Lâu Hoài không nhận được bất kỳ lời phản hồi nào từ phía Ứng Đề.

Sau khi anh thốt ra những lời cầu xin đó, Ứng Đề chỉ lạnh lùng gạt tay anh ra, sau đó không thèm ngoảnh đầu lại, quẹt thẻ vào cổng tòa nhà và biến mất sau cánh cửa.

Lâu Hoài đứng trước tòa nhà rất lâu.

Gió đêm lạnh lẽo, đứng lâu rồi, cái lạnh buốt lan tỏa từ lòng bàn chân lên khắp cơ thể nhanh chóng xâm chiếm lấy anh. Nhưng sự lạnh lẽo mà cơ thể cảm nhận được, so với bóng lưng lạnh lùng rời đi không chút do dự của Ứng Đề lúc nãy, dường như lại trở nên vô cùng nhỏ bé.

Anh quay người rời khỏi tòa nhà số 21, đi bộ ra phía ngoài khu chung cư.

Dư Minh đã sắp xếp người đỗ xe chờ sẵn ở cửa từ trước. Lên xe, Lâu Hoài dựa vào lưng ghế, đôi môi mím chặt, ánh mắt lạnh lẽo.

Dư Minh ngồi ở ghế lái, qua gương chiếu hậu nhìn sếp của mình, một câu cũng không dám hỏi, chỉ lẳng lặng lái xe quay về Vọng Kinh Tân Cảnh.

Kể từ lần trước ngửa bài với ông cụ rồi dọn ra khỏi nhà cũ họ Lâu, Lâu Hoài lại chuyển về sống ở Vọng Kinh Tân Cảnh.

Đợi đến khi xe chạy vào Vọng Kinh Tân Cảnh, đỗ trong hầm gửi xe, Lâu Hoài vẫn chưa có ý định xuống xe. Dư Minh không dám hỏi, chỉ có thể im lặng đợi cùng. Khoảng năm phút sau, Lâu Hoài như sực tỉnh, nói: “Cậu về trước đi.”

Dư Minh nói: “Hôm nay anh uống không ít rượu, để tôi đưa anh lên nhà?”

“Không cần.”

Dư Minh xuống xe rời đi, nhưng rốt cuộc vẫn không yên tâm, ngoái đầu lại nhìn mấy lần.

Nhưng sếp đã ra lệnh, lúc này nếu anh ta còn lề mề ở lại thì rất dễ khiến sếp phản cảm.

Anh ta nghĩ, mặc dù Lâu Hoài hành sự có phần ngông cuồng, nhưng ý thức pháp luật cơ bản vẫn có, chắc sẽ không làm ra chuyện gì vi phạm quy định, chuyện lái xe sau khi uống rượu có lẽ là do anh ta lo xa quá rồi.

Dư Minh rời đi.

Lâu Hoài ngồi trên xe thêm mười phút nữa mới xuống xe. Lúc đi thang máy lên lầu, anh gọi điện cho Chu Tự.

Sau khi Chu Tự và Lâu Như Nguyện ở bên nhau, anh ta cũng mua một căn hộ ở Vọng Kinh Tân Cảnh, cách căn hộ của Lâu Hoài hai tòa nhà.

Điện thoại reo vài tiếng Chu Tự mới bắt máy, vừa mở miệng đã là giọng trêu chọc: “Sao muộn thế này còn gọi điện cho tôi, không biết cuộc sống ban đêm rất quý giá sao?”

Lâu Hoài cũng không nói nhảm: “Làm sao cậu tán đổ được chị tôi thế?”

“Ờ, lúc đó là dựa vào năng lực.”

“Nói tiếng người đi.”

Chu Tự: “… Dựa vào việc tôi ‘kích thước lớn, kỹ năng tốt’?”

Lời này vừa dứt, đầu dây bên kia truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó là lời tố cáo của Chu Tự: “Lâu Như Nguyện, chẳng lẽ không phải sao?”

Lâu Như Nguyện nói: “Tránh ra, cút sang một bên đi.”

Sau đó, đầu dây bên kia truyền đến những âm thanh không dành cho trẻ nhỏ.

Lâu Hoài rất rõ tiếp theo họ sẽ xảy ra chuyện gì, cũng chính vì quá rõ ràng nên lòng anh không khỏi càng thêm thắt lại.

Nếu không phải anh tự làm tự chịu, có lẽ lúc này anh và Ứng Đề cũng đang mặn nồng, ngọt ngào như thế, chứ không phải trong một đêm đen tĩnh mịch lạnh lẽo như thế này, anh lại thông qua điện thoại nghe người khác âu yếm, ân ái.

Lâu Hoài về đến nhà, bật đèn lên.

Nhìn căn nhà rộng lớn, chẳng còn chút ấm áp náo nhiệt nào như trước, chỉ còn lại sự lạnh lẽo, với tâm trạng vốn đã nặng nề của anh lúc này chắc chắn là tuyết rơi thêm sương (đã khổ càng khổ hơn).

Anh ngồi ở phòng khách, châm một điếu thuốc, thong thả hút.

Trong làn khói vây quanh, sẽ không còn ai ôm anh từ phía sau, giật lấy điếu thuốc trên tay anh, bảo anh rằng nửa đêm hút thuốc không tốt, rồi vùi má vào hõm cổ anh, nũng nịu bảo anh về phòng ngủ với cô ấy mới là việc chính, chứ không phải ở đây lãng phí thời gian quý báu để hút thuốc hủy hoại thân thể.

Không còn người đó nữa.

Anh cũng bắt đầu chán ghét căn phòng ngủ rộng rãi mà trống rỗng kia, cũng như chiếc giường mỗi lần ngủ đều khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Lâu Hoài ngồi thẫn thờ ở phòng khách suốt một đêm.

Sáng hôm sau, sau khi vệ sinh cá nhân xong, anh lái xe ra ngoài. Thời gian sáng sớm, lại là cuối tuần, xe cộ trên đường không nhiều như ngày làm việc. Anh lái khoảng nửa tiếng, cuối cùng dừng xe ở gần một quán an nhẹ Sa Huyện.

Dãy phố này có không ít cửa hàng ăn uống, vì nằm trên phố sầm uất nên mỗi ngày đều có lượng người qua lại rất lớn, thế nên quán xá phong cách nào cũng có.

Vài quán chuyên bán điểm tâm sáng đã lần lượt mở cửa kinh doanh, còn những quán thích hợp tiêu dùng ban đêm thì đều cửa đóng then cài.

Lâu Hoài không nhìn các quán khác, anh chỉ ngồi trong xe, nhìn chằm chằm vào quán ăn nhẹ Sa Huyện cách đó không xa.

Việc kinh doanh trong quán khá tốt, mặc dù bây giờ chưa đến bảy giờ nhưng trong quán đã có mấy bàn khách đang dùng bữa sáng.

Trong quán chỉ có một nhân viên trẻ tuổi đang bận rộn, Lâu Hoài nhìn điện thoại, tiếp tục ngồi trong xe đợi.

Trong lúc đó, anh dứt khoát cầm iPad lên làm việc để giết thời gian chờ đợi. Đợi mãi đến tám giờ rưỡi, bóng dáng mà anh chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.

Lâu Hoài nhìn vào trong quán thêm một lúc, hồi lâu sau mới mở cửa xe đi xuống, tiến về phía quán ăn nhẹ Sa Huyện đó.

Lý Khai Giác thường đến quán vào khoảng tám giờ rưỡi, bảy ngày một tuần, bà chỉ đến vào ngày thường, còn cuối tuần thì nghỉ ngơi ở nhà.

Đây là yêu cầu của Ứng Đề.

Chỉ là hôm nay hai cô con gái đều ra ngoài tham gia hoạt động, bà ở nhà một mình cũng không có việc gì làm, ăn sáng xong thấy hai con gái xuất phát, bà cũng ra khỏi cửa.

Bà đến quán, Tiểu Thái làm ca sáng có chút ngạc nhiên, hỏi bà sao lại tới đây.

Lý Khai Giác nói: “Hôm nay nhà không có ai, dì qua xem thử.”

Trong lúc nói chuyện, cửa truyền đến tiếng chuông gió, có khách vào quán.

Tiểu Thái định ra đón khách, Lý Khai Giác nói: “Để dì, cháu cũng bận lâu rồi, ngồi nghỉ một lát đi.”

Lý Khai Giác quay người, đang định hỏi khách muốn dùng gì, nhưng khi bà ngẩng đầu nhìn rõ diện mạo người tới, lời định nói bỗng nghẹn lại.

Nhưng dù sao cũng là mở cửa làm ăn, bà phản ứng rất nhanh, lập tức cười nói: “Vị tiên sinh này, cậu muốn gọi món gì?”

Lâu Hoài gọi một bát sủi cảo dẹt và một phần mì trộn.

Lý Khai Giác bưng ra cho anh.

Món anh gọi là những món rất đặc trưng của Lâm Thành, anh nhớ có năm đi Lâm Thành tìm Ứng Đề, ăn chính là hai món này. Lúc đó Ứng Đề còn nhắc nhở anh rằng mì trộn là trộn với sốt đậu phộng, một khi đã trộn thì phải ăn ngay, nếu không sốt đậu phộng rất dễ làm mì bị dính bết lại.

Bây giờ Lâu Hoài ăn hai miếng mì, nhìn nước sốt dần trở nên khô khốc, trong lòng nghĩ đến chuyện sẽ không bao giờ có người đến nhắc nhở anh nữa.

Cả hai phần đồ ăn anh đều chỉ ăn một nửa. Lúc quét mã thanh toán, thấy Lý Khai Giác đang kiểm tra đồ ở quầy lễ tân, anh suy nghĩ một chút rồi vẫn không bước tới mà quay người rời đi.

Ngồi vào trong xe, anh hoàn toàn không biết tiếp theo mình nên làm gì. Một ngày cuối tuần khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, người khác đều lên kế hoạch đi chơi đâu đó để thư giãn tâm trạng, còn anh lại lái xe lòng vòng trên phố rất lâu, cuối cùng dứt khoát lái xe đến công ty tăng ca.

Mãi đến một giờ chiều, Lâu Hoài mới dừng công việc trên tay, đứng ở ban công châm một điếu thuốc. Hứng gió một lát, anh đang chuẩn bị xuống lầu ăn chút gì đó rồi quay lại tiếp tục tăng ca, đúng lúc này, điện thoại rung lên.

Anh tưởng là tin nhắn công việc nên lúc đầu không để ý, cho đến khi thấy đó là tin nhắn của chị gái Lâu Như Nguyện gửi tới, thầm nghĩ chắc chị anh lại gặp vấn đề về đầu tư ở đâu đó, muốn lấy vốn từ chỗ anh, bởi vì mấy năm qua mỗi lần Lâu Như Nguyện tìm anh cơ bản đều không rời khỏi chữ “tiền”.

Nhưng khi anh nhấn vào khung chat, nhìn thấy tấm hình Lâu Như Nguyện gửi tới, vẻ mặt vốn dĩ đang buồn chán bỗng chốc trở nên tập trung. Thậm chí không cần nhấn vào ảnh để phóng to, Lâu Hoài vẫn nhận ra Ứng Đề ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trong ảnh, cô cười vô cùng rạng rỡ, đặc biệt là dưới ánh nắng bao phủ, nụ cười của cô mang theo một vẻ thản nhiên, một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng và vô cùng vui vẻ, có thể thấy lúc này cô đang rất thoải mái.

Lâu Hoài nhìn chằm chằm bức ảnh đó một lúc, hồi lâu sau, anh dập tắt điếu thuốc trong tay, nhấn vào ảnh để phóng to.

Giây trước còn là ánh mắt chiêm ngưỡng, giây sau khi nhìn thấy người đàn ông đối diện đang đưa đồ cho Ứng Đề, đặc biệt là nụ cười của Ứng Đề là dành cho người đàn ông này, ánh mắt Lâu Hoài lập tức nheo lại.

Người đàn ông đó không phải ai khác, chính là Từ Sính.

Lần trước bị chụp được cảnh hai người cùng khung hình là nửa tháng trước, mới qua bao lâu đâu, Lâu Hoài lại thấy cảnh họ ở bên nhau, đặc biệt là trong tình huống Ứng Đề cười vui vẻ như vậy, Lâu Hoài có một cảm giác khủng hoảng không tên.

Anh biết hai năm nay có không ít người ngỏ ý với Ứng Đề, nhưng Ứng Đề không chấp nhận một ai, cô dồn toàn bộ tâm trí vào công việc, hoàn toàn không để bản thân có chỗ hở để phân tâm, thế nên lúc đó anh rất yên tâm, yên tâm xử lý việc của nhà họ Lâu. Nhưng bây giờ thì sao, Lâu Hoài cảm thấy anh không thể nhẹ nhõm như trước được nữa.

Anh vừa gọi điện cho Lâu Như Nguyện vừa quay lại văn phòng.

Điện thoại của Lâu Như Nguyện gọi hai lần đều không thông, Lâu Hoài dứt khoát gọi cho Chu Tự.

Đầu dây bên kia Chu Tự có vẻ không mấy tình nguyện: “Lại gọi cho tôi làm gì? Đêm qua cậu đã phá hỏng chuyện tốt của tôi rồi có biết không?”

Kể từ khi ở bên Lâu Như Nguyện, cái miệng của Chu Tự càng ngày càng không có cửa nẻo gì cả, Lâu Hoài không đôi co với anh ta, chỉ hỏi: “Cậu đang ở cùng Lâu Như Nguyện à?”

“Không có, nói đi cũng phải nói lại chẳng phải tại cậu sao, đêm qua tôi bị đuổi ra khỏi phòng ngủ rồi, sáng ra định tìm cô ấy thì người đã biến mất rồi.”

“Tôi gửi cho cậu một tấm ảnh, cậu xem thử đây là đâu.”

Một lát sau, Chu Tự bên kia hỏi: “Đây là đâu?”

Lâu Hoài nghe xong liền thấy đau đầu, nói: “Bạn gái cậu đi đâu mà cậu không biết à?”

“Hả? Lâu Như Nguyện ở đây? Sao cậu biết?”

“Chị ấy chụp ảnh gửi cho tôi.”

Chu Tự nhìn bức ảnh chỉ có thảm cỏ và cây cối, không khỏi bối rối: “Cậu chắc chắn chứ?”

Lâu Hoài nói: “Cậu gọi điện hỏi chị ấy xem.”

“Không hỏi, Như Nguyện đã đi ra ngoài mà không nói với tôi thì chắc chắn là có lý do của cô ấy, nếu tôi hỏi thì tám phần là cô ấy sẽ băm tôi ra làm trăm mảnh.”

“…”

Lâu Hoài cúp máy.

Dù sao Chu Tự cũng không trông cậy được rồi, Lâu Hoài tự mình dùng hình ảnh tìm kiếm trên mạng, mất khoảng chưa đầy ba phút, anh đã tìm ra địa điểm chụp cụ thể của bức ảnh này.

Lâu Hoài cài đặt định vị, vừa thắt dây an toàn thì điện thoại của Chu Tự gọi đến, anh ta nói: “Ái chà, tôi đã bảo sao cậu lại chăm chỉ hỏi tôi vợ tôi ở đâu thế, hóa ra là định đi tìm bạn gái cũ à.”

Chu Tự rốt cuộc vẫn không nhịn được mà gọi cho Lâu Như Nguyện, một là thực sự nhớ nhung, mặc dù cũng mới xa nhau có một đêm; mặt khác là Lâu Hoài cuối tuần lại gửi một tấm ảnh hỏi anh ta Lâu Như Nguyện ở đâu, thật sự rất kỳ quái.

Qua điện thoại mới biết, đây không phải là lo lắng cho chị gái mình, mà là có mưu đồ khác.

Chu Tự nói: “Cậu đang ở nhà sao? Tôi qua tìm cậu rồi chúng ta cùng đi, sẵn tiện tôi đi đón cô ấy luôn.”

Lâu Hoài không trả lời, chỉ đọc một địa chỉ rồi hỏi: “Có phải ở đây không?”

“Phải, họ đang ở khu nướng thịt ấy.”

Vừa dứt lời, đầu dây bên kia đã cúp máy.

Chu Tự: “???”

Đây là qua cầu rút ván sao? Anh ta gọi lại nhưng đầu dây bên kia báo bận.

Chu Tự đảo mắt một cái, sau đó cầm chìa khóa xe ra ngoài.

Sau khi bữa trưa kết thúc, nhóm Ứng Đề quay về trang trại nghỉ ngơi.

Lần này Quỹ đầu tư Tụ Hợp đặt khu nghỉ dưỡng là một căn biệt thự nhỏ ba tầng, lần này họ sẽ ở lại đây qua đêm, sáng mai mới kết thúc buổi teambuilding để quay về.

Lịch trình buổi chiều là leo núi.

Khoảng ba giờ rưỡi xuất phát, leo núi xong quay về vừa vặn là sáu giờ rưỡi, về đến nơi đúng lúc ăn tối, nghỉ ngơi một đêm, hôm sau khởi hành về.

Ứng Đề đã rất lâu rồi không leo núi.

Nhưng may mắn là cô luôn kiên trì tập gym, mặc dù leo vài bước là th* d*c nhưng vẫn có thể theo kịp tốc độ của cả đoàn.

Chu Nhiễm thì không được như vậy, leo chưa được mấy phút đã kêu oai oái nói mình không chịu nổi nữa rồi.

Để không làm ảnh hưởng đến tốc độ của đoàn, Ứng Đề tụt lại phía sau cùng cô ấy từ từ leo.

Chu Nhiễm nói: “Cái này cũng mệt quá rồi. Đang yên đang lành đi đánh golf, cưỡi ngựa, không thì chơi bắn súng cũng được mà, đi leo núi làm cái gì không biết.”

Ứng Đề nói: “Để cậu được thiên nhiên bồi dưỡng tâm hồn một chút.”

“Đừng bồi dưỡng nữa, tớ thực sự không chịu nổi đâu.”

Chu Nhiễm không kiên trì được bao lâu đã buông xuôi, nói: “Không được, không được, tớ không leo nữa đâu, tớ phải về nằm ườn ra nghỉ ngơi đây.”

Ứng Đề nhìn đoàn người phía trước càng đi càng xa, nói: “Cậu chắc chứ?”

“Đúng đúng đúng, không leo nữa, cứ leo là gót chân tớ lại đau.”

Họ mới chỉ vừa mới leo được một đoạn ngắn, Ứng Đề nghĩ một chút rồi nói: “Nếu cậu thực sự không leo được thì tớ đưa cậu về, sau đó tớ sẽ leo lên lại.”

Ngọn núi ở đây đã được quy hoạch xây dựng, đường núi đều là những bậc đá được xếp lên, hơn nữa định kỳ có người đến dọn dẹp, thế nên rất an toàn.

Chu Nhiễm xua tay, nói: “Cậu đi đi, tớ tự về được, cũng không xa.”

Ứng Đề không yên tâm, nói: “Tớ đưa cậu đến chân núi rồi tớ tự lên, tớ đi bộ nhanh, loáng cái là đuổi kịp thôi.”

Chu Nhiễm nghĩ bụng, cũng được.

Hai người nhanh chóng xuống núi, so với lúc lên núi kêu la như sói tru quỷ khóc, lúc xuống núi Chu Nhiễm đi nhanh như bay. Ứng Đề nhìn bóng dáng nhanh nhẹn của cô ấy, thầm nghĩ, có lẽ là cô ấy thực sự không thích leo núi.

Đưa Chu Nhiễm đến chân núi, Ứng Đề nói: “Vậy cậu cứ chơi linh tinh cái gì đi, tối gặp nhé.”

Chu Nhiễm vẫy tay: “Đi đi, tớ về nằm kiểu Cát Ưu* đợi các cậu về.”

(*) Nằm kiểu Cát Ưu: Tư thế nằm lười biếng nổi tiếng trong meme Trung Quốc

Ứng Đề nhìn cô ấy đi xa, đi về phía khu biệt thự của trang trại, cô mới thu hồi tầm mắt đi vào trong núi.

Chỉ là vừa bước lên bậc thang không lâu, cô đã nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau. Thời gian cuối tuần, người đến trang trại nghỉ dưỡng không ít, cô cứ ngỡ cũng là người đến leo núi giống họ, định nhường đường cho người ta đi trước. Cô cố ý nép vào một bên, nhường lối giữa ra, nhưng khi đã leo lên bậc thang, hoàn toàn vào trong núi, tiếng bước chân phía sau vẫn cứ lững thững không vội vã.

Lúc này trên đoạn đường này chỉ có mình cô và người phía sau, mà đoàn người thì ở phía trước, cách cô khá xa. Để an toàn, cô dừng lại giả vờ uống nước, vô tình quay đầu lại, khi nhìn thấy người đó, bàn tay đang giơ lên bỗng khựng lại giữa không trung.

Cô không tài nào ngờ tới, tiếng bước chân đó lại đến từ Lâu Hoài.

Có lẽ là quá kinh ngạc, lúc này tay cô dừng giữa không trung, đầu hơi ngửa lên, trông có vài phần nực cười.

Sững sờ một lát, cô hơi ngửa cổ uống một ngụm nước, sau đó vặn chặt nắp chai, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục leo lên trên.

Giữa chừng Ứng Từ gọi điện hỏi cô đến đâu rồi, biết cô đưa Chu Nhiễm về rồi mới leo lên lại, Ứng Từ cuống lên, đòi xuống đón cô.

Ứng Đề nói: “Không cần đâu, em cứ lo leo phần của em đi, chị sẽ đuổi kịp mọi người nhanh thôi.”

Ứng Từ còn có chút kiên trì, cô phải khuyên bảo mãi mới thôi.

Cúp điện thoại, Ứng Đề dùng khăn giấy lau mồ hôi, tiếp tục đi về phía trước.

Mà người phía sau cũng luôn giữ một tốc độ leo núi tương đương với cô.

Mãi đến vị trí quá nửa sườn núi, có một cái đình hóng mát, ngồi ở đình nhìn xuống dưới là một vị trí ngắm phong cảnh thành phố dưới chân núi rất tuyệt vời.

Ứng Đề đi đến đình ngồi nghỉ ngơi.

Suốt chặng đường leo lên, nước cô mang theo đã uống gần hết, mở túi lấy chai nước ra mới phát hiện đã uống cạn sạch. Cô đang lúng túng thì thấy trong tầm mắt xuất hiện một chai nước.

Cô ngẩng đầu.

Thấy Lâu Hoài đang cúi đầu nhìn mình.

Ứng Đề không nhận.

Hai người im lặng đối mắt như vậy một hồi lâu, vẫn là Lâu Hoài phá vỡ sự im lặng này trước. Anh cúi người rút chai nước rỗng từ tay cô, sau đó đặt chai nước của mình vào lòng cô, đồng thời không quên nói: “Lúc này rồi còn nhất thiết phải làm khó bản thân sao?”

Nói xong, cũng không đợi cô phản ứng, anh quay người đi vứt chai nước rỗng.

Gần đây không có máy b*n n**c tự động, lúc này Ứng Đề muốn tìm nước thực sự không dễ dàng. Hơn nữa lại là vị trí quá nửa sườn núi một chút.

Cúi đầu nhìn chằm chằm chai nước trên tay một lúc, lát sau, cô không làm khó bản thân nữa, vặn nắp chai nước, uống hai ngụm. Cổ họng khô khát được xoa dịu, Ứng Đề không còn khó chịu như vậy nữa, cũng vàp lúc này cô mới nhìn về phía Lâu Hoài.

Mặc dù không biết sao anh lại đột nhiên ở đây, nhưng đây không phải chuyện cô nên quan tâm, nếu thực sự tò mò thì sẽ thực sự dây dưa mãi không dứt với người này, điều này hoàn toàn đi ngược lại với những gì cô nghĩ trước đây.

Cô hỏi: “Chai nước này bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho anh.”

Lâu Hoài nói: “Tiền một chai nước cũng phải tính toán rõ ràng với tôi vậy sao?”

Kiểu hỏi ngược lại như vậy sẽ dẫn dắt cuộc trò chuyện đi theo hướng nào, Ứng Đề có thể dự đoán được.

Cô không nói gì, ngồi một lát, cảm thấy nhiệt độ cơ thể đang dần giảm xuống, cô đứng dậy tiếp tục leo l*n đ*nh núi.

Lâu Hoài vẫn bám theo sau cô như cũ.

Ngọn núi ở đây không cao lắm, Ứng Đề đi theo đường lớn thông thường, chẳng mấy chốc đã hội họp với nhóm Ứng Từ.

Lúc đó Ứng Từ đang nói chuyện với Từ Sính, cô ấy vừa gõ chữ vừa nhìn về phía Từ Sính, trên mặt ngoài sự cẩn trọng còn có một tia cảm xúc khó nói, giống như ngưỡng mộ, lại giống như… mặc dù không thể mô tả cụ thể cảm giác đó, nhưng Ứng Đề có một cảm giác quen thuộc.

Ngược lại, Từ Sính vẻ mặt hờ hững, dáng vẻ không màng tình cảm con người.

Ứng Đề nhìn họ một lát rồi thu hồi tầm mắt.

Trong lúc cô nhìn em gái mình, Lâu Hoài cũng đang nhìn cô, đặc biệt là khi thấy cô nhìn về phía Từ Sính hồi lâu, anh lạnh giọng hỏi: “Em và Từ Sính rất thân sao?”

Ứng Đề không trả lời câu hỏi này của anh, cô đi thẳng về phía em gái.

Ứng Từ vừa trả lời xong tin nhắn công việc, quay đầu thấy Ứng Đề, cười chạy nhanh tới: “Chị, cuối cùng chị cũng lên tới nơi rồi, em suýt chút nữa là bay xuống dưới tìm chị đấy.”

Ứng Đề nói: “Chị chẳng phải đã lên đây rồi sao.”

“Chị Nhiễm đúng là lười thật, nếu không phải em…”

Nửa câu sau của Ứng Từ hoàn toàn nghẹn lại khi nhìn thấy bóng dáng cách đó không xa.

Ứng Đề cũng phát hiện sự bất thường của cô ấy, nhìn theo hướng đó, nhưng cô nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Ứng Từ ngược lại không bình tĩnh như vậy, hỏi: “Sao anh ta lại ở đây?”

Ứng Đề nói thật: “Chị không biết.”

“Có phải anh ta cố ý đến đây quấy rầy chị không? Anh ta có bắt nạt chị không?”

“Nếu anh ấy bắt nạt chị thì bây giờ chị còn có thể ở đây nói chuyện với em không?”

Ứng Từ nhíu mày, nói: “Thấy anh ta, bỗng nhiên cảm thấy một ngày cuối tuần tuyệt vời trở nên mất hứng hẳn.”

Ứng Đề lại an ủi cô ấy: “Ngọn núi này mở cửa cho mọi người, ai cũng có thể đến, em cứ coi như tình cờ hôm nay anh ấy cũng đến leo núi đi, sao phải tự làm khổ mình?”

“Em chẳng phải sợ anh ta quấy rầy chị sao?”

Ứng Đề cười cười không nói gì.

Cô và Ứng Từ đi đến sát hàng rào của ngọn núi, ngắm nhìn phong cảnh dưới chân núi. Giữa chừng, có mấy người của Quỹ đầu tư Tụ Hợp đến tìm Ứng Đề chụp ảnh, Ứng Đề đều mỉm cười chụp ảnh cùng họ.

Lâu Hoài nhìn cô.

Cho đến khi Từ Sính đi tới chào hỏi anh.

Vẻ mặt Lâu Hoài hờ hững nhìn anh ta, không hề đáp lại.

Anh không thích bên cạnh Ứng Đề xuất hiện những người đàn ông khác, đặc biệt là người xuất hiện nhiều lần.

Từ Sính lại cười: “Lâu Hoài, cậu nhìn tôi như vậy làm gì?”

Lâu Hoài lại nhìn Ứng Đề đang tựa vào hàng rào ngắm cảnh, sau đó thu hồi tầm mắt, nói: “Tôi nhớ các buổi teambuilding trước đây của công ty cậu chưa bao giờ cho người ngoài tham gia.”

Có lần Chu Tự muốn góp vui đã bị Từ Sính từ chối với lý do không phải nhân viên công ty, còn nói đùa bảo anh ta nếu muốn đến chơi thì có thể gia nhập Quỹ đầu tư Tụ Hợp. Vì chuyện đó mà Chu Tự đã oán thầm Từ Sính rất lâu.

Từ Sính nói: “Cậu nói Ứng Đề sao?”

Lâu Hoài nhìn anh ta, như muốn nói “không thì còn ai”.

Ai ngờ Từ Sính nói: “Cô ấy không tính là người ngoài.”

Đôi mắt Lâu Hoài khẽ nheo lại, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo.

Từ Sính cũng không che giấu, nói: “Theo tôi được biết, cậu và cô ấy đã chia tay hơn hai năm rồi, chuyện của cô ấy cậu còn muốn quản sao?”

Trong lời nói có một loại mùi vị khiêu khích kiểu: “Cậu có vẻ cũng chẳng có tư cách để quản”.

Không biết vì sao, Lâu Hoài có một linh cảm.

Anh nói: “Cậu có ý gì?”

Từ Sính cười cười: “Tôi chẳng có ý gì cả.”

Chẳng có ý gì?

Nếu thực sự không có ý gì thì anh ta đã không ở đây nói với anh những lời đầy ẩn ý như vậy rồi.

Hồi lâu sau, Lâu Hoài nói: “Đừng có ý đồ với Ứng Đề.”

Từ Sính đáp lại: “Hiện tại cậu đang đứng trên lập trường gì mà nói với tôi những lời này.” Sau đó anh ta lại hỏi “Cảnh cáo sao?”

Sự việc đã đến nước này, nếu còn không biết Từ Sính có ý gì thì Lâu Hoài đúng là chậm chạp rồi.

Anh không khỏi nhìn thẳng vào người trước mặt.

Mà Từ Sính cũng quang minh chính đại mặc cho anh nhìn.

Lúc xuống núi, Ứng Đề luôn cảm thấy phía sau có một ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào mình.

Đến khi cô quay đầu nhìn lại thì lại không tìm thấy ánh mắt đó, cô thấy thật kỳ lạ, nhưng Ứng Từ cứ kéo cô nói chuyện suốt đường đi nên cô cũng không quá để ý.

Khi trời tối hẳn, đoàn người quay về trang trại.

Chu Nhiễm ôm một hộp sữa chua ngồi trong sân xem video, thấy họ về liền cười chào hỏi.

Ứng Từ mắng cô ấy là kẻ đào ngũ, là kẻ phản bội.

Chu Nhiễm nói: “Chị già rồi, xương cốt không bằng em nên không muốn tàn phá nó thêm nữa.”

Ứng Từ nói cô ấy lười.

Chu Nhiễm không phản bác, vui vẻ xem video.

Cả ngày hoạt động mệt mỏi, ăn xong bữa tối, mọi người đều mệt lả, lần lượt về phòng tắm rửa nghỉ ngơi.

Chu Nhiễm đã tắm từ sớm, Ứng Đề và Ứng Từ thay phiên nhau vào phòng tắm. Khi tất cả đã tắm rửa xong đi ra, ba người nằm trên chiếc giường lớn trò chuyện.

Ứng Từ đang xem những bức ảnh chụp hôm nay, cô ấy khoe từng tấm một với Chu Nhiễm, nói: “Phong cảnh đẹp thế này mà chị lại không được chiêm ngưỡng.”

Chu Nhiễm xem một cách lơ đãng, bỗng nhiên liếc thấy một tấm ảnh nào đó lướt qua rất nhanh. Cô ấy giật lấy chiếc iPad trong tay Ứng Từ, nhảy xuống giường, sau đó vuốt ngược lại. Ứng Từ ngẩn ra một lúc, định lao lên cướp lại nhưng Chu Nhiễm đã sớm đưa tấm ảnh đó cho Ứng Đề xem: “Tớ đã nói với cậu thế nào rồi, em gái cậu thích Từ Sính.”

Trên màn hình là một tấm ảnh chụp chung, nói chính xác hơn là một tấm ảnh chụp góc lệch.

Ứng Từ đứng ở phía trước nhất, cách đó không xa phía sau là Từ Sính, cô ấy dùng một góc độ lệch rất khéo léo để selfie và lưu lại tấm ảnh này.

Nếu không nhìn kỹ thì sẽ thấy đó là ảnh hai người đứng song song chụp chung.

Ứng Đề nhìn tấm ảnh đó rồi lại nhìn Ứng Từ, sắc mặt Ứng Từ trắng bệch một cách đáng sợ.

Ứng Đề vốn định trêu chọc vài câu nhưng giờ chẳng còn tâm trạng đâu nữa, cô nắm lấy tay Ứng Từ hỏi: “Sao thế? Sao mặt mũi lại trắng bệch thế này?”

Ứng Từ lắc đầu, chỉ nói: “Chị Nhiễm, trả iPad cho em.”

Không khí trong phòng có chút căng thẳng.

Chu Nhiễm có chút lúng túng, vội vàng trả lại iPad.

Ứng Từ cầm lấy iPad, gập lại, bỏ vào túi xách bên cạnh, sau đó xuống giường, đi đến chiếc giường khác bên cạnh nằm xuống ngủ.

Chu Nhiễm lập tức ngượng ngùng không biết làm sao, nhỏ giọng nói: “Có phải tớ đã làm sai chuyện gì rồi không?”

Ứng Đề cũng không biết, nhưng cô an ủi cô ấy: “Không sao đâu, lát nữa tớ sẽ hỏi con bé.”

Còn cần đợi đến lát nữa sao?

Chu Nhiễm lập tức chuồn ra khỏi phòng, để lại không gian cho hai chị em.

Ứng Đề trèo lên giường, tựa sát vào lưng em gái hỏi: “Sao thế? Sao bỗng nhiên lại không vui rồi?”

Ứng Từ lắc đầu.

Ứng Đề nghĩ một chút rồi lại nói: “Có phải vì câu nói của Chu Nhiễm không?”

Khi câu nói này vừa dứt, Ứng Đề nghe thấy tiếng khóc nức nở. Lúc đầu tiếng khóc rất nhỏ, nhưng sau đó tiếng khóc này thực sự không kìm nén được nữa, dần dần bộc phát.

Ứng Đề có chút hoảng hốt, cô hỏi: “Chuyện gì vậy? Tiểu Từ, rốt cuộc là sao?”

Ứng Từ xoay người, rúc vào lòng cô hỏi: “Chị, năm năm đó chị đã kiên trì như thế nào vậy?”

Không đợi Ứng Đề trả lời, đã nghe cô ấy nói: “Em mới kiên trì hai năm mà em đã không chịu nổi nữa rồi.”

Vì câu nói này, Ứng Đề biết tâm tư của Ứng Từ đã bị Chu Nhiễm đoán đúng.

Cô suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: “Từ khi nào vậy?”

Ứng Từ lắc đầu trong lòng cô: “Em không biết, em cũng không biết nữa.”

Cũng đúng, chuyện tình cảm nếu nói bắt đầu từ đâu thì rất khó xác định.

Cô lại hỏi: “Anh ta có thích em không?”

Ứng Từ lại lắc đầu trong lòng cô.

Thích một người không thích mình, e rằng không ai hiểu rõ mùi vị đó hơn Ứng Đề.

Cô nói: “Vậy em đã từng nỗ lực giành lấy chưa?”

Ứng Từ nói: “Đã từng, nhưng anh ấy từ chối em rồi.”

Ứng Đề liền nói: “Vậy là đủ rồi, một tình cảm đã từng nỗ lực giành lấy, mặc dù không được như ý nguyện của mình nhưng ít ra cũng không để lại hối tiếc.”

Ứng Từ nói: “Nhưng em thực sự rất thích anh ấy.”

“Em nhìn chị xem, trước đây chị cũng không phải là rất thích người đó sao, nhưng sau này chẳng phải chị cũng buông bỏ được anh ấy rồi à.”

Ứng Từ không nói gì, chỉ cứ khóc mãi.

Ứng Đề biết lúc này nói gì cũng không có tác dụng lớn, con người khi nói về chuyện tình cảm thì luôn có thể nói một cách đạo lý rành rọt, nhưng khi thực sự lún sâu vào trong đó rồi thì lại là một bộ dạng khác.

Đợi Ứng Từ khóc mệt rồi dần dần ngủ thiếp đi, Ứng Đề đắp lại góc chăn cho cô ấy, xuống giường mở cửa phòng.

Chu Nhiễm lúc này đang sốt ruột đi đi lại lại bên ngoài, thấy cô ra liền vội vàng tiến lên hỏi: “Sao rồi? Đỡ hơn chưa?”

Ứng Đề liền kể đơn giản lại sự việc.

Chu Nhiễm cảm thán: “Hóa ra tớ đoán trúng thật.”

Ứng Đề nói: “Sau này chuyện này đừng nhắc lại nữa, con bé đang đau lòng.”

Chu Nhiễm nói được, sau đó lại nói: “Vừa nãy tớ hình như nhìn thấy người kia rồi.”

Ứng Đề nói: “Chiều nay lúc leo núi tớ gặp anh ấy rồi.”

“Hả? Đuổi đến tận đây luôn à? Điên cuồng vậy sao?”

Ứng Đề không nói gì.

Chu Nhiễm cảm thán: “Hai chị em các cậu đúng là… cùng hội cùng thuyền, đều bị tình cảm làm cho khốn đốn.”

Ứng Đề đính chính: “Trường hợp của tớ và con bé khác nhau, đừng có vơ đũa cả nắm.”

Chu Nhiễm liền nói: “Anh ta đây là hạ quyết tâm muốn theo đuổi cậu, còn cậu, cậu nghĩ sao?”

Ứng Đề nói: “Không liên quan đến tớ.”

Chu Nhiễm “chậc” một tiếng, nói: “Vậy thì tốt nhất là hãy kiên trì cho vững vào.”

Gió đêm hơi se lạnh, hai người quay về phòng nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau đoàn người khởi hành quay về.

Kết thúc cuối tuần, sau khi đi làm vào thứ hai, Ứng Đề thực sự trở nên bận rộn.

Ba bộ phim ngắn họ định trước đó, trong đó có một bộ đã sắp quay xong. Phim ngắn của người khác quay mười ngày đã coi là dài, bộ này của họ quay gần một tháng.

Sắp sửa quay xong, sau khi tiến vào giai đoạn hậu kỳ hoàn tất thì sẽ là chuyện phát sóng trên nền tảng.

Việc phát sóng trên nền tảng nào đã trở thành mấu chốt.

Mặc dù trước đó đã thảo luận về vấn đề này, tuy nhiên sau nhiều lần giao thiệp và đàm phán, vài nền tảng mà họ nhắm tới đều đòi tỷ lệ chia lợi nhuận rất cao.

Mặc dù là phim kinh phí thấp, nhưng đối với một công ty khởi nghiệp như họ, nếu lợi nhuận giai đoạn đầu bị ép quá gắt thì kinh phí cho các bộ phim tiếp theo sẽ trở nên eo hẹp. Hơn nữa công ty trên dưới có hơn hai mươi nhân viên, chỉ riêng khoản lương đã chiếm phần lớn, chưa nói đến các chi phí khác.

Nửa tháng đó, Ứng Đề và Cao Phàm ngày nào cũng đi đàm phán vấn đề chia lợi nhuận với người phụ trách của các nền tảng khác nhau.

Chỉ là mỗi lần đàm phán đều không lý tưởng, một số nơi thậm chí còn nói thẳng là muốn mua đứt bản quyền với giá thấp nhất, khiến Cao Phàm tức giận mắng chửi thậm tệ.

Tối hôm nay, họ vẫn như cũ có hẹn ăn cơm với người phụ trách của một nền tảng để bàn về vấn đề chia bản quyền.

Trên đường đi, Cao Phàm có chút nản lòng, anh ta nói: “Hay là chúng ta cứ lùi một bước đi, đã là tháng năm, sắp đến kỳ nghỉ hè rồi, cứ lấy bộ này ra thử lửa trước, ngộ nhỡ hiệu quả tốt thì chúng ta tranh thủ kỳ nghỉ hè ra thêm một bộ nữa, đến lúc đó tỷ lệ ăn chia sẽ dễ nói chuyện hơn.”

Ứng Đề nói: “Anh nói cũng đúng, vậy cứ bàn thử xem sao.”

Địa điểm ăn cơm được hẹn tại một quán rượu tư nhân mang tính nghệ thuật.

Cao Phàm nói: “Mấy người trí thức phong cách là vậy, cứ thích mấy chỗ thế này.” Ngay sau đó lại mỉa mai “Cốt cách văn nhân nhưng lại ham tiền, giả tạo thật đấy.”

Ứng Đề nói: “Nói nhỏ thôi, đừng để người ta nghe thấy.”

Thật sự là cũng không bị ai nghe thấy, chỉ là khi đẩy cửa bước vào phòng bao chào hỏi, họ đã nhìn thấy một người mà họ không muốn gặp cho lắm đang ngồi ở vị trí đó.

Trong phòng bao, ngoài hai người phụ trách nền tảng video, người còn lại chính là Lâu Hoài.

Ứng Đề và Cao Phàm đều rất ngạc nhiên, và không hề che giấu điều đó.

Người phụ trách nền tảng video giới thiệu cho hai người, nói: “Đây là Lâu tổng của Quỹ đầu tư EN, cũng là một trong những cổ đông của công ty chúng tôi, đúng lúc biết chúng tôi dạo này đang bàn về bộ phim này của mọi người, anh ấy khá hứng thú nên cùng qua đây trò chuyện.”

Lâu Hoài ở bên kia đúng lúc đưa tay ra.

Cao Phàm và Ứng Đề nhìn nhau, cuối cùng, vẫn là Ứng Đề mỉm cười nói: “Chào Lâu tổng.”

Cô đưa tay ra bắt lấy tay anh.

Chỉ chạm nhẹ một cái rồi lập tức thu hồi, may mà trong trường hợp này, Lâu Hoài cũng không làm khó cô, anh cũng chỉ chạm nhẹ rồi thu tay về.

Người ngoài nhìn vào, rõ ràng là hai người không hề quen biết nhau.

Người đã đông đủ, các món ăn cũng lần lượt được bưng lên. Hai người phụ trách vốn dĩ đã gọi rượu, sau khi phục vụ mang lên, một trong hai người phụ trách có phần hơi mập mạp nói: “Ứng tổng, rượu trắng được chứ?”

Tại hiện trường có bốn người đàn ông, một người phụ nữ, uống rượu trắng chẳng phải là quá bắt nạt người sao. Chỉ là Ứng Đề bây giờ đang có việc muốn hợp tác với người ta nên mỉm cười nói: “Được ạ, chỉ là Lục tổng, tửu lượng của tôi không tốt lắm, đến lúc đó phải phiền anh nương tay cho.”

Vị Lục tổng đó cười đến mức thịt trên má rung rinh: “Mỹ nữ đúng là hay nói đùa.”

Vừa nói, vừa rót rượu trắng.

Lục tổng rót rượu xong, bưng lên định cụng ly, Ứng Đề vốn dĩ cũng đã chuẩn bị sẵn tư thế nâng ly, đúng lúc này, Lâu Hoài nãy giờ vẫn ngồi im không nói gì bỗng lên tiếng, anh nói: “Dẹp rượu đi, đổi thành nước ngọt.”

Lục tổng có chút do dự, nhưng người phụ trách bên cạnh phản ứng nhanh, lập tức gọi phục vụ dẹp rượu đi, sau đó lại hỏi: “Lâu tổng, anh muốn uống nước ngọt gì?”

Lâu Hoài nhìn về phía Ứng Đề.

Theo cái nhìn của anh, hai người phụ trách cũng nhìn về phía Ứng Đề.

Ứng Đề bỗng cảm thấy áp lực tăng gấp bội, cô mỉm cười nói: “Lục tổng, Triệu tổng, hai vị cứ chọn đi ạ.”

Hai vị sếp mặc dù năm ngoái mới nhảy việc sang công ty này nhưng sự nhạy bén thì vẫn có. Mặc dù không biết Lâu Hoài – người vốn chỉ đầu tư cổ phần chứ không bao giờ tham gia vào công việc của công ty – tại sao hôm nay đột nhiên lại đến tham gia buổi tiệc này, còn đột ngột không cho uống rượu, chỉ hỏi người phụ nữ duy nhất có mặt ở đây muốn uống nước ngọt gì.

Dù họ có ngốc đến mấy cũng có thể nhìn ra được, e rằng mối quan hệ trong này không bình thường.

Lục tổng nói: “Cô cứ chọn đi. Chúng tôi thế nào cũng được.”

Không còn cách nào khác, Ứng Đề đành gọi nước cam, nước dừa và Vương Lão Cát*, những thứ này đại khái sẽ không bị sai sót.

(*) Vương Lão Cát: Một loại trà thảo mộc đóng lon

Đoạn nhạc đệm nhỏ này qua đi, theo thời gian trôi về sau, rốt cuộc cũng đến chủ đề chính của tối nay.

Vấn đề tỷ lệ chia lợi nhuận phim ngắn.

Có lẽ là nhờ có chuyện nước ngọt lúc trước, lần này hai người phụ trách nói chuyện không còn trực tiếp như vậy nữa. Lục tổng nói: “Bây giờ cũng khó cho nền tảng của chúng tôi, nhiều phim như vậy, chúng tôi cũng phải đầu tư chi phí tuyên truyền rất nhiều phía sau, tỷ lệ lần trước bàn đã là rất tốt rồi.”

Ứng Đề nói: “Anh có nỗi lo của nh, chúng tôi cũng có nỗi lo của chúng tôi, bao nhiêu nhân viên bên dưới đều trông chờ vào bộ phim này để ăn cơm rồi, tỷ lệ có thể tăng thêm ba phần trăm nữa không?”

Lục tổng khó xử, liền nhìn về phía Triệu tổng. Triệu tổng nhất thời cũng không biết nói sao, đây dù sao cũng là một doanh nghiệp khởi nghiệp, có thể chèn ép thêm chút lợi ích nào thì đương nhiên không thể từ bỏ, đặc biệt là nội bộ họ đã xem qua một chút video thành phẩm, thấy khá ổn, các loại điểm gây hưng phấn, thỏa mãn cho người xem đều được nắm bắt rất chuẩn, quan trọng nhất là kỹ thuật quay chụp rất xuất sắc, điều này rất hiếm thấy trong phim ngắn.

Ứng Đề định nói tiếp, chỉ nghe Lâu Hoài nói: “Có tiện xem báo cáo phương án của mọi người không?”

Ứng Đề đưa cho anh.

Lâu Hoài cầm lấy lật vài trang, hồi lâu hỏi: “Bản báo cáo này ai làm?”

Ứng Đề nói: “Đồng nghiệp ở bộ phận thị thường làm.”

Vừa dứt lời, đã nghe Cao Phàm bổ sung một câu: “Ứng tổng của chúng tôi cũng phụ trách một phần trong đó, ví dụ như phần marketing ấy.”

Lâu Hoài nghe xong liền lật xem mấy trang về marketing đó.

Ứng Đề có một cảm giác khó tả, kỳ lạ vô cùng.

Lâu Hoài xem một lúc, hồi lâu sau nói: “Viết khá tốt.”

Hai người phụ trách nhìn nhau, vị Lục tổng mập mạp nịnh nọt nói: “Đúng là tốt thật, lần trước tôi còn bảo bộ phận marketing học hỏi theo nữa đấy.”

Ứng Đề cười cười không nói gì.

Thế là chủ đề lại quay về vấn đề tỷ lệ chia lợi nhuận ban đầu.

Lâu Hoài hỏi một cách trực tiếp: “Ứng tổng, cô xem thế này có được không, về phần chia lợi nhuận cũng như một loạt các hoạt động marketing quảng cáo đổ traffic (lưu lượng truy cập) sau này, phía chúng tôi có thể giảm tỷ lệ chia lợi nhuận xuống.”

Ứng Đề liền hỏi: “Điều kiện là gì?”

“Nền tảng của chúng tôi đầu tư vào các tác phẩm tiếp theo của công ty các cô, lần này coi như là một món quà gặp mặt cho sự hợp tác hữu nghị sau này.”

Không chỉ Ứng Đề và Cao Phàm ngạc nhiên, mà hai vị phụ trách kia cũng vậy.

Lâu Hoài thản nhiên cười nói: “Cô thấy thế nào?”

Ứng Đề nghĩ, cô đương nhiên là cầu còn không được.

Trong thời đại coi trọng tài nguyên và bối cảnh như hiện nay, dù có tác phẩm tốt mà phía sau không có nền tảng tốt thì cũng bằng thừa.

Hơn nữa, với tư cách là một trong những nền tảng video lớn nhất trong nước, nếu có thể hợp tác lâu dài thì về mặt lợi ích lâu dài là một chuyện tốt. Quan trọng hơn là, lợi ích mà Lâu Hoài đưa ra lần này đủ sức hấp dẫn.

Ứng Đề và Cao Phàm nhìn nhau, người sau gật đầu liên tục, rõ ràng là rất bằng lòng.

Ứng Đề nghĩ một chút rồi hỏi: “Khoản đầu tư của các anh là như thế nào, có can thiệp vào việc sản xuất của chúng tôi không?”

Lâu Hoài gần như không cần suy nghĩ đã trả lời ngay: “Chúng tôi chỉ nhìn vào tỷ suất hoàn vốn, không can thiệp vào việc sáng tạo của mọi người, nhưng…” Anh khựng lại một chút rồi nói “Nếu mọi người có nhu cầu về mặt sáng tạo, chúng tôi có thể cung cấp sự trợ giúp. Nhưng điều này cũng dựa trên cơ sở là mọi người chấp nhận.”

Ứng Đề nghĩ, chuyện mà cô và Cao Phàm phải đau đầu suốt nửa tháng trời đã được anh giải quyết toàn bộ trong tối nay.

Lợi ích anh đưa ra quá hấp dẫn, cô hoàn toàn không có lý do để từ chối.

Trò chuyện xong đã là gần mười giờ đêm.

Vì không uống rượu nên khi bước ra khỏi quán rượu tư nhân, mấy người đều rất tỉnh táo và hăng hái.

Mặc dù ở quán rượu tư nhân mà không nhâm nhi một ly, ngược lại còn uống ừng ực mấy thứ nước ngọt đúng là kỳ quặc, nhưng sếp lớn hơn đang ở đây, hai người phụ trách cũng không thể nói gì. Mấy người tạm biệt nhau ở cửa, hẹn hai ngày sau sẽ ký kết hợp đồng.

Ứng Đề và Cao Phàm tiễn hai người phụ trách đi, quay đầu lại đã thấy Lâu Hoài đang đứng đợi ở bên cạnh.

Cao Phàm có chút lúng túng, Ứng Đề liền nói: “Anh Phàm, anh về trước đi, ngày mai còn phải thảo luận với bộ phận pháp chế về các chi tiết trong hợp đồng nữa.”

Cao Phàm nói: “Không cần anh ở lại sao?”

Ứng Đề lắc đầu.

Sau khi Cao Phàm rời đi, bãi đỗ xe rộng lớn chỉ còn lại hai người bọn họ.

Đêm tối mờ mịt, đèn đường vàng vọt, xung quanh là một mảnh tĩnh lặng.

Lâu sau, Ứng Đề mới nói: “Tối nay anh cố ý phải không?”

Lâu Hoài không trả lời mà nói: “Đi ăn chút gì đó với tôi nhé.”

Tối nay anh cơ bản không ăn gì, suốt cả quá trình ngoài việc nói vài câu lúc bàn về việc chia lợi nhuận, phần lớn thời gian còn lại đều là nghe họ nói.

Ứng Đề nói: “Muộn lắm rồi.”

Nam đơn nữ chiếc, thời điểm này không thích hợp cho lắm.

Lâu Hoài nghe ra sự từ chối trong lời nói của cô, anh nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, thong thả nói.

“Em có thể dành thời gian nghỉ ngơi cuối tuần để tham gia hoạt động teambuilding của Quỹ đầu tư Tụ Hợp, ăn cơm với Từ Sính, tại sao với tôi lại không thể?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện