CHƯƠNG 26
Cảnh Khu suy nghĩ đi suy nghĩ lại, vẫn không nhớ ra được bao nhiêu nội dung, trái lại vì suy nghĩ quá độ mà cảm thấy khó chịu. "Cảnh Khu? Đừng ép bản thân. Xin lỗi, là tôi nói nhiều quá."
Cảnh Khu khẽ lắc đầu: "Là tôi nên xin lỗi anh, lại quên sạch chuyện này, thật thất lễ. Nếu được, có thể bổ sung thêm chút chi tiết không? Ví dụ như lúc đó tôi đã nói gì với anh."
"Cậu giới thiệu bản thân trước, sau đó khích lệ tôi, nói hy vọng có thể đối quyết lần nữa, còn nhắc là kỹ năng cơ bản điều khiển cơ giáp của tôi hơi yếu. Đại khái là vậy."
Không hiểu sao, Cảnh Khu cảm thấy những tình tiết này có chút quen thuộc, nhưng trong đầu lại không hiện ra được hình ảnh lúc đó. Cơn đau dần tăng thêm. Đột ngột, một bàn tay dừng trên đầu cậu, vỗ nhẹ hai cái. "Đừng ép mình quá."
Hách Á Nặc Tư lúc này chỉ muốn tìm máy thời gian quay về vài phút trước để ngăn mình nói ra những lời đó. Chỉ tiếc là chỗ Cảnh Khu không có loại máy này, nếu đến viện nghiên cứu khởi động thì chắc chắn sẽ làm kinh động một đám người. Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.
Hắn nghĩ đoạn, bỗng chỉ tay lên trời: "Nhìn kìa, trăng lên rồi."
Cảnh Khu hiểu ý đồ của hắn, cười nhạt: "Cảm ơn đã quan tâm, tôi ổn hơn rồi."
"Thật không?"
"Không tin cũng không sao, cơ thể mình tôi rõ nhất."
Nói đoạn, cậu cũng ngẩng đầu nhìn trời. Đúng như Hách Á Nặc Tư nói, vầng trăng bán nguyệt khẽ nhô đầu ra khỏi đám mây, trong trẻo lấp lánh, rải xuống ánh sáng trắng khiết. Cảnh Khu nhìn một hồi lâu mới nói: "Nên về nghỉ ngơi thôi."
"Cậu buồn ngủ rồi à?"
"Còn anh?"
Hách Á Nặc Tư đáp: "Hơi hơi."
"Về thôi."
Hai người đứng trước cửa phòng mình, Cảnh Khu nói chúc ngủ ngon trước. Lúc xoay người mở cửa, cậu nghe Hách Á Nặc Tư gọi tên mình. Cậu quay lại thì thấy Hách Á Nặc Tư sải hai bước tới, đưa tay ôm lấy cậu, ngay sau đó hương bạc hà nhạt nhòa lan tỏa.
"Hách Á?" Cảnh Khu không chọn cách đẩy ra, không biết do ngạc nhiên hay vì lý do gì khác.
"Đừng kháng cự tôi."
Một lúc sau, Hách Á Nặc Tư buông tay, lùi lại nửa bước. "Ngủ ngon." Hắn nói.
Cảnh Khu gật đầu, nhìn hắn lách người vào phòng, đờ người vài giây rồi cũng về phòng mình. Nhưng mà, lần nào an ủi pheromone cũng phải ôm sao? Trước khi ngủ, cậu không nhịn được nghĩ ngợi.
* * * Hách Á Nặc Tư nằm trên giường, trầm tư. Hóa ra Cảnh Khu thực sự quên rồi. Hóa ra thực sự chỉ có mình mình còn nhớ. Hắn thở dài một tiếng, vỗ vỗ má, tự an ủi: "Chuyện đã qua cứ để nó qua đi, chúng ta còn nhiều tương lai mà, những chuyện đó chắc chắn cậu ấy sẽ nhớ."
Sẽ chứ nhỉ? Chắc chắn sẽ.
Hách Á Nặc Tư tự trấn an xong, kéo chăn, nhắm mắt ngủ. Mây ngoài cửa sổ chậm rãi trôi, vầng trăng cũng dần tỏ rạng.
* * * Cảnh Khu vệ sinh cá nhân xong, việc đầu tiên là mở vòng tay, lật tìm bản sao lưu tự động bên trong. Não cậu mạnh là một chuyện, nhưng có thêm một lớp bảo mật lại là chuyện khác. Tranh thủ lúc X trích xuất bản ghi, cậu cầm miếng bánh mì nướng mềm mại quệt mứt nho. Vừa c.ắ.n được hai miếng đã nghe X báo cáo trích xuất hoàn tất.
"Phát đi."
Hình ảnh vận hành một cách trật tự, từ lúc huấn luyện chuẩn bị chiến đấu cho đến khi đoạt quán quân, tỉ mỉ không sót thứ gì. Trong đó quả thực cũng có cảnh cậu và Hách Á Nặc Tư gặp nhau, nhưng là giữa một đám đông, không hề có cái gọi là gặp riêng. Những lời Hách Á Nặc Tư nói, trong hình ảnh gần như đều xuất hiện, ngoại trừ câu "kỹ năng cơ bản yếu". Cậu sẽ không chủ động chỉ bảo người khác, dù là công khai hay ngấm ngầm, vì điều đó hơi thất lễ, không phù hợp quy tắc Cảnh gia.
"X, có phải Hách Á nhớ nhầm không?"
"Có lẽ vậy, thưa chủ nhân."
Cảnh Khu c.ắ.n thêm miếng bánh: "Nhưng tại sao tôi lại quên đoạn trải nghiệm này? Rõ ràng không có vấn đề gì lớn."
"Có lẽ vì tỷ lệ lặp lại quá cao." Nói đoạn, X bắt đầu phát các đoạn phim khác, đều là những cảnh tương tự nhưng đối tượng là người khác, đa phần là thuộc hạ của cậu. "Ngài vốn không quá để tâm đến những trải nghiệm có độ trùng lặp cao này, dù sao hiếm ai nhớ rõ mình đã làm bao nhiêu việc tốt, mà thường chỉ hay xoắn xuýt về mấy điểm cảm xúc tồi tệ nhỏ nhặt thôi." X nói.
Cảnh Khu trầm tư một lát rồi chấp nhận cách giải thích này. "Đánh dấu sao đoạn của Hách Á đi, để phòng hờ."
"Rõ."
Bữa sáng kết thúc, Cảnh Khu đem kết quả tra cứu của X nói lại với Hách Á Nặc Tư, cảm xúc chấn động theo đó chuyển sang phía hắn.
"Sao có thể? Lúc đó rõ ràng chỉ có hai người chúng ta."
"X chỉ có thể lưu trữ và phân loại, không thể sửa đổi. Hách Á, có khi nào trí nhớ của anh bị sai lệch không? Dù sao..." Cảnh Khu khó nói tiếp.
"Cậu muốn nói là sự thao túng của Trùng Mẫu trước đó có thể ảnh hưởng đến các ký ức khác của tôi?"
"Chỉ là có khả năng đó thôi."
Hách Á Nặc Tư chống cằm, hút liên tiếp hai ngụm sữa ngọt, im lặng nửa ngày mới đáp: "Được rồi, không loại trừ khả năng đó."
"Dù sao đi nữa, cuộc gặp gỡ của chúng ta là một điều vui vẻ." Cảnh Khu nói.
"Ừm."
Cảnh Khu nhìn hắn thêm hai cái, thấy sắc mặt đối phương bình thường bèn bế Tuyết Đậu lên chơi trò vỗ tay với nó.
Tranh chấp ký ức của hai người tạm thời khép lại, nhưng ở phía Cảnh gia thì mới chỉ bắt đầu. Bác cả của Cảnh Khu cung kính đứng cách đó không xa, nói với Gia chủ đang tỉa cây cảnh: "Cảnh Khu đã mở đoạn ký ức đó rồi." Động tác tỉa cây không hề khựng lại.
"Đoạn ký ức đó hoàn hảo không tì vết."
"Vâng, Cảnh Khu không hề nghi ngờ. Có điều, sao nó tự nhiên lại nảy ra ý định này?"
Gia chủ đáp: "Có Thượng tướng Ellery ở đó, sớm muộn họ cũng sẽ bàn đến chuyện này thôi."
"Chuyện này chính là do hắn mà ra, nếu không phải tại hắn, chúng ta năm đó..." Ông nhận ra động tác của Gia chủ, vội vàng cắt đứt lời nói tiếp theo.
Gia chủ giao kéo cho người hầu, nhận khăn ướt lau tay, ra hiệu cho bác cả ngồi xuống, sai người dâng trà pha vừa độ. Sau đó, ông phẩy tay cho tất cả lui ra trừ quản gia.
"Không có cái gọi là 'năm đó' nào cả, chuyện đã kết thúc rồi." Gia chủ nói.
"Nhưng Cảnh Khu đã để lại căn bệnh gốc."
"Ông định đòi bồi thường từ Thượng tướng Ellery à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bác cả vội vàng: "Thần không có ý đó."
"Tâm bệnh phải dùng tâm d.ư.ợ.c trị. Nếu có một ngày Cảnh Khu thực sự thực hiện lựa chọn lúc đó, chúng ta cũng không ngăn được."
"Nhưng..."
"Đừng quên, Gia chủ bây giờ là ta, chỉ có ta."
"Rõ, thưa Gia chủ."
Bác cả uống trà xong, nghe thuộc hạ báo có việc bèn đứng dậy xin cáo từ. Gia chủ gật đầu, vẫn rũ mắt thưởng trà. Đợi người đi khuất, ông mới đưa tay chạm vào sợi dây chuyền trên n.g.ự.c. "Ông nói xem, Cảnh Khu sẽ chọn thế nào?" Ông lẩm bẩm tự hỏi. Sau đó, câu hỏi tương tự được ném cho quản gia.
Quản gia đáp: "E là tôi cũng không thể trả lời ngài. Gia chủ, xin thứ lỗi cho sự quá phận, nhưng tôi hơi tò mò về suy nghĩ của ngài."
Đối mặt với người đầy tớ trung thành phục vụ mình mấy chục năm, Gia chủ không định giấu giếm: "Vẫn là câu nói đó, ta mong nó giữ vững bản tâm của mình. Cái l.ồ.ng giam này chung quy không nhốt nổi nó đâu." Nói xong, ông lại chạm vào sợi dây chuyền đó lần nữa.
* * * Cảnh Khu nhận tờ giấy ăn từ tay Hách Á Nặc Tư, giọng hơi nghẹt mũi nói: "Hình như trời sắp chuyển mùa (biến thiên) rồi."
"Có phải tối qua bị trúng gió không?"
"Không đến mức đó."
Hách Á Nặc Tư nói tiếp: "Thời kỳ đặc biệt vẫn nên chú ý một chút, chú Sebastian, kiểm tra cho cậu ấy đi. Chú Sebastian?"
"Giờ này chú ấy đang ở trong bếp chuẩn bị bữa trưa rồi."
Cảnh Khu vứt mẩu giấy ăn, thử khịt mũi một cái, thấy thông thoáng.
Hách Á Nặc Tư vươn tay trêu Tuyết Đậu, dụ nó lại chỗ mình, vừa mới xoa lông được hai cái, đầu hắn vẹo sang một bên, hắt hơi một cái không to không nhỏ.
Hách Á Nặc Tư: "!!!" Hắn kinh ngạc kêu khẽ: "Không lẽ nào?"
Vài phút sau, hắn lại hắt hơi cái nữa, vẫn là sau khi vừa sờ Tuyết Đậu xong. "Tôi nghi là do nó đấy, rụng lông kinh quá."
Tuyết Đậu nhìn hắn với vẻ vô cùng thắc mắc.
"Con mèo bé tí thế này rụng được bao nhiêu lông?" Cảnh Khu vẫy tay gọi Tuyết Đậu quay lại, ôm vào lòng vuốt lông an ủi, "Chúng ta không nghe anh ta nói bậy."
Hách Á Nặc Tư: "..."
"Cảnh Khu, từ mẫu... không đúng, từ phụ đa bại nhi (cha chiều quá con hư)."
Cảnh Khu đáp: "Người không có mèo không hiểu được đâu." Nói rồi cậu tiếp tục chơi với Tuyết Đậu.
Hách Á Nặc Tư bất lực, xoa xoa cái mũi vẫn còn hơi ngứa, chẳng lẽ thực sự là trời sắp chuyển mùa? Nghĩ đoạn, hắn nói với Cảnh Khu: "Ăn trưa xong vẫn nên nhờ chú Sebastian kiểm tra một lượt đi."
"Ừm."
Kết quả kiểm tra mọi thứ bình thường, không phải cảm cúm cũng chẳng phải dị ứng mũi, càng không liên quan đến Tuyết Đậu. Tuyết Đậu nghe xong liền kêu meo meo liên tục như đang đòi công lý, Hách Á Nặc Tư cười xoa cái đầu tròn vo của nó. "Để tạ lỗi, tôi mua cho mày thức ăn mèo và đồ chơi đặc sản Liên bang nhé." Tuyết Đậu vẫn kêu meo meo, lần này đối tượng là Cảnh Khu.
"Không được được đằng chân lân đằng đầu đâu nhé." Cảnh Khu giả vờ nghiêm khắc.
Nó chẳng thèm quan tâm, lại kêu thêm mấy tiếng.
"Biết rồi, lát nữa cho con ăn thêm một hộp pate."
"Thế thì sau này cậu phải cân nhắc mở rộng bãi đỗ xe rồi." Hách Á Nặc Tư nói.
Cảnh Khu, Tuyết Đậu và ngài Sebastian cùng nhìn hắn đầy nghi hoặc. Hách Á Nặc Tư ngẩn người vài giây: "Mọi người không hiểu trò đùa này à?" Mọi người vẫn ngơ ngác. "Ăn nhiều quá sẽ béo phì."
Cảnh Khu sực tỉnh đầu tiên: "Tôi biết mà, chỉ là nãy chưa kịp phản ứng thôi. Nhưng Tuyết Đậu sẽ chỉ là xe đồ chơi trẻ em thôi, không thành xe tải lớn được đâu, đúng không?" Tuyết Đậu kêu một tiếng ngọt ngào như để tán đồng. Hách Á Nặc Tư chạm vào má Tuyết Đậu, trêu chọc: "Dừng xe mọi lúc mọi nơi, lại còn không cần giấy phép lưu thông nữa chứ." Cảnh Khu cười nhạt, đưa ngón tay cọ mặt nó. Ngài Sebastian vẫn không hiểu gì, nhưng thấy cảnh tượng ấm cúng trước mắt, ông cũng thấy vui lây.
Ngày thứ ba của kỳ mẫn cảm kết thúc bình yên và vui vẻ như vậy. Tối đến trước khi đi ngủ, Hách Á Nặc Tư năm lần bảy lượt xác nhận tình trạng của Cảnh Khu, cho đến khi đối phương hơi bực mình hắn mới chịu tém lại.
"Anh không thể mong cho tôi tốt đẹp được một chút sao, Hách Á?" Cảnh Khu hỏi.
"Tôi dĩ nhiên muốn cậu luôn luôn tốt đẹp, nhưng chuyện này không đùa được đâu, cậu quên chuyện hai ngày trước rồi à?"
Cảnh Khu suy nghĩ hồi lâu, đáp: "Đưa tay đây."
"Để làm gì?" Nói thì nói vậy, Hách Á Nặc Tư vẫn không chút do dự làm theo.
Ngay sau đó, hắn thấy trên nhẫn lại hiện ra những hạt xanh lam.
"Tôi đã cấp quyền hạn rồi, anh có thể cảm nhận sự thay đổi của tôi bất cứ lúc nào. Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Hách Á Nặc Tư đứng trước cửa phòng Cảnh Khu một hồi lâu mới quay về phòng mình, trong lòng vừa muốn thử tính năng mới lại vừa không muốn Cảnh Khu khó chịu, cứ thế trăn trở vào giấc mộng.
* * * Chiếc nhẫn Đá Vụn Sao im lặng suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng đã bùng phát vào chiều hôm sau. Lần này, sự rung động mạnh mẽ liên tục khiến ngón áp út đau nhói dữ dội. Hách Á Nặc Tư hoàn toàn không thèm để ý, chỉ một mực lao lên lầu, tông cửa phòng Cảnh Khu.
Trong căn phòng tối mờ, Cảnh Khu đang cuộn tròn trên t.h.ả.m, nhịp thở nặng nề. Hách Á Nặc Tư đưa tay sờ thử, toàn thân cậu nóng hầm hập, ngay cả tuyến thể cũng đang sưng tấy. Hương nhài nồng nặc lan tỏa, Tuyết Đậu đi theo vào liên tục hắt hơi mấy cái rõ to, cái cuối cùng suýt làm nó ngã ngửa.
"Chú Sebastian, đưa nó đi trước đi, nhớ đóng cửa."
"Ngài Ellery?"
"Ở đây tôi xử lý được, đi mau!"
"Rõ."
Luồng sáng duy nhất tắt lịm, căn phòng một lần nữa chìm vào bóng tối. Chẳng mấy chốc, ánh đèn vàng ấm áp đầu giường hiện lên, soi rõ khuôn mặt ngày càng tái nhợt của Cảnh Khu. Nhịp thở của cậu ngày càng dồn dập, toàn thân vô thức run rẩy, kéo theo pheromone trong không khí ngày càng đậm đặc. Sau đó, vòng tay của cả hai đều bắt đầu vang lên tiếng cảnh báo. Pheromone của Cảnh Khu đã đạt ngưỡng, nếu tiếp tục giải phóng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Hách Á Nặc Tư vẫn đang giải phóng pheromone an ủi, ánh đỏ trong mắt trái lóe sáng. Cảnh Khu nắm c.h.ặ.t áo Hách Á Nặc Tư, gần như muốn hòa làm một với hắn. Cả người cậu như vừa được vớt dưới nước lên, đôi mắt thất thần, tiếng rên đau đớn không ngừng, nhưng lại không dừng được việc áp sát và cọ xát vào người trước mặt.
Tiếng cảnh báo vẫn vang lên, lần này là bản song tấu. Hách Á Nặc Tư bỗng thấy khắp người truyền tới những cơn đau âm ỉ, cổ họng hơi ngọt, mảng sẹo cháy sém trên vai cũng đang đau nhức như đang bị lửa đốt lần nữa. Trong cơn mê muội, hắn nỗ lực rút tay về, gạt đi mớ tóc hơi dài sau gáy Cảnh Khu, rướn người tới, răng nanh nhọn hoắt c.ắ.n mạnh vào tuyến thể vẫn đang nóng đến đáng sợ của đối phương.
Sau một hồi, tiếng cảnh báo ngưng nghỉ. Cảnh Khu gục trong lòng Hách Á Nặc Tư chìm vào giấc ngủ sâu. Dưới ánh đèn, vết răng trên sau gáy cậu hiện lên rõ rệt.
Đánh dấu tạm thời thành công.
Cảnh Khu suy nghĩ đi suy nghĩ lại, vẫn không nhớ ra được bao nhiêu nội dung, trái lại vì suy nghĩ quá độ mà cảm thấy khó chịu. "Cảnh Khu? Đừng ép bản thân. Xin lỗi, là tôi nói nhiều quá."
Cảnh Khu khẽ lắc đầu: "Là tôi nên xin lỗi anh, lại quên sạch chuyện này, thật thất lễ. Nếu được, có thể bổ sung thêm chút chi tiết không? Ví dụ như lúc đó tôi đã nói gì với anh."
"Cậu giới thiệu bản thân trước, sau đó khích lệ tôi, nói hy vọng có thể đối quyết lần nữa, còn nhắc là kỹ năng cơ bản điều khiển cơ giáp của tôi hơi yếu. Đại khái là vậy."
Không hiểu sao, Cảnh Khu cảm thấy những tình tiết này có chút quen thuộc, nhưng trong đầu lại không hiện ra được hình ảnh lúc đó. Cơn đau dần tăng thêm. Đột ngột, một bàn tay dừng trên đầu cậu, vỗ nhẹ hai cái. "Đừng ép mình quá."
Hách Á Nặc Tư lúc này chỉ muốn tìm máy thời gian quay về vài phút trước để ngăn mình nói ra những lời đó. Chỉ tiếc là chỗ Cảnh Khu không có loại máy này, nếu đến viện nghiên cứu khởi động thì chắc chắn sẽ làm kinh động một đám người. Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.
Hắn nghĩ đoạn, bỗng chỉ tay lên trời: "Nhìn kìa, trăng lên rồi."
Cảnh Khu hiểu ý đồ của hắn, cười nhạt: "Cảm ơn đã quan tâm, tôi ổn hơn rồi."
"Thật không?"
"Không tin cũng không sao, cơ thể mình tôi rõ nhất."
Nói đoạn, cậu cũng ngẩng đầu nhìn trời. Đúng như Hách Á Nặc Tư nói, vầng trăng bán nguyệt khẽ nhô đầu ra khỏi đám mây, trong trẻo lấp lánh, rải xuống ánh sáng trắng khiết. Cảnh Khu nhìn một hồi lâu mới nói: "Nên về nghỉ ngơi thôi."
"Cậu buồn ngủ rồi à?"
"Còn anh?"
Hách Á Nặc Tư đáp: "Hơi hơi."
"Về thôi."
Hai người đứng trước cửa phòng mình, Cảnh Khu nói chúc ngủ ngon trước. Lúc xoay người mở cửa, cậu nghe Hách Á Nặc Tư gọi tên mình. Cậu quay lại thì thấy Hách Á Nặc Tư sải hai bước tới, đưa tay ôm lấy cậu, ngay sau đó hương bạc hà nhạt nhòa lan tỏa.
"Hách Á?" Cảnh Khu không chọn cách đẩy ra, không biết do ngạc nhiên hay vì lý do gì khác.
"Đừng kháng cự tôi."
Một lúc sau, Hách Á Nặc Tư buông tay, lùi lại nửa bước. "Ngủ ngon." Hắn nói.
Cảnh Khu gật đầu, nhìn hắn lách người vào phòng, đờ người vài giây rồi cũng về phòng mình. Nhưng mà, lần nào an ủi pheromone cũng phải ôm sao? Trước khi ngủ, cậu không nhịn được nghĩ ngợi.
* * * Hách Á Nặc Tư nằm trên giường, trầm tư. Hóa ra Cảnh Khu thực sự quên rồi. Hóa ra thực sự chỉ có mình mình còn nhớ. Hắn thở dài một tiếng, vỗ vỗ má, tự an ủi: "Chuyện đã qua cứ để nó qua đi, chúng ta còn nhiều tương lai mà, những chuyện đó chắc chắn cậu ấy sẽ nhớ."
Sẽ chứ nhỉ? Chắc chắn sẽ.
Hách Á Nặc Tư tự trấn an xong, kéo chăn, nhắm mắt ngủ. Mây ngoài cửa sổ chậm rãi trôi, vầng trăng cũng dần tỏ rạng.
* * * Cảnh Khu vệ sinh cá nhân xong, việc đầu tiên là mở vòng tay, lật tìm bản sao lưu tự động bên trong. Não cậu mạnh là một chuyện, nhưng có thêm một lớp bảo mật lại là chuyện khác. Tranh thủ lúc X trích xuất bản ghi, cậu cầm miếng bánh mì nướng mềm mại quệt mứt nho. Vừa c.ắ.n được hai miếng đã nghe X báo cáo trích xuất hoàn tất.
"Phát đi."
Hình ảnh vận hành một cách trật tự, từ lúc huấn luyện chuẩn bị chiến đấu cho đến khi đoạt quán quân, tỉ mỉ không sót thứ gì. Trong đó quả thực cũng có cảnh cậu và Hách Á Nặc Tư gặp nhau, nhưng là giữa một đám đông, không hề có cái gọi là gặp riêng. Những lời Hách Á Nặc Tư nói, trong hình ảnh gần như đều xuất hiện, ngoại trừ câu "kỹ năng cơ bản yếu". Cậu sẽ không chủ động chỉ bảo người khác, dù là công khai hay ngấm ngầm, vì điều đó hơi thất lễ, không phù hợp quy tắc Cảnh gia.
"X, có phải Hách Á nhớ nhầm không?"
"Có lẽ vậy, thưa chủ nhân."
Cảnh Khu c.ắ.n thêm miếng bánh: "Nhưng tại sao tôi lại quên đoạn trải nghiệm này? Rõ ràng không có vấn đề gì lớn."
"Có lẽ vì tỷ lệ lặp lại quá cao." Nói đoạn, X bắt đầu phát các đoạn phim khác, đều là những cảnh tương tự nhưng đối tượng là người khác, đa phần là thuộc hạ của cậu. "Ngài vốn không quá để tâm đến những trải nghiệm có độ trùng lặp cao này, dù sao hiếm ai nhớ rõ mình đã làm bao nhiêu việc tốt, mà thường chỉ hay xoắn xuýt về mấy điểm cảm xúc tồi tệ nhỏ nhặt thôi." X nói.
Cảnh Khu trầm tư một lát rồi chấp nhận cách giải thích này. "Đánh dấu sao đoạn của Hách Á đi, để phòng hờ."
"Rõ."
Bữa sáng kết thúc, Cảnh Khu đem kết quả tra cứu của X nói lại với Hách Á Nặc Tư, cảm xúc chấn động theo đó chuyển sang phía hắn.
"Sao có thể? Lúc đó rõ ràng chỉ có hai người chúng ta."
"X chỉ có thể lưu trữ và phân loại, không thể sửa đổi. Hách Á, có khi nào trí nhớ của anh bị sai lệch không? Dù sao..." Cảnh Khu khó nói tiếp.
"Cậu muốn nói là sự thao túng của Trùng Mẫu trước đó có thể ảnh hưởng đến các ký ức khác của tôi?"
"Chỉ là có khả năng đó thôi."
Hách Á Nặc Tư chống cằm, hút liên tiếp hai ngụm sữa ngọt, im lặng nửa ngày mới đáp: "Được rồi, không loại trừ khả năng đó."
"Dù sao đi nữa, cuộc gặp gỡ của chúng ta là một điều vui vẻ." Cảnh Khu nói.
"Ừm."
Cảnh Khu nhìn hắn thêm hai cái, thấy sắc mặt đối phương bình thường bèn bế Tuyết Đậu lên chơi trò vỗ tay với nó.
Tranh chấp ký ức của hai người tạm thời khép lại, nhưng ở phía Cảnh gia thì mới chỉ bắt đầu. Bác cả của Cảnh Khu cung kính đứng cách đó không xa, nói với Gia chủ đang tỉa cây cảnh: "Cảnh Khu đã mở đoạn ký ức đó rồi." Động tác tỉa cây không hề khựng lại.
"Đoạn ký ức đó hoàn hảo không tì vết."
"Vâng, Cảnh Khu không hề nghi ngờ. Có điều, sao nó tự nhiên lại nảy ra ý định này?"
Gia chủ đáp: "Có Thượng tướng Ellery ở đó, sớm muộn họ cũng sẽ bàn đến chuyện này thôi."
"Chuyện này chính là do hắn mà ra, nếu không phải tại hắn, chúng ta năm đó..." Ông nhận ra động tác của Gia chủ, vội vàng cắt đứt lời nói tiếp theo.
Gia chủ giao kéo cho người hầu, nhận khăn ướt lau tay, ra hiệu cho bác cả ngồi xuống, sai người dâng trà pha vừa độ. Sau đó, ông phẩy tay cho tất cả lui ra trừ quản gia.
"Không có cái gọi là 'năm đó' nào cả, chuyện đã kết thúc rồi." Gia chủ nói.
"Nhưng Cảnh Khu đã để lại căn bệnh gốc."
"Ông định đòi bồi thường từ Thượng tướng Ellery à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bác cả vội vàng: "Thần không có ý đó."
"Tâm bệnh phải dùng tâm d.ư.ợ.c trị. Nếu có một ngày Cảnh Khu thực sự thực hiện lựa chọn lúc đó, chúng ta cũng không ngăn được."
"Nhưng..."
"Đừng quên, Gia chủ bây giờ là ta, chỉ có ta."
"Rõ, thưa Gia chủ."
Bác cả uống trà xong, nghe thuộc hạ báo có việc bèn đứng dậy xin cáo từ. Gia chủ gật đầu, vẫn rũ mắt thưởng trà. Đợi người đi khuất, ông mới đưa tay chạm vào sợi dây chuyền trên n.g.ự.c. "Ông nói xem, Cảnh Khu sẽ chọn thế nào?" Ông lẩm bẩm tự hỏi. Sau đó, câu hỏi tương tự được ném cho quản gia.
Quản gia đáp: "E là tôi cũng không thể trả lời ngài. Gia chủ, xin thứ lỗi cho sự quá phận, nhưng tôi hơi tò mò về suy nghĩ của ngài."
Đối mặt với người đầy tớ trung thành phục vụ mình mấy chục năm, Gia chủ không định giấu giếm: "Vẫn là câu nói đó, ta mong nó giữ vững bản tâm của mình. Cái l.ồ.ng giam này chung quy không nhốt nổi nó đâu." Nói xong, ông lại chạm vào sợi dây chuyền đó lần nữa.
* * * Cảnh Khu nhận tờ giấy ăn từ tay Hách Á Nặc Tư, giọng hơi nghẹt mũi nói: "Hình như trời sắp chuyển mùa (biến thiên) rồi."
"Có phải tối qua bị trúng gió không?"
"Không đến mức đó."
Hách Á Nặc Tư nói tiếp: "Thời kỳ đặc biệt vẫn nên chú ý một chút, chú Sebastian, kiểm tra cho cậu ấy đi. Chú Sebastian?"
"Giờ này chú ấy đang ở trong bếp chuẩn bị bữa trưa rồi."
Cảnh Khu vứt mẩu giấy ăn, thử khịt mũi một cái, thấy thông thoáng.
Hách Á Nặc Tư vươn tay trêu Tuyết Đậu, dụ nó lại chỗ mình, vừa mới xoa lông được hai cái, đầu hắn vẹo sang một bên, hắt hơi một cái không to không nhỏ.
Hách Á Nặc Tư: "!!!" Hắn kinh ngạc kêu khẽ: "Không lẽ nào?"
Vài phút sau, hắn lại hắt hơi cái nữa, vẫn là sau khi vừa sờ Tuyết Đậu xong. "Tôi nghi là do nó đấy, rụng lông kinh quá."
Tuyết Đậu nhìn hắn với vẻ vô cùng thắc mắc.
"Con mèo bé tí thế này rụng được bao nhiêu lông?" Cảnh Khu vẫy tay gọi Tuyết Đậu quay lại, ôm vào lòng vuốt lông an ủi, "Chúng ta không nghe anh ta nói bậy."
Hách Á Nặc Tư: "..."
"Cảnh Khu, từ mẫu... không đúng, từ phụ đa bại nhi (cha chiều quá con hư)."
Cảnh Khu đáp: "Người không có mèo không hiểu được đâu." Nói rồi cậu tiếp tục chơi với Tuyết Đậu.
Hách Á Nặc Tư bất lực, xoa xoa cái mũi vẫn còn hơi ngứa, chẳng lẽ thực sự là trời sắp chuyển mùa? Nghĩ đoạn, hắn nói với Cảnh Khu: "Ăn trưa xong vẫn nên nhờ chú Sebastian kiểm tra một lượt đi."
"Ừm."
Kết quả kiểm tra mọi thứ bình thường, không phải cảm cúm cũng chẳng phải dị ứng mũi, càng không liên quan đến Tuyết Đậu. Tuyết Đậu nghe xong liền kêu meo meo liên tục như đang đòi công lý, Hách Á Nặc Tư cười xoa cái đầu tròn vo của nó. "Để tạ lỗi, tôi mua cho mày thức ăn mèo và đồ chơi đặc sản Liên bang nhé." Tuyết Đậu vẫn kêu meo meo, lần này đối tượng là Cảnh Khu.
"Không được được đằng chân lân đằng đầu đâu nhé." Cảnh Khu giả vờ nghiêm khắc.
Nó chẳng thèm quan tâm, lại kêu thêm mấy tiếng.
"Biết rồi, lát nữa cho con ăn thêm một hộp pate."
"Thế thì sau này cậu phải cân nhắc mở rộng bãi đỗ xe rồi." Hách Á Nặc Tư nói.
Cảnh Khu, Tuyết Đậu và ngài Sebastian cùng nhìn hắn đầy nghi hoặc. Hách Á Nặc Tư ngẩn người vài giây: "Mọi người không hiểu trò đùa này à?" Mọi người vẫn ngơ ngác. "Ăn nhiều quá sẽ béo phì."
Cảnh Khu sực tỉnh đầu tiên: "Tôi biết mà, chỉ là nãy chưa kịp phản ứng thôi. Nhưng Tuyết Đậu sẽ chỉ là xe đồ chơi trẻ em thôi, không thành xe tải lớn được đâu, đúng không?" Tuyết Đậu kêu một tiếng ngọt ngào như để tán đồng. Hách Á Nặc Tư chạm vào má Tuyết Đậu, trêu chọc: "Dừng xe mọi lúc mọi nơi, lại còn không cần giấy phép lưu thông nữa chứ." Cảnh Khu cười nhạt, đưa ngón tay cọ mặt nó. Ngài Sebastian vẫn không hiểu gì, nhưng thấy cảnh tượng ấm cúng trước mắt, ông cũng thấy vui lây.
Ngày thứ ba của kỳ mẫn cảm kết thúc bình yên và vui vẻ như vậy. Tối đến trước khi đi ngủ, Hách Á Nặc Tư năm lần bảy lượt xác nhận tình trạng của Cảnh Khu, cho đến khi đối phương hơi bực mình hắn mới chịu tém lại.
"Anh không thể mong cho tôi tốt đẹp được một chút sao, Hách Á?" Cảnh Khu hỏi.
"Tôi dĩ nhiên muốn cậu luôn luôn tốt đẹp, nhưng chuyện này không đùa được đâu, cậu quên chuyện hai ngày trước rồi à?"
Cảnh Khu suy nghĩ hồi lâu, đáp: "Đưa tay đây."
"Để làm gì?" Nói thì nói vậy, Hách Á Nặc Tư vẫn không chút do dự làm theo.
Ngay sau đó, hắn thấy trên nhẫn lại hiện ra những hạt xanh lam.
"Tôi đã cấp quyền hạn rồi, anh có thể cảm nhận sự thay đổi của tôi bất cứ lúc nào. Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Hách Á Nặc Tư đứng trước cửa phòng Cảnh Khu một hồi lâu mới quay về phòng mình, trong lòng vừa muốn thử tính năng mới lại vừa không muốn Cảnh Khu khó chịu, cứ thế trăn trở vào giấc mộng.
* * * Chiếc nhẫn Đá Vụn Sao im lặng suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng đã bùng phát vào chiều hôm sau. Lần này, sự rung động mạnh mẽ liên tục khiến ngón áp út đau nhói dữ dội. Hách Á Nặc Tư hoàn toàn không thèm để ý, chỉ một mực lao lên lầu, tông cửa phòng Cảnh Khu.
Trong căn phòng tối mờ, Cảnh Khu đang cuộn tròn trên t.h.ả.m, nhịp thở nặng nề. Hách Á Nặc Tư đưa tay sờ thử, toàn thân cậu nóng hầm hập, ngay cả tuyến thể cũng đang sưng tấy. Hương nhài nồng nặc lan tỏa, Tuyết Đậu đi theo vào liên tục hắt hơi mấy cái rõ to, cái cuối cùng suýt làm nó ngã ngửa.
"Chú Sebastian, đưa nó đi trước đi, nhớ đóng cửa."
"Ngài Ellery?"
"Ở đây tôi xử lý được, đi mau!"
"Rõ."
Luồng sáng duy nhất tắt lịm, căn phòng một lần nữa chìm vào bóng tối. Chẳng mấy chốc, ánh đèn vàng ấm áp đầu giường hiện lên, soi rõ khuôn mặt ngày càng tái nhợt của Cảnh Khu. Nhịp thở của cậu ngày càng dồn dập, toàn thân vô thức run rẩy, kéo theo pheromone trong không khí ngày càng đậm đặc. Sau đó, vòng tay của cả hai đều bắt đầu vang lên tiếng cảnh báo. Pheromone của Cảnh Khu đã đạt ngưỡng, nếu tiếp tục giải phóng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Hách Á Nặc Tư vẫn đang giải phóng pheromone an ủi, ánh đỏ trong mắt trái lóe sáng. Cảnh Khu nắm c.h.ặ.t áo Hách Á Nặc Tư, gần như muốn hòa làm một với hắn. Cả người cậu như vừa được vớt dưới nước lên, đôi mắt thất thần, tiếng rên đau đớn không ngừng, nhưng lại không dừng được việc áp sát và cọ xát vào người trước mặt.
Tiếng cảnh báo vẫn vang lên, lần này là bản song tấu. Hách Á Nặc Tư bỗng thấy khắp người truyền tới những cơn đau âm ỉ, cổ họng hơi ngọt, mảng sẹo cháy sém trên vai cũng đang đau nhức như đang bị lửa đốt lần nữa. Trong cơn mê muội, hắn nỗ lực rút tay về, gạt đi mớ tóc hơi dài sau gáy Cảnh Khu, rướn người tới, răng nanh nhọn hoắt c.ắ.n mạnh vào tuyến thể vẫn đang nóng đến đáng sợ của đối phương.
Sau một hồi, tiếng cảnh báo ngưng nghỉ. Cảnh Khu gục trong lòng Hách Á Nặc Tư chìm vào giấc ngủ sâu. Dưới ánh đèn, vết răng trên sau gáy cậu hiện lên rõ rệt.
Đánh dấu tạm thời thành công.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









