Trong đầu Tang Hứa, dường như có thứ gì đó nổ tung trong im lặng.
Không chỉ riêng cô, những người xung quanh cũng đều sững sờ.
“Là anh ta sao?”
“Sao lại đẹp trai đến vậy?”
“Chẳng phải nói là người bệnh yếu ớt à? Nhìn thế này đâu giống người đang bệnh?”
“Nghe đồn thế đấy, nếu không thì sao bao nhiêu năm rồi vẫn chưa từng xuất hiện trước công chúng?”
Đám đông rì rầm bàn tán, Tang Hứa chợt bừng tỉnh, hít sâu một hơi.
Tam thiếu gia nhà họ Yến trong lời đồn – Yến Thời Dư.
Lại chính là anh ta!
Nhưng… chẳng phải là người bệnh đã sống ở nước ngoài chữa trị suốt bao năm qua sao? Tang Hứa bỗng nhớ tới hình ảnh thân thể cô từng nhìn thấy trong nhà vệ sinh—
Cơ bắp rõ ràng nhưng không hề thô kệch, vòng eo săn chắc, toàn thân tràn đầy khí chất mạnh mẽ đầy nam tính – chẳng có chút nào giống người bệnh yếu đuối cả.
Hay là… chỉ được cái mã?
Trong đầu Tang Hứa thoáng qua nhiều suy nghĩ, khi cô hoàn hồn lại thì nhóm người đó đã bước đến gần.
Ngồi cùng bàn đều là nhân vật máu mặt trong giới thượng lưu, ai nấy đều đi cùng người thân, chỉ riêng Tang Hứa lẻ loi một mình, song trông cô lại hoàn toàn không có vẻ gì là lúng túng.
Phó tổng Yến thị – Uông Tuần – đích thân giới thiệu Yến Thời Dư với từng người, đến cuối mới dừng trước mặt Tang Hứa.
“Vị này là…” Uông Tuần hơi lưỡng lự, liếc nhìn người bên cạnh.
Tang Hứa đứng dậy, xoay người đối diện với gương mặt điềm đạm của người đàn ông, chủ động đưa tay ra:
“Chào anh, Yến tiên sinh. Tôi là Tang Hứa.”
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, rồi vươn tay ra nắm lấy bàn tay trắng mịn, thon gọn của cô.
Bộ vest thủ công màu xám đậm được may đo tỉ mỉ, đường cắt gọn gàng, không hề thừa thãi chi tiết, chỉ có nơi cổ tay áo, một chiếc khuy măng sét màu bạc khẽ ánh lên trong trẻo, thể hiện phong thái điềm tĩnh và chuẩn mực.
“Chào cô, Giang phu nhân.”
Giọng anh trầm thấp, bình thản, như thể hai người chưa từng gặp nhau.
Ngay cả Uông Tuần cũng hơi bất ngờ vì anh gọi thẳng “Giang phu nhân”, còn Tang Hứa thì chỉ khẽ cười, không hề phản ứng.
Họ đúng là… không nên quen biết.
Thật sự không nên.
Tám giờ buổi tiệc bắt đầu, Yến Thời Dư ngồi tại bàn chính, ở vị trí trung tâm, chịu sự dõi theo của tất cả mọi ánh nhìn.
Sau phần phát biểu khai mạc của MC, trên sân khấu vang lên nhạc nhẹ, các tiết mục biểu diễn bắt đầu. Số tiền quyên góp thì sớm đã được chuyển khoản từ trước, việc còn lại chỉ là giao lưu và xã giao.
Chẳng mấy chốc, xung quanh Yến Thời Dư đã chật kín người, cả nam lẫn nữ đều tìm cách tiếp cận, ai cũng mong được trò chuyện vài câu với tam thiếu gia nhà họ Yến vừa xuất hiện đầy bất ngờ này.
“Nhìn tình hình này, chắc Yến gia chọn người kế thừa rồi.”
“Chọn anh ta sao? Còn chưa chắc đâu. Biết bao người trước ngã ngựa rồi, cái ghế này ở Yến gia đâu dễ mà ngồi.”
“Dù sao cũng đẹp trai thật. Hôm nay Giang Mục Trầm không tới, chứ có mặt chắc cũng bị lu mờ.”
“Hừ, anh ta lấy gì so với Giang Mục Trầm? Đẹp trai thôi à? Có năng lực như Giang Mục Trầm không? Đừng quên mấy người nhà họ Yến trước giờ chẳng có ai ra hồn…”
“Nhưng dù có thế nào, Giang Mục Trầm gặp anh ta cũng phải gọi một tiếng Tam thúc đấy thôi?”
Tang Hứa yên lặng cầm ly rượu vang, nhấp từng ngụm.
Đúng vậy, nhà họ Giang và nhà họ Yến có họ hàng xa, xét về vai vế thì Giang Mục Trầm đúng là phải gọi Yến Thời Dư một tiếng Tam thúc.
Và cô, danh nghĩa là Giang phu nhân, cũng không ngoại lệ.
Tang Hứa nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn về phía Yến Thời Dư đang ngồi.
Vẫn là một biển người vây quanh, nhưng ngay đúng khoảnh khắc cô nhìn sang, gương mặt nghiêng sắc sảo của anh chợt hiện rõ.
Anh hơi cúi đầu, nghiêng tai lắng nghe lời nói của một cô gái xinh đẹp bên cạnh.
Nguyễn Thanh, con gái út nhà họ Nguyễn, trước giờ luôn kiêu kỳ, mắt cao hơn đầu. Vậy mà lúc này lại ngẩng mặt nhìn Yến Thời Dư, trong mắt đầy ánh cười rạng rỡ.
Tang Hứa lặng lẽ thu lại ánh nhìn.
Bất kể Yến Thời Dư là người thế nào, chỉ cần anh mang họ Yến — thì nhất định thuộc phe của Giang Mục Trầm.
Tang Hứa nhất thời cũng không rõ mình đang nghĩ gì, uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly rồi đứng dậy, lấy thêm một ly mới, đi về hướng ngược lại.
Buổi tiệc như thế này quy tụ toàn khách quý, ai ai cũng có địa vị, đều đáng để cô đến chào hỏi xã giao.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Nhưng Tang Hứa lại đi thẳng đến một nơi.
Ngoài sảnh tiệc là sân trong kiểu Trung Hoa, bên cửa sổ, một nhóm đàn ông tụm lại, áo quần chỉnh tề, trò chuyện vui vẻ.
Tang Hứa bước đến bên cạnh họ, bất ngờ vung ly rượu trong tay về phía trước.
Chất lỏng màu đỏ sẫm vẽ thành một đường cung trong không trung, hắt thẳng vào mặt một người trong số đó.
Tiếng hít khí vang lên liên tục, người bị hắt rượu sững người kinh ngạc, nhưng khi nhận ra là Tang Hứa, liền cứng đờ, biểu cảm trên mặt trở nên lúng túng khó xử.
“Cô ta là ai vậy?”
“Muốn gây chuyện sao?”
“Là cô ấy đó, vợ của Giang Mục Trầm, nhà họ Tống…”
protected text
“Thật ngại quá, chú Dương, không ngờ lại gặp chú ở đây. Tay cháu hơi trượt, mong chú đừng để bụng.”
Dương Hoài, bạn thân lâu năm của Tống Vũ Đình, đồng thời cũng là người trực tiếp đứng sau cuộc khủng hoảng của nhà họ Tống lần này.
Cả khuôn mặt Dương Hoài giờ đã nhuộm một màu đỏ sậm, ông ta hạ giọng nói:
“Tang Hứa, đây là tiệc của nhà họ Yến, đừng có làm loạn—”
Chưa kịp dứt lời, Tang Hứa đã với tay lấy thêm một ly rượu nữa, tiếp tục hắt thẳng vào mặt ông ta.
Cô nhìn vẻ mặt nhếch nhác của Dương Hoài, cười vô tư như không có chuyện gì:
“Xin lỗi, lần này là không nhịn được.”
Dương Hoài tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, Tang Hứa lại cất lời:
“Nếu chú thấy phiền thì hắt lại một ly cũng được, cháu không để ý đâu.”
Nói rồi, cô cầm thêm một ly rượu, đưa ra trước mặt Dương Hoài.
Không khí xung quanh chợt trở nên yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào xem kịch vui.
Dương Hoài đón cũng không được, không đón cũng dở, nhưng ngay khoảnh khắc ông còn đang do dự, Tang Hứa đã nâng ly rượu lên cao, úp ngược—
Một ly rượu nữa dội thẳng xuống đầu ông ta.
Những người có mặt tại đó đều là nhân vật có máu mặt ở Hoài thị, không ai ngờ người vợ luôn im lặng của Giang Mục Trầm lại có tính cách ngạo mạn đến vậy, ai nấy đều chau mày, lắc đầu, tránh xa ra.
Bị bẽ mặt giữa chốn đông người đến mức này, Dương Hoài tức đến run rẩy, tay phải không kiềm được mà vung lên, hất mạnh chiếc ly rỗng trong tay Tang Hứa—
Choang!
Chiếc ly rơi xuống, vỡ tan tành ngay trước đôi giày Oxford đen bóng vừa mới dừng lại.
Xung quanh lại rộ lên tiếng hít khí.
Ngay cả Dương Hoài cũng lập tức biến sắc.
Lúc này Tang Hứa mới quay đầu, nhìn về hướng tiếng vỡ vang lên, vừa ngẩng mắt đã chạm phải ánh nhìn đen thẫm từ đôi mắt của Yến Thời Dư.
Một nhân viên của Yến thị nhanh chóng bước lên, lịch sự và chuẩn mực đứng ra chắn giữa cô và Dương Hoài.
“Yến tiên sinh, không phải tôi muốn gây rối ở tiệc của nhà họ Yến, mà là người phụ nữ này—” Dương Hoài đưa tay lau mặt, vội vàng bước đến trước mặt Yến Thời Dư, đồng thời hung hăng lườm Tang Hứa một cái.
Tuy ở đây có không ít lãnh đạo cấp cao của Yến thị, nhưng mang họ Yến, chỉ có mình Yến Thời Dư.
Dù mới lần đầu xuất hiện, nhưng tất cả đều xoay quanh anh, thân phận địa vị không cần phải nói cũng đủ rõ ràng.
Dương Hoài thừa hiểu bản thân không thể đắc tội với người như vậy.
“Dẫn ông Dương đi thay đồ.”
Yến Thời Dư chẳng thèm liếc ông ta một cái, chỉ nhẹ nhàng dặn dò, liền có người lập tức tiến lên thực hiện.
Sau đó, anh mới quay sang nhìn Tang Hứa, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như nước.
Ngăn cách giữa hai người là mảnh vỡ thủy tinh, anh không bước tới, cô cũng không nhúc nhích.
Mọi người xung quanh đều nín thở chờ đợi tình hình tiếp theo.
Người phụ nữ này phô trương, ngạo mạn, không phân biệt đúng sai, gây chuyện chẳng cần nhìn mặt mũi ai. Bảo sao có gương mặt thế kia mà Giang Mục Trầm vẫn chẳng buồn đoái hoài, càng không cho cô xuất hiện trước công chúng.
Chuyện ầm ĩ thế này, không lẽ không mời cô ta ra khỏi bữa tiệc?
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, chỉ nghe thấy giọng nói điềm đạm, thong dong của Yến Thời Dư vang lên:
“Giang phu nhân uống hơi nhiều, đưa cô ấy đến phòng nghỉ ngơi một chút.”
Không chỉ riêng cô, những người xung quanh cũng đều sững sờ.
“Là anh ta sao?”
“Sao lại đẹp trai đến vậy?”
“Chẳng phải nói là người bệnh yếu ớt à? Nhìn thế này đâu giống người đang bệnh?”
“Nghe đồn thế đấy, nếu không thì sao bao nhiêu năm rồi vẫn chưa từng xuất hiện trước công chúng?”
Đám đông rì rầm bàn tán, Tang Hứa chợt bừng tỉnh, hít sâu một hơi.
Tam thiếu gia nhà họ Yến trong lời đồn – Yến Thời Dư.
Lại chính là anh ta!
Nhưng… chẳng phải là người bệnh đã sống ở nước ngoài chữa trị suốt bao năm qua sao? Tang Hứa bỗng nhớ tới hình ảnh thân thể cô từng nhìn thấy trong nhà vệ sinh—
Cơ bắp rõ ràng nhưng không hề thô kệch, vòng eo săn chắc, toàn thân tràn đầy khí chất mạnh mẽ đầy nam tính – chẳng có chút nào giống người bệnh yếu đuối cả.
Hay là… chỉ được cái mã?
Trong đầu Tang Hứa thoáng qua nhiều suy nghĩ, khi cô hoàn hồn lại thì nhóm người đó đã bước đến gần.
Ngồi cùng bàn đều là nhân vật máu mặt trong giới thượng lưu, ai nấy đều đi cùng người thân, chỉ riêng Tang Hứa lẻ loi một mình, song trông cô lại hoàn toàn không có vẻ gì là lúng túng.
Phó tổng Yến thị – Uông Tuần – đích thân giới thiệu Yến Thời Dư với từng người, đến cuối mới dừng trước mặt Tang Hứa.
“Vị này là…” Uông Tuần hơi lưỡng lự, liếc nhìn người bên cạnh.
Tang Hứa đứng dậy, xoay người đối diện với gương mặt điềm đạm của người đàn ông, chủ động đưa tay ra:
“Chào anh, Yến tiên sinh. Tôi là Tang Hứa.”
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, rồi vươn tay ra nắm lấy bàn tay trắng mịn, thon gọn của cô.
Bộ vest thủ công màu xám đậm được may đo tỉ mỉ, đường cắt gọn gàng, không hề thừa thãi chi tiết, chỉ có nơi cổ tay áo, một chiếc khuy măng sét màu bạc khẽ ánh lên trong trẻo, thể hiện phong thái điềm tĩnh và chuẩn mực.
“Chào cô, Giang phu nhân.”
Giọng anh trầm thấp, bình thản, như thể hai người chưa từng gặp nhau.
Ngay cả Uông Tuần cũng hơi bất ngờ vì anh gọi thẳng “Giang phu nhân”, còn Tang Hứa thì chỉ khẽ cười, không hề phản ứng.
Họ đúng là… không nên quen biết.
Thật sự không nên.
Tám giờ buổi tiệc bắt đầu, Yến Thời Dư ngồi tại bàn chính, ở vị trí trung tâm, chịu sự dõi theo của tất cả mọi ánh nhìn.
Sau phần phát biểu khai mạc của MC, trên sân khấu vang lên nhạc nhẹ, các tiết mục biểu diễn bắt đầu. Số tiền quyên góp thì sớm đã được chuyển khoản từ trước, việc còn lại chỉ là giao lưu và xã giao.
Chẳng mấy chốc, xung quanh Yến Thời Dư đã chật kín người, cả nam lẫn nữ đều tìm cách tiếp cận, ai cũng mong được trò chuyện vài câu với tam thiếu gia nhà họ Yến vừa xuất hiện đầy bất ngờ này.
“Nhìn tình hình này, chắc Yến gia chọn người kế thừa rồi.”
“Chọn anh ta sao? Còn chưa chắc đâu. Biết bao người trước ngã ngựa rồi, cái ghế này ở Yến gia đâu dễ mà ngồi.”
“Dù sao cũng đẹp trai thật. Hôm nay Giang Mục Trầm không tới, chứ có mặt chắc cũng bị lu mờ.”
“Hừ, anh ta lấy gì so với Giang Mục Trầm? Đẹp trai thôi à? Có năng lực như Giang Mục Trầm không? Đừng quên mấy người nhà họ Yến trước giờ chẳng có ai ra hồn…”
“Nhưng dù có thế nào, Giang Mục Trầm gặp anh ta cũng phải gọi một tiếng Tam thúc đấy thôi?”
Tang Hứa yên lặng cầm ly rượu vang, nhấp từng ngụm.
Đúng vậy, nhà họ Giang và nhà họ Yến có họ hàng xa, xét về vai vế thì Giang Mục Trầm đúng là phải gọi Yến Thời Dư một tiếng Tam thúc.
Và cô, danh nghĩa là Giang phu nhân, cũng không ngoại lệ.
Tang Hứa nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn về phía Yến Thời Dư đang ngồi.
Vẫn là một biển người vây quanh, nhưng ngay đúng khoảnh khắc cô nhìn sang, gương mặt nghiêng sắc sảo của anh chợt hiện rõ.
Anh hơi cúi đầu, nghiêng tai lắng nghe lời nói của một cô gái xinh đẹp bên cạnh.
Nguyễn Thanh, con gái út nhà họ Nguyễn, trước giờ luôn kiêu kỳ, mắt cao hơn đầu. Vậy mà lúc này lại ngẩng mặt nhìn Yến Thời Dư, trong mắt đầy ánh cười rạng rỡ.
Tang Hứa lặng lẽ thu lại ánh nhìn.
Bất kể Yến Thời Dư là người thế nào, chỉ cần anh mang họ Yến — thì nhất định thuộc phe của Giang Mục Trầm.
Tang Hứa nhất thời cũng không rõ mình đang nghĩ gì, uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly rồi đứng dậy, lấy thêm một ly mới, đi về hướng ngược lại.
Buổi tiệc như thế này quy tụ toàn khách quý, ai ai cũng có địa vị, đều đáng để cô đến chào hỏi xã giao.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Nhưng Tang Hứa lại đi thẳng đến một nơi.
Ngoài sảnh tiệc là sân trong kiểu Trung Hoa, bên cửa sổ, một nhóm đàn ông tụm lại, áo quần chỉnh tề, trò chuyện vui vẻ.
Tang Hứa bước đến bên cạnh họ, bất ngờ vung ly rượu trong tay về phía trước.
Chất lỏng màu đỏ sẫm vẽ thành một đường cung trong không trung, hắt thẳng vào mặt một người trong số đó.
Tiếng hít khí vang lên liên tục, người bị hắt rượu sững người kinh ngạc, nhưng khi nhận ra là Tang Hứa, liền cứng đờ, biểu cảm trên mặt trở nên lúng túng khó xử.
“Cô ta là ai vậy?”
“Muốn gây chuyện sao?”
“Là cô ấy đó, vợ của Giang Mục Trầm, nhà họ Tống…”
protected text
“Thật ngại quá, chú Dương, không ngờ lại gặp chú ở đây. Tay cháu hơi trượt, mong chú đừng để bụng.”
Dương Hoài, bạn thân lâu năm của Tống Vũ Đình, đồng thời cũng là người trực tiếp đứng sau cuộc khủng hoảng của nhà họ Tống lần này.
Cả khuôn mặt Dương Hoài giờ đã nhuộm một màu đỏ sậm, ông ta hạ giọng nói:
“Tang Hứa, đây là tiệc của nhà họ Yến, đừng có làm loạn—”
Chưa kịp dứt lời, Tang Hứa đã với tay lấy thêm một ly rượu nữa, tiếp tục hắt thẳng vào mặt ông ta.
Cô nhìn vẻ mặt nhếch nhác của Dương Hoài, cười vô tư như không có chuyện gì:
“Xin lỗi, lần này là không nhịn được.”
Dương Hoài tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, Tang Hứa lại cất lời:
“Nếu chú thấy phiền thì hắt lại một ly cũng được, cháu không để ý đâu.”
Nói rồi, cô cầm thêm một ly rượu, đưa ra trước mặt Dương Hoài.
Không khí xung quanh chợt trở nên yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào xem kịch vui.
Dương Hoài đón cũng không được, không đón cũng dở, nhưng ngay khoảnh khắc ông còn đang do dự, Tang Hứa đã nâng ly rượu lên cao, úp ngược—
Một ly rượu nữa dội thẳng xuống đầu ông ta.
Những người có mặt tại đó đều là nhân vật có máu mặt ở Hoài thị, không ai ngờ người vợ luôn im lặng của Giang Mục Trầm lại có tính cách ngạo mạn đến vậy, ai nấy đều chau mày, lắc đầu, tránh xa ra.
Bị bẽ mặt giữa chốn đông người đến mức này, Dương Hoài tức đến run rẩy, tay phải không kiềm được mà vung lên, hất mạnh chiếc ly rỗng trong tay Tang Hứa—
Choang!
Chiếc ly rơi xuống, vỡ tan tành ngay trước đôi giày Oxford đen bóng vừa mới dừng lại.
Xung quanh lại rộ lên tiếng hít khí.
Ngay cả Dương Hoài cũng lập tức biến sắc.
Lúc này Tang Hứa mới quay đầu, nhìn về hướng tiếng vỡ vang lên, vừa ngẩng mắt đã chạm phải ánh nhìn đen thẫm từ đôi mắt của Yến Thời Dư.
Một nhân viên của Yến thị nhanh chóng bước lên, lịch sự và chuẩn mực đứng ra chắn giữa cô và Dương Hoài.
“Yến tiên sinh, không phải tôi muốn gây rối ở tiệc của nhà họ Yến, mà là người phụ nữ này—” Dương Hoài đưa tay lau mặt, vội vàng bước đến trước mặt Yến Thời Dư, đồng thời hung hăng lườm Tang Hứa một cái.
Tuy ở đây có không ít lãnh đạo cấp cao của Yến thị, nhưng mang họ Yến, chỉ có mình Yến Thời Dư.
Dù mới lần đầu xuất hiện, nhưng tất cả đều xoay quanh anh, thân phận địa vị không cần phải nói cũng đủ rõ ràng.
Dương Hoài thừa hiểu bản thân không thể đắc tội với người như vậy.
“Dẫn ông Dương đi thay đồ.”
Yến Thời Dư chẳng thèm liếc ông ta một cái, chỉ nhẹ nhàng dặn dò, liền có người lập tức tiến lên thực hiện.
Sau đó, anh mới quay sang nhìn Tang Hứa, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như nước.
Ngăn cách giữa hai người là mảnh vỡ thủy tinh, anh không bước tới, cô cũng không nhúc nhích.
Mọi người xung quanh đều nín thở chờ đợi tình hình tiếp theo.
Người phụ nữ này phô trương, ngạo mạn, không phân biệt đúng sai, gây chuyện chẳng cần nhìn mặt mũi ai. Bảo sao có gương mặt thế kia mà Giang Mục Trầm vẫn chẳng buồn đoái hoài, càng không cho cô xuất hiện trước công chúng.
Chuyện ầm ĩ thế này, không lẽ không mời cô ta ra khỏi bữa tiệc?
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, chỉ nghe thấy giọng nói điềm đạm, thong dong của Yến Thời Dư vang lên:
“Giang phu nhân uống hơi nhiều, đưa cô ấy đến phòng nghỉ ngơi một chút.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









