Hôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên.

Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng.

Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?”

Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.”

Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…”

Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới ánh trăng lưỡi liềm, gương mặt bà tái nhợt như tờ giấy.

Ký Nhu cất tiếng gọi: “Mẫu thân!”

Phu nhân Phùng bỗng giật bắn mình, như kẻ điên lao tới, vừa chạy vừa la: “Dừng xe!”

Khi tới gần, bà níu lấy ống tay áo bà vú, lệ ròng ròng mà khẩn thiết nói: “Vú của ta ơi, ta cầu xin bà, nhất định phải đưa A Nhu đến Kim Lăng bình an vô sự. Ta chỉ có một đứa con gái này, ngày đêm chăm nom,canh chừng giấc ngủ, nuôi nấng mười mấy năm trời chưa từng rời nửa bước. Lần này đưa nó đi, lòng ta như bị xé mất một nửa. Bà chăm sóc ta mấy chục năm, còn thân hơn mẹ ruột, ta chỉ xin bà một điều, dù trời có sập xuống, nhất định đừng để A Nhu gặp chuyện gì, coi như nó là cháu gái ruột của bà vậy…”

Vú Đỗ nước mắt giàn giụa: “Tiểu thư cứ yên tâm, dù có đói chết, mệt chết, ta cũng tuyệt không để tiểu cô nương chịu thiệt một chút nào!”

Phu nhân Phùng cười thê lương, ngây ngẩn nhìn Ký Nhu, khẽ than: “Con gái của ta ơi…”

Rồi ôm nàng thật chặt, hôn liên tục lên trán, lên tóc. Nước mắt nóng hổi rơi ướt cả mặt nàng, thấm vào cổ, lạnh ngắt. Ký Nhu bất an vùng vẫy, kéo tay mẫu thân nói: “Mẫu thân, lên xe đi mà! Mau lên!”

Kiến Hỉ rụt rè kéo tay Ký Nhu: “Tiểu thư, phu nhân phải ở lại thành hầu hạ lão gia, quân Chu sắp vây thành rồi, trong phủ nô bộc đều bỏ trốn cả…”

Phu nhân Phùng lấy tay che miệng, toàn thân run rẩy, khóc nức nở không thôi. Bà vú cắn răng kéo Ký Nhu ra khỏi lòng mẫu thân nàng, trong đêm khuya thanh vắng, giữa không trung vang lên tiếng roi vun vút, xe ngựa lại lăn bánh.

Ký Nhu đẩy Kiến Hỉ ra, giãy giụa muốn nhảy xuống, nhưng bị bà vú giữ chặt, không động đậy được, chỉ còn cách vươn một tay ra ngoài, khản giọng gào lên: “Mẫu thân!”

Con ngõ hẹp dài không thấy cuối, giữa hai bức tường thấp, ánh trăng lạnh lẽo hắt bóng xuống nền đá xanh. Bóng dáng cô độc của phu nhân Phùng cũng dần tan biến .

Tới hừng đông, xe ngựa đã rời khỏi thành. Ký Nhu vừa khóc vừa ngủ thiếp, tỉnh dậy lại khóc, mơ mơ màng màng qua một ngày. Tới chiều muộn, họ đến thành Bộc Dương, xe dừng lại, bà vú vén rèm nhìn ra, thấy hơn trăm người ăn mặc rách rưới, mặt mũi lấm lem, đang túm tụm dưới chân tường thành. Cửa thành đóng chặt, binh lính mặc giáp đi đi lại lại trên tường, hoàn toàn làm ngơ với dân chúng bên dưới.

Bà vú nghiêm mặt, bảo phu xe: “Yến Vũ, ngươi đi hỏi xem có chuyện gì.”

Yến Vũ dạ một tiếng, buông roi, nhẹ nhàng nhảy xuống, chen vào đám người. Hắn vốn là thị vệ thân cận của tướng quân Phùng, thân hình cao lớn, chẳng mấy chốc đã đến chân thành, nói mấy câu với binh sĩ rồi quay lại, mặt mày nhăn nhó: “Thành thủ Phổ Dương sợ gian tế quân Chu trà trộn vào dân thường, nên ra lệnh đóng chặt thành, cấm ra vào.”

Bà vú trầm ngâm, moi mấy thỏi bạc trong túi, dúi vào tay hắn, ra hiệu: “Ngươi thử lại xem sao”.

Yến Vũ giấu bạc vào tay áo, đi không bao lâu đã quay lại, khẽ lắc đầu. Mặt bà vú sầm xuống,nhìn về phía cửa thành mà khạc một bãi: “Chúng ta đường đường là thân quyến của một võ tướng , chẳng ăn của hắn một hạt cơm, uống một ngụm nước, mà cũng không được đi đường hắn trấn giữ? Quân Chu mù mắt sao không tới vây luôn thành hắn đi?”

Yến Vũ khom người cung kính : “Chúng ta muốn qua sông Trường Giang, cũng không nhất thiết phải đi qua Phổ Dương. Có điều giờ đã tối, nếu vòng đường khác e rằng không kịp. Hay là nghỉ ngoài thành một đêm, rồi sớm mai lên đường?”

“Nghỉ lại một đêm đi.”

Vú Đỗ thở dài, buông rèm xuống. Bên trong xe, hai cô gái nhỏ đang nép vào nhau ngủ say, như cặp chim non thân thiết. Trên má Ký Nhu vẫn còn vương nước mắt, đôi lông mày đen dài khẽ nhíu, hàng mi rậm như cánh bướm khẽ run.

Bà vú dịu dàng vuốt má nàng, khẽ thở: “A Nhu đáng thương của ta…”

Ký Nhu bị đánh thức bởi động tác ấy, dụi đôi mắt sưng vù như trái đào, giọng khàn đặc hỏi: “Vú ơi, mình tới Kim Lăng rồi sao?”

“Sắp đến rồi “. Vú Đỗ cười, “A Nhu ngủ thêm chút nữa, sáng mai lại đi tiếp.”

Ký Nhu tựa vào vách xe ngồi dậy, nhìn ra ngoài ngẩn người:

“Vú ơi, con nhớ cha mẹ lắm, hay là mình quay lại đi? Dù quân Chu có tới, cũng chẳng sao, cha có nhiều binh lắm, chắc chắn sẽ đánh đuổi được bọn họ! “Hồ đồ! “. Vú Đỗ lập tức sa sầm mặt, giật rèm từ tay nàng kéo xuống. Xe lập tức chìm vào bóng tối. Bà nghiêm giọng răn: “Tiểu thư, người đã mười bốn tuổi, là người lớn rồi, nói gì cũng phải biết suy nghĩ. Phu nhân giấu lão gia, nửa đêm đưa người ra khỏi thành, chẳng phải vì muốn người bình an đến phủ dì ở Giang Nam sao? Dọc đường Yến Vũ, Kiến Hỉ, cả ta đều thấp thỏm lo âu vì ai? Bây giờ người nói không đi là không đi, chẳng phải ép phu nhân trách phạt ta sao? Nếu thật sự Trấn Định không giữ được, người xảy ra chuyện, họ Phùng tuyệt hậu, phu nhân với lão gia biết ăn nói thế nào với liệt tổ liệt tông?”

Ký Nhung không nén được bi thương, nước mắt lã chã tuôn rơi:

“Nếu quả thực Trấn Định không giữ được, mẫu thân ta phải làm sao đây?”

Vú Đỗ nghe vậy, vành mắt đỏ lên, lệ trực trào khóe mắt : “Vậy thì cũng chẳng còn cách nào khác, ấy là số mệnh của phu nhân. Cô nương phải đi, còn phu nhân không thể, đã gả cho lão gia, thì phải sống chết có nhau. Cô nương, chớ trách vú nhẫn tâm. Vú từ khi phu nhân mới sinh đã cho bú mớm, nuôi nấng đến nay, tình cảm còn thân thiết hơn con gái ruột. Phu nhân lưu lại Trấn Định, chẳng thể rời đi, lòng vú như dao cắt. Nhưng vú còn phải bảo hộ cô nương! Cô phải sống thật tốt, đợi khi đến được Kim Lăng, nhiều thì nửa năm, ít thì vài tháng, đợi quân Chu lui binh, phu nhân sẽ cho người đón cô trở về.”

Ký Nhung lòng như dao cắt, không nói lời nào, chỉ nhào vào lòng vú Đỗ, hai người im lặng rơi lệ. Tiểu nha đầu Kiến Hỉ tuổi còn nhỏ, mới chừng mười hai, vẫn còn non dại. Thấy cô nương cùng bà vú đau lòng mà khóc, nàng cũng chỉ biết lặng lẽ ngồi một bên, ngơ ngẩn không biết làm gì. Nàng vốn là nô tì do nhà họ Phùng nuôi dưỡng, không cha không mẹ, trong lòng chẳng có gì vướng bận. Có điều nàng nghe tiểu thư thường nhắc, nhà dì ở Kim Lăng gia thế lẫy lừng, quy củ nghiêm khắc, những a hoàn vụng về , ngốc nghếch như nàng, thể nào cũng thường xuyên bị đánh chửi . Nghĩ thế, nàng mím môi, khuôn mặt tròn trĩnh hiện lên vẻ u sầu.

Vú Đỗ thương tâm một hồi, sợ Ký Nhung khóc lâu hại thân thể, bèn nghiêm giọng ép nàng nín, lại gọi Kiến Hỉ đi múc nước. Hai người bận rộn hầu hạ, khuyên được cô nương ăn chút điểm tâm, rửa mặt qua loa, rồi ôm nhau ngủ thiếp đi trong xe ngựa.

Sáng ngày hôm sau, Ký Nhung đã hồi phục đôi chút, tuy mí mắt còn sưng, nhưng trong lòng đã nhẹ nhõm phần nào, thỉnh thoảng còn cùng Kiến Hỉ nói cười đôi câu. Vú Đỗ thấy vậy mới yên tâm, liền bảo Yến Vũ thúc xe đi gấp. Tới Tế Ninh ,họ đổi sang đường thủy ,thuê một con thuyền nhỏ xuôi dòng thẳng về Kim Lăng, đến phủ họ Từ

Trong lòng đã thả lỏng, Vú Đỗ bắt đầu suy nghĩ tính toán. Nhìn Kiến Hỉ trên đường chỉ ngơ ngác, tay chân vụng về, lại không có nhan sắc gì nổi bật, bà liền nhíu mày, thầm nghĩ: “Dẫn theo nha đầu này quả thật chỉ thêm vướng víu, đến phủ Từ rồi chi bằng bán đi, rồi lựa chọn hai nha đầu lanh lợi đến hầu hạ cô nương, sau này nếu phải ở lại phủ Từ lâu ngày, cũng tiện cho việc chăm sóc”

Đã quyết ý, bà cũng mặc kệ, mắt nhắm mắt mở cho qua.

Đi được nửa ngày, người mệt ngựa mỏi, Yến Vũ dừng xe lại, dắt ngựa ra ven đường cho ăn cỏ uống nước. Kiến Hỉ thò đầu ra ngoài nhìn một hồi, vui vẻ nói: “Cô nương, lúc ở Trấn Định, chúng ta ngày ngày ở sau phủ, chưa từng thấy cảnh sắc bên ngoài, cô xem hoa dại ven đường nở đẹp biết bao! Hay là chúng ta xuống xe ngồi một lát?”

“Ăn nói bậy bạ!” Bà Vú chưa đợi Ký Nhung đáp lời, đã quát mắng: “Cô nương là tiểu thư khuê các, thân phận tôn quý, sao có thể tùy tiện lộ diện? Nhỡ bị bọn dân quê ven đường trông thấy, còn ra thể thống gì nữa?”

Kiến Hỉ lí nhí vâng dạ, chỉ len lén ngắm thêm vài lần cảnh núi non bên ngoài rồi mới buông rèm xuống, buồn bã nói: “Cô nương, người thường bảo em rằng nhà di nương ở Kim Lăng quy củ nghiêm ngặt, các tiểu thư trong phủ đều có mười mấy nha hoàn hầu hạ, lại còn phân ra ba sáu chín hạng. Đợi khi chúng ta tới nơi, di nương liệu có đuổi em ra ngoài viện, không cho hầu hạ người nữa không?”

Vú Đỗ liếc nhìn Kiến Hỉ, cười nhạt không đáp.

Ký Nhung thấy nàng co rút cổ lại, như con chim nhỏ sợ sệt, liền mỉm cười nói: “Em là nha đầu theo hầu bên người ta, tình nghĩa tự nhiên khác biệt, sao có thể đuổi em đi? Đương nhiên sẽ phong làm đại nha đầu hạng nhất, quản lý trong ngoài phòng ta, ai gặp cũng phải kính cẩn gọi một tiếng ‘Hỉ tỷ tỷ’ .”

Kiến Hỉ nghe vậy, cười tươi như hoa, lại hỏi tiếp: “Trong phủ Từ có mấy vị tiểu thư? Có phải ai nấy đều xinh đẹp lắm không?”

“Tiểu thư phủ Quốc công hàng thật giá thật, sao lại không xinh đẹp cho được?” Vú Đỗ lườm nàng một cái, rồi đầy kiêu ngạo vuốt mái tóc mềm mại của Ký Nhung, cười nói:

“Có điều mà nói, mấy vị biểu tiểu thư trong phủ Quốc công, ta vốn cũng quen biết cả. Theo ta thấy, mấy người cộng lại, cũng chẳng có ai đẹp bằng cô nương nhà ta. Giang Nam vốn dưỡng người, nhưng cũng chẳng có ai có làn da trắng mịn, tóc đen óng, môi đỏ như son như cô nương nhà ta. Vóc dáng này, là do được dưỡng nuôi kỹ lưỡng mà thành, phấn son nào sánh được.”

Ký Nhung cười khúc khích, đưa tay chọc nhẹ lên má vú Đỗ: “Bà vú, bà đang khen ta hay khen chính mình vậy?”

“Cả hai đều khen.” Vú Đỗ cười, ôm Ký Nhung vào lòng, nhẹ nhàng đong đưa, mê man thở dài: “Có điều, cô nương phải nhớ kỹ, khi ở Trấn Định, cô là độc nhất trong nhà, dù nghịch ngợm thế nào, phu nhân lão gia cũng chẳng nỡ trách mắng một lời . Sau này đến phủ họ Từ, phải cẩn thận nhiều hơn. Hậu viện đàn bà con gái, ăn người không nhả xương, về sau ắt có lúc phải chịu uất ức.”

Ký Nhung chớp chớp mắt, cười đáp: “Bà vú hồ đồ rồi? Không phải đã nói rồi sao? Đợi quân Chu lui binh, mẫu thân sẽ cho người đón ta về. Ít thì nửa năm, nhiều thì một năm thôi, dẫu có khổ cũng chẳng kéo dài.”

Vú Đỗ ngẩn người, rồi vội gật đầu: “Phải rồi, đúng là vậy.” Rồi quay mặt đi, lặng lẽ lau khóe mắt.

Xoay đầu lại, thấy Kiến Hỉ đang ngơ ngác nhìn mình, vú Đỗ lập tức sa sầm mặt mày, trừng mắt, véo mạnh một cái vào mặt nàng, mắng lớn: “Sắp tới giờ trưa rồi, còn không mau đi múc nước hầu hạ cô nương dùng bữa! Ngơ ngơ ngác ngác như ngỗng đần, chút mắt nhìn cũng không có, tưởng làm đại nha đầu là chuyện dễ chắc ?”

Kiến Hỉ kêu lên một tiếng, ôm mặt vội vàng nhảy xuống xe. Ký Nhung thấy nàng lúng túng, che khăn cười khúc khích, rồi khẽ nghiêng người khỏi lòng bà vú, vén rèm nhìn ra ngoài. Ven đường, một cây lê trắng nở hoa như tuyết phủ, bị gió thổi qua, rơi rụng thành một lớp mỏng dưới đất. Xa xa là núi xanh, ánh mặt trời rọi đến, sương mù lờ mờ tan dần, lộ ra từng lớp xanh thẫm nhạt xen lẫn nhau.

Nàng và bà vú trò chuyện lơ đãng trong xe, chợt thấy Yến Vũ dắt ngựa quay lại, bỗng dừng bước, sắc mặt khẽ biến: “Có tiếng vó ngựa.”

Vú Đỗ vội vã vén rèm nhìn ra, chỉ thấy vài kỵ sĩ mặc giáp đen đang vượt qua sông, lao như bay về phía này. Kiến Hỉ vừa mới đứng dậy, chưa kịp trốn, đã bị một roi cuốn lấy, ném lên lưng ngựa. Vì khoảng cách khá xa, chỉ thấy môi nàng mấp máy, như đang la hét gì đó, nhưng tất cả đều bị tiếng vó ngựa và tiếng quát tháo của kỵ sĩ át đi.

Bà Vú vội vàng buông rèm, hô lớn: “Yến Vũ! Mau đánh xe chạy đi!”

“Kiến Hỉ! Kiến Hỉ bị bắt rồi!” Ký Nhung giật mình la lên, mắt thấy khuôn mặt Kiến Hỉ ngày một xa hơn, nàng đang kêu cứu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện