Người đàn ông trẻ hơi nhướng mày:
“Em muốn bao nhiêu?”
“Rất nhiều.” Tang Hứa tựa người lên ghế, dáng vẻ buông thả,
“Em nghèo lắm, ít tiền thì không chấp nhận được đâu.”
“Được thôi.” Người đàn ông cũng sảng khoái, “Bao nhiêu cũng được, chỉ cần em xứng đáng, anh sẽ đưa. Vậy được chưa?”
Tang Hứa gật đầu, rồi thẳng thừng leo từ ghế lái lên ghế sau,
“Vậy anh lái xe đi, chọn chỗ nào anh thích.”
Người đàn ông làm theo, mở cửa ngồi vào ghế lái, khởi động xe rời đi.
Tang Hứa khó chịu vô cùng, cuộn tròn ở hàng ghế sau không nhúc nhích, suýt chút nữa ngủ thiếp đi thì bất chợt cảm thấy xe đánh lái gấp, suýt nữa bị hất khỏi ghế—
“Anh có biết lái xe không đấy?!”
Tang Hứa khó khăn ngồi dậy, ngay lúc đó, chiếc xe tăng tốc lao vun vút trên con đường giữa đêm.
Tang Hứa lại muốn nôn, vội vàng đập mạnh vào lưng ghế yêu cầu dừng xe.
“Có một chiếc xe đằng sau cứ bám theo chúng ta. Nhưng em yên tâm, tay lái anh cừ lắm, đảm bảo cắt đuôi được.”
“Anh chưa cắt đuôi được nó thì tôi đã bị anh giày vò gần chết rồi… Dừng xe lại!”
Thấy Tang Hứa thật sự quá khó chịu, người đàn ông bất đắc dĩ đạp phanh, tấp xe vào lề đường.
Chiếc xe dừng lại bên cầu vượt sông trong đêm khuya, Tang Hứa gần như lăn từ ghế sau ra ngoài, loạng choạng lao đến lan can, nôn thốc nôn tháo.
Phía sau, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen tuyền cũng chậm rãi tấp vào lề.
“Ồ!” Người đàn ông bước xuống xe Tang Hứa liếc nhìn chiếc xe phía sau,
“Dùng Rolls-Royce đua xe với tôi à, lần này tôi cũng coi như có chút ‘ra dáng’ rồi đấy!”
Cửa sau chiếc xe phía sau mở ra, tài xế Văn Khánh vội vàng xuống xe, cảnh giác liếc người đàn ông một cái, rồi nhanh chóng đi về phía Tang Hứa.
Người đàn ông vẫn đứng yên tại chỗ, mắt không rời khỏi chiếc Phantom đen.
“Cô Tang, cô không sao chứ?”
Tang Hứa phải cố gắng lắm mới bình tĩnh lại, khoát tay, ngẩng khuôn mặt trắng bệch nhìn ông ta:
“Sao chú lại ở đây?”
“Tôi…” Văn Khánh hơi ngập ngừng rồi mới nói,
“Tôi thấy người đàn ông này lên xe cô ở bãi đỗ, lo có chuyện nên đi theo suốt…”
Người đàn ông đứng bên cạnh nghe vậy mới thu lại ánh mắt, quay đầu liếc sang bên này.
Tang Hứa bật cười, một lúc sau mới nói:
“Cảm ơn chú, nhưng chú không cần lo đâu, anh ta là bạn tôi…”
Văn Khánh sững người:
“Bạn?”
“Đúng vậy.” Tang Hứa ngồi bệt xuống đất, liếc người đàn ông bên cạnh một cái.
“Bạn vô tâm, chẳng lo tôi sống chết thế nào.”
Lục Tinh Ngôn nãy giờ vẫn đứng quay về phía chiếc xe Phantom đen, nghe Tang Hứa đánh giá mình như vậy, cuối cùng cũng quay lại xe lấy một chai nước, sau đó đi tới chỗ cô.
Tang Hứa nhận lấy chai nước anh đưa, quay mặt đi súc miệng.
Văn Khánh thấy vậy, cũng đứng dậy, lặng lẽ quan sát tình hình giữa hai người, rồi nói:
“Xin lỗi, tôi hiểu lầm rồi.”
Lục Tinh Ngôn nhướng mày cười:
“Giờ người ta hầu hết đều thờ ơ chuyện không liên quan đến mình, ông đúng là người nhiệt tình, thật hiếm có.”
Nói xong, anh ta lại liếc nhìn về phía chiếc xe kia một lần nữa.
Văn Khánh không đáp, chỉ cúi đầu:
“Vậy tôi không làm phiền hai người nữa.”
Nói rồi ông nhanh chóng quay người rời đi về phía xe.
Lục Tinh Ngôn vẫn dõi theo ông ta, cho đến khi Tang Hứa quay đầu lại, nói:
“Anh có thể đừng nhìn nữa được không? Tôi chóng mặt lắm, đừng bắt tôi phải ngẩng đầu lên nói chuyện với anh.”
Lục Tinh Ngôn nghe vậy, liền ngồi bệt xuống đất cùng cô.
Nhìn Tang Hứa nôn đến mặt mày trắng bệch, tóc tai rối bời, Lục Tinh Ngôn khẽ thở dài, vươn tay giúp cô chỉnh lại tóc.
Tang Hứa liền vung tay gạt phắt tay anh ta ra, nửa khuôn mặt vùi vào cánh tay, chỉ để hở một con mắt, lặng lẽ quan sát anh.
Lục Tinh Ngôn mặc kệ để cô nhìn.
Tang Hứa nhìn một lúc rồi bật cười.
“Chúng ta bao lâu rồi không gặp?” cô hỏi.
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!! “Năm năm ba tháng.”
“Lục Tinh Ngôn, hình như anh trở nên đẹp trai hơn rồi đó.”
“Thật à?” Lục Tinh Ngôn phủi phủi vai, thờ ơ hỏi.
“So với người trong xe vừa nãy thì sao?”
Nghe vậy, Tang Hứa mới liếc nhìn về phía chiếc Phantom.
Văn Khánh đã lên xe được một lúc, giờ chiếc xe mới bắt đầu nổ máy, hòa vào dòng xe cộ, dần khuất dạng.
Tang Hứa lúc này mới thu lại ánh nhìn, hỏi:
“Sao anh biết trong xe có người?”
“Cảm giác.”
“Cảm giác gì?”
“Cảm giác như có gai đâm vào lưng vậy.”
Tang Hứa bật cười thành tiếng, ngửa đầu tựa vào lan can, có vẻ vẫn chưa thấy khá hơn, lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, mới nghe giọng cô vang lên—
“Cuối cùng anh cũng chịu quay về rồi à? Em cứ tưởng anh sẽ không quan tâm em nữa cơ…”
Hơn năm năm trời, Lục Tinh Ngôn luôn ở nước ngoài, mãi đến ba tháng trước, Tang Hứa gọi một cuộc cầu cứu đến số điện thoại của anh.
Ba tháng sau, hôm nay anh mới xuất hiện.
“Nếu anh không quay lại, thì đâu biết em đã tự biến mình thành thế này! Có đáng không?”
Tang Hứa khẽ thở dài:
“Muốn có được thứ gì thì phải đánh đổi tương xứng. Thế giới này là vậy, trao đổi ngang giá, thì có gì là không đáng?”
“Tang Hứa!” Lục Tinh Ngôn dường như có phần tức giận.
“Em là con người, chứ không phải thứ để mang ra trao đổi!”
“Nhưng ngoài bản thân em ra, em chẳng có gì cả.” Tang Hứa nói.
“Anh nghĩ ngoài chính mình, em còn gì để tranh giành?”
Sắc mặt Lục Tinh Ngôn càng thêm nặng nề.
“Nhưng bây giờ thì khác rồi.” Tang Hứa bất ngờ đưa tay ôm lấy anh.
“Giờ anh đã quay về, anh chính là chỗ dựa của em—”
“Vậy thì em nên tìm người trong xe vừa rồi thì hơn.” Lục Tinh Ngôn nói.
“Anh không có bản lĩnh lớn đến mức đi tranh giành với người ở tầng lớp đó đâu.”
Tang Hứa tựa vào vai anh, chậm rãi mở mắt, nhìn về phía dòng xe đang cuồn cuộn phía trước.
Một lúc lâu sau, chỉ khẽ thở dài:
“Anh ta ấy à, khó chiều lắm… Không giống anh, dễ dụ hơn nhiều!”
Lục Tinh Ngôn lập tức giơ tay vặn mạnh tai cô.
Tang Hứa kêu đau liên tục, anh mới chịu buông tay.
Lục Tinh Ngôn mặt lạnh như tiền, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, hỏi:
“Trong xe là ai?”
“Tam thiếu gia nhà Yến – Yến Thời Dư.”
“Em nghĩ anh ta sẽ giúp em sao?”
Tang Hứa tựa vào lan can, từ từ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Không biết nữa, cứ chờ xem đi.”
protected text
Hôm sau, Lục Tinh Ngôn và Tang Hứa cùng nhau xuất hiện tại Tống thị.
Tất cả hồ sơ, tài liệu liên quan của Tống thị đều được chuyển đến trước mặt Lục Tinh Ngôn.
Anh vùi mình trong đống tài liệu hỗn độn, nhíu chặt mày:
“Cái công ty này đúng là loạn hết mức, có thần tiên đến cũng chịu thua!”
“Cho nên em mới không trông mong gì vào thần tiên cả.” Tang Hứa nói:
“Em chỉ trông cậy vào anh thôi. Mấy việc này em không giỏi, chỉ có anh mới giúp được.”
Thế là Lục Tinh Ngôn chính thức trở thành “lao công vạn năng” bên cạnh Tang Hứa, đóng đô lâu dài ở Tống thị.
Ra giêng, Tang Hứa nhận được một thiệp mời tham dự giải golf thành Nam từ Giang Bắc Hằng.
Cô lập tức “bỏ rơi” anh chàng lao công mới nhận việc, một mình lên máy bay đến thành Nam.
“Em muốn bao nhiêu?”
“Rất nhiều.” Tang Hứa tựa người lên ghế, dáng vẻ buông thả,
“Em nghèo lắm, ít tiền thì không chấp nhận được đâu.”
“Được thôi.” Người đàn ông cũng sảng khoái, “Bao nhiêu cũng được, chỉ cần em xứng đáng, anh sẽ đưa. Vậy được chưa?”
Tang Hứa gật đầu, rồi thẳng thừng leo từ ghế lái lên ghế sau,
“Vậy anh lái xe đi, chọn chỗ nào anh thích.”
Người đàn ông làm theo, mở cửa ngồi vào ghế lái, khởi động xe rời đi.
Tang Hứa khó chịu vô cùng, cuộn tròn ở hàng ghế sau không nhúc nhích, suýt chút nữa ngủ thiếp đi thì bất chợt cảm thấy xe đánh lái gấp, suýt nữa bị hất khỏi ghế—
“Anh có biết lái xe không đấy?!”
Tang Hứa khó khăn ngồi dậy, ngay lúc đó, chiếc xe tăng tốc lao vun vút trên con đường giữa đêm.
Tang Hứa lại muốn nôn, vội vàng đập mạnh vào lưng ghế yêu cầu dừng xe.
“Có một chiếc xe đằng sau cứ bám theo chúng ta. Nhưng em yên tâm, tay lái anh cừ lắm, đảm bảo cắt đuôi được.”
“Anh chưa cắt đuôi được nó thì tôi đã bị anh giày vò gần chết rồi… Dừng xe lại!”
Thấy Tang Hứa thật sự quá khó chịu, người đàn ông bất đắc dĩ đạp phanh, tấp xe vào lề đường.
Chiếc xe dừng lại bên cầu vượt sông trong đêm khuya, Tang Hứa gần như lăn từ ghế sau ra ngoài, loạng choạng lao đến lan can, nôn thốc nôn tháo.
Phía sau, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen tuyền cũng chậm rãi tấp vào lề.
“Ồ!” Người đàn ông bước xuống xe Tang Hứa liếc nhìn chiếc xe phía sau,
“Dùng Rolls-Royce đua xe với tôi à, lần này tôi cũng coi như có chút ‘ra dáng’ rồi đấy!”
Cửa sau chiếc xe phía sau mở ra, tài xế Văn Khánh vội vàng xuống xe, cảnh giác liếc người đàn ông một cái, rồi nhanh chóng đi về phía Tang Hứa.
Người đàn ông vẫn đứng yên tại chỗ, mắt không rời khỏi chiếc Phantom đen.
“Cô Tang, cô không sao chứ?”
Tang Hứa phải cố gắng lắm mới bình tĩnh lại, khoát tay, ngẩng khuôn mặt trắng bệch nhìn ông ta:
“Sao chú lại ở đây?”
“Tôi…” Văn Khánh hơi ngập ngừng rồi mới nói,
“Tôi thấy người đàn ông này lên xe cô ở bãi đỗ, lo có chuyện nên đi theo suốt…”
Người đàn ông đứng bên cạnh nghe vậy mới thu lại ánh mắt, quay đầu liếc sang bên này.
Tang Hứa bật cười, một lúc sau mới nói:
“Cảm ơn chú, nhưng chú không cần lo đâu, anh ta là bạn tôi…”
Văn Khánh sững người:
“Bạn?”
“Đúng vậy.” Tang Hứa ngồi bệt xuống đất, liếc người đàn ông bên cạnh một cái.
“Bạn vô tâm, chẳng lo tôi sống chết thế nào.”
Lục Tinh Ngôn nãy giờ vẫn đứng quay về phía chiếc xe Phantom đen, nghe Tang Hứa đánh giá mình như vậy, cuối cùng cũng quay lại xe lấy một chai nước, sau đó đi tới chỗ cô.
Tang Hứa nhận lấy chai nước anh đưa, quay mặt đi súc miệng.
Văn Khánh thấy vậy, cũng đứng dậy, lặng lẽ quan sát tình hình giữa hai người, rồi nói:
“Xin lỗi, tôi hiểu lầm rồi.”
Lục Tinh Ngôn nhướng mày cười:
“Giờ người ta hầu hết đều thờ ơ chuyện không liên quan đến mình, ông đúng là người nhiệt tình, thật hiếm có.”
Nói xong, anh ta lại liếc nhìn về phía chiếc xe kia một lần nữa.
Văn Khánh không đáp, chỉ cúi đầu:
“Vậy tôi không làm phiền hai người nữa.”
Nói rồi ông nhanh chóng quay người rời đi về phía xe.
Lục Tinh Ngôn vẫn dõi theo ông ta, cho đến khi Tang Hứa quay đầu lại, nói:
“Anh có thể đừng nhìn nữa được không? Tôi chóng mặt lắm, đừng bắt tôi phải ngẩng đầu lên nói chuyện với anh.”
Lục Tinh Ngôn nghe vậy, liền ngồi bệt xuống đất cùng cô.
Nhìn Tang Hứa nôn đến mặt mày trắng bệch, tóc tai rối bời, Lục Tinh Ngôn khẽ thở dài, vươn tay giúp cô chỉnh lại tóc.
Tang Hứa liền vung tay gạt phắt tay anh ta ra, nửa khuôn mặt vùi vào cánh tay, chỉ để hở một con mắt, lặng lẽ quan sát anh.
Lục Tinh Ngôn mặc kệ để cô nhìn.
Tang Hứa nhìn một lúc rồi bật cười.
“Chúng ta bao lâu rồi không gặp?” cô hỏi.
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!! “Năm năm ba tháng.”
“Lục Tinh Ngôn, hình như anh trở nên đẹp trai hơn rồi đó.”
“Thật à?” Lục Tinh Ngôn phủi phủi vai, thờ ơ hỏi.
“So với người trong xe vừa nãy thì sao?”
Nghe vậy, Tang Hứa mới liếc nhìn về phía chiếc Phantom.
Văn Khánh đã lên xe được một lúc, giờ chiếc xe mới bắt đầu nổ máy, hòa vào dòng xe cộ, dần khuất dạng.
Tang Hứa lúc này mới thu lại ánh nhìn, hỏi:
“Sao anh biết trong xe có người?”
“Cảm giác.”
“Cảm giác gì?”
“Cảm giác như có gai đâm vào lưng vậy.”
Tang Hứa bật cười thành tiếng, ngửa đầu tựa vào lan can, có vẻ vẫn chưa thấy khá hơn, lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, mới nghe giọng cô vang lên—
“Cuối cùng anh cũng chịu quay về rồi à? Em cứ tưởng anh sẽ không quan tâm em nữa cơ…”
Hơn năm năm trời, Lục Tinh Ngôn luôn ở nước ngoài, mãi đến ba tháng trước, Tang Hứa gọi một cuộc cầu cứu đến số điện thoại của anh.
Ba tháng sau, hôm nay anh mới xuất hiện.
“Nếu anh không quay lại, thì đâu biết em đã tự biến mình thành thế này! Có đáng không?”
Tang Hứa khẽ thở dài:
“Muốn có được thứ gì thì phải đánh đổi tương xứng. Thế giới này là vậy, trao đổi ngang giá, thì có gì là không đáng?”
“Tang Hứa!” Lục Tinh Ngôn dường như có phần tức giận.
“Em là con người, chứ không phải thứ để mang ra trao đổi!”
“Nhưng ngoài bản thân em ra, em chẳng có gì cả.” Tang Hứa nói.
“Anh nghĩ ngoài chính mình, em còn gì để tranh giành?”
Sắc mặt Lục Tinh Ngôn càng thêm nặng nề.
“Nhưng bây giờ thì khác rồi.” Tang Hứa bất ngờ đưa tay ôm lấy anh.
“Giờ anh đã quay về, anh chính là chỗ dựa của em—”
“Vậy thì em nên tìm người trong xe vừa rồi thì hơn.” Lục Tinh Ngôn nói.
“Anh không có bản lĩnh lớn đến mức đi tranh giành với người ở tầng lớp đó đâu.”
Tang Hứa tựa vào vai anh, chậm rãi mở mắt, nhìn về phía dòng xe đang cuồn cuộn phía trước.
Một lúc lâu sau, chỉ khẽ thở dài:
“Anh ta ấy à, khó chiều lắm… Không giống anh, dễ dụ hơn nhiều!”
Lục Tinh Ngôn lập tức giơ tay vặn mạnh tai cô.
Tang Hứa kêu đau liên tục, anh mới chịu buông tay.
Lục Tinh Ngôn mặt lạnh như tiền, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, hỏi:
“Trong xe là ai?”
“Tam thiếu gia nhà Yến – Yến Thời Dư.”
“Em nghĩ anh ta sẽ giúp em sao?”
Tang Hứa tựa vào lan can, từ từ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Không biết nữa, cứ chờ xem đi.”
protected text
Hôm sau, Lục Tinh Ngôn và Tang Hứa cùng nhau xuất hiện tại Tống thị.
Tất cả hồ sơ, tài liệu liên quan của Tống thị đều được chuyển đến trước mặt Lục Tinh Ngôn.
Anh vùi mình trong đống tài liệu hỗn độn, nhíu chặt mày:
“Cái công ty này đúng là loạn hết mức, có thần tiên đến cũng chịu thua!”
“Cho nên em mới không trông mong gì vào thần tiên cả.” Tang Hứa nói:
“Em chỉ trông cậy vào anh thôi. Mấy việc này em không giỏi, chỉ có anh mới giúp được.”
Thế là Lục Tinh Ngôn chính thức trở thành “lao công vạn năng” bên cạnh Tang Hứa, đóng đô lâu dài ở Tống thị.
Ra giêng, Tang Hứa nhận được một thiệp mời tham dự giải golf thành Nam từ Giang Bắc Hằng.
Cô lập tức “bỏ rơi” anh chàng lao công mới nhận việc, một mình lên máy bay đến thành Nam.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









