừng viện cớ dùng ông để trốn tránh chuyện lập gia đình, ông không còn trẻ nữa đâu!” Khi nhắc đến chuyện hôn sự của cháu trai, ông luôn vô cùng nghiêm túc.

Cung Thiên Hạo lập tức quay về dáng vẻ bướng bỉnh thường ngày. Trong lòng thầm lẩm bẩm: Con còn trẻ mà! Còn chưa đến 30 nữa là…

Cung lão gia nhìn biểu cảm của hắn là biết ngay. Ông cầm gậy, gõ một cái lên lưng hắn. “Con tưởng ông không biết con nghĩ gì sao? Nếu con không kết hôn, bao giờ ông mới có chắt bồng đây hả? Con đúng là muốn chọc ông tức c.h.ế.t mà!”

Ông đưa tay ôm ngực, mặt đỏ lên.

Cung Thiên Hạo vội vã vỗ lưng ông: “Ông nội, bình tĩnh, đừng tức giận.”

Cung lão gia gằn giọng: “Nếu không muốn ông nổi giận thì đi tìm vợ, rồi sinh cho ông một đứa chắt đi!”

Tửu Lâu Của Dạ

 

Cung Thiên Hạo luôn nghe lời ông nội… ngoại trừ chuyện này. Hắn không muốn ông nội rời bỏ hắn chỉ vì hắn đã có gia đình riêng.

Tám năm trước, bạn gái của hắn chia tay anh để ra nước ngoài, hắn buồn bã rồi uống say. Tối đó, lúc lảo đảo về nhà, hắn đi ngang qua phòng làm việc của ông nội và nghe thấy ông nói chuyện với bức ảnh của bà nội. Ban đầu hắn không quan tâm vì ông nội thường nói chuyện với bà như vậy, nhưng vừa định đi, hắn nghe ông nói:

“Bà à, tôi chưa thể đi theo bà, nhưng khi Tiểu Hạo kết hôn và có con, tôi sẽ đến bầu bạn với bà, có được không?”

Cung Thiên Hạo lập tức rùng mình, tỉnh táo hẳn. Lúc này hắn mới nhận ra ông nội mình lại mang những suy nghĩ như vậy. Cung Thiên Hạo rất sợ mất đi ông nội, người thân duy nhất của hắn. Từ đó, hắn quyết định không kết hôn, không sinh con.

“Con nghe được rồi!” Cung Thiên Hạo bỗng nói.

Cung lão gia nghi hoặc hỏi: “Con nghe được? Nghe được gì hả?”

Cung Thiên Hạo nói: “Năm cháu 21 tuổi, con tình cờ nghe thấy ông nói chuyện với bà nội trong phòng làm việc. Ông nói rằng sau khi con kết hôn và có con, ông sẽ đi tìm bà nội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Vậy nên con mới ghét chuyện yêu đương?” Cung lão gia hỏi.

Cung Thiên Hạo im lặng, sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Cung lão gia cũng im lặng. Một lúc sau, ông thở dài: “Hóa ra là ông kéo con xuống.” Ông cứ nghĩ cháu mình vẫn chưa quên được cú sốc tình cảm tám năm trước, vẫn đang đợi cô gái kia quay về.

Cung Thiên Hạo cuống quýt nói: “Ông nội, con không có ý đó. Chuyện này không phải lỗi của ông, là con… là con không muốn kết hôn hay sinh con.”

Cung lão gia thở dài: “Tiểu Hạo, con sắp 30 rồi, người cũng không còn trẻ nữa.”

“…” Cung Thiên Hạo nói: “Ông nội, dù con bao nhiêu tuổi thì trong mắt ông, con vẫn là cháu trai của ông, cháu trai thì mãi là con nít thôi!”

“Ừ, con nói cũng đúng.” Cung lão gia bật cười nhẹ: “Trong mắt ông, con mãi là một đứa nhỏ.”

“Đấy, ông cũng thừa nhận rồi còn gì.” Cung Thiên Hạo vô cùng mặt dày khi nói chuyện với ông nội.

“Haha…” Cung lão gia bỗng cười lớn: “Được, nếu con không muốn kết hôn, vậy thì thôi. Chỉ cần ông còn sống, sẽ luôn có người xem con như trẻ con, dù lúc đó con đã năm mươi tuổi.” Khi Cung Thiên Hạo năm mươi tuổi, ông cũng đã tròn một trăm.

Cung Thiên Hạo cười.

“Nhưng mà này, Tiểu Hạo.” Cung lão gia nghiêm túc nói: “Hứa với ông, nếu sau này gặp được cô gái tốt, con không được để vuột mất. Ông hứa với con, ông sẽ sống đến khi thấy chắt của ông chạy lon ton quanh nhà. Sau đó, ông mới đi gặp bà nội con.”

Cung lão gia hiểu rất rõ sự cố chấp của cháu mình, nếu ông không thúc giục một chút, thằng bé sẽ tiếp tục độc thân cả đời.

Cung Thiên Hạo gật đầu: “Vâng, ông nội.”

Rồi cả hai đổi chủ đề.

Cung lão gia nói: “Tiểu Hạo, con muốn ông rời thành phố, đến thôn Đào Nguyên, cũng một phần là không muốn ông dính dáng tới nhà chú hai nữa đúng chứ?”

Cung Thiên Hạo không phủ nhận. “Đúng vậy.” Hắn dừng lại một chút rồi nói thêm: “Họ cứ quấy rầy ông mãi, không tốt cho sức khỏe của ông.”

Cung lão gia mỉm cười: “Là vậy, hay là vì con không muốn ông tiếp tục giúp họ?”

“Đó cũng là một lý do.” Cung Thiên Hạo nói: “Họ biết sức khỏe ông không tốt, nhưng vẫn liên tục đến làm phiền, nhờ vả từng chuyện nhỏ nhất. Họ bất chấp sức khỏe ông, chỉ biết đòi hỏi, còn muốn dùng con gái trong nhà để trói buộc con qua hôn nhân. Thật ghê tởm!” Cung Thiên Hạo không hề che giấu sự chán ghét đối với họ hàng.

“Là lỗi của ông vì đã nuông chiều họ quá lâu.” Cung lão gia thở dài.

“Ông nội, không phải lỗi của ông.” Cung Thiên Hạo lắc đầu. “Là nhà chú hai quá tham lam, quá nhiều dã tâm, họ không biết thế nào là đủ.”

Hắn dừng lại rồi nói tiếp: “Ông nội, trước kia ông phải nhường nhịn họ một phần vì con, ông sợ nếu không cho họ chút lợi ích, họ sẽ làm hại con. Dù ông có cảnh cáo, họ vẫn sẽ tìm cách đối phó con. Để xoa dịu họ, ông cho họ quyền lực và tiền bạc, nhờ vậy mà họ mới có thể đứng vững ở thành phố chỉ trong vài năm, thậm chí còn ngày càng lớn mạnh.

“Nhưng ông nội, có những người vĩnh viễn không biết thỏa mãn. Ông càng cho, họ càng muốn nhiều hơn. Dù ông có nhường cả nhà họ Cung cho họ, họ vẫn sẽ tìm cách loại bỏ ông và cháu để chiếm trọn mọi thứ.”

Cung lão gia nói: “Ông biết tham vọng và lòng tham của họ, nhưng ông lo… sau khi ông mất, họ là những người thân m.á.u mủ duy nhất của con.”

“Con thà không có loại người luôn muốn hại mình làm người thân. Họ không xem con là ruột thịt, vậy tại sao con phải xem họ là người nhà chứ?” Giọng Cung Thiên Hạo lạnh băng. Sau đó giọng hắn dịu lại: “Vả lại, ông nội, ông sẽ không đi đâu hết.”

Cung lão gia nghĩ ngợi rồi thở dài: “Thôi được, Tiểu Hạo đã trưởng thành rồi, chuyện này giao cho con xử lý.” Ông không thể che chở họ hàng mãi được: “Nhưng Tiểu Hạo, con phải hứa với ông là sẽ đặt an toàn của mình lên hàng đầu, được không?” Cung lão gia lo lắng. “Bao năm nay ông đã trao quá nhiều quyền lực cho họ, muốn động vào bọn họ sẽ không dễ dàng, ông sợ họ nổi điên rồi hại con.”

Cung Thiên Hạo gật đầu: “Ông nội yên tâm, con sẽ không sao. Hơn nữa, quyền lực và tiền bạc đó đều là ông cho họ, con chỉ thay ông thu lại thôi. Không có nhà họ Cung chống lưng, họ có thể làm được gì. Ông nội, vì chúng ta quá tốt với họ nên bây giờ họ mới trơ trẽn như vậy.”

Cung lão gia gật đầu: “Tiểu Hạo, con nói đúng. Được rồi, ông sẽ chuyển đến thôn Đào Nguyên. Ông cũng muốn xem phong cảnh đẹp nơi đó, nếm thử món ăn của người mà cháu nhắc đến, ông rất mong chờ.”

Cung Thiên Hạo thở phào, mỉm cười: “Ông nội, ông sẽ không thất vọng đâu. Ông sẽ được nghỉ ngơi thật tốt, con sẽ đến thăm ông bất cứ khi nào có thời gian.”

“Vậy thì, Tiểu Hạo, con phải cẩn thận ở thành phố một mình, biết chưa?”

“Vâng, con biết rồi, ông nội!” Cung Thiên Hạo đáp.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện