Ngày Lâu Hoài trở về nhà cũ vừa khéo lại vào dịp Tết Nguyên Tiêu, một ngày mang ý nghĩa đoàn viên sum vầy.
Dưới sắc trời âm u, ngôi nhà cũ với kiến trúc cổ kính nặng nề toát lên dấu vết của tháng năm, dù cho cả tòa nhà đèn đuốc sáng trưng, nhưng đi dọc hành lang, người ta chỉ cảm thấy ngột ngạt và nặng nề.
Lâu Hoài đi qua sân trước, đến tiền sảnh, lúc này mọi người đều đang tụ tập ở sảnh dùng bữa tối.
Tổng cộng bày ba bàn lớn, trẻ con đông đúc, nên bữa tối dù có nghiêm túc đến mấy, nhờ tiếng nói cười râm ran của lũ trẻ, cũng trở nên hòa thuận vui vẻ hơn đôi chút.
Lâu Quan Kỳ vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa giữa, nhận được sự kính trọng và vây quanh của mọi người.
Khi bóng dáng Lâu Hoài bước vào cửa lớn, người giúp việc tinh mắt đã nhìn thấy từ sớm, lập tức bẩm báo với ông cụ.
Lâu Quan Kỳ liếc nhìn anh một cái, cũng chẳng nói gì, tiếp tục cúi đầu trò chuyện với đứa chắt bên cạnh.
Mẹ anh là Chu Phương Lễ và chị gái Lâu Như Nguyện ngồi ở bàn bên phải, tối nay hiếm khi thấy Lâu Vọng Sinh cũng có mặt.
Thấy anh đến, Lâu Vọng Sinh đầu tiên là ngẩn ra, sau đó gọi người giúp việc kê thêm một vị trí bên cạnh mình.
Người giúp việc nhanh chóng mang đến một chiếc ghế và một bộ bát đũa.
Lâu Như Nguyện đã chuẩn bị sẵn tâm lý Lâu Hoài sẽ từ chối ngồi cạnh bố, đang định đứng dậy đổi chỗ cho anh, nào ngờ, Lâu Hoài cứ thế ngồi xuống vị trí bên cạnh Lâu Vọng Sinh.
Bàn này còn có các bậc trưởng bối khác, Lâu Hoài lần lượt chào hỏi từng người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người mẹ mình là Chu Phương Lễ, gọi một tiếng: “Mẹ.”
Chu Phương Lễ nhìn anh, buông một câu: “Ăn cơm trước đã.”
Tranh thủ lúc nói chuyện, người giúp việc đã múc cho anh một bát bánh trôi.
Biết anh không thích đồ ngọt, chắc cũng chỉ ăn một hai miếng lấy lệ cho hợp không khí lễ Tết. Người giúp việc chỉ múc vài viên vào bát, chiếc bát sứ trắng pha chút sắc xanh lam sương mù đặt xuống chiếc đĩa trước mặt anh, Lâu Hoài nói với người giúp việc một tiếng cảm ơn.
Anh chỉ nếm một miếng, sau đó buông bát xuống.
Lâu Như Nguyện hỏi anh: “Sao đột nhiên lại đi công tác New York?”
Câu hỏi này hỏi rất thú vị.
Ai mà chẳng biết năm nay anh không ăn Tết ở nhà là để dành thời gian đi Lâm Thành với Ứng Đề.
Nhưng giờ Lâm Thành thì không đi, lại chạy sang New York công tác.
Lâu Như Nguyện hỏi câu này rất nhỏ, nhưng Lâu Hoài với tư cách là người nắm quyền hiện tại của Lâu gia, không ít người đang dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên này.
Lâu Hoài nói: “Có chút việc trong công ty nên qua đó một chuyến.”
Lâu Như Nguyện lại hỏi: “Xử lý xong chưa?”
“Vâng, cũng gần xong rồi.”
Lâu Như Nguyện lại nói: “Dạo này chị muốn đầu tư thêm vài mảng khác, lát nữa có thời gian trò chuyện chút không?”
Lâu Hoài nhìn cô ấy, vẻ mặt cô ấy bình thản, cứ như thật sự muốn bàn chuyện công việc với anh chứ không vì gì khác, anh suy tư vài giây rồi hỏi: “Cần em đầu tư à?”
Lâu Như Nguyện cười, giơ ngón cái với anh, nói: “Dạo này tiền nong hơi eo hẹp, công ty đầu tư kia của em chẳng phải vẫn đang hoạt động sao? Có hứng thú tham gia không?”
Giọng Lâu Hoài nhàn nhạt: “Việc này chị tìm Chu Tự đi.”
“Cậu ấy làm chủ được sao?”
“Quỹ đầu tư EN bây giờ đều do cậu ấy quyết định.”
Lâu Như Nguyện đăm chiêu, một lúc lâu sau cô ấy hỏi: “Dự án đầu tư trong giới giải trí bên em có tham gia không?”
Lâu Hoài liếc nhìn cô ấy, im lặng một lát mới nói: “Xem tỷ suất lợi nhuận.”
“Vậy thì tốt, thời gian trước chị nhắm được một dự án show tạp kỹ, nhà sản xuất này làm mấy dự án trước đó đều khá ổn, lần này chị muốn thử sức xem sao.”
Lâu Hoài không nói gì.
Lâu Vọng Sinh ngồi bên cạnh bỗng xen vào một câu: “Như Nguyện, con khoan hãy nói chuyện công việc với em trai con, nó vừa về, còn chưa ăn cơm, để nó ăn chút gì đã.”
Lâu Như Nguyện cười khẩy, giọng đầy châm biếm: “Hôm nay sao ông bỗng nhiên lại quan tâm đến em trai tôi thế?”
Dứt lời, xung quanh ném tới những ánh mắt xem kịch vui.
Lâu Vọng Sinh ngượng ngùng, hồi lâu mới đáp lại một câu: “Bố luôn quan tâm các con mà.”
Lâu Như Nguyện đang định mỉa mai ông ta tiếp thì nghe thấy Lâu Hoài nói: “Hôm nay ở Cảng Thành tôi có gặp Tiền Hải, anh ta kể cho tôi nghe một chuyện vô cùng thú vị.”
Vừa dứt lời, chỉ thấy chiếc thìa Lâu Vọng Sinh vừa cầm lên, “cạch” một tiếng rơi xuống, đập vào đĩa, vỡ tan thành ba mảnh theo tiếng động lanh lảnh.
Người giúp việc nghe tiếng vội chạy tới xem tình hình, thấy thìa sứ bị vỡ liền lập tức lấy thìa và đĩa mới thay vào, dọn đi chiếc thìa vỡ cùng đĩa đựng những mảnh sứ vụn đi.
Đợi người giúp việc đi khỏi, Lâu Vọng Sinh dường như mới hoàn hồn sau cơn chấn động, ông ta nặn ra một nụ cười: “Tiền Hải nào? Bố không quen người này.”
Lâu Hoài ung dung hỏi: “Tôi có hỏi ông quen ông ta hay không đâu?”
Lâu Vọng Sinh siết chặt tay nói: “Vậy con nói với bố chuyện này làm gì?”
Lâu Hoài nhướng mày, không nói gì, cứ thế nhìn ông ta chằm chằm.
Cảm giác bất an của Lâu Vọng Sinh lúc này bị phóng đại đến cực điểm.
Mặc dù Lâu Hoài là con trai ông ta, nhưng mày mắt Lâu Hoài lại chẳng giống ông ta chút nào, ngược lại có nét giống ông cụ, sự trầm tĩnh ẩn chứa lưỡi dao sắc bén, giống như một thanh đoản đao, khi nhìn thẳng vào anh, hoặc bị anh nhìn, luôn có cảm giác sợ hãi như đang đi trên mũi dao, sợ rằng chỉ sẩy chân một cái là thấy máu.
Ông ta vừa sợ hãi, vừa nhìn lại anh.
Cứ đối mắt như vậy một lúc, vẫn là Chu Phương Lễ lên tiếng: “Tiểu Hoài, dùng bữa trước đi, nguội hết rồi.”
Coi như là giải vây cho hai bố con.
Bữa tối kéo dài đến tám giờ rưỡi, mọi người mới tản đi.
Lâu Quan Kỳ trêu đùa mấy đứa chắt một lúc, lúc này mới luyến tiếc buông lũ trẻ ra, bảo Lâu Hoài vào thư phòng với ông.
Vừa vào thư phòng, Lâu Hoài khép cửa lại, vừa xoay người đã nghe thấy tiếng chất vấn của Lâu Quan Kỳ truyền tới: “Lần này cháu đi New York làm cái gì?”
Lâu Hoài thản nhiên đáp: “Chẳng phải ông biết rồi sao?”
“Làm càn!” Lâu Quan Kỳ nói “Chuyện dự án New York chẳng phải đã kết thúc rồi sao? Cháu lại đi bới móc nợ cũ làm gì?”
“Nợ cũ?” Lâu Hoài nói “Ông khiến cháu tốn bao nhiêu thời gian vào cái dự án đó, cháu còn không được phép điều tra à?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Lúc đầu chịu nghe lời ta sớm thì bây giờ cháu có cần tốn thời gian đi điều tra không?”
Lâu Hoài không nói gì.
“Vậy giờ thì sao? Điều tra xong có hài lòng chưa?”
“Cũng tạm hài lòng, nhưng cũng không hẳn là hài lòng lắm.”
Lâu Hoài đi đến bên ghế sofa, cởi cúc áo vest, ngồi xuống, dựa lưng vào ghế, vắt chéo chân, hỏi bằng một giọng điệu vô cùng bình thản: “Cháu rất tò mò, ông để Lâu Vọng Sinh sắp xếp con trai ông ta động tay động chân vào dự án New York là muốn làm gì?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Lần trước chúng ta đã nói về chuyện này rồi, chẳng phải cháu đã biết từ lâu rồi sao.”
“Muốn thay thế cháu sao?”
Lâu Quan Kỳ hừ một tiếng.
Lâu Hoài nói: “Vậy thì thú vị rồi, cháu vừa nhận được vài lá đơn xin từ chức của thành viên Hội đồng quản trị, chắc hẳn cũng đã gửi cho ông rồi, chi bằng ông mở máy tính ra xem thử đi.”
Vừa nghe câu này, Lâu Quan Kỳ lập tức nheo đôi mắt đục ngầu nhưng sắc như chim ưng lại “Cháu có ý gì?”
Lâu Hoài nói: “Cháu cũng rất khó hiểu không biết là ý gì, những người này dường như đều có tham gia vào chuyện bên dự án New York, tại sao lại đồng loạt nộp đơn từ chức vào hôm nay chứ? Cháu cũng rất muốn ông cho cháu một lời giải thích, một công ty niêm yết mà nhân sự cấp cao biến động lớn như vậy thì phải ra thông cáo, cháu cũng rất đau đầu không biết ngày mai phải truyền đạt tin tức này ra bên ngoài thế nào đây.”
Lâu Quan Kỳ lập tức mở máy tính.
Ngay vài phút trước, tổng cộng ba người trong Hội đồng quản trị công ty đã gửi đơn xin từ chức, bao gồm hai Giám đốc độc lập và một Giám đốc tài chính.
Lâu Quan Kỳ đọc xong email này, máu toàn thân như dồn cả lên não, lúc này, ông giận dữ tột độ.
Mấy người này khéo làm sao, đều là tâm phúc do một tay ông đề bạt lên.
Giờ thì hay rồi, tất cả đồng loạt nộp đơn từ chức, thậm chí còn chẳng thèm bàn bạc với ông một lời mà trực tiếp gửi email cho Hội đồng quản trị công ty.
Lâu Quan Kỳ nắm chặt chuột, một lúc lâu sau, giơ cao lên rồi đập mạnh xuống bàn: “Là cháu làm à?”
Vẻ mặt Lâu Hoài không chút gợn sóng nói: “Cháu chưa có bản lĩnh đó.”
“Ta thấy cháu bản lĩnh lớn lắm rồi đấy.” Lâu Quan Kỳ rời khỏi bàn làm việc, đi về phía sofa, cố gắng bình ổn cơn giận “Nói đi, cháu muốn làm gì?”
Lâu Hoài hóa giải câu hỏi đầy khéo léo: “Cháu có thể làm gì chứ? Cháu lại muốn hỏi ông, Lâu Vọng Sinh là một con cờ bị ông vứt bỏ nhiều năm trước, tại sao lại chọn lúc này để ông ta quay lại tầm mắt ông, thả ông ta ra làm chướng mắt người khác?”
Lâu Quan Kỳ coi như đã hiểu: “Cháu đang trả thù chuyện ta cho bố cháu quay về sao.”
Lâu Hoài nói: “Chuyện khác ông muốn nhúng tay thế nào cháu cũng không quan tâm, duy chỉ có chuyện của ông ta là không có thương lượng.”
Lâu Quan Kỳ chống gậy, nhìn anh, một lúc sau ngồi xuống sofa nói: “Vậy phải hỏi cháu, cháu có chịu nghe lời ta không?”
Lâu Hoài mặt không cảm xúc.
Lâu Quan Kỳ liền nói: “Cháu không nghe lời ta, vậy sao ta yên tâm giao hoàn toàn công ty cho cháu được, hôm nay cháu có thể khiến người của ta từ chức hết, gây biến động lớn ở tầng lớp lãnh đạo cấp cao, vậy ngày mai thì sao? Có phải cháu định ra tay với ông già này không?”
Lâu Hoài đổi chân, đổi sang một tư thế thoải mái hơn, anh nghiêng mặt nhìn Lâu Quan Kỳ, nhìn ông lão cả đời dốc hết tâm huyết đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng vẫn tham lam không nỡ buông bỏ này nói: “Cháu không hy vọng nhìn thấy ngày đó.”
Nói cách khác, nếu sự việc thực sự phát triển đến mức không thể vãn hồi, anh sẽ ra tay với cả ông nội của mình.
Lâu Quan Kỳ nắm chặt gậy, gõ hai cái xuống sàn, giọng đanh thép: “Quả đúng là cháu trai của Lâu Quan Kỳ ta, có tiền đồ hơn người bố phế vật vô dụng kia của cháu nhiều.”
Lâu Hoài cười như không cười, không đáp lời.
Lâu Quan Kỳ suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Ta sẽ không sắp xếp Lâu Viễn Đạo vào công ty, cháu nói họ rút lại mấy cái email từ chức kia đi.”
Lâu Hoài bật cười: “Ông tưởng tối nay cháu đến đây là để thương lượng với ông sao?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Lâu Hoài nói: “Đúng là không phải, cháu đích thân đến đây để thông báo cho ông.”
Thông báo? Khẩu khí thật ngông cuồng ngạo mạn.
Dù vẻ mặt Lâu Hoài lúc này cực kỳ bình tĩnh, Lâu Quan Kỳ vẫn cảm thấy anh thực sự quá ngông cuồng “Cháu đúng là làm ta được mở rộng tầm mắt.”
Lâu Hoài mỉm cười đáp: “Ông còn muốn xem cái gì khác không?”
Khiêu khích!
Đây tuyệt đối là sự khiêu khích trắng trợn.
Lâu Quan Kỳ tức đến méo cả miệng, ông nói: “Lâu Hoài, làm người đừng có quên gốc gác.”
Lâu Hoài nói: “Ông từ nhỏ đã dạy cháu nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, cháu vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.”
“…”
Lâu Quan Kỳ tức đến ngực phập phồng: “Cháu thì giỏi nghe lời đấy, vậy tại sao chuyện kết hôn lại không nghe lời như thế, nếu cháu chịu liên hôn sớm một chút, sự việc có cần phải huyên náo đến mức như bây giờ không?”
Vẻ mặt vốn luôn bình tĩnh của Lâu Hoài lúc này cuối cùng cũng xuất hiện chút dao động, anh nói: “Thái độ của cháu về chuyện này luôn rất rõ ràng, ông cứ nhắc đi nhắc lại, không thấy mệt sao?”
“Tại sao ta phải mệt? Cháu có thể vì một người phụ nữ mà năm lần bảy lượt chống đối ta, bây giờ vì một người phụ nữ mà Tết nhất cũng không thèm về nhà, sao hả, cháu còn thấy tự hào lắm à?”
“Không liên quan đến cô ấy. Ông đừng có lôi chuyện đi quá xa.”
Lâu Quan Kỳ cười khẩy: “Xa sao? Bị đá rồi mà vẫn còn muốn nói đỡ à? Điểm này cháu đúng là không bằng bố cháu, người ta là chơi bời phụ nữ, cháu thì hay rồi, bị phụ nữ xoay như chong chóng.”
Ánh mắt Lâu Hoài lạnh lùng nhìn chằm chằm ông.
Lâu Quan Kỳ lại càng hăng hái, như chiếm được thế thượng phong: “Sao, tin tức bị chia tay giờ đã truyền đi khắp nơi rồi, người ngoài nói cháu thế nào? Cháu đừng tưởng trốn ra nước ngoài thì trong nước không ai biết nhé.”
Lâu Hoài nói: “Vậy còn ông, ông hài lòng chứ?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Không hài lòng! Nuôi một con người mà nuôi không xong, bị đá rồi chỉ biết về nhà trút giận lên đầu ta, ta dạy cháu như thế đấy à?”
Lâu Hoài hơi ngẩng đầu, khẽ thở hắt ra một hơi, sau đó nói với ông cụ: “Chuyện nào ra chuyện đó, đừng hòng lấy vấn đề cá nhân của cháu ra để che đậy sự bao đồng của ông.”
Lâu Quan Kỳ thầm nghĩ, thằng nhãi này đầu óc vẫn quá tỉnh táo.
Dù ông có lấy chuyện tình cảm của Lâu Hoài ra để đánh lạc hướng, Lâu Hoài vẫn không nhảy vào cái bẫy của ông.
Lâu Quan Kỳ nói: “Vấn đề cá nhân của cháu ta không muốn quản, bây giờ cháu bảo bọn họ thu hồi email từ chức lại đi.”
Lâu Hoài nói: “Email là do họ gửi, tay cháu không dài đến thế.”
Ý là anh lực bất tòng tâm.
Lâu Quan Kỳ nói: “Cho nên cháu cố tình chọn hôm nay về để làm ta ngứa mắt đúng không.”
Lâu Hoài nói: “Ông muốn nghĩ thế cháu cũng hết cách.”
Lâu Quan Kỳ bị chặn họng không phản bác được.
Cục diện đã định, không còn đường xoay chuyển, ông cũng không nói thêm nữa, mà chuyển sang chuyện khác: “Bây giờ cháu chia tay rồi, năm nay cũng 33 tuổi rồi, có phải nên cân nhắc chuyện kết hôn rồi không?”
Lâu Hoài thở dài một tiếng: “Ý của cháu biểu đạt còn chưa đủ rõ ràng sao? Chuyện cháu bị chia tay và việc cháu có kết hôn hay không chẳng có bất kỳ liên quan nào, hay ông tưởng cháu bị đá rồi thì sẽ cam tâm tình nguyện bước vào cái lồng sắt ông đã lên kế hoạch sẵn?”
Không đợi Lâu Quan Kỳ nói, Lâu Hoài đứng dậy, anh chỉnh lại áo vest, cài cúc áo, nói: “Đừng quản chuyện cá nhân của cháu, nếu ông còn cố chấp trong chuyện này, cháu không ngại thay thêm vài người trong Hội đồng quản trị nữa đâu.”
Lâu Quan Kỳ nói: “Cháu đang uy h**p ta đấy à?”
Lâu Hoài gật đầu hào phóng, không chút che giấu “Hôm nay chỉ là bắt đầu thôi, nếu sau này ông còn tiếp tục sắp xếp liên hôn gì đó cho cháu, chúng ta có thể thử xem.”
Lâu Hoài rời đi.
Khác với vẻ bình lặng khi đến, lúc rời đi anh lại dấy lên sóng to gió lớn.
Lâu Quan Kỳ nắm gậy, ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, dưới ánh đèn sáng trưng, khuôn mặt ông lộ rõ vẻ già nua
Ông tính sai rồi sao?
Cô gái kia trong mắt Lâu Hoài chẳng là cái gì cả.
Đâu có quan trọng bằng sự nghiệp.
Bằng chứng là vào cái thời điểm bị chia tay, anh lại chẳng hề tỏ ra suy sụp chút nào, còn có tâm trí chạy đến New York chơi ông già này một vố.
Lâu Quan Kỳ đã đánh giá thấp định lực của đứa cháu trai này.
Nếu cô gái kia đối với anh là một sự tồn tại quá đáng kể, vậy thì dường như, liên hôn hay không, kết hôn hay không đều không quan trọng đến thế nữa.
Đối với ông, điều quan trọng nhất là Lâu gia có thể được thừa kế và phát triển ổn định, đứng vững ở vị trí chủ chốt trong số những gã khổng lồ trong nước.
Cái ông muốn là sự tiếp nối địa vị của Lâu gia.
Mà tối nay, những việc Lâu Hoài làm, lại phù hợp với nhu cầu của ông.
Điềm tĩnh, tỉnh táo và đầy quyết đoán, cho dù ông từng là chủ gia đình, Lâu Hoài cũng không nhượng bộ nửa phần, đủ tàn nhẫn lạnh lùng.
Lâu Quan Kỳ nghĩ, nếu sự đi hay ở của cô gái kia không thể làm lung lay phán đoán làm việc của Lâu Hoài dù chỉ một chút, vậy ông cũng không cần thiết phải đổi người nữa.
Ông cầm điện thoại trên bàn trà lên, gọi cho Lâu Vọng Sinh.
Sau đêm đó, Lâu Hoài lại khôi phục trạng thái làm việc như ngày thường.
Anh vẫn bận rộn, ngày nào cũng đi sớm về khuya, nhưng nếu nói kỹ ra thì bên trong cũng thực sự có chút khác biệt.
Trước đây anh có bận đến mấy, thỉnh thoảng cũng sẽ dành thời gian về Vọng Kinh Tân Cảnh sớm hơn một chút.
Nhưng dạo gần đây, ngày nào anh cũng bận đến hai ba giờ sáng. Thỉnh thoảng muộn hơn nữa, anh dứt khoát ở lại công ty nghỉ ngơi.
Gian phòng nghỉ trong văn phòng bỏ không bao năm nay, lại một lần nữa đón chào sự ghé thăm của chủ nhân nó.
Chuyện này làm khó đám người trong phòng thư ký, bao gồm cả trợ lý Dư.
Những người khác còn đỡ, số lần trực tiếp báo cáo công việc với Lâu Hoài đếm trên đầu ngón tay, nên dù Lâu Hoài ngày nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, họ cũng không lo lắng lắm.
Chỉ cần làm tốt công việc trong tay, không phạm lỗi thì cũng chẳng có cơ hội đâm đầu vào họng súng.
Dư Minh thì khác, là trợ lý đặc biệt phụ trách liên lạc đối ngoại của Lâu Hoài, anh ta cảm thấy nửa tháng nay kể từ sau Tết Nguyên Tiêu, ngày nào cũng như đang đi trên dây.
Lâu Hoài vẫn giữ thái độ làm việc nghiêm túc hiệu quả cao như thường lệ, nhưng Dư Minh luôn cảm thấy, Lâu Hoài dường như không toàn tâm toàn ý vào công việc.
Một ngày anh ta có thể nhìn thấy hai ba lần sếp nhà mình hút thuốc ngoài ban công văn phòng.
Trước đây khi họp hành quá lâu, hoặc làm việc quá căng thẳng, lúc rảnh rỗi Lâu Hoài cũng sẽ ra ngoài hút thuốc để giải tỏa tâm trạng.
Nhưng số lần trong ngày không nhiều, thuốc hút cũng không nhiều.
Không như bây giờ, điếu thuốc thật sự như không rời tay, hơn nữa hút cực kỳ dữ dội.
Dư Minh không kìm được nhớ đến túi hồ sơ vẫn luôn nằm ở chỗ mình.
Túi hồ sơ này bị Ứng Đề trả về lần thứ hai rồi, nhưng lần này trả về cùng lúc còn có một câu nói.
Đó là lúc anh ta liên hệ với Triệu Lượng đòi gửi lại, nếu không bên anh ta không có cách nào ăn nói với sếp của mình, ai ngờ Triệu Lượng bảo Ứng Đề có một câu muốn anh ta chuyển lời cho Lâu Hoài.
[Đừng lấy mấy thứ này ra để sỉ nhục tôi nữa.]
Đây là nguyên văn lời của Ứng Đề, hóa ra túi hồ sơ này trong mắt cô là sự sỉ nhục.
Khi Dư Minh chuyển nguyên văn câu này cho Lâu Hoài, Lâu Hoài lúc đó đang ký tên, anh ta vừa nói xong, tập tài liệu vốn định phê duyệt ký tên kia liền gặp họa.
Ngòi bút vạch một đường dài trên giấy, tờ giấy cũng bị rách.
Dư Minh vội vàng rút tài liệu về, bảo thư ký bên ngoài chuẩn bị lại một bản khác, khi quay lại thì Lâu Hoài đã cầm thuốc lá ra ngoài ban công hút rồi.
Bóng lưng tiêu điều và cô độc, đâu còn vẻ hăng hái của ngày xưa.
Nửa tháng trôi qua, túi hồ sơ đó vẫn nằm trong tay anh ta. Lâu Hoài mãi không lên tiếng, Dư Minh cũng không biết phải xử lý thế nào.
Anh ta không dám gửi cho Ứng Đề nữa, chỉ sợ lại phải đối mặt với cảnh bị trả về, hơn nữa điều anh ta sợ hơn là, không biết lần này Ứng Đề sẽ nhắn gửi lời gì về.
Đành dứt khoát án binh bất động.
Mãi cho đến một ngày đầu tháng ba, sáng hôm đó, Lâu Hoài đang tập hợp người của bộ phận phát triển chiến lược để họp, vì là điều chỉnh quy hoạch phát triển của công ty trong năm nay nên cuộc họp diễn ra trong hai ngày. Điện thoại công việc và cá nhân của anh đều không mang vào, tất cả để ở chỗ Dư Minh nhờ xem giúp.
Dư Minh đương nhiên chú ý sát sao tin nhắn trên điện thoại của Lâu Hoài, chỉ sợ bỏ lỡ tin tức quan trọng gì không kịp báo cáo cho Lâu Hoài.
Nhưng ngày đầu tiên trôi qua cũng tạm ổn, tin nhắn điện thoại của Lâu Hoài tuy mỗi ngày đến rất nhiều, nhưng sau khi sàng lọc kỹ càng, mấy tin quan trọng anh ta đều không cần báo cáo với Lâu Hoài, tự mình có thể giải quyết được.
Chưa kể, anh ta cảm thấy khá thành tựu, đi theo bên cạnh Lâu Hoài bao nhiêu năm nay, vào những lúc Lâu Hoài phiền lòng nhất thế này, Dư Minh rất tự hào vì mình có thể giúp Lâu Hoài san sẻ được đôi phần.
Quả không uổng công những năm qua Lâu Hoài bồi dưỡng anh ta.
Cho đến khi một tin nhắn chuyển khoản gửi đến điện thoại cá nhân của Lâu Hoài.
Là tin nhắn báo tài khoản nhận được ba mươi triệu tệ.
Lúc đầu, Dư Minh không để ý lắm, số tiền này có thể đối với anh ta là một khoản khổng lồ, đặt vào người anh ta thì có thể trực tiếp kết thúc công việc sớm, đủ để nằm ngửa hưởng thụ cả đời, nhưng chút tiền này đối với Lâu Hoài mà nói, chẳng qua chỉ là một con số, hoàn toàn không gợi lên bất kỳ thông tin gì.
Anh ta ghi tin nhắn này vào sổ tay, định bụng đợi sếp họp xong sẽ báo cáo cùng với những việc khác.
Ghi chép xong xuôi, anh ta tiếp tục bận rộn việc của mình.
Trong lúc đó anh ta đi một chuyến đến phòng pháp vụ, chuyển giao hai bản hợp đồng gốc đã đóng dấu, lại đi đến văn phòng thư ký Hội đồng quản trị xác nhận việc đăng tải thông báo từ chức của ba thành viên Hội đồng quản trị trước đó, ngay khi anh ta và thư ký Hội đồng quản trị đang tung hứng nịnh nọt nhau, anh ta bỗng rùng mình một cái, như nhớ ra một chuyện gì đó vô cùng quan trọng, ba chân bốn cẳng chạy vọt ra ngoài.
Tiếng trêu chọc của thư ký Hội đồng quản trị vọng lại từ phía sau: “Gì mà vội thế, lửa đốt đến mông rồi à?”
Đâu chỉ đơn giản là lửa đốt đến mông, Dư Minh nghĩ, anh ta đúng là hồ đồ quá rồi.
Anh ta chạy một mạch về văn phòng, chỗ ngồi của anh ta ở ngay gian ngoài văn phòng Lâu Hoài. Anh ta chẳng thèm để ý đến những lời chào hỏi của mọi người dọc đường đi, thở hổn hển đẩy cửa bước vào, chộp lấy điện thoại cá nhân của Lâu Hoài trên bàn, mở khóa màn hình, sau đó lại lấy từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một bản ghi chú bằng giấy.
Anh ta đặc biệt đối chiếu lại số đuôi tài khoản ngân hàng của người thực hiện khoản chuyển khoản 30 triệu khổng lồ vừa nãy.
Ngân hàng thanh toán và tài khoản thanh toán hoàn toàn trùng khớp với thẻ ngân hàng cá nhân của Ứng Đề.
Khoản tiền khổng lồ này đến từ Ứng Đề.
Mặc dù không có ghi chú, nhưng Dư Minh biết, khoản tiền khổng lồ này là tiền bán căn nhà ở phố Tài chính.
Nói cách khác, Ứng Đề đã bán nhà rồi, ngay trong mấy ngày gần đây.
Dư Minh lập tức cảm thấy đau đầu.
Nếu đây là một tin tức công việc quan trọng khác thì tốt rồi, anh ta hoàn toàn không có gánh nặng gì mà có thể bước vào phòng họp báo cáo với Lâu Hoài.
Nhưng xui xẻo thay lại là chuyện bên phía Ứng Đề.
Dư Minh cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Quả nhiên con người không thể quá vui vẻ, hôm qua anh ta còn thấy may mắn nhẹ nhõm, hôm nay Ứng Đề đã ném cho anh ta một quả bom có sức công phá cực lớn thế này.
Anh ta suy đi tính lại, nghĩ cũng sắp đến giờ nghỉ giải lao giữa giờ rồi.
Tuy chỉ có năm phút, nhưng cũng đủ để anh ta báo cáo với Lâu Hoài.
Anh ta cầm điện thoại cá nhân của Lâu Hoài, đi về phía phòng họp.
Trên đường đi, anh ta gọi điện cho dì giúp việc ở Vọng Kinh Tân Cảnh trước, hỏi Ứng Đề có nhắn gì không, dì giúp việc bảo không.
Anh ta hơi thở phào nhẹ nhõm, dặn dò rằng nếu Ứng Đề có gọi điện tới, nhớ kỹ phải báo cáo với anh ta trước, hơn nữa bất kể Ứng Đề nói gì, đều không được đồng ý, nhất định nhất định phải thông báo cho anh ta trước.
Ba dì giúp việc cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng nhận lời.
Sau khi nhận được câu trả lời từ Vọng Kinh Tân Cảnh, Dư Minh lại gọi một cuộc cho Ứng Đề.
Gọi rồi mới nhớ, Ứng Đề đã chặn anh ta từ lâu, căn bản không gọi được.
Hết cách, anh ta chuyển sang gọi cho Triệu Lượng, bên kia bắt máy khá nhanh, anh ta cũng chẳng màng lễ nghĩa gì nữa, hỏi thẳng: “Đại quản lý Triệu à, sao thế này, chẳng phải đã nói chuyện bán nhà anh sẽ báo trước với tôi một tiếng sao?”
Triệu Lượng a lên một tiếng: “Chuyện bán nhà gì cơ?”
Giả vờ ngây ngô đấy à.
Dư Minh nói: “Thì căn nhà ở phố Tài chính ấy, sao lại bán rồi?”
Triệu Lượng “ồ” một tiếng như sực nhớ ra, nói: “Ái chà, Ứng Ứng bên này đang cần tiền gấp mà, vừa khéo có khách hàng thích hợp đang vội mua lại, giá cả cũng được nên bán luôn thôi.”
Bán! Luôn! Thôi!
Làm như cải trắng ngoài chợ đại hạ giá không bằng, thật nhẹ nhàng đơn giản.
Dư Minh thở dài thườn thượt hỏi: “Vậy hành lý của Lâu tổng đâu?”
Giọng Triệu Lượng bên kia cực kỳ thoải mái, nói: “Cái này à, để tôi hỏi xem nhé.”
Còn giúp hỏi được là còn may, chứng tỏ hành lý vẫn ở trong căn nhà phố Tài chính kia, chỉ cần hành lý chưa động đến, thì Ứng Đề cuối cùng vẫn phải liên hệ với Lâu Hoài.
Đây mới là chuyện Lâu Hoài để tâm.
Dư Minh tự an ủi bản thân, đừng quá hoảng hốt.
Bây giờ vẫn chưa đến mức tồi tệ nhất.
Nhưng anh ta có ngờ đâu, Ứng Đề lại đi đường vòng.
Bởi vì Triệu Lượng trả lời anh ta rất nhanh: “Trợ lý Dư này, Ứng Ứng không có ở đây, cậu cũng biết dạo này tôi bận lắm, cũng không biết chuyện này. Có điều nhé…” giọng anh ta chuyển hướng, cười hì hì nói “Vừa rồi tôi hỏi trợ lý của Ứng Ứng, bảo là chuyện hành lý có dì Tôn giúp đỡ bàn giao rồi.”
Dư Minh trực tiếp lớn tiếng thốt lên: “Anh nói cái gì?”
Triệu Lượng lại cười hì hì thuật lại sự việc một lần nữa, cuối cùng còn không quên châm chọc: “Ây da, tôi biết sếp nhà cậu bận rộn lắm, có chút hành lý cỏn con này, tìm anh ấy phiền phức biết bao, hơn nữa anh ấy là người trăm công nghìn việc, tiền vào túi tính theo từng giây, có thời gian rảnh rỗi này để xử lý chuyện hành lý thì chẳng thà để thời gian đó mà kiếm thêm biết bao nhiêu tiền. Vẫn là dì Tôn nhanh nhẹn, nghe nói hành lý đã được đưa đến Vọng Kinh Tân Cảnh mấy ngày trước rồi.”
“…”
Dư Minh lúc này không phải đau đầu nữa, mà là muốn đâm đầu chết quách cho xong.
Anh ta và Lâu Hoài đều quên mất một chuyện.
Dì giúp việc trong nhà ngoài ba người định kỳ kia, còn có dì Tôn thỉnh thoảng sẽ đến giúp đỡ.
Anh ta không màng được nhiều nữa.
Càng không màng đến việc cuộc họp bên trong còn mười phút nữa mới kết thúc, anh ta mở cửa phòng họp, bất chấp ánh mắt mọi người đổ dồn về phía mình, bước nhanh đến bên cạnh Lâu Hoài, cúi đầu ghé sát thì thầm vào tai Lâu Hoài.
Chưa đầy hai mươi giây, Lâu Hoài vốn dĩ thần sắc vẫn còn bình tĩnh, sau khi nghe xong lời của Dư Minh, chiếc bút laser trong tay cứ thế rơi bộp xuống máy tính xách tay.
Cạch, một tiếng động giòn giã lan ra trong phòng họp rộng lớn.
Chỉ thấy vẻ mặt Lâu Hoài trở nên nặng nề và nghiêm trọng, anh hỏi một câu: “Cô ấy đã xử lý xong hết rồi sao?”
Dư Minh khẽ nhắm mắt gật đầu.
Lâu Hoài liền cười một tiếng.
Tiếng cười rất khẽ nhưng trong phòng họp yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, mọi người tức khắc đều cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Đặc biệt là Dư Minh, mồ hôi trên trán cứ túa ra.
Thời gian trôi qua từng giây từng giây, mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, nhất thời đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hồi lâu sau, chỉ thấy Lâu Hoài cầm cây bút laser rơi trên máy tính lên, tùy tiện ném sang một bên, sau đó gập nắp máy tính lại, cầm trên tay, đứng dậy đi về phía cửa.
Trong phòng họp mọi người mắt chữ A mồm chữ O, đợi Lâu Hoài đi ra ngoài rồi mới phản ứng lại, hỏi Dư Minh: “Trợ lý Dư, chuyện này là sao thế?”
Dư Minh nói: “Cuộc họp hôm nay tạm dừng ở đây, mọi người cũng mệt rồi, tôi đã gọi trà chiều và điểm tâm, sắp mang đến rồi, mọi người ăn xong thì đi nghỉ ngơi trước đi, sáng mai tiếp tục họp.”
Họp ròng rã gần hai ngày trời, thần kinh cũng căng thẳng gần hai ngày, trước mắt cuộc họp này có thể tạm dừng, cho mọi người một cơ hội thở lấy sức, đương nhiên cầu còn không được.
Thực sự là Lâu Hoài quá b**n th**, một chút chi tiết nhỏ cũng không chịu bỏ qua, đối mặt với rất nhiều câu hỏi của Lâu Hoài bọn họ hoàn toàn không thể đưa ra một phương án chính xác, bây giờ có thể có thời gian rảnh để mọi người suy nghĩ kỹ càng, thì quá tốt rồi.
Mọi người nhất thời đều thở phào nhẹ nhõm.
Dư Minh lại chẳng thể nào nhẹ nhõm nổi.
Anh ta vội vàng chạy về phía văn phòng của Lâu Hoài.
Lúc chạy đến cửa, Lâu Hoài đang mặc áo vest chuẩn bị ra ngoài.
Dư Minh hỏi: “Anh muốn ra ngoài ạ?”
Lâu Hoài ừ một tiếng: “Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”
Dư Minh vừa nãy đã cho người tra rồi, lúc này anh ta báo một địa chỉ, nói: “Hôm nay cô Ứng đang quay chụp cho một thương vụ, ở khu Đông Thành.”
Lâu Hoài nói: “Tôi biết rồi.”
Anh cầm chìa khóa xe quay người đi về phía thang máy.
Dư Minh ngẩn ra vài giây, lúc này mới phản ứng lại, sếp như vầy là muốn đích thân đi tìm cô Ứng sao?
Nghĩ là làm, anh ta lập tức đuổi theo Lâu Hoài, lao đến cửa thang máy trước anh một bước, ấn nút xuống rồi nói với Lâu Hoài: “Tôi đưa anh qua đó.”
Lâu Hoài không nói gì.
Nhưng đường viền môi mím chặt cùng đường nét khuôn mặt căng cứng của anh đều thể hiện rõ sự phẫn nộ của anh lúc này.
Dưới sắc trời âm u, ngôi nhà cũ với kiến trúc cổ kính nặng nề toát lên dấu vết của tháng năm, dù cho cả tòa nhà đèn đuốc sáng trưng, nhưng đi dọc hành lang, người ta chỉ cảm thấy ngột ngạt và nặng nề.
Lâu Hoài đi qua sân trước, đến tiền sảnh, lúc này mọi người đều đang tụ tập ở sảnh dùng bữa tối.
Tổng cộng bày ba bàn lớn, trẻ con đông đúc, nên bữa tối dù có nghiêm túc đến mấy, nhờ tiếng nói cười râm ran của lũ trẻ, cũng trở nên hòa thuận vui vẻ hơn đôi chút.
Lâu Quan Kỳ vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa giữa, nhận được sự kính trọng và vây quanh của mọi người.
Khi bóng dáng Lâu Hoài bước vào cửa lớn, người giúp việc tinh mắt đã nhìn thấy từ sớm, lập tức bẩm báo với ông cụ.
Lâu Quan Kỳ liếc nhìn anh một cái, cũng chẳng nói gì, tiếp tục cúi đầu trò chuyện với đứa chắt bên cạnh.
Mẹ anh là Chu Phương Lễ và chị gái Lâu Như Nguyện ngồi ở bàn bên phải, tối nay hiếm khi thấy Lâu Vọng Sinh cũng có mặt.
Thấy anh đến, Lâu Vọng Sinh đầu tiên là ngẩn ra, sau đó gọi người giúp việc kê thêm một vị trí bên cạnh mình.
Người giúp việc nhanh chóng mang đến một chiếc ghế và một bộ bát đũa.
Lâu Như Nguyện đã chuẩn bị sẵn tâm lý Lâu Hoài sẽ từ chối ngồi cạnh bố, đang định đứng dậy đổi chỗ cho anh, nào ngờ, Lâu Hoài cứ thế ngồi xuống vị trí bên cạnh Lâu Vọng Sinh.
Bàn này còn có các bậc trưởng bối khác, Lâu Hoài lần lượt chào hỏi từng người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người mẹ mình là Chu Phương Lễ, gọi một tiếng: “Mẹ.”
Chu Phương Lễ nhìn anh, buông một câu: “Ăn cơm trước đã.”
Tranh thủ lúc nói chuyện, người giúp việc đã múc cho anh một bát bánh trôi.
Biết anh không thích đồ ngọt, chắc cũng chỉ ăn một hai miếng lấy lệ cho hợp không khí lễ Tết. Người giúp việc chỉ múc vài viên vào bát, chiếc bát sứ trắng pha chút sắc xanh lam sương mù đặt xuống chiếc đĩa trước mặt anh, Lâu Hoài nói với người giúp việc một tiếng cảm ơn.
Anh chỉ nếm một miếng, sau đó buông bát xuống.
Lâu Như Nguyện hỏi anh: “Sao đột nhiên lại đi công tác New York?”
Câu hỏi này hỏi rất thú vị.
Ai mà chẳng biết năm nay anh không ăn Tết ở nhà là để dành thời gian đi Lâm Thành với Ứng Đề.
Nhưng giờ Lâm Thành thì không đi, lại chạy sang New York công tác.
Lâu Như Nguyện hỏi câu này rất nhỏ, nhưng Lâu Hoài với tư cách là người nắm quyền hiện tại của Lâu gia, không ít người đang dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên này.
Lâu Hoài nói: “Có chút việc trong công ty nên qua đó một chuyến.”
Lâu Như Nguyện lại hỏi: “Xử lý xong chưa?”
“Vâng, cũng gần xong rồi.”
Lâu Như Nguyện lại nói: “Dạo này chị muốn đầu tư thêm vài mảng khác, lát nữa có thời gian trò chuyện chút không?”
Lâu Hoài nhìn cô ấy, vẻ mặt cô ấy bình thản, cứ như thật sự muốn bàn chuyện công việc với anh chứ không vì gì khác, anh suy tư vài giây rồi hỏi: “Cần em đầu tư à?”
Lâu Như Nguyện cười, giơ ngón cái với anh, nói: “Dạo này tiền nong hơi eo hẹp, công ty đầu tư kia của em chẳng phải vẫn đang hoạt động sao? Có hứng thú tham gia không?”
Giọng Lâu Hoài nhàn nhạt: “Việc này chị tìm Chu Tự đi.”
“Cậu ấy làm chủ được sao?”
“Quỹ đầu tư EN bây giờ đều do cậu ấy quyết định.”
Lâu Như Nguyện đăm chiêu, một lúc lâu sau cô ấy hỏi: “Dự án đầu tư trong giới giải trí bên em có tham gia không?”
Lâu Hoài liếc nhìn cô ấy, im lặng một lát mới nói: “Xem tỷ suất lợi nhuận.”
“Vậy thì tốt, thời gian trước chị nhắm được một dự án show tạp kỹ, nhà sản xuất này làm mấy dự án trước đó đều khá ổn, lần này chị muốn thử sức xem sao.”
Lâu Hoài không nói gì.
Lâu Vọng Sinh ngồi bên cạnh bỗng xen vào một câu: “Như Nguyện, con khoan hãy nói chuyện công việc với em trai con, nó vừa về, còn chưa ăn cơm, để nó ăn chút gì đã.”
Lâu Như Nguyện cười khẩy, giọng đầy châm biếm: “Hôm nay sao ông bỗng nhiên lại quan tâm đến em trai tôi thế?”
Dứt lời, xung quanh ném tới những ánh mắt xem kịch vui.
Lâu Vọng Sinh ngượng ngùng, hồi lâu mới đáp lại một câu: “Bố luôn quan tâm các con mà.”
Lâu Như Nguyện đang định mỉa mai ông ta tiếp thì nghe thấy Lâu Hoài nói: “Hôm nay ở Cảng Thành tôi có gặp Tiền Hải, anh ta kể cho tôi nghe một chuyện vô cùng thú vị.”
Vừa dứt lời, chỉ thấy chiếc thìa Lâu Vọng Sinh vừa cầm lên, “cạch” một tiếng rơi xuống, đập vào đĩa, vỡ tan thành ba mảnh theo tiếng động lanh lảnh.
Người giúp việc nghe tiếng vội chạy tới xem tình hình, thấy thìa sứ bị vỡ liền lập tức lấy thìa và đĩa mới thay vào, dọn đi chiếc thìa vỡ cùng đĩa đựng những mảnh sứ vụn đi.
Đợi người giúp việc đi khỏi, Lâu Vọng Sinh dường như mới hoàn hồn sau cơn chấn động, ông ta nặn ra một nụ cười: “Tiền Hải nào? Bố không quen người này.”
Lâu Hoài ung dung hỏi: “Tôi có hỏi ông quen ông ta hay không đâu?”
Lâu Vọng Sinh siết chặt tay nói: “Vậy con nói với bố chuyện này làm gì?”
Lâu Hoài nhướng mày, không nói gì, cứ thế nhìn ông ta chằm chằm.
Cảm giác bất an của Lâu Vọng Sinh lúc này bị phóng đại đến cực điểm.
Mặc dù Lâu Hoài là con trai ông ta, nhưng mày mắt Lâu Hoài lại chẳng giống ông ta chút nào, ngược lại có nét giống ông cụ, sự trầm tĩnh ẩn chứa lưỡi dao sắc bén, giống như một thanh đoản đao, khi nhìn thẳng vào anh, hoặc bị anh nhìn, luôn có cảm giác sợ hãi như đang đi trên mũi dao, sợ rằng chỉ sẩy chân một cái là thấy máu.
Ông ta vừa sợ hãi, vừa nhìn lại anh.
Cứ đối mắt như vậy một lúc, vẫn là Chu Phương Lễ lên tiếng: “Tiểu Hoài, dùng bữa trước đi, nguội hết rồi.”
Coi như là giải vây cho hai bố con.
Bữa tối kéo dài đến tám giờ rưỡi, mọi người mới tản đi.
Lâu Quan Kỳ trêu đùa mấy đứa chắt một lúc, lúc này mới luyến tiếc buông lũ trẻ ra, bảo Lâu Hoài vào thư phòng với ông.
Vừa vào thư phòng, Lâu Hoài khép cửa lại, vừa xoay người đã nghe thấy tiếng chất vấn của Lâu Quan Kỳ truyền tới: “Lần này cháu đi New York làm cái gì?”
Lâu Hoài thản nhiên đáp: “Chẳng phải ông biết rồi sao?”
“Làm càn!” Lâu Quan Kỳ nói “Chuyện dự án New York chẳng phải đã kết thúc rồi sao? Cháu lại đi bới móc nợ cũ làm gì?”
“Nợ cũ?” Lâu Hoài nói “Ông khiến cháu tốn bao nhiêu thời gian vào cái dự án đó, cháu còn không được phép điều tra à?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Lúc đầu chịu nghe lời ta sớm thì bây giờ cháu có cần tốn thời gian đi điều tra không?”
Lâu Hoài không nói gì.
“Vậy giờ thì sao? Điều tra xong có hài lòng chưa?”
“Cũng tạm hài lòng, nhưng cũng không hẳn là hài lòng lắm.”
Lâu Hoài đi đến bên ghế sofa, cởi cúc áo vest, ngồi xuống, dựa lưng vào ghế, vắt chéo chân, hỏi bằng một giọng điệu vô cùng bình thản: “Cháu rất tò mò, ông để Lâu Vọng Sinh sắp xếp con trai ông ta động tay động chân vào dự án New York là muốn làm gì?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Lần trước chúng ta đã nói về chuyện này rồi, chẳng phải cháu đã biết từ lâu rồi sao.”
“Muốn thay thế cháu sao?”
Lâu Quan Kỳ hừ một tiếng.
Lâu Hoài nói: “Vậy thì thú vị rồi, cháu vừa nhận được vài lá đơn xin từ chức của thành viên Hội đồng quản trị, chắc hẳn cũng đã gửi cho ông rồi, chi bằng ông mở máy tính ra xem thử đi.”
Vừa nghe câu này, Lâu Quan Kỳ lập tức nheo đôi mắt đục ngầu nhưng sắc như chim ưng lại “Cháu có ý gì?”
Lâu Hoài nói: “Cháu cũng rất khó hiểu không biết là ý gì, những người này dường như đều có tham gia vào chuyện bên dự án New York, tại sao lại đồng loạt nộp đơn từ chức vào hôm nay chứ? Cháu cũng rất muốn ông cho cháu một lời giải thích, một công ty niêm yết mà nhân sự cấp cao biến động lớn như vậy thì phải ra thông cáo, cháu cũng rất đau đầu không biết ngày mai phải truyền đạt tin tức này ra bên ngoài thế nào đây.”
Lâu Quan Kỳ lập tức mở máy tính.
Ngay vài phút trước, tổng cộng ba người trong Hội đồng quản trị công ty đã gửi đơn xin từ chức, bao gồm hai Giám đốc độc lập và một Giám đốc tài chính.
Lâu Quan Kỳ đọc xong email này, máu toàn thân như dồn cả lên não, lúc này, ông giận dữ tột độ.
Mấy người này khéo làm sao, đều là tâm phúc do một tay ông đề bạt lên.
Giờ thì hay rồi, tất cả đồng loạt nộp đơn từ chức, thậm chí còn chẳng thèm bàn bạc với ông một lời mà trực tiếp gửi email cho Hội đồng quản trị công ty.
Lâu Quan Kỳ nắm chặt chuột, một lúc lâu sau, giơ cao lên rồi đập mạnh xuống bàn: “Là cháu làm à?”
Vẻ mặt Lâu Hoài không chút gợn sóng nói: “Cháu chưa có bản lĩnh đó.”
“Ta thấy cháu bản lĩnh lớn lắm rồi đấy.” Lâu Quan Kỳ rời khỏi bàn làm việc, đi về phía sofa, cố gắng bình ổn cơn giận “Nói đi, cháu muốn làm gì?”
Lâu Hoài hóa giải câu hỏi đầy khéo léo: “Cháu có thể làm gì chứ? Cháu lại muốn hỏi ông, Lâu Vọng Sinh là một con cờ bị ông vứt bỏ nhiều năm trước, tại sao lại chọn lúc này để ông ta quay lại tầm mắt ông, thả ông ta ra làm chướng mắt người khác?”
Lâu Quan Kỳ coi như đã hiểu: “Cháu đang trả thù chuyện ta cho bố cháu quay về sao.”
Lâu Hoài nói: “Chuyện khác ông muốn nhúng tay thế nào cháu cũng không quan tâm, duy chỉ có chuyện của ông ta là không có thương lượng.”
Lâu Quan Kỳ chống gậy, nhìn anh, một lúc sau ngồi xuống sofa nói: “Vậy phải hỏi cháu, cháu có chịu nghe lời ta không?”
Lâu Hoài mặt không cảm xúc.
Lâu Quan Kỳ liền nói: “Cháu không nghe lời ta, vậy sao ta yên tâm giao hoàn toàn công ty cho cháu được, hôm nay cháu có thể khiến người của ta từ chức hết, gây biến động lớn ở tầng lớp lãnh đạo cấp cao, vậy ngày mai thì sao? Có phải cháu định ra tay với ông già này không?”
Lâu Hoài đổi chân, đổi sang một tư thế thoải mái hơn, anh nghiêng mặt nhìn Lâu Quan Kỳ, nhìn ông lão cả đời dốc hết tâm huyết đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng vẫn tham lam không nỡ buông bỏ này nói: “Cháu không hy vọng nhìn thấy ngày đó.”
Nói cách khác, nếu sự việc thực sự phát triển đến mức không thể vãn hồi, anh sẽ ra tay với cả ông nội của mình.
Lâu Quan Kỳ nắm chặt gậy, gõ hai cái xuống sàn, giọng đanh thép: “Quả đúng là cháu trai của Lâu Quan Kỳ ta, có tiền đồ hơn người bố phế vật vô dụng kia của cháu nhiều.”
Lâu Hoài cười như không cười, không đáp lời.
Lâu Quan Kỳ suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Ta sẽ không sắp xếp Lâu Viễn Đạo vào công ty, cháu nói họ rút lại mấy cái email từ chức kia đi.”
Lâu Hoài bật cười: “Ông tưởng tối nay cháu đến đây là để thương lượng với ông sao?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Lâu Hoài nói: “Đúng là không phải, cháu đích thân đến đây để thông báo cho ông.”
Thông báo? Khẩu khí thật ngông cuồng ngạo mạn.
Dù vẻ mặt Lâu Hoài lúc này cực kỳ bình tĩnh, Lâu Quan Kỳ vẫn cảm thấy anh thực sự quá ngông cuồng “Cháu đúng là làm ta được mở rộng tầm mắt.”
Lâu Hoài mỉm cười đáp: “Ông còn muốn xem cái gì khác không?”
Khiêu khích!
Đây tuyệt đối là sự khiêu khích trắng trợn.
Lâu Quan Kỳ tức đến méo cả miệng, ông nói: “Lâu Hoài, làm người đừng có quên gốc gác.”
Lâu Hoài nói: “Ông từ nhỏ đã dạy cháu nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, cháu vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.”
“…”
Lâu Quan Kỳ tức đến ngực phập phồng: “Cháu thì giỏi nghe lời đấy, vậy tại sao chuyện kết hôn lại không nghe lời như thế, nếu cháu chịu liên hôn sớm một chút, sự việc có cần phải huyên náo đến mức như bây giờ không?”
Vẻ mặt vốn luôn bình tĩnh của Lâu Hoài lúc này cuối cùng cũng xuất hiện chút dao động, anh nói: “Thái độ của cháu về chuyện này luôn rất rõ ràng, ông cứ nhắc đi nhắc lại, không thấy mệt sao?”
“Tại sao ta phải mệt? Cháu có thể vì một người phụ nữ mà năm lần bảy lượt chống đối ta, bây giờ vì một người phụ nữ mà Tết nhất cũng không thèm về nhà, sao hả, cháu còn thấy tự hào lắm à?”
“Không liên quan đến cô ấy. Ông đừng có lôi chuyện đi quá xa.”
Lâu Quan Kỳ cười khẩy: “Xa sao? Bị đá rồi mà vẫn còn muốn nói đỡ à? Điểm này cháu đúng là không bằng bố cháu, người ta là chơi bời phụ nữ, cháu thì hay rồi, bị phụ nữ xoay như chong chóng.”
Ánh mắt Lâu Hoài lạnh lùng nhìn chằm chằm ông.
Lâu Quan Kỳ lại càng hăng hái, như chiếm được thế thượng phong: “Sao, tin tức bị chia tay giờ đã truyền đi khắp nơi rồi, người ngoài nói cháu thế nào? Cháu đừng tưởng trốn ra nước ngoài thì trong nước không ai biết nhé.”
Lâu Hoài nói: “Vậy còn ông, ông hài lòng chứ?”
Lâu Quan Kỳ nói: “Không hài lòng! Nuôi một con người mà nuôi không xong, bị đá rồi chỉ biết về nhà trút giận lên đầu ta, ta dạy cháu như thế đấy à?”
Lâu Hoài hơi ngẩng đầu, khẽ thở hắt ra một hơi, sau đó nói với ông cụ: “Chuyện nào ra chuyện đó, đừng hòng lấy vấn đề cá nhân của cháu ra để che đậy sự bao đồng của ông.”
Lâu Quan Kỳ thầm nghĩ, thằng nhãi này đầu óc vẫn quá tỉnh táo.
Dù ông có lấy chuyện tình cảm của Lâu Hoài ra để đánh lạc hướng, Lâu Hoài vẫn không nhảy vào cái bẫy của ông.
Lâu Quan Kỳ nói: “Vấn đề cá nhân của cháu ta không muốn quản, bây giờ cháu bảo bọn họ thu hồi email từ chức lại đi.”
Lâu Hoài nói: “Email là do họ gửi, tay cháu không dài đến thế.”
Ý là anh lực bất tòng tâm.
Lâu Quan Kỳ nói: “Cho nên cháu cố tình chọn hôm nay về để làm ta ngứa mắt đúng không.”
Lâu Hoài nói: “Ông muốn nghĩ thế cháu cũng hết cách.”
Lâu Quan Kỳ bị chặn họng không phản bác được.
Cục diện đã định, không còn đường xoay chuyển, ông cũng không nói thêm nữa, mà chuyển sang chuyện khác: “Bây giờ cháu chia tay rồi, năm nay cũng 33 tuổi rồi, có phải nên cân nhắc chuyện kết hôn rồi không?”
Lâu Hoài thở dài một tiếng: “Ý của cháu biểu đạt còn chưa đủ rõ ràng sao? Chuyện cháu bị chia tay và việc cháu có kết hôn hay không chẳng có bất kỳ liên quan nào, hay ông tưởng cháu bị đá rồi thì sẽ cam tâm tình nguyện bước vào cái lồng sắt ông đã lên kế hoạch sẵn?”
Không đợi Lâu Quan Kỳ nói, Lâu Hoài đứng dậy, anh chỉnh lại áo vest, cài cúc áo, nói: “Đừng quản chuyện cá nhân của cháu, nếu ông còn cố chấp trong chuyện này, cháu không ngại thay thêm vài người trong Hội đồng quản trị nữa đâu.”
Lâu Quan Kỳ nói: “Cháu đang uy h**p ta đấy à?”
Lâu Hoài gật đầu hào phóng, không chút che giấu “Hôm nay chỉ là bắt đầu thôi, nếu sau này ông còn tiếp tục sắp xếp liên hôn gì đó cho cháu, chúng ta có thể thử xem.”
Lâu Hoài rời đi.
Khác với vẻ bình lặng khi đến, lúc rời đi anh lại dấy lên sóng to gió lớn.
Lâu Quan Kỳ nắm gậy, ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, dưới ánh đèn sáng trưng, khuôn mặt ông lộ rõ vẻ già nua
Ông tính sai rồi sao?
Cô gái kia trong mắt Lâu Hoài chẳng là cái gì cả.
Đâu có quan trọng bằng sự nghiệp.
Bằng chứng là vào cái thời điểm bị chia tay, anh lại chẳng hề tỏ ra suy sụp chút nào, còn có tâm trí chạy đến New York chơi ông già này một vố.
Lâu Quan Kỳ đã đánh giá thấp định lực của đứa cháu trai này.
Nếu cô gái kia đối với anh là một sự tồn tại quá đáng kể, vậy thì dường như, liên hôn hay không, kết hôn hay không đều không quan trọng đến thế nữa.
Đối với ông, điều quan trọng nhất là Lâu gia có thể được thừa kế và phát triển ổn định, đứng vững ở vị trí chủ chốt trong số những gã khổng lồ trong nước.
Cái ông muốn là sự tiếp nối địa vị của Lâu gia.
Mà tối nay, những việc Lâu Hoài làm, lại phù hợp với nhu cầu của ông.
Điềm tĩnh, tỉnh táo và đầy quyết đoán, cho dù ông từng là chủ gia đình, Lâu Hoài cũng không nhượng bộ nửa phần, đủ tàn nhẫn lạnh lùng.
Lâu Quan Kỳ nghĩ, nếu sự đi hay ở của cô gái kia không thể làm lung lay phán đoán làm việc của Lâu Hoài dù chỉ một chút, vậy ông cũng không cần thiết phải đổi người nữa.
Ông cầm điện thoại trên bàn trà lên, gọi cho Lâu Vọng Sinh.
Sau đêm đó, Lâu Hoài lại khôi phục trạng thái làm việc như ngày thường.
Anh vẫn bận rộn, ngày nào cũng đi sớm về khuya, nhưng nếu nói kỹ ra thì bên trong cũng thực sự có chút khác biệt.
Trước đây anh có bận đến mấy, thỉnh thoảng cũng sẽ dành thời gian về Vọng Kinh Tân Cảnh sớm hơn một chút.
Nhưng dạo gần đây, ngày nào anh cũng bận đến hai ba giờ sáng. Thỉnh thoảng muộn hơn nữa, anh dứt khoát ở lại công ty nghỉ ngơi.
Gian phòng nghỉ trong văn phòng bỏ không bao năm nay, lại một lần nữa đón chào sự ghé thăm của chủ nhân nó.
Chuyện này làm khó đám người trong phòng thư ký, bao gồm cả trợ lý Dư.
Những người khác còn đỡ, số lần trực tiếp báo cáo công việc với Lâu Hoài đếm trên đầu ngón tay, nên dù Lâu Hoài ngày nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, họ cũng không lo lắng lắm.
Chỉ cần làm tốt công việc trong tay, không phạm lỗi thì cũng chẳng có cơ hội đâm đầu vào họng súng.
Dư Minh thì khác, là trợ lý đặc biệt phụ trách liên lạc đối ngoại của Lâu Hoài, anh ta cảm thấy nửa tháng nay kể từ sau Tết Nguyên Tiêu, ngày nào cũng như đang đi trên dây.
Lâu Hoài vẫn giữ thái độ làm việc nghiêm túc hiệu quả cao như thường lệ, nhưng Dư Minh luôn cảm thấy, Lâu Hoài dường như không toàn tâm toàn ý vào công việc.
Một ngày anh ta có thể nhìn thấy hai ba lần sếp nhà mình hút thuốc ngoài ban công văn phòng.
Trước đây khi họp hành quá lâu, hoặc làm việc quá căng thẳng, lúc rảnh rỗi Lâu Hoài cũng sẽ ra ngoài hút thuốc để giải tỏa tâm trạng.
Nhưng số lần trong ngày không nhiều, thuốc hút cũng không nhiều.
Không như bây giờ, điếu thuốc thật sự như không rời tay, hơn nữa hút cực kỳ dữ dội.
Dư Minh không kìm được nhớ đến túi hồ sơ vẫn luôn nằm ở chỗ mình.
Túi hồ sơ này bị Ứng Đề trả về lần thứ hai rồi, nhưng lần này trả về cùng lúc còn có một câu nói.
Đó là lúc anh ta liên hệ với Triệu Lượng đòi gửi lại, nếu không bên anh ta không có cách nào ăn nói với sếp của mình, ai ngờ Triệu Lượng bảo Ứng Đề có một câu muốn anh ta chuyển lời cho Lâu Hoài.
[Đừng lấy mấy thứ này ra để sỉ nhục tôi nữa.]
Đây là nguyên văn lời của Ứng Đề, hóa ra túi hồ sơ này trong mắt cô là sự sỉ nhục.
Khi Dư Minh chuyển nguyên văn câu này cho Lâu Hoài, Lâu Hoài lúc đó đang ký tên, anh ta vừa nói xong, tập tài liệu vốn định phê duyệt ký tên kia liền gặp họa.
Ngòi bút vạch một đường dài trên giấy, tờ giấy cũng bị rách.
Dư Minh vội vàng rút tài liệu về, bảo thư ký bên ngoài chuẩn bị lại một bản khác, khi quay lại thì Lâu Hoài đã cầm thuốc lá ra ngoài ban công hút rồi.
Bóng lưng tiêu điều và cô độc, đâu còn vẻ hăng hái của ngày xưa.
Nửa tháng trôi qua, túi hồ sơ đó vẫn nằm trong tay anh ta. Lâu Hoài mãi không lên tiếng, Dư Minh cũng không biết phải xử lý thế nào.
Anh ta không dám gửi cho Ứng Đề nữa, chỉ sợ lại phải đối mặt với cảnh bị trả về, hơn nữa điều anh ta sợ hơn là, không biết lần này Ứng Đề sẽ nhắn gửi lời gì về.
Đành dứt khoát án binh bất động.
Mãi cho đến một ngày đầu tháng ba, sáng hôm đó, Lâu Hoài đang tập hợp người của bộ phận phát triển chiến lược để họp, vì là điều chỉnh quy hoạch phát triển của công ty trong năm nay nên cuộc họp diễn ra trong hai ngày. Điện thoại công việc và cá nhân của anh đều không mang vào, tất cả để ở chỗ Dư Minh nhờ xem giúp.
Dư Minh đương nhiên chú ý sát sao tin nhắn trên điện thoại của Lâu Hoài, chỉ sợ bỏ lỡ tin tức quan trọng gì không kịp báo cáo cho Lâu Hoài.
Nhưng ngày đầu tiên trôi qua cũng tạm ổn, tin nhắn điện thoại của Lâu Hoài tuy mỗi ngày đến rất nhiều, nhưng sau khi sàng lọc kỹ càng, mấy tin quan trọng anh ta đều không cần báo cáo với Lâu Hoài, tự mình có thể giải quyết được.
Chưa kể, anh ta cảm thấy khá thành tựu, đi theo bên cạnh Lâu Hoài bao nhiêu năm nay, vào những lúc Lâu Hoài phiền lòng nhất thế này, Dư Minh rất tự hào vì mình có thể giúp Lâu Hoài san sẻ được đôi phần.
Quả không uổng công những năm qua Lâu Hoài bồi dưỡng anh ta.
Cho đến khi một tin nhắn chuyển khoản gửi đến điện thoại cá nhân của Lâu Hoài.
Là tin nhắn báo tài khoản nhận được ba mươi triệu tệ.
Lúc đầu, Dư Minh không để ý lắm, số tiền này có thể đối với anh ta là một khoản khổng lồ, đặt vào người anh ta thì có thể trực tiếp kết thúc công việc sớm, đủ để nằm ngửa hưởng thụ cả đời, nhưng chút tiền này đối với Lâu Hoài mà nói, chẳng qua chỉ là một con số, hoàn toàn không gợi lên bất kỳ thông tin gì.
Anh ta ghi tin nhắn này vào sổ tay, định bụng đợi sếp họp xong sẽ báo cáo cùng với những việc khác.
Ghi chép xong xuôi, anh ta tiếp tục bận rộn việc của mình.
Trong lúc đó anh ta đi một chuyến đến phòng pháp vụ, chuyển giao hai bản hợp đồng gốc đã đóng dấu, lại đi đến văn phòng thư ký Hội đồng quản trị xác nhận việc đăng tải thông báo từ chức của ba thành viên Hội đồng quản trị trước đó, ngay khi anh ta và thư ký Hội đồng quản trị đang tung hứng nịnh nọt nhau, anh ta bỗng rùng mình một cái, như nhớ ra một chuyện gì đó vô cùng quan trọng, ba chân bốn cẳng chạy vọt ra ngoài.
Tiếng trêu chọc của thư ký Hội đồng quản trị vọng lại từ phía sau: “Gì mà vội thế, lửa đốt đến mông rồi à?”
Đâu chỉ đơn giản là lửa đốt đến mông, Dư Minh nghĩ, anh ta đúng là hồ đồ quá rồi.
Anh ta chạy một mạch về văn phòng, chỗ ngồi của anh ta ở ngay gian ngoài văn phòng Lâu Hoài. Anh ta chẳng thèm để ý đến những lời chào hỏi của mọi người dọc đường đi, thở hổn hển đẩy cửa bước vào, chộp lấy điện thoại cá nhân của Lâu Hoài trên bàn, mở khóa màn hình, sau đó lại lấy từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một bản ghi chú bằng giấy.
Anh ta đặc biệt đối chiếu lại số đuôi tài khoản ngân hàng của người thực hiện khoản chuyển khoản 30 triệu khổng lồ vừa nãy.
Ngân hàng thanh toán và tài khoản thanh toán hoàn toàn trùng khớp với thẻ ngân hàng cá nhân của Ứng Đề.
Khoản tiền khổng lồ này đến từ Ứng Đề.
Mặc dù không có ghi chú, nhưng Dư Minh biết, khoản tiền khổng lồ này là tiền bán căn nhà ở phố Tài chính.
Nói cách khác, Ứng Đề đã bán nhà rồi, ngay trong mấy ngày gần đây.
Dư Minh lập tức cảm thấy đau đầu.
Nếu đây là một tin tức công việc quan trọng khác thì tốt rồi, anh ta hoàn toàn không có gánh nặng gì mà có thể bước vào phòng họp báo cáo với Lâu Hoài.
Nhưng xui xẻo thay lại là chuyện bên phía Ứng Đề.
Dư Minh cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Quả nhiên con người không thể quá vui vẻ, hôm qua anh ta còn thấy may mắn nhẹ nhõm, hôm nay Ứng Đề đã ném cho anh ta một quả bom có sức công phá cực lớn thế này.
Anh ta suy đi tính lại, nghĩ cũng sắp đến giờ nghỉ giải lao giữa giờ rồi.
Tuy chỉ có năm phút, nhưng cũng đủ để anh ta báo cáo với Lâu Hoài.
Anh ta cầm điện thoại cá nhân của Lâu Hoài, đi về phía phòng họp.
Trên đường đi, anh ta gọi điện cho dì giúp việc ở Vọng Kinh Tân Cảnh trước, hỏi Ứng Đề có nhắn gì không, dì giúp việc bảo không.
Anh ta hơi thở phào nhẹ nhõm, dặn dò rằng nếu Ứng Đề có gọi điện tới, nhớ kỹ phải báo cáo với anh ta trước, hơn nữa bất kể Ứng Đề nói gì, đều không được đồng ý, nhất định nhất định phải thông báo cho anh ta trước.
Ba dì giúp việc cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng nhận lời.
Sau khi nhận được câu trả lời từ Vọng Kinh Tân Cảnh, Dư Minh lại gọi một cuộc cho Ứng Đề.
Gọi rồi mới nhớ, Ứng Đề đã chặn anh ta từ lâu, căn bản không gọi được.
Hết cách, anh ta chuyển sang gọi cho Triệu Lượng, bên kia bắt máy khá nhanh, anh ta cũng chẳng màng lễ nghĩa gì nữa, hỏi thẳng: “Đại quản lý Triệu à, sao thế này, chẳng phải đã nói chuyện bán nhà anh sẽ báo trước với tôi một tiếng sao?”
Triệu Lượng a lên một tiếng: “Chuyện bán nhà gì cơ?”
Giả vờ ngây ngô đấy à.
Dư Minh nói: “Thì căn nhà ở phố Tài chính ấy, sao lại bán rồi?”
Triệu Lượng “ồ” một tiếng như sực nhớ ra, nói: “Ái chà, Ứng Ứng bên này đang cần tiền gấp mà, vừa khéo có khách hàng thích hợp đang vội mua lại, giá cả cũng được nên bán luôn thôi.”
Bán! Luôn! Thôi!
Làm như cải trắng ngoài chợ đại hạ giá không bằng, thật nhẹ nhàng đơn giản.
Dư Minh thở dài thườn thượt hỏi: “Vậy hành lý của Lâu tổng đâu?”
Giọng Triệu Lượng bên kia cực kỳ thoải mái, nói: “Cái này à, để tôi hỏi xem nhé.”
Còn giúp hỏi được là còn may, chứng tỏ hành lý vẫn ở trong căn nhà phố Tài chính kia, chỉ cần hành lý chưa động đến, thì Ứng Đề cuối cùng vẫn phải liên hệ với Lâu Hoài.
Đây mới là chuyện Lâu Hoài để tâm.
Dư Minh tự an ủi bản thân, đừng quá hoảng hốt.
Bây giờ vẫn chưa đến mức tồi tệ nhất.
Nhưng anh ta có ngờ đâu, Ứng Đề lại đi đường vòng.
Bởi vì Triệu Lượng trả lời anh ta rất nhanh: “Trợ lý Dư này, Ứng Ứng không có ở đây, cậu cũng biết dạo này tôi bận lắm, cũng không biết chuyện này. Có điều nhé…” giọng anh ta chuyển hướng, cười hì hì nói “Vừa rồi tôi hỏi trợ lý của Ứng Ứng, bảo là chuyện hành lý có dì Tôn giúp đỡ bàn giao rồi.”
Dư Minh trực tiếp lớn tiếng thốt lên: “Anh nói cái gì?”
Triệu Lượng lại cười hì hì thuật lại sự việc một lần nữa, cuối cùng còn không quên châm chọc: “Ây da, tôi biết sếp nhà cậu bận rộn lắm, có chút hành lý cỏn con này, tìm anh ấy phiền phức biết bao, hơn nữa anh ấy là người trăm công nghìn việc, tiền vào túi tính theo từng giây, có thời gian rảnh rỗi này để xử lý chuyện hành lý thì chẳng thà để thời gian đó mà kiếm thêm biết bao nhiêu tiền. Vẫn là dì Tôn nhanh nhẹn, nghe nói hành lý đã được đưa đến Vọng Kinh Tân Cảnh mấy ngày trước rồi.”
“…”
Dư Minh lúc này không phải đau đầu nữa, mà là muốn đâm đầu chết quách cho xong.
Anh ta và Lâu Hoài đều quên mất một chuyện.
Dì giúp việc trong nhà ngoài ba người định kỳ kia, còn có dì Tôn thỉnh thoảng sẽ đến giúp đỡ.
Anh ta không màng được nhiều nữa.
Càng không màng đến việc cuộc họp bên trong còn mười phút nữa mới kết thúc, anh ta mở cửa phòng họp, bất chấp ánh mắt mọi người đổ dồn về phía mình, bước nhanh đến bên cạnh Lâu Hoài, cúi đầu ghé sát thì thầm vào tai Lâu Hoài.
Chưa đầy hai mươi giây, Lâu Hoài vốn dĩ thần sắc vẫn còn bình tĩnh, sau khi nghe xong lời của Dư Minh, chiếc bút laser trong tay cứ thế rơi bộp xuống máy tính xách tay.
Cạch, một tiếng động giòn giã lan ra trong phòng họp rộng lớn.
Chỉ thấy vẻ mặt Lâu Hoài trở nên nặng nề và nghiêm trọng, anh hỏi một câu: “Cô ấy đã xử lý xong hết rồi sao?”
Dư Minh khẽ nhắm mắt gật đầu.
Lâu Hoài liền cười một tiếng.
Tiếng cười rất khẽ nhưng trong phòng họp yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, mọi người tức khắc đều cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Đặc biệt là Dư Minh, mồ hôi trên trán cứ túa ra.
Thời gian trôi qua từng giây từng giây, mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, nhất thời đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hồi lâu sau, chỉ thấy Lâu Hoài cầm cây bút laser rơi trên máy tính lên, tùy tiện ném sang một bên, sau đó gập nắp máy tính lại, cầm trên tay, đứng dậy đi về phía cửa.
Trong phòng họp mọi người mắt chữ A mồm chữ O, đợi Lâu Hoài đi ra ngoài rồi mới phản ứng lại, hỏi Dư Minh: “Trợ lý Dư, chuyện này là sao thế?”
Dư Minh nói: “Cuộc họp hôm nay tạm dừng ở đây, mọi người cũng mệt rồi, tôi đã gọi trà chiều và điểm tâm, sắp mang đến rồi, mọi người ăn xong thì đi nghỉ ngơi trước đi, sáng mai tiếp tục họp.”
Họp ròng rã gần hai ngày trời, thần kinh cũng căng thẳng gần hai ngày, trước mắt cuộc họp này có thể tạm dừng, cho mọi người một cơ hội thở lấy sức, đương nhiên cầu còn không được.
Thực sự là Lâu Hoài quá b**n th**, một chút chi tiết nhỏ cũng không chịu bỏ qua, đối mặt với rất nhiều câu hỏi của Lâu Hoài bọn họ hoàn toàn không thể đưa ra một phương án chính xác, bây giờ có thể có thời gian rảnh để mọi người suy nghĩ kỹ càng, thì quá tốt rồi.
Mọi người nhất thời đều thở phào nhẹ nhõm.
Dư Minh lại chẳng thể nào nhẹ nhõm nổi.
Anh ta vội vàng chạy về phía văn phòng của Lâu Hoài.
Lúc chạy đến cửa, Lâu Hoài đang mặc áo vest chuẩn bị ra ngoài.
Dư Minh hỏi: “Anh muốn ra ngoài ạ?”
Lâu Hoài ừ một tiếng: “Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”
Dư Minh vừa nãy đã cho người tra rồi, lúc này anh ta báo một địa chỉ, nói: “Hôm nay cô Ứng đang quay chụp cho một thương vụ, ở khu Đông Thành.”
Lâu Hoài nói: “Tôi biết rồi.”
Anh cầm chìa khóa xe quay người đi về phía thang máy.
Dư Minh ngẩn ra vài giây, lúc này mới phản ứng lại, sếp như vầy là muốn đích thân đi tìm cô Ứng sao?
Nghĩ là làm, anh ta lập tức đuổi theo Lâu Hoài, lao đến cửa thang máy trước anh một bước, ấn nút xuống rồi nói với Lâu Hoài: “Tôi đưa anh qua đó.”
Lâu Hoài không nói gì.
Nhưng đường viền môi mím chặt cùng đường nét khuôn mặt căng cứng của anh đều thể hiện rõ sự phẫn nộ của anh lúc này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









