Ánh tà dương buông dần về phía Tây, đúng vào khoảnh khắc sau bữa tối và trước giờ tự học tối của học sinh, Hạ Nghi lại đang mải miết chạy từng vòng, từng vòng một trên sân thể dục của trường.
Cô cảm thấy mình nhất định phải nghĩ cho thông suốt một vài điều, nhưng lại chẳng biết phải nghĩ thông suốt điều gì. Dường như tất cả mọi thứ đều đang cản trở cô, những cơn ảo thanh, sự lo âu, những đoạn hồi ức vụt qua, và cả những lúc thẫn thờ, có lẽ còn có cả chính bản thân cô nữa.
Nhưng cô bắt buộc phải nghĩ cho rõ ràng.
“Sao đột nhiên lại đến trường thế?”
Hạ Nghi chợt nghe thấy giọng nói của Nhiếp Thanh Châu. Chàng trai mà cô yêu quý nhất đang vận trên mình bộ đồng phục xanh trắng, từ phía sau chạy vượt lên ngang cô, rồi quay người lại ung dung chạy giật lùi trước mặt cô. Mỗi khi cùng nhau chạy bộ, anh vẫn thường làm như vậy.
Mái tóc anh bay lên theo từng nhịp bước, đôi mắt màu trà đẹp nao lòng nhìn về phía cô.
“Nhiếp Thanh Châu.”
“Sao thế?”
“Tại sao cậu lại lừa tớ?”
Nhiếp Thanh Châu bật cười, để lộ lúm đồng tiền duyên dáng: “Tớ lừa cậu lúc nào? Cậu cũng có bao giờ hỏi tớ có phải là Nhiếp Thanh Châu thật không, cũng đâu hỏi tớ từ đâu tới. Tớ không lừa cậu mà.”
“Nhưng mỗi lần tớ có thắc mắc, cậu đều nói là do cậu tính ra.”
“Cậu tin à?”
“Không.”
“Cậu đã không tin thì sao lại nói là tớ lừa cậu được chứ?” Gương mặt anh giãn ra, giọng điệu vô cùng thong thả.
Hạ Nghi ngước nhìn một Nhiếp Thanh Châu như thế, anh mỉm cười rạng rỡ trong ánh hoàng hôn, trông đẹp đẽ đến mức khiến cô trong một thoáng chỉ muốn tin vào anh.
Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy nảy mầm, cô lại nghe thấy giọng nói chất vấn của chính mình.
“Không nói ra thì không phải là lừa dối sao? Tớ tin tất cả những gì thuộc về cậu, tin vào khoảng thời gian chúng ta đã cùng nhau trải qua. Ngay cả trong ảo giác, tớ vẫn cảm thấy cậu là phần chân thật nhất của thế giới này.”
Cô ngừng giây lát, rồi gằn từng chữ: “Nhưng cậu không phải, cậu là giả.”
Khóe môi chàng trai hạ xuống, hàng mày nhíu lại. Anh có chút tức giận: “Tại sao tớ lại là giả? Cậu đang nghi ngờ sự chân thành của tớ ư? Chẳng lẽ cậu nghĩ tớ đang diễn kịch sao? Cậu nghĩ tớ không đối xử thật lòng với cậu à?”
Hạ Nghi chậm rãi lắc đầu, cô đáp: “Không, tớ không nghĩ cậu diễn kịch. Nhưng ngay cả việc chơi game làm nhiệm vụ cũng cần tốn thời gian và tâm sức, cũng sẽ có yêu thích, cũng sẽ bỏ ra tấm chân tình, không phải sao?”
Cô chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào anh: “Nhưng nhân vật trong game và người ở ngoài game suy cho cùng vẫn không giống nhau. Tớ và cậu, chúng ta không giống nhau.”
“Cậu đang vướng mắc chuyện gì vậy?” Giọng Nhiếp Thanh Châu lạnh hẳn đi, gương mặt không chút cảm xúc.
Hóa ra Nhiếp Thanh Châu cũng có dáng vẻ lạnh lùng đến thế, một dáng vẻ mà trước đây cô chưa từng thấy bao giờ.
Ánh mắt Hạ Nghi khẽ run lên, cô cất giọng thì thầm: “Tớ đang sống trong một thế giới hư ảo, mọi hỉ nộ ái ố của tớ chỉ là một kịch bản… Còn cậu lại đang cố gắng… trở thành đạo diễn cho cuộc đời tớ.”
“Tại sao cậu lại phải nghĩ như vậy? Tại sao cậu lại lạnh lùng vô tình đến thế, giống hệt như một cỗ máy! Thật ra cậu vốn chẳng hề thích tớ, phải không!”
Nhiếp Thanh Châu đột nhiên nổi trận lôi đình, giận dữ gào lên chỉ trích cô: “Cậu không thể giả vờ như không biết gì, cứ thế mà sống một cuộc sống tốt đẹp với tớ được hay sao? Tớ đã nói tớ sẽ không bao giờ thất vọng về cậu, tất cả những gì cậu làm đều vượt xa mong đợi của tớ. Cậu không thể giống như tớ được à?”
Hạ Nghi sững sờ, cô bị những lời chỉ trích ấy làm cho tổn thương. Cô lắc đầu, giọng run run: “Không phải thế, tớ thật sự rất rất thích cậu. Tớ muốn ở bên cậu, ở bên cậu tớ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.”
“Nhưng bây giờ tớ rất sợ… Nhiếp Thanh Châu, đầu tớ đau quá, cứ thế này mãi tớ sợ mình sẽ không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo nữa. Nếu tớ bắt đầu tự lừa dối chính mình… dường như tớ sẽ bị rơi vào đó và không bao giờ thoát ra được nữa.”
“Tớ sợ ngay cả những cảm xúc bây giờ của mình cũng là giả. Thật ra tớ vừa thất vọng, vừa tức giận lại vừa oán hận, nhìn thấy cậu là tớ lại thấy đau khổ. Tại sao tớ lại có cảm giác này? Tại sao tớ lại có thể có những cảm giác này với cậu? Rõ ràng là tớ đã… đã thích cậu đến thế cơ mà.”
“Những suy nghĩ này phải chăng rất đáng sợ? Nếu cậu biết được, cậu có đau lòng không? Bác sĩ nói… bệnh tật sẽ khiến tớ có rất nhiều cảm xúc giả tạo… tớ sẽ đa nghi… sẽ lo âu… sẽ có tính công kích… có thể sẽ làm tổn thương những người xung quanh… Tớ không muốn làm tổn thương cậu…”
Nước mắt dần dâng lên trong đôi mắt cô, cô khẽ nói: “Tớ thật sự rất muốn nghĩ cho thông suốt, sau đó sẽ ở lại. Nhưng nếu tớ nghĩ thông suốt rồi… dường như lại chẳng có cách nào ở lại được nữa. Nhiếp Thanh Châu, cậu có thể nói cho tớ biết bây giờ tớ phải làm gì không?”
Chắc chắn cậu biết mà.
Cậu luôn vừa rành mạch lại vừa dịu dàng, luôn có thể nhìn thấu thế giới này và cả chính bản thân mình. Mọi vấn đề đều có thể tìm được lời giải đáp nơi cậu.
Cậu đã nói, yêu thích là khao khát và niềm vui.
Cậu đã nói, chúng ta không cần dùng đến bạo lực vẫn có thể giải quyết vấn đề, không cần lấy lòng người khác vẫn có thể giành được sự tôn trọng.
Cậu đã nói, chỉ cần ôm lấy họ rồi chân thành nói rằng mình rất yêu họ, như vậy là đủ lắm rồi.
Có thể cho tớ thêm một lời giải đáp nữa được không, giống như cậu đã từng cho tớ một lời giải đáp thật vẹn toàn? Cậu nói lúc tâm tư rối bời thì cứ đi chạy bộ, chạy một lúc là sẽ nghĩ thông suốt. Nhưng tớ đã chạy rất rất lâu rồi, sắp chạy không nổi nữa rồi mà vẫn không nghĩ ra được.
“Cho tớ thêm một lời giải đáp đi, tớ phải làm sao bây giờ…”
Hạ Nghi chống tay lên gối, cúi gục đầu xuống. Bàn tay chống trên đầu gối của cô run lên bần bật. Trên mặt đất dần xuất hiện từng giọt nước, càng lúc càng nhiều, tựa như những giọt mưa đang rơi xuống.
Cô đột nhiên bị ai đó dùng sức ôm chặt vào lòng. Cái ôm ấy như muốn khảm cô vào tận xương tủy, khoang mũi cô ngập tràn hương bạc hà quen thuộc. Hạ Nghi ngẩn người, rồi cô nghe thấy một giọng nói yếu ớt tựa như vọng về từ nơi nào đó rất xa.
“Hạ Hạ? Hạ Hạ! Em có nghe thấy anh nói không?”
Hạ Nghi từ từ ngẩng đầu lên, và cô nhìn thấy gương mặt của Nhiếp Thanh Châu. Hoàng hôn nhuộm đỏ gò má anh, mắt anh cũng đỏ hoe, đôi môi run rẩy, hoàn toàn khác hẳn với vẻ ung dung thong thả vừa rồi. Anh đang mặc một chiếc áo phông trắng, còn Nhiếp Thanh Châu lúc nãy lại mặc đồng phục học sinh.
Hạ Nghi ngơ ngác hỏi: “Vừa rồi… là ảo giác của tớ sao?”
Nhiếp Thanh Châu vuốt nhẹ gáy cô, khẽ đáp: “Phải, là ảo giác.”
“Cậu là thật sao?”
“Anh là thật.”
Đôi mắt Hạ Nghi run rẩy, giọng nói cũng run theo, cô gần như tuyệt vọng hỏi lại: “Cậu là thật thật sao?”
Nhiếp Thanh Châu im lặng giây lát rồi nói: “Có phải em đã… không thể tin tưởng anh được nữa không?”
Hạ Nghi im lặng không nói lời nào.
“Nhìn thấy anh, em có thấy đau khổ không? Có cảm thấy mọi thứ đều là giả dối không?”
Hạ Nghi đột nhiên ôm chặt lấy anh, như thể sợ anh sẽ rời đi. Nhưng dù làm vậy, cô vẫn gật đầu.
Nhiếp Thanh Châu cố nén nỗi đau thương trong giọng nói, khẽ thì thầm bên tai cô: “Những lời em vừa nói, anh đều nghe thấy cả rồi.”
“Hạ Hạ, em nghe anh nói, nếu em không nghĩ thông suốt được thì đừng cố ép mình nữa. Em hãy rời khỏi nơi này, rời xa anh, quên đi tất cả những gì em đã thấy, chữa bệnh cho thật tốt và sống một cuộc đời không có anh. Đợi đến một ngày nào đó em có thể thanh thản, nhìn thấy anh mà không còn cảm thấy đau khổ nữa thì hãy quay về tìm anh. Anh sẽ đợi em.”
Hạ Nghi càng ôm chặt lấy anh hơn, cô cắn chặt môi, không muốn đồng ý.
Nhiếp Thanh Châu vỗ về tấm lưng cô, dịu dàng nói: “Hãy tin anh thêm một lần nữa, tin anh lần cuối cùng này thôi, nhé?”
Hạ Nghi im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, cô run rẩy cất lời trong tiếng nấc: “… Vâng.”
Nhiếp Thanh Châu chưa bao giờ ngờ rằng, cuộc chia ly của họ lại bắt đầu theo cách này.
Hôm ấy Hạ Nghi bỗng dưng biến mất, khiến Tưởng Viên Viên và Hạ Diên lo sốt vó, phải gọi điện cho Nhiếp Thanh Châu. Nghe tin có người thấy Hạ Nghi đang chạy bộ trên sân thể dục, anh liền vội vã chạy đến.
Khi anh đến nơi, Hạ Nghi đã đang lẩm bẩm một mình. Rất nhiều học sinh đứng vây quanh nhìn cô với ánh mắt sợ hãi. Anh rẽ đám đông ra, bước đến trước mặt cô, và nghe thấy cô nói: “Không nói ra thì không tính là lừa dối sao?”
Anh sững người, rồi cúi xuống nhìn thấy cuốn sổ tay màu xám tro trên tay cô.
Anh chỉ cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, đầu óc trống rỗng, dù có trăm cái miệng cũng không thể nào biện minh. Cô khóc đau lòng đến thế, rõ ràng cô rất hiếm khi rơi nước mắt, chỉ khi chú Hạ và bà nội qua đời, anh mới từng thấy cô rơi lệ.
Nhưng dù vậy, anh cũng chưa bao giờ nghe cô thốt ra những lời tủi hờn, bất lực và tuyệt vọng đến nhường này.
Chính anh đã khiến cô ra nông nỗi này.
Tất cả những lời giải thích chực thốt ra như lưỡi dao mắc nghẹn nơi cổ họng. Những lời giải thích ấy, ngoài việc khiến bản thân anh dễ chịu hơn một chút, thì hoàn toàn vô dụng.
Thậm chí chẳng cần anh giải thích, cô đã tự mình gắng gượng thuyết phục bản thân, dùng chính nhân cách và tư duy vững vàng của mình để điên cuồng giằng co với tình yêu và sự quyến luyến dành cho anh, để rồi tự làm mình tổn thương đến tàn tạ.
Cuối cùng, Nhiếp Thanh Châu bước đến ôm lấy cô, và đưa ra câu trả lời tốt nhất mà anh có thể nghĩ ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Đừng đau khổ như thế nữa, đừng tự làm khó mình.
Hãy từ bỏ anh đi.
Suốt nhiều năm sau này, Nhiếp Thanh Châu vẫn luôn mơ về ngày Hạ Nghi rời đi.
Ngày hôm ấy trời rất nóng, nắng đã mang theo hơi thở của mùa hè đổ lửa, gắt gỏng táp vào da bỏng rát. Hạ Diên phụ chuyển hành lý của Hạ Nghi vào cốp sau xe hơi. Họ dự định sẽ lái xe thẳng đến Thượng Hải, rồi lên máy bay ở đó.
Tưởng Viên Viên che ô cho Hạ Diên, cậu gắt gỏng gạt đi, nói con trai ai lại dùng mấy thứ yểu điệu này. Vừa nói, cậu vừa giằng lấy kiện hành lý cuối cùng từ tay Hạ Nghi.
Nhiếp Thanh Châu đứng từ xa nhìn họ, bất giác mỉm cười. Nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, nhường chỗ cho nỗi bâng khuâng và hụt hẫng.
Hôm ấy, Hạ Nghi mặc một chiếc áo thun màu tím nhạt và quần thể thao màu xám, giống hệt như mùa hè năm ngoái, khi họ còn quây quần trong tiệm tạp hóa nhỏ ăn dưa hấu.
Nắng rải lên người cô, gió thổi bay những lọn tóc vương trên gò má cô. Đôi mắt cô đen láy và sâu thẳm, không mang chút ánh sáng nào. Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn quanh, bắt gặp ngay bóng hình anh đang đứng ở cuối con phố.
Cô lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi đột nhiên chạy về phía anh. Cô chạy dọc theo con đường lát gạch xám, thân hình lướt đi tựa như một cơn gió. Khoảng cách giữa họ ngày một gần, nhưng bước chân cô lại mỗi lúc một chậm dần.
Cuối cùng, cô dừng lại khi còn cách anh chừng ba mét, chỉ lặng im nhìn anh mà không nói một lời.
Ánh nắng chói chang chiếu rọi lên người cô, làn da trắng ngần tựa như đang phát sáng, nhưng tất cả những gì Nhiếp Thanh Châu cảm nhận được chỉ là nỗi đau rát bỏng.
“Thượng lộ bình an.” Anh khẽ nói.
Ánh mắt Hạ Nghi khẽ run lên, nhưng cô vẫn không nói một lời. Cô kiệm lời như vàng, hệt như những ngày đầu họ mới quen nhau.
Rồi cô nhìn anh đăm đăm, chầm chậm lùi về phía sau, lùi mỗi lúc một xa, càng ngày càng xa hơn nữa. Cuối cùng, cô quay người trở về bên Tưởng Viên Viên và Hạ Diên rồi cùng họ lên xe. Nhiếp Thanh Châu nhìn chiếc xe hơi từ từ lăn bánh, chạy dọc theo con đường. Bóng xe màu đen oằn mình méo mó trong những con sóng nhiệt cuộn lên từ mặt đường bị nung nóng, rồi tan biến vào hư không nơi cuối con đường tựa như bờ đại dương lấp lóa.
Họ đã từng phải đạp xe rất lâu mới đi hết con đường này, vậy mà đi bằng ô tô lại nhanh tới điểm cuối cùng đến thế.
Khi chiếc xe hơi khuất dạng khỏi tầm mắt Nhiếp Thanh Châu, nhưng anh vẫn đứng lặng tại chỗ. Cảm xúc đã dồn nén quá lâu, đến khi đột ngột mất đi mọi ràng buộc lại như thể bị tắc nghẽn, không cách nào bộc phát ra được.
Anh vô hồn quay đầu nhìn về phía cửa tiệm tạp hóa.
Căn tiệm đã được bán cho người khác, cửa khóa im lìm, tấm biển hiệu đã được gỡ xuống. Trước cửa chất đống từng chồng thùng giấy, chờ người thu mua phế liệu đến dọn đi.
Anh bước tới, mở chiếc thùng giấy trên cùng ra, bên trong là cả một thùng giấy vụn. Tất cả những dòng chữ nguệch ngoạc mà Hạ Nghi đã viết lúc tự giam mình đều đã bị xé nát và vứt lộn xộn trong thùng.
Anh sững người, chợt nhớ lại lời Hạ Diên từng nói, rằng mấy đêm nay Hạ Nghi thường thức trắng, trong phòng cứ vọng ra tiếng xé giấy.
Nhiếp Thanh Châu lặng im đứng đó một lúc, rồi ôm chiếc thùng kia lên nhà mình. Anh đổ tất cả ra ban công rồi nhặt từng mảnh giấy vụn, tỉ mẩn so sánh, dán chúng lại với nhau.
Anh cũng không biết tại sao mình lại làm vậy, chỉ cảm thấy lúc này mình cần phải làm một việc gì đó.
Cuối cùng cũng dán xong một tờ, anh phát hiện trên giấy có vài vệt nước đã khô, làm nhòe đi nét mực. Thế là anh bới tìm trong đống giấy vụn, và phát hiện ra rất nhiều mảnh giấy cũng có vệt nước tương tự.
Lúc xé những tờ giấy này, cô đã khóc. Cô đã khóc rất lâu.
Nhận thức này như một mũi gai nhọn đâm thẳng vào tim anh. Nhiếp Thanh Châu đột ngột đứng bật dậy. Anh vớ lấy cuốn sổ tay màu xám trên bàn, trong cơn giận dữ, anh điên cuồng xé nát nó. Những thứ gọi là định mệnh, là lời tiên tri ấy bay lả tả như một trận mưa tuyết, rơi vãi khắp sàn nhà.
Rồi anh ngã quỵ xuống đống giấy vụn hỗn độn, lấy tay che mắt, nước mắt bắt đầu tuôn ra từ kẽ tay rơi xuống những mảnh giấy, một lần nữa làm nhòe đi những nét mực.
Anh bật ra những tiếng nức nở nghẹn ngào.
Vận mệnh đã an bài, quỹ đạo cuộc đời đã vạch sẵn, những cơ hội được ban tặng, và cả người thương mà bạn gặp gỡ, tất cả đều có cái giá của riêng nó.
Ngày hôm nay, chính là ngày đầu tiên của tám năm dài đằng đẵng.
Kỳ nghỉ hè năm ấy, sau khi Hạ Nghi rời đi, Nhiếp Thanh Châu đã lên tỉnh một chuyến. Tại một địa điểm quen thuộc, anh nhìn thấy bản thân trẻ tuổi của chính mình đang vừa đi trên đường vừa trò chuyện cùng bạn bè ở phía xa. Chỉ cần băng qua một con phố nữa thôi, anh sẽ có thể đứng trước mặt “Chu Bân”.
Ngay khi đang băng qua con đường ấy, anh đã bị một chiếc xe mất phanh tông phải.
Khi anh tỉnh lại trong bệnh viện, đã là ba ngày sau đó. Đập vào mắt anh là gương mặt lo lắng của ba mẹ Nhiếp. Anh ngây người nhìn lên trần nhà một lúc lâu, rồi bật cười một tràng đầy mỉa mai, sau đó đưa tay che mắt mình lại.
Anh dường như nghe thấy tiếng cười nhạo của số phận, một tiếng cười vang dội điếc cả tai.
Cô cảm thấy mình nhất định phải nghĩ cho thông suốt một vài điều, nhưng lại chẳng biết phải nghĩ thông suốt điều gì. Dường như tất cả mọi thứ đều đang cản trở cô, những cơn ảo thanh, sự lo âu, những đoạn hồi ức vụt qua, và cả những lúc thẫn thờ, có lẽ còn có cả chính bản thân cô nữa.
Nhưng cô bắt buộc phải nghĩ cho rõ ràng.
“Sao đột nhiên lại đến trường thế?”
Hạ Nghi chợt nghe thấy giọng nói của Nhiếp Thanh Châu. Chàng trai mà cô yêu quý nhất đang vận trên mình bộ đồng phục xanh trắng, từ phía sau chạy vượt lên ngang cô, rồi quay người lại ung dung chạy giật lùi trước mặt cô. Mỗi khi cùng nhau chạy bộ, anh vẫn thường làm như vậy.
Mái tóc anh bay lên theo từng nhịp bước, đôi mắt màu trà đẹp nao lòng nhìn về phía cô.
“Nhiếp Thanh Châu.”
“Sao thế?”
“Tại sao cậu lại lừa tớ?”
Nhiếp Thanh Châu bật cười, để lộ lúm đồng tiền duyên dáng: “Tớ lừa cậu lúc nào? Cậu cũng có bao giờ hỏi tớ có phải là Nhiếp Thanh Châu thật không, cũng đâu hỏi tớ từ đâu tới. Tớ không lừa cậu mà.”
“Nhưng mỗi lần tớ có thắc mắc, cậu đều nói là do cậu tính ra.”
“Cậu tin à?”
“Không.”
“Cậu đã không tin thì sao lại nói là tớ lừa cậu được chứ?” Gương mặt anh giãn ra, giọng điệu vô cùng thong thả.
Hạ Nghi ngước nhìn một Nhiếp Thanh Châu như thế, anh mỉm cười rạng rỡ trong ánh hoàng hôn, trông đẹp đẽ đến mức khiến cô trong một thoáng chỉ muốn tin vào anh.
Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy nảy mầm, cô lại nghe thấy giọng nói chất vấn của chính mình.
“Không nói ra thì không phải là lừa dối sao? Tớ tin tất cả những gì thuộc về cậu, tin vào khoảng thời gian chúng ta đã cùng nhau trải qua. Ngay cả trong ảo giác, tớ vẫn cảm thấy cậu là phần chân thật nhất của thế giới này.”
Cô ngừng giây lát, rồi gằn từng chữ: “Nhưng cậu không phải, cậu là giả.”
Khóe môi chàng trai hạ xuống, hàng mày nhíu lại. Anh có chút tức giận: “Tại sao tớ lại là giả? Cậu đang nghi ngờ sự chân thành của tớ ư? Chẳng lẽ cậu nghĩ tớ đang diễn kịch sao? Cậu nghĩ tớ không đối xử thật lòng với cậu à?”
Hạ Nghi chậm rãi lắc đầu, cô đáp: “Không, tớ không nghĩ cậu diễn kịch. Nhưng ngay cả việc chơi game làm nhiệm vụ cũng cần tốn thời gian và tâm sức, cũng sẽ có yêu thích, cũng sẽ bỏ ra tấm chân tình, không phải sao?”
Cô chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào anh: “Nhưng nhân vật trong game và người ở ngoài game suy cho cùng vẫn không giống nhau. Tớ và cậu, chúng ta không giống nhau.”
“Cậu đang vướng mắc chuyện gì vậy?” Giọng Nhiếp Thanh Châu lạnh hẳn đi, gương mặt không chút cảm xúc.
Hóa ra Nhiếp Thanh Châu cũng có dáng vẻ lạnh lùng đến thế, một dáng vẻ mà trước đây cô chưa từng thấy bao giờ.
Ánh mắt Hạ Nghi khẽ run lên, cô cất giọng thì thầm: “Tớ đang sống trong một thế giới hư ảo, mọi hỉ nộ ái ố của tớ chỉ là một kịch bản… Còn cậu lại đang cố gắng… trở thành đạo diễn cho cuộc đời tớ.”
“Tại sao cậu lại phải nghĩ như vậy? Tại sao cậu lại lạnh lùng vô tình đến thế, giống hệt như một cỗ máy! Thật ra cậu vốn chẳng hề thích tớ, phải không!”
Nhiếp Thanh Châu đột nhiên nổi trận lôi đình, giận dữ gào lên chỉ trích cô: “Cậu không thể giả vờ như không biết gì, cứ thế mà sống một cuộc sống tốt đẹp với tớ được hay sao? Tớ đã nói tớ sẽ không bao giờ thất vọng về cậu, tất cả những gì cậu làm đều vượt xa mong đợi của tớ. Cậu không thể giống như tớ được à?”
Hạ Nghi sững sờ, cô bị những lời chỉ trích ấy làm cho tổn thương. Cô lắc đầu, giọng run run: “Không phải thế, tớ thật sự rất rất thích cậu. Tớ muốn ở bên cậu, ở bên cậu tớ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.”
“Nhưng bây giờ tớ rất sợ… Nhiếp Thanh Châu, đầu tớ đau quá, cứ thế này mãi tớ sợ mình sẽ không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo nữa. Nếu tớ bắt đầu tự lừa dối chính mình… dường như tớ sẽ bị rơi vào đó và không bao giờ thoát ra được nữa.”
“Tớ sợ ngay cả những cảm xúc bây giờ của mình cũng là giả. Thật ra tớ vừa thất vọng, vừa tức giận lại vừa oán hận, nhìn thấy cậu là tớ lại thấy đau khổ. Tại sao tớ lại có cảm giác này? Tại sao tớ lại có thể có những cảm giác này với cậu? Rõ ràng là tớ đã… đã thích cậu đến thế cơ mà.”
“Những suy nghĩ này phải chăng rất đáng sợ? Nếu cậu biết được, cậu có đau lòng không? Bác sĩ nói… bệnh tật sẽ khiến tớ có rất nhiều cảm xúc giả tạo… tớ sẽ đa nghi… sẽ lo âu… sẽ có tính công kích… có thể sẽ làm tổn thương những người xung quanh… Tớ không muốn làm tổn thương cậu…”
Nước mắt dần dâng lên trong đôi mắt cô, cô khẽ nói: “Tớ thật sự rất muốn nghĩ cho thông suốt, sau đó sẽ ở lại. Nhưng nếu tớ nghĩ thông suốt rồi… dường như lại chẳng có cách nào ở lại được nữa. Nhiếp Thanh Châu, cậu có thể nói cho tớ biết bây giờ tớ phải làm gì không?”
Chắc chắn cậu biết mà.
Cậu luôn vừa rành mạch lại vừa dịu dàng, luôn có thể nhìn thấu thế giới này và cả chính bản thân mình. Mọi vấn đề đều có thể tìm được lời giải đáp nơi cậu.
Cậu đã nói, yêu thích là khao khát và niềm vui.
Cậu đã nói, chúng ta không cần dùng đến bạo lực vẫn có thể giải quyết vấn đề, không cần lấy lòng người khác vẫn có thể giành được sự tôn trọng.
Cậu đã nói, chỉ cần ôm lấy họ rồi chân thành nói rằng mình rất yêu họ, như vậy là đủ lắm rồi.
Có thể cho tớ thêm một lời giải đáp nữa được không, giống như cậu đã từng cho tớ một lời giải đáp thật vẹn toàn? Cậu nói lúc tâm tư rối bời thì cứ đi chạy bộ, chạy một lúc là sẽ nghĩ thông suốt. Nhưng tớ đã chạy rất rất lâu rồi, sắp chạy không nổi nữa rồi mà vẫn không nghĩ ra được.
“Cho tớ thêm một lời giải đáp đi, tớ phải làm sao bây giờ…”
Hạ Nghi chống tay lên gối, cúi gục đầu xuống. Bàn tay chống trên đầu gối của cô run lên bần bật. Trên mặt đất dần xuất hiện từng giọt nước, càng lúc càng nhiều, tựa như những giọt mưa đang rơi xuống.
Cô đột nhiên bị ai đó dùng sức ôm chặt vào lòng. Cái ôm ấy như muốn khảm cô vào tận xương tủy, khoang mũi cô ngập tràn hương bạc hà quen thuộc. Hạ Nghi ngẩn người, rồi cô nghe thấy một giọng nói yếu ớt tựa như vọng về từ nơi nào đó rất xa.
“Hạ Hạ? Hạ Hạ! Em có nghe thấy anh nói không?”
Hạ Nghi từ từ ngẩng đầu lên, và cô nhìn thấy gương mặt của Nhiếp Thanh Châu. Hoàng hôn nhuộm đỏ gò má anh, mắt anh cũng đỏ hoe, đôi môi run rẩy, hoàn toàn khác hẳn với vẻ ung dung thong thả vừa rồi. Anh đang mặc một chiếc áo phông trắng, còn Nhiếp Thanh Châu lúc nãy lại mặc đồng phục học sinh.
Hạ Nghi ngơ ngác hỏi: “Vừa rồi… là ảo giác của tớ sao?”
Nhiếp Thanh Châu vuốt nhẹ gáy cô, khẽ đáp: “Phải, là ảo giác.”
“Cậu là thật sao?”
“Anh là thật.”
Đôi mắt Hạ Nghi run rẩy, giọng nói cũng run theo, cô gần như tuyệt vọng hỏi lại: “Cậu là thật thật sao?”
Nhiếp Thanh Châu im lặng giây lát rồi nói: “Có phải em đã… không thể tin tưởng anh được nữa không?”
Hạ Nghi im lặng không nói lời nào.
“Nhìn thấy anh, em có thấy đau khổ không? Có cảm thấy mọi thứ đều là giả dối không?”
Hạ Nghi đột nhiên ôm chặt lấy anh, như thể sợ anh sẽ rời đi. Nhưng dù làm vậy, cô vẫn gật đầu.
Nhiếp Thanh Châu cố nén nỗi đau thương trong giọng nói, khẽ thì thầm bên tai cô: “Những lời em vừa nói, anh đều nghe thấy cả rồi.”
“Hạ Hạ, em nghe anh nói, nếu em không nghĩ thông suốt được thì đừng cố ép mình nữa. Em hãy rời khỏi nơi này, rời xa anh, quên đi tất cả những gì em đã thấy, chữa bệnh cho thật tốt và sống một cuộc đời không có anh. Đợi đến một ngày nào đó em có thể thanh thản, nhìn thấy anh mà không còn cảm thấy đau khổ nữa thì hãy quay về tìm anh. Anh sẽ đợi em.”
Hạ Nghi càng ôm chặt lấy anh hơn, cô cắn chặt môi, không muốn đồng ý.
Nhiếp Thanh Châu vỗ về tấm lưng cô, dịu dàng nói: “Hãy tin anh thêm một lần nữa, tin anh lần cuối cùng này thôi, nhé?”
Hạ Nghi im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, cô run rẩy cất lời trong tiếng nấc: “… Vâng.”
Nhiếp Thanh Châu chưa bao giờ ngờ rằng, cuộc chia ly của họ lại bắt đầu theo cách này.
Hôm ấy Hạ Nghi bỗng dưng biến mất, khiến Tưởng Viên Viên và Hạ Diên lo sốt vó, phải gọi điện cho Nhiếp Thanh Châu. Nghe tin có người thấy Hạ Nghi đang chạy bộ trên sân thể dục, anh liền vội vã chạy đến.
Khi anh đến nơi, Hạ Nghi đã đang lẩm bẩm một mình. Rất nhiều học sinh đứng vây quanh nhìn cô với ánh mắt sợ hãi. Anh rẽ đám đông ra, bước đến trước mặt cô, và nghe thấy cô nói: “Không nói ra thì không tính là lừa dối sao?”
Anh sững người, rồi cúi xuống nhìn thấy cuốn sổ tay màu xám tro trên tay cô.
Anh chỉ cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, đầu óc trống rỗng, dù có trăm cái miệng cũng không thể nào biện minh. Cô khóc đau lòng đến thế, rõ ràng cô rất hiếm khi rơi nước mắt, chỉ khi chú Hạ và bà nội qua đời, anh mới từng thấy cô rơi lệ.
Nhưng dù vậy, anh cũng chưa bao giờ nghe cô thốt ra những lời tủi hờn, bất lực và tuyệt vọng đến nhường này.
Chính anh đã khiến cô ra nông nỗi này.
Tất cả những lời giải thích chực thốt ra như lưỡi dao mắc nghẹn nơi cổ họng. Những lời giải thích ấy, ngoài việc khiến bản thân anh dễ chịu hơn một chút, thì hoàn toàn vô dụng.
Thậm chí chẳng cần anh giải thích, cô đã tự mình gắng gượng thuyết phục bản thân, dùng chính nhân cách và tư duy vững vàng của mình để điên cuồng giằng co với tình yêu và sự quyến luyến dành cho anh, để rồi tự làm mình tổn thương đến tàn tạ.
Cuối cùng, Nhiếp Thanh Châu bước đến ôm lấy cô, và đưa ra câu trả lời tốt nhất mà anh có thể nghĩ ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Đừng đau khổ như thế nữa, đừng tự làm khó mình.
Hãy từ bỏ anh đi.
Suốt nhiều năm sau này, Nhiếp Thanh Châu vẫn luôn mơ về ngày Hạ Nghi rời đi.
Ngày hôm ấy trời rất nóng, nắng đã mang theo hơi thở của mùa hè đổ lửa, gắt gỏng táp vào da bỏng rát. Hạ Diên phụ chuyển hành lý của Hạ Nghi vào cốp sau xe hơi. Họ dự định sẽ lái xe thẳng đến Thượng Hải, rồi lên máy bay ở đó.
Tưởng Viên Viên che ô cho Hạ Diên, cậu gắt gỏng gạt đi, nói con trai ai lại dùng mấy thứ yểu điệu này. Vừa nói, cậu vừa giằng lấy kiện hành lý cuối cùng từ tay Hạ Nghi.
Nhiếp Thanh Châu đứng từ xa nhìn họ, bất giác mỉm cười. Nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, nhường chỗ cho nỗi bâng khuâng và hụt hẫng.
Hôm ấy, Hạ Nghi mặc một chiếc áo thun màu tím nhạt và quần thể thao màu xám, giống hệt như mùa hè năm ngoái, khi họ còn quây quần trong tiệm tạp hóa nhỏ ăn dưa hấu.
Nắng rải lên người cô, gió thổi bay những lọn tóc vương trên gò má cô. Đôi mắt cô đen láy và sâu thẳm, không mang chút ánh sáng nào. Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn quanh, bắt gặp ngay bóng hình anh đang đứng ở cuối con phố.
Cô lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi đột nhiên chạy về phía anh. Cô chạy dọc theo con đường lát gạch xám, thân hình lướt đi tựa như một cơn gió. Khoảng cách giữa họ ngày một gần, nhưng bước chân cô lại mỗi lúc một chậm dần.
Cuối cùng, cô dừng lại khi còn cách anh chừng ba mét, chỉ lặng im nhìn anh mà không nói một lời.
Ánh nắng chói chang chiếu rọi lên người cô, làn da trắng ngần tựa như đang phát sáng, nhưng tất cả những gì Nhiếp Thanh Châu cảm nhận được chỉ là nỗi đau rát bỏng.
“Thượng lộ bình an.” Anh khẽ nói.
Ánh mắt Hạ Nghi khẽ run lên, nhưng cô vẫn không nói một lời. Cô kiệm lời như vàng, hệt như những ngày đầu họ mới quen nhau.
Rồi cô nhìn anh đăm đăm, chầm chậm lùi về phía sau, lùi mỗi lúc một xa, càng ngày càng xa hơn nữa. Cuối cùng, cô quay người trở về bên Tưởng Viên Viên và Hạ Diên rồi cùng họ lên xe. Nhiếp Thanh Châu nhìn chiếc xe hơi từ từ lăn bánh, chạy dọc theo con đường. Bóng xe màu đen oằn mình méo mó trong những con sóng nhiệt cuộn lên từ mặt đường bị nung nóng, rồi tan biến vào hư không nơi cuối con đường tựa như bờ đại dương lấp lóa.
Họ đã từng phải đạp xe rất lâu mới đi hết con đường này, vậy mà đi bằng ô tô lại nhanh tới điểm cuối cùng đến thế.
Khi chiếc xe hơi khuất dạng khỏi tầm mắt Nhiếp Thanh Châu, nhưng anh vẫn đứng lặng tại chỗ. Cảm xúc đã dồn nén quá lâu, đến khi đột ngột mất đi mọi ràng buộc lại như thể bị tắc nghẽn, không cách nào bộc phát ra được.
Anh vô hồn quay đầu nhìn về phía cửa tiệm tạp hóa.
Căn tiệm đã được bán cho người khác, cửa khóa im lìm, tấm biển hiệu đã được gỡ xuống. Trước cửa chất đống từng chồng thùng giấy, chờ người thu mua phế liệu đến dọn đi.
Anh bước tới, mở chiếc thùng giấy trên cùng ra, bên trong là cả một thùng giấy vụn. Tất cả những dòng chữ nguệch ngoạc mà Hạ Nghi đã viết lúc tự giam mình đều đã bị xé nát và vứt lộn xộn trong thùng.
Anh sững người, chợt nhớ lại lời Hạ Diên từng nói, rằng mấy đêm nay Hạ Nghi thường thức trắng, trong phòng cứ vọng ra tiếng xé giấy.
Nhiếp Thanh Châu lặng im đứng đó một lúc, rồi ôm chiếc thùng kia lên nhà mình. Anh đổ tất cả ra ban công rồi nhặt từng mảnh giấy vụn, tỉ mẩn so sánh, dán chúng lại với nhau.
Anh cũng không biết tại sao mình lại làm vậy, chỉ cảm thấy lúc này mình cần phải làm một việc gì đó.
Cuối cùng cũng dán xong một tờ, anh phát hiện trên giấy có vài vệt nước đã khô, làm nhòe đi nét mực. Thế là anh bới tìm trong đống giấy vụn, và phát hiện ra rất nhiều mảnh giấy cũng có vệt nước tương tự.
Lúc xé những tờ giấy này, cô đã khóc. Cô đã khóc rất lâu.
Nhận thức này như một mũi gai nhọn đâm thẳng vào tim anh. Nhiếp Thanh Châu đột ngột đứng bật dậy. Anh vớ lấy cuốn sổ tay màu xám trên bàn, trong cơn giận dữ, anh điên cuồng xé nát nó. Những thứ gọi là định mệnh, là lời tiên tri ấy bay lả tả như một trận mưa tuyết, rơi vãi khắp sàn nhà.
Rồi anh ngã quỵ xuống đống giấy vụn hỗn độn, lấy tay che mắt, nước mắt bắt đầu tuôn ra từ kẽ tay rơi xuống những mảnh giấy, một lần nữa làm nhòe đi những nét mực.
Anh bật ra những tiếng nức nở nghẹn ngào.
Vận mệnh đã an bài, quỹ đạo cuộc đời đã vạch sẵn, những cơ hội được ban tặng, và cả người thương mà bạn gặp gỡ, tất cả đều có cái giá của riêng nó.
Ngày hôm nay, chính là ngày đầu tiên của tám năm dài đằng đẵng.
Kỳ nghỉ hè năm ấy, sau khi Hạ Nghi rời đi, Nhiếp Thanh Châu đã lên tỉnh một chuyến. Tại một địa điểm quen thuộc, anh nhìn thấy bản thân trẻ tuổi của chính mình đang vừa đi trên đường vừa trò chuyện cùng bạn bè ở phía xa. Chỉ cần băng qua một con phố nữa thôi, anh sẽ có thể đứng trước mặt “Chu Bân”.
Ngay khi đang băng qua con đường ấy, anh đã bị một chiếc xe mất phanh tông phải.
Khi anh tỉnh lại trong bệnh viện, đã là ba ngày sau đó. Đập vào mắt anh là gương mặt lo lắng của ba mẹ Nhiếp. Anh ngây người nhìn lên trần nhà một lúc lâu, rồi bật cười một tràng đầy mỉa mai, sau đó đưa tay che mắt mình lại.
Anh dường như nghe thấy tiếng cười nhạo của số phận, một tiếng cười vang dội điếc cả tai.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









