Sau khi bà Tống và bà Lý mua xong rau thì rời đi ngay. Tiêu Linh Vũ đạp chiếc xe ba bánh, tâm trạng vô cùng phấn khởi, ra khỏi con ngõ.

Vừa quẹo sang con dốc thì nghe thấy một tiếng nói vui vẻ:

Tửu Lâu Của Dạ

 

“A, mẹ ơi, chị ấy đến rồi!”

Tiêu Linh Vũ nhìn theo giọng nói thì thấy cậu bé từng là khách đầu tiên mua cà chua của mình đang đứng với mẹ ở gần con dốc.

Cô mỉm cười chào:

“Hoá ra là em à, hôm nay đi học sớm vậy sao?”

Bây giờ mới hơn sáu giờ, mẫu giáo mở cửa sớm thế sao? Lý Quân Huyền lắc đầu:

“Chị ơi, không phải em đi học. Hôm nay em với mẹ ra đây đợi chị đó! Có đúng không mẹ?”

Người phụ nữ đi sau cậu bé - Dương Nghiên - có chút ngại ngùng cười:

“Từ lúc ăn rau nhà cô xong, thằng bé ngày nào cũng nhắc phải mua nữa, ăn nữa. Nhưng mấy hôm nay không thấy cô bán, nó tưởng là đến muộn nên cô đã bán hết, thế là mấy bữa nay cứ đòi dậy thật sớm ra đây chờ. May mà hôm nay đợi được rồi.”

Tiêu Linh Vũ hơi bất ngờ, liền lấy hai quả cà chua đưa cho thằng bé:

“Đây, hai quả cà chua này chị tặng em nhé!”

Lý Quân Huyền lễ phép nhận lấy:

“Cảm ơn chị !” Sau đó không thèm lau sạch, cậu bé c.ắ.n ngay một miếng, Dương Nghiên cũng không ngăn cản.

Cô liếc lên xe ba bánh thấy nhiều loại rau hơn lần trước, liền nói:

“Hôm nay rau đa dạng hơn lần trước nhiều.”

Lần trước mua ít quá, về nhà hối hận không biết bao nhiêu, lần này sợ lại lặp lại cảnh đó nên cô quyết định mua nhiều hơn.

Sau khi hỏi giá từng loại, Dương Nghiên mua mỗi loại một ít.

Nhà chỉ có ba người, ngoài đứa nhỏ thích ăn cá thịt ra thì cũng không kén chọn gì mấy.

Thấy cô mua nhiều rau, Tiêu Linh Vũ liền nói:

“Ba bốn ngày tới em đều bán rau ở thị trấn này. Nếu chị ở gần thì có thể tới thẳng nhà em mua. Đi vào trong kia, quẹo trái rồi lại quẹo phải, đi thêm chút nữa là thấy căn nhà có cánh cổng sắt sơn đỏ, đó là chỗ em đang trọ và bán rau.”

Nghe vậy, Dương Nghiên suy nghĩ một chút rồi hỏi:

“Trong nhà cô có ai ở không? Tôi mấy giờ đến thì tiện?”

“Khoảng tầm giờ này là được.” Tiêu Linh Vũ đáp.

“Được, vậy từ nay tôi sẽ tới tận nhà cô lấy rau cho tiện.” Biết địa chỉ thì đỡ phải đi loanh quanh tìm.

Cô lại hỏi thêm:

“Cô bán rau ở đây hằng ngày chứ?”

Tiêu Linh Vũ lắc đầu:

“Cái đó thì không chắc. Nếu thu hoạch được rau thì em mang đi bán, còn không thì ba, năm ngày, thậm chí bảy, tám ngày mới có một chuyến.”

“Ồ, vậy à.” Dương Nghiên gật gù, rồi nói tiếp: “Hay là cô cho tôi số điện thoại đi, hoặc cô ghi số tôi cũng được, khi nào định đi bán thì gọi cho tôi một tiếng, được không?”

Chồng cô làm quản lý cấp cao ở một công ty lớn, lương một năm ba bốn trăm ngàn tệ, bản thân cô cũng có công việc ổn định, một tháng bảy tám ngàn, cho dù ngày nào cũng ăn rau này thì vẫn dư sức.

Hơn nữa, từ lúc con trai ăn rau nhà Tiêu Linh Vũ thì chán ăn những loại rau khác, cực kỳ kén chọn. Chỉ riêng vì con, cô cũng nguyện ý mua hằng ngày.

Tiêu Linh Vũ tất nhiên đồng ý, gật đầu đọc số:

“Chị ghi nhé, 13…”

Một lát sau, điện thoại của cô reo một tiếng. Mở ra xem, thì thấy số lạ lưu lại.

Dương Nghiên mỉm cười:

“Đấy là số của tôi. Sau này khi nào bán rau thì gọi tôi. Tôi tên là Dương Nghiên chữ Dương trong mộc dịch, còn Nghiên là nữ khai nghiên.”

“Được, không thành vấn đề!” Tiêu Linh Vũ cũng nhanh chóng lưu số của chị gái.

Nghe nói mấy ngày tới cô vẫn sẽ bán rau, Dương Nghiên chỉ mua đủ cho hôm nay, rồi định sáng mai lại tới mua thêm.

Sau khi hai mẹ con rời đi, Tiêu Linh Vũ lại tiếp tục đẩy xe. Không ngờ vừa đến gốc cây lần trước từng bán rau thì lại có người nhận ra.

“Ơ, chẳng phải cô gái bán rau hôm trước đây sao?” Bà Lâm lập tức chạy lại, cười nói: “Cô gái, tôi tưởng ngày nào cô cũng bán ở đây. Mấy bữa nay tôi đều ra quanh quẩn tìm mà không gặp, cô sang chỗ khác bán rồi sao?”

Bị khách quen liên tục nhận ra, chặn lại, Tiêu Linh Vũ cũng không thấy lạ nữa.

Cô nhìn bà Lâm, chào hỏi:

“Hoá ra là bác. Cháu đã nói rồi, rau nhà cháu là rau sạch tự nhiên, hương vị khác hẳn rau ngoài chợ. Giờ bác tin chưa ạ?”

Bà Lâm cười hớn hở:

“Tin chứ, bác tin rồi. Rau nhà cháu ngon quá, ngay cả con gái út kén ăn nhà bác cũng mê, mà bác ăn rồi cũng cứ thèm mãi.”

Tiêu Linh Vũ gật đầu:

“Vậy hôm nay bác muốn mua gì ạ?”

Bà Lâm nhìn đống rau xanh mướt trên xe, đáp ngay:

“Cà chua vừa có thể ăn sống như trái cây, vừa có thể xào nấu, mà con bác lại mê cà chua nữa. Cháu cân cho bác hai chục quả đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói đến đâu, Tiêu Linh Vũ vừa cân vừa đóng gói đến đó. Vẫn như thường lệ, cô nhắc thêm:

“Ba bốn ngày tới cháu còn bán rau, hôm nay bác có thể mua một ít, mai quay lại mua thêm cũng được.”

Bà Lâm mừng rỡ:

“À, ngày mai cháu vẫn bán sao. Thế thì tốt, mai bác sẽ lại ra. Cháu vẫn bán ở chỗ này hay chỗ khác?”

“Cháu định mai bán ở chợ, nhưng sẽ đi ngang qua đây.”

Tiêu Linh Vũ không nói địa chỉ nhà, ở nơi đông người không tiện tiết lộ, nhỡ đâu bị kẻ xấu dòm ngó thì phiền phức.

“Được rồi, bác hiểu rồi.” Bà Lâm vốn tính thoải mái, cười nói: “Vậy cân cho bác thêm mớ rau, mua nhiều để đem biếu người quen.”

Tiêu Linh Vũ cũng không nói gì nhiều, sau khi tính xong liền bảo:

“Bác gái, tổng cộng 103 tệ, nhưng bác là khách quen, bác đưa 100 thôi cũng được.”

Bà Lâm đưa tiền, còn nói một câu:

“Ngày mai cháu lại qua. Chắc vẫn phải đi sớm một chút, không thì muộn quá chẳng biết còn hay không.”

“Cho bác mười quả cà chua, cân nửa cân loại này…”

“Cô cũng muốn mua cà chua. Lần trước mua về chỉ vừa nếm thử xong đã hết sạch rồi. Lần này nhất định phải mua nhiều một chút, đắt thì đắt vậy. Lấy thêm một cây cải thảo, rồi còn…”



Mấy vị khách quen không hề để tâm đến giá cả, trực tiếp mua luôn. Bởi vì ai đã từng mua rồi thì đều biết, rau này hoàn toàn xứng đáng với số tiền bỏ ra.

Chẳng bao lâu sau, số rau trên xe của Tiêu Linh Vũ đã bán hết gần một phần ba. Giống như lần trước, cà chua vẫn là loại được ưa chuộng nhất.

Cà chua có thể ăn sống, trộn gỏi, xào nấu đều ngon, nhưng phần lớn mọi người lại ăn như hoa quả.

Những người bán hoa quả ngồi dưới gốc cây nhìn thấy việc buôn bán của Tiêu Linh Vũ thuận lợi như thế thì trong mắt vừa hâm mộ vừa ghen tỵ.

Nếu trái cây của họ bán được tốt như vậy thì sớm đã kiếm bộn tiền, đâu cần ngày nào cũng phải ngồi giữ hàng như thế?

Một người đẩy xe bán dứa, một người lái xe ba bánh bán quýt ngọt, còn có một người bán đủ loại hoa quả khác.

Ba tiểu thương thì thầm với nhau:

“Rau của cô ta thật sự ngon đến thế sao? Nhìn kìa, rau đắt như vậy mà mới chốc lát đã bán được từng này rồi.”

“Đúng vậy. Ngoài cà chua, dưa chuột với cà tím còn rẻ một chút, mấy loại rau khác đều hơn mười tệ một cân cả.”

“Ở chợ rau, cà chua, dưa chuột, cà tím vốn đã là loại hơi đắt rồi đấy.”

“Rau đắt thế này, cả xe ba bánh đầy ắp không biết thu được bao nhiêu tiền.”

“Ít cũng phải một hai ngàn chứ!”

“Mỗi ngày một hai ngàn, một tháng chẳng phải mấy vạn sao? Một tháng đủ trả tiền đặt cọc mua nhà, một năm là có luôn cả căn nhà rồi.”

Lúc này ở huyện này, giá nhà vẫn còn rẻ, một căn nhà 120 mét vuông cũng chỉ hai, ba mươi vạn, đặt cọc 5 vạn là đã được.

“Không biết rau của cô ta lấy từ đâu ra nhỉ?”

Nếu biết được nguồn hàng, có khi bọn họ cũng có thể đi bán rau.

“Ai mà biết được! Đây mới chỉ là lần thứ hai thấy cô ta đến bán thôi.”

“Nghe cô ấy nói, rau này là rau xanh tự nhiên, không chừng là chính tay cô ấy trồng ra đó.”

“Ai biết được chứ?”



Trong lúc bọn họ còn bàn tán, Tiêu Linh Vũ đã đẩy xe rời đi.

Giống như lần trước, vừa đến chỗ hôm trước từng bán, cô lập tức bị khách quen nhận ra.

“A, bà chủ, mấy hôm nay cô đi đâu bán rau thế? Tôi tìm cô mãi mà không thấy.”

“Bà chủ, tôi cũng tìm cô đã lâu rồi. Từ khi con tôi ăn rau nhà cô, ngày nào cũng la ó đòi mua tiếp, không mua thì chẳng chịu ăn cơm, tôi lo đến bạc cả tóc mấy sợi đây này.”

“Chị gái, vợ tôi đang m.a.n.g t.h.a.i cũng giận dỗi đòi ăn rau nhà chị. Mẹ tôi mắng tôi mấy lần, nói là tôi ăn h.i.ế.p vợ, thấy rau đắt thì không chịu mua. Chị nói xem tôi có oan không? Trời mới biết, giờ tôi mới gặp được chị đấy.”

“Nhà tôi còn có ông cụ, ăn rau tôi mua từ chỗ cô về xong thì cũng giống như trẻ con, ngày nào cũng ầm ĩ đòi ăn. Không cho thì tự ông ấy đi mua, nhưng chân cẳng ông ấy không tiện, lỡ đâu va quệt ngã ra, tôi lại thành tội nhân trong nhà mất.”

“Ha ha, người già như trẻ nhỏ, càng già càng giống con nít, cũng biết giận dỗi, phải dỗ dành thôi.”

“Đúng đó. Giờ cả nhà đều chiều theo ông cụ, ngay cả đứa cháu bốn tuổi cũng suốt ngày miệng hô hào mua kẹo cho ông cố kia kìa. Bởi vì bây giờ ông cụ thích ăn kẹo, nhưng ông lại bị tiểu đường, bệnh tim mạch, đâu có ăn được.”

“Ha ha…”

Trước sạp của Tiêu Linh Vũ, tiếng cười nói vang lên rộn rã.

 

  
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện