Lâu Hoài đã sống yên bình ở nhà cũ hơn một năm, nhưng vào một buổi tối bình thường, sự yên bình này cuối cùng cũng bị phá vỡ.

Ngòi nổ của sự việc cũng rất đơn giản, chuyện Lâu Hoài thu mua công ty con của nhà họ Lâu rốt cuộc vẫn truyền đến tai Lâu Quan Kỳ sớm hơn dự kiến.

Ngày hôm đó đúng vào thứ tư, một ngày làm việc rất đỗi bình thường, vừa vặn là một tuần sau khi đội ngũ của Tề Tư Ngôn đưa ra báo cáo thẩm định chuyên sâu.

Khi điện thoại của Lâu Quan Kỳ gọi đến, Lâu Hoài đang cùng Tề Tư Ngôn rà soát lại việc soạn thảo phương án thu mua.

Chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật, Lâu Hoài cầm lên nhìn, đôi lông mày tức khắc nhướng lên.

Tề Tư Ngôn tưởng rằng cuộc điện thoại này cô ấy không tiện nghe, bèn nói: “Tôi đối chiếu nốt số liệu đã, anh cứ làm việc của mình đi.”

Lâu Hoài lại chẳng hề né tránh, trực tiếp bắt máy ngay trước mặt cô ấy.

Trong điện thoại, giọng nói của Lâu Quan Kỳ vẫn khá bình tĩnh, bảo anh tối nay về nhà dùng bữa, đồng thời nhắc nhở: “Bảo Tư Ngôn cũng qua đây một chuyến, đã sắp đến tháng 7 rồi, hai đứa cũng đã tìm hiểu nhau được một thời gian, nên bàn bạc đến chuyện đính hôn rồi đấy.”

Lâu Hoài ừ một tiếng, nói được.

Lâu Quan Kỳ lại nói: “Đừng bận rộn quá muộn, về sớm một chút.”

Lâu Hoài lại nói được.

Giọng điệu hờ hững, nhưng được cái câu nào cũng đáp lại, hơn nữa thái độ khá ôn hòa, ra vẻ một đứa cháu ngoan ngoãn nghe lời ông cụ.

Văn phòng cực kỳ yên tĩnh, giọng nói của Lâu Quan Kỳ thỉnh thoảng lọt ra khỏi ống nghe, Tề Tư Ngôn muốn giả vờ như không nghe thấy cũng không được. Nhưng sau khi Lâu Hoài cúp điện thoại, anh vẫn như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ nói với cô ấy: “Ông cụ muốn gặp cô, tối nay đành phải phiền cô đi cùng tôi một chuyến.”

Tề Tư Ngôn lại cảm thấy buồn cười: “Quan hệ đối tác cả mà, khách sáo thế làm gì, tôi còn đang đợi phương án thu mua này của anh có thể thuận lợi tiến hành, lúc này đi gặp ông cụ không tính là chuyện gì to tát.”

Lâu Hoài ừ một tiếng, không lên tiếng nữa mà tiếp tục xem phương án.

Tề Tư Ngôn không chuốc tự chuốc lấy sự mất mặt, cũng im lặng theo.

Hai người bận rộn đến gần sáu giờ, sắc trời dần tối sầm lại, cùng lúc đó, phố xá bắt đầu trở nên náo nhiệt.

Hai người kết thúc công việc, rời khỏi văn phòng.

Trên đường lái xe về nhà cũ, thời điểm này đúng vào giờ cao điểm tan tầm, xe cộ tấp nập khắp nơi, tắc đường vô cùng nghiêm trọng.

Lâu Hoài tập trung tinh thần lái xe, hoàn toàn không có ý định trò chuyện.

Tề Tư Ngôn ngoại trừ những chuyện trong công việc, cũng không thể nói chuyện được với anh ở những khía cạnh khác. Mặc dù hai người tiếp xúc từ hồi Tết đến nay cũng đã được năm tháng, nhưng nếu bảo có ấn tượng sâu sắc gì về con người Lâu Hoài, Tề Tư Ngôn chỉ có thể nói, người này đối với công việc cực kỳ nghiêm túc, hơn nữa rất đắm chìm vào đó, đúng là một kẻ cuồng công việc chính hiệu.

Còn về dáng vẻ ngoài công việc thì cô ấy chưa từng tiếp xúc nên cũng chẳng biết nói thế nào.

Cô ấy đã nhìn máy tính cả ngày, mắt mỏi nhừ, lúc này hoàn toàn không muốn nhìn điện thoại, cô ấy quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ thẩn thờ.

Chiếc xe vẫn cứ đi đi dừng dừng, cuối cùng bị kẹt ở một ngã tư lớn. Tề Tư Ngôn chống tay lên đầu, buồn chán nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên, ánh mắt cô ấy dừng lại trên tòa nhà chọc trời bên ngoài cửa kính xe.

Lúc này màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, đèn neon trên đường phố có thể thấy ở khắp nơi, ngay cả màn hình led khổng lồ bên ngoài tòa nhà chọc trời cũng bắt đầu chạy quảng cáo.

Tề Tư Ngôn nhìn người phụ nữ mang theo nụ cười nhàn nhạt trên màn hình lớn kia nói: “Cô ấy thật xinh đẹp.”

Lúc này đang tắc đường, tình hình giao thông phía trước không thể nhúc nhích, nghe thấy câu này, Lâu Hoài nghiêng mặt, nhìn theo hướng ánh mắt của Tề Tư Ngôn.

Vốn chỉ là một cái nhìn lơ đãng, nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ trên màn hình bên ngoài cửa sổ, tầm mắt Lâu Hoài khựng lại.

Trên màn hình lớn là poster cá nhân của Ứng Đề.

Gần đây bộ phim về giới tài chính của cô đang được phát sóng, vì là vai nữ chính chốn công sở, lại liên quan đến ngân hàng đầu tư, cộng thêm hiệu quả phát sóng rất ấn tượng, nên dạo này trên khắp các đường lớn ngõ nhỏ đều là quảng cáo của cô.

Trên màn hình, Ứng Đề mặc một bộ vest cắt may tinh tế, mái tóc đen dài thẳng mượt buộc sau gáy, lớp trang điểm rất nhạt, rõ ràng là một gương mặt rất bình thản, nhưng sự sắc sảo lộ ra trong đôi mắt lại cực kỳ sắc bén.

Tề Tư Ngôn quay đầu lại, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào màn hình ngoài cửa sổ, ánh mắt có một sự đau buồn không nói nên lời và cả… sự quyến luyến khôn nguôi.

Cô ấy suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô ấy mang một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng lúc nào cũng thu hút người khác, anh thấy sao?”

Lâu Hoài không trả lời, vì ngay lúc này, xe phía trước đã di chuyển, phía sau đại khái đều là những người đang vội vã về nhà, tiếng còi xe vang lên inh ỏi.

Lâu Hoài thu hồi ánh mắt, xoay vô lăng, lái xe về phía trước.

Hai mươi phút sau, xe đến nhà cũ.

Lâu Hoài xuống xe, ngẩng đầu nhìn cổng lớn nhà họ Lâu.

Dưới màn đêm u tối, trước cổng thắp một ngọn đèn vàng ấm áp, xung quanh cực kỳ yên tĩnh, khiến cho bầu không khí ở cổng lớn có một sự áp bách và âm u khó tả.

Anh khép mắt lại, rảo bước đi vào trong nhà.

Tề Tư Ngôn chậm lại một bước, vốn dĩ không hiểu tại sao anh lại nhìn chằm chằm vào cổng lớn nhà mình như vậy, kiểu nhà cũ này hễ đến ban đêm đều sẽ một vẻ tĩnh lặng, tràn đầy màu sắc bí ẩn, nhà cô ấy cũng thế.

Có mấy lần cô ấy đến đây, mỗi lần trước khi vào cửa Lâu Hoài đều nhìn chằm chằm vào ngôi nhà, có cảm giác như đang chiêm nghiệm.

Nhưng chiêm nghiệm cái gì thì cô ấy không nói rõ được.

Tuy nhiên, mối quan hệ giữa cô ấy và Lâu Hoài vẫn chưa thân thiết đến mức có thể bàn luận về vấn đề mang tính riêng tư như thế này.

Cô ấy và anh giống như đối tác công việc hơn.

Anh cần một người để trấn an ông cụ Lâu, đỡ để người già suốt ngày lo lắng những chuyện không đâu.

Còn cô ấy thì lại càng thực dụng hơn, hiện tại chính là thời điểm mấu chốt để đứng vững gót chân trong công ty, triệt để tiến vào tầng lớp cấp cao, cô ấy đang rất cần một dự án mang tính đại diện để chứng minh bản thân.

Thế nên, khi Lâu Hoài đến nhà cô ấy, câu đầu tiên khi gặp mặt là hỏi cô ấy có hứng thú với vụ thu mua này hay không.

Tề Tư Ngôn liền cảm thấy, bọn họ sẽ là những đối tác rất tốt.

Sau này, quả nhiên đúng là vậy.

Cô ấy theo góc độ của Lâu Hoài, ngẩng đầu nhìn cổng lớn của nhà họ Lâu.

Ngoại trừ sự tĩnh mịch và lạnh lẽo, dường như cũng chẳng nhìn ra được điều gì khác, khóe mắt liếc thấy bóng dáng Lâu Hoài đã dần đi xa, cô ấy từ bỏ việc dò xét, vội vàng đuổi theo bóng dáng anh.

Bữa tối nay chỉ có bốn người.

Lâu Hoài, Lâu Quan Kỳ, Chu Phương Lễ và Tề Tư Ngôn.

Lâu Hoài tương đối im lặng, ngồi xuống là không nói thêm câu nào nữa, còn Chu Phương Lễ vốn dĩ đã nghiêm túc, ngoại trừ lúc đầu có chào hỏi, nói vài câu khách sáo thì không mở miệng nữa.

Cả bàn ăn chỉ có Lâu Quan Kỳ là nói nhiều một chút, cơ bản đều là đang hỏi thăm tình hình của Tề Tư Ngôn, có chuyện công việc, có chuyện đời tư cá nhân. Về phương diện công việc cô ấy còn có thể nói hăng say, nhưng hễ hỏi về mối quan hệ với Lâu Hoài là Tề Tư Ngôn lại bị khựng. Sự thật là cô ấy biết quá ít về Lâu Hoài, cho dù muốn thêu dệt cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Sau một hồi trò chuyện, ông cụ từ vẻ mặt ôn hòa ban đầu đã chuyển sang sắc mặt khó coi.

Bầu không khí trên bàn ăn cũng từ sự thoải mái lúc đầu dần trở nên căng thẳng.

Khi bữa tối đi vào giai đoạn kết thúc, Lâu Quan Kỳ đặt đũa xuống, lấy khăn tay lau khóe miệng, gấp lại, đặt sang một bên, sau đó nhìn về phía Lâu Hoài, nói: “Trong điện thoại đã nói với cháu rồi, chuyện đính hôn hai đứa cân nhắc đến đâu rồi?”

Lâu Hoài nói: “Để một thời gian nữa rồi hãy tính.”

Rõ ràng là một câu trả lời rất bình thường, nhưng Lâu Quan Kỳ lại đập mạnh xuống bàn một cái: “Một thời gian nữa? Là khi nào? Là đợi đến lúc cháu biến công ty hoàn toàn thành cái nhà của một mình cháu sao?”

Tiếng đập bàn thực sự rất lớn, Tề Tư Ngôn bị dọa cho giật mình, bờ vai run lên theo, khi ông cụ thốt ra câu đó, cô ấy lập tức cảm thấy không ổn, nhưng điều kỳ lạ là, đương sự Lâu Hoài thần sắc lại vô cùng bình tĩnh, Tề Tư Ngôn lại nhìn sang Chu Phương Lễ ở bên tay trái, bà cũng cực kỳ điềm tĩnh, dường như đã sớm quen với cảnh tượng này.

Trong lòng Tề Tư Ngôn thầm lẩm bẩm.

Dường như đã tiên liệu được những cơn sóng ngầm cuộn trào dưới vẻ ngoài bình lặng của đại gia tộc này.

Lâu Hoài nhướng mày nói: “Ông đều đã biết rồi, xem ra tin tức của ông cũng không lạc hậu lắm.”

Câu này vừa nói ra, Lâu Quan Kỳ lập tức nghĩ đến bản thảo phương án thu mua được gửi đến tay ông sáng nay, mặc dù chỉ là bản nháp chưa được chốt, nhưng mỗi một chữ, mỗi một số liệu trên đó đều khiến ông cảm thấy lạnh người.

Đặc biệt là bản báo cáo này còn do chính tay Tề Tư Ngôn làm ra.

Ông đứng dậy, đi đến chiếc tủ bên cạnh, cầm lấy một tập tài liệu trên đó, sau đó quay người chống gậy đi đến trước bàn ăn, đập tập tài liệu đó trước mặt Lâu Hoài nói: “Cháu làm thế này là có ý gì?”

Lâu Hoài nhìn ông, bình chân như vại đáp: “Ông thấy sao?”

Ông thấy sao? Lâu Quan Kỳ nghĩ, sớm muộn gì ông cũng bị đứa cháu nội mà chính tay mình bồi dưỡng này làm cho tức chết.

Lồng ngực ông phập phồng dữ dội: “Cháu muốn làm gì? Công ty chẳng phải đã nằm trong tay cháu rồi sao? Lúc này cháu bày ra cái vụ thu mua này làm gì?”

Lâu Hoài nói: “Chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao?” Anh hơi ngẩng đầu, mỉm cười nhàn nhạt “Chủ nhân của công ty trên danh nghĩa là cháu, nhưng thực tế quyền phát ngôn của cháu không có nhiều, cháu đã nói với ông từ rất sớm rồi, cháu không muốn làm con rối của người khác.”

Lâu Quan Kỳ giận dữ quát: “Quyền lực của cháu còn chưa đủ lớn sao? Mấy năm nay trên dưới công ty có việc gì không phải do cháu quyết định.”

Lâu Hoài dùng thư thái ứng phó: “Vẫn chưa đủ, dù quyền lực có lớn đến đâu thì khi truy cứu đến tận cùng những thứ này đều là của nhà họ Lâu.” Anh khựng lại một chút, đón nhận ánh mắt của ông “Mà cháu thì không thích nó bị dán lên cái nhãn mác của nhà họ Lâu cho lắm.”

Lâu Quan Kỳ tức giận bừng bừng, ông chống gậy gõ xuống sàn nhà, sàn nhà trong nhà cũ chủ yếu là gỗ, thế nên mỗi một cái gõ của ông tiếng động đều rất trầm đục, ông chất vấn: “Cháu không thích, vậy hơn một năm nay cháu ở lại đây làm gì?”

Lâu Hoài nói: “Chẳng phải ông thích cháu ở nhà sao? Cháu về đây ở ông lại không vui à?”

Thế nào gọi là mỉa mai châm chọc, thế nào gọi là dùng lời nói làm người ta tức chết, Lâu Quan Kỳ nghĩ, đứa cháu này của ông quả nhiên đã rất sành sỏi chiêu trò này rồi.

Lâu Quan Kỳ nói: “Vậy còn chuyện giữa cháu và Tề Tư Ngôn? Cô ấy đóng vai trò gì trong chuyện này?”

Tề Tư Ngôn vốn đang im lặng không lên tiếng, bỗng nhiên bị điểm danh, đối mặt với đôi mắt sắc lẹm có thể nhìn thấu tâm tư người khác của Lâu Quan Kỳ, cô ấy bỗng thấy chột dạ, vội vàng cúi đầu coi như mình không tồn tại.

Dù sao lúc đó Lâu Hoài cũng đã nói với cô ấy, nếu sau này mọi chuyện bị đưa ra ánh sáng, cô ấy cứ giữ im lặng, đây là mâu thuẫn trong gia đình họ, cô ấy cứ làm một khán giả là được.

Khán giả…

Lúc đó Tề Tư Ngôn vẫn chưa hiểu lắm tại sao Lâu Hoài lại dùng từ này, giờ đây khi đã thực sự ở trong cuộc, cô ấy nghĩ, từ này dùng để miêu tả đúng là quá chuẩn xác.

Lâu Hoài không đáp, ngược lại hỏi: “Cảm giác tự tay sắp đặt hết thảy, nhưng lại bị phản đòn một cú, có dễ chịu không?”

Lâu Quan Kỳ nhíu mày, nhất thời chưa hiểu rõ lắm, Lâu Hoài bèn hỏi một cách đơn giản và trực diện hơn: “Ông muốn sắp đặt, hết lần này đến lần khác muốn nhúng tay vào cuộc đời cháu, đây chính là câu trả lời cháu dành cho ông, ông có chấp nhận không?”

Đáp lại anh là một câu mắng chửi của Lâu Quan Kỳ…

“Thằng súc sinh này!”

Cùng với câu nói đó là cây gậy trong tay Lâu Quan Kỳ giáng xuống.

Tề Tư Ngôn hét lên kinh hãi.

Tuy nhiên, cây gậy này không rơi xuống người Lâu Hoài.

Lâu Hoài giơ tay nắm chặt lấy nó.

Trên mặt anh có thêm vài phần ý cười, mang theo một loại kh*** c*m sau khi phản công thành công, tóm lại trong mắt Tề Tư Ngôn, Lâu Hoài lúc này khiến cô ấy cảm thấy vô cùng nguy hiểm.

Lâu Hoài nắm chặt lấy cây gậy đó, nhìn Lâu Quan Kỳ nói: “Trước đây cháu tôn trọng ông là ông nội cháu, nên ông có đánh có mắng có nhúng tay sắp đặt cuộc đời cháu, cháu cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Tuy rằng cháu luôn độc đoán, nhưng ít nhất vẫn chưa chạm đến giới hạn cuối cùng của cháu, giữa chúng ta rốt cuộc vẫn giữ được sự cân bằng.”

Giọng điệu anh chuyển hướng, âm thanh cũng trầm xuống vài phần: “Nhưng cháu không hiểu, tại sao ông lại phá vỡ sự cân bằng đó, nhưng cháu nghĩ, vì ông đam mê cảm giác kiểm soát tất cả này, bao nhiêu năm qua chưa từng có một lần sai sót, lúc đó cháu đã nghĩ, trạng thái này có phải nên thay đổi một chút vào lúc thích hợp hay không.”

Khóe môi anh nhếch lên, cười nhạt: “Dù sao, con người nếu quá thuận lợi thì luôn dễ bị đánh mất chính mình. Câu nói này chính ông đã luôn cảnh tỉnh cháu từ thời thiếu niên, cháu cũng luôn ghi nhớ, không dám phụ lòng.”

Lâu Quan Kỳ nghĩ, thật là mỉa mai làm sao, anh đâu chỉ là không dám phụ lòng, anh đã hận không thể san bằng nhà họ Lâu này rồi.

Nhưng khi những lời này lần lượt thốt ra, Lâu Quan Kỳ cũng dần hiểu được tại sao Lâu Hoài lại dọn về nhà cũ ở, tại sao lại nghe theo sự sắp xếp của ông để tiếp xúc và bồi dưỡng tình cảm với Tề Tư Ngôn.

Ông cười, một nụ cười đầy vẻ chế giễu: “Nói cho cùng, mày vẫn là vì người phụ nữ đó.” Ông phẫn nộ nói “Con bé Ứng Đề đó rốt cuộc đã cho mày uống bùa mê thuốc lú gì, chơi bời năm năm còn chưa đủ sao? Mày đã bị đá rồi mà vẫn còn cố chấp như vậy.”

Giọng nói của Lâu Hoài vào lúc này hoàn toàn lạnh lẽo, anh nói: “Ông không có tư cách nhắc đến cô ấy.”

Lâu Quan Kỳ nói: “Vậy sao? Ban đầu là ai đã hết lần này đến lần khác cam đoan với tao rằng chỉ là chơi bời thôi? Lần đầu tiên mày đưa con bé về gặp tao, sau đó mày không muốn liên hôn, thậm chí năm ngoái tao đến công ty tìm mày, tối đó mày đã nói với tao thế nào? Tao chẳng qua chỉ là thuật lại lời mày đã từng nói mà thôi, nếu nói không có tư cách, e là mày còn không có tư cách bằng tao.”

Lâu Hoài không hề bị dẫn dắt đi chệch hướng, đôi lông mày anh cau lại, nói: “Ông đã tìm gặp cô ấy.”

Lâu Quan Kỳ nói: “Con bé nói với mày à? Nhưng mày cứ yên tâm, tao làm việc trước nay luôn quang minh lỗi lạc, tao có tìm gặp con bé, cũng có trò chuyện vài câu, phải nói rằng, con bé là một đứa trẻ khá tốt, so với hồi mày đưa về nhà năm đó, con bé đã thông minh hơn nhiều.”

“Ông không nên tìm cô ấy.”

“Tại sao tao không thể tìm con bé? Với một người mà mày đã chẳng hề bận tâm, thay vì cứ dây dưa lằng nhằng tiếp tục, chẳng phải kết thúc nhanh chóng sẽ tốt hơn sao? Việc mày không làm được tao đã giúp mày quyết định, chẳng lẽ mày không nên cảm ơn tao sao?”

Lâu Hoài nheo mắt nhìn ông: “Đã bao nhiêu năm rồi, ông vẫn cứ giữ cái tính áp đặt đó.”

Lâu Quan Kỳ coi đó như một lời khen ngợi: “Mấy đứa con trai của tao không một ai thừa kế được điểm này của tao, ngay cả người bố phế vật của mày cũng là loại bùn nhão không trát nổi tường, trong mấy đứa cháu chỉ có mày là mang phong thái năm xưa của tao. Mày hỏi tao tại sao lại tìm con bé, rất đơn giản, người thừa kế mà tao chọn trúng tuyệt đối không thể là kẻ đa tình.”

Ông nói: “Lâu Hoài, mày vượt giới hạn rồi.”

Lâu Hoài nói: “Vậy cháu cũng trả lại ông một câu, ông già à, ông cũng vượt giới hạn rồi.”

Hai người giương cung bạt kiếm, bầu không khí hết sức căng thẳng.

Tề Tư Ngôn thực sự muốn đào một cái lỗ chui xuống để biến mất cho xong. Nhưng bây giờ cô ấy vẫn chưa thể đi được, cô ấy đành phải nhìn sang Chu Phương Lễ ở bên cạnh, từ đầu chí cuối, khi hai ông cháu tranh chấp đến giờ, Chu Phương Lễ giống như một người ngoài cuộc, chưa từng đưa ra một ý kiến nào, thậm chí ngay cả ý định ngăn cản cũng không có.

Tề Tư Ngôn nghĩ, cô ấy thực sự không hiểu nổi gia đình này.

Bên ngoài trông có vẻ hòa hợp mỹ mãn, nhưng thực tế lại nhạt nhẽo đến đáng sợ.

Đang mải suy nghĩ, bên phía Lâu Quan Kỳ lại lên tiếng: “Tao không vượt giới hạn, nếu hôm nay mày làm những chuyện này chỉ vì một người phụ nữ, vậy thì tao quả thực là làm vẫn còn ít đấy.”

Lâu Hoài nói: “Không sao, sau này những việc ông có thể làm sẽ chỉ ngày càng ít đi thôi.”

Anh đưa tay cầm lấy tập tài liệu trên bàn, mở ra, rút văn bản bên trong đưa cho Lâu Quan Kỳ: “Phương án thu mua cuối cùng của công ty này không có khác biệt quá lớn so với bản thảo này đâu, ông xem đi, nếu không có vấn đề gì, hai ngày nữa cháu sẽ sai người mang bản chính thức đến cho ông ký tên, sau đó cháu sẽ cho người đăng thông cáo.”

Lâu Quan Kỳ chằm chằm nhìn vào văn bản đó hồi lâu, một lúc sau mới nói: “Tao sẽ không ký.”

Lâu Hoài nói: “Không vội, còn nhiều thời gian, ông cứ từ từ mà nghĩ, nghĩ kỹ rồi thì liên lạc với cháu cũng chưa muộn.”

Thái độ của anh vô cùng bình tĩnh, dường như mọi chuyện đã đâu vào đấy, Lâu Quan Kỳ không ưa nổi dáng vẻ này của anh, nói: “Công ty con này chẳng qua chỉ là một phần, cổ phần của nhà họ Lâu năm đó tao đã phân chia rất tỉ mỉ, cho dù mấy năm nay công ty có nằm trong tay mày, thì trong tay mày có được bao nhiêu cổ phần, mày có thể làm được gì?”

Lâu Hoài nói: “Không vội, những chuyện này sau này chúng ta sẽ bàn tiếp.”

Không hiểu sao, Lâu Quan Kỳ bỗng cảm thấy bất an.

Dù sao cũng là người kế vị mà ông từng nhìn trúng và vô cùng hài lòng, khí chất cũng như phong cách làm việc của Lâu Hoài có phần giống ông. Thật nực cười, một người do chính tay ông chỉ điểm bồi dưỡng, ngay cả những năm Lâu Hoài ở nước ngoài ông cũng chưa từng bỏ lỡ việc sắp xếp lo liệu, một người mà ông dày công thiết kế bồi dưỡng, giờ đây muốn triệt để trở mặt với ông, làm sao có thể không chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.

Trước kia ông luôn dạy Lâu Hoài rằng, tướng quân không đánh trận mà không nắm chắc phần thắng.

Cho dù là nhận lệnh lúc lâm nguy, trong lòng cũng tự khắc phải có kế sách vẹn toàn để ứng phó.

Nhưng khi nhận được tin tức về vụ thu mua này, ông đã cho người điều tra rồi.

Toàn bộ tập đoàn vẫn vận hành bình thường, cổ phần cổ quyền* vẫn giữ nguyên trạng thái phân chia ban đầu.

(*) Cổ quyền: Là quyền lợi mà người sở hữu cổ phần (cổ đông) có được đối với một công ty, gồm quyền bểu quyết, quyền nhận cổ tức và quyền tài sản.

Nghĩ đến đây ông mới an tâm hơn một chút, thậm chí tự tin cũng tăng lên.

“Lâu Hoài, đừng nghĩ đến chuyện đối đầu với tao, mày còn quá trẻ. Phương án này mày cầm về đi, chỉ cần mày tiếp tục ngoan ngoãn nghe lời, duy trì sự yên bình như cũ, cho dù là giả tạo, chỉ cần mày tình nguyện cứ như vậy mãi, tao sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, thậm chí sau này, cả nhà họ Lâu này đều sẽ hoàn toàn thuộc về mày.”

Trong lời nói của ông đã có vài phần ý muốn giảng hòa.

Nhưng Lâu Hoài nghe xong lại cảm thấy rất chướng tai, anh thẳng thừng từ chối: “Mục tiêu của cháu từ trước đến nay chưa từng là nhà họ Lâu, những toan tính của ông e là hỏng bét cả rồi.”

Mặc dù ông đã lùi lại một bước, nhưng Lâu Hoài vẫn cố chấp giữ ý kiến của mình,, dường như không hiểu được ý cầu hòa trong đoạn hội thoại vừa rồi của ông. Lâu Quan Kỳ không thể tin nổi nói: “Nói cho cùng, mày vẫn muốn vì một người phụ nữ không cần mày mà đối đầu với gia tộc của mình sao?”

Lâu Hoài hỏi ngược lại: “Không được sao?”

Lâu Quan Kỳ tức khắc gào lên: “Mày điên rồi, Lâu Hoài, mày thực sự điên rồi.”

Từ tối đến giờ, đây là lần đầu tiên Lâu Hoài đồng tình với một câu nói của ông: “Tôi đúng là điên rồi, tại sao những năm đó tôi phải kiêng dè các người, tại sao không thể đối diện với tình cảm mà cô ấy cần, tại sao lại từ bỏ cô ấy. Tôi đúng là điên rồi, đến mức bây giờ tôi chẳng làm được gì cả, chỉ có thể ở đây nói với ông những lời vô nghĩa này.”

Dưới cái nhìn sững sờ của Lâu Quan Kỳ, anh gằn từng chữ một.

“Ông cũng như cả nhà họ Lâu này khiến tôi cảm thấy kinh tởm tột cùng, ông không cần phải nghi ngờ nữa, phương án thu mua này ông không ký, tôi có đầy cách để hủy hoại cả nhà họ Lâu.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện