Năm hộ gia đình không chịu cho Tiểu Linh Vũ thuê đất, sau khi nghe người khác thuật lại lời của Tiêu Chính Dương và Trần Thu Oanh, trong lòng bắt đầu âm thầm hối hận. Họ nghĩ bụng: Sao lúc đó lại nghe lời xúi bậy của Trương Xuân Kiều cơ chứ? Tối hôm đó, có hai nhà tìm đến nhà vợ chồng Tiêu Chính Dương, bọn họ không nói thẳng là đến để ký hợp đồng, nhưng trong lời nói quanh co lại thể hiện rằng mình bị mỡ heo che mắt, nghe lời vợ chồng Trương Xuân Kiều xúi giục mới nhất thời làm ra chuyện thất đức như vậy.

Giờ nghĩ thông suốt rồi, họ vẫn muốn đem đất cho thuê, không biết có được không, nhưng vợ chồng Tiêu Chính Dương và Trần Thu Oanh nào phải dạng dễ bắt nạt. Hai bên ngồi vòng vo, song họ vẫn không chịu gật đầu.

Đất nhà mấy người nói cho thuê thì cho, không cho thì lập tức trở mặt, coi bọn tôi là kẻ dễ bắt nạt chắc?

Giờ thì không lấy được giống dâu, không trồng được dâu nữa mới biết mình sai? Thế sớm hôm đó đi đâu mất rồi?

Thấy vợ chồng Tiêu Chính Dương không chịu đáp lời, vợ chồng Tiêu Thành Anh bắt đầu sốt ruột.

Tiêu Thành Anh dứt khoát nói thẳng:

“Chính Dương à, tôi nói thật nhé. Mảnh đất ở Thái Thảo Bình nhà tôi, chúng tôi cũng không định trồng gì nữa, thôi thì cho các anh thuê đi. Anh xem, hợp đồng khi nào ký được đây?”

Ký hợp đồng là có thể lấy tiền ngay, đây mới là mục đích chính của họ.

Vợ ông ta, Trương Thu Hương đảo mắt một vòng, không thấy Tiểu Linh Vũ đâu, liền cười hỏi:

“Thu Oanh này, Linh Vũ đâu rồi?”

Trần Thu Oanh nhàn nhạt đáp:

“Nó bận cả ngày rồi, mệt quá nên đi ngủ rồi!”

“Sớm vậy sao?” Trương Thu Hương tỏ vẻ ngạc nhiên: “Giờ mới chưa tới chín giờ mà!”

Trần Thu Oanh thật muốn trừng trắng mắt.

Bà đã nói rõ ràng là con bé mệt rồi, ngủ sớm, thế mà bọn họ cứ giả vờ như không nghe thấy.

Bà lại nhắc lại:

“Con bé mệt rồi thì nghỉ sớm thôi.”

“Vậy hợp đồng của chúng tôi thì sao?” Trương Thu Hương nghe nói Linh Vũ đã ngủ, sắc mặt lộ vẻ sốt ruột: “Mảnh đất này các người có còn thuê nữa không? Hôm qua Linh Vũ còn nói hôm nay vẫn có thể ký hợp đồng mà?”

“Đàn bà đúng là đàn bà!” Tiêu Thành Anh quát vợ: “Linh Vũ đã ngủ rồi, chẳng lẽ còn muốn gọi nó dậy vì chuyện này sao?”

Trong lòng ông ta cũng vô cùng hối hận. Nếu không nghe lời đàn bà, làm theo Linh Vũ trồng dâu thì chưa chắc đã không kiếm được một món hời. Ai ngờ kết quả lại thành ra thế này, vừa mất lợi vừa suýt đắc tội với cả nhà Tiêu Chính Dương.

Tiêu Chính Dương cau mày, hỏi:

“Thành Anh, lần này các cậu thật sự suy nghĩ kỹ chưa? Nếu đã nghĩ xong rồi, chúng tôi sẽ gọi con bé dậy, nhưng ký hợp đồng rồi, lại bị người ta nói vài câu rồi hối hận thì sao?”

“Ừ, chúng tôi nghĩ kỹ rồi. Không hối hận, tuyệt đối không hối hận!” Vợ chồng Tiêu Thành Anh gật đầu lia lịa.

Mẹ Tiêu đi gọi Linh Vũ dậy.

Thực ra, Linh Vũ là nghe tiếng gõ cửa mới từ trong không gian bước ra, cô cầm sẵn hợp đồng đi ra từ phòng.

Linh Vũ nhìn mọi người, nói:

“Chú Thành Anh, chú Thành Phát, bây giờ có thể ký hợp đồng, nhưng hợp đồng phải ký ở nhà trưởng thôn, cần có người làm chứng.”

Tửu Lâu Của Dạ

 

“Còn một điều cháu phải nói rõ, hợp đồng một khi đã ký thì không thể hối hận. Cho dù vừa ký xong liền đổi ý muốn lấy lại đất thì cũng phải bồi thường gấp mười lần tiền thuê.”

“Ừ ừ, bọn chú biết rồi!” Vả cặp vợ chồng Thành Anh và Thành Phát vội gật đầu.

“Đã biết thì tốt, vậy chúng ta cùng sang nhà trưởng thôn ký hợp đồng thôi.”

Việc ký kết diễn ra nhanh chóng, hai nhà cũng mau chóng nhận được tiền, ai nấy đều vui vẻ.

Ngày hôm sau, Linh Vũ đem hạt giống dâu ngâm qua trong không gian, sau đó mới lấy ra ngoài tiếp tục ngâm, đợi có dấu hiệu nảy mầm thì gieo xuống vườn sau.

Sân sau được cải tạo thành ba khoảnh đất, đã dựng sẵn nhà lưới bằng nilon, dùng chuyên để ươm giống dâu. Cô gieo hạt xuống đó.

Để trồng dâu tốt hơn, Linh Vũ còn đặc biệt ra thị trấn mua mấy quyển sách kỹ thuật, nhất là phần ươm cây giống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thực ra, đối với việc trồng dâu, Linh Vũ cũng hoàn toàn mù tịt, chẳng biết gì, nhưng trong tay có “gian lận” rồi, cô không sợ thất bại, chỉ cần tưới chút linh thủy, cây sẽ tự mọc xanh tốt.

Đất vừa thuê xong, Linh Vũ liền mời hơn chục trai tráng cùng mười phụ nữ trong thôn đến giúp việc.

Theo giá công nhật lúc đó, đàn ông hai mươi tệ một ngày, phụ nữ mười lăm tệ một ngày, không bao ăn, tới bữa thì về nhà ăn, vì cùng thôn nên cũng chẳng xa xôi gì.

Đàn ông thì lo dựng nhà lưới, phụ nữ thì làm cỏ, cuốc đất, đội đàn ông do chú Tiêu đứng đầu, còn phụ nữ thì do thím Tiêu chỉ huy.

Dù là trồng dâu hay trồng lạc, trồng đậu nành, Linh Vũ đều định dựng nhà lưới hết.

Bởi linh thủy trong không gian là bí mật, không thể lộ ra, dựng nhà lưới cũng kín đáo, an toàn hơn.

Người trong thôn thấy hôm qua vừa ký hợp đồng, hôm nay đã mời người làm việc, đều vô cùng kinh ngạc.

Chỉ ba ngày, mấy dãy nhà lưới đã dựng xong, phần đất không cho thuê thì đúng như Linh Vũ đã nói, hoàn toàn được ngăn cách riêng biệt.

Ba ngày nay, Linh Vũ hầu như không có mặt ở nhà.

Cô chỉ để lại bản vẽ cho chú Tiêu, còn bản thân thì lên huyện.

Đúng vậy. Lên huyện bán rau thôi!

Trong không gian, rau xanh hết lứa này đến lứa khác, gần như ngày nào cũng thu được một lứa, mà số lượng mỗi lứa đều y như nhau.

Hiện giờ trong không gian đã chất đống không ít rau rồi.

Ban đầu mẹ Tiêu định đi cùng, nhưng Linh Vũ lại giao cho bà một nhiệm vụ, chăm sóc mấy luống dâu giống.

Cô đưa cho mẹ một chai nước suối linh tuyền trong không gian.

Mỗi khi tưới cây giống, chỉ cần đổ nửa nắp vào xô nước, sáng tưới một lần, tối tưới một lần.

Chuyện này mẹ Tiêu không dám nhờ ai khác, đành phải ở nhà làm, còn để Linh Vũ tự mình đi huyện.

Linh Vũ đã lên huyện từ hôm trước, như vậy không cần vội vã.

Không có mẹ theo cùng, đến kho chứa, cô liền chuyển rau từ trong không gian ra chiếc xe ba bánh.

Cô không định bán hết trong một ngày, mà chia ra bán dần, rồi sau đó tìm một gian hàng, để về sau khỏi phải né tránh quản lý thị trường nữa.

Tối hôm đó, Linh Vũ gọi điện cho bà chủ nhà là bà Tống, nói rằng mình để dành cho bà ít rau, nếu rảnh thì ghé lấy, không thì cô sẽ mang đến.

“Con bé Tiêu này, cháu thật sự đến rồi sao?” Bà Tống nghe điện thoại thì mừng rỡ hẳn.

Thật ra, điều khiến bà xúc động chính là cả nhà lại được ăn rau của Linh Vũ.

“Không cần cháu mang đến đâu, bà rảnh mà. Sáng mai bà sẽ đến lấy!” Bà Tống cười khanh khách, nếu là loại rau bình thường, bà còn chẳng buồn nhận, thậm chí còn khách sáo từ chối ngay, nhưng rau của Linh Vũ thì khác, dù có muốn từ chối, bà cũng không nỡ.

Bà Tống nghiêm túc nói:

“Linh Vũ này, cả nhà bà đã bàn bạc rồi. Rau của cháu không phải rau thường, giá trị cũng không tầm thường, cháu đừng giấu bà nữa, mấy hôm nay bà còn nghe người quen bảo họ mua được rau nhà cháu.”

Thực tế, giá những mớ rau ấy tuyệt đối không rẻ, thậm chí phải nói là đắt.

“Ngày nào cũng ăn không thì cũng áy náy lắm, thôi thì để bà trả tiền mua nhé!” Bà Tống lại nói thêm: “Cháu cũng đừng nói trừ vào tiền thuê nhà, tiền thuê bên nhà bà đâu đến mức đắt như thế.”

Linh Vũ mỉm cười đáp:

“Vậy được ạ, cháu xin nghe lời bà. Thế thì cháu không khách khí nữa!”

Đặt điện thoại xuống, Linh Vũ tràn đầy tự tin về mớ rau ngày mai sẽ bán.

Cô tự nhủ, cũng như tự cổ vũ mình:

“Cố lên nào!”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện