Tang Hứa hoàn toàn không biết rốt cuộc anh đã trải qua chuyện gì.
Cô cũng đại khái hiểu rằng, cho dù có hỏi, anh cũng sẽ không trả lời.
Vì vậy, cô dứt khoát không hỏi nữa.
Dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần sau đêm qua anh có thể khá hơn một chút, thì tất cả cũng không phải là vô nghĩa.
Nghe thấy câu hỏi ấy, ánh mắt Yến Thời Dư rõ ràng hơi khựng lại.
Sau đó, anh đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.
Không còn giống như đêm qua nữa.
Anh đã đáp lại cô.
Tang Hứa càng siết chặt vòng tay hơn.
Anh dường như lại trở về là người mà cô quen biết.
Vậy nên… có lẽ anh thực sự đã ổn hơn rồi, đúng không? …
Cuối cùng, Tang Hứa mượn tạm một chiếc sơ mi của Yến Thời Dư, lại lấy một chiếc cà vạt buộc quanh eo tạm làm váy ngắn, miễn cưỡng ra khỏi nhà.
Cô về lại Vịnh Ngự Cảnh thay quần áo, rồi mới đi gặp Tần Vận và Tống Ngữ Kiều.
Nơi hẹn là nhà hàng Trung Hoa hoạt động cả ngày trong khách sạn thuộc sở hữu của Yến thị.
Tang Hứa đến nhà hàng, chờ thêm hai mươi phút, cuối cùng cũng thấy Tần Vận và Tống Ngữ Kiều chậm rãi bước vào.
Tống Ngữ Kiều đi sau Tần Vận, bộ dạng vô cùng miễn cưỡng. Vừa thấy Tang Hứa liền trừng mắt đầy cảnh giác.
Tang Hứa chỉ bình tĩnh nhìn lại cô bé.
Đợi đến khi hai mẹ con ngồi xuống, Tang Hứa liền vào thẳng vấn đề:
“Có một chuyện liên quan đến Ngữ Kiều, con cần phải nói rõ với dì.”
Tống Ngữ Kiều lập tức đổi sắc mặt:
“Tang Hứa!”
“Em đừng kích động.” – Tang Hứa nhìn cô bé – “Giờ chuyện này không còn do em quyết định nữa, vì Hạ Diên đã báo án rồi.”
Đồng tử Tống Ngữ Kiều chợt co lại.
“Nếu em không muốn nghe thì có thể đi trước.” – Tang Hứa nói – “Chị sẽ nói với dì trước.”
Tống Ngữ Kiều nhất thời cả người căng cứng, nhìn chằm chằm Tần Vận rồi lại trừng Tang Hứa thêm lần nữa, cuối cùng giậm chân quay người đi vào nhà vệ sinh.
Lúc này Tang Hứa mới kể lại toàn bộ sự việc với Tần Vận.
Tần Vận lặng lẽ nghe hết từ đầu đến cuối, chỉ hỏi một câu:
“Vậy con cho rằng Ngữ Kiều sẽ không bị ảnh hưởng gì sao?”
“Hiện tại thì là như vậy ạ.” – Tang Hứa đáp, đồng thời cố tình giấu đi những nghi ngờ trong lòng về Giang Mục Trầm.
Nhưng rõ ràng, Tần Vận cũng đã nghĩ đến điều đó.
“Vậy Giang Mục Trầm trong vụ việc này đóng vai trò gì?” – Tần Vận lại hỏi.
Tang Hứa chợt khựng lại, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Thật ra đến giờ cô vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc Giang Mục Trầm đang toan tính điều gì trong chuyện này.
Tuy rằng Đàm Tư Dật đã từng nói với cô, Giang Mục Trầm làm vậy là để bù đắp cho những gì đã gây ra với Tống thị trước đây.
Nhưng dù thế nào, Tang Hứa cũng không thể tin vào lời giải thích đó.
Giang Mục Trầm… không giống người sẽ hối hận.
Vậy nên cô cũng không thể đưa ra câu trả lời nào chắc chắn cho Tần Vận.
Tần Vận cũng trầm mặc, rất lâu sau mới lên tiếng:
“Giờ cũng chỉ có thể như vậy thôi… Con xử lý ổn rồi. Dì tin con, cũng cảm ơn con đã nghĩ cho dì và Ngữ Kiều.”
“Sau này chắc cảnh sát sẽ liên lạc với dì và Ngữ Kiều, con chỉ sợ dì chưa chuẩn bị tâm lý nên mới muốn nói trước một tiếng.” – Tang Hứa nói – “Ngoài ra, Tần Chiêu Văn cũng sẽ bị tạm giữ. Như vậy thì chuyện ai sẽ tiếp quản Tống thị, dì nên sớm có sự chuẩn bị.”
Nghe vậy, Tần Vận khẽ nhếch môi cười gượng:
“Dì thì có chuẩn bị gì chứ? Dù sao cuối cùng cũng sẽ cãi cọ loạn lên, dì dứt khoát không can thiệp, vậy mà còn nhẹ nhõm hơn. Họ muốn giao cho ai thì giao. Con cũng nghĩ vậy đúng không?”
Quả thật, đó cũng là điều hợp lý.
Nếu Tần Vận từng có ý định can thiệp hay sắp xếp, thì trước đây đã không để Tống thị rơi vào tay Tần Chiêu Văn.
Từ đầu đến cuối, Tần Vận chưa bao giờ thực sự bận tâm đến những thứ đó.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Bà dùng Tang Hứa để làm phép so sánh, nhưng góc độ mà Tang Hứa nói, rốt cuộc vẫn khác với bà.
“Nhưng dù sao cũng phải nghĩ cho Ngữ Kiều và Lạc Bạch.” – Tang Hứa nói – “Bọn trẻ bây giờ còn nhỏ, nhưng chẳng mấy chốc sẽ lớn cả thôi.”
“Nếu dì nói là không có sắp xếp gì cả, con có thấy dì là một người mẹ vô dụng không?” – Tần Vận nhìn cô hỏi.
Tang Hứa khẽ thở dài trong lòng.
Tần Vận tự cười giễu mình:
“Dì vốn dĩ là như vậy, không sửa được đâu. Cho nên… cứ tùy duyên vậy.”
Tang Hứa không đáp lời.
protected text
Khi Tống Ngữ Kiều từ nhà vệ sinh quay lại, dáng vẻ chần chừ ba phần mỗi bước, Tần Vận cũng không trách mắng, thậm chí không hề nhắc đến chuyện gì, chỉ nói:
“Hôm nay con xin nghỉ đi, lát nữa chúng ta đến đồn cảnh sát lấy lời khai.”
Sắc mặt Tống Ngữ Kiều trắng bệch, cúi đầu không nói một lời.
Khi rời khỏi nhà hàng, Tống Ngữ Kiều không nhịn được kéo Tang Hứa lại từ phía sau:
“Có phải là chị giở trò không? Nếu không thì sao chị biết Hạ Diên báo án?”
“Nếu em không muốn cả đời bị đe dọa, sống trong nỗi lo ảnh bị tung ra bất cứ lúc nào, thì báo án là cách duy nhất.” – Tang Hứa nói – “Em vẫn chưa đủ mười tám tuổi, cảnh sát sẽ bảo vệ em. Còn chuyện em muốn ra nước ngoài, lời chị từng nói vẫn còn hiệu lực.”
Nghe đến đây, Tống Ngữ Kiều vẫn trừng mắt nhìn cô, môi mấp máy nhưng không nói thêm gì được nữa.
Lúc này Tần Vận đã đứng trước thang máy.
Nhân viên bấm thang giúp bà, Tần Vận quay đầu lại nhìn Tang Hứa và Tống Ngữ Kiều còn lề mề phía sau:
“Hai đứa còn chậm gì nữa?”
Cả hai nối bước tiến đến, thang máy đúng lúc mở ra.
Bên trong đã có hai người đứng sẵn.
Tang Hứa hơi khựng lại.
Tần Vận thì bước thẳng vào, gật đầu chào người đàn ông trong thang:
“Yến tiên sinh.”
“Tống Phu nhân.” – Yến Thời Dư lễ độ đáp lời, rồi mới ngẩng đầu nhìn về phía Tang Hứa.
Tang Hứa không ngờ vừa mới chia tay đã gặp lại ở đây, lúc bước vào thang máy, vẫn gọi một tiếng:
“Yến tiên sinh.”
Yến Thời Dư chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Tang Hứa lập tức thu lại ánh nhìn.
Cao Nham đứng phía sau Yến Thời Dư, ánh mắt cúi thấp, cố gắng làm người vô hình.
Năm người đứng trong thang máy, suốt quãng đường xuống tầng trệt đều im lặng như tờ.
Tống Ngữ Kiều là người đầu tiên lao ra khỏi thang, bước ngay lên chiếc xe đỗ trước cửa khách sạn.
Tần Vận và Tang Hứa theo sau một chút.
Yến Thời Dư và Cao Nham là hai người cuối cùng bước ra khỏi thang máy. Khi ngang qua họ, anh vẫn dừng lại đôi chút, gật đầu chào Tần Vận.
Tần Vận nhẹ nhàng cúi đầu đáp lại, rồi ngẩng đầu tiễn hai người bước ra khỏi đại sảnh, lên chiếc xe đã đợi sẵn ngoài cửa.
Tang Hứa không hề liếc nhìn Yến Thời Dư thêm lần nào, đang định nhắc thêm Tần Vận vài lời thì bất chợt nghe bà hỏi:
“Con còn muốn nói là mình không quen Yến tiên sinh đó sao?”
Tim Tang Hứa bỗng hụt một nhịp, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản:
“Dì nói gì vậy ạ?”
Tần Vận quay đầu nhìn cô:
“Trên người hai người… mùi giống hệt nhau. Lần trước cũng vậy, lần này cũng thế.”
Tang Hứa hơi sững người.
Hóa ra… là vì điều này?
Tần Vận không nói gì thêm, vừa dứt lời liền quay người bước ra ngoài, lên xe rời đi.
Tang Hứa một mình chậm rãi đi đến cửa, đứng nhìn hai chiếc xe một trước một sau rời đi, rất lâu sau, cô mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cô cũng đại khái hiểu rằng, cho dù có hỏi, anh cũng sẽ không trả lời.
Vì vậy, cô dứt khoát không hỏi nữa.
Dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần sau đêm qua anh có thể khá hơn một chút, thì tất cả cũng không phải là vô nghĩa.
Nghe thấy câu hỏi ấy, ánh mắt Yến Thời Dư rõ ràng hơi khựng lại.
Sau đó, anh đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.
Không còn giống như đêm qua nữa.
Anh đã đáp lại cô.
Tang Hứa càng siết chặt vòng tay hơn.
Anh dường như lại trở về là người mà cô quen biết.
Vậy nên… có lẽ anh thực sự đã ổn hơn rồi, đúng không? …
Cuối cùng, Tang Hứa mượn tạm một chiếc sơ mi của Yến Thời Dư, lại lấy một chiếc cà vạt buộc quanh eo tạm làm váy ngắn, miễn cưỡng ra khỏi nhà.
Cô về lại Vịnh Ngự Cảnh thay quần áo, rồi mới đi gặp Tần Vận và Tống Ngữ Kiều.
Nơi hẹn là nhà hàng Trung Hoa hoạt động cả ngày trong khách sạn thuộc sở hữu của Yến thị.
Tang Hứa đến nhà hàng, chờ thêm hai mươi phút, cuối cùng cũng thấy Tần Vận và Tống Ngữ Kiều chậm rãi bước vào.
Tống Ngữ Kiều đi sau Tần Vận, bộ dạng vô cùng miễn cưỡng. Vừa thấy Tang Hứa liền trừng mắt đầy cảnh giác.
Tang Hứa chỉ bình tĩnh nhìn lại cô bé.
Đợi đến khi hai mẹ con ngồi xuống, Tang Hứa liền vào thẳng vấn đề:
“Có một chuyện liên quan đến Ngữ Kiều, con cần phải nói rõ với dì.”
Tống Ngữ Kiều lập tức đổi sắc mặt:
“Tang Hứa!”
“Em đừng kích động.” – Tang Hứa nhìn cô bé – “Giờ chuyện này không còn do em quyết định nữa, vì Hạ Diên đã báo án rồi.”
Đồng tử Tống Ngữ Kiều chợt co lại.
“Nếu em không muốn nghe thì có thể đi trước.” – Tang Hứa nói – “Chị sẽ nói với dì trước.”
Tống Ngữ Kiều nhất thời cả người căng cứng, nhìn chằm chằm Tần Vận rồi lại trừng Tang Hứa thêm lần nữa, cuối cùng giậm chân quay người đi vào nhà vệ sinh.
Lúc này Tang Hứa mới kể lại toàn bộ sự việc với Tần Vận.
Tần Vận lặng lẽ nghe hết từ đầu đến cuối, chỉ hỏi một câu:
“Vậy con cho rằng Ngữ Kiều sẽ không bị ảnh hưởng gì sao?”
“Hiện tại thì là như vậy ạ.” – Tang Hứa đáp, đồng thời cố tình giấu đi những nghi ngờ trong lòng về Giang Mục Trầm.
Nhưng rõ ràng, Tần Vận cũng đã nghĩ đến điều đó.
“Vậy Giang Mục Trầm trong vụ việc này đóng vai trò gì?” – Tần Vận lại hỏi.
Tang Hứa chợt khựng lại, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Thật ra đến giờ cô vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc Giang Mục Trầm đang toan tính điều gì trong chuyện này.
Tuy rằng Đàm Tư Dật đã từng nói với cô, Giang Mục Trầm làm vậy là để bù đắp cho những gì đã gây ra với Tống thị trước đây.
Nhưng dù thế nào, Tang Hứa cũng không thể tin vào lời giải thích đó.
Giang Mục Trầm… không giống người sẽ hối hận.
Vậy nên cô cũng không thể đưa ra câu trả lời nào chắc chắn cho Tần Vận.
Tần Vận cũng trầm mặc, rất lâu sau mới lên tiếng:
“Giờ cũng chỉ có thể như vậy thôi… Con xử lý ổn rồi. Dì tin con, cũng cảm ơn con đã nghĩ cho dì và Ngữ Kiều.”
“Sau này chắc cảnh sát sẽ liên lạc với dì và Ngữ Kiều, con chỉ sợ dì chưa chuẩn bị tâm lý nên mới muốn nói trước một tiếng.” – Tang Hứa nói – “Ngoài ra, Tần Chiêu Văn cũng sẽ bị tạm giữ. Như vậy thì chuyện ai sẽ tiếp quản Tống thị, dì nên sớm có sự chuẩn bị.”
Nghe vậy, Tần Vận khẽ nhếch môi cười gượng:
“Dì thì có chuẩn bị gì chứ? Dù sao cuối cùng cũng sẽ cãi cọ loạn lên, dì dứt khoát không can thiệp, vậy mà còn nhẹ nhõm hơn. Họ muốn giao cho ai thì giao. Con cũng nghĩ vậy đúng không?”
Quả thật, đó cũng là điều hợp lý.
Nếu Tần Vận từng có ý định can thiệp hay sắp xếp, thì trước đây đã không để Tống thị rơi vào tay Tần Chiêu Văn.
Từ đầu đến cuối, Tần Vận chưa bao giờ thực sự bận tâm đến những thứ đó.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Bà dùng Tang Hứa để làm phép so sánh, nhưng góc độ mà Tang Hứa nói, rốt cuộc vẫn khác với bà.
“Nhưng dù sao cũng phải nghĩ cho Ngữ Kiều và Lạc Bạch.” – Tang Hứa nói – “Bọn trẻ bây giờ còn nhỏ, nhưng chẳng mấy chốc sẽ lớn cả thôi.”
“Nếu dì nói là không có sắp xếp gì cả, con có thấy dì là một người mẹ vô dụng không?” – Tần Vận nhìn cô hỏi.
Tang Hứa khẽ thở dài trong lòng.
Tần Vận tự cười giễu mình:
“Dì vốn dĩ là như vậy, không sửa được đâu. Cho nên… cứ tùy duyên vậy.”
Tang Hứa không đáp lời.
protected text
Khi Tống Ngữ Kiều từ nhà vệ sinh quay lại, dáng vẻ chần chừ ba phần mỗi bước, Tần Vận cũng không trách mắng, thậm chí không hề nhắc đến chuyện gì, chỉ nói:
“Hôm nay con xin nghỉ đi, lát nữa chúng ta đến đồn cảnh sát lấy lời khai.”
Sắc mặt Tống Ngữ Kiều trắng bệch, cúi đầu không nói một lời.
Khi rời khỏi nhà hàng, Tống Ngữ Kiều không nhịn được kéo Tang Hứa lại từ phía sau:
“Có phải là chị giở trò không? Nếu không thì sao chị biết Hạ Diên báo án?”
“Nếu em không muốn cả đời bị đe dọa, sống trong nỗi lo ảnh bị tung ra bất cứ lúc nào, thì báo án là cách duy nhất.” – Tang Hứa nói – “Em vẫn chưa đủ mười tám tuổi, cảnh sát sẽ bảo vệ em. Còn chuyện em muốn ra nước ngoài, lời chị từng nói vẫn còn hiệu lực.”
Nghe đến đây, Tống Ngữ Kiều vẫn trừng mắt nhìn cô, môi mấp máy nhưng không nói thêm gì được nữa.
Lúc này Tần Vận đã đứng trước thang máy.
Nhân viên bấm thang giúp bà, Tần Vận quay đầu lại nhìn Tang Hứa và Tống Ngữ Kiều còn lề mề phía sau:
“Hai đứa còn chậm gì nữa?”
Cả hai nối bước tiến đến, thang máy đúng lúc mở ra.
Bên trong đã có hai người đứng sẵn.
Tang Hứa hơi khựng lại.
Tần Vận thì bước thẳng vào, gật đầu chào người đàn ông trong thang:
“Yến tiên sinh.”
“Tống Phu nhân.” – Yến Thời Dư lễ độ đáp lời, rồi mới ngẩng đầu nhìn về phía Tang Hứa.
Tang Hứa không ngờ vừa mới chia tay đã gặp lại ở đây, lúc bước vào thang máy, vẫn gọi một tiếng:
“Yến tiên sinh.”
Yến Thời Dư chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Tang Hứa lập tức thu lại ánh nhìn.
Cao Nham đứng phía sau Yến Thời Dư, ánh mắt cúi thấp, cố gắng làm người vô hình.
Năm người đứng trong thang máy, suốt quãng đường xuống tầng trệt đều im lặng như tờ.
Tống Ngữ Kiều là người đầu tiên lao ra khỏi thang, bước ngay lên chiếc xe đỗ trước cửa khách sạn.
Tần Vận và Tang Hứa theo sau một chút.
Yến Thời Dư và Cao Nham là hai người cuối cùng bước ra khỏi thang máy. Khi ngang qua họ, anh vẫn dừng lại đôi chút, gật đầu chào Tần Vận.
Tần Vận nhẹ nhàng cúi đầu đáp lại, rồi ngẩng đầu tiễn hai người bước ra khỏi đại sảnh, lên chiếc xe đã đợi sẵn ngoài cửa.
Tang Hứa không hề liếc nhìn Yến Thời Dư thêm lần nào, đang định nhắc thêm Tần Vận vài lời thì bất chợt nghe bà hỏi:
“Con còn muốn nói là mình không quen Yến tiên sinh đó sao?”
Tim Tang Hứa bỗng hụt một nhịp, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản:
“Dì nói gì vậy ạ?”
Tần Vận quay đầu nhìn cô:
“Trên người hai người… mùi giống hệt nhau. Lần trước cũng vậy, lần này cũng thế.”
Tang Hứa hơi sững người.
Hóa ra… là vì điều này?
Tần Vận không nói gì thêm, vừa dứt lời liền quay người bước ra ngoài, lên xe rời đi.
Tang Hứa một mình chậm rãi đi đến cửa, đứng nhìn hai chiếc xe một trước một sau rời đi, rất lâu sau, cô mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









