Đêm khuya, tiểu viện vốn tĩnh mịch nay bỗng trở nên náo động huyên náo.

Sư đồ của Liễu Trường Thanh, cùng Liễu Thiền đều bị gọi dậy, theo lời khuyên của “Định An Công phu nhân” mà thu dọn đồ đạc, dọn về phủ Định An Công ở.

Nguyên do là vì, khi nãy trên phố vừa xuất hiện bọn cường đạo.

“Chuyện gì vậy? Giữa kinh thành mà sao lại có giặc cướp?” Liễu Trường Thanh chau mày hỏi.

Trình Viễn lưng đeo tay xách mấy túi đồ, vừa tất bật vừa gật đầu phụ họa:

“Phải đó, sao còn loạn hơn cả ở Phúc Châu chúng ta? Mấy năm gần đây vốn hiếm khi gặp chuyện giặc cướp rồi.”

Liễu Thiền vội vàng thúc giục phụ thân cùng sư huynh:

“Thôi đừng hỏi nữa, Dương tiểu thư đã nói rồi, Thêu Y đều đã nhúng tay, tất nhiên chẳng phải giặc cướp tầm thường.”

Tuy rằng thiên hạ đã định, hoàng đế yên ngồi ngôi báu, song rốt cuộc triều đại mới lập chưa lâu, khó tránh còn sót lại dư đảng không cam lòng mà làm loạn.

Liễu Trường Thanh nghe vậy không nói thêm, theo con gái lên xe.

Trình Viễn cũng lục tục trèo lên, nhưng chợt nghĩ đến điều gì, liền lẩm bẩm:

“Nhỡ đâu chẳng phải giặc cướp tầm thường, thế thì đến phủ Định An Công lại càng chẳng an toàn. Thường thì bọn thế gia quyền quý mới là mục tiêu đầu tiên.”

Ngồi trong xe bên cạnh, vốn đã hồn vía bất định, nghe vậy sắc mặt Định An Công phu nhân càng cứng đờ. Bà cắn răng, chắp tay khẩn cầu khắp chư Phật thần minh, rồi đưa mắt nhìn ra ngoài, thấy “Dương Lạc” vẫn chưa bước ra, ngược lại còn gõ cửa nhà hàng xóm.

Cái đứa chết tiệt này, còn làm cái gì nữa chứ!!

Cũng may chẳng trì hoãn bao lâu, cửa mở, nàng chỉ dặn dăm câu, xong rồi mới thong thả đi tới. Lại còn lễ độ quay sang nói với phu nhân:

“Ta cũng nhắc nhở láng giềng một tiếng, để họ sớm đề phòng.”

Định An Công phu nhân ôm ngực, thở dài bất lực:

“Lên xe mau đi, về nhà thôi.”







Ngựa xe lao vun vút trong bóng đêm, gió thốc mà xe vẫn chao đảo lắc lư.

Dương Lạc ngồi trong xe, lặng nghe người khác thuật lại chuyện vừa xảy ra: “Giúp nhà hàng xóm đồ tể chở thịt ra cửa hàng, bỗng nhiên bị tập kích.”

Nàng chẳng cần nói rõ thủ phạm là ai, Dương Lạc đã đoán ngay được.

“Quả nhiên không sai. Ở Bạch Mã trấn, kẻ sát thủ đó há chịu buông tha? Chúng ta vừa về phủ Định An Công, chúng đã động thủ rồi.” Nàng khẽ thì thầm, rồi lại nặng nề lộ vẻ áy náy, quay sang:

“A Sanh, thực xin lỗi, bọn chúng vốn nhằm vào ta, lại khiến ngươi vướng vào hiểm cảnh.”

Mạc Tranh mỉm cười:

“Tiểu thư sớm đã nói với ta có hung đồ, ta cũng sớm biết có nguy hiểm. Đây đâu phải cô lừa dối ta.”

Phải vậy chăng? Dương Lạc lặng nhìn nàng, trong lòng vẫn không vì thế mà vơi bớt hổ thẹn.

Nàng ấy… quả thực là một thiếu nữ tâm địa khoan hậu, chẳng phải do mình làm sai thì tuyệt chẳng gánh nhận.

Huống hồ, còn bao điều nàng chưa nói ra.

Ví như — chưa nói rõ ràng nàng đã chết thế nào, cũng chưa thổ lộ suy đoán thật sự về thân phận.

Nếu kể hết, thì hộ vệ hẳn sẽ có sự phòng bị chu toàn hơn, chứ chẳng đến nỗi hôm nay bị tập kích bất ngờ như vậy…

Những kẻ ấy, dám ngay tại kinh thành — chân trời của Thiên tử — mà thẳng tay giết người. Như thế đủ biết chúng là hạng coi trời bằng vung, phía sau át hẳn có kẻ chống lưng bất phàm.

Ánh đèn sáng rực soi rõ gương mặt Mạc Tranh, thấp thoáng những vệt đỏ như tơ. Song chẳng phải tơ hồng, mà chính là máu chưa kịp lau sạch.

Hơn nữa, qua lớp áo choàng bung mở, có thể thấy xiêm y bên trong loang lổ máu, tựa hồ đã nhuộm cả mảnh thân.

Dù Mạc Tranh nói đa phần là máu của đối phương, nhưng hiển nhiên nàng cũng đã thụ thương.

Dương Lạc nhìn mà ruột gan thắt lại:

“Đáng lẽ vết thương này phải là ta gánh chịu. Nếu không phải để ngươi thay ta…”

Hẳn là vừa rồi cực kỳ hung hiểm, cực kỳ hung hiểm…

Mạc Tranh hơi nhướn mày, đáp:

“Tiểu thư, nếu ta không thay cô, càng thêm phiền phức. Nay bọn chúng chỉ nhắm vào một mình ta, ta liền toàn lực phản kích. Nhưng nếu ta là hộ vệ, còn cô là tiểu thư, ta tất nhiên phải theo bên cạnh, khi ấy vừa phải ứng phó kẻ địch, vừa phải bảo hộ cô, đó mới thực sự nguy hiểm hơn nhiều.”

“Vậy sao?” Dương Lạc chăm chú nhìn nàng, bất giác bật cười. Cười rồi lại gật mạnh, ánh mắt chan chứa cảm kích:

“A Sanh nói chí phải, A Sanh chính là người lợi hại, tuyệt diệu nhất trên đời.”

Mạc Tranh thấy nàng cảm động đến vậy, trong lòng ngược lại càng cảm thấy hổ thẹn.

Lợi hại thì đúng, nhưng tuyệt chẳng phải người tốt.

Nàng cúi đầu, kéo áo choàng quấn chặt lấy mình.

Bởi giả mạo thân phận Dương Lạc, kỳ thực chính là kế sách do nàng bày ra.







Ngay từ khi biết Tề Đắc An đã tìm được chủ nhân mới, lại theo vào kinh thành, nàng đã phải nghĩ cách ứng đối.

Bởi Tề Đắc An biết dung mạo của nàng. Dẫu có phấn son che giấu, song chung quy khó thoát nét gốc, chỉ cần từng lộ mặt, thế gian ắt có kẻ tinh mắt nhận ra.

Song hắn lại không hề biết — nàng vốn là một nữ tử.

Vậy nên, chỉ cần biến đổi thành một thân phận nữ tử hợp tình hợp lý, muốn tra ra nàng cũng chẳng dễ dàng.

Bởi thế, lần đi gặp Liễu Thiền, nàng thẳng thắn lấy lại nữ thân. Chẳng phải để Liễu Thiền bớt sợ hãi, mà là để về sau khiến Liễu Thiền có thể trước mặt Dương Lạc mà chứng thực nàng vốn là nữ tử.

Bởi vì việc Dương Lạc giả mạo thân phận Liễu Thiền vốn nhiều sơ hở, tuyệt chẳng thể lâu dài.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Một khi đối mặt với nguy cơ thân phận bại lộ, buộc phải quay về làm Dương Lạc, trở lại phủ Định An Công mà nàng vốn chẳng muốn bước vào, thì vị tiểu thư lợi hại kia át sẽ dốc sức tìm đường xoay chuyển. Đến khi ấy, chỉ cần cho nàng một lời gợi ý, một cơ hội thôi…

Đêm đó, chỉ trong quãng đường ngắn ngủi ngồi xe trở về phủ Định An Công, Dương tiểu thư liền tức khắc nghĩ ra kế sách. Tới lúc xuống xe, nàng lập tức nắm lấy tay mình…

Và nàng đã toại nguyện.

Nàng đã kịp thời hoán đổi thân phận, đi trước một bước so với những kẻ đang ráo riết truy tra mình.

Tuy những người đó quả nhiên vẫn đuổi giết tới, nhưng mà…

Mạc Tranh khẽ ngẩng mắt nhìn ra phố phường ngoài xe, nơi ánh đuốc lập loè, khoé môi nàng thoáng nở nụ cười.

Nàng có thể dùng thân phận này, ngay giữa phố xá, ngay trước mặt binh sĩ tuần tra, mà đường hoàng tàn sát bọn chúng.

Nàng đối diện với quan phủ, thậm chí ngay cả trước mặt Vệ Kiểu, mỗi một lời nói đều là thật.

Quả thực, Dương tiểu thư bị tập kích.

Hơn nữa còn có Định An Công có thể làm chứng.

Dương Lạc từng nói đại cữu không thể tin, tuy chưa kể rõ, nhưng có thể đoán, cái chết mà nàng nói hẳn không thoát khỏi liên can đến Định An Công.

Vậy nên, Định An Công át sẽ phải có phản ứng trước chuyện Dương Lạc bị truy sát.

Cho nên khi đưa Định An Công đến, phản ứng của ông ta chính là bằng chứng trước mặt Vệ Kiểu.

Mà cục diện này cũng khiến Vệ Kiểu lần theo dấu vết trở lại Bạch Mã trấn.

Dùng tử tù giả làm sơn tặc để kết án, trò gạt dân phỉnh quan ấy sao có thể che mắt nổi Vệ Kiểu.

Nay lại xảy ra một trận tập kích nhằm vào tiểu thư Dương gia, thì quả thực hợp tình hợp lý.

Vệ Kiểu lại tận mắt thấy Định An Công che giấu điều khuất tất, cũng đồng thời chứng minh chuyện nàng trước đây phải che đậy thân phận, nay giấu kín bản lĩnh sát nhân, đều hợp lẽ cả.

Đây là một cuộc tập kích ẩn chứa vô vàn bí mật, nhưng lại hết sức hợp tình hợp lý. Cũng là một màn kịch mà Vệ Kiểu có hứng thú đứng xem, chứ chẳng hề muốn vạch trần.

Quả nhiên, xem xong cuộc đối đáp giữa nàng và Định An Công, Vệ Kiểu chẳng hề ngăn cản thêm.

Nàng đã thuận lợi thoát thân.

“Đi cửa sau, đi cửa sau, đừng để người khác nhìn thấy.”

Thanh âm Định An Công phu nhân vang lên từ bên ngoài.

Về đến nhà rồi.

Mạc Tranh kéo chặt áo choàng, khẽ ngáp một cái. Đêm nay rốt cuộc cũng có thể ngủ một giấc.







Đêm càng thâm u, trên đại lộ đuốc lửa lại càng sáng rực.

Vệ Kiểu ngồi phịch xuống trên một thi thể, nhịn không được ngáp dài:

“Nghe đến phát mệt.”

“Mấy kẻ này, chẳng lẽ cùng một bọn với lũ sơn tặc ở Bạch Mã trấn?” Một Thêu Y quỳ xuống, lấy kiếm lật xác.

Chỉ tiếc rằng ở Bạch Mã trấn, bọn họ chưa từng thấy xác sơn tặc thực sự. Ký Dĩnh tìm một đám tử tù thay thế, lấy đầu chúng nộp án, còn hiện trường sớm đã bị dọn sạch…

“Là hạng người gì mà lại cùng mẫu tử Dương gia kết oán sâu hận nặng thế này?” Một Thêu Y khác chau mày, rồi ánh mắt lấp lóe, thấp giọng,

“Hơn nữa, xem ra Định An Công dường như biết rõ điều gì…”

“Chả trách Dương tiểu thư chẳng chịu nhận thân.” Một Thêu Y khác đầy hứng thú nói,

“Trong phủ Định An Công, e rằng che giấu thứ gì chẳng thể đưa ra ánh sáng chăng?”

Khi trước, bọn họ đứng ngoài quan sát, lời của Dương tiểu thư cùng phản ứng cổ quái của Định An Công đều thấy rõ. Tự nhiên liền nhận ra có uẩn khúc.

Một Thêu Y khác lại ngoảnh sang nhìn Vệ Kiểu.

“Đô úy, cứ thế mà để họ đi sao?”

Nếu tra xét một phen, hẳn còn nghe được chuyện càng chấn động hơn.

“Người ta, cữu – ngoại đều tự có tâm cơ.” Vệ Kiểu cười, khóe mắt hếch lên, hứng thú dạt dào:

protected text

Thêu Y nghe xong đều bật cười.

Ánh mắt lại quét qua những xác chết ngổn ngang.

Phải đó, trước khi bọn họ tới, toàn bộ đã bị thiếu nữ ấy giết sạch. Thế mà trước mặt Định An Công, nàng vẫn bày ra bộ dạng được Thêu Y cứu giúp.

Rõ ràng Định An Công không hề hay biết ngoại sanh nữ của mình có bản lĩnh sát nhân, hơn nữa đã từng giết người.

Tuổi nhỏ mà thân thủ đã lợi hại đến thế.

Ừm, cũng đúng, như lời nàng nói, nếu không thì sao có thể thoát ra khỏi Bạch Mã trấn được? “Đô úy.” Một Thêu Y thấp giọng:

“Vậy lời Dương tiểu thư vừa nói, đều là thật sao?”

Chuyện đêm nay, vốn dĩ chỉ là một trận tập kích nhằm vào Dương tiểu thư, nối dài từ vụ ở Bạch Mã trấn, dây dưa đến cả bí mật trong phủ Định An Công.

Vệ Kiểu chống cằm, khẽ ừ.

“Lời thì cũng thật đấy.” Hắn lười nhác cất giọng,

“Nhưng cái đồ tiện nhân kia, thì tuyệt chẳng thể tin.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện