Hôm ấy là ngày hẹn hò của hai cặp đôi Nhiếp Thanh Châu và Quý Anh, Hạ Nghi và Trần Dục Phương. Chập tối, khi họ trở về biệt thự sau buổi hẹn hò thì vừa hay chạm mặt nhau. Từ đằng xa trông thấy Quý Anh, Trần Dục Phương nói gì đó với Hạ Nghi rồi đi thẳng vào trong.
Vốn dĩ Quý Anh đang vui vẻ nói cười, thế nhưng vừa thấy hành động của Trần Dục Phương thì nụ cười trên môi cô lập tức vụt tắt. Cô ấy hừ lạnh một tiếng rồi cũng sải bước nhanh vào biệt thự, phong thái chẳng khác nào người mẫu đang trình diễn trên sàn catwalk, hoàn toàn chẳng đoái hoài gì đến Nhiếp Thanh Châu ở phía sau.
Thế là, hai người còn lại trong hai cặp “tình nhân hẹn hò” bị bỏ lại ngoài cửa. Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau. Anh quay phim đi theo cũng lúng túng đứng bên cạnh, chào họ một tiếng rồi nhanh chóng rút lui.
“Hôm nay bọn anh đi chơi game VR chủ đề kinh dị. Quý Anh hào hứng suốt cả buổi. Cô ấy thật sự rất cá tính, lại còn cực kỳ can đảm.”
Ngoài sân của biệt thự, Nhiếp Thanh Châu tựa vào khung xích đu, tổng kết lại buổi hẹn hò hôm nay của mình, còn Hạ Nghi thì ngồi trên xích đu khẽ đung đưa.
Nhiếp Thanh Châu cảm thán: “Thật khó tưởng tượng được, không ngờ cô ấy lại vì Trần Dục Phương mà nhượng bộ nhiều đến thế.”
Hạ Nghi nắm chặt dây xích đu, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Có phải Quý Anh thích sô-cô-la nhân hạt của Meiji không?”
Vì là bạn hẹn hò nên Nhiếp Thanh Châu đã được xem hồ sơ của Quý Anh. Anh gật đầu, ngạc nhiên hỏi lại: “Sao em biết?”
“Trong tiệm không có kẹo m*t nên Trần Dục Phương đã mua cho em loại sô-cô-la này. Anh ta bảo, ‘Hình như con gái các cô ai cũng thích ăn loại này’.”
Hạ Nghi ngừng một lát rồi nói tiếp: “Trần Dục Phương đúng là rất hướng nội, nhưng cũng rất tinh tế. Thái độ của anh ta với em hôm nay giống như đang đối xử với người yêu thật sự vậy, vừa trân trọng lại vừa chu đáo. Có điều… dường như anh ta đang nhìn thấy hình bóng của người khác qua em.”
Nhiếp Thanh Châu cau mày, lập tức nắm bắt được một điểm bất thường: “Giống như đối xử với người yêu á? Anh ta đã làm gì em rồi?”
“…”
Hạ Nghi im lặng giây lát, rồi quay mặt đi: “Chúng ta cần phải thảo luận về chuyện này sao?”
Bàn về chủ đề này sẽ lại lôi cả Trần Dục Phương, Quý Anh, Kiều Na và Nguyên Dã vào, e là sẽ nói mãi không hết chuyện.
Nhiếp Thanh Châu thoáng suy nghĩ rồi lái câu chuyện trở lại: “Vậy em có định nói cho Quý Anh biết suy nghĩ của mình không?”
Hạ Nghi lắc đầu: “Nếu anh ta thật sự thích Quý Anh thì phải làm cho cô ấy cảm nhận được điều đó. Còn nếu Quý Anh không cảm nhận được thì đó là vấn đề của anh ta.”
Hạ Nghi nói một cách trôi chảy và dứt khoát. Nhiếp Thanh Châu cúi người xuống, nhìn cô một lúc rồi mỉm cười: “Xin phép được phỏng vấn cô Hạ Nghi đây một chút. Sao khả năng thấu hiểu chuyện tình cảm của cô lại có thể tiến bộ vượt bậc như thế này nhỉ?”
Cô bé năm nào còn ngây ngô hỏi anh “thích là gì”, vốn dĩ đầu óc vô cùng thông minh nhưng trong chuyện tình cảm lại luôn vụng về, vừa không thể tỏ tường cảm xúc của chính mình, lại chẳng biết cách bộc lộ ra sao. Vậy mà giờ đây, cô đã có cả một hệ lý luận của riêng mình rồi.
Hạ Nghi mím môi, vẻ mặt điềm nhiên, như thể câu trả lời đã quá hiển nhiên.
“Đã tám năm trôi qua rồi, em cũng đã chứng kiến đủ mọi chuyện trong giới. Hơn nữa, em cũng đọc rất, rất nhiều sách, học hỏi được không ít điều.”
“Lý thuyết suông thôi.”
“Em có thí nghiệm mà.”
“Lúc nào? Với ai?”
“… Bây giờ.”
Với anh.
Hạ Nghi nhìn sâu vào mắt Nhiếp Thanh Châu. Anh cũng cúi xuống, ánh mắt không rời khỏi cô một giây. Tiếng ve mùa hạ thong thả ngân nga trên vòm cây, lá khẽ xào xạc trong gió.
Nhiếp Thanh Châu bật cười, đôi mắt màu trà ánh lên lấp lánh, để lộ lúm đồng tiền duyên dáng: “Cô Hạ Nghi à, cô chắc chắn sẽ thành công.”
Ở bên anh, làm sao em lại không thành công được chứ.
“Hạ Nghi đâu rồi nhỉ?”
Giọng nói từ xa vọng lại, phá vỡ bầu không khí trong một thoáng. Nhiếp Thanh Châu lập tức đứng thẳng người dậy, bóng dáng màu xanh của Nguyên Dã vụt ra từ phía cổng lớn. Cậu ta trông thấy Hạ Nghi đang ngồi trên xích đu thì mắt liền sáng bừng, lập tức chạy tới: “Hạ Nghi, chị về rồi à? Đang chơi xích đu sao?”
Hạ Nghi gật đầu: “Ừm.”
“Để tôi đẩy cho nhé!” Nguyên Dã vừa nói vừa chạy ra sau lưng Hạ Nghi.
Hạ Nghi đưa mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu biết, Hạ Nghi trước nay vẫn luôn khó lòng từ chối những ánh mắt đầy mong chờ như thế, cũng giống như năm xưa cô đã không thể nào khước từ Trịnh Bội Kỳ. Thế là, anh chỉ biết nở một nụ cười hiền hòa, đứng nhìn Nguyên Dã đẩy chiếc xích đu của Hạ Nghi bay lên mỗi lúc một cao, vừa đẩy vừa vui vẻ trò chuyện cùng cô.
Lẽ ra anh không nên chỉ mải mê nói chuyện, đáng lẽ ra vừa rồi phải chiếm ngay lấy vị trí đó, không cho Nguyên Dã có cơ hội chen vào mới phải.
Cái thằng nhóc này, cả ngày chỉ biết mỗi Hạ Nghi, lấy đâu ra lắm chuyện để nói thế không biết? Ngày thứ ba không có lịch hẹn hò. Tổ chương trình tập hợp tất cả mọi người lại, sắp xếp một ngày thi đấu với đủ các loại trò chơi, có cả thi đồng đội và thi cá nhân. Người nam và người nữ có số điểm cao nhất sẽ được quyền chỉ định đối tượng hẹn hò cho lần tiếp theo.
Nhiếp Thanh Châu khẽ mỉm cười, vươn vai thư giãn gân cốt, thầm nghĩ ngày này cuối cùng cũng đã đến.
Anh đã biết trước đáp án của những trò chơi trí tuệ đó. Vì chuyện này liên quan trực tiếp đến việc có thể hẹn hò với Hạ Nghi hay không nên anh gian lận một cách vô cùng thản nhiên và đường hoàng, không hề có chút gánh nặng tâm lý nào, rồi ung dung giành được số điểm cao nhất trong phần thi trí tuệ.
Trò chơi cuối cùng là máy đấm bốc, mà trò này thì thực sự không tài nào gian lận được. Anh chàng cuồng gym Chu Ôn Văn vừa thấy chiếc máy đã lập tức hớn hở ra mặt. Anh ta đấm một cú đã phá vỡ kỷ lục cao nhất, nhận về vô vàn lời tán thưởng.
Anh chàng vui sướng vẩy vẩy tay, nói đùa: “Có lẽ trong cõi u minh nào đó, tôi đã cảm nhận được sẽ có ngày hôm nay, nên mới chăm chỉ tập gym đến thế.”
Vòng này là thi đấu đồng đội, Chu Ôn Văn và Nhiếp Thanh Châu ở hai đội khác nhau. Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn tổng số điểm sức mạnh của đội Chu Ôn Văn. Kiều Na và Nguyên Dã trong đội anh ta đã thi xong, sức của hai người họ khá yếu nên tổng điểm cũng không quá cao.
Thế nhưng, trong đội của họ vẫn còn một người chưa ra sân, và người đó chính là Hạ Nghi.
Nhiếp Thanh Châu day day trán, thở dài: “Thế này thì áp lực cho tôi quá.”
Quý Anh vỗ vỗ vai anh, vỗ về như một người anh em chí cốt: “Đừng áp lực làm gì. Thầy Thanh Châu là át chủ bài trí tuệ của đội ta rồi, lúc trước đã gánh chúng ta còng lưng. Trò này không phải sở trường của anh, cứ chơi cho có lệ là được.”
Nhiếp Thanh Châu gật đầu. Anh nhìn về phía Hạ Nghi đối diện, mỉm cười nói: “Lát nữa em có thể nương tay một chút không? Bạn học cũ.”
Hạ Nghi đang xoay xoay cổ tay, nghe vậy liền quay đầu lại. Vẻ mặt cô bình thản, dứt khoát từ chối anh.
“Không thể nào.”
Nhiếp Thanh Châu nhún vai: “Vậy thì tôi đành dốc hết sức vậy.”
Anh nhìn chằm chằm chiếc máy đấm bốc, lùi lại hai bước rồi đột ngột dồn lực từ hông, xoay mạnh thân mình. Cú đấm vút đi nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn rõ, theo sau là một tiếng “bốp” vang trời, trụ đấm mềm gập hẳn xuống. Trong khoảnh khắc ấy, ai nấy đều hoài nghi liệu trụ đấm có bị anh đánh gãy lìa hay không.
Con số trên máy lập tức nhảy vùn vụt, tiếng kêu dồn dập như muốn báo động. Dòng chữ “Kỷ lục cao nhất” đã được làm mới thành công, chiếc máy vui vẻ cất lên một giai điệu ăn mừng.
Nhiếp Thanh Châu thu tay về, đưa ngang ngực co duỗi vài cái rồi hít một hơi: “Lâu lắm rồi không dùng sức thế này, căng cơ hơi đau một chút.”
Mọi người sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt. Anh đeo kính, mặc áo sơ mi rộng, dáng vẻ thư sinh nho nhã, trông như gió thổi cũng bay. Dường như không ai hiểu nổi chuyện gì vừa mới xảy ra.
Chu Ôn Văn là người vỗ tay đầu tiên, anh ta trầm trồ khen ngợi: “Không ngờ thầy Thanh Châu lại lợi hại đến vậy. Bình thường anh có tập luyện sức mạnh không?”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, thầm nghĩ bụng, nếu không thì năm đó Khiển ca xem trọng anh vì cái gì chứ, chẳng phải cũng vì sức mạnh đỉnh chóp này hay sao.
“Tập luyện sức mạnh à? Xóc chảo có được tính không?” Anh nói đùa.
Đến lượt này, đội của Nhiếp Thanh Châu đã thi đấu xong. Tổng điểm của họ hiện đang dẫn trước đội đối thủ một khoảng tương đương với sức mạnh của một người đàn ông trung bình. Phía bên kia, Hạ Nghi thong thả bước lên.
Bạch Nhất Tuyền tò mò hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Vừa rồi sao anh lại bảo Hạ Nghi nương tay? Cô ấy giỏi lắm à?”
Chẳng đợi Nhiếp Thanh Châu trả lời, Quý Anh đã xua tay: “Hạ Nghi có giỏi đến mấy cũng không thể bù lại được…”
Cô ấy còn chưa dứt lời, cú đấm của Hạ Nghi đã vung ra. Tư thế đấm thẳng cực kỳ tiêu chuẩn, mái tóc dài tung bay theo lực ra đòn, trụ đấm rung lên bần bật. Chẳng cần nhìn điểm số cũng có thể cảm nhận được uy lực ẩn chứa trong cú đấm này. Tiếng điểm số trên máy lại vang lên dồn dập, vui vẻ phá vỡ kỷ lục cao nhất của nữ, và cuối cùng dừng lại ở một con số, rút ngắn khoảng cách với đội của Nhiếp Thanh Châu xuống chỉ còn vỏn vẹn năm điểm.
Cú đấm này của cô uy lực đến độ vượt xa rất nhiều chàng trai.
Hạ Nghi nhìn con số trên máy, quay đầu lại thản nhiên nói với Nhiếp Thanh Châu: “Vẫn là đội anh thắng rồi.”
Xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng, rồi lại vỡ òa trong những tràng pháo tay tán thưởng. Lần này, Nguyên Dã là người khen nhiệt tình nhất. Kiều Na còn tỏ vẻ nghiêm túc hỏi: “Trường cấp ba của hai người không phải là trường võ thuật đấy chứ?”
Sau những tràng cười đùa và trầm trồ kinh ngạc, tất cả các phần thi cũng đi đến hồi kết. Nhiếp Thanh Châu là người có điểm số cao nhất trong các chàng trai, còn ở phía các cô gái, người dẫn đầu là đồng đội Quý Anh của anh.
Nhiếp Thanh Châu không chút do dự, chỉ định ngay Hạ Nghi là người sẽ hẹn hò với mình vào ngày mai. Đến lượt Quý Anh lựa chọn, Trần Dục Phương liền dời mắt đi nơi khác. Anh ta sa sầm mặt, tựa như đã lường trước được kết cục.
Anh ta và Quý Anh tuy cùng một đội nhưng hôm nay gần như chẳng nói với nhau câu nào.
Quý Anh liếc nhìn Trần Dục Phương một cái, cười khẩy rồi chỉ tay về phía đám đông: “Tôi chọn anh cho buổi hẹn ngày mai.”
“Tôi ư?” Chu Ôn Văn ngạc nhiên đáp lời.
Nghe thấy giọng của Chu Ôn Văn, Trần Dục Phương kinh ngạc ngẩng đầu lên, và rồi trông thấy ngón tay của Quý Anh đang chỉ thẳng về phía Chu Ôn Văn.
Quý Anh chẳng thèm liếc nhìn ai, cô ấy đi thẳng tới, đứng cạnh Chu Ôn Văn và nở một nụ cười rạng rỡ: “Đúng vậy, tôi nghĩ hẹn hò với anh chắc sẽ thú vị lắm.”
Trước ngày hôm nay, có lẽ hai người họ nói với nhau chưa nổi mười câu.
Chu Ôn Văn liếc nhanh Trần Dục Phương một cái, rồi lại nhìn về phía Quý Anh. Anh ta bật cười, vui vẻ nói những lời khách sáo: “Được thôi, ngày mai chúng ta đi chơi thật vui nhé!”
Quý Anh mỉm cười gật đầu, rồi đập tay với Chu Ôn Văn.
Trần Dục Phương nhìn họ, vẻ mặt không rõ là nhẹ nhõm hay bực dọc.
Tâm trạng của Nhiếp Thanh Châu đơn giản hơn nhiều, ngoài vui mừng ra thì chẳng còn gì khác. Lúc mọi người giải tán về phòng nghỉ ngơi, anh đi bên cạnh Hạ Nghi thì thầm với cô: “Cảm ơn vì đã nương tay.”
Anh biết rõ sức của Hạ Nghi lớn đến mức nào, đạt được con số vượt qua cả đội của họ vốn chẳng phải là vấn đề.
Miệng thì nói không nhưng cuối cùng cô vẫn nương tay.
Hạ Nghi quay đầu lại, đôi mắt sáng long lanh nhìn anh. Cô im lặng giây lát rồi khẽ nói: “Mai gặp.”
“Mai gặp.”
Nhiếp Thanh Châu đã mường tượng rằng đây sẽ là một buổi hẹn hò vô cùng tuyệt diệu. Thế nhưng ngày hôm sau, khi đứng trong phòng khách nhìn Hạ Nghi diện áo thun màu hồng in hình Hello Kitty nhỏ nhắn cùng quần short bò, tóc buộc đuôi ngựa, cả người toát lên hơi thở thanh xuân căng tràn, anh vẫn ngẩn người ra mất cả nửa phút.
Anh thầm nghĩ, không hiểu sao lúc ở công viên Tân Giang mình lại chợt nảy ra ý nghĩ rằng Hạ Nghi quàng chiếc khăn Hello Kitty màu hồng sẽ rất hợp nhỉ?
Lẽ nào là vì anh từng thấy cô mặc bộ đồ này trong chương trình, nên tiềm thức đã vô tình ghi lại một ấn tượng đáng yêu rồi chăng?
Hạ Nghi quay người lại nhìn anh đang đứng trên cầu thang. Lọn tóc đuôi ngựa và dải ruy băng ren tím đen nhẹ nhàng tung bay theo chuyển động của cô. Làn da trắng ngần lộ ra trên cổ và cánh tay càng thêm nổi bật, rạng ngời dưới sắc hồng của chiếc áo.
Dường như nhận ra vẻ sững sờ của Nhiếp Thanh Châu, cô kéo nhẹ vạt áo và giải thích: “Chẳng phải anh từng nói, muốn thấy em thử những thứ màu hồng dễ thương sao?”
“Chúng ta đi được chưa?” Cô hỏi.
Tim Nhiếp Thanh Châu đập thình thịch như trống trận.
Anh thầm nghĩ, hôm nay mình tiêu đời thật rồi.
Vốn dĩ Quý Anh đang vui vẻ nói cười, thế nhưng vừa thấy hành động của Trần Dục Phương thì nụ cười trên môi cô lập tức vụt tắt. Cô ấy hừ lạnh một tiếng rồi cũng sải bước nhanh vào biệt thự, phong thái chẳng khác nào người mẫu đang trình diễn trên sàn catwalk, hoàn toàn chẳng đoái hoài gì đến Nhiếp Thanh Châu ở phía sau.
Thế là, hai người còn lại trong hai cặp “tình nhân hẹn hò” bị bỏ lại ngoài cửa. Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau. Anh quay phim đi theo cũng lúng túng đứng bên cạnh, chào họ một tiếng rồi nhanh chóng rút lui.
“Hôm nay bọn anh đi chơi game VR chủ đề kinh dị. Quý Anh hào hứng suốt cả buổi. Cô ấy thật sự rất cá tính, lại còn cực kỳ can đảm.”
Ngoài sân của biệt thự, Nhiếp Thanh Châu tựa vào khung xích đu, tổng kết lại buổi hẹn hò hôm nay của mình, còn Hạ Nghi thì ngồi trên xích đu khẽ đung đưa.
Nhiếp Thanh Châu cảm thán: “Thật khó tưởng tượng được, không ngờ cô ấy lại vì Trần Dục Phương mà nhượng bộ nhiều đến thế.”
Hạ Nghi nắm chặt dây xích đu, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Có phải Quý Anh thích sô-cô-la nhân hạt của Meiji không?”
Vì là bạn hẹn hò nên Nhiếp Thanh Châu đã được xem hồ sơ của Quý Anh. Anh gật đầu, ngạc nhiên hỏi lại: “Sao em biết?”
“Trong tiệm không có kẹo m*t nên Trần Dục Phương đã mua cho em loại sô-cô-la này. Anh ta bảo, ‘Hình như con gái các cô ai cũng thích ăn loại này’.”
Hạ Nghi ngừng một lát rồi nói tiếp: “Trần Dục Phương đúng là rất hướng nội, nhưng cũng rất tinh tế. Thái độ của anh ta với em hôm nay giống như đang đối xử với người yêu thật sự vậy, vừa trân trọng lại vừa chu đáo. Có điều… dường như anh ta đang nhìn thấy hình bóng của người khác qua em.”
Nhiếp Thanh Châu cau mày, lập tức nắm bắt được một điểm bất thường: “Giống như đối xử với người yêu á? Anh ta đã làm gì em rồi?”
“…”
Hạ Nghi im lặng giây lát, rồi quay mặt đi: “Chúng ta cần phải thảo luận về chuyện này sao?”
Bàn về chủ đề này sẽ lại lôi cả Trần Dục Phương, Quý Anh, Kiều Na và Nguyên Dã vào, e là sẽ nói mãi không hết chuyện.
Nhiếp Thanh Châu thoáng suy nghĩ rồi lái câu chuyện trở lại: “Vậy em có định nói cho Quý Anh biết suy nghĩ của mình không?”
Hạ Nghi lắc đầu: “Nếu anh ta thật sự thích Quý Anh thì phải làm cho cô ấy cảm nhận được điều đó. Còn nếu Quý Anh không cảm nhận được thì đó là vấn đề của anh ta.”
Hạ Nghi nói một cách trôi chảy và dứt khoát. Nhiếp Thanh Châu cúi người xuống, nhìn cô một lúc rồi mỉm cười: “Xin phép được phỏng vấn cô Hạ Nghi đây một chút. Sao khả năng thấu hiểu chuyện tình cảm của cô lại có thể tiến bộ vượt bậc như thế này nhỉ?”
Cô bé năm nào còn ngây ngô hỏi anh “thích là gì”, vốn dĩ đầu óc vô cùng thông minh nhưng trong chuyện tình cảm lại luôn vụng về, vừa không thể tỏ tường cảm xúc của chính mình, lại chẳng biết cách bộc lộ ra sao. Vậy mà giờ đây, cô đã có cả một hệ lý luận của riêng mình rồi.
Hạ Nghi mím môi, vẻ mặt điềm nhiên, như thể câu trả lời đã quá hiển nhiên.
“Đã tám năm trôi qua rồi, em cũng đã chứng kiến đủ mọi chuyện trong giới. Hơn nữa, em cũng đọc rất, rất nhiều sách, học hỏi được không ít điều.”
“Lý thuyết suông thôi.”
“Em có thí nghiệm mà.”
“Lúc nào? Với ai?”
“… Bây giờ.”
Với anh.
Hạ Nghi nhìn sâu vào mắt Nhiếp Thanh Châu. Anh cũng cúi xuống, ánh mắt không rời khỏi cô một giây. Tiếng ve mùa hạ thong thả ngân nga trên vòm cây, lá khẽ xào xạc trong gió.
Nhiếp Thanh Châu bật cười, đôi mắt màu trà ánh lên lấp lánh, để lộ lúm đồng tiền duyên dáng: “Cô Hạ Nghi à, cô chắc chắn sẽ thành công.”
Ở bên anh, làm sao em lại không thành công được chứ.
“Hạ Nghi đâu rồi nhỉ?”
Giọng nói từ xa vọng lại, phá vỡ bầu không khí trong một thoáng. Nhiếp Thanh Châu lập tức đứng thẳng người dậy, bóng dáng màu xanh của Nguyên Dã vụt ra từ phía cổng lớn. Cậu ta trông thấy Hạ Nghi đang ngồi trên xích đu thì mắt liền sáng bừng, lập tức chạy tới: “Hạ Nghi, chị về rồi à? Đang chơi xích đu sao?”
Hạ Nghi gật đầu: “Ừm.”
“Để tôi đẩy cho nhé!” Nguyên Dã vừa nói vừa chạy ra sau lưng Hạ Nghi.
Hạ Nghi đưa mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu biết, Hạ Nghi trước nay vẫn luôn khó lòng từ chối những ánh mắt đầy mong chờ như thế, cũng giống như năm xưa cô đã không thể nào khước từ Trịnh Bội Kỳ. Thế là, anh chỉ biết nở một nụ cười hiền hòa, đứng nhìn Nguyên Dã đẩy chiếc xích đu của Hạ Nghi bay lên mỗi lúc một cao, vừa đẩy vừa vui vẻ trò chuyện cùng cô.
Lẽ ra anh không nên chỉ mải mê nói chuyện, đáng lẽ ra vừa rồi phải chiếm ngay lấy vị trí đó, không cho Nguyên Dã có cơ hội chen vào mới phải.
Cái thằng nhóc này, cả ngày chỉ biết mỗi Hạ Nghi, lấy đâu ra lắm chuyện để nói thế không biết? Ngày thứ ba không có lịch hẹn hò. Tổ chương trình tập hợp tất cả mọi người lại, sắp xếp một ngày thi đấu với đủ các loại trò chơi, có cả thi đồng đội và thi cá nhân. Người nam và người nữ có số điểm cao nhất sẽ được quyền chỉ định đối tượng hẹn hò cho lần tiếp theo.
Nhiếp Thanh Châu khẽ mỉm cười, vươn vai thư giãn gân cốt, thầm nghĩ ngày này cuối cùng cũng đã đến.
Anh đã biết trước đáp án của những trò chơi trí tuệ đó. Vì chuyện này liên quan trực tiếp đến việc có thể hẹn hò với Hạ Nghi hay không nên anh gian lận một cách vô cùng thản nhiên và đường hoàng, không hề có chút gánh nặng tâm lý nào, rồi ung dung giành được số điểm cao nhất trong phần thi trí tuệ.
Trò chơi cuối cùng là máy đấm bốc, mà trò này thì thực sự không tài nào gian lận được. Anh chàng cuồng gym Chu Ôn Văn vừa thấy chiếc máy đã lập tức hớn hở ra mặt. Anh ta đấm một cú đã phá vỡ kỷ lục cao nhất, nhận về vô vàn lời tán thưởng.
Anh chàng vui sướng vẩy vẩy tay, nói đùa: “Có lẽ trong cõi u minh nào đó, tôi đã cảm nhận được sẽ có ngày hôm nay, nên mới chăm chỉ tập gym đến thế.”
Vòng này là thi đấu đồng đội, Chu Ôn Văn và Nhiếp Thanh Châu ở hai đội khác nhau. Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn tổng số điểm sức mạnh của đội Chu Ôn Văn. Kiều Na và Nguyên Dã trong đội anh ta đã thi xong, sức của hai người họ khá yếu nên tổng điểm cũng không quá cao.
Thế nhưng, trong đội của họ vẫn còn một người chưa ra sân, và người đó chính là Hạ Nghi.
Nhiếp Thanh Châu day day trán, thở dài: “Thế này thì áp lực cho tôi quá.”
Quý Anh vỗ vỗ vai anh, vỗ về như một người anh em chí cốt: “Đừng áp lực làm gì. Thầy Thanh Châu là át chủ bài trí tuệ của đội ta rồi, lúc trước đã gánh chúng ta còng lưng. Trò này không phải sở trường của anh, cứ chơi cho có lệ là được.”
Nhiếp Thanh Châu gật đầu. Anh nhìn về phía Hạ Nghi đối diện, mỉm cười nói: “Lát nữa em có thể nương tay một chút không? Bạn học cũ.”
Hạ Nghi đang xoay xoay cổ tay, nghe vậy liền quay đầu lại. Vẻ mặt cô bình thản, dứt khoát từ chối anh.
“Không thể nào.”
Nhiếp Thanh Châu nhún vai: “Vậy thì tôi đành dốc hết sức vậy.”
Anh nhìn chằm chằm chiếc máy đấm bốc, lùi lại hai bước rồi đột ngột dồn lực từ hông, xoay mạnh thân mình. Cú đấm vút đi nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn rõ, theo sau là một tiếng “bốp” vang trời, trụ đấm mềm gập hẳn xuống. Trong khoảnh khắc ấy, ai nấy đều hoài nghi liệu trụ đấm có bị anh đánh gãy lìa hay không.
Con số trên máy lập tức nhảy vùn vụt, tiếng kêu dồn dập như muốn báo động. Dòng chữ “Kỷ lục cao nhất” đã được làm mới thành công, chiếc máy vui vẻ cất lên một giai điệu ăn mừng.
Nhiếp Thanh Châu thu tay về, đưa ngang ngực co duỗi vài cái rồi hít một hơi: “Lâu lắm rồi không dùng sức thế này, căng cơ hơi đau một chút.”
Mọi người sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt. Anh đeo kính, mặc áo sơ mi rộng, dáng vẻ thư sinh nho nhã, trông như gió thổi cũng bay. Dường như không ai hiểu nổi chuyện gì vừa mới xảy ra.
Chu Ôn Văn là người vỗ tay đầu tiên, anh ta trầm trồ khen ngợi: “Không ngờ thầy Thanh Châu lại lợi hại đến vậy. Bình thường anh có tập luyện sức mạnh không?”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, thầm nghĩ bụng, nếu không thì năm đó Khiển ca xem trọng anh vì cái gì chứ, chẳng phải cũng vì sức mạnh đỉnh chóp này hay sao.
“Tập luyện sức mạnh à? Xóc chảo có được tính không?” Anh nói đùa.
Đến lượt này, đội của Nhiếp Thanh Châu đã thi đấu xong. Tổng điểm của họ hiện đang dẫn trước đội đối thủ một khoảng tương đương với sức mạnh của một người đàn ông trung bình. Phía bên kia, Hạ Nghi thong thả bước lên.
Bạch Nhất Tuyền tò mò hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Vừa rồi sao anh lại bảo Hạ Nghi nương tay? Cô ấy giỏi lắm à?”
Chẳng đợi Nhiếp Thanh Châu trả lời, Quý Anh đã xua tay: “Hạ Nghi có giỏi đến mấy cũng không thể bù lại được…”
Cô ấy còn chưa dứt lời, cú đấm của Hạ Nghi đã vung ra. Tư thế đấm thẳng cực kỳ tiêu chuẩn, mái tóc dài tung bay theo lực ra đòn, trụ đấm rung lên bần bật. Chẳng cần nhìn điểm số cũng có thể cảm nhận được uy lực ẩn chứa trong cú đấm này. Tiếng điểm số trên máy lại vang lên dồn dập, vui vẻ phá vỡ kỷ lục cao nhất của nữ, và cuối cùng dừng lại ở một con số, rút ngắn khoảng cách với đội của Nhiếp Thanh Châu xuống chỉ còn vỏn vẹn năm điểm.
Cú đấm này của cô uy lực đến độ vượt xa rất nhiều chàng trai.
Hạ Nghi nhìn con số trên máy, quay đầu lại thản nhiên nói với Nhiếp Thanh Châu: “Vẫn là đội anh thắng rồi.”
Xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng, rồi lại vỡ òa trong những tràng pháo tay tán thưởng. Lần này, Nguyên Dã là người khen nhiệt tình nhất. Kiều Na còn tỏ vẻ nghiêm túc hỏi: “Trường cấp ba của hai người không phải là trường võ thuật đấy chứ?”
Sau những tràng cười đùa và trầm trồ kinh ngạc, tất cả các phần thi cũng đi đến hồi kết. Nhiếp Thanh Châu là người có điểm số cao nhất trong các chàng trai, còn ở phía các cô gái, người dẫn đầu là đồng đội Quý Anh của anh.
Nhiếp Thanh Châu không chút do dự, chỉ định ngay Hạ Nghi là người sẽ hẹn hò với mình vào ngày mai. Đến lượt Quý Anh lựa chọn, Trần Dục Phương liền dời mắt đi nơi khác. Anh ta sa sầm mặt, tựa như đã lường trước được kết cục.
Anh ta và Quý Anh tuy cùng một đội nhưng hôm nay gần như chẳng nói với nhau câu nào.
Quý Anh liếc nhìn Trần Dục Phương một cái, cười khẩy rồi chỉ tay về phía đám đông: “Tôi chọn anh cho buổi hẹn ngày mai.”
“Tôi ư?” Chu Ôn Văn ngạc nhiên đáp lời.
Nghe thấy giọng của Chu Ôn Văn, Trần Dục Phương kinh ngạc ngẩng đầu lên, và rồi trông thấy ngón tay của Quý Anh đang chỉ thẳng về phía Chu Ôn Văn.
Quý Anh chẳng thèm liếc nhìn ai, cô ấy đi thẳng tới, đứng cạnh Chu Ôn Văn và nở một nụ cười rạng rỡ: “Đúng vậy, tôi nghĩ hẹn hò với anh chắc sẽ thú vị lắm.”
Trước ngày hôm nay, có lẽ hai người họ nói với nhau chưa nổi mười câu.
Chu Ôn Văn liếc nhanh Trần Dục Phương một cái, rồi lại nhìn về phía Quý Anh. Anh ta bật cười, vui vẻ nói những lời khách sáo: “Được thôi, ngày mai chúng ta đi chơi thật vui nhé!”
Quý Anh mỉm cười gật đầu, rồi đập tay với Chu Ôn Văn.
Trần Dục Phương nhìn họ, vẻ mặt không rõ là nhẹ nhõm hay bực dọc.
Tâm trạng của Nhiếp Thanh Châu đơn giản hơn nhiều, ngoài vui mừng ra thì chẳng còn gì khác. Lúc mọi người giải tán về phòng nghỉ ngơi, anh đi bên cạnh Hạ Nghi thì thầm với cô: “Cảm ơn vì đã nương tay.”
Anh biết rõ sức của Hạ Nghi lớn đến mức nào, đạt được con số vượt qua cả đội của họ vốn chẳng phải là vấn đề.
Miệng thì nói không nhưng cuối cùng cô vẫn nương tay.
Hạ Nghi quay đầu lại, đôi mắt sáng long lanh nhìn anh. Cô im lặng giây lát rồi khẽ nói: “Mai gặp.”
“Mai gặp.”
Nhiếp Thanh Châu đã mường tượng rằng đây sẽ là một buổi hẹn hò vô cùng tuyệt diệu. Thế nhưng ngày hôm sau, khi đứng trong phòng khách nhìn Hạ Nghi diện áo thun màu hồng in hình Hello Kitty nhỏ nhắn cùng quần short bò, tóc buộc đuôi ngựa, cả người toát lên hơi thở thanh xuân căng tràn, anh vẫn ngẩn người ra mất cả nửa phút.
Anh thầm nghĩ, không hiểu sao lúc ở công viên Tân Giang mình lại chợt nảy ra ý nghĩ rằng Hạ Nghi quàng chiếc khăn Hello Kitty màu hồng sẽ rất hợp nhỉ?
Lẽ nào là vì anh từng thấy cô mặc bộ đồ này trong chương trình, nên tiềm thức đã vô tình ghi lại một ấn tượng đáng yêu rồi chăng?
Hạ Nghi quay người lại nhìn anh đang đứng trên cầu thang. Lọn tóc đuôi ngựa và dải ruy băng ren tím đen nhẹ nhàng tung bay theo chuyển động của cô. Làn da trắng ngần lộ ra trên cổ và cánh tay càng thêm nổi bật, rạng ngời dưới sắc hồng của chiếc áo.
Dường như nhận ra vẻ sững sờ của Nhiếp Thanh Châu, cô kéo nhẹ vạt áo và giải thích: “Chẳng phải anh từng nói, muốn thấy em thử những thứ màu hồng dễ thương sao?”
“Chúng ta đi được chưa?” Cô hỏi.
Tim Nhiếp Thanh Châu đập thình thịch như trống trận.
Anh thầm nghĩ, hôm nay mình tiêu đời thật rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









