“Nghe qua thì giống như ân oán tình thù của ba người kia, dường như chẳng hề liên quan đến ngươi.”
Đào Hoa nắm chặt chuôi đao, mắt nhìn Mạc Tranh đang ngồi trước bếp lửa.
“Nàng nói Chu Vân Tiêu sau này sẽ giết ngài, đó chẳng qua là lời dối trá thôi phải không? Lừa ngài nghe theo, để nàng ta sai khiến.”
Về việc Dương Lạc có chút năng lực dự đoán, Mạc Tranh không giấu giếm Trương Thịnh Hữu và Đào Hoa. Nàng còn kể rõ lời Dương Lạc đã nói rằng Chu Vân Tiêu tương lai sẽ trở mặt, khiến nàng chết dưới tay hắn, rồi dặn Trương Thịnh Hữu cùng Đào Hoa phải để mắt đến phủ Dũng Vũ Bá.
Dũng Vũ Bá thuở trước quả có chút dũng lực, song sau hơn mười năm thái bình, tính tình trở nên biếng nhác, giờ đây chỉ còn dựa vào hào quang năm xưa để chống đỡ gia môn.
Thế tử Chu Vân Tiêu lại thông minh, thiếu niên đã nổi danh, nay đang được rèn luyện trong quân ngũ, nhưng chung quy vẫn chỉ là kẻ hậu sinh, chưa có cơ hội lập công danh hiển hách.
protected text
Nghe lời Mạc Tranh, Trương Thịnh Hữu liền hừ mũi khinh miệt:
“Tiểu tử họ Chu đó chỉ là kẻ chỉ biết múa bút trên giấy mà thôi.”
Mười mấy năm qua, bọn họ quy tụ không ít binh tướng từng theo Ai đế, tuy nhân số chẳng nhiều, nhưng đều là kẻ đã từng sống sót trong loạn thế, nào dễ bị cha con Dũng Vũ Bá khuất phục.
Mạc Tranh nhìn ngọn lửa nhảy múa, khẽ lắc đầu:
“Trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối.”
Song nàng cũng không quá bận tâm, việc tương lai để lại cho tương lai, trước mắt mới là quan trọng.
“Có dò được tung tích của Tề Đắc An chưa?” nàng hỏi.
Trương Thịnh Hữu nắm chặt tay:
“Cũng thật lạ, bỗng nhiên mất hết dấu vết.”
Mất hết dấu vết? Chỉ bằng Tề Đắc An thì tuyệt đối không thể thoát khỏi sự theo dõi của bọn họ.
Mạc Tranh chăm chú nhìn vào ngọn lửa trong bếp:
“Xem ra kẻ đứng sau đã ra tay rồi.”
“Công tử!” Trương Thịnh Hữu và Đào Hoa đồng thanh, “Chúng ta mau rời đi thôi!”
Mạc Tranh ném thêm một khúc củi vào bếp, ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt nàng một nụ cười nhàn nhạt.
“Không đi. Ta đang đợi bọn chúng hiện thân đây.” Nàng nói, “Thù của Tưởng tiên sinh còn chưa báo xong mà.”
Báo thù? Ở Triệu huyện thì còn đỡ, song đây là ngay dưới chân thiên tử. Trương Thịnh Hữu và Đào Hoa đều lo lắng vô cùng. Công tử vốn gan lớn, nhưng dạo này gan lớn đến mức như phát cuồng.
Gần mực thì đen, gần Dương gia tiểu thư lâu ngày, e là cũng bị nàng ta dẫn dắt đến điên rồi.
…
Ba ngày nghỉ nhanh chóng qua đi, lại đến ngày các công chúa nhập học.
Bình Thành công chúa ngồi xe nhỏ đi ra từ cung điện, xe của Vu Dương công chúa và Nam Cung công chúa vẫn chưa đến.
“Nói với các nàng, cho một khắc. Nếu quá giờ, hôm nay không được đến Quốc học viện nữa.” Nàng dặn bọn cung phụ.
Dẫu đều là công chúa, song lời của Bình Thành công chúa chẳng khác nào thánh chỉ, nàng bảo không được đi, thì xe của hai vị công chúa kia hôm nay tuyệt đối không ra khỏi hoàng thành. Đám cung phụ vội vàng tuân mệnh, cuống quýt đi thúc giục.
Bình Thành công chúa cau mày bước xuống xe.
Một hồi huýt sáo vang lên.
Nàng không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.
“Công chúa cau mày, chẳng lẽ là không muốn đi học sao?” Vệ Kiểu ghìm cương ngựa trước hoàng thành, cười nói, “Giờ thì công chúa biết rồi chứ, đọc sách vốn chẳng thú vị chút nào.”
Bình Thành công chúa mỉm cười:
“Ta khác ngươi. Ngươi đọc sách là bị phụ thân ép buộc, còn ta thì tự nguyện.” Nói đoạn, nàng lại giải thích: “Ta vừa rồi chỉ nghĩ, việc đọc sách vốn đơn giản, song người đọc sách lại quá phức tạp, khiến người ta phiền lòng.”
Dù sống trong thâm cung, nhưng việc xảy ra giữa đám bạn đọc, nhất là tranh cãi, lập tức có vô số kẻ đem tin tức đến bẩm báo với công chúa.
Lại là cái tên Liễu Thiền Nhi.
Bình Thành công chúa đã ghi nhớ tên này. Trước thì nàng ta hung hăng chèn ép Dương Huệ, cũng có thể hiểu, là để tranh sủng trước mặt nàng.
Nay lại cùng tiểu thư nhà họ Khương xảy ra xung đột. Khi Dương Huệ đưa tin đến còn nói là vì tranh giành Chu Vân Tiêu…
Nghĩ đến đây, Bình Thành công chúa bất giác đưa tay day day trán.
“Dù đã được tuyển chọn kỹ lưỡng về gia thế lẫn học thức, rốt cuộc vẫn phải tiếp xúc mới biết được phẩm hạnh con người ra sao.”
Nghe công chúa nói vậy, Vệ Kiểu liền nghĩ đến Lăng Ngư, nhớ lại nữ nhân áo quần xốc xếch trong học xá thư viện, hắn khẽ nhổ một ngụm xuống đất:
“Nhưng tiếp xúc cũng chưa chắc biết được. Trên đời này lắm kẻ thú hình người diện, công chúa phải cẩn thận mới được.”
Xem như đồng lòng cùng nàng, Bình Thành công chúa bật cười:
“Bổn cung không cần phải cẩn thận.”
Nàng là công chúa, kẻ cần cẩn thận chính là đám bạn đọc kia.
Vui buồn của họ, nhiều lắm cũng chỉ khiến nàng cau mày. Nhưng vui buồn của nàng lại có thể quyết định vận mệnh của họ.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Không muốn phí lời thêm, Bình Thành công chúa bèn hỏi Vệ Kiểu:
“Ngươi lại chuẩn bị xuất môn?”
Vệ Kiểu nói:
“Không còn cách nào khác, trong nhà có người đến, ta đành phải tỏ ra chăm chỉ tiến thủ để bọn họ khỏi bắt bẻ.”
Nói xong, hắn khẽ hất cằm về phía xa, rồi hơi cúi mình, nở nụ cười với Bình Thành công chúa:
“Những muội muội ngốc nghếch của công chúa đến rồi, mau đi dạy bảo bọn họ đi.”
Bình Thành công chúa ngoảnh lại, thấy xe của Vu Dương công chúa và Nam Cung công chúa đang tiến đến, hai nàng trong xe còn ngoảnh đầu nhìn về phía này, môi mấp máy tựa như đang thúc giục xa phu chạy nhanh hơn.
Quả thật có chút ngốc, luôn tưởng rằng đã là công chúa thì có thể giống như nàng, nàng có xiêm y hoa lệ, có thú cưng hiếm lạ, thì bọn họ cũng ầm ĩ đòi bằng được.
Ngựa hí vang một tiếng, Vệ Kiểu xoay người, áo choàng đen tung bay để lộ lớp lót đỏ tươi, như những cánh hoa rực rỡ cuốn theo gió mà đi mất.
Vu Dương công chúa và Nam Cung công chúa tiếc nuối xen lẫn tức tối dõi mắt nhìn theo, rồi lại chạm phải gương mặt lạnh lùng của Bình Thành công chúa.
Bình Thành công chúa cảnh cáo:
“Lần sau còn để ta phải chờ, ta sẽ bẩm với phụ hoàng, các ngươi khỏi cần đi học nữa.”
Vu Dương công chúa tức giận, Nam Cung công chúa thì ấm ức, đành cùng nhau lên xe.
Rõ ràng đều là nữ nhi của phụ hoàng, vậy mà chỉ vì Bình Thành công chúa là do hoàng hậu sinh ra, bọn họ liền kém đi một bậc.
Trước đây cũng từng náo loạn, nhưng kết cục đều bị phụ hoàng trách mắng thậm tệ.
Cũng chẳng còn cách nào. Là khai quốc hoàng đế, trong lòng Người, thê tử cùng khổ đồng cam dĩ nhiên mới là chân chính người nhà, còn đám phi tần cùng hậu sinh chi nữ, chung quy thiếu đi một phần tình cảm.
…
“Có hai bạn đọc cãi nhau, hình như là vì Chu Vân Tiêu.”
Vệ Kiểu ngồi trên ngựa, lắc lư nghe bọn Thêu Y bẩm báo tin tức.
Hắn vốn không mấy để tâm đến đám bạn đọc, nhưng có liên quan đến Bình Thành công chúa thì vẫn phải hỏi kỹ, để ứng phó thuận tiện, thậm chí còn có thể nhân cơ hội khuấy động sóng gió.
“Bạn đọc đó đến từ Phúc Châu.”
“Định An Công đã sai người đi trách mắng phụ thân của Liễu tiểu thư kia rồi.”
“Định An Công?” Nghe đến đây, Vệ Kiểu mở mắt ra: “Liên quan gì đến lão ta?”
Một tên Thêu Y đáp:
“Bạn đọc ấy trước kia từng cùng Dương tiểu thư cãi vã.” Việc này vốn không phải bọn họ cố tình tra xét, mà vì luôn theo dõi phủ Định An Công. Dương tiểu thư ở trong phủ nổi giận om sòm, thế nên bọn họ cũng biết được.
Vệ Kiểu chẳng hứng thú gì với mấy tiểu thư, chau mày hỏi:
“Phủ Định An Công bên kia vẫn không có gì bất thường sao?”
Thêu Y lắc đầu:
“Không có kẻ lạ ra vào, cũng không có ai rời kinh thành.”
Viên gia đã bị kiềm chế tại bản địa, chuyện Viên tiểu thư rơi vào tay Thêu Y cũng chưa ai hay biết, chắc chắn không làm kinh động.
“Chó chết thật, chui rúc ở đâu rồi?” Vệ Kiểu nghiến răng, giọng lạnh lẽo.
“Tiếp tục theo dõi phủ Định An Công.”
Mối quan hệ có thể dùng một lần, tất nhiên có thể dùng lần thứ hai. Tên khốn ấy nhất định sẽ lại dính dáng tới phủ Định An Công.
…
Trên quan đạo dẫn vào kinh thành, xe ngựa, hành nhân qua lại tấp nập. Nhìn thấy thành trì hùng vĩ phía trước, những kẻ đường xa mỏi mệt cũng vơi đi đôi chút.
“Tiên sinh, kinh thành đến nơi rồi.” Một thư sinh trẻ tuổi quay đầu lại, ánh mắt hân hoan, “Chúng ta đi thẳng đến thư viện tìm sư muội chăng?”
Màn xe vén lên, một trung niên gầy gò đội mũ nho sinh đưa mắt nhìn ra, khẽ lắc đầu.
“Đừng làm phiền việc đọc sách của Thiền Nhi.” Trên gương mặt nghiêm nghị thoáng hiện vài phần ôn nhu, song liền chau mày, “Trước hết đến gặp sư thúc của ngươi. Ông ấy vội vã viết thư, bảo chúng ta nhập kinh gấp, phải xem có việc gì.”
Thư sinh trẻ gật đầu, lại nói:
“Cũng may giữa đường chúng ta nhận được thư, nếu chậm thêm hai ngày, đã vào núi du ngoạn, e phải một tháng sau mới hay tin.”
Nói đến đây, chàng bật cười:
“Cũng tốt, đến kinh thành thế này cũng xem như cho sư muội một bất ngờ, vốn dĩ sư mẫu đến cuối tháng mới có thể vào.”
Người trung niên mỉm cười gật gù, rồi hỏi:
“Địa chỉ Thiền Nhi viết, ngươi còn nhớ rõ chứ?”
Thư sinh trẻ đáp ngay:
“Đã nhớ kỹ.” Đoạn vung roi, thúc ngựa. Con tuấn mã gầy gò kéo cỗ xe lao nhanh, hăng hái tiến về kinh thành.
Đào Hoa nắm chặt chuôi đao, mắt nhìn Mạc Tranh đang ngồi trước bếp lửa.
“Nàng nói Chu Vân Tiêu sau này sẽ giết ngài, đó chẳng qua là lời dối trá thôi phải không? Lừa ngài nghe theo, để nàng ta sai khiến.”
Về việc Dương Lạc có chút năng lực dự đoán, Mạc Tranh không giấu giếm Trương Thịnh Hữu và Đào Hoa. Nàng còn kể rõ lời Dương Lạc đã nói rằng Chu Vân Tiêu tương lai sẽ trở mặt, khiến nàng chết dưới tay hắn, rồi dặn Trương Thịnh Hữu cùng Đào Hoa phải để mắt đến phủ Dũng Vũ Bá.
Dũng Vũ Bá thuở trước quả có chút dũng lực, song sau hơn mười năm thái bình, tính tình trở nên biếng nhác, giờ đây chỉ còn dựa vào hào quang năm xưa để chống đỡ gia môn.
Thế tử Chu Vân Tiêu lại thông minh, thiếu niên đã nổi danh, nay đang được rèn luyện trong quân ngũ, nhưng chung quy vẫn chỉ là kẻ hậu sinh, chưa có cơ hội lập công danh hiển hách.
protected text
Nghe lời Mạc Tranh, Trương Thịnh Hữu liền hừ mũi khinh miệt:
“Tiểu tử họ Chu đó chỉ là kẻ chỉ biết múa bút trên giấy mà thôi.”
Mười mấy năm qua, bọn họ quy tụ không ít binh tướng từng theo Ai đế, tuy nhân số chẳng nhiều, nhưng đều là kẻ đã từng sống sót trong loạn thế, nào dễ bị cha con Dũng Vũ Bá khuất phục.
Mạc Tranh nhìn ngọn lửa nhảy múa, khẽ lắc đầu:
“Trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối.”
Song nàng cũng không quá bận tâm, việc tương lai để lại cho tương lai, trước mắt mới là quan trọng.
“Có dò được tung tích của Tề Đắc An chưa?” nàng hỏi.
Trương Thịnh Hữu nắm chặt tay:
“Cũng thật lạ, bỗng nhiên mất hết dấu vết.”
Mất hết dấu vết? Chỉ bằng Tề Đắc An thì tuyệt đối không thể thoát khỏi sự theo dõi của bọn họ.
Mạc Tranh chăm chú nhìn vào ngọn lửa trong bếp:
“Xem ra kẻ đứng sau đã ra tay rồi.”
“Công tử!” Trương Thịnh Hữu và Đào Hoa đồng thanh, “Chúng ta mau rời đi thôi!”
Mạc Tranh ném thêm một khúc củi vào bếp, ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt nàng một nụ cười nhàn nhạt.
“Không đi. Ta đang đợi bọn chúng hiện thân đây.” Nàng nói, “Thù của Tưởng tiên sinh còn chưa báo xong mà.”
Báo thù? Ở Triệu huyện thì còn đỡ, song đây là ngay dưới chân thiên tử. Trương Thịnh Hữu và Đào Hoa đều lo lắng vô cùng. Công tử vốn gan lớn, nhưng dạo này gan lớn đến mức như phát cuồng.
Gần mực thì đen, gần Dương gia tiểu thư lâu ngày, e là cũng bị nàng ta dẫn dắt đến điên rồi.
…
Ba ngày nghỉ nhanh chóng qua đi, lại đến ngày các công chúa nhập học.
Bình Thành công chúa ngồi xe nhỏ đi ra từ cung điện, xe của Vu Dương công chúa và Nam Cung công chúa vẫn chưa đến.
“Nói với các nàng, cho một khắc. Nếu quá giờ, hôm nay không được đến Quốc học viện nữa.” Nàng dặn bọn cung phụ.
Dẫu đều là công chúa, song lời của Bình Thành công chúa chẳng khác nào thánh chỉ, nàng bảo không được đi, thì xe của hai vị công chúa kia hôm nay tuyệt đối không ra khỏi hoàng thành. Đám cung phụ vội vàng tuân mệnh, cuống quýt đi thúc giục.
Bình Thành công chúa cau mày bước xuống xe.
Một hồi huýt sáo vang lên.
Nàng không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.
“Công chúa cau mày, chẳng lẽ là không muốn đi học sao?” Vệ Kiểu ghìm cương ngựa trước hoàng thành, cười nói, “Giờ thì công chúa biết rồi chứ, đọc sách vốn chẳng thú vị chút nào.”
Bình Thành công chúa mỉm cười:
“Ta khác ngươi. Ngươi đọc sách là bị phụ thân ép buộc, còn ta thì tự nguyện.” Nói đoạn, nàng lại giải thích: “Ta vừa rồi chỉ nghĩ, việc đọc sách vốn đơn giản, song người đọc sách lại quá phức tạp, khiến người ta phiền lòng.”
Dù sống trong thâm cung, nhưng việc xảy ra giữa đám bạn đọc, nhất là tranh cãi, lập tức có vô số kẻ đem tin tức đến bẩm báo với công chúa.
Lại là cái tên Liễu Thiền Nhi.
Bình Thành công chúa đã ghi nhớ tên này. Trước thì nàng ta hung hăng chèn ép Dương Huệ, cũng có thể hiểu, là để tranh sủng trước mặt nàng.
Nay lại cùng tiểu thư nhà họ Khương xảy ra xung đột. Khi Dương Huệ đưa tin đến còn nói là vì tranh giành Chu Vân Tiêu…
Nghĩ đến đây, Bình Thành công chúa bất giác đưa tay day day trán.
“Dù đã được tuyển chọn kỹ lưỡng về gia thế lẫn học thức, rốt cuộc vẫn phải tiếp xúc mới biết được phẩm hạnh con người ra sao.”
Nghe công chúa nói vậy, Vệ Kiểu liền nghĩ đến Lăng Ngư, nhớ lại nữ nhân áo quần xốc xếch trong học xá thư viện, hắn khẽ nhổ một ngụm xuống đất:
“Nhưng tiếp xúc cũng chưa chắc biết được. Trên đời này lắm kẻ thú hình người diện, công chúa phải cẩn thận mới được.”
Xem như đồng lòng cùng nàng, Bình Thành công chúa bật cười:
“Bổn cung không cần phải cẩn thận.”
Nàng là công chúa, kẻ cần cẩn thận chính là đám bạn đọc kia.
Vui buồn của họ, nhiều lắm cũng chỉ khiến nàng cau mày. Nhưng vui buồn của nàng lại có thể quyết định vận mệnh của họ.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Không muốn phí lời thêm, Bình Thành công chúa bèn hỏi Vệ Kiểu:
“Ngươi lại chuẩn bị xuất môn?”
Vệ Kiểu nói:
“Không còn cách nào khác, trong nhà có người đến, ta đành phải tỏ ra chăm chỉ tiến thủ để bọn họ khỏi bắt bẻ.”
Nói xong, hắn khẽ hất cằm về phía xa, rồi hơi cúi mình, nở nụ cười với Bình Thành công chúa:
“Những muội muội ngốc nghếch của công chúa đến rồi, mau đi dạy bảo bọn họ đi.”
Bình Thành công chúa ngoảnh lại, thấy xe của Vu Dương công chúa và Nam Cung công chúa đang tiến đến, hai nàng trong xe còn ngoảnh đầu nhìn về phía này, môi mấp máy tựa như đang thúc giục xa phu chạy nhanh hơn.
Quả thật có chút ngốc, luôn tưởng rằng đã là công chúa thì có thể giống như nàng, nàng có xiêm y hoa lệ, có thú cưng hiếm lạ, thì bọn họ cũng ầm ĩ đòi bằng được.
Ngựa hí vang một tiếng, Vệ Kiểu xoay người, áo choàng đen tung bay để lộ lớp lót đỏ tươi, như những cánh hoa rực rỡ cuốn theo gió mà đi mất.
Vu Dương công chúa và Nam Cung công chúa tiếc nuối xen lẫn tức tối dõi mắt nhìn theo, rồi lại chạm phải gương mặt lạnh lùng của Bình Thành công chúa.
Bình Thành công chúa cảnh cáo:
“Lần sau còn để ta phải chờ, ta sẽ bẩm với phụ hoàng, các ngươi khỏi cần đi học nữa.”
Vu Dương công chúa tức giận, Nam Cung công chúa thì ấm ức, đành cùng nhau lên xe.
Rõ ràng đều là nữ nhi của phụ hoàng, vậy mà chỉ vì Bình Thành công chúa là do hoàng hậu sinh ra, bọn họ liền kém đi một bậc.
Trước đây cũng từng náo loạn, nhưng kết cục đều bị phụ hoàng trách mắng thậm tệ.
Cũng chẳng còn cách nào. Là khai quốc hoàng đế, trong lòng Người, thê tử cùng khổ đồng cam dĩ nhiên mới là chân chính người nhà, còn đám phi tần cùng hậu sinh chi nữ, chung quy thiếu đi một phần tình cảm.
…
“Có hai bạn đọc cãi nhau, hình như là vì Chu Vân Tiêu.”
Vệ Kiểu ngồi trên ngựa, lắc lư nghe bọn Thêu Y bẩm báo tin tức.
Hắn vốn không mấy để tâm đến đám bạn đọc, nhưng có liên quan đến Bình Thành công chúa thì vẫn phải hỏi kỹ, để ứng phó thuận tiện, thậm chí còn có thể nhân cơ hội khuấy động sóng gió.
“Bạn đọc đó đến từ Phúc Châu.”
“Định An Công đã sai người đi trách mắng phụ thân của Liễu tiểu thư kia rồi.”
“Định An Công?” Nghe đến đây, Vệ Kiểu mở mắt ra: “Liên quan gì đến lão ta?”
Một tên Thêu Y đáp:
“Bạn đọc ấy trước kia từng cùng Dương tiểu thư cãi vã.” Việc này vốn không phải bọn họ cố tình tra xét, mà vì luôn theo dõi phủ Định An Công. Dương tiểu thư ở trong phủ nổi giận om sòm, thế nên bọn họ cũng biết được.
Vệ Kiểu chẳng hứng thú gì với mấy tiểu thư, chau mày hỏi:
“Phủ Định An Công bên kia vẫn không có gì bất thường sao?”
Thêu Y lắc đầu:
“Không có kẻ lạ ra vào, cũng không có ai rời kinh thành.”
Viên gia đã bị kiềm chế tại bản địa, chuyện Viên tiểu thư rơi vào tay Thêu Y cũng chưa ai hay biết, chắc chắn không làm kinh động.
“Chó chết thật, chui rúc ở đâu rồi?” Vệ Kiểu nghiến răng, giọng lạnh lẽo.
“Tiếp tục theo dõi phủ Định An Công.”
Mối quan hệ có thể dùng một lần, tất nhiên có thể dùng lần thứ hai. Tên khốn ấy nhất định sẽ lại dính dáng tới phủ Định An Công.
…
Trên quan đạo dẫn vào kinh thành, xe ngựa, hành nhân qua lại tấp nập. Nhìn thấy thành trì hùng vĩ phía trước, những kẻ đường xa mỏi mệt cũng vơi đi đôi chút.
“Tiên sinh, kinh thành đến nơi rồi.” Một thư sinh trẻ tuổi quay đầu lại, ánh mắt hân hoan, “Chúng ta đi thẳng đến thư viện tìm sư muội chăng?”
Màn xe vén lên, một trung niên gầy gò đội mũ nho sinh đưa mắt nhìn ra, khẽ lắc đầu.
“Đừng làm phiền việc đọc sách của Thiền Nhi.” Trên gương mặt nghiêm nghị thoáng hiện vài phần ôn nhu, song liền chau mày, “Trước hết đến gặp sư thúc của ngươi. Ông ấy vội vã viết thư, bảo chúng ta nhập kinh gấp, phải xem có việc gì.”
Thư sinh trẻ gật đầu, lại nói:
“Cũng may giữa đường chúng ta nhận được thư, nếu chậm thêm hai ngày, đã vào núi du ngoạn, e phải một tháng sau mới hay tin.”
Nói đến đây, chàng bật cười:
“Cũng tốt, đến kinh thành thế này cũng xem như cho sư muội một bất ngờ, vốn dĩ sư mẫu đến cuối tháng mới có thể vào.”
Người trung niên mỉm cười gật gù, rồi hỏi:
“Địa chỉ Thiền Nhi viết, ngươi còn nhớ rõ chứ?”
Thư sinh trẻ đáp ngay:
“Đã nhớ kỹ.” Đoạn vung roi, thúc ngựa. Con tuấn mã gầy gò kéo cỗ xe lao nhanh, hăng hái tiến về kinh thành.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









