Phó Gia Lễ và Yến Thời Dư vốn đi ở phía sau đoàn người.
Phó Gia Lễ đang nhỏ giọng nói điều gì đó với Yến Thời Dư thì chợt nhận thấy ánh mắt của Yến Thời Dư hướng về phía trước và dừng lại trong thoáng chốc. Anh ta liền thuận theo tầm nhìn ấy nhìn sang.
Vừa nhìn thấy, Phó Gia Lễ liền nhướng mày:
“Ồ, chẳng phải là Giang phu nhân đấy sao?”
Đàm Tư Dật vốn còn định nói gì đó với Tang Hứa, nghe thấy động tĩnh phía sau liền lập tức nghiêng người sang bên tránh ra.
Những người này đều từng tham gia buổi đi săn do Phó Gia Lễ tổ chức trước đó, nên Tang Hứa đều từng gặp mặt.
Thấy cô lúc này lại đứng cùng trợ lý của Giang Mục Trầm, trong lòng mọi người lập tức nổi lên ngọn lửa tò mò.
“Đúng là Giang phu nhân thật rồi, trùng hợp ghê, lâu quá không gặp.”
“Dạo này không thấy cô xuất hiện ở các buổi tiệc tùng, bận lắm à?”
“Biết nói chuyện thì nói, không biết thì đừng nói bừa, nhìn là biết người ta dạo này bận rồi!”
Mấy người như Diêm Thiên Sơn đi phía trước thi nhau trêu chọc Tang Hứa. Cô không đáp lại những lời đó, chỉ chào hỏi đơn giản rồi ánh mắt liền chuyển sang hai người phía sau.
“Phó tiên sinh. Yến tiên sinh.”
Yến Thời Dư từ trước đến nay luôn trầm ổn, chững chạc. Còn Phó Gia Lễ lúc nào cũng nở nụ cười hòa nhã.
“Thật sự là cũng lâu rồi chưa gặp.” Anh ta nói với Tang Hứa, rồi liếc nhìn Đàm Tư Dật bên cạnh, không giấu được vẻ tò mò mà hỏi:
“Sao vậy, hôm nay Giang phu nhân hẹn Giang tiên sinh đến đây ăn tối sao?”
Tang Hứa nhìn anh ta chằm chằm một giây, rồi thu lại ánh mắt.
Phó Gia Lễ – người đàn ông nhìn ngoài thì nhã nhặn, luôn cười nói ôn hòa, nhưng ánh mắt lại sắc bén, trong lòng đầy mưu tính. Tang Hứa đã sớm được nếm trải trong lần đi săn trước kia.
“Không phải,” Tang Hứa nhìn sang Đàm Tư Dật bên cạnh, “Chỉ là trùng hợp gặp thôi, cũng như các anh vậy.”
“Ồ.” Phó Gia Lễ gật đầu đáp, rồi cười nhìn sang Yến Thời Dư, nói:
“Tôi còn tưởng hai người làm hòa rồi chứ. May mà chưa lỡ lời nói điều gì không nên trước mặt Giang Mục Trầm, nếu không thì thật khó xử.”
Tang Hứa cuối cùng không nhịn được mà lườm anh ta một cái.
Phó Gia Lễ làm như không thấy, lại quay sang hỏi Đàm Tư Dật:
“Giang tiên sinh nhà cậu đâu rồi? Lâu không gặp, cũng nên chào một tiếng.”
Đàm Tư Dật mỉm cười:
“Không khéo, Giang tiên sinh vừa rời đi rồi.”
Phó Gia Lễ nhún vai:
“Đúng là không khéo thật. Nếu ra sớm mấy phút thì còn kịp gặp. Nhưng nghĩ lại cũng may, lỡ ra sớm vài phút, cản trở Giang phu nhân và Giang tiên sinh nói chuyện thì càng ngại hơn.”
Tang Hứa đối diện nụ cười “chân thành” của anh ta, cũng nặn ra một nụ cười xã giao:
“Nếu ai cũng chu đáo như Phó tiên sinh thì chắc mệt chết mất. À, anh có thể gọi tôi là Tang Hứa.”
Cô gần như là mỉa mai thẳng thừng, nhưng Phó Gia Lễ vẫn mỉm cười gật đầu:
“Được được, cô đã nói vậy, tôi hiểu rồi.”
Nói rồi, anh ta lại quay sang Yến Thời Dư:
“Vậy là từ nay về sau, Yến tiên sinh và cô Tang cũng không còn là quan hệ trưởng bối – hậu bối nữa rồi… Nhưng cũng không sao, Yến tiên sinh xưa nay đâu có tự nhận là trưởng bối, mà cô Tang hình như cũng chẳng mấy khi gọi ‘tam thúc’.”
Lời lẽ cố tình quanh co, đầy ẩn ý, khiến Tang Hứa chỉ thấy đau đầu. Cô tranh thủ lúc anh ta nhắc đến Yến Thời Dư thì nhanh chóng liếc nhìn anh một cái.
Yến Thời Dư vẫn như người ngoài cuộc, đứng ngoài thị phi, khi nhìn về phía Tang Hứa, từ cử chỉ đến ánh mắt đều vô cùng trầm tĩnh.
Tang Hứa chẳng muốn nghe những lời úp mở ám chỉ đầy ý đồ của Phó Gia Lễ, lại càng không muốn nghe Đàm Tư Dật nói gì thêm về Giang Mục Trầm.
“Chuyện đó thì không cần Phó tiên sinh bận tâm. Tôi còn có việc, xin phép đi trước. Mọi người cứ tiếp tục.”
Nói xong, cô quay người bỏ đi.
Phía sau, Phó Gia Lễ không tránh khỏi bị mấy người trêu chọc—
“Phó Gia Lễ, anh sao thế? Toàn nhắm vào chỗ đau của người ta!”
“Đúng đó, có cần nhắc đúng chuyện người ta không muốn nghe thế không!”
“Cái tên này hễ thấy mỹ nhân là thao thao bất tuyệt, không dừng lại được!”
Phó Gia Lễ bật cười:
Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!! “Chẳng qua tôi thấy cô ấy trước kia khá thú vị nên mới nói vài câu thôi, ai ngờ lại dọa người ta bỏ chạy—”
Nói đến đây, anh ta như chợt nhớ ra điều gì, liền nhìn sang Đàm Tư Dật:
“Đừng hiểu lầm nha, tôi không có ý gì khác đâu, đừng để Giang tiên sinh nhà các cậu hiểu lầm.”
Đàm Tư Dật mỉm cười:
“Sao lại hiểu lầm được? Tôi cũng không làm phiền các vị nữa, tạm biệt.”
Mấy người nhìn theo bóng Đàm Tư Dật rời đi, Diêm Thiên Sơn mới lên tiếng:
“Trợ lý của Giang Mục Trầm đúng là điềm đạm, lễ độ, nghe nói rất giỏi. Mọi người nói xem, vừa rồi cậu ta như vậy, chẳng lẽ là muốn nói gì đó với Tang Hứa? Hai người kia còn đang trong quá trình ly hôn cơ mà…”
“Không nghe nói Giang Mục Trầm vắng mặt ngay phiên tòa đầu tiên à? Tôi thấy là anh ta vốn chẳng muốn ly hôn đâu!”
“Nhưng vấn đề là trước đó anh ta ra tay quá nặng với Tống thị, lại không chịu ly hôn, có phải đầu óc có vấn đề không?”
“Chẳng lẽ là vì không muốn chia tài sản?”
“Nghe nói cô Tang kia còn sẵn sàng tay trắng ra đi chỉ để được ly hôn đấy!”
Phó Gia Lễ khẽ thở dài:
“Đàn ông mà, ai mà chẳng có chút tâm lý ‘vừa muốn cái này, vừa không muốn mất cái kia’ chứ. Yến tiên sinh, anh là người nhà, chắc chắn biết nhiều hơn bọn tôi. Cho một lời kết luận đi?”
Yến Thời Dư, từ nãy đến giờ vẫn lặng thinh, cuối cùng cũng liếc nhìn anh ta một cái:
“Kết luận của tôi là — nhiều chuyện quá, chẳng có kết cục gì tốt.”
protected text
Chỉ để lại Diêm Thiên Sơn và những người còn lại ôm bụng cười nghiêng ngả.
…
Khi Yến Thời Dư gõ cửa căn hộ tại Vịnh Ngự Cảnh, Tang Hứa cũng vừa mới về đến nhà, thậm chí còn chưa kịp thay quần áo, đang định gọi cho Tần Vận.
Thế nhưng điện thoại không kết nối được.
Tang Hứa cũng không quá lo lắng vì chuyện này.
Xét tình hình hiện tại, cả về tình cảm lẫn lý trí, Tần Vận hoàn toàn có lý do để đưa Tống Ngữ Kiều tránh xa Tần gia một thời gian.
Vậy sẽ bớt được rất nhiều phiền toái.
Gác điện thoại xuống, Tang Hứa mới quay sang nhìn Yến Thời Dư, người lúc này đã ngồi xuống sofa, không nhịn được chu môi oán trách:
“Cái tên Phó Gia Lễ đó càng ngày càng đáng ghét, trước đây ai khen hắn ta ôn hòa nhã nhặn vậy chứ!”
Yến Thời Dư nghiêng đầu nhìn cô, khẽ hỏi:
“Em đang sợ điều gì?”
Tang Hứa ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh nói xem, em đang sợ gì?”
Hai ánh mắt giao nhau, không biết từ lúc nào đã lại gần đến mức môi chạm môi.
Yến Thời Dư đưa tay ôm lấy Tang Hứa vào lòng.
Một tay anh ôm lấy eo cô, tay còn lại nhẹ nhàng đặt sau gáy, không để cô có cơ hội tránh né.
Hơi thở quấn quýt, tiếng nước vang khẽ trong không gian.
Đến khi sắp không thở nổi, Tang Hứa mới được buông ra, ngả vào lòng anh, thở dốc từng nhịp khẽ khàng.
Cô ngửi thấy hương thơm quen thuộc trên người anh.
Chính là mùi tuyết tùng lạnh mát, quen thuộc, trầm tĩnh.
Lặng một lúc, Tang Hứa mới khẽ lên tiếng:
“Anh biết sáng nay dì nói với em gì không? Dì bảo, trên người em và anh… có cùng một mùi hương.”
Yến Thời Dư im lặng trong chốc lát, rồi mới chậm rãi hỏi:
“Ngoài chuyện đó ra, không còn chuyện gì khác muốn nói với anh sao?”
Phó Gia Lễ đang nhỏ giọng nói điều gì đó với Yến Thời Dư thì chợt nhận thấy ánh mắt của Yến Thời Dư hướng về phía trước và dừng lại trong thoáng chốc. Anh ta liền thuận theo tầm nhìn ấy nhìn sang.
Vừa nhìn thấy, Phó Gia Lễ liền nhướng mày:
“Ồ, chẳng phải là Giang phu nhân đấy sao?”
Đàm Tư Dật vốn còn định nói gì đó với Tang Hứa, nghe thấy động tĩnh phía sau liền lập tức nghiêng người sang bên tránh ra.
Những người này đều từng tham gia buổi đi săn do Phó Gia Lễ tổ chức trước đó, nên Tang Hứa đều từng gặp mặt.
Thấy cô lúc này lại đứng cùng trợ lý của Giang Mục Trầm, trong lòng mọi người lập tức nổi lên ngọn lửa tò mò.
“Đúng là Giang phu nhân thật rồi, trùng hợp ghê, lâu quá không gặp.”
“Dạo này không thấy cô xuất hiện ở các buổi tiệc tùng, bận lắm à?”
“Biết nói chuyện thì nói, không biết thì đừng nói bừa, nhìn là biết người ta dạo này bận rồi!”
Mấy người như Diêm Thiên Sơn đi phía trước thi nhau trêu chọc Tang Hứa. Cô không đáp lại những lời đó, chỉ chào hỏi đơn giản rồi ánh mắt liền chuyển sang hai người phía sau.
“Phó tiên sinh. Yến tiên sinh.”
Yến Thời Dư từ trước đến nay luôn trầm ổn, chững chạc. Còn Phó Gia Lễ lúc nào cũng nở nụ cười hòa nhã.
“Thật sự là cũng lâu rồi chưa gặp.” Anh ta nói với Tang Hứa, rồi liếc nhìn Đàm Tư Dật bên cạnh, không giấu được vẻ tò mò mà hỏi:
“Sao vậy, hôm nay Giang phu nhân hẹn Giang tiên sinh đến đây ăn tối sao?”
Tang Hứa nhìn anh ta chằm chằm một giây, rồi thu lại ánh mắt.
Phó Gia Lễ – người đàn ông nhìn ngoài thì nhã nhặn, luôn cười nói ôn hòa, nhưng ánh mắt lại sắc bén, trong lòng đầy mưu tính. Tang Hứa đã sớm được nếm trải trong lần đi săn trước kia.
“Không phải,” Tang Hứa nhìn sang Đàm Tư Dật bên cạnh, “Chỉ là trùng hợp gặp thôi, cũng như các anh vậy.”
“Ồ.” Phó Gia Lễ gật đầu đáp, rồi cười nhìn sang Yến Thời Dư, nói:
“Tôi còn tưởng hai người làm hòa rồi chứ. May mà chưa lỡ lời nói điều gì không nên trước mặt Giang Mục Trầm, nếu không thì thật khó xử.”
Tang Hứa cuối cùng không nhịn được mà lườm anh ta một cái.
Phó Gia Lễ làm như không thấy, lại quay sang hỏi Đàm Tư Dật:
“Giang tiên sinh nhà cậu đâu rồi? Lâu không gặp, cũng nên chào một tiếng.”
Đàm Tư Dật mỉm cười:
“Không khéo, Giang tiên sinh vừa rời đi rồi.”
Phó Gia Lễ nhún vai:
“Đúng là không khéo thật. Nếu ra sớm mấy phút thì còn kịp gặp. Nhưng nghĩ lại cũng may, lỡ ra sớm vài phút, cản trở Giang phu nhân và Giang tiên sinh nói chuyện thì càng ngại hơn.”
Tang Hứa đối diện nụ cười “chân thành” của anh ta, cũng nặn ra một nụ cười xã giao:
“Nếu ai cũng chu đáo như Phó tiên sinh thì chắc mệt chết mất. À, anh có thể gọi tôi là Tang Hứa.”
Cô gần như là mỉa mai thẳng thừng, nhưng Phó Gia Lễ vẫn mỉm cười gật đầu:
“Được được, cô đã nói vậy, tôi hiểu rồi.”
Nói rồi, anh ta lại quay sang Yến Thời Dư:
“Vậy là từ nay về sau, Yến tiên sinh và cô Tang cũng không còn là quan hệ trưởng bối – hậu bối nữa rồi… Nhưng cũng không sao, Yến tiên sinh xưa nay đâu có tự nhận là trưởng bối, mà cô Tang hình như cũng chẳng mấy khi gọi ‘tam thúc’.”
Lời lẽ cố tình quanh co, đầy ẩn ý, khiến Tang Hứa chỉ thấy đau đầu. Cô tranh thủ lúc anh ta nhắc đến Yến Thời Dư thì nhanh chóng liếc nhìn anh một cái.
Yến Thời Dư vẫn như người ngoài cuộc, đứng ngoài thị phi, khi nhìn về phía Tang Hứa, từ cử chỉ đến ánh mắt đều vô cùng trầm tĩnh.
Tang Hứa chẳng muốn nghe những lời úp mở ám chỉ đầy ý đồ của Phó Gia Lễ, lại càng không muốn nghe Đàm Tư Dật nói gì thêm về Giang Mục Trầm.
“Chuyện đó thì không cần Phó tiên sinh bận tâm. Tôi còn có việc, xin phép đi trước. Mọi người cứ tiếp tục.”
Nói xong, cô quay người bỏ đi.
Phía sau, Phó Gia Lễ không tránh khỏi bị mấy người trêu chọc—
“Phó Gia Lễ, anh sao thế? Toàn nhắm vào chỗ đau của người ta!”
“Đúng đó, có cần nhắc đúng chuyện người ta không muốn nghe thế không!”
“Cái tên này hễ thấy mỹ nhân là thao thao bất tuyệt, không dừng lại được!”
Phó Gia Lễ bật cười:
Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!! “Chẳng qua tôi thấy cô ấy trước kia khá thú vị nên mới nói vài câu thôi, ai ngờ lại dọa người ta bỏ chạy—”
Nói đến đây, anh ta như chợt nhớ ra điều gì, liền nhìn sang Đàm Tư Dật:
“Đừng hiểu lầm nha, tôi không có ý gì khác đâu, đừng để Giang tiên sinh nhà các cậu hiểu lầm.”
Đàm Tư Dật mỉm cười:
“Sao lại hiểu lầm được? Tôi cũng không làm phiền các vị nữa, tạm biệt.”
Mấy người nhìn theo bóng Đàm Tư Dật rời đi, Diêm Thiên Sơn mới lên tiếng:
“Trợ lý của Giang Mục Trầm đúng là điềm đạm, lễ độ, nghe nói rất giỏi. Mọi người nói xem, vừa rồi cậu ta như vậy, chẳng lẽ là muốn nói gì đó với Tang Hứa? Hai người kia còn đang trong quá trình ly hôn cơ mà…”
“Không nghe nói Giang Mục Trầm vắng mặt ngay phiên tòa đầu tiên à? Tôi thấy là anh ta vốn chẳng muốn ly hôn đâu!”
“Nhưng vấn đề là trước đó anh ta ra tay quá nặng với Tống thị, lại không chịu ly hôn, có phải đầu óc có vấn đề không?”
“Chẳng lẽ là vì không muốn chia tài sản?”
“Nghe nói cô Tang kia còn sẵn sàng tay trắng ra đi chỉ để được ly hôn đấy!”
Phó Gia Lễ khẽ thở dài:
“Đàn ông mà, ai mà chẳng có chút tâm lý ‘vừa muốn cái này, vừa không muốn mất cái kia’ chứ. Yến tiên sinh, anh là người nhà, chắc chắn biết nhiều hơn bọn tôi. Cho một lời kết luận đi?”
Yến Thời Dư, từ nãy đến giờ vẫn lặng thinh, cuối cùng cũng liếc nhìn anh ta một cái:
“Kết luận của tôi là — nhiều chuyện quá, chẳng có kết cục gì tốt.”
protected text
Chỉ để lại Diêm Thiên Sơn và những người còn lại ôm bụng cười nghiêng ngả.
…
Khi Yến Thời Dư gõ cửa căn hộ tại Vịnh Ngự Cảnh, Tang Hứa cũng vừa mới về đến nhà, thậm chí còn chưa kịp thay quần áo, đang định gọi cho Tần Vận.
Thế nhưng điện thoại không kết nối được.
Tang Hứa cũng không quá lo lắng vì chuyện này.
Xét tình hình hiện tại, cả về tình cảm lẫn lý trí, Tần Vận hoàn toàn có lý do để đưa Tống Ngữ Kiều tránh xa Tần gia một thời gian.
Vậy sẽ bớt được rất nhiều phiền toái.
Gác điện thoại xuống, Tang Hứa mới quay sang nhìn Yến Thời Dư, người lúc này đã ngồi xuống sofa, không nhịn được chu môi oán trách:
“Cái tên Phó Gia Lễ đó càng ngày càng đáng ghét, trước đây ai khen hắn ta ôn hòa nhã nhặn vậy chứ!”
Yến Thời Dư nghiêng đầu nhìn cô, khẽ hỏi:
“Em đang sợ điều gì?”
Tang Hứa ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh nói xem, em đang sợ gì?”
Hai ánh mắt giao nhau, không biết từ lúc nào đã lại gần đến mức môi chạm môi.
Yến Thời Dư đưa tay ôm lấy Tang Hứa vào lòng.
Một tay anh ôm lấy eo cô, tay còn lại nhẹ nhàng đặt sau gáy, không để cô có cơ hội tránh né.
Hơi thở quấn quýt, tiếng nước vang khẽ trong không gian.
Đến khi sắp không thở nổi, Tang Hứa mới được buông ra, ngả vào lòng anh, thở dốc từng nhịp khẽ khàng.
Cô ngửi thấy hương thơm quen thuộc trên người anh.
Chính là mùi tuyết tùng lạnh mát, quen thuộc, trầm tĩnh.
Lặng một lúc, Tang Hứa mới khẽ lên tiếng:
“Anh biết sáng nay dì nói với em gì không? Dì bảo, trên người em và anh… có cùng một mùi hương.”
Yến Thời Dư im lặng trong chốc lát, rồi mới chậm rãi hỏi:
“Ngoài chuyện đó ra, không còn chuyện gì khác muốn nói với anh sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









