Trong suốt năm năm kể từ đó, Hạ Nghi đều đặn mỗi tháng viết một lá thư, chưa một lần gián đoạn. Bệnh tình của cô vẫn cứ chập chờn khi tốt khi xấu, nhưng chưa bao giờ trở nặng đến mức không thể viết thư cho anh. Mỗi khi bệnh tái phát, giọng văn của cô lại trở nên gay gắt và kích động. Cô vẫn sẽ oán hận anh, trách móc anh, để rồi khi tỉnh táo lại, cô lại nói lời xin lỗi.
Cô cứ lặp đi lặp lại giữa hai trạng thái suy sụp và bình lặng như thế. Số lần, thời gian và mức độ suy sụp cứ vơi dần đi, còn những quãng ngày bình yên thì cứ dài thêm ra. Và rồi, kể từ cơn ảo thanh kéo dài suốt một tuần vào hai năm trước cho đến tận bây giờ, cô chưa từng tái phát lần nào nữa.
Đây là một trận chiến đằng đẵng suốt tám năm trời. Thuở ban đầu, cô còn tự tin cho rằng mình đã khỏi hẳn và sẽ không bao giờ đổ bệnh nữa. Nhưng sau vô số lần tái đi tái lại, dẫu cho hai năm nay bệnh tình không hề tái phát, cô vẫn luôn cẩn trọng và dè dặt.
Tám năm ấy, với anh là quá trình chờ đợi ngày trùng phùng, còn với cô thì lại là một kỳ hạn buộc phải gắng gượng vượt qua.
Màn hình máy tính vẫn sáng, hiển thị lá thư cuối cùng. Trời đã ngả về hoàng hôn, phòng sách chìm trong ánh sáng mờ ảo. Cuối cùng Nhiếp Thanh Châu cũng rời tay khỏi con chuột, nhắm nghiền đôi mắt đã khô khốc, mười ngón tay luồn sâu vào mái tóc. Ánh sáng le lói từ màn hình máy tính rọi lên mu bàn tay anh. Trong thế giới mờ tối ấy, anh tựa như một pho tượng trầm mặc.
Không biết đã qua bao lâu, anh với lấy chiếc điện thoại bên cạnh, bấm số gọi cho Hạ Nghi.
Giọng nói của cô vang lên từ đầu dây bên kia, lẫn trong những tạp âm ồn ã, nhưng vẫn bình thản như mọi khi: “A lô?”
“Hạ Hạ, anh muốn gặp em.” Giọng Nhiếp Thanh Châu trầm khàn. Anh ngập ngừng giây lát rồi nói thêm: “Anh muốn gặp em, ngay bây giờ.”
“Anh đọc hết thư của em rồi à?”
“Ừ.”
“… Được, em muốn đến Ngu Bình, tối nay chúng ta gặp nhau ở đó nhé.”
“Được.”
Kết thúc cuộc gọi với Hạ Nghi, anh liền gọi cho Giang Vũ Thiến.
“Đâu Đâu, sắp tới em có tiếp tục thực tập không? Em có thể để mắt đến cậu Chu Bân mới này giúp anh được không? Anh có việc phải đi một thời gian.”
Anh đứng dậy, gập máy tính lại. Vừa thu dọn đồ đạc, anh vừa khẽ đáp lời Giang Vũ Thiến qua điện thoại: “Anh phải đi tìm Hạ Nghi. Thời gian tới, anh sẽ ở cùng cô ấy.”
Giang Vũ Thiến ở đầu dây bên kia nhanh chóng nhận lời. Nhiếp Thanh Châu gửi địa chỉ nhà mình cho côa ấy, bỏ máy tính vào túi rồi đẩy cửa bước ra thì thấy Chu Bân đang ngồi ở phòng khách.
Không biết Chu Bân đã ra khỏi phòng khách từ lúc nào, đang dựa người vào sô pha phá lệ đọc sách, hơn nữa còn là cuốn sách do chính Thanh Châu viết – Mười ba nàng Julie đứng trên cầu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên hỏi: “Cậu đang đọc sách của tôi à? Chẳng phải cậu không thích đọc sách sao?”
Vẻ mặt Chu Bân có chút lúng túng, cậu ta quẳng cuốn sách sang bên cạnh rồi đáp: “Ai bảo chỗ của anh chán ngắt làm gì.”
Cậu ta cũng từng ngỡ mình chẳng thể nào đọc nổi, chỉ tiện tay cầm lên một cuốn, ai ngờ lại đọc say sưa đến thế. Trước đây, cứ nhìn thấy chữ là cậu ta lại thấy đau đầu, vậy mà bây giờ lại thấy thú vị, dường như có thể hiểu được rất nhiều điều mà trước kia mình hoàn toàn không thể nào lý giải.
Khi đọc xong cuốn sách một cách trôi chảy, cậu ta bỗng cảm thấy mình như sở hữu một loại siêu năng lực, một loại siêu năng lực mang tên “học tập” hay “thấu hiểu”. Thứ năng lực này bỗng khiến cậu ta bớt đi sợ hãi và bất an, thậm chí khi nhớ lại cuộc sống trước đây của chính mình, cậu ta cũng bắt đầu le lói hy vọng rằng có lẽ bản thân cũng có thể trở nên ưu tú như vậy, được tất cả mọi người công nhận và tán thưởng.
Nhiếp Thanh Châu chỉ mỉm cười. Anh bước vào phòng ngủ thu dọn hành lý, vừa làm vừa nói vọng ra với Chu Bân: “Tôi có việc phải đi một thời gian, lát nữa Giang Vũ Thiến sẽ đến đón cậu, cậu có thể gọi đồ ăn ngoài về ăn trước.”
Chu Bân lập tức hoảng hốt đứng bật dậy: “Anh sắp đi sao?”
“Tôi chỉ có chút việc thôi. Cậu biết đấy, tôi không phải là người vô trách nhiệm, nếu có vấn đề gì, cậu có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào. À còn nữa, đặt đồ ăn cũng đơn giản lắm, cậu cứ thử một lần là biết ngay.” Nhiếp Thanh Châu từ trong phòng ló đầu ra, dịu dàng an ủi Chu Bân.
Chu Bân cuống quýt đi theo vào phòng. Những suy tư suốt cả buổi chiều khiến mảng ký ức vừa xuất hiện trong đầu càng ảnh hưởng sâu sắc đến cậu ta, ngăn cậu ta không gào thét hay vung nắm đấm, nhưng cậu ta lại chẳng biết làm cách nào để giải tỏa nỗi bất an của mình.
Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn cậu ta, bỗng đặt bộ quần áo đang gấp dở xuống rồi hỏi: “Nếu như… thật ra tôi đã lừa dối cậu thì cậu sẽ làm thế nào?”
Chu Bân tức thì trợn trừng hai mắt, sự kìm hãm từ ký ức trong đầu cũng chẳng còn tác dụng nữa, cậu ta xộc thẳng tới, túm lấy cổ áo Nhiếp Thanh Châu: “Mẹ kiếp, anh lừa tôi cái gì? Anh dám lừa tôi à, nói mau!”
Dù giọng Chu Bân rất lớn nhưng ánh mắt cậu ta lại run rẩy, đằng sau cơn thịnh nộ là nỗi sợ hãi, bất an và hỗn loạn, tựa như người vừa sống sót sau kiếp nạn lại bị dòng nước lũ cuốn phăng đi mảnh gỗ nổi cuối cùng.
Nhiếp Thanh Châu lặng nhìn cậu ta hồi lâu rồi cụp mắt xuống: “Đúng thế, cô ấy lúc đó cũng giống hệt như vậy.”
Ngay trước khi Chu Bân kịp nổi trận lôi đình, Nhiếp Thanh Châu đã nắm lấy tay cậu ta, gỡ khỏi cổ áo mình rồi mỉm cười nói: “Xin lỗi, lẽ ra tôi không nên hỏi cậu câu này. Tôi không lừa dối cậu bất cứ điều gì, tất cả những gì tôi nói với cậu đều là sự thật. Chỉ là nhiều năm về trước, tôi đã giấu giếm một người khác một chuyện, và cô ấy cũng giống như cậu lúc vừa rồi, đã đau khổ suốt rất nhiều năm.”
Nhiếp Thanh Châu kéo khóa ba lô lại, đi ra phòng khách lấy áo khoác: “Cho nên, bây giờ tôi phải đi tìm cô ấy.”
Chu Bân chỉ muốn chửi thề một trận, nhưng sắc mặt Nhiếp Thanh Châu lại quá đỗi nghiêm trọng. Cậu ta quá hiểu Nhiếp Thanh Châu, biết rằng vẻ mặt này của anh có nghĩa là đã có chuyện vô cùng quan trọng xảy ra, khiến cậu ta chẳng tài nào mở miệng mắng được.
Lúc lấy áo khoác, Nhiếp Thanh Châu nhìn thấy cuốn sách bị vứt trên sô pha, anh quay đầu nhìn Chu Bân đang cau mày, hỏi: “Đọc sách của tôi rồi, cậu có muốn hỏi tôi câu gì không?”
Chu Bân liếc nhìn cuốn sách đang nằm ngửa trên sô pha, khoanh tay trước ngực, hằn học nói: “Không gian song song không phải là nơi mọi khả năng đều sẽ xảy ra sao? Vậy thì phải có một nàng Julie thứ mười bốn chứ, một người đã nhảy từ trên cầu xuống và chết rồi mới phải.”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười. Anh cúi người xuống thay giày.
“Theo lý thuyết thì có thể, nhưng với tôi, Julie sẽ không bao giờ nhảy xuống. Tôi sẽ không để cô ấy rơi xuống. Đó chính là đạo lý của tôi.”
Dứt lời, Nhiếp Thanh Châu vẫy tay chào Chu Bân, không quên dặn cậu ta nhớ đặt đồ ăn rồi đóng cửa đi xuống lầu. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Chu Bân vẫn đứng sững bên bàn ăn. Ánh đèn chùm treo lơ lửng trên đỉnh đầu, hắt lên người cậu ta một vầng sáng rực rỡ, tương phản với vẻ mặt vừa tức tối lại vừa hoang mang.
Đứa trẻ hay giương nanh múa vuốt này vẫn luôn dùng bạo lực để phô trương sức mạnh, hòng che đậy đi sự trống rỗng và yếu đuối trong tâm hồn. Giờ đây, khoảng trống ấy dường như đã được một thứ gì đó lấp đầy đôi chút.
Nhiếp Thanh Châu khẽ mỉm cười, đoạn cẩn thận khép cửa lại.
Anh gọi Từ Tử Hàng đến làm tài xế. Giờ đây, chỉ cần anh chưa gác bút, Từ Tử Hàng sẽ lập tức đáp ứng mọi yêu cầu. Anh ta chẳng nói lời nào, lái xe đưa anh đến thẳng Ngu Bình. Đường đi khá xa, cao tốc lại kẹt xe, đợi đến khi Nhiếp Thanh Châu tới được Ngu Bình thì trời đã rạng sáng, Hạ Nghi đã đến nơi rồi.
Cô đang ở nhà ga Ngu Bình.
Vừa xuống xe, Nhiếp Thanh Châu liền một mạch chạy như bay, cuối cùng cũng đến được trước dãy bậc thang dài dằng dặc của nhà ga Ngu Bình. Hạ Nghi đang ngồi một mình trên bậc thang cao nhất, ngay tại vị trí mà bà Hạ đã từng ngồi vào rất nhiều năm về trước.
“Hạ Nghi!”
Nhiếp Thanh Châu buột miệng gọi tên cô, rồi chợt sững người.
Tựa như cảnh cũ ngày hôm qua tái hiện.
Hạ Nghi mặc áo hoodie màu nâu bên trong chiếc áo khoác dáng dài. Cô kéo mũ áo trùm đầu, đeo khẩu trang đen, mái tóc dài như thác đổ, buông xuống dọc theo cần cổ. Nghe thấy tiếng gọi của anh, cô ngước mắt lên nhìn. Phía sau cô là tòa kiến trúc kiểu Tây cao lớn sừng sững, ánh sáng từ những ô cửa kính sát đất xuyên qua, viền theo đường nét của cô rồi lan dài xuống những bậc thang.
Hơn bốn giờ sáng, bốn bề tĩnh lặng như tờ, ngoài họ ra không một bóng người qua lại. Chỉ có hai người đang nhìn nhau, và cơn ác mộng đã từng tồn tại ở chính nơi đây.
Hạ Nghi đứng dậy. Nhiếp Thanh Châu định lao lên, nhưng cô lại cất tiếng: “Anh cứ đứng đó đợi em.”
Bước chân vừa nhấc lên của Nhiếp Thanh Châu bỗng khựng lại.
Hạ Nghi đăm đăm nhìn anh. Gió mang theo hơi biển ẩm mặn khẽ vờn mái tóc cô, ánh mắt cô run rẩy. Cô hít một hơi thật sâu, cúi đầu nhìn xuống đất, rồi chậm rãi bước một bước, đặt chân lên bậc thang tiếp theo.
Nhiếp Thanh Châu ngước lên nhìn cô. Cô hệt như một đứa trẻ đang chập chững tập đi, mỗi bước chân đều vô cùng thận trọng và chậm rãi, tựa như mỗi một bước, cô đều phải gắng gượng thuyết phục chính mình.
…
“Ngày 23 tháng 5 năm 2018: Dạo gần đây em bắt đầu học lại võ, lúc rảnh rỗi em đọc rất nhiều sách, xem cả phim tài liệu nữa. Anh còn nhớ danh sách những cuốn sách anh đã chia sẻ trong buổi ngoại khóa hồi cấp ba không? Bây giờ em đã đọc hết tất cả những cuốn sách trong đó rồi.
Trong cuốn “Kỳ quan của vũ trụ” có nói về một ngôi sao trong chòm Sư Tử tên là GRB 090423. Vì nó cách chúng ta quá xa nên ánh sáng của nó phải mất một trăm ba mươi tỷ năm mới đến được Trái Đất. Do đó, hình ảnh mà chúng ta nhìn thấy chính là nó của một trăm ba mươi tỷ năm về trước, là một ngôi sao đã nổ tung vào buổi sơ khai khi vũ trụ vừa mới hình thành.
Thật không ngờ chúng ta vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng từ thuở vũ trụ mới khai sinh.
Thời gian rốt cuộc là gì nhỉ? Dưới chiều không gian của vũ trụ, thời gian cũng chỉ là một thứ lặp đi lặp lại, chồng chéo lên nhau, thậm chí có thể tan biến. Chúng ta của giờ phút này, tất cả mọi chuyện đang xảy ra trên Trái Đất lúc này, đối với một vì sao xa xôi nào đó có lẽ chính là ánh sáng của hàng trăm triệu năm sau. Chúng ta cũng chính là tương lai của họ.
Nếu nghĩ như vậy thì anh giống như một vệt sáng đến từ tương lai, từ một vì sao xa xôi nào đó, đột nhiên rơi xuống hành tinh của em.”
Bước chân của Hạ Nghi dần nhanh hơn. Cô không còn cúi đầu nhìn xuống những bậc thang nữa mà ngước mắt lên nhìn thẳng vào anh. Trên đỉnh đầu cô là bầu trời đêm lấp lánh một dải ngân hà rực rỡ, là ánh sáng đến từ hàng năm, hàng trăm năm, hàng tỷ năm về trước.
Cô tựa như đang cưỡi trên ánh sáng của ngân hà để đến đây.
“Ngày 15 tháng 9 năm 2019: Em rất nhớ anh, nhưng em không biết nếu em lại phát bệnh thì em sẽ lại nói ra những lời gì và làm ra những chuyện gì nữa. Em vẫn luôn nghĩ rằng nếu em có thể hoàn toàn bình phục thì em có thể đi tìm anh, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn chưa thành công.
Có lẽ phải đợi đến thời điểm anh quay về quá khứ, đợi đến khi vận mệnh không còn liên quan gì đến anh nữa, em mới có thể thực sự thanh thản.
Sau này em sẽ luôn tự nhủ rằng, bây giờ có oán hận thì cứ oán hận đi, nhưng đợi đến sau thời điểm đó, xin mày đừng trách anh ấy nữa.”
…
“Ngày 15 tháng 10 năm 2020: Em đã đọc lại tất cả những lá thư mình đã viết. Có rất nhiều bức em muốn xóa đi, nhưng rồi lại nghĩ, có lẽ anh nên nhìn thấy dáng vẻ chân thật nhất của em.
Em đã không tái phát bệnh một năm rồi, em nghĩ có lẽ sang năm có thể về nước. Em dự định sẽ gặp anh sau thời điểm đó.
Nhưng theo như cuốn sổ tay của anh, dường như chúng ta sẽ gặp nhau trước cả lúc đó. Hy vọng rằng em sẽ không xảy ra vấn đề gì.”
…
Bước chân của Hạ Nghi mỗi lúc một nhanh hơn, cánh tay cô vung lên, tựa như sắp chạy, lại tựa như sắp bay lên vậy. Nhiếp Thanh Châu dang rộng vòng tay.
…
“Ngày 15 tháng 3 năm 2021: Em về rồi. Hôm nay em nhận được hoa cúc họa mi, còn nhìn thấy một người trông rất giống anh. Nếu chúng ta gặp lại nhau, anh sẽ trông như thế nào nhỉ?”
…
Cuối cùng Hạ Nghi cũng bước hết dãy bậc thang dài. Chiếc mũ tuột xuống, mái tóc dài tung bay theo nhịp chạy, cô lao đi tựa như một cơn gió trong lành thoảng hương sương sớm, nhào vào vòng tay Nhiếp Thanh Châu, được anh cúi đầu ôm siết vào lòng.
Hạ Nghi vùi đầu vào hõm cổ anh, khẽ thì thầm: “Em làm được rồi.”
Nhiếp Thanh Châu dịu dàng vuốt tóc sau gáy cô, thì thầm bên tai: “Em làm tốt lắm, Hạ Hạ.”
Giọng anh còn chưa dứt hẳn đã nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt lăn dài trên má, thấm vào từng sợi tóc cô. Anh ôm cô, tựa như đang nâng niu một món đồ sứ mỏng manh, một báu vật đã lạc mất từ bao năm.
Hạ Nghi vòng tay qua cổ anh, cất lên lời nói đã diễn tập không biết bao nhiêu lần trong lòng: “Sau này anh có muốn ở bên em không? Em không giống những người khác, tình yêu của em có lẽ không đủ tốt, có thể sẽ khiến anh buồn lòng, nhưng em sẽ cố gắng.”
Cô cũng mong mình đừng nặng nề đến thế. Cô của phiên bản hoàn hảo trăm phần trăm còn bị người ta nói là không biết yêu, huống chi bây giờ cô chỉ mới hồi phục được tám mươi phần trăm. Cô mong mình có thể trở thành người yêu tuyệt vời nhất trên đời, bởi vì anh chính là người tuyệt vời nhất thế gian này.
Nhưng cô không đợi được đến lúc trọn vẹn trăm phần trăm nữa rồi. Cô muốn có được hạnh phúc ngay bây giờ.
“Sau này đừng nói những lời như vậy nữa. Em là người tốt nhất, anh muốn ở bên em mãi mãi, em nghe rõ chưa?”
Nhiếp Thanh Châu nhấn mạnh từng câu từng chữ. Anh hiếm khi nói chuyện với cô bằng giọng điệu nghiêm túc như vậy, nhưng vòng tay anh lại thật ấm áp, và sự run rẩy từ lồng ngực anh cũng truyền sang cơ thể cô.
Hạ Nghi nhắm mắt lại, lặng lẽ gật đầu.
“Đáng lẽ ra những lúc đó anh phải ở bên cạnh em. Đáng lẽ ra anh phải luôn ở bên em mới phải. Sao anh lại có thể để em một mình… một mình chịu đựng nhiều đau khổ đến thế… Em đã vượt qua tất cả như thế nào…” Nhiếp Thanh Châu khẽ khàng nói, giọng anh trầm xuống.
Trời dần hửng sáng. Vạn vật chìm trong một màu xanh tĩnh mịch và lạnh lẽo, tựa như mặt trời đang trỗi dậy từ một dòng sông băng, dần dần làm tan đi sắc xanh ấy để biến nó thành một màu vàng óng ả.
Nhiếp Thanh Châu nới lỏng vòng tay. Hạ Nghi ngước lên nhìn anh, đưa tay ôm lấy gương mặt anh, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt. Nhưng anh chỉ cúi đầu, cả người run rẩy, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, tựa như anh phải thay cô khóc cạn hết nỗi đau đớn của tám năm đằng đẵng thì mới có thể ngừng lại.
Hạ Nghi có chút bối rối. Cuối cùng, cô nâng mặt anh lên và hôn lên đôi mắt anh.
Đôi mắt anh ẩm ướt và ấm nóng, vương vị mặn chát của nước mắt, khẽ run lên dưới nụ hôn của cô.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.”
Cô khẽ thì thầm, lần theo vệt nước mắt của anh mà hôn xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi môi anh. Môi anh mềm mại và ấm áp, cũng thấm vị mặn chát. Anh chậm rãi đáp lại cô, hôn cô bằng tất cả sự dịu dàng.
“Trời sáng rồi, chúng mình đi thăm bà nhé.” Cô tựa trán mình vào trán Nhiếp Thanh Châu, khẽ nói.
Nhiếp Thanh Châu gật đầu. Anh nắm lấy tay Hạ Nghi, mười ngón tay đan chặt vào nhau, tựa như sẽ không bao giờ buông ra nữa.
Từ nay về sau, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.
Họ rời đi từ cổng chính của nhà ga, nơi Hạ Nghi đã từng bước xuống từng bậc thang một. Mặt trời ló dạng sau những tòa nhà cao thấp không đều, tròn xoe và vàng rực, rọi những tia nắng đầu tiên lên người họ, kéo bóng hai người trải dài đến vô tận.
Hạ Nghi thầm nghĩ, quả nhiên như bây giờ mới là tốt nhất. Dù cho Nhiếp Thanh Châu nói rằng anh ước có thể ở bên cô trong những ngày tháng cô đổ bệnh, nhưng nếu vậy thì chắc chắn cô sẽ mang theo lòng oán hận và làm tổn thương anh sâu sắc không biết bao nhiêu lần.
Cô không muốn anh bị tổn thương, và càng không muốn chính mình là người làm tổn thương anh.
Cô mong rằng cái bản ngã mất kiểm soát trong những ngày tháng bệnh tật ấy có thể được yên nghỉ, mang theo những oán hận mù quáng và nỗi đau của cô đi thật xa, để nhường chỗ cho tình yêu cô dành cho anh. Cô muốn dâng hiến cho anh một tình yêu thuần túy nhất, trọn vẹn nhất, và tốt đẹp nhất. Cho đến tận hôm nay, anh vẫn là người mà cô muốn bảo vệ nhất trên cõi đời này.
Cô cứ lặp đi lặp lại giữa hai trạng thái suy sụp và bình lặng như thế. Số lần, thời gian và mức độ suy sụp cứ vơi dần đi, còn những quãng ngày bình yên thì cứ dài thêm ra. Và rồi, kể từ cơn ảo thanh kéo dài suốt một tuần vào hai năm trước cho đến tận bây giờ, cô chưa từng tái phát lần nào nữa.
Đây là một trận chiến đằng đẵng suốt tám năm trời. Thuở ban đầu, cô còn tự tin cho rằng mình đã khỏi hẳn và sẽ không bao giờ đổ bệnh nữa. Nhưng sau vô số lần tái đi tái lại, dẫu cho hai năm nay bệnh tình không hề tái phát, cô vẫn luôn cẩn trọng và dè dặt.
Tám năm ấy, với anh là quá trình chờ đợi ngày trùng phùng, còn với cô thì lại là một kỳ hạn buộc phải gắng gượng vượt qua.
Màn hình máy tính vẫn sáng, hiển thị lá thư cuối cùng. Trời đã ngả về hoàng hôn, phòng sách chìm trong ánh sáng mờ ảo. Cuối cùng Nhiếp Thanh Châu cũng rời tay khỏi con chuột, nhắm nghiền đôi mắt đã khô khốc, mười ngón tay luồn sâu vào mái tóc. Ánh sáng le lói từ màn hình máy tính rọi lên mu bàn tay anh. Trong thế giới mờ tối ấy, anh tựa như một pho tượng trầm mặc.
Không biết đã qua bao lâu, anh với lấy chiếc điện thoại bên cạnh, bấm số gọi cho Hạ Nghi.
Giọng nói của cô vang lên từ đầu dây bên kia, lẫn trong những tạp âm ồn ã, nhưng vẫn bình thản như mọi khi: “A lô?”
“Hạ Hạ, anh muốn gặp em.” Giọng Nhiếp Thanh Châu trầm khàn. Anh ngập ngừng giây lát rồi nói thêm: “Anh muốn gặp em, ngay bây giờ.”
“Anh đọc hết thư của em rồi à?”
“Ừ.”
“… Được, em muốn đến Ngu Bình, tối nay chúng ta gặp nhau ở đó nhé.”
“Được.”
Kết thúc cuộc gọi với Hạ Nghi, anh liền gọi cho Giang Vũ Thiến.
“Đâu Đâu, sắp tới em có tiếp tục thực tập không? Em có thể để mắt đến cậu Chu Bân mới này giúp anh được không? Anh có việc phải đi một thời gian.”
Anh đứng dậy, gập máy tính lại. Vừa thu dọn đồ đạc, anh vừa khẽ đáp lời Giang Vũ Thiến qua điện thoại: “Anh phải đi tìm Hạ Nghi. Thời gian tới, anh sẽ ở cùng cô ấy.”
Giang Vũ Thiến ở đầu dây bên kia nhanh chóng nhận lời. Nhiếp Thanh Châu gửi địa chỉ nhà mình cho côa ấy, bỏ máy tính vào túi rồi đẩy cửa bước ra thì thấy Chu Bân đang ngồi ở phòng khách.
Không biết Chu Bân đã ra khỏi phòng khách từ lúc nào, đang dựa người vào sô pha phá lệ đọc sách, hơn nữa còn là cuốn sách do chính Thanh Châu viết – Mười ba nàng Julie đứng trên cầu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên hỏi: “Cậu đang đọc sách của tôi à? Chẳng phải cậu không thích đọc sách sao?”
Vẻ mặt Chu Bân có chút lúng túng, cậu ta quẳng cuốn sách sang bên cạnh rồi đáp: “Ai bảo chỗ của anh chán ngắt làm gì.”
Cậu ta cũng từng ngỡ mình chẳng thể nào đọc nổi, chỉ tiện tay cầm lên một cuốn, ai ngờ lại đọc say sưa đến thế. Trước đây, cứ nhìn thấy chữ là cậu ta lại thấy đau đầu, vậy mà bây giờ lại thấy thú vị, dường như có thể hiểu được rất nhiều điều mà trước kia mình hoàn toàn không thể nào lý giải.
Khi đọc xong cuốn sách một cách trôi chảy, cậu ta bỗng cảm thấy mình như sở hữu một loại siêu năng lực, một loại siêu năng lực mang tên “học tập” hay “thấu hiểu”. Thứ năng lực này bỗng khiến cậu ta bớt đi sợ hãi và bất an, thậm chí khi nhớ lại cuộc sống trước đây của chính mình, cậu ta cũng bắt đầu le lói hy vọng rằng có lẽ bản thân cũng có thể trở nên ưu tú như vậy, được tất cả mọi người công nhận và tán thưởng.
Nhiếp Thanh Châu chỉ mỉm cười. Anh bước vào phòng ngủ thu dọn hành lý, vừa làm vừa nói vọng ra với Chu Bân: “Tôi có việc phải đi một thời gian, lát nữa Giang Vũ Thiến sẽ đến đón cậu, cậu có thể gọi đồ ăn ngoài về ăn trước.”
Chu Bân lập tức hoảng hốt đứng bật dậy: “Anh sắp đi sao?”
“Tôi chỉ có chút việc thôi. Cậu biết đấy, tôi không phải là người vô trách nhiệm, nếu có vấn đề gì, cậu có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào. À còn nữa, đặt đồ ăn cũng đơn giản lắm, cậu cứ thử một lần là biết ngay.” Nhiếp Thanh Châu từ trong phòng ló đầu ra, dịu dàng an ủi Chu Bân.
Chu Bân cuống quýt đi theo vào phòng. Những suy tư suốt cả buổi chiều khiến mảng ký ức vừa xuất hiện trong đầu càng ảnh hưởng sâu sắc đến cậu ta, ngăn cậu ta không gào thét hay vung nắm đấm, nhưng cậu ta lại chẳng biết làm cách nào để giải tỏa nỗi bất an của mình.
Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn cậu ta, bỗng đặt bộ quần áo đang gấp dở xuống rồi hỏi: “Nếu như… thật ra tôi đã lừa dối cậu thì cậu sẽ làm thế nào?”
Chu Bân tức thì trợn trừng hai mắt, sự kìm hãm từ ký ức trong đầu cũng chẳng còn tác dụng nữa, cậu ta xộc thẳng tới, túm lấy cổ áo Nhiếp Thanh Châu: “Mẹ kiếp, anh lừa tôi cái gì? Anh dám lừa tôi à, nói mau!”
Dù giọng Chu Bân rất lớn nhưng ánh mắt cậu ta lại run rẩy, đằng sau cơn thịnh nộ là nỗi sợ hãi, bất an và hỗn loạn, tựa như người vừa sống sót sau kiếp nạn lại bị dòng nước lũ cuốn phăng đi mảnh gỗ nổi cuối cùng.
Nhiếp Thanh Châu lặng nhìn cậu ta hồi lâu rồi cụp mắt xuống: “Đúng thế, cô ấy lúc đó cũng giống hệt như vậy.”
Ngay trước khi Chu Bân kịp nổi trận lôi đình, Nhiếp Thanh Châu đã nắm lấy tay cậu ta, gỡ khỏi cổ áo mình rồi mỉm cười nói: “Xin lỗi, lẽ ra tôi không nên hỏi cậu câu này. Tôi không lừa dối cậu bất cứ điều gì, tất cả những gì tôi nói với cậu đều là sự thật. Chỉ là nhiều năm về trước, tôi đã giấu giếm một người khác một chuyện, và cô ấy cũng giống như cậu lúc vừa rồi, đã đau khổ suốt rất nhiều năm.”
Nhiếp Thanh Châu kéo khóa ba lô lại, đi ra phòng khách lấy áo khoác: “Cho nên, bây giờ tôi phải đi tìm cô ấy.”
Chu Bân chỉ muốn chửi thề một trận, nhưng sắc mặt Nhiếp Thanh Châu lại quá đỗi nghiêm trọng. Cậu ta quá hiểu Nhiếp Thanh Châu, biết rằng vẻ mặt này của anh có nghĩa là đã có chuyện vô cùng quan trọng xảy ra, khiến cậu ta chẳng tài nào mở miệng mắng được.
Lúc lấy áo khoác, Nhiếp Thanh Châu nhìn thấy cuốn sách bị vứt trên sô pha, anh quay đầu nhìn Chu Bân đang cau mày, hỏi: “Đọc sách của tôi rồi, cậu có muốn hỏi tôi câu gì không?”
Chu Bân liếc nhìn cuốn sách đang nằm ngửa trên sô pha, khoanh tay trước ngực, hằn học nói: “Không gian song song không phải là nơi mọi khả năng đều sẽ xảy ra sao? Vậy thì phải có một nàng Julie thứ mười bốn chứ, một người đã nhảy từ trên cầu xuống và chết rồi mới phải.”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười. Anh cúi người xuống thay giày.
“Theo lý thuyết thì có thể, nhưng với tôi, Julie sẽ không bao giờ nhảy xuống. Tôi sẽ không để cô ấy rơi xuống. Đó chính là đạo lý của tôi.”
Dứt lời, Nhiếp Thanh Châu vẫy tay chào Chu Bân, không quên dặn cậu ta nhớ đặt đồ ăn rồi đóng cửa đi xuống lầu. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Chu Bân vẫn đứng sững bên bàn ăn. Ánh đèn chùm treo lơ lửng trên đỉnh đầu, hắt lên người cậu ta một vầng sáng rực rỡ, tương phản với vẻ mặt vừa tức tối lại vừa hoang mang.
Đứa trẻ hay giương nanh múa vuốt này vẫn luôn dùng bạo lực để phô trương sức mạnh, hòng che đậy đi sự trống rỗng và yếu đuối trong tâm hồn. Giờ đây, khoảng trống ấy dường như đã được một thứ gì đó lấp đầy đôi chút.
Nhiếp Thanh Châu khẽ mỉm cười, đoạn cẩn thận khép cửa lại.
Anh gọi Từ Tử Hàng đến làm tài xế. Giờ đây, chỉ cần anh chưa gác bút, Từ Tử Hàng sẽ lập tức đáp ứng mọi yêu cầu. Anh ta chẳng nói lời nào, lái xe đưa anh đến thẳng Ngu Bình. Đường đi khá xa, cao tốc lại kẹt xe, đợi đến khi Nhiếp Thanh Châu tới được Ngu Bình thì trời đã rạng sáng, Hạ Nghi đã đến nơi rồi.
Cô đang ở nhà ga Ngu Bình.
Vừa xuống xe, Nhiếp Thanh Châu liền một mạch chạy như bay, cuối cùng cũng đến được trước dãy bậc thang dài dằng dặc của nhà ga Ngu Bình. Hạ Nghi đang ngồi một mình trên bậc thang cao nhất, ngay tại vị trí mà bà Hạ đã từng ngồi vào rất nhiều năm về trước.
“Hạ Nghi!”
Nhiếp Thanh Châu buột miệng gọi tên cô, rồi chợt sững người.
Tựa như cảnh cũ ngày hôm qua tái hiện.
Hạ Nghi mặc áo hoodie màu nâu bên trong chiếc áo khoác dáng dài. Cô kéo mũ áo trùm đầu, đeo khẩu trang đen, mái tóc dài như thác đổ, buông xuống dọc theo cần cổ. Nghe thấy tiếng gọi của anh, cô ngước mắt lên nhìn. Phía sau cô là tòa kiến trúc kiểu Tây cao lớn sừng sững, ánh sáng từ những ô cửa kính sát đất xuyên qua, viền theo đường nét của cô rồi lan dài xuống những bậc thang.
Hơn bốn giờ sáng, bốn bề tĩnh lặng như tờ, ngoài họ ra không một bóng người qua lại. Chỉ có hai người đang nhìn nhau, và cơn ác mộng đã từng tồn tại ở chính nơi đây.
Hạ Nghi đứng dậy. Nhiếp Thanh Châu định lao lên, nhưng cô lại cất tiếng: “Anh cứ đứng đó đợi em.”
Bước chân vừa nhấc lên của Nhiếp Thanh Châu bỗng khựng lại.
Hạ Nghi đăm đăm nhìn anh. Gió mang theo hơi biển ẩm mặn khẽ vờn mái tóc cô, ánh mắt cô run rẩy. Cô hít một hơi thật sâu, cúi đầu nhìn xuống đất, rồi chậm rãi bước một bước, đặt chân lên bậc thang tiếp theo.
Nhiếp Thanh Châu ngước lên nhìn cô. Cô hệt như một đứa trẻ đang chập chững tập đi, mỗi bước chân đều vô cùng thận trọng và chậm rãi, tựa như mỗi một bước, cô đều phải gắng gượng thuyết phục chính mình.
…
“Ngày 23 tháng 5 năm 2018: Dạo gần đây em bắt đầu học lại võ, lúc rảnh rỗi em đọc rất nhiều sách, xem cả phim tài liệu nữa. Anh còn nhớ danh sách những cuốn sách anh đã chia sẻ trong buổi ngoại khóa hồi cấp ba không? Bây giờ em đã đọc hết tất cả những cuốn sách trong đó rồi.
Trong cuốn “Kỳ quan của vũ trụ” có nói về một ngôi sao trong chòm Sư Tử tên là GRB 090423. Vì nó cách chúng ta quá xa nên ánh sáng của nó phải mất một trăm ba mươi tỷ năm mới đến được Trái Đất. Do đó, hình ảnh mà chúng ta nhìn thấy chính là nó của một trăm ba mươi tỷ năm về trước, là một ngôi sao đã nổ tung vào buổi sơ khai khi vũ trụ vừa mới hình thành.
Thật không ngờ chúng ta vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng từ thuở vũ trụ mới khai sinh.
Thời gian rốt cuộc là gì nhỉ? Dưới chiều không gian của vũ trụ, thời gian cũng chỉ là một thứ lặp đi lặp lại, chồng chéo lên nhau, thậm chí có thể tan biến. Chúng ta của giờ phút này, tất cả mọi chuyện đang xảy ra trên Trái Đất lúc này, đối với một vì sao xa xôi nào đó có lẽ chính là ánh sáng của hàng trăm triệu năm sau. Chúng ta cũng chính là tương lai của họ.
Nếu nghĩ như vậy thì anh giống như một vệt sáng đến từ tương lai, từ một vì sao xa xôi nào đó, đột nhiên rơi xuống hành tinh của em.”
Bước chân của Hạ Nghi dần nhanh hơn. Cô không còn cúi đầu nhìn xuống những bậc thang nữa mà ngước mắt lên nhìn thẳng vào anh. Trên đỉnh đầu cô là bầu trời đêm lấp lánh một dải ngân hà rực rỡ, là ánh sáng đến từ hàng năm, hàng trăm năm, hàng tỷ năm về trước.
Cô tựa như đang cưỡi trên ánh sáng của ngân hà để đến đây.
“Ngày 15 tháng 9 năm 2019: Em rất nhớ anh, nhưng em không biết nếu em lại phát bệnh thì em sẽ lại nói ra những lời gì và làm ra những chuyện gì nữa. Em vẫn luôn nghĩ rằng nếu em có thể hoàn toàn bình phục thì em có thể đi tìm anh, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn chưa thành công.
Có lẽ phải đợi đến thời điểm anh quay về quá khứ, đợi đến khi vận mệnh không còn liên quan gì đến anh nữa, em mới có thể thực sự thanh thản.
Sau này em sẽ luôn tự nhủ rằng, bây giờ có oán hận thì cứ oán hận đi, nhưng đợi đến sau thời điểm đó, xin mày đừng trách anh ấy nữa.”
…
“Ngày 15 tháng 10 năm 2020: Em đã đọc lại tất cả những lá thư mình đã viết. Có rất nhiều bức em muốn xóa đi, nhưng rồi lại nghĩ, có lẽ anh nên nhìn thấy dáng vẻ chân thật nhất của em.
Em đã không tái phát bệnh một năm rồi, em nghĩ có lẽ sang năm có thể về nước. Em dự định sẽ gặp anh sau thời điểm đó.
Nhưng theo như cuốn sổ tay của anh, dường như chúng ta sẽ gặp nhau trước cả lúc đó. Hy vọng rằng em sẽ không xảy ra vấn đề gì.”
…
Bước chân của Hạ Nghi mỗi lúc một nhanh hơn, cánh tay cô vung lên, tựa như sắp chạy, lại tựa như sắp bay lên vậy. Nhiếp Thanh Châu dang rộng vòng tay.
…
“Ngày 15 tháng 3 năm 2021: Em về rồi. Hôm nay em nhận được hoa cúc họa mi, còn nhìn thấy một người trông rất giống anh. Nếu chúng ta gặp lại nhau, anh sẽ trông như thế nào nhỉ?”
…
Cuối cùng Hạ Nghi cũng bước hết dãy bậc thang dài. Chiếc mũ tuột xuống, mái tóc dài tung bay theo nhịp chạy, cô lao đi tựa như một cơn gió trong lành thoảng hương sương sớm, nhào vào vòng tay Nhiếp Thanh Châu, được anh cúi đầu ôm siết vào lòng.
Hạ Nghi vùi đầu vào hõm cổ anh, khẽ thì thầm: “Em làm được rồi.”
Nhiếp Thanh Châu dịu dàng vuốt tóc sau gáy cô, thì thầm bên tai: “Em làm tốt lắm, Hạ Hạ.”
Giọng anh còn chưa dứt hẳn đã nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt lăn dài trên má, thấm vào từng sợi tóc cô. Anh ôm cô, tựa như đang nâng niu một món đồ sứ mỏng manh, một báu vật đã lạc mất từ bao năm.
Hạ Nghi vòng tay qua cổ anh, cất lên lời nói đã diễn tập không biết bao nhiêu lần trong lòng: “Sau này anh có muốn ở bên em không? Em không giống những người khác, tình yêu của em có lẽ không đủ tốt, có thể sẽ khiến anh buồn lòng, nhưng em sẽ cố gắng.”
Cô cũng mong mình đừng nặng nề đến thế. Cô của phiên bản hoàn hảo trăm phần trăm còn bị người ta nói là không biết yêu, huống chi bây giờ cô chỉ mới hồi phục được tám mươi phần trăm. Cô mong mình có thể trở thành người yêu tuyệt vời nhất trên đời, bởi vì anh chính là người tuyệt vời nhất thế gian này.
Nhưng cô không đợi được đến lúc trọn vẹn trăm phần trăm nữa rồi. Cô muốn có được hạnh phúc ngay bây giờ.
“Sau này đừng nói những lời như vậy nữa. Em là người tốt nhất, anh muốn ở bên em mãi mãi, em nghe rõ chưa?”
Nhiếp Thanh Châu nhấn mạnh từng câu từng chữ. Anh hiếm khi nói chuyện với cô bằng giọng điệu nghiêm túc như vậy, nhưng vòng tay anh lại thật ấm áp, và sự run rẩy từ lồng ngực anh cũng truyền sang cơ thể cô.
Hạ Nghi nhắm mắt lại, lặng lẽ gật đầu.
“Đáng lẽ ra những lúc đó anh phải ở bên cạnh em. Đáng lẽ ra anh phải luôn ở bên em mới phải. Sao anh lại có thể để em một mình… một mình chịu đựng nhiều đau khổ đến thế… Em đã vượt qua tất cả như thế nào…” Nhiếp Thanh Châu khẽ khàng nói, giọng anh trầm xuống.
Trời dần hửng sáng. Vạn vật chìm trong một màu xanh tĩnh mịch và lạnh lẽo, tựa như mặt trời đang trỗi dậy từ một dòng sông băng, dần dần làm tan đi sắc xanh ấy để biến nó thành một màu vàng óng ả.
Nhiếp Thanh Châu nới lỏng vòng tay. Hạ Nghi ngước lên nhìn anh, đưa tay ôm lấy gương mặt anh, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt. Nhưng anh chỉ cúi đầu, cả người run rẩy, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, tựa như anh phải thay cô khóc cạn hết nỗi đau đớn của tám năm đằng đẵng thì mới có thể ngừng lại.
Hạ Nghi có chút bối rối. Cuối cùng, cô nâng mặt anh lên và hôn lên đôi mắt anh.
Đôi mắt anh ẩm ướt và ấm nóng, vương vị mặn chát của nước mắt, khẽ run lên dưới nụ hôn của cô.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.”
Cô khẽ thì thầm, lần theo vệt nước mắt của anh mà hôn xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi môi anh. Môi anh mềm mại và ấm áp, cũng thấm vị mặn chát. Anh chậm rãi đáp lại cô, hôn cô bằng tất cả sự dịu dàng.
“Trời sáng rồi, chúng mình đi thăm bà nhé.” Cô tựa trán mình vào trán Nhiếp Thanh Châu, khẽ nói.
Nhiếp Thanh Châu gật đầu. Anh nắm lấy tay Hạ Nghi, mười ngón tay đan chặt vào nhau, tựa như sẽ không bao giờ buông ra nữa.
Từ nay về sau, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.
Họ rời đi từ cổng chính của nhà ga, nơi Hạ Nghi đã từng bước xuống từng bậc thang một. Mặt trời ló dạng sau những tòa nhà cao thấp không đều, tròn xoe và vàng rực, rọi những tia nắng đầu tiên lên người họ, kéo bóng hai người trải dài đến vô tận.
Hạ Nghi thầm nghĩ, quả nhiên như bây giờ mới là tốt nhất. Dù cho Nhiếp Thanh Châu nói rằng anh ước có thể ở bên cô trong những ngày tháng cô đổ bệnh, nhưng nếu vậy thì chắc chắn cô sẽ mang theo lòng oán hận và làm tổn thương anh sâu sắc không biết bao nhiêu lần.
Cô không muốn anh bị tổn thương, và càng không muốn chính mình là người làm tổn thương anh.
Cô mong rằng cái bản ngã mất kiểm soát trong những ngày tháng bệnh tật ấy có thể được yên nghỉ, mang theo những oán hận mù quáng và nỗi đau của cô đi thật xa, để nhường chỗ cho tình yêu cô dành cho anh. Cô muốn dâng hiến cho anh một tình yêu thuần túy nhất, trọn vẹn nhất, và tốt đẹp nhất. Cho đến tận hôm nay, anh vẫn là người mà cô muốn bảo vệ nhất trên cõi đời này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









