Có thứ gì đó trong không khí bỗng như ngừng lại.
protected text
Thế nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của cô trong vòng tay mình.
Mềm mại. Ấm áp.
Rất đỗi chân thực.
Yến Thời Dư chậm rãi nâng tay lên.
Những ngón tay vốn căng cứng giờ đây dường như đã trở lại bình thường.
Không còn run rẩy mất kiểm soát.
Cũng không còn cơn đau âm ỉ khó chịu.
Những thứ vừa mới đây còn như muốn xâm chiếm toàn bộ huyết mạch anh, lúc này đã lặng lẽ rút lui, biến mất không chút dấu vết.
Một lúc sau, anh nhẹ nhàng đặt tay lên sau đầu cô.
Cảm nhận được động tác của anh, Tang Hứa càng siết chặt vòng tay hơn.
“Tối nay anh đừng đi, được không?”
Rất lâu sau, cuối cùng Yến Thời Dư mới khẽ đáp—
“Được.”
…
Đêm khuya, trước cửa phòng bệnh VIP bật sáng đèn “Xin đừng làm phiền”.
Ô kính nhỏ trên cửa cũng được một chiếc khăn lông phủ kín.
Trong phòng, Tang Hứa ngồi trên ghế sofa, cổ tay phải bị trật nên chỉ có thể dùng tay trái cầm đũa, chọc vào hộp bánh há cảo tôm trước mặt.
Số đồ ăn này là do Cao Nham mới mang tới. Mấy tấm khăn lông che chắn cũng là anh ấy chuẩn bị giúp.
Sau vài lần thử, cô cuối cùng cũng đâm được chiếc đũa vào bánh há cảo, gắp lên cắn một miếng.
Yến Thời Dư vừa rửa tay xong, mở cửa bước ra, đã thấy cô tay trái cầm đũa, tay phải không thể xoay nên chỉ đành dùng mu bàn tay đỡ bên miệng, cố gắng ăn từng miếng.
Anh bước tới, nhẹ nhàng lấy đũa từ tay cô.
Tang Hứa cũng không khách sáo, tự nhiên há miệng chờ anh đút.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!! Yến Thời Dư cẩn thận chia nhỏ từng viên há cảo rồi đút từng miếng cho cô.
Ăn xong hai viên, Tang Hứa mỉm cười mãn nguyện: “No rồi, anh ăn đi.”
Thế nhưng Yến Thời Dư lại cầm lấy chén canh gà trong vắt trước mặt, thử nhiệt độ vừa phải, múc một muỗng đưa đến miệng cô.
Tang Hứa không quá thích canh, cau mày né tránh.
“Uống vài muỗng đi.” Yến Thời Dư nhẹ nhàng nói.
Tang Hứa mới ngoan ngoãn há miệng.
Sau ba muỗng, cô liền đứng bật dậy tránh đi: “Được rồi, em đi rửa mặt trước.”
Yến Thời Dư ngước mắt nhìn theo bóng lưng cô lẻn vào nhà tắm, không nói gì.
Thế nhưng chưa đầy một lát, Tang Hứa lại thò đầu ra hỏi: “Anh có thể giúp em tẩy trang được không?”
Yến Thời Dư lập tức buông đũa, đứng dậy đi vào nhà tắm.
Từ sáng đến giờ đã trải qua quá nhiều chuyện, giữa chừng còn ngủ một giấc dài, lớp trang điểm của cô thật ra đã lem nhem gần hết, nhưng vẫn phải tẩy sạch.
May mà Cao Nham chu đáo, mang tới cả bộ đồ dùng chăm sóc cá nhân.
Yến Thời Dư một tay nâng cằm cô, tay còn lại cầm miếng bông thấm nước tẩy trang, nhẹ nhàng lau sạch từng phần còn sót lại trên gương mặt cô.
Với những việc như thế này, rõ ràng anh không có kinh nghiệm. Thế nhưng ánh mắt anh điềm tĩnh, bàn tay vững vàng, dáng vẻ chăm chú đầy chuyên tâm ấy khiến mọi động tác đều toát lên phong cách riêng, không hề giống người lần đầu làm việc này.
Đúng lúc anh cúi đầu thay miếng bông mới, Tang Hứa bỗng nghiêng người hôn lên má anh một cái.
Yến Thời Dư ngẩng lên, chỉ thấy cô vẫn đứng yên như cũ, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Lớp trang điểm trên mặt cô đã gần như được tẩy sạch, làn da mịn màng, trong trẻo. Nhưng còn trong hơn cả là đôi mắt — vô tội, thanh thuần, như thể chưa từng làm điều gì.
Yến Thời Dư tiếp tục hoàn tất những bước cuối cùng, lau dọn gọn gàng mặt bàn, rồi quay sang hỏi cô: “Còn cần làm gì nữa không?”
“Không còn gì.” Tang Hứa đáp, “Tắm sơ qua là được.”
Yến Thời Dư liếc nhìn cổ tay cô: “Tự tắm được không?”
Tang Hứa không chút ngại ngần đáp—
“Không được.”
protected text
Thế nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của cô trong vòng tay mình.
Mềm mại. Ấm áp.
Rất đỗi chân thực.
Yến Thời Dư chậm rãi nâng tay lên.
Những ngón tay vốn căng cứng giờ đây dường như đã trở lại bình thường.
Không còn run rẩy mất kiểm soát.
Cũng không còn cơn đau âm ỉ khó chịu.
Những thứ vừa mới đây còn như muốn xâm chiếm toàn bộ huyết mạch anh, lúc này đã lặng lẽ rút lui, biến mất không chút dấu vết.
Một lúc sau, anh nhẹ nhàng đặt tay lên sau đầu cô.
Cảm nhận được động tác của anh, Tang Hứa càng siết chặt vòng tay hơn.
“Tối nay anh đừng đi, được không?”
Rất lâu sau, cuối cùng Yến Thời Dư mới khẽ đáp—
“Được.”
…
Đêm khuya, trước cửa phòng bệnh VIP bật sáng đèn “Xin đừng làm phiền”.
Ô kính nhỏ trên cửa cũng được một chiếc khăn lông phủ kín.
Trong phòng, Tang Hứa ngồi trên ghế sofa, cổ tay phải bị trật nên chỉ có thể dùng tay trái cầm đũa, chọc vào hộp bánh há cảo tôm trước mặt.
Số đồ ăn này là do Cao Nham mới mang tới. Mấy tấm khăn lông che chắn cũng là anh ấy chuẩn bị giúp.
Sau vài lần thử, cô cuối cùng cũng đâm được chiếc đũa vào bánh há cảo, gắp lên cắn một miếng.
Yến Thời Dư vừa rửa tay xong, mở cửa bước ra, đã thấy cô tay trái cầm đũa, tay phải không thể xoay nên chỉ đành dùng mu bàn tay đỡ bên miệng, cố gắng ăn từng miếng.
Anh bước tới, nhẹ nhàng lấy đũa từ tay cô.
Tang Hứa cũng không khách sáo, tự nhiên há miệng chờ anh đút.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!! Yến Thời Dư cẩn thận chia nhỏ từng viên há cảo rồi đút từng miếng cho cô.
Ăn xong hai viên, Tang Hứa mỉm cười mãn nguyện: “No rồi, anh ăn đi.”
Thế nhưng Yến Thời Dư lại cầm lấy chén canh gà trong vắt trước mặt, thử nhiệt độ vừa phải, múc một muỗng đưa đến miệng cô.
Tang Hứa không quá thích canh, cau mày né tránh.
“Uống vài muỗng đi.” Yến Thời Dư nhẹ nhàng nói.
Tang Hứa mới ngoan ngoãn há miệng.
Sau ba muỗng, cô liền đứng bật dậy tránh đi: “Được rồi, em đi rửa mặt trước.”
Yến Thời Dư ngước mắt nhìn theo bóng lưng cô lẻn vào nhà tắm, không nói gì.
Thế nhưng chưa đầy một lát, Tang Hứa lại thò đầu ra hỏi: “Anh có thể giúp em tẩy trang được không?”
Yến Thời Dư lập tức buông đũa, đứng dậy đi vào nhà tắm.
Từ sáng đến giờ đã trải qua quá nhiều chuyện, giữa chừng còn ngủ một giấc dài, lớp trang điểm của cô thật ra đã lem nhem gần hết, nhưng vẫn phải tẩy sạch.
May mà Cao Nham chu đáo, mang tới cả bộ đồ dùng chăm sóc cá nhân.
Yến Thời Dư một tay nâng cằm cô, tay còn lại cầm miếng bông thấm nước tẩy trang, nhẹ nhàng lau sạch từng phần còn sót lại trên gương mặt cô.
Với những việc như thế này, rõ ràng anh không có kinh nghiệm. Thế nhưng ánh mắt anh điềm tĩnh, bàn tay vững vàng, dáng vẻ chăm chú đầy chuyên tâm ấy khiến mọi động tác đều toát lên phong cách riêng, không hề giống người lần đầu làm việc này.
Đúng lúc anh cúi đầu thay miếng bông mới, Tang Hứa bỗng nghiêng người hôn lên má anh một cái.
Yến Thời Dư ngẩng lên, chỉ thấy cô vẫn đứng yên như cũ, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Lớp trang điểm trên mặt cô đã gần như được tẩy sạch, làn da mịn màng, trong trẻo. Nhưng còn trong hơn cả là đôi mắt — vô tội, thanh thuần, như thể chưa từng làm điều gì.
Yến Thời Dư tiếp tục hoàn tất những bước cuối cùng, lau dọn gọn gàng mặt bàn, rồi quay sang hỏi cô: “Còn cần làm gì nữa không?”
“Không còn gì.” Tang Hứa đáp, “Tắm sơ qua là được.”
Yến Thời Dư liếc nhìn cổ tay cô: “Tự tắm được không?”
Tang Hứa không chút ngại ngần đáp—
“Không được.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









