Cuối tuần, Tang Hứa lại ghé về biệt thự cũ của Giang gia, cùng Giang Bắc Hằng ăn bữa trưa.
Giang Bắc Hằng đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Ba biết dạo gần đây con đang chạy đôn chạy đáo khắp các ngân hàng. Ba đã nhờ người giúp con hẹn rồi, tối nay đi gặp một chuyến, cần bao nhiêu vốn thì cứ nói với người ta.”
“Cảm ơn ba.” Tang Hứa nhận lấy danh thiếp, mỉm cười cảm kích.
Giang Bắc Hằng còn định nhân cơ hội nhắc đến chuyện của Giang Mục Trầm, nhưng chỉ cần nghe thấy cái tên ấy, Tang Hứa lại lập tức nghĩ đến tấm ảnh siêu âm của Thi Nghiên.
Nhưng cô cũng không tiện nói gì với Giang Bắc Hằng, chỉ ứng phó vài câu rồi viện cớ có việc, rời đi sớm.
protected text
Tới chiều tối, cô cùng Trình Tiến đến nhà hàng đã hẹn.
Hai người ngồi đợi bên bàn ăn gần sảnh gần một tiếng đồng hồ, mới thấy ông Hạ Diên – người đã hẹn – từ một phòng riêng bước ra.
Thấy tình hình như vậy, Tang Hứa và Trình Tiến liếc nhau, trong lòng đều đã hiểu phần nào kết quả của cuộc gặp.
“Xin lỗi Giang phu nhân, cuối năm bận rộn quá, chỉ có thể tranh thủ gặp cô ở đây một lát.” Hạ Diên lựa lời nói, “Giang tiên sinh đã có dặn dò, chuyện này vốn không khó, chỉ là phía ngân hàng chúng tôi vừa điều chỉnh quy trình từ hai tháng trước, thủ tục vay vốn giờ khá phiền phức… Thế này đi, cô cứ đưa hồ sơ cho tôi, tôi sẽ giúp cô nộp lên. Có tin gì sẽ báo ngay.”
Tang Hứa lặng lẽ lắng nghe, sau khi ngừng một chút, cô mỉm cười nói: “Kẹt giữa hai vị ‘Giang tiên sinh’, chắc cũng khó xử lắm nhỉ?”
Hạ Diên nhìn cô hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể cười bất đắc dĩ: “Giang phu nhân hiểu được như vậy là tốt rồi. Không phải tôi không muốn giúp, mà thực sự rất khó xoay xở.”
“Vậy tôi không làm phiền nữa.”
Tang Hứa không nấn ná thêm, ra hiệu cho Trình Tiến rồi cùng đứng dậy rời đi.
Vừa đến cửa nhà hàng, sau lưng chợt có người gọi: “Giang phu nhân!”
Tang Hứa quay lại, thấy một cô gái trẻ trung, xinh xắn dịu dàng tiến đến, nụ cười tươi tắn: “Chào cô, tôi tên là Mạnh Hỉ Duyệt.”
“Chào cô Mạnh.” Tang Hứa mỉm cười đáp lại, sau đó mới hỏi, “Chúng ta quen nhau sao?”
“Chắc cô không nhớ tôi đâu, nhưng tôi biết cô từ lâu rồi. Chúng ta học chung cấp ba mà, cùng khóa đó!”
Tang Hứa khẽ gật đầu: “Xin lỗi, tôi không có nhiều ấn tượng lắm.”
Mạnh Hỉ Duyệt khoát tay cười nhẹ: “Không sao đâu. Tôi biết dạo này gia đình cô gặp nhiều chuyện, chắc cô lo lắng lắm?”
Tang Hứa mỉm cười nhạt: “Cảm ơn cô quan tâm.”
“Chuyện làm ăn tôi không hiểu rõ, nhưng vừa rồi thấy cô ngồi một mình lâu như vậy, tôi nghĩ chắc cô cần giúp đỡ.” Mạnh Hỉ Duyệt nói, “Vài hôm nữa bọn tôi có một buổi tụ họp, trong nhóm có nhiều người trong giới, nếu cô rảnh thì đến chơi nhé, biết đâu có cơ hội.”
Tang Hứa nghe xong, nhất thời không đáp.
Trình Tiến cũng có phần sững sờ.
Sự chủ động và thiện ý bất ngờ thế này, trong hoàn cảnh hiện tại của Tang Hứa và Tống thị, quả thật hơi khác thường.
Mạnh Hỉ Duyệt lại nói: “Thật đấy, cô đừng nghi ngờ tôi. Buổi tụ họp do Phó Gia Lễ tổ chức, cô nghĩ xem, sẽ có những ai đến, nhỡ đâu…”
Tang Hứa khẽ hỏi lại: “Do Phó tiên sinh tổ chức?”
“Đúng rồi đúng rồi, tổ chức ở vùng núi, cưỡi ngựa, săn bắn, sẽ vui lắm đó.”
Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!! Tang Hứa từ tốn gật đầu: “Cảm ơn cô, tôi nhất định sẽ đến.”
Mạnh Hỉ Duyệt cười rạng rỡ: “Ừm ừm, giúp được cô là tôi vui rồi.”
Hai người nhanh chóng trao đổi liên lạc.
Sau khi Tang Hứa rời đi, Mạnh Hỉ Duyệt quay lại phòng riêng, giơ tay ra hiệu “OK” với người trong phòng: “Xong rồi, cô ấy nói chắc chắn sẽ đến.”
Ra khỏi nhà hàng, Trình Tiến thấy Tang Hứa vẫn im lặng suốt, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: “Cô không định thật sự tham gia buổi tụ họp đó đấy chứ?”
Tang Hứa đáp: “Không nghe thấy à? Là Phó Gia Lễ đứng ra tổ chức.”
Những ngày này cô bị từ chối hết lần này đến lần khác, hôm nay nhờ có Giang Bắc Hằng làm cầu nối, cứ tưởng đã thấy tia hy vọng, nào ngờ vẫn thất bại. Trình Tiến như nghẹn đến phát bực, lúc này chẳng nén được mà buột miệng: “Là Phó Gia Lễ thì sao? Cho dù cả đám người giàu có nổi tiếng nhất thành phố đều có mặt, cô đi thì sao chứ? Chẳng phải chỉ để người ta đem ra làm trò cười thôi sao?”
Cơn giận dâng trào, anh ta nhận ra mình mất kiểm soát, liền vò đầu quay mặt đi: “Xin lỗi… Thật ra ý tôi là, cô không thấy cô Mạnh đó xuất hiện hơi kỳ lạ sao? Cô quên mất mình đang rối ren chuyện gì rồi à? Lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao?”
“Tôi biết mà.” Tang Hứa bình thản nhìn về phía trước, im lặng một lúc rồi bất chợt khẽ cười, “Chính vì kỳ lạ… nên mới thú vị.”
…
Chiều thứ sáu, vùng ngoại ô lạnh lẽo vắng lặng của Hoài thị bỗng náo nhiệt chưa từng có. Trên đỉnh Tùng Sơn, Vân Lục Sơn Trang tấp nập xe sang, tiếng động cơ ầm ầm, người đến kẻ đi không ngớt.
Vì buổi tụ họp do Phó Gia Lễ tổ chức nên phần lớn người tham gia là thế hệ thứ hai, thứ ba trong giới tài phiệt. Hiếm hoi có dịp tụ họp ngoài vùng núi, không khí mát lạnh dễ chịu khiến mọi người vừa vui vẻ vừa hào hứng.
Tang Hứa đến nơi thì trời đã tối.
Nhiều phòng trong sơn trang đã sáng đèn, đại sảnh vẫn đông đúc náo nhiệt, người thì chơi bi-a, người đánh poker, cũng có người ngồi bên lò sưởi uống rượu chuyện trò.
Tang Hứa vừa bước vào sảnh, Phó Gia Lễ từ trên lầu đi xuống, thoáng ngạc nhiên khi thấy cô, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười điềm đạm: “Giang phu nhân, cô đến muộn rồi đấy.”
Tang Hứa mặc áo khoác dạ trắng ngà kiểu cổ điển, dáng áo rộng phóng khoáng, khí chất toát ra mạnh mẽ. Gương mặt với đường nét sắc sảo tuyệt đẹp khiến cô vừa xuất hiện đã thu hút phần lớn ánh nhìn trong sảnh.
Cô mỉm cười tự nhiên: “Nghe nói Phó tiên sinh tìm được chỗ tốt, tôi không thể không đến góp vui.”
Hai người trò chuyện xã giao đôi câu, Phó Gia Lễ liền bảo quản gia sắp xếp phòng nghỉ, đích thân đưa cô lên lầu.
Tang Hứa theo sau quản gia, vừa đến chiếu nghỉ tầng hai, bất ngờ thấy ông ta nghiêng người nhường lối, đồng thời khẽ chào: “Yến tiên sinh, Nguyễn tiểu thư.”
Tang Hứa ngẩng đầu, liền thấy hai người đang đi tới từ phía đối diện.
Tuy là ban đêm, nhưng Nguyễn Thanh vẫn rực rỡ tươi tắn, đang nghiêng đầu nói chuyện với Yến Thời Dư.
Yến Thời Dư cúi đầu lắng nghe, cảm nhận phía trước có người liền ngẩng mắt – ánh nhìn sâu lặng, không gợn sóng.
Căn phòng tràn ngập ánh sáng rực rỡ, nhưng vẫn không thể soi tỏ được đôi mắt u tối ấy.
Nguyễn Thanh nhìn theo ánh mắt anh, thấy Tang Hứa thì rõ ràng sửng sốt, nhưng vẫn chào hỏi: “Giang phu nhân, cô cũng đến à?”
“Nguyễn tiểu thư cứ gọi tôi là Tang Hứa là được.” Cô mỉm cười đáp lời, sau đó mới nhìn sang Yến Thời Dư, “Yến tiên sinh.”
Giang Bắc Hằng đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Ba biết dạo gần đây con đang chạy đôn chạy đáo khắp các ngân hàng. Ba đã nhờ người giúp con hẹn rồi, tối nay đi gặp một chuyến, cần bao nhiêu vốn thì cứ nói với người ta.”
“Cảm ơn ba.” Tang Hứa nhận lấy danh thiếp, mỉm cười cảm kích.
Giang Bắc Hằng còn định nhân cơ hội nhắc đến chuyện của Giang Mục Trầm, nhưng chỉ cần nghe thấy cái tên ấy, Tang Hứa lại lập tức nghĩ đến tấm ảnh siêu âm của Thi Nghiên.
Nhưng cô cũng không tiện nói gì với Giang Bắc Hằng, chỉ ứng phó vài câu rồi viện cớ có việc, rời đi sớm.
protected text
Tới chiều tối, cô cùng Trình Tiến đến nhà hàng đã hẹn.
Hai người ngồi đợi bên bàn ăn gần sảnh gần một tiếng đồng hồ, mới thấy ông Hạ Diên – người đã hẹn – từ một phòng riêng bước ra.
Thấy tình hình như vậy, Tang Hứa và Trình Tiến liếc nhau, trong lòng đều đã hiểu phần nào kết quả của cuộc gặp.
“Xin lỗi Giang phu nhân, cuối năm bận rộn quá, chỉ có thể tranh thủ gặp cô ở đây một lát.” Hạ Diên lựa lời nói, “Giang tiên sinh đã có dặn dò, chuyện này vốn không khó, chỉ là phía ngân hàng chúng tôi vừa điều chỉnh quy trình từ hai tháng trước, thủ tục vay vốn giờ khá phiền phức… Thế này đi, cô cứ đưa hồ sơ cho tôi, tôi sẽ giúp cô nộp lên. Có tin gì sẽ báo ngay.”
Tang Hứa lặng lẽ lắng nghe, sau khi ngừng một chút, cô mỉm cười nói: “Kẹt giữa hai vị ‘Giang tiên sinh’, chắc cũng khó xử lắm nhỉ?”
Hạ Diên nhìn cô hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể cười bất đắc dĩ: “Giang phu nhân hiểu được như vậy là tốt rồi. Không phải tôi không muốn giúp, mà thực sự rất khó xoay xở.”
“Vậy tôi không làm phiền nữa.”
Tang Hứa không nấn ná thêm, ra hiệu cho Trình Tiến rồi cùng đứng dậy rời đi.
Vừa đến cửa nhà hàng, sau lưng chợt có người gọi: “Giang phu nhân!”
Tang Hứa quay lại, thấy một cô gái trẻ trung, xinh xắn dịu dàng tiến đến, nụ cười tươi tắn: “Chào cô, tôi tên là Mạnh Hỉ Duyệt.”
“Chào cô Mạnh.” Tang Hứa mỉm cười đáp lại, sau đó mới hỏi, “Chúng ta quen nhau sao?”
“Chắc cô không nhớ tôi đâu, nhưng tôi biết cô từ lâu rồi. Chúng ta học chung cấp ba mà, cùng khóa đó!”
Tang Hứa khẽ gật đầu: “Xin lỗi, tôi không có nhiều ấn tượng lắm.”
Mạnh Hỉ Duyệt khoát tay cười nhẹ: “Không sao đâu. Tôi biết dạo này gia đình cô gặp nhiều chuyện, chắc cô lo lắng lắm?”
Tang Hứa mỉm cười nhạt: “Cảm ơn cô quan tâm.”
“Chuyện làm ăn tôi không hiểu rõ, nhưng vừa rồi thấy cô ngồi một mình lâu như vậy, tôi nghĩ chắc cô cần giúp đỡ.” Mạnh Hỉ Duyệt nói, “Vài hôm nữa bọn tôi có một buổi tụ họp, trong nhóm có nhiều người trong giới, nếu cô rảnh thì đến chơi nhé, biết đâu có cơ hội.”
Tang Hứa nghe xong, nhất thời không đáp.
Trình Tiến cũng có phần sững sờ.
Sự chủ động và thiện ý bất ngờ thế này, trong hoàn cảnh hiện tại của Tang Hứa và Tống thị, quả thật hơi khác thường.
Mạnh Hỉ Duyệt lại nói: “Thật đấy, cô đừng nghi ngờ tôi. Buổi tụ họp do Phó Gia Lễ tổ chức, cô nghĩ xem, sẽ có những ai đến, nhỡ đâu…”
Tang Hứa khẽ hỏi lại: “Do Phó tiên sinh tổ chức?”
“Đúng rồi đúng rồi, tổ chức ở vùng núi, cưỡi ngựa, săn bắn, sẽ vui lắm đó.”
Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!! Tang Hứa từ tốn gật đầu: “Cảm ơn cô, tôi nhất định sẽ đến.”
Mạnh Hỉ Duyệt cười rạng rỡ: “Ừm ừm, giúp được cô là tôi vui rồi.”
Hai người nhanh chóng trao đổi liên lạc.
Sau khi Tang Hứa rời đi, Mạnh Hỉ Duyệt quay lại phòng riêng, giơ tay ra hiệu “OK” với người trong phòng: “Xong rồi, cô ấy nói chắc chắn sẽ đến.”
Ra khỏi nhà hàng, Trình Tiến thấy Tang Hứa vẫn im lặng suốt, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: “Cô không định thật sự tham gia buổi tụ họp đó đấy chứ?”
Tang Hứa đáp: “Không nghe thấy à? Là Phó Gia Lễ đứng ra tổ chức.”
Những ngày này cô bị từ chối hết lần này đến lần khác, hôm nay nhờ có Giang Bắc Hằng làm cầu nối, cứ tưởng đã thấy tia hy vọng, nào ngờ vẫn thất bại. Trình Tiến như nghẹn đến phát bực, lúc này chẳng nén được mà buột miệng: “Là Phó Gia Lễ thì sao? Cho dù cả đám người giàu có nổi tiếng nhất thành phố đều có mặt, cô đi thì sao chứ? Chẳng phải chỉ để người ta đem ra làm trò cười thôi sao?”
Cơn giận dâng trào, anh ta nhận ra mình mất kiểm soát, liền vò đầu quay mặt đi: “Xin lỗi… Thật ra ý tôi là, cô không thấy cô Mạnh đó xuất hiện hơi kỳ lạ sao? Cô quên mất mình đang rối ren chuyện gì rồi à? Lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao?”
“Tôi biết mà.” Tang Hứa bình thản nhìn về phía trước, im lặng một lúc rồi bất chợt khẽ cười, “Chính vì kỳ lạ… nên mới thú vị.”
…
Chiều thứ sáu, vùng ngoại ô lạnh lẽo vắng lặng của Hoài thị bỗng náo nhiệt chưa từng có. Trên đỉnh Tùng Sơn, Vân Lục Sơn Trang tấp nập xe sang, tiếng động cơ ầm ầm, người đến kẻ đi không ngớt.
Vì buổi tụ họp do Phó Gia Lễ tổ chức nên phần lớn người tham gia là thế hệ thứ hai, thứ ba trong giới tài phiệt. Hiếm hoi có dịp tụ họp ngoài vùng núi, không khí mát lạnh dễ chịu khiến mọi người vừa vui vẻ vừa hào hứng.
Tang Hứa đến nơi thì trời đã tối.
Nhiều phòng trong sơn trang đã sáng đèn, đại sảnh vẫn đông đúc náo nhiệt, người thì chơi bi-a, người đánh poker, cũng có người ngồi bên lò sưởi uống rượu chuyện trò.
Tang Hứa vừa bước vào sảnh, Phó Gia Lễ từ trên lầu đi xuống, thoáng ngạc nhiên khi thấy cô, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười điềm đạm: “Giang phu nhân, cô đến muộn rồi đấy.”
Tang Hứa mặc áo khoác dạ trắng ngà kiểu cổ điển, dáng áo rộng phóng khoáng, khí chất toát ra mạnh mẽ. Gương mặt với đường nét sắc sảo tuyệt đẹp khiến cô vừa xuất hiện đã thu hút phần lớn ánh nhìn trong sảnh.
Cô mỉm cười tự nhiên: “Nghe nói Phó tiên sinh tìm được chỗ tốt, tôi không thể không đến góp vui.”
Hai người trò chuyện xã giao đôi câu, Phó Gia Lễ liền bảo quản gia sắp xếp phòng nghỉ, đích thân đưa cô lên lầu.
Tang Hứa theo sau quản gia, vừa đến chiếu nghỉ tầng hai, bất ngờ thấy ông ta nghiêng người nhường lối, đồng thời khẽ chào: “Yến tiên sinh, Nguyễn tiểu thư.”
Tang Hứa ngẩng đầu, liền thấy hai người đang đi tới từ phía đối diện.
Tuy là ban đêm, nhưng Nguyễn Thanh vẫn rực rỡ tươi tắn, đang nghiêng đầu nói chuyện với Yến Thời Dư.
Yến Thời Dư cúi đầu lắng nghe, cảm nhận phía trước có người liền ngẩng mắt – ánh nhìn sâu lặng, không gợn sóng.
Căn phòng tràn ngập ánh sáng rực rỡ, nhưng vẫn không thể soi tỏ được đôi mắt u tối ấy.
Nguyễn Thanh nhìn theo ánh mắt anh, thấy Tang Hứa thì rõ ràng sửng sốt, nhưng vẫn chào hỏi: “Giang phu nhân, cô cũng đến à?”
“Nguyễn tiểu thư cứ gọi tôi là Tang Hứa là được.” Cô mỉm cười đáp lời, sau đó mới nhìn sang Yến Thời Dư, “Yến tiên sinh.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









