Đêm tối phủ khắp đất trời.

Trên con phố ngoài ngõ nhỏ, đội binh tuần thành dậm chân bước đều đi qua.

Sau mấy ngày liên tiếp tra xét, đã không còn phát hiện tàn dư họ Tôn, sinh hoạt thường nhật cũng dần khôi phục.

Trong ngõ nhỏ, vang lên tiếng bổ củi, chặt thịt, hương thơm theo gió lạnh mùa đông lan tỏa khắp nơi.

“Ra ngoài có an toàn không?” Trương Thịnh Hữu thấp giọng hỏi, mắt liếc nhìn cửa viện.

Mạc Tranh đang ngồi trước bếp lửa:

“Vệ Kiểu không còn ở kinh thành, những kẻ khác dù có để mắt đến phủ Định An Công cùng chỗ này cũng chẳng đáng ngại, bọn họ không thể phát hiện ta.”

“Tin tức nói Vệ Kiểu đi tiễn người nhà Vệ gia rồi. Như vậy xem ra, lời công tử đã nói trước kia hắn quả thực tin rồi.” Đào Hoa tiếp lời.

Công tử nói chuyện lớp lang chặt chẽ, có lý có lẽ, Vệ Kiểu tin cũng chẳng có gì lạ.

Lạ là ở chỗ…

“Hắn vì sao còn che giấu chuyện công tử giết người? Đây là có ý gì?”

Giờ đây, tất cả mọi người đều cho rằng hung đồ là do Vệ Kiểu cùng đám Thêu Y giết chết.

Dẫu Vệ Kiểu vội vã rời kinh, cũng không đến nỗi không có cơ hội bẩm báo với quan phủ, thậm chí là tấu trình Hoàng đế.

Cho nên, rõ ràng là Vệ Kiểu không định nói ra.

“Tại sao hắn lại đối xử với công tử tốt như vậy?”

Đào Hoa lúng túng, chẳng tìm được lời nào thích hợp hơn để hình dung.

Công tử vốn đã dự tính không còn giấu giếm việc mình có võ công sát nhân. Thân phận Dương tiểu thư này ở kinh thành vốn không ai hiểu rõ, nói là từ nhỏ tập võ thì cũng chẳng ai chứng thực được.

Nhưng như thế, ắt sẽ bị quan phủ tra hỏi, bị phủ Định An Công cảnh giác, mà làm thị độc cho công chúa cũng tất bị Hoàng đế, Hoàng hậu nghi xét… đủ loại phiền phức kéo đến.

Không ngờ Vệ Kiểu lại giữ kín, ngầm thừa nhận hung đồ là chết dưới tay hắn, khiến công tử thoát khỏi rắc rối.

Vì từng chạm mặt ở Triệu huyện, sau đó công tử đã dặn dò mọi người dò xét thật kỹ về Vệ Kiểu. Quả nhiên, kẻ điên điên khùng khùng này khó mà lường được.

“Đối xử tốt với ta?” Mạc Tranh cười nói, “Há chẳng phải cũng là tốt với hắn sao? Trắng trợn hưởng lấy công lao.”

protected text

“Hắn vốn chẳng màng công lao.”

Mạc Tranh liền giả vờ kinh ngạc:

“Ôi chao, Đào Hoa tỷ chẳng phải đã trở thành tri kỷ của Vệ Kiểu rồi sao?”

“Ngươi thật chẳng biết lớn nhỏ gì!” Đào Hoa hờn dỗi, lấy sống dao gõ vào đầu nàng, “Còn dám đùa ta nữa!”

Trương Thịnh Hữu đứng bên cạnh, nhìn hai người cười cợt cũng không nhịn được mà mỉm cười, rồi đem gia vị đổ vào nồi, khuấy mạnh.

“Chính vì hắn chẳng để tâm đến công lao, nên cũng chẳng để tâm đến việc của ta.” Mạc Tranh tiếp lời, “Hắn chẳng phải tin ta, cũng chẳng phải tốt với ta, mà trái lại là không tin ta. Hắn biết ta có điều cổ quái, biết ta đã dám giết người thì nếu có bị vạch trần, tất cũng có đối sách. Vậy nên hắn dứt khoát không vạch trần, chỉ lặng lẽ theo dõi, chờ đến lúc nắm được bí mật thật sự.”

Trương Thịnh Hữu cau mày:

“Vậy há chẳng phải là nguy hiểm lắm sao.”

Dù sao “Dương tiểu thư” này quả thật còn có một tầng thân phận khác. Công tử sẽ chẳng chỉ gặp một lần tập kích này, lần sau nếu bọn kia lại đến, mà đụng phải Vệ Kiểu, e là bất lợi.

Mạc Tranh khẽ cười:

“Nguy hiểm đôi khi có thể khắc chế nguy hiểm. Chính vì có một kẻ nguy hiểm như hắn theo dõi ta, những kẻ khác muốn động thủ với ta cũng khó bề manh động. Họ không dám hấp tấp.”

Cái tên Vệ Kiểu, quả thật dùng rất thuận tay.

Có thể khiến binh tuần thành gặp cảnh máu chảy đầu rơi mà vẫn án binh bất động, cũng có thể giúp nàng trong đám thiếu nữ ấy xoay chuyển dễ dàng.

Nghĩ đến đây, Mạc Tranh duỗi người vươn vai.

Trải qua một phen như thế, bất kể là kẻ muốn hại tiểu hoàng tử tiền triều, hay là muốn đối phó với Dương tiểu thư, đều không dám vọng động. Nàng cũng có thể an ổn thêm một thời gian.

“À, còn nữa, ngày mai sẽ có tiết học của Tế tửu.” Nàng hớn hở nói.

Hôm nay, nàng ra ngoài trong thân phận nam trang, Trương Thịnh Hữu và Đào Hoa thấy gương mặt thiếu niên sáng bừng rạng rỡ, bất giác cùng mỉm cười.

Đào Hoa hạ mạnh dao chặt miếng thịt, lẩm bẩm:

“Công tử sao mà mê đọc sách đến thế, ta nhìn mấy chữ thôi đã nhức đầu.”

Mạc Tranh chỉ cười, chẳng đáp.

Nếu như thế gian vạn sự đều khiến ngươi mệt mỏi, thì những con chữ trong sách chính là nguồn an ủi vô tận.



“Ngày hôm nay lại được gặp phụ hoàng!”

“Vốn dĩ chúng ta chỉ chờ ở ngoài, chưa được cho vào.”

“Nhưng phụ hoàng nghe nói Tế tửu sẽ giảng cho chúng ta, liền cho gọi vào, dặn dò một phen.”

Trong điện, Quý phi rực sáng đèn nến, Vu Dương công chúa hứng khởi kể lại.

Lệ Quý phi liền ngắt lời nàng:

“Hôm nay, thị độc của con ra sao?”

Vu Dương công chúa thoáng ngẩn ra, rồi lập tức bực bội:

“Mẫu phi, con đang nói chuyện quan trọng với người đây! Phụ hoàng đã gặp con, người chẳng hỏi phụ hoàng nói gì, lại đi hỏi đến một thị độc sao?”

Lệ Quý phi mỉm cười giải thích:

“Chẳng qua, ta hiếu kỳ mà thôi, dù sao vị Dương tiểu thư kia tận mắt từng thấy nghịch tặc.”

Tuy không vui vì mẫu phi quan tâm đến người khác, nhưng Vu Dương công chúa cũng hiểu, mẫu phi ở chốn thâm cung buồn chán, nghe những chuyện lạ lẫm như thế thì khó tránh khỏi tò mò. Thế nên nàng liền kể sơ lược lại việc Dương tiểu thư thuật chuyện ở học đường.

Lệ Quý phi nghe chăm chú, theo từng lời kể mà gương mặt lúc thì kinh ngạc, lúc lại bừng ngộ.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

“Vậy ra, khi ấy hung đồ đều bị Vệ Kiểu cùng đám Thêu Y diệt trừ.” Bà gật đầu, “Thảo nào, Dương tiểu thư không bị thương, Thêu Y quả thật lợi hại, hung đồ nào địch nổi.”

Vu Dương công chúa hớn hở:

“Đúng, đúng! A Kiểu quả là lợi hại.”

Nói đoạn lại sa sầm mặt:

“Chỉ trách A Kiểu, sao lại cứu bọn họ làm gì! Cứ thế để bọn họ chết trong tay hung đồ, há chẳng khoái trá hơn? Giờ thì ngược lại, khiến bọn họ có chuyện để khoe khoang. Dương tiểu thư ấy, chẳng chút sợ hãi, chỉ vui mừng vì được A Kiểu cứu mạng. Ta nhìn thôi cũng chán ghét!”

Lệ Quý phi trầm ngâm:

“Phải rồi, Vệ Kiểu sao lại có mặt ở đó? Hắn có qua lại với Dương tiểu thư chăng?”

Lời này khiến Vu Dương công chúa giận dữ:

“A Kiểu sao có thể cùng nàng qua lại! A Kiểu còn chẳng biết nàng là ai! Là con giới thiệu, hắn mới nghe tên, nhưng nghe rồi cũng chẳng buồn liếc mắt lấy một cái!”

Lệ Quý phi vội đưa tay áp trán, chặn lời ồn ào của con gái:

“Được rồi, được rồi, ta hiểu. Ta chỉ thấy kỳ lạ, nửa đêm hôm ấy, sao A Kiểu lại xuất hiện ở đó mà thôi.”

Vu Dương công chúa càng bực:

“Con không biết.”

A Kiểu cũng chẳng hề nói với nàng.

Nhưng ngay sau đó, nàng chợt nghĩ tới điều gì, liền tươi cười:

“Có điều, A Kiểu cũng không nói với Bình Thành. Hôm nay, nghe Dương tiểu thư kể, Bình Thành cũng tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên.”

Nói xong nàng bật cười ha hả:

“Hóa ra, A Kiểu cũng chẳng phải chuyện gì cũng nói với Bình Thành đâu.”

Lệ Quý phi khẽ cười:

“Dù sao Vệ Kiểu cũng là kẻ làm việc cho bệ hạ, làm sao có thể điều gì cũng thổ lộ với công chúa. Công chúa đâu phải thái tử.”

“Đúng đúng.” Vu Dương công chúa gật gù, chẳng còn hứng thú nhắc đến hai vị hoàng tử hoàng nữ kia nữa, liền tiếp tục khoe khoang về mình:

“Phụ hoàng dặn chúng ta phải chăm chú nghe lời Tế tửu giảng. Con đã nghĩ kỹ rồi, lần sau nếu Tế tửu đặt câu hỏi, nhất định con sẽ giành trả lời trước Bình Thành công chúa. Như thế thì…”

“Bình Thành công chúa đối với thị độc của con thế nào?” Lệ Quý phi chợt nhớ ra, cắt ngang, hỏi, “Có khi nào nàng ta bắt nạt?”

Vu Dương công chúa nghẹn lời, tức tối:

“Mẫu phi, rốt cuộc con là nữ nhi của người, hay Dương tiểu thư mới là nữ nhi của người? Cả tối nay người chỉ hỏi nàng ta, người thích nàng ta đến vậy sao? Thế thì để con đưa nàng ta vào đây cho người hỏi cho thỏa lòng nhé!”

Mắt Lệ Quý phi sáng rực, nhìn con gái:

“Thế thì hay lắm. Thị độc của con, ta cũng nên gặp một lần.”

“Mẫu phi sao lại thành ra thế này rồi?” Vu Dương công chúa tức giận hét lên:

“Con không thèm nói với người nữa!”

Dứt lời liền quay người chạy vụt ra ngoài.

Lệ Quý phi vội vàng đứng dậy gọi với theo, cung nữ cũng hốt hoảng chạy ra ngăn, trong đêm, cung điện bỗng náo loạn.



So với sự ồn ã nơi Quý phi điện, cung Hoàng hậu lại hết sức tĩnh lặng.

Bình Thành công chúa cũng đang nhắc đến việc ngày mai sẽ có tiết của Tế tửu. Hoàng hậu vừa nghe vừa ung dung cắt tỉa cành mai, đối với chuyện học hành của con gái, vốn ít khi quá để tâm.

“Lần đầu nhập học, Tế tửu hẳn sẽ giảng điều giản đơn. Con chớ có tỏ vẻ không kiên nhẫn, phải chăm chú lắng nghe.” Bà chỉ dặn dò.

Bình Thành công chúa gật đầu:

“Con hiểu rồi.” Nói đoạn mỉm cười, “Con đọc sách là thực lòng đọc sách, chẳng phải mượn việc đọc để lấy lòng phụ hoàng đâu.”

Lời này rõ ràng ám chỉ hai muội muội kia.

Hoàng hậu bỗng dừng tay cầm kéo.

“Vậy, hai vị Dương tiểu thư, đối xử với con thế nào?” Bà hỏi.

Bình Thành công chúa thoáng sững sờ. Ban đầu nàng cứ ngỡ mẫu hậu dừng tay là để hỏi chuyện về hai muội muội, đã là hiếm thấy, bởi mẫu hậu chưa từng để tâm đến phi tần hay hoàng tử công chúa khác, xưa nay cũng chẳng nhắc đến.

Nào ngờ, không phải hỏi công chúa, mà là hỏi về thị độc.

Càng khiến nàng bất ngờ hơn.

Mẫu hậu lo hai tiểu thư họ Dương sẽ giống như Dương Huệ, khiến nàng phiền nhiễu sao? “Các nàng ấy…” Bình Thành công chúa mỉm cười, “Còn chưa xứng để đối xử với con.”

Dương Huệ là do nàng tiến cử, còn hai tiểu thư họ Dương kia là phụ hoàng ban cho Vu Dương cùng Nam Cung, chẳng can hệ đến nàng. Nàng không để vào mắt, mà các nàng cũng chẳng có tư cách đến gần nàng.

Hoàng hậu khẽ liếc nhìn:

“Thế thì tốt. Đừng bận tâm đến họ.”

Nói xong, bà cúi đầu, kéo một nhát, cành mai rơi xuống đất, trên cành còn chi chít nụ hoa.

Bình Thành công chúa nhìn những nụ mai rơi vãi, trong lòng thoáng ngẩn ngơ.

Mẫu hậu thân là Hoàng hậu, vốn chẳng cần lấy lòng hay kiêng dè bất cứ ai. Người không thích, liền không nhắc tới, không nhìn đến, thậm chí chẳng phí thêm một ánh mắt.

Nhưng nếu đã nhắc đến để tỏ rõ không thích…

Thì không chỉ là ghét bỏ, mà chính là chán ghét đến tận cùng.

“Vâng.” Bình Thành công chúa cúi đầu, “Nữ nhi đã rõ.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện