Yến Thời Dư dường như không ngờ cô lại phản ứng như vậy.

Tang Hứa cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn dọc theo khóe môi anh, cằm anh, rồi tới yết hầu sâu trong cổ áo.

Khoảnh khắc ấy, cô như trở thành người chủ động hoàn toàn.

Người đàn ông đã nỗ lực kìm chế suốt cuộc mây mưa cuối cùng cũng bắt đầu có dấu hiệu mất kiểm soát.

Một vài thứ, vốn dĩ không thể chỉ nhẫn nhịn mà vượt qua được.

Đặc biệt là khi cô lại chủ động như thế.

Tang Hứa dễ dàng nhận ra sự thay đổi nơi anh.

Rõ ràng hơn hẳn so với trước đó.

Ngay khoảnh khắc cảm nhận được, cô không kìm được, nhẹ nhàng cắn vào cổ anh một cái.

Từ yết hầu anh phát ra một tiếng rên khe khẽ, trầm đục.

Sau đó, anh siết chặt eo cô.

Nhưng Tang Hứa vẫn không hề ngưng lại.

Chốc lát sau, cô nghe thấy anh khẽ hỏi:

“Có cần tắt đèn không?”

Tang Hứa hơi ngập ngừng, rồi ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt họ giao nhau, trong đáy mắt anh là những đợt sóng ngầm cuộn trào đầy ẩn nhẫn.

Nhưng Tang Hứa chỉ lắc đầu.

“Sợ tối.”

Chỉ hai chữ đơn giản, rồi cô lại chui vào lòng anh.

Tang Hứa tưởng rằng, lần này mình sẽ hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

Thế nhưng cô không ngờ rằng, dù đã đến mức này, người đàn ông vẫn giữ được sự kiềm chế lạ thường.

Anh ôm chặt cô trong lòng, biến mọi mãnh liệt ban đầu thành dịu dàng và chậm rãi.

Chưa từng có lần nào giữa họ lại như thế.

Bởi trước đây, mỗi lần bên nhau, anh luôn là người chiếm lĩnh tất cả, còn cô chỉ biết theo anh mà trôi dạt.

Ngay cả lúc này, rõ ràng là cô ở trên, nhưng vẫn chỉ có thể thuận theo anh dẫn dắt.

Trong sự chậm rãi đến kỳ lạ ấy, đêm cũng trở nên mềm mại và kéo dài vô tận…



“Cô Tang? Cô Tang!”

Trong phòng họp, Tang Hứa giật mình hoàn hồn, quay lại nhìn người đang họp cùng – quản lý kho vận.

“Xin lỗi.” Cô hơi ngượng ngùng, thu lại mớ suy nghĩ đã bay tận trời xanh. “Chúng ta đang nói đến đâu rồi?”

“Về hợp tác với công ty vật liệu xây dựng.” Người kia đáp, “Tháng sau kho vận sẽ khá bận, đây là bản kế hoạch liên quan, cô xem giúp có vấn đề gì không.”

Tang Hứa nhận lấy tập tài liệu, cúi đầu chăm chú xem hết, sau đó cùng thảo luận thêm vài điểm chi tiết với anh ta rồi mới ký tên.

Người quản lý thu lại tài liệu, rồi lại quan tâm hỏi: “Tôi thấy tinh thần cô vẫn chưa được tốt lắm. Nếu chưa hồi phục, thực ra cũng không cần vội quay lại làm việc đâu. Trải qua chuyện lớn như vậy, nghỉ ngơi thêm vài ngày là hoàn toàn hợp lý.”

“Không sao đâu, tôi ổn mà.” Tang Hứa mỉm cười với anh. “Cảm ơn anh đã quan tâm.”

Tiễn người rời đi, đầu óc Tang Hứa lại không kìm được quay về đêm qua.

Rõ ràng hôm qua anh đã rất dịu dàng, vậy mà cuối cùng cô vẫn hoàn toàn không thể chống đỡ nổi.

Thậm chí đến lúc cuối, suýt nữa cô còn mất đi ý thức…

Ngay cả việc anh giúp cô lau sạch cơ thể lúc sau, cô cũng không hề biết.

Sáng nay anh rời đi lúc nào, cô cũng chẳng rõ.

Càng không có cơ hội tìm hiểu “bí mật dưới lớp áo” của anh.

Tang Hứa lại ngồi lặng đi hồi lâu. Mãi đến khi nhận ra bản thân đã quá chìm đắm vào chuyện ấy, cô mới giật mình tỉnh lại, bước vào nhà vệ sinh, rửa mặt bằng nước lạnh để ép mình quay lại với công việc.

Một khi đã bắt tay vào làm việc thì cô lại miệt mài đến tận tối muộn.

Mãi đến lúc vô tình ngẩng đầu, phát hiện bầu trời ngoài kia đã tối đen, Tang Hứa mới vội vàng thu dọn bàn làm việc để chuẩn bị tan ca.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Thế nhưng, vừa ngồi vào xe, cô lập tức nhận ra chiếc xe đỗ không xa bên cạnh mình bỗng nhiên nổ máy.

Tang Hứa ngồi yên trong xe một lúc.

Chiếc xe kia sau khi nổ máy, cũng chưa rời đi.

protected text

Tang Hứa lái xe đến khu vực sầm uất, len lỏi giữa dòng xe một cách nhanh chóng.

Nhưng chiếc xe kia vẫn kiên trì bám sát.

Đang lúc Tang Hứa suy nghĩ làm cách nào để cắt đuôi thì điện thoại bất ngờ đổ chuông.

Nhìn thấy tên Yến Thời Dư hiện trên màn hình, cô nhanh chóng bắt máy.

Chưa kịp nói gì, giọng Yến Thời Dư đã vang lên trước:

“Đừng lái nhanh quá.”

Tang Hứa sững lại, rồi nhìn qua gương chiếu hậu về phía chiếc xe kia. Cô lập tức hiểu ra:

“Chiếc xe đang theo em là do anh sắp xếp à?”

Yến Thời Dư khẽ đáp: “Ừ.”

“Anh làm em giật mình đấy!” Tang Hứa thở hắt một hơi dài, “Ít ra cũng báo trước một tiếng chứ.”

Yến Thời Dư im lặng vài giây rồi nói: “Không kịp.”

Tang Hứa hừ nhẹ một tiếng, dừng một chút rồi hỏi: “Anh tan làm chưa?”

“Vẫn đang ở bên ngoài.”

“Ồ.” Cô đáp khẽ, rồi lại hỏi, “Tối nay anh về bên nào?”

Yến Thời Dư lại trầm mặc mấy giây, rồi nói: “Tối nay sẽ về trễ, em cứ về ngủ trước đi.”

Ý là anh sẽ về Vịnh Ngự Cảnh.

Tang Hứa khẽ “ừ” một tiếng, rồi cúp máy.



Cùng lúc đó, trong một phòng bao tại Vọng Sơn, Đoạn Tư Ngụy ngậm điếu thuốc, tựa lưng vào ghế, ánh mắt có phần phức tạp khi nhìn Yến Thời Dư vừa dứt điện thoại.

Yến Thời Dư hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của anh ta, sau khi cúp máy thì chỉ tập trung ăn thêm mấy miếng.

Đoạn Tư Ngụy cuối cùng cũng không nhịn được, khẽ hắng giọng rồi hỏi: “Cậu nghiêm túc với cô ấy thật à?”

Yến Thời Dư chỉ khẽ liếc anh ta một cái.

Đoạn Tư Ngụy hừ một tiếng, không tiếp tục xoáy vào chuyện đó, chuyển chủ đề: “Bên Tần gia, ngoại trừ vợ chồng Tần Kiện và đứa con vô dụng của họ, còn lại đều là người già yếu phụ nữ trẻ em, cũng không đáng ngại. Nhưng khi điều tra thêm các chuyện khác của Tần Chiêu Văn thì đụng phải người của Giang Mục Trầm.”

Yến Thời Dư lạnh nhạt đáp: “Ừ.”

“Vậy là Giang Mục Trầm thật sự muốn làm lại từ đầu à?” Đoạn Tư Ngụy nói, “Tống Vũ Đình vừa chết, anh ta liền giác ngộ luôn à?”

Dù trước đây, sau vụ Giang Mục Trầm cứu Tang Hứa, anh ta từng cố ý nói vài câu châm chọc Yến Thời Dư, nhưng khi đó chỉ là đùa giỡn.

Trong suy nghĩ của Đoạn Tư Ngụy, việc Giang Mục Trầm cứu Tang Hứa chỉ là tình cờ.

Nhưng giờ đây, Giang Mục Trầm lại đang âm thầm điều tra Tần gia, giống như muốn tận diệt nhà họ Tần.

Chuyện này thật sự rất vi diệu.

Nếu không phải vì Tang Hứa, thì còn có thể vì ai? Nhưng nếu thật sự là vì Tang Hứa…

Đoạn Tư Ngụy nhìn người đàn ông trước mặt mình.

Vậy thì đúng là oan nghiệt.

“Hiện tại hắn ta làm gì không quan trọng.” Yến Thời Dư nói, “Cậu cứ làm việc của mình đi.”

“Sao lại không quan trọng?” Đoạn Tư Ngụy phản bác, “Hắn biết rõ là tôi đang âm thầm giúp Tang Hứa, vậy mà chẳng nói gì, cậu nghĩ là do hắn mềm lòng hay ngu ngốc? Tôi cá là hắn đã điều tra tôi sạch sẽ từ đầu tới chân rồi! Chỉ là tôi làm việc quá kín kẽ, hắn không túm được bằng chứng gì thôi—”

“Vậy chẳng phải là được rồi sao?” Yến Thời Dư đáp.

Đoạn Tư Ngụy bực bội nghiến răng: “Yến Thời Dư, cậu có chút ý thức nguy cơ nào không? Cứ tiếp tục liều lĩnh như thế này, sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ, đến lúc đó hậu quả thế nào, cậu nghĩ tới chưa? Cậu định vì một người phụ nữ mà bất chấp tất cả sao? Tôi thật sự không hiểu nổi, ngoài việc là vợ cũ của Giang Mục Trầm, Tang Hứa có gì đặc biệt mà cậu phải làm đến mức này?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện