Vệ Kiểu đã rất lâu không nằm mộng.

Hơn nữa, chưa từng có giấc mộng nào yên tĩnh đến như thế.

Không còn bị bầy chó săn vây cắn, không còn bị đám người giễu cợt vây quanh.

Hắn đang bò trên một bức tường nhấp nhô, từ xa trông thấy từng tòa cung điện gần xa hiện ra trước mắt.

Hắn nhận ra, đây chính là hoàng cung mà Triệu Đàm đang chiếm giữ.

Mẫu thân hắn đã được Triệu Đàm sủng ái, hắn cũng có đôi khi thoát khỏi đòn roi, tránh được ánh mắt mọi người, hưởng lấy chút thanh tĩnh ngắn ngủi.

Nơi này là chốn hoang vắng, hẻo lánh, yên ắng nhất trong hoàng cung.

Ở đây, hắn như được bước vào một thế giới khác, mà bản thân cũng chẳng còn là chính mình nữa.

Là một viên gạch, là một ngọn cỏ mọc trên đầu tường, là con sâu đang bò trên vách…

Tóm lại, miễn không phải là Vệ Kiểu, thì hắn liền cảm thấy có thể có được khoảnh khắc vui vẻ.

Nhưng, niềm vui ấy cũng chẳng kéo dài được lâu.

Tiếng quạ kêu khản đặc, chói tai.

Chim chóc kỳ thực cũng rất đáng sợ, chúng cũng giống bầy chó săn, sẽ xé xác người ta, nhất là khi ngươi còn nhỏ bé, nằm trên đất, trơ mắt nhìn chúng dang rộng cánh xà xuống, tựa như thiên địa đều bị bóng chúng che phủ, không còn đường trốn chạy.

Vệ Kiểu lập tức cứng đờ, ngẩng đầu nhìn về phía trước, rồi hắn thấy——

Một đứa trẻ.

Đứa trẻ vươn cánh tay nhỏ bé, nắm chặt con quạ còn to hơn cả đầu mình, kéo tới bên miệng xé cắn.

Máu, từ khóe môi đứa bé trào ra, gương mặt trắng bệch, môi đỏ như máu, đang lặng lẽ nhìn hắn.

Thật đáng sợ.

Còn đáng sợ hơn cả chó săn, hơn cả kền kền rỉa xác chết.

Hắn đứng bất động, dõi theo gương mặt đứa bé ấy, tuy gương mặt mơ hồ khó phân biệt, nhưng bên tai lại vang lên vô số âm thanh:

“…lúc tiên sinh giảng dạy ở Mạnh Châu có nhắc tới.”

“…có một tiểu đồng ngày ngày ngồi nghe Vương Tại Điền giảng bài, định nhận làm đệ tử.”

“…chỉ tầm bảy tám tuổi thôi, nhỏ nhắn gầy gò.”

“…Đô úy, có người thấy tặc phỉ ở Vân Lĩnh.”

“…là một thiếu niên thư sinh.”

“…trên tay còn cầm sách.”

Trong tiếng huyên náo ấy, tầm mắt hắn dần rõ ràng, gương mặt đứa bé đang cắn quạ, đầy máu me kia dần hiện lên hình dáng của một thiếu niên.

Thiếu niên ấy bình tĩnh nhìn hắn.

“Đừng động vào tiểu thư nhà ta.” Thiếu niên cất tiếng quát, giơ cao thanh kiếm trong tay.

protected text

Triệu huyện, khi xét án của Tưởng Vọng Xuân, người bỗng ra tay vì tiểu thư —— kẻ hộ vệ như chó kia.

……

……

Vệ Kiểu bật cười, rồi thiếu niên kia cũng mỉm cười. Nụ cười nhàn nhạt, sắc diện ửng hồng, búi tóc thay đổi, trên người cũng hóa thành nữ phục.

“Vệ Kiểu, ta có một bí mật.”

“Ta có một bí mật, ta là người trốn hôn, phải che giấu thân phận.”

“Ta có một bí mật, ta là Dương Lạc.”

“Ta có một bí mật, ta là tỳ nữ, đã tráo đổi thân phận với tiểu thư.”

Nàng không ngừng biến hóa trước mặt hắn, khi thì cười nhạt, khi thì bất đắc dĩ, lúc lại thấp thỏm bất an.

Khi một manh mối bị kéo ra sáng tỏ, rất nhiều điều kỳ quái từng bị bỏ qua cũng bỗng nhiên được lý giải.

Vương Tại Điền – lão nhân nhìn thì hiền hòa nhưng thực ra khắt khe – vì sao lại đột nhiên thu một nữ đệ tử? Lăng Ngư – ánh mắt như cá chết chỉ nhìn thấy sách – vì sao lúc nào cũng nhìn vị tiểu thư sư muội kia?

Tiểu thư họ Dương cả nhà bị diệt, sao vẫn còn ám vệ ẩn thân?

Lại còn là những cao thủ?

Và cả những điều quái dị xa xưa hơn…

Những điều bị che giấu theo sự diệt vong của triều trước.

Chẳng hạn như Triệu Đàm chỉ cho tiểu hoàng tử kia xuất hiện vài lần, rồi nhốt vào sâu trong hậu cung, không cho ai gặp.

Thì ra căn bản không phải là hoàng tử, mà là một công chúa.

“Ta có một bí mật.”

Nàng luôn nói với hắn như thế.

Nàng nào chỉ có một bí mật.

Từ khi nàng sinh ra đã là một bí mật.

Nàng quấn thân trong vô vàn bí mật giữa nhân gian.

Nhưng…

Hắn từng gặp nàng khi còn nhỏ, từng gặp nàng giả làm hộ vệ, lại gặp nàng cải trang thành tiểu thư, sau cùng lại thấy nàng làm tỳ nữ.

Nàng trước mặt hắn, kỳ thực không có bí mật gì cả.

……

……

Hắn chưa từng có ý định vạch trần bí mật của nàng.

Hắn cũng chưa từng nghĩ rằng nàng giấu hắn điều gì được gọi là bí mật.

Hắn thậm chí còn lấy làm vui vì có chung bí mật với nàng.

Không ngờ…

Bí mật lớn nhất nàng giấu hắn, là: không cần hắn.

Bí mật này, nàng che giấu thật khéo.

Hắn chẳng nhận ra chút nào.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Vệ Kiểu nhắm mắt lại, cười trong lặng lẽ.

Thật nực cười.

Hắn nhớ lại lúc rời Triệu huyện trở về kinh thành, nhìn thấy xe ngựa của Định An Công phủ đưa một vị tiểu thư đi.

Hắn ngỡ đó là tên hộ vệ kia, liền đuổi theo xem náo nhiệt.

Khi hắn vén rèm xe lên, nhìn thấy gương mặt xa lạ ấy, hắn chỉ cảm thấy chính mình thật buồn cười.

Lại bị tên chó chết đó gạt rồi.

Hồi đó hắn vừa phẫn nộ, lại vừa thấy tức cười.

Thật buồn cười.

Hắn ngỡ rằng ngày đó đã qua rồi.

Nhưng thì ra, hắn vẫn mãi mắc kẹt trong ngày hôm đó.

Vệ Kiểu ngẩng đầu nhìn lên, hôm nay tiết trời quang đãng, đêm sao sáng như ngân hà.

Nhưng tầm mắt hắn tối đen một màu, chẳng thấy gì cả.

……

……

Dưới bầu trời sao, ánh đèn nơi Bạch Thạch bảo rực rỡ, dẫu đêm đã khuya, quân mã vẫn lui tới không ngừng.

Nơi này chính là cửa ải cuối cùng dẫn vào Yến thành.

Một đội quân của quân Vân Dương đã trấn giữ nơi đây hơn mười ngày.

Trong màn đêm, từ trên vọng đài cao cao, mơ hồ có thể trông thấy ánh đuốc lập lòe phía tây.

Tuy bóng đêm che khuất tầm nhìn, binh sĩ vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng phía đó.

Ước chừng mười mấy con khoái mã đang phi nước đại.

Một đám nam nhân chẳng khác gì thổ phỉ.

Không, bọn họ vốn chính là thổ phỉ.

Nhưng trong tay có thêm một lá đại kỳ, liền có thể thế như chẻ tre.

Binh sĩ gác vọng đài quay người rời khỏi vọng đài, men theo trại binh treo đầy chiến kỳ của quân Vân Dương, chữ “Hạ” tung bay trong gió, đi đến đại trướng chính nơi chiến kỳ đỏ tươi của Dũng Vũ Bá – có chữ “Chu” lớn nổi bật – đang tung bay phần phật.

“Bẩm báo——”

Theo tiếng báo cáo vang lên, lính gác vọng được cho phép bước vào đại trướng.

Bên trong trướng sáng rực ánh đèn, Chu Vân Tiêu mặc quân bào ngồi trước bàn án, phía sau là bản đồ địa hình, phía trước là sa bàn, trên án chất đầy công văn và mật báo.

Thế nhưng Chu Vân Tiêu không hề nghiên cứu bản đồ, cũng không thao diễn binh pháp hay lật đọc công văn, mà chỉ tựa vào lưng ghế, nhắm mắt như đang ngủ thiếp đi.

“Chu giáo úy,” lính gác vọng lên tiếng, “Mạc… Mạc, đám tặc ở Vân Lĩnh kia đã tới gần rồi.”

Chu Vân Tiêu không mở mắt, chỉ “ừ” khẽ một tiếng: “Truyền lệnh các nơi tăng cường cảnh giới.”

Lính gác vọng vâng lời, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ không rời đi.

Chu Vân Tiêu lại “ừ” một tiếng: “Còn chuyện gì nữa sao?”

Lính gác vọng vội đáp không, cúi đầu lui ra ngoài.

“……Thế nào rồi?”

“……Người của Mạc thị tiểu hoàng tử lại đánh tới à?”

“……Giáo úy nói sao?”

“……Cảnh giới.”

“……Lại chỉ cảnh giới? Không nói nghênh chiến?”

“……Nghênh chiến thì sao chứ? Vẫn thua ngay trận đầu thôi……”

“……Phùng đại tướng quân sao lại phái hắn đến lĩnh binh?”

“……Còn vì sao nữa, người ta là thế tử Dũng Vũ Bá đấy……”

“……Các ngươi nói cái gì thế? Giáo úy là do bệ hạ đích thân chỉ định điều đến quân Vân Dương, hỗ trợ đại tướng quân Phùng Túc, há để các ngươi dèm pha!”

Tiếng quát mắng vang lên, đám lời bàn tán xôn xao từ xa đến gần đều im bặt.

Phó tướng của Chu Vân Tiêu bước vào, nhìn thấy hắn vẫn tựa lưng nhắm mắt như đang ngủ say.

“Giáo úy.” Y tiến lên một bước, nói, “Tiếp theo nên sắp xếp thế nào? Phùng tướng quân có chỉ thị gì không?”

Lông mày y chau chặt.

“Chúng ta không thể cứ mãi thất bại thua lui, người ngoài không biết rõ tình hình, sẽ cho rằng giáo úy ngài không giỏi cầm binh.”

Chu Vân Tiêu mở mắt, khẽ mỉm cười với vị phó tướng kia.

Khi hắn sai A Sanh cô nương vào cung thỉnh chỉ, được điều đến quân Vân Dương, đã mang theo một số thuộc hạ tin cậy từ kinh doanh theo.

Cũng nhờ những thuộc hạ này, hắn mới có thể thuận lợi khống chế được phần quân Vân Dương phân cho hắn.

Nhưng, dù có tin cậy đến đâu, không phải bí mật nào cũng có thể nói.

Chẳng hạn như, đám tặc xưng danh tiểu hoàng tử Mạc thị kia đánh chiếm thành trì, hắn phụng mệnh đến “tiễu phỉ”, song lại liên tục bại trận, khiến quân tặc từ Vân Lĩnh thế như chẻ tre, không phải do Phùng tướng quân chỉ thị, mà là do Dương tiểu thư chỉ thị.

Lại chẳng hạn, bọn họ thực ra chẳng phải phỉ tặc Vân Lĩnh gì cả, cũng không phải tiểu hoàng tử Mạc thị nào, mà là người do Hoàng đế và Dương tiểu thư an bài, cải trang thành tặc, nhằm dẫn dụ các thế lực mưu phản ẩn mình ở Lũng Tây, như Vương gia ở Vũ Thành, Chu thị ở Cam Cốc…

Và mục tiêu cuối cùng, chính là Vệ Thôi ở Lũng Tây.

Phải để khí thế mãnh liệt, thế như chẻ tre, mới có thể khiến Vệ Thôi động tâm.

Ý nghĩ ấy lóe qua, Chu Vân Tiêu phất tay với phó tướng.

“Không sao, ta không để ý danh tiếng của mình. Tránh mũi nhọn, để dân chúng khỏi chịu khổ.” Hắn nói, lại trấn an phó tướng, “Yên tâm đi, Phùng tướng quân tự có diệu kế, bọn phỉ này không sống được lâu đâu.”

Phó tướng nghe xong, không nói gì thêm nữa. Bọn họ là người dưới, chỉ nghe theo an bài của thượng cấp. Có công là công của tướng quân, có lỗi cũng chẳng đến đầu họ. Y vâng lệnh lui ra.

Chu Vân Tiêu không tiếp tục giả vờ ngủ, ánh mắt nhìn lên bản đồ, ánh nhìn sâu thẳm lấp lánh.

Nhưng nếu như Vệ Thôi thật sự cắn câu…

Hắn cũng không muốn cứ tiếp tục lui nhường, không hành binh xuất chiến như thế này nữa.

Phục tùng Dương tiểu thư là công lao lớn, nhưng công lao rõ ràng, được người đời ghi nhận, hắn cũng không muốn bỏ qua.

Không biết trong kế mưu của Dương tiểu thư, có chừa cho hắn một vị trí hay chăng?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện