Nhiếp Thanh Châu lặng lẽ đứng bên lề quan sát dòng chảy ngầm đang cuộn trào giữa Quý Anh, Trần Dục Phương và Chu Ôn Văn. Từ những chi tiết nhỏ nhặt như mua đồ ăn vặt, dìu nhau bước đi, chọn chỗ ngồi, cho đến cả thời điểm bắt chuyện, họ liên tục va chạm tóe lửa rồi lại ngầm ăn ý dập tắt đi. Trong cuộc sống thường ngày, những điều này không quá rõ rệt, nhưng khâu hậu kỳ dựng phim chắc chắn sẽ phóng đại tất cả những mâu thuẫn mơ hồ ấy, phơi bày tr*n tr** mọi cảm xúc mà người trong cuộc đang cố che giấu, biến chúng thành những phân cảnh câu view cực đỉnh.

Thật lòng mà nói, tổ chương trình nên trả cho Quý Anh thù lao cao gấp ba lần mới phải.

Nhiếp Thanh Châu cũng muốn chỉ cho Quý Anh một con đường sáng, nhưng đáng tiếc thay, phép thần thông của anh trong chương trình thực tế này đã đạt tới giới hạn rồi.

Chương trình ghi hình xong xuôi vào đầu tháng Bảy, trải qua các khâu hậu kỳ, phải đến tháng Chín mới lên sóng. Đến khi anh xuyên không về năm 2011 vào cuối tháng Mười, chương trình vẫn còn chưa phát sóng hết. Vì vậy, khả năng tiên tri của anh rất hạn chế. Chính anh cũng hoàn toàn không hay biết chuyện gì sẽ xảy ra vào cuối chương trình.

Nhưng dẫu sao đây cũng chỉ là một chương trình mà thôi. Những tia lửa và rung động nảy sinh trong một không gian chật hẹp rất có thể sẽ nhạt phai theo khoảng cách và thời gian khi chương trình kết thúc. Đến lúc đó, muộn phiền của Quý Anh có lẽ cũng sẽ tự nhiên tan biến.

“Thời gian trôi nhanh thật đấy, chương trình sắp đóng máy đến nơi rồi.”

Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu nhìn ánh nắng. Anh và Hạ Nghi đang tay trong tay, vai kề vai dạo bước trong công viên giải trí. Hôm nay thời tiết đẹp vô cùng, nhiệt độ không quá cao nhưng nắng lại chan hòa rực rỡ. Bầu trời trong veo tựa như một đại dương xanh thẳm, từng chiếc lá được nắng nhuộm một màu vàng óng ánh, tựa như được dát một lớp sơn mài hoàng kim.

Nghe anh nói vậy, Hạ Nghi cũng ngước mắt lên nhìn trời. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác len màu tím khoai môn dịu dàng, trên đầu cài bờm tai chuột Minnie mà Nhiếp Thanh Châu vừa mua tặng. Khi cô ngẩng lên, đôi tai to tròn đáng yêu cũng theo đó mà trượt nhẹ về phía sau.

“Á!” Cô vừa kêu lên, bàn tay với những ngón tay thon dài của Nhiếp Thanh Châu đã kịp thời đỡ lấy đôi tai to ấy. Anh mỉm cười nói: “Không sao đâu, bầu trời hôm nay đẹp thật đấy, em nhỉ?”

“Giống như biển cả vậy, nhưng không phải là vùng biển ven bờ mà là đại dương sâu thẳm ngoài khơi xa.” Ánh nắng khiến Hạ Nghi khẽ nheo mắt lại, cô thả lỏng người, giơ que kem trong tay lên l**m một miếng.

“Em ăn kem được thật sao?” Nhiếp Thanh Châu nhìn que kem dâu trên tay cô.

Trong hồ sơ của Hạ Nghi có ghi rõ, để bảo vệ cổ họng, cô phải kiêng tất cả đồ sống lạnh, cay nóng hay quá ngọt béo. Thế nhưng hôm nay, vừa bước vào công viên, thấy người khác cầm kem trên tay là Hạ Nghi đã lập tức kéo anh đi mua một que.

Hạ Nghi dời mắt sang nhìn Nhiếp Thanh Châu. Que kem của cô trông càng trong veo lấp lánh hơn dưới ánh nắng. Giọng cô đầy quả quyết: “Em muốn ăn.”

Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu mỉm cười: “Bây giờ em lại đâm ra thích ăn kem rồi à?”

Nhưng Hạ Nghi lại lắc đầu. Cô giơ que kem lên trước mặt anh: “Anh có muốn thử một miếng không?”

Nhiếp Thanh Châu chợt nhận ra, đây chẳng phải là hành động của cặp đôi ăn kem mà họ thấy lúc mới vào công viên hay sao. Lẽ nào đây chính là lý do Hạ Nghi nhất quyết đòi mua kem? Anh không nhịn được cười, cúi xuống cắn một miếng lớn ngay chỗ cô vừa l**m. Vị kem lạnh buốt và ngọt ngậy tan ra trong miệng. Anh đoán, chắc đây không phải là hương vị mà Hạ Nghi yêu thích.

“Có cần anh ăn nốt giúp em không?” Anh hỏi với vẻ thấu hiểu.

Hạ Nghi ngẫm nghĩ một lát, rồi có chút ngượng ngùng đặt que kem vào tay anh: “Ừ.”

Kể từ đó, tất cả những món sống lạnh, ngọt béo hay chiên rán trong công viên mà họ để mắt tới, Hạ Nghi đều nếm thử một chút, phần còn thừa lại đều chui cả vào bụng Nhiếp Thanh Châu. Tựa như trong thoáng chốc, Hạ Nghi chẳng còn sợ làm tổn thương cổ họng nữa và cái tính ưa sạch sẽ “không bao giờ ăn đồ người khác đã nếm qua” của Nhiếp Thanh Châu cũng bỗng dưng biến mất.

Họ đã trở thành một cặp tình nhân bình dị nhất trên đời, tay trong tay dạo khắp công viên giải trí, ăn thỏa thích những món ăn vặt mà họ muốn, chơi tất cả những trò từ ngây ngô đến mạo hiểm, không ngừng chụp ảnh trên vòng quay ngựa gỗ, rồi hét vang trời trên tàu lượn siêu tốc và tàu cướp biển. Cánh tay của Nhiếp Thanh Châu đã bị Hạ Nghi cấu cho đỏ ửng cả một mảng.

Cả hai người dựa vào lan can, tóc tai đã bị gió từ tàu lượn thổi cho rối bù, trông mới ngô nghê làm sao. Không hiểu sao, cứ nhìn đối phương là họ lại bật cười.

Nhiếp Thanh Châu giơ cánh tay đỏ ửng của mình lên, nhẹ nhàng vuốt lại những lọn tóc rối của Hạ Nghi rồi cười nói: “Ban đầu anh còn lo lắng lắm, trong hồ sơ ghi là em không được tham gia bất kỳ hoạt động mạo hiểm nào, không ngờ em lại chơi vui đến vậy.”

Hạ Nghi chớp chớp mắt. Đôi mắt cô dưới ánh nắng lại càng thêm thăm thẳm, tựa như hai viên bảo thạch.

Cô tán đồng: “Đúng là có rất nhiều việc em không thể làm, rất rất nhiều điều cấm kỵ. Em biết đó là vì muốn tốt cho em.”

Vì giọng hát và căn bệnh của mình mà cô đã sống dưới những điều cấm kỵ đầy thiện ý ấy suốt tám năm trời.

Ánh mắt Hạ Nghi lơ đãng nhìn về phía đám đông đang vây quanh chụp ảnh. Gương mặt họ nhòa đi, chỉ còn nghe thấy những tiếng cười và tiếng hò reo phấn khích, chỉ còn thấy những chiếc điện thoại giơ lên cao thấp khác nhau, và cả chiếc máy quay đang hoạt động trên vai người quay phim ở phía bên kia.

Đó chính là cuộc sống mà suốt tám năm qua cô phải đối mặt, mỗi khi rời khỏi phòng thu và bước ra ngoài ánh nắng.

“Ăn kem, ăn đồ ngọt, gà rán, đi tàu lượn, tàu cướp biển, hay chỉ đơn giản là được quang minh chính đại nắm tay anh đi trên phố thế này, hẹn hò giữa đám đông, làm những việc mà những người bình thường vẫn làm khi hẹn hò. Nếu không có chương trình này thì tất cả những điều bình dị thường ngày ấy đối với em đều là không thể.”

Giọng Hạ Nghi thoảng nhẹ như không, ngọn gió cuốn lấy mái tóc dài của cô tung bay trong không gian. Bàn tay ấm áp của Nhiếp Thanh Châu vẫn vương trên mái tóc ấy. Cô ngước mắt nhìn anh, đôi con ngươi đen láy như mực in bóng hình anh.

“Em không thật sự thích ăn kem, em chỉ muốn được cùng anh ăn nó. Em muốn cùng anh làm tất cả những điều mà mọi người vẫn thường làm khi hẹn hò, giống như bao cặp đôi bình dị, bình thường khác.”

Đây là một trong những lý do khiến cô bằng lòng tham gia chương trình này.

Với cô mà nói, cơ hội thế này thực sự vô cùng quý giá, có lẽ cả đời này sẽ chẳng bao giờ có được lần thứ hai.

Nhiếp Thanh Châu lặng lẽ ngắm nhìn cô, giai điệu của bản “Khúc hoan ca” từ quảng trường phun nước gần đó vọng lại. Ánh mắt anh ngập tràn yêu thương và xót xa, dường như lấn át cả mọi thứ xung quanh. Thế nhưng, anh lại khẽ nhếch môi cười, chỉ tay về phía quảng trường phun nước lát gạch trắng: “Vậy chúng ta thử điên hơn một chút nữa nhé?”

Tiếng dương cầm của bản “Khúc hoan ca” chính là khúc dạo đầu cho màn trình diễn sắp diễn ra tại quảng trường. Nhiếp Thanh Châu nắm tay Hạ Nghi, xoay người chạy về phía đó. Mọi người và cả các anh quay phim cũng vội vã chạy theo sau, tựa như một làn sóng biển được gió cuốn đi.

Ngay khoảnh khắc họ đặt chân vào giữa quảng trường, vô số cột nước từ những vòi phun được sắp đặt tinh xảo dưới mặt đất đồng loạt vút lên nền trời xanh biếc tựa đại dương, tách biệt họ khỏi thế giới bên ngoài.

Dưới ánh mặt trời, những cột nước trở nên trong suốt lấp lánh, tựa như pha lê vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ, đan vào nhau xoay tròn, nhảy múa giữa không trung rồi đổ xuống người họ, vỡ tan thành vô vàn tia nước li ti. Nắng len lỏi nhảy múa giữa những màn nước ấy, khiến không gian tựa như một cung điện pha lê diễm lệ.

Quần áo và tóc của Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi trong nháy mắt đã ướt sũng. Lớp trang điểm và mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng đã không còn nguyên vẹn, những giọt nước men theo gò má chảy xuống từ đuôi tóc tí tách rơi. Thế nhưng, cả hai lại phá lên cười rộn rã, đuổi bắt, nô đùa giữa những làn nước, giống như những đứa trẻ tan trường, như những chú ngựa con lần đầu tung vó trên thảo nguyên, hoàn toàn tự do, phóng khoáng, chẳng còn bận tâm đến bất cứ điều gì.

Chiếc áo sơ mi trắng của Nhiếp Thanh Châu đã ướt đẫm, áp sát vào vóc người thon gầy của anh. Anh tháo kính xuống, đôi mắt màu trà dường như cũng long lanh hơi nước, trở nên trong veo đến lạ. Anh dang tay, ngẩng đầu, nụ cười rạng rỡ để lộ lúm đồng tiền và hàm răng trắng muốt. Những giọt nước lấp lánh ánh vàng rơi trên gương mặt anh.

Hạ Nghi cũng dang rộng vòng tay xoay tròn giữa những làn nước. Làn da trắng ngần của cô dính nước, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Mái tóc dài đen nhánh tung bay theo từng vòng xoay của cô. Đôi mắt vốn luôn đen láy và sâu thẳm dường như lần đầu tiên được ánh sáng chiếu rọi đến tận cùng sau bao năm dài đằng đẵng.

Tháp chuông bên quảng trường đột ngột vang lên tiếng chuông báo giờ. Tiếng chuông đồng vang vọng, tựa một mũi tên sắc lẻm xé toang không gian, lúc gần lúc xa, xuyên thẳng vào tai Hạ Nghi.

Trong tai cô tức thì vang lên những tạp âm kỳ lạ. Chiếc lồng giam được dựng nên suốt bao năm bỗng lung lay sắp sụp, những ký ức đỏ tươi kinh hoàng bắt đầu cựa quậy trỗi dậy.

Hạ Nghi mở to mắt. Ngay lúc cô đang hoài nghi liệu có phải chứng ảo thanh lại tái phát, Nhiếp Thanh Châu đã đột ngột đến gần, cúi xuống và áp tay lên hai tai cô.

Tầm mắt của Hạ Nghi hoàn toàn bị gương mặt của Nhiếp Thanh Châu chiếm trọn. Anh ở rất gần, cô có thể thấy những giọt nước trượt dài trên hàng mi và chóp mũi anh rồi rơi xuống. Đôi mắt màu trà của anh ngập tràn ánh nắng và ánh nước, chăm chú nhìn cô đăm đắm.

“Nhìn anh đi, Hạ Nghi, chỉ nhìn anh thôi. Đừng nghe bất cứ thứ gì khác.” Anh nói, rành rọt từng chữ.

Sau đó, anh không nói thêm lời nào. Anh nhìn cô, chậm rãi mấp máy môi, nói với cô bằng khẩu hình.

– Anh thích em, Hạ Hạ.

– Dù là tám năm hay mười năm, dù còn ở trên thế giới này hay không, anh sẽ mãi mãi thích em.

– Anh yêu em. Linh hồn này, sẽ mãi mãi yêu em.

Rõ ràng những lời anh nói rất phức tạp, nhưng cô lại có thể hiểu được tất cả. Cô đã nỗ lực đến thế nào để đọc từng khẩu hình của anh, để biết được anh đang nói gì.

Đến nỗi những ký ức kinh hoàng kia, cùng với tiếng chuông mà cô sợ hãi, tất cả đều bị ký ức mới mẻ này phủ lấp, không thể giành lấy dù chỉ một góc nhỏ trong tâm trí cô.

Khi tiếng chuông vang lên, màn trình diễn phun nước cũng đạt đến cao trào. Những cột nước trong khoảnh khắc vút lên đến tột đỉnh, tạo thành một màn nước trắng xóa che lấp tất cả. Chính trong khoảnh khắc ấy, Hạ Nghi đã nhón gót, ngẩng đầu hôn lên môi Nhiếp Thanh Châu.

Đôi môi ấm áp, ẩm ướt, mềm mại của anh. Đôi môi đã đến muộn màng tám năm, đôi môi vừa mới thổ lộ lời yêu với cô.

Anh sững người trong giây lát rồi vòng tay đỡ lấy gáy cô, cúi xuống và khắc sâu thêm nụ hôn ấy. Anh trả lại cho cô vị ngọt từ lon soda đào, môi lưỡi giao hòa, hơi thở quyện lấy nhau, thân nhiệt ấm nóng hòa chung một nhịp. Tất cả quyện chặt vào nhau, không thể tách rời.

Thời gian tựa như quay ngược về đêm hè của nụ hôn bất chợt thời niên thiếu năm nào. Mọi rụt rè và do dự đều tan thành mây khói, còn dòng thời gian và cảm xúc đã từng đứt quãng nay lại cuộn trào trở lại.

Khi màn nước hạ xuống, Hạ Nghi vùi đầu vào hõm cổ anh, vòng tay ôm xiết lấy eo anh. Nhiếp Thanh Châu cũng ôm chặt lấy cô, vòng tay siết lấy tấm lưng nhỏ bé, dùng sức như thể muốn khảm cô vào tận xương tủy da thịt mình.

Cả người họ ướt sũng, gió thổi qua liền thấy se lạnh, chỉ có nơi hai cơ thể áp sát vào nhau là còn vương hơi ấm.

Khi màn nước tan đi, đám đông xung quanh vỡ òa trong những tiếng kêu kinh ngạc, những lời cảm thán và vô số tiếng màn trập vang lên.

Giữa những âm thanh ồn ào ấy, thế giới của Hạ Nghi chỉ còn lại thân thể ấm áp mà cô đang ôm trong lòng. Trái tim cô đập lên từng hồi mãnh liệt, hơi nóng ấy tựa như sắp bùng cháy.

Cô nghĩ, cô yêu anh, cô vẫn còn khả năng để yêu anh. Điều đó thật tốt biết bao.

Có lẽ ký ức tươi đẹp có thể phủ lên những ký ức đau thương. Sau này, mỗi khi nghe thấy tiếng chuông, điều đầu tiên cô nhớ đến sẽ là suối phun ngày hạ và ánh nước vàng son cùng người cô yêu, người đã nhìn vào mắt cô giữa những tia nước vỡ tan để nói lời yêu thương.

Hạ Nghi, một khi đã quyết định yêu anh ấy thì mày phải tách anh ấy ra khỏi số phận đang giày vò mày. Không được phép đổ bệnh nữa, không được phép từ bỏ anh ấy, không được phép làm tổn thương anh ấy.

Mày đã nỗ lực lâu như vậy rồi, đừng sợ hãi, mày có thể làm được.

Mày nhất định có thể yêu anh ấy một cách trọn vẹn và bình thường, như tất cả những cặp đôi bình dị đang yêu trên thế gian này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện