Bước ra khỏi phòng trà, đi xuống lầu, băng qua hành lang dài dằng dặc và tĩnh mịch, cho đến tận lúc ra tới cửa lớn của quán trà, Ứng Đề không một lần ngoảnh đầu lại. Trong đầu cô chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Rời khỏi đây.

Phải nhanh chóng rời khỏi nơi đầy rẫy những thứ khiến cảm xúc cô bất ổn này.

Dù đã bước ra khỏi cửa quán trà, đi xuống bậc thềm, cô cũng không dám lơ là chút nào, vẫn rảo bước thật nhanh về phía trước. Cho đến khi tới được khu phố náo nhiệt, người qua kẻ lại và âm thanh dần nhiều lên, cô mới dám đi chậm lại, dừng chân nghỉ ngơi.

Dù nơi trò chuyện là phòng trà, nhưng đã nói chuyện gần nửa tiếng đồng hồ, cô chưa hề uống một ngụm nước nào. Lúc này cô thực sự khát đến khô cả cổ, bèn đi tới một cửa hàng tiện lợi gần đó mua một chai nước khoáng. Lúc thanh toán, cô mới phát hiện Triệu Lượng đã gọi tới mấy cuộc điện thoại.

Có lẽ vì không thấy cô nghe máy, anh ta lại gửi thêm mấy tin nhắn Wechat.

Tất cả đều là hỏi cô đang ở đâu.

Ứng Đề nhìn những tin nhắn này một hồi lâu. Sau khi thanh toán xong, cô cầm chai nước rời khỏi cửa hàng, đi tới chiếc ghế đá gần đó, đặt túi xách xuống, uống nửa chai nước. Đợi đến khi cổ họng dễ chịu hơn, cô mới trả lời tin nhắn của Triệu Lượng và bảo anh ta gửi định vị.

Năm phút sau, cô gặp được Triệu Lượng.

Triệu Lượng lộ rõ vẻ sốt ruột, vừa thấy cô đã hỏi: “Chuyện gì vậy? Chẳng phải nói là đi dạo một lát sao? Sao điện thoại gọi không được, Wechat cũng không trả lời.”

Ứng Đề cố gắng để vẻ mặt mình trông bình thường nhất có thể, cô mỉm cười nói: “Đi dạo đến mức mụ mẫm cả người, không chú ý điện thoại đang reo.”

“Thật sao?”

“Thật mà, bên này nhiều sạp hàng nhỏ như vậy, lại còn có Bình Đàn để nghe, em nhất thời quên mất.”

Thấy thần sắc cô bình thản, Triệu Lượng thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh còn tưởng họ làm khó em.”

Ứng Đề cười: “Ai mà làm khó em được chứ?”

“Không phải nhà đầu tư mời ăn cơm sao? Lâu Như Nguyện và Chu Tự đều đã tới, ai biết được người nào đó có tới hay không.”

“Sao anh biết Chu Tự cũng tới?”

Triệu Lượng nhún vai: “Vừa nãy gặp trên đường, cũng thật tình cờ, đúng lúc hai người họ đang cãi nhau ở đằng kia, đúng lúc anh đi ngang qua, ngại chết đi được.”

Ứng Đề nói: “Lúc nãy ăn cơm em và anh ta chỉ chào hỏi nhau thôi, anh ta không làm khó em.”

“Vậy thì tốt, trông họ cũng có vẻ đàng hoàng, chắc cũng không giở trò tiểu nhân báo thù gì đâu. Nếu không, trong trường hợp họ đã đầu tư vào dự án này, chúng ta chưa chắc đã được tham gia.” Nói đoạn, anh ta còn khá tự hào: “Trên đời này vẫn là người tốt nhiều hơn mà.”

Ứng Đề cười: “Về thôi, sáng mai còn phải ra sân bay sớm.”

Hai người đi bộ về phía bãi đậu xe. Trên đường đi, Triệu Lượng nói: “Bộ phim cổ trang năm ngoái đã xác nhận tuần sau sẽ phát sóng. Về nhà nghỉ ngơi hai ngày, anh đã hẹn cho em một buổi chụp hình, sắp tới em phải chăm chỉ hoạt động Weibo một chút, chúng ta cần năng nổ hơn.”

Ứng Đề đồng ý, lại hỏi: “Bên phía chụp hình có cần em chuẩn bị gì không?”

“Không cần, trang điểm và làm tóc đã có chuyên gia lo, những việc khác cứ giao cho nhiếp ảnh gia, lúc đó anh và Minh Minh sẽ cùng đi với em.”

Ứng Đề gật đầu.

Lên xe, thắt dây an toàn xong, Triệu Lượng từ ghế lái ngoái đầu ra sau, hỏi: “Ứng Ứng, công việc sắp xếp như vậy không quá dày đặc chứ?”

Ứng Đề không hiểu ý anh ta: “Không đâu, sao vậy anh?”

Triệu Lượng cười cười: “Trước đây không phải em không thích hoạt động trên Weibo sao? Nhưng thời buổi này, độ hot của nghệ sĩ được đánh giá trên nhiều phương diện lắm. Nhiều ngôi sao cứ so kè nhiệt độ siêu thoại*, cấp độ Siêu thoại, lên hot search mấy lần, vị trí cao nhất là gì, lượng đọc, lượt chuyển phát và bình luận trên Weibo… đủ loại danh xưng hoa mỹ. Chúng ta cũng không còn cách nào khác, dù sao giá trị thương mại hiện nay đều dựa vào những thứ này. Chúng ta… đánh không lại thì gia nhập thôi.”

(*) Siêu thoại: Cộng đồng người hâm mộ trên Weibo

Ứng Đề thầm nghĩ, trước đây cô rốt cuộc đã tùy hứng đến mức nào, mà đến tận khi thực sự bắt tay vào công việc, Triệu Lượng còn phải “tiêm phòng” trước cho cô, sợ cô không thích ứng được. Cô mỉm cười nói: “Không sao đâu, có việc gì cần em phối hợp anh cứ nói, em cũng sẽ lên mạng tìm hiểu xem tình hình thị trường hiện nay thế nào.”

Nghe thấy lời này, Triệu Lượng híp mắt cười, rõ ràng là cực kỳ hài lòng với sự phối hợp của cô. Anh ta nói: “Hòa nhập nhanh thật đấy, tốt quá, anh tin rằng tương lai của chúng ta nhất định sẽ rất rực rỡ, cố lên!”

Anh ta làm động tác cổ vũ với cô.

Tâm trạng nặng nề suốt dọc đường của Ứng Đề, đến lúc này cuối cùng cũng nhẹ nhõm đi phần nào. Cô ậm ừ một tiếng, nói: “Tương lai cùng nhau cố gắng.”

Xe chạy trên đường lớn, ánh đèn đường chiếu rọi lướt qua cửa kính, hắt lên khuôn mặt cô. Ứng Đề trở về khách sạn nơi mình lưu trú trong những dải sáng tối đan xen chập chờn ấy.

Triệu Lượng để cô xuống ở cửa trước đại sảnh. Nhân viên phục vụ của khách sạn rất tinh ý chạy tới mở cửa xe, Ứng Đề nói lời cảm ơn. Khi bước vào khách sạn, cô quay đầu nhìn lại phía sau một cái.

Màn đêm đen đặc và u tối, ngay cả bầu trời dường như cũng mang tâm sự riêng.

Ứng Đề nghĩ, sau đêm nay, cuộc đời về sau sẽ hoàn toàn thuộc về chính bản thân cô rồi.

Giống như những gì Triệu Lượng đã nói trên xe lúc nãy.

Tương lai phía trước nhất định sẽ rất rực rỡ.

Ứng Đề thu hồi tầm mắt, quay người bước vào đại sảnh khách sạn sáng rực ánh đèn.

Lâu Hoài ngồi trong phòng trà rất lâu.

Nước trà sớm đã nguội lạnh. Một ấm Đại Hồng Bào thượng hạng đã không phát huy được giá trị vốn có của nó, cứ thế mà lạnh đi.

Cũng giống như việc anh chờ đợi ở đây ngày hôm nay, vốn dĩ muốn cùng Ứng Đề mở lòng nói chuyện để cứu vãn mối quan hệ này. Anh đã kiên nhẫn chờ đợi lâu như vậy, nhưng kết quả nhận được lại là một lời từ biệt triệt để.

Lâu Hoài nghĩ, có lẽ đây chính là cái gọi là “không như ý muốn”.

Anh không biết phải làm sao, đây là lần đầu tiên anh đối mặt với tình huống như thế này, hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu.

Anh cứ thế ngồi lặng yên trong phòng trà vắng lặng.

Cho đến khi có người đẩy cửa bước vào.

Chu Tự và Lâu Như Nguyện đợi ở gần đó rất lâu mà không thấy tin tức gì từ Lâu Hoài. Hai người không biết đã đi vòng quanh khu phố bao nhiêu vòng, trong lúc đó gọi điện cho Lâu Hoài cũng không có người nghe máy. Thấy thời gian ngày càng muộn, hai người đành phải vào quán trà tìm người.

Bởi vì Lâu Hoài muốn có một không gian yên tĩnh để nói chuyện với Ứng Đề, nên quán trà này hôm nay đã được anh bao trọn, không mở cửa đón khách ngoài.

Chu Tự nói: “Cũng thật là, em đã nói là tháng này để em ở đây trông chừng người cho cậu ấy, mà cậu ấy không chịu, cứ nhất quyết phải đợi người ta quay xong mới chịu ghé qua một chuyến. Em làm chất xúc tác trung gian không phải tốt hơn sao?”

Quán trà thực sự rất yên tĩnh, là một nơi tuyệt vời để thả lỏng tâm hồn, nếu như không có tiếng lải nhải của người bên cạnh, Lâu Như Nguyện sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Cô ấy nói: “Đàn ông con trai đừng có nói nhiều như vậy.”

“Nếu không phải là chuyện của Lâu Hoài, em thực sự cũng chẳng muốn nói nhiều đâu.”

Lâu Như Nguyện không nói gì.

Lúc lên lầu, Chu Tự đi phía sau, nhìn bóng dáng cao ráo phía trước đi giày cao gót bước nhanh thoăn thoắt, anh ta nói: “Nếu không phải hai tháng qua chị thấy cậu ấy ủ rũ, rồi kể cho cậu ấy chuyện ông nội từng tìm gặp cô ấy, thì cậu ấy có lồng lộn lên mà chạy tới đây không?”

Lâu Như Nguyện quay đầu lườm anh ta một cái.

Chu Tự cười cười.

Sắp đi đến cửa phòng trà, Lâu Như Nguyện lại không có ý định vào trong. Cô ấy đứng ở cửa, khoanh tay trước ngực, nói với Chu Tự: “Tôi không vào đâu, cậu vào bảo nó ra đây. Suốt ngày vì một người phụ nữ mà chẳng còn chút tinh thần nào, không cần công ty nữa à?”

Chu Tự nói: “Em sợ lúc này vào sẽ bị ăn đòn đấy, hay là chị đi vào mà nói?”

Lâu Như Nguyện thong dong lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, châm lửa rồi nói: “Tôi đợi hai người ở dưới lầu, nhanh lên đấy.”

Chu Tự nhún vai, đứng ở cửa do dự một hồi lâu, rồi cam chịu đẩy cửa phòng trà ra.

Thực ra cửa cũng không đóng hẳn, chỉ khép hờ, giống như lúc trước có người trò chuyện không vui vẻ nên đã dùng sức đóng cửa, khiến lực bị bật ngược lại, tạo thành trạng thái khép hờ như bây giờ.

Chu Tự đẩy cửa bước vào.

Phòng trà yên tĩnh đến mức bất thường.

Phòng trà lớn như vậy, Lâu Hoài chỉ ngồi im bên bàn trà, không biết đang nghĩ gì, đầu anh cúi thấp xuống. Mà nước trà trước mặt anh đã nguội ngắt từ lâu.

Chu Tự nhìn quanh một lượt, đảo mắt một vòng, ngay cả góc phòng cũng không bỏ sót, nhưng đều không thấy bóng dáng của Ứng Đề. Anh ta hỏi: “Hai người nói chuyện xong rồi à?”

Lâu Hoài ngẩng đầu nhìn anh ta nói: “Nói xong rồi.”

Chu Tự vốn định hỏi xem kết quả thế nào, nhưng nhìn căn phòng trà yên tĩnh này, cùng với hai chén trà đầy ắp nhưng chưa hề được động tới, cộng thêm dáng vẻ trầm mặc của Lâu Hoài lúc mới vào, có thể thấy cuộc trò chuyện không hề vui vẻ.

Anh ta lấp l**m hỏi: “Ứng Đề đi rồi sao?”

Lâu Hoài không trả lời.

Chu Tự gãi gãi sau gáy nói: “Thực ra cậu nên đi cùng lúc ăn cơm, khi đó ít nhất còn được ở bên cạnh cô ấy lâu thêm một chút. Cô ấy thấy có những người khác ở đó thì sẽ không rời đi nhanh như vậy. Cậu xem bây giờ đi, mới nói chuyện chưa hết một tuần trà mà đã xong rồi.”

Chu Tự cứ lải nhải mãi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Đã hỏi được câu trả lời mà cậu muốn chưa?”

Lâu Hoài không lên tiếng, lại im lặng ngồi thêm một lát, rồi đột ngột đứng dậy, cầm lấy chiếc áo vest trên giá gỗ bước ra ngoài.

Chu Tự “ơ” lên một tiếng: “Cứ thế mà đi à?”

Đáp lại anh ta chỉ là tiếng bước chân vội vã từ ngoài cửa truyền vào.

Lúc Lâu Hoài xuống lầu, liền thấy Lâu Như Nguyện đang đứng trong sân hút thuốc.

Gió đêm thổi tới, làm lay động những sợi tóc của cô ấy.

Anh nhìn người chị gái này của mình, không khỏi nhớ lại vài ngày trước, Lâu Như Nguyện hẹn anh đi ăn cơm, nói là muốn bàn bạc về một khoản đầu tư.

Những năm qua, quy mô kinh doanh của Lâu Như Nguyện ngày càng mở rộng, đặc biệt là các ngành nghề liên quan đến mảng giải trí, cô ấy đều tham gia.

Vài năm trước cô ấy chỉ mở công ty giải trí, đầu tư phim ảnh, nhưng hai năm nay lại nắm bắt được xu hướng thời đại, dốc toàn lực vào làm thương mại điện tử livestream.

Phía nhà cũ đương nhiên không thích kiểu làm ăn xuất đầu lộ diện này của cô ấy, cộng thêm việc cô ấy luôn không tuân theo ý muốn của gia đình về việc liên hôn, nên cơ bản đã gạt cô ấy ra khỏi bộ máy nòng cốt của công ty.

Lâu Như Nguyện cũng không mấy để tâm, thường thì khi nào cô ấy không lấy được phần cổ tức thuộc về mình từ nhà họ Lâu, khiến vốn liếng cho mảng kinh doanh khác bị đứt đoạn, cô ấy mới tới tìm anh để thúc giục.

Lâu Hoài trực giác thấy lần này cũng tương tự như vậy.

Sự thật là Lâu Như Nguyện tìm anh đúng là vì vấn đề thiếu hụt nguồn vốn.

Lần trước cô ấy muốn đầu tư vào chương trình tạp kỹ, Lâu Hoài đã bảo Chu Tự bên kia phối hợp, lần này Lâu Như Nguyện muốn tiếp tục, nhưng Lâu Hoài không đồng ý. Anh nói: “Em không có ý định đầu tư vào mảng giải trí, chị đi tìm đối tác khác đi.”

Lâu Như Nguyện nói: “Cô ấy chẳng phải cũng ở trong vòng này sao? Cho dù bây giờ đã chia tay, sau này kiểu gì chẳng gặp lại. Em không muốn tham gia trước để dọn đường cho mình sao?”

“Không cần thiết.”

Anh đương nhiên là không cần thiết. Một người có thể vung tiền như rác thì đâu cần phải dọn đường trước, gặp chiêu phá chiêu mới là phong cách làm việc của anh.

Lâu Như Nguyện biết không mượn được khoản vốn đang cần gấp ở chỗ này, bèn nói: “Em chẳng phải luôn tò mò tại sao cô ấy lại chia tay với em sao?”

Bước chân định rời đi của Lâu Hoài khựng lại.

Lâu Như Nguyện mỉm cười: “Chị có thể nói cho em biết, coi như là trao đổi, em tiếp tục đầu tư cho chị.”

Đây thực sự là vấn đề đã làm khổ Lâu Hoài bấy lâu nay. Anh không có được câu trả lời từ chỗ Ứng Đề, giờ đây có người chủ động đem sự thật tới cửa, chỉ là tốn chút tiền, Lâu Hoài không có lý do gì để từ chối.

Lúc này, anh nhìn Lâu Như Nguyện, đợi cô ấy hút xong điếu thuốc trên tay. Anh bước tới trước mặt cô ấy hỏi: “Năm đó ông nội tìm đến anh ta ép anh ta chia tay với chị, tại sao hai người không chia tay?”

Lâu Như Nguyện di nát đầu thuốc đã cháy hết trong tay, nghe vậy, cô ấy hơi ngẩng đầu, nói một cách rất nhẹ nhàng: “Bởi vì anh ấy yêu chị, và chị cũng đủ yêu anh ấy. Bọn chị kiên định với nhau, nên tất nhiên anh ấy sẽ không chia tay với chị.”

Thần sắc của Lâu Hoài ngay khoảnh khắc đó trở nên cực kỳ lạnh lùng.

Mà Lâu Như Nguyện cũng không ngại tiếp tục xát muối vào vết thương của anh: “Em không đủ yêu cô ấy, nên cô ấy cũng không thể kiên định. Ông nội vẫn là người am hiểu lòng người nhất. Em nên cảm thấy may mắn vì mình không đủ yêu cô ấy, nếu không cô ấy cũng sẽ có kết cục giống như anh rể em vậy.”

Đôi mắt Lâu Hoài nheo lại, lạnh lùng nhìn cô ấy hai giây, sau đó quay người bước ra ngoài cửa.

Chu Tự thấy người đã đi xa mới tiến lên nói: “Chị kích động cậu ấy à?”

Lâu Như Nguyện nói: “Tôi nói thật lòng mà.”

Chu Tự bảo: “Thế cũng không cần phải nói vào lúc này.”

Lâu Như Nguyện khẽ cười: “Nhận tiền thì phải làm việc thôi, cậu ấy cho tôi nhiều vốn như vậy, tôi cũng phải giải quyết nỗi sầu cho cậu ấy chứ.”

Chu Tự lại không cảm thấy như vậy.

Anh ta nói: “Sao em cứ cảm giác như chị đang phát tiết vậy.”

Lâu Như Nguyện nói: “Cậu em tốt à, nói năng cho khách sáo chút đi, đừng có không biết trên dưới với tôi.”

Nói xong, Lâu Như Nguyện cũng quay người bỏ đi.

Chu Tự: “…”

Lâu Hoài không đợi bọn họ, anh lên xe, vừa lùi xe ra khỏi chỗ đỗ vừa gọi điện cho trợ lý.

Trợ lý Dư Minh nghe máy rất nhanh, hỏi anh có chỉ thị gì.

Lâu Hoài thông qua gương chiếu hậu nhìn thấy hai người đang đứng ở cửa, nói: “Mua cho tôi một vé máy bay về Bắc Thành chuyến sớm nhất.”

Dư Minh hỏi: “Còn cô Lâu và Chu tổng thì sao ạ? Có cần mua cho họ luôn không?”

Giọng Lâu Hoài nhàn nhạt: “Không cần, họ có sắp xếp khác.”

Cúp điện thoại xong, cũng chẳng màng tới việc Chu Tự đang đi về phía xe, Lâu Hoài xoay vô lăng, lái xe ra khỏi sân.

Khoảng hai giờ sáng, Lâu Hoài về tới Bắc Thành.

Mặc dù trong điện thoại anh nói không cần trợ lý tới đón, nhưng Dư Minh vẫn túc trực ở sân bay từ sớm. Sau khi đón được người, anh ta hỏi: “Đưa anh về đâu ạ?”

Lâu Hoài nói: “Nhà cũ.”

Dư Minh ngẩn người, ngỡ mình nghe lầm, hỏi lại: “Tối nay anh ở bên đó sao?”

Động tác cởi cúc áo sơ mi của Lâu Hoài khựng lại, một lúc sau anh mới nói: “Sẽ ở bên đó một thời gian, ngày mai cậu bảo dì giúp việc thu dọn hành lý gửi sang nhà cũ cho tôi.”

Dư Minh thực sự chấn động.

Anh ta đi theo bên cạnh Lâu Hoài ít nhất cũng được bảy tám năm rồi, từ một nhân viên bình thường thăng tiến dần lên vị trí trợ lý bên cạnh anh. Suốt bao nhiêu năm qua, anh ta chưa từng thấy Lâu Hoài ở lại nhà cũ lâu bao giờ. Ngay cả khi về nhà ăn cơm, nếu có thể không ở lại thì anh sẽ cố gắng không ở lại.

Có thể nói, sếp của anh ta đối với nhà cũ là chán ghét đến một mức độ nhất định.

Anh ta không hiểu nổi tại sao sếp lại đột nhiên thay đổi tính nết, lại muốn dọn về nhà cũ ở.

Nhưng tâm tư của sếo đâu phải là thứ anh ta có thể suy đoán thấu đáo được, anh ta đáp: “Ngày mai tôi sẽ qua thu dọn.”

Lâu Hoài ậm ừ một tiếng, không nói gì thêm, nhắm mắt tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi.

Bắc Thành lúc rạng sáng cuối cùng cũng không còn sự ồn ào và tắc nghẽn như ban ngày, chưa đầy nửa tiếng sau, xe đã tới nhà cũ.

Quản gia nghe thấy tiếng động cơ xe liền ra ngoài kiểm tra tình hình. Thấy là Lâu Hoài trở về, ông lập tức tỉnh táo hẳn, hỏi: “Tiểu Hoài, cháu về muộn thế này là có việc tìm ông nội sao?”

Mỗi lần anh trở về, ngoại trừ việc tìm ông cụ thì cơ bản không vì chuyện gì khác.

Lâu Hoài nhìn người đàn ông tóc đã bạc trắng trước mặt, lại ngước mắt nhìn dinh thự cổ kính này, nói: “Cháu về nhà ở một thời gian. Cũng muộn rồi, đừng làm phiền ông nội nữa, sáng mai ăn sáng cháu sẽ nói với ông sau. Bác đi nghỉ đi ạ.”

Quản gia ngơ ngác, vẻ mặt đầy sự kinh ngạc.

Lâu Hoài gật đầu chào ông ấy rồi sải đôi chân dài, vài bước đã vào trong sân.

Dư Minh đưa người về tới nhà xong cũng định rời đi.

Quản gia gọi anh ta lại hỏi: “Tiểu Hoài bận công việc đến giờ sao?”

Đầu óc Dư Minh xoay chuyển cực nhanh, gần như trong chớp mắt anh ta đã trả lời: “Vâng ạ, hôm nay có một cuộc họp rất căng thẳng, vừa mới kết thúc xong.”

Nghe thấy câu trả lời này, quản gia thở phào nhẹ nhõm nói: “Muộn thế này rồi, cậu về trước đi, đi đường chú ý an toàn.”

Dư Minh lái xe rời đi.

Quản gia đứng ở cửa hồi lâu, đợi xe đi xa hẳn mới đóng cửa lớn quay vào trong nhà.

Ông ấy đương nhiên không về phòng mình mà đi xuyên qua hành lang, lát sau đã tới phòng ngủ của ông cụ.

Lâu Quan Kỳ tuổi đã cao nên ngủ không sâu, lúc này ông đang ngồi ở đầu giường, tay cầm cốc nước.

Quản gia gõ cửa, ông ngẩng đầu lên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Quản gia bước vào, khép cửa lại, nói: “Tiểu Hoài về rồi ạ.”

Lâu Quan Kỳ hơi ngạc nhiên: “Muộn thế này nó về làm gì?”

Quản gia nói: “Tiểu Hoài nói sẽ về nhà ở một thời gian.”

“Thay tính đổi nết rồi à? Trước đây nhà cũng chẳng thèm về, bây giờ nửa đêm còn phải chạy về nhà?” Lâu Quan Kỳ hỏi: “Có biết ở lại bao lâu không?”

“Chuyện này cậu ấy không nói ạ.”

Lâu Quan Kỳ đặt cốc nước lên bàn hỏi: “Nó từ đâu về?”

Quản gia thầm may mắn vì mình đã hỏi kỹ từ trước, nói: “Trợ lý bên cạnh cậu ấy nói là vừa từ công ty về.”

“Công ty dạo này không yên ổn sao?”

“Tôi không nghe nói gì ạ.”

Lâu Quan Kỳ lại bật cười: “Vậy nó đột nhiên nửa đêm nửa hôm về đây làm gì?”

Quản gia cũng không rõ.

Trong phòng nhất thời chìm vào tĩnh lặng.

Một lúc sau, Lâu Quan Kỳ lại hỏi: “Chia tay dứt khoát với cô gái kia rồi chứ?”

Quản gia nói: “Cô Ứng đã bán căn nhà mà hai người cùng mua năm xưa, còn mua nhà mới đón mẹ tới ở cùng, chắc là đã chia tay rất triệt để rồi.”

Lâu Quan Kỳ suy nghĩ một lát rồi nói: “Sớm làm vậy chẳng phải tốt hơn sao, cứ nhất thiết phải đi một vòng lớn như vậy, kết quả cuối cùng có gì khác biệt đâu?”

Quản gia không nói gì.

Lâu Quan Kỳ xua tay với ông ấy, nói: “Nó về nhưng không trực tiếp tới tìm tôi, e là dạo này nó buồn phiền không có nơi nào để đi nên mới về nhà ở. Ông cũng đi ngủ đi, sáng mai bảo dì bếp chuẩn bị thêm một phần bữa sáng. Thằng bé đó thích ăn thanh đạm, chuẩn bị nhiều món vị nhạt một chút.”

Quản gia vâng lời rồi lui ra.

Lâu Quan Kỳ ngồi thẫn thờ trên giường một lát.

Con người khi tuổi tác đã cao, nhiều việc sẽ trở nên lực bất tòng tâm, đơn cử như chuyện tinh lực, kém xa so với hồi còn trẻ.

Khi còn trẻ, giấc ngủ là một thứ xa xỉ.

Lúc đó là thời gian xông pha gây dựng sự nghiệp, lấy đâu ra thời gian mà ngủ.

Bây giờ già rồi, nhiều việc không cần ông phải làm nữa, ngay cả sự nghiệp mà ông yêu thích nhất cũng đã có hậu bối mà ông tin tưởng tiếp quản. Ông rảnh rỗi rồi, cũng tự do rồi, theo lý mà nói thì có nhiều thời gian hơn để bù đắp cho những giấc ngủ thiếu hụt thời trẻ.

Nhưng thực tế lại là ông rất khó có được một giấc ngủ ngon.

Ví dụ như đêm nay, đứa cháu nội mà ông luôn coi trọng nhất nhưng cũng là đứa ngỗ ngược, có chính kiến nhất, nửa đêm nửa hôm lại đột nhiên trở về nhà cũ ở, còn định ở lâu dài.

Lần cuối cùng Lâu Hoài ở lại nhà cũ là từ khi nào nhỉ? Lâu Quan Kỳ nghĩ hồi lâu mới nhớ ra, chắc là từ hồi học cấp ba.

Ông nghĩ, lúc này anh đột nhiên thay đổi ý định dọn về nhà cũ, rốt cuộc là bị ảnh hưởng quá nhiều bởi tình cảm, hay là đã ý thức được trọng trách của một người chủ gia đình, không thể tiếp tục tùy tiện làm theo ý mình nữa.

Lâu Quan Kỳ không biết.

Nhưng ông hy vọng là vế sau.

Từ xưa đến nay đàn ông đa tình thì hầu như chẳng có sự nghiệp.

Khoảnh khắc người đàn ông có sức hút nhất và thể hiện rõ quyền lực trong tay nhất chính là khi họ gạt bỏ mọi sự vật, tình cảm ra sau đầu.

Đặc biệt là tình cảm.

Lâu Quan Kỳ nghĩ, đứa cháu này tốt nhất là đừng để ông thất vọng.

Ông vẫn rất muốn thấy nhà họ Lâu ở trong tay anh tiến lên một tầm cao mới và tiếp tục phát huy rực rỡ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện