Mùi thuốc khử trùng quen thuộc cùng tiếng va chạm của dụng cụ y tế, xe đẩy và kim loại đã đánh thức Nhiếp Thanh Châu. Anh chớp mắt, ngỡ như đã qua một kiếp, ngây người nhìn lên trần nhà.
“Tỉnh rồi à? Cậu không sao đâu, chỉ là kiệt sức quá thôi. Lúc ngã đầu bị va chạm nên chấn động não nhẹ, về nhà nằm nghỉ ngơi là sẽ ổn.” Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bên cạnh nói với anh, giọng nói cứ ong ong, tựa như vọng về từ một thế giới khác.
Nhiếp Thanh Châu ôm trán ngồi dậy, anh cảm giác đầu óc mình như ngừng hoạt động, mất một lúc lâu mới sực tỉnh. Anh hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, ai đã đưa cháu đến đây ạ?”
Cô y tá bên cạnh tiếp lời: “Là một cô bé.”
Nhiếp Thanh Châu sững người, anh khua tay miêu tả: “Một cô bé cao chừng này, tóc dài đến đây phải không ạ?”
“Đúng rồi.”
“Vậy giờ cô ấy đang ở đâu ạ?”
Cô y tá nhìn quanh rồi nói: “Vừa nãy còn ở đây mà, không biết đã đi đâu rồi.”
Đồng tử Nhiếp Thanh Châu co rút lại. Anh lập tức leo xuống giường, vừa đi được hai bước đã thấy trời đất quay cuồng, phải vịn vào thành giường rồi khuỵu xuống đất. Bác sĩ và y tá bên cạnh dường như đang lớn tiếng nói gì đó, nhưng anh chẳng còn tâm trí nào để nghe, chỉ gắng gượng vịn giường đứng dậy rồi lao ra khỏi phòng.
Anh chóng mặt, buồn nôn, ù tai. Cả thế giới trong mắt anh xoay vần, méo mó, kỳ quái và huyễn hoặc. Anh như một bóng ma đơn độc lãng đãng nơi suối vàng. Bệnh nhân, người nhà và bác sĩ qua lại trong đại sảnh đều biến thành những bóng đen mờ ảo, lướt qua anh cùng những tiếng vo ve không ngớt. Tất cả những ngả rẽ trước mắt cứ thế bung ra như cành cây vươn dài, anh chẳng biết phải đi về đâu.
Thế giới mà Hạ Nghi nhìn thấy có phải cũng như thế này không? Nhiếp Thanh Châu vịn vào tường, úp mặt vào lòng bàn tay. Giữa sự hỗn loạn, anh tự nhủ hết lần này đến lần khác: Mày phải bình tĩnh, mày phải bình tĩnh, hít thở sâu vào và bình tĩnh lại.
Hạ Nghi sẽ không sao đâu, con bé đã sống khỏe mạnh đến tận năm hai mươi sáu tuổi. Mày chỉ cần đi tìm con bé là được, mày nhất định sẽ tìm thấy con bé. Con bé sẽ xuất hiện trên con đường mà mày phải đi qua.
Anh ép mình hít một hơi thật sâu, rồi xuyên qua thế giới đang quay cuồng, đi qua từng bóng đen chập chờn, dựa vào trực giác mà loạng choạng bước đi.
Cuối cùng, anh cũng nhìn thấy Hạ Nghi bên lan can ở giếng trời của bệnh viện.
Thế giới đảo điên, vạn vật chao đảo, tựa như một trận động đất dữ dội. Duy chỉ có bóng hình Hạ Nghi tựa vào lan can là rõ nét, kiên định và ngập tràn sắc màu, tựa như sinh linh duy nhất còn sót lại giữa chốn suối vàng cô tịch. Ngay khoảnh khắc ấy, dường như vạn vật đang rơi rụng bỗng bắt đầu bay lên, trở về với vị trí vốn có. Thế giới từ chốn quái dị dần trở lại bình thường, tựa như một phép màu khôn tả của sự tái sinh từ hỗn loạn.
Nhiếp Thanh Châu chầm chậm, rón rén bước đến bên cạnh Hạ Nghi.
“Hạ Nghi.” Anh gọi tên cô.
Hạ Nghi quay đầu lại. Cô mặc chiếc áo sơ mi sọc caro xanh xám cùng quần jeans, cả người như hòa tan vào màn đêm. Ánh trăng soi chiếu trong đôi mắt đen láy, khiến nó ánh lên một chút thần sắc.
“Nhiếp Thanh Châu.” Cô khẽ đáp lời anh.
Mi mắt Nhiếp Thanh Châu khẽ run lên, chỉ một lời đáp đơn sơ như vậy cũng đủ khiến anh cảm động.
“Cậu đang làm gì ở đây vậy?” Giọng anh run run.
Hạ Nghi quay đi, nhìn xuống khoảng không bên dưới lan can. Đây là tầng sáu, tóc cô bay trong gió đêm, vạt áo sơ mi cũng căng phồng lên, tựa như cả người sắp bị gió cuốn đi mất.
“Tớ đang nghĩ về ‘hiệu ứng nơi cao’ mà cậu từng nói. Cậu bảo rằng, con người muốn nhảy xuống chính vì họ không muốn phải đứng ở một nơi cao đầy hiểm nguy. Suy nghĩ đó không phải là muốn chết, mà thực ra là một khát vọng được sống.”
“Ừ.” Nhiếp Thanh Châu không rời mắt khỏi cô.
Hạ Nghi quay lại nhìn anh. Ánh trăng phản chiếu nơi đáy mắt cô tựa như mặt biển đêm, có những dòng chảy ngầm đang cuộn xoáy, giằng xé dưới mặt nước trắng bạc tĩnh lặng.
“Cho nên tớ cảm thấy đau khổ không phải vì tớ thật sự muốn chết, mà là vì tớ quá khao khát được sống. Chính vì quá muốn được sống nên mới thấy đau khổ, có phải không?” Cô hỏi Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu gật đầu, quả quyết đáp: “Phải.”
Nơi đáy mắt cô bắt đầu rớm lệ.
Nhiếp Thanh Châu đưa tay về phía cô, dịu dàng nói: “Đi thôi, chúng ta về nhà, được không?”
Hạ Nghi cúi xuống nhìn bàn tay anh, rồi chậm rãi đặt tay mình vào đó. Giây phút ấy, Nhiếp Thanh Châu siết chặt lấy tay cô. Giống như lời anh đã hứa, anh sẽ luôn có mặt vào những lúc cô đau khổ nhất, vững vàng nắm lấy tay cô.
Hạ Nghi lẩm bẩm: “Tớ không nên gọi bà…”
“Nếu tớ không gọi bà, bà đã không bị ngã rồi.”
Cô chưa kịp nói với bà nội rằng sau này cô sẽ kiếm thật nhiều tiền, để bà được vui vẻ đi du lịch khắp nơi.
Người bà của cô vừa bướng bỉnh vừa hiền từ, lương thiện lại chăm chỉ, vậy mà cả một đời chưa được hưởng chút phúc lành, càng chưa được hưởng phúc từ đứa cháu gái này.
Một hàng lệ nóng hổi lăn dài trên má cô và rơi xuống đất. Rồi giọt thứ hai, giọt thứ ba, cứ thế tuôn rơi không ngớt tựa những hạt mưa.
Nhiếp Thanh Châu kéo tay cô, ôm cô vào lòng, vỗ về tấm lưng cô rồi khẽ nói: “Không phải lỗi của cậu. Hạ Nghi, chuyện này không liên quan đến cậu.”
Hạ Nghi ôm chặt lấy lưng anh, òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Cô giống như vừa trải qua một cơn ác mộng dài đằng đẵng, ồn ào và điên loạn, để rồi cuối cùng cũng đã tỉnh lại.
*
Một tuần sau khi Hạ Nghi tỉnh táo lại, Tưởng Viên Viên và Hạ Diên cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề visa, mãi mới đến nơi. Khi họ xuất hiện ở nhà Hạ Nghi, hai bên nhìn nhau sững sờ một lúc rồi ôm chầm lấy nhau khóc nức nở.
Hạ Diên đã cao hơn Hạ Nghi nửa cái đầu. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi đen, gương mặt và vóc dáng đã ra dáng người lớn. Nhờ sự trợ giúp của dụng cụ hỗ trợ, dáng đi của cậu đã bình thường hơn rất nhiều. Tưởng Viên Viên mặc một chiếc váy đen, vẫn xinh đẹp nhưng có phần tiều tụy.
Lúc đi mọi người vẫn còn vẹn nguyên, vậy mà chỉ mới một năm trôi qua đã cảnh còn người mất. Phía sau quầy hàng ấy đã không còn hình bóng bà lão tóc bạc trắng với nụ cười hiền từ nữa rồi.
Sau khi trở về, Tưởng Viên Viên cùng Hạ Diên và Hạ Nghi đi viếng mộ bà và chú Hạ, sau đó mời Nhiếp Thanh Châu và gia đình cô của anh dùng bữa ở nhà hàng sang trọng nhất Ngu Bình.
Bà không ngần ngại nói rằng Nhiếp Thanh Châu chính là ân nhân của con gái bà.
Hôm ăn cơm, vì kẹt xe nên Nhiếp Thanh Châu và gia đình cô của anh không thể đến đúng giờ. Hạ Nghi gọi điện cho anh để xác nhận vị trí hiện tại của họ, rồi báo lại cho Tưởng Viên Viên.
Khi cô quay lại nhìn vào điện thoại, vậy mà cuộc gọi vẫn chưa kết thúc. Cô áp điện thoại lên tai, cất tiếng: “A lô?”
Đầu dây bên kia truyền đến những tiếng sột soạt xen lẫn tiếng còi xe. Hạ Nghi lắng tai nghe một lúc, nhận ra đây không phải là chứng ảo thanh của mình lại phát tác. Chắc là Nhiếp Thanh Châu nghĩ cô đã cúp máy rồi, nên anh cũng quên không tắt.
“Sau này con không thể như thế nữa đâu, con xem con đã lỡ bao nhiêu buổi học rồi?” Giọng nói oang oang của Nhiếp Anh Hồng vang lên từ điện thoại.
Hạ Nghi khựng lại, ngón tay đang định nhấn nút kết thúc cuộc gọi cũng dừng lại.
“Con cũng có chểnh mảng việc học đâu ạ.” Giọng Nhiếp Thanh Châu có chút xa xăm, nhưng vẫn ôn hòa và điềm tĩnh.
“Cái gì mà không chểnh mảng? Học hành như đi thuyền ngược nước, không tiến ắt sẽ lùi, mà tiến chậm cũng là lùi! Cứ giữ thứ hạng trong khối là được à? Con sắp lên lớp Mười hai rồi, thi đại học là xếp hạng toàn tỉnh đấy, hơn một điểm là đã vượt qua cả mấy nghìn người rồi!”
“Con biết rồi.”
“Con biết cái gì chứ! Cô thấy con cứ hễ gặp Hạ Nghi là chẳng còn biết trời đất gì nữa. Con không nghĩ cho cuộc đời của mình à?” Nhiếp Anh Hồng bất bình nói.
Giọng Nhiếp Thanh Châu trở nên nghiêm túc: “Cô ơi, mấy lời này cô đừng nói trước mặt dì Tưởng nhé.”
Anh dừng một lát rồi nói tiếp: “Hạ Nghi sẽ theo dì Tưởng sang Mỹ sớm thôi. Đợi cô ấy đi rồi, con sẽ tập trung vào việc của mình, dồn hết tâm trí vào chuyện học hành.”
“Chẳng phải chồng của Viên Viên không muốn nuôi hai đứa trẻ sao?”
“Ông ấy sẽ đồng ý thôi…”
Giọng họ dần trở nên mơ hồ, Hạ Nghi nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Cô có chút hoang mang nhìn vào điện thoại, rồi quay sang hỏi Tưởng Viên Viên: “Mẹ, mẹ đã nói với Nhiếp Thanh Châu chuyện mẹ muốn đưa con sang Mỹ rồi à?”
Tưởng Viên Viên lắc đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Chưa mà con.”
Hạ Nghi cau mày, gập điện thoại lại.
Nhiếp Thanh Châu và gia đình cô của anh đến nhà hàng, được Tưởng Viên Viên tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Bà gọi một bàn đầy sơn hào hải vị, nói vạn lời cảm ơn, nói một hồi rồi lại khóc. Nhiếp Anh Hồng nắm tay Tưởng Viên Viên luôn miệng an ủi, còn Tưởng Viên Viên thì liên tục nâng ly kính rượu Nhiếp Thanh Châu, Nhiếp Anh Hồng và chồng của cô.
Rượu Tưởng Viên Viên mời nên Nhiếp Thanh Châu không dám từ chối. Anh vốn không uống được rượu, chỉ vài chén vào bụng là khắp da thịt lộ ra bên ngoài đều ửng đỏ, dưới ánh đèn vàng ấm áp trông như đang bốc cháy.
Thấy anh cứ day ấn đường mãi, nơi ấy đã hằn lên một vệt đỏ, Hạ Nghi bèn hỏi: “Cậu say rồi phải không? Có muốn ra ngoài một chút cho thoáng không?”
Nhiếp Anh Hồng liếc nhìn Tưởng Viên Viên, rồi lập tức xua tay: “Được rồi, Hạ Nghi, Hạ Diên, hai đứa đưa Tiểu Chu ra ngoài cho thoáng một lát đi.”
Hạ Nghi và Hạ Diên vâng lời, mỗi người đỡ một bên tay, dìu Nhiếp Thanh Châu đang mơ màng bước ra ngoài. Họ ra khỏi nhà hàng, đứng bên vệ đường. Làn gió đêm đầu hạ của Ngu Bình khẽ lướt qua, ánh đèn neon khiến cả thế giới trở nên rực rỡ muôn màu. Nhiếp Thanh Châu cúi đầu day day thái dương một lúc rồi quay sang nhìn Hạ Nghi, trong mắt anh ẩn chứa những cảm xúc sâu thẳm.
Hạ Nghi còn chưa kịp hỏi anh có sao không, thì anh đã đưa tay kéo cô vào lòng. Cả người cô lập tức chìm trong vòng tay anh, được bao bọc bởi hương bạc hà the mát.
Cô áp người vào lồng ngực Nhiếp Thanh Châu, trong tầm mắt là gương mặt hoảng hốt của Hạ Diên. Cậu ho khan vài tiếng rồi quay mặt đi, cứ như thể nhìn thấy cảnh tượng không dành cho trẻ con vậy. Cậu lắp bắp: “Em… em đi dạo loanh quanh một lát, hai người cứ nói chuyện đi.”
Nhiếp Thanh Châu dường như chẳng nhận ra có gì không ổn, anh cúi xuống khẽ thì thầm bên tai Hạ Nghi: “Hạ Hạ… tớ không nỡ xa cậu.”
Luồng hơi ấm nóng ẩm ướt mang theo chút men rượu lướt qua tai Hạ Nghi khiến cô khẽ rụt người lại, rồi cũng vòng tay ra ôm lấy anh.
“Không nỡ xa tớ cái gì chứ?”
“Cậu sắp đi Mỹ rồi.” Giọng anh có chút mơ hồ.
Hạ Nghi nghiêm túc nói: “Tớ không đi Mỹ đâu. Tớ từ chối mẹ rồi, bà có để lại tiền cho tớ, một mình tớ vẫn có thể sống được. Tớ muốn ở lại, cùng cậu thi đại học.”
Nhưng Nhiếp Thanh Châu đột nhiên lắc đầu. Anh buông tay, chau mày nhìn cô.
“Không, cậu phải đi Mỹ… Cậu phải thi vào học viện âm nhạc danh tiếng nhất nước Mỹ… Mười chín tuổi phát hành album đầu tay, trong tám năm ra được… năm hay sáu album gì đó? Còn đứng đầu bảng xếp hạng Billboard cả năm… giành giải Grammy…”
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu mơ màng, anh vừa đếm trên đầu ngón tay vừa kể lại rành rọt như thể đó là báu vật nhà mình.
Hạ Nghi nghĩ anh say thật rồi, cô bật cười: “Lại là cậu ‘tính’ ra đấy à?”
Nhiếp Thanh Châu lắc đầu, anh cúi nhìn xuống đất một lát, rồi lại ngẩng lên nhìn Hạ Nghi: “Tớ có một bí mật muốn nói với cậu.”
“Bí mật gì cơ?”
“Suỵt… cậu không được nói cho ai biết đâu đấy…”
“Ừ.”
“Tớ… thực ra anh không phải là Nhiếp Thanh Châu thật sự. Anh đến từ tương lai… Anh từ năm 2021 trở về, những chuyện này đều là chuyện của tương lai… đã thực sự xảy ra.”
Trong mắt anh phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ, long lanh một vẻ ngây thơ.
Hạ Nghi sững người, hóa ra Nhiếp Thanh Châu khi say lại có thể bịa ra một câu chuyện kỳ lạ đến thế này ư?
Bảo sao anh lại viết văn hay như vậy.
“Tỉnh rồi à? Cậu không sao đâu, chỉ là kiệt sức quá thôi. Lúc ngã đầu bị va chạm nên chấn động não nhẹ, về nhà nằm nghỉ ngơi là sẽ ổn.” Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bên cạnh nói với anh, giọng nói cứ ong ong, tựa như vọng về từ một thế giới khác.
Nhiếp Thanh Châu ôm trán ngồi dậy, anh cảm giác đầu óc mình như ngừng hoạt động, mất một lúc lâu mới sực tỉnh. Anh hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, ai đã đưa cháu đến đây ạ?”
Cô y tá bên cạnh tiếp lời: “Là một cô bé.”
Nhiếp Thanh Châu sững người, anh khua tay miêu tả: “Một cô bé cao chừng này, tóc dài đến đây phải không ạ?”
“Đúng rồi.”
“Vậy giờ cô ấy đang ở đâu ạ?”
Cô y tá nhìn quanh rồi nói: “Vừa nãy còn ở đây mà, không biết đã đi đâu rồi.”
Đồng tử Nhiếp Thanh Châu co rút lại. Anh lập tức leo xuống giường, vừa đi được hai bước đã thấy trời đất quay cuồng, phải vịn vào thành giường rồi khuỵu xuống đất. Bác sĩ và y tá bên cạnh dường như đang lớn tiếng nói gì đó, nhưng anh chẳng còn tâm trí nào để nghe, chỉ gắng gượng vịn giường đứng dậy rồi lao ra khỏi phòng.
Anh chóng mặt, buồn nôn, ù tai. Cả thế giới trong mắt anh xoay vần, méo mó, kỳ quái và huyễn hoặc. Anh như một bóng ma đơn độc lãng đãng nơi suối vàng. Bệnh nhân, người nhà và bác sĩ qua lại trong đại sảnh đều biến thành những bóng đen mờ ảo, lướt qua anh cùng những tiếng vo ve không ngớt. Tất cả những ngả rẽ trước mắt cứ thế bung ra như cành cây vươn dài, anh chẳng biết phải đi về đâu.
Thế giới mà Hạ Nghi nhìn thấy có phải cũng như thế này không? Nhiếp Thanh Châu vịn vào tường, úp mặt vào lòng bàn tay. Giữa sự hỗn loạn, anh tự nhủ hết lần này đến lần khác: Mày phải bình tĩnh, mày phải bình tĩnh, hít thở sâu vào và bình tĩnh lại.
Hạ Nghi sẽ không sao đâu, con bé đã sống khỏe mạnh đến tận năm hai mươi sáu tuổi. Mày chỉ cần đi tìm con bé là được, mày nhất định sẽ tìm thấy con bé. Con bé sẽ xuất hiện trên con đường mà mày phải đi qua.
Anh ép mình hít một hơi thật sâu, rồi xuyên qua thế giới đang quay cuồng, đi qua từng bóng đen chập chờn, dựa vào trực giác mà loạng choạng bước đi.
Cuối cùng, anh cũng nhìn thấy Hạ Nghi bên lan can ở giếng trời của bệnh viện.
Thế giới đảo điên, vạn vật chao đảo, tựa như một trận động đất dữ dội. Duy chỉ có bóng hình Hạ Nghi tựa vào lan can là rõ nét, kiên định và ngập tràn sắc màu, tựa như sinh linh duy nhất còn sót lại giữa chốn suối vàng cô tịch. Ngay khoảnh khắc ấy, dường như vạn vật đang rơi rụng bỗng bắt đầu bay lên, trở về với vị trí vốn có. Thế giới từ chốn quái dị dần trở lại bình thường, tựa như một phép màu khôn tả của sự tái sinh từ hỗn loạn.
Nhiếp Thanh Châu chầm chậm, rón rén bước đến bên cạnh Hạ Nghi.
“Hạ Nghi.” Anh gọi tên cô.
Hạ Nghi quay đầu lại. Cô mặc chiếc áo sơ mi sọc caro xanh xám cùng quần jeans, cả người như hòa tan vào màn đêm. Ánh trăng soi chiếu trong đôi mắt đen láy, khiến nó ánh lên một chút thần sắc.
“Nhiếp Thanh Châu.” Cô khẽ đáp lời anh.
Mi mắt Nhiếp Thanh Châu khẽ run lên, chỉ một lời đáp đơn sơ như vậy cũng đủ khiến anh cảm động.
“Cậu đang làm gì ở đây vậy?” Giọng anh run run.
Hạ Nghi quay đi, nhìn xuống khoảng không bên dưới lan can. Đây là tầng sáu, tóc cô bay trong gió đêm, vạt áo sơ mi cũng căng phồng lên, tựa như cả người sắp bị gió cuốn đi mất.
“Tớ đang nghĩ về ‘hiệu ứng nơi cao’ mà cậu từng nói. Cậu bảo rằng, con người muốn nhảy xuống chính vì họ không muốn phải đứng ở một nơi cao đầy hiểm nguy. Suy nghĩ đó không phải là muốn chết, mà thực ra là một khát vọng được sống.”
“Ừ.” Nhiếp Thanh Châu không rời mắt khỏi cô.
Hạ Nghi quay lại nhìn anh. Ánh trăng phản chiếu nơi đáy mắt cô tựa như mặt biển đêm, có những dòng chảy ngầm đang cuộn xoáy, giằng xé dưới mặt nước trắng bạc tĩnh lặng.
“Cho nên tớ cảm thấy đau khổ không phải vì tớ thật sự muốn chết, mà là vì tớ quá khao khát được sống. Chính vì quá muốn được sống nên mới thấy đau khổ, có phải không?” Cô hỏi Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu gật đầu, quả quyết đáp: “Phải.”
Nơi đáy mắt cô bắt đầu rớm lệ.
Nhiếp Thanh Châu đưa tay về phía cô, dịu dàng nói: “Đi thôi, chúng ta về nhà, được không?”
Hạ Nghi cúi xuống nhìn bàn tay anh, rồi chậm rãi đặt tay mình vào đó. Giây phút ấy, Nhiếp Thanh Châu siết chặt lấy tay cô. Giống như lời anh đã hứa, anh sẽ luôn có mặt vào những lúc cô đau khổ nhất, vững vàng nắm lấy tay cô.
Hạ Nghi lẩm bẩm: “Tớ không nên gọi bà…”
“Nếu tớ không gọi bà, bà đã không bị ngã rồi.”
Cô chưa kịp nói với bà nội rằng sau này cô sẽ kiếm thật nhiều tiền, để bà được vui vẻ đi du lịch khắp nơi.
Người bà của cô vừa bướng bỉnh vừa hiền từ, lương thiện lại chăm chỉ, vậy mà cả một đời chưa được hưởng chút phúc lành, càng chưa được hưởng phúc từ đứa cháu gái này.
Một hàng lệ nóng hổi lăn dài trên má cô và rơi xuống đất. Rồi giọt thứ hai, giọt thứ ba, cứ thế tuôn rơi không ngớt tựa những hạt mưa.
Nhiếp Thanh Châu kéo tay cô, ôm cô vào lòng, vỗ về tấm lưng cô rồi khẽ nói: “Không phải lỗi của cậu. Hạ Nghi, chuyện này không liên quan đến cậu.”
Hạ Nghi ôm chặt lấy lưng anh, òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Cô giống như vừa trải qua một cơn ác mộng dài đằng đẵng, ồn ào và điên loạn, để rồi cuối cùng cũng đã tỉnh lại.
*
Một tuần sau khi Hạ Nghi tỉnh táo lại, Tưởng Viên Viên và Hạ Diên cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề visa, mãi mới đến nơi. Khi họ xuất hiện ở nhà Hạ Nghi, hai bên nhìn nhau sững sờ một lúc rồi ôm chầm lấy nhau khóc nức nở.
Hạ Diên đã cao hơn Hạ Nghi nửa cái đầu. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi đen, gương mặt và vóc dáng đã ra dáng người lớn. Nhờ sự trợ giúp của dụng cụ hỗ trợ, dáng đi của cậu đã bình thường hơn rất nhiều. Tưởng Viên Viên mặc một chiếc váy đen, vẫn xinh đẹp nhưng có phần tiều tụy.
Lúc đi mọi người vẫn còn vẹn nguyên, vậy mà chỉ mới một năm trôi qua đã cảnh còn người mất. Phía sau quầy hàng ấy đã không còn hình bóng bà lão tóc bạc trắng với nụ cười hiền từ nữa rồi.
Sau khi trở về, Tưởng Viên Viên cùng Hạ Diên và Hạ Nghi đi viếng mộ bà và chú Hạ, sau đó mời Nhiếp Thanh Châu và gia đình cô của anh dùng bữa ở nhà hàng sang trọng nhất Ngu Bình.
Bà không ngần ngại nói rằng Nhiếp Thanh Châu chính là ân nhân của con gái bà.
Hôm ăn cơm, vì kẹt xe nên Nhiếp Thanh Châu và gia đình cô của anh không thể đến đúng giờ. Hạ Nghi gọi điện cho anh để xác nhận vị trí hiện tại của họ, rồi báo lại cho Tưởng Viên Viên.
Khi cô quay lại nhìn vào điện thoại, vậy mà cuộc gọi vẫn chưa kết thúc. Cô áp điện thoại lên tai, cất tiếng: “A lô?”
Đầu dây bên kia truyền đến những tiếng sột soạt xen lẫn tiếng còi xe. Hạ Nghi lắng tai nghe một lúc, nhận ra đây không phải là chứng ảo thanh của mình lại phát tác. Chắc là Nhiếp Thanh Châu nghĩ cô đã cúp máy rồi, nên anh cũng quên không tắt.
“Sau này con không thể như thế nữa đâu, con xem con đã lỡ bao nhiêu buổi học rồi?” Giọng nói oang oang của Nhiếp Anh Hồng vang lên từ điện thoại.
Hạ Nghi khựng lại, ngón tay đang định nhấn nút kết thúc cuộc gọi cũng dừng lại.
“Con cũng có chểnh mảng việc học đâu ạ.” Giọng Nhiếp Thanh Châu có chút xa xăm, nhưng vẫn ôn hòa và điềm tĩnh.
“Cái gì mà không chểnh mảng? Học hành như đi thuyền ngược nước, không tiến ắt sẽ lùi, mà tiến chậm cũng là lùi! Cứ giữ thứ hạng trong khối là được à? Con sắp lên lớp Mười hai rồi, thi đại học là xếp hạng toàn tỉnh đấy, hơn một điểm là đã vượt qua cả mấy nghìn người rồi!”
“Con biết rồi.”
“Con biết cái gì chứ! Cô thấy con cứ hễ gặp Hạ Nghi là chẳng còn biết trời đất gì nữa. Con không nghĩ cho cuộc đời của mình à?” Nhiếp Anh Hồng bất bình nói.
Giọng Nhiếp Thanh Châu trở nên nghiêm túc: “Cô ơi, mấy lời này cô đừng nói trước mặt dì Tưởng nhé.”
Anh dừng một lát rồi nói tiếp: “Hạ Nghi sẽ theo dì Tưởng sang Mỹ sớm thôi. Đợi cô ấy đi rồi, con sẽ tập trung vào việc của mình, dồn hết tâm trí vào chuyện học hành.”
“Chẳng phải chồng của Viên Viên không muốn nuôi hai đứa trẻ sao?”
“Ông ấy sẽ đồng ý thôi…”
Giọng họ dần trở nên mơ hồ, Hạ Nghi nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Cô có chút hoang mang nhìn vào điện thoại, rồi quay sang hỏi Tưởng Viên Viên: “Mẹ, mẹ đã nói với Nhiếp Thanh Châu chuyện mẹ muốn đưa con sang Mỹ rồi à?”
Tưởng Viên Viên lắc đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Chưa mà con.”
Hạ Nghi cau mày, gập điện thoại lại.
Nhiếp Thanh Châu và gia đình cô của anh đến nhà hàng, được Tưởng Viên Viên tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Bà gọi một bàn đầy sơn hào hải vị, nói vạn lời cảm ơn, nói một hồi rồi lại khóc. Nhiếp Anh Hồng nắm tay Tưởng Viên Viên luôn miệng an ủi, còn Tưởng Viên Viên thì liên tục nâng ly kính rượu Nhiếp Thanh Châu, Nhiếp Anh Hồng và chồng của cô.
Rượu Tưởng Viên Viên mời nên Nhiếp Thanh Châu không dám từ chối. Anh vốn không uống được rượu, chỉ vài chén vào bụng là khắp da thịt lộ ra bên ngoài đều ửng đỏ, dưới ánh đèn vàng ấm áp trông như đang bốc cháy.
Thấy anh cứ day ấn đường mãi, nơi ấy đã hằn lên một vệt đỏ, Hạ Nghi bèn hỏi: “Cậu say rồi phải không? Có muốn ra ngoài một chút cho thoáng không?”
Nhiếp Anh Hồng liếc nhìn Tưởng Viên Viên, rồi lập tức xua tay: “Được rồi, Hạ Nghi, Hạ Diên, hai đứa đưa Tiểu Chu ra ngoài cho thoáng một lát đi.”
Hạ Nghi và Hạ Diên vâng lời, mỗi người đỡ một bên tay, dìu Nhiếp Thanh Châu đang mơ màng bước ra ngoài. Họ ra khỏi nhà hàng, đứng bên vệ đường. Làn gió đêm đầu hạ của Ngu Bình khẽ lướt qua, ánh đèn neon khiến cả thế giới trở nên rực rỡ muôn màu. Nhiếp Thanh Châu cúi đầu day day thái dương một lúc rồi quay sang nhìn Hạ Nghi, trong mắt anh ẩn chứa những cảm xúc sâu thẳm.
Hạ Nghi còn chưa kịp hỏi anh có sao không, thì anh đã đưa tay kéo cô vào lòng. Cả người cô lập tức chìm trong vòng tay anh, được bao bọc bởi hương bạc hà the mát.
Cô áp người vào lồng ngực Nhiếp Thanh Châu, trong tầm mắt là gương mặt hoảng hốt của Hạ Diên. Cậu ho khan vài tiếng rồi quay mặt đi, cứ như thể nhìn thấy cảnh tượng không dành cho trẻ con vậy. Cậu lắp bắp: “Em… em đi dạo loanh quanh một lát, hai người cứ nói chuyện đi.”
Nhiếp Thanh Châu dường như chẳng nhận ra có gì không ổn, anh cúi xuống khẽ thì thầm bên tai Hạ Nghi: “Hạ Hạ… tớ không nỡ xa cậu.”
Luồng hơi ấm nóng ẩm ướt mang theo chút men rượu lướt qua tai Hạ Nghi khiến cô khẽ rụt người lại, rồi cũng vòng tay ra ôm lấy anh.
“Không nỡ xa tớ cái gì chứ?”
“Cậu sắp đi Mỹ rồi.” Giọng anh có chút mơ hồ.
Hạ Nghi nghiêm túc nói: “Tớ không đi Mỹ đâu. Tớ từ chối mẹ rồi, bà có để lại tiền cho tớ, một mình tớ vẫn có thể sống được. Tớ muốn ở lại, cùng cậu thi đại học.”
Nhưng Nhiếp Thanh Châu đột nhiên lắc đầu. Anh buông tay, chau mày nhìn cô.
“Không, cậu phải đi Mỹ… Cậu phải thi vào học viện âm nhạc danh tiếng nhất nước Mỹ… Mười chín tuổi phát hành album đầu tay, trong tám năm ra được… năm hay sáu album gì đó? Còn đứng đầu bảng xếp hạng Billboard cả năm… giành giải Grammy…”
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu mơ màng, anh vừa đếm trên đầu ngón tay vừa kể lại rành rọt như thể đó là báu vật nhà mình.
Hạ Nghi nghĩ anh say thật rồi, cô bật cười: “Lại là cậu ‘tính’ ra đấy à?”
Nhiếp Thanh Châu lắc đầu, anh cúi nhìn xuống đất một lát, rồi lại ngẩng lên nhìn Hạ Nghi: “Tớ có một bí mật muốn nói với cậu.”
“Bí mật gì cơ?”
“Suỵt… cậu không được nói cho ai biết đâu đấy…”
“Ừ.”
“Tớ… thực ra anh không phải là Nhiếp Thanh Châu thật sự. Anh đến từ tương lai… Anh từ năm 2021 trở về, những chuyện này đều là chuyện của tương lai… đã thực sự xảy ra.”
Trong mắt anh phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ, long lanh một vẻ ngây thơ.
Hạ Nghi sững người, hóa ra Nhiếp Thanh Châu khi say lại có thể bịa ra một câu chuyện kỳ lạ đến thế này ư?
Bảo sao anh lại viết văn hay như vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









