Chí thân chí sơ, yêu không thành hận không được.
Trên ghế nằm trong viện trúc xá, Đoàn Tố Dư đang nghỉ ngơi chậm rãi nheo mở một con mắt, liếc nhìn Ninh Vi đang ngồi bên cạnh.
“Con làm sao xông vào tâm ma của ta rồi?”
Nàng nói chuyện nhẹ nhàng, bộ dạng vô cùng nhàn hạ.
Nếu là người khác bị vây khốn ở phiến thiên địa này, tất nhiên sẽ bị ý thức chủ của Vực Sâu Tâm Ma và huyễn tượng mê hoặc tinh thần, từ đó đánh mất chính mình.
Nhưng giác ngộ của nàng quá cao.
Không chỉ có thể phân biệt ra đây là huyễn cảnh tâm ma trong vực sâu, còn có thể nhìn ra Ninh Vi là tồn tại chân thực tình cờ tiến vào huyễn cảnh.
Ninh Vi có chút kinh ngạc, ung dung như vậy sao? Nàng giải thích tình huống của mình với Đoàn Tố Dư:
“Vực sâu đối với tinh thể không có hứng thú, nó không tiếp nhận con, cho nên con phiêu bạt trong đây sau đó rơi vào huyễn cảnh của sư thúc.”
“Thì ra là như vậy…”
Đoàn Tố Dư khép mắt, nằm trên ghế nhàn nhã tự đắc.
“Con xuất hiện ở chỗ này, ta đoán người Tiên Môn đã phong tỏa vực sâu rồi, chỗ này đâu đâu cũng là người của chúng ta đúng không? Muốn ở chỗ này xử quyết Đoàn Khung Dạ?”
Từ khi Ninh Vi quen biết Đoàn Tố Dư, IQ của người này vẫn luôn rất cao.
“Nói không sai.”
Ninh Vi nhìn nàng nói, muốn cùng nàng thảo luận một chút.
“Chỉ là con rất hiếu kỳ, Đoàn Khung Dạ thật sự có thể phá trừ tâm ma sao, đối mặt với tâm ma làm phiền hắn cả đời, hắn không sợ chính mình vĩnh viễn bị vây khốn ở Vực Sâu Tâm Ma?”
Muốn đơn thuần dựa vào tâm tính phá trừ huyễn cảnh tâm ma, đối với Đoàn Khung Dạ mà nói là tuyệt đối không thể.
Nếu tâm linh hắn thuần khiết, cả đời này đều không thể tẩu hỏa nhập ma, càng không thể sa vào cảnh ngộ như vậy.
“Ta nghĩ hắn hẳn là có biện pháp khác.”
Đoàn Tố Dư chậm rãi lật người, ngẩng mắt nhìn thẳng Ninh Vi.
“Đoàn Khung Dạ không phải người làm việc mà không chuẩn bị, sinh mệnh lực của hắn còn rất ngoan cường, hẳn là sẽ không để chính mình bị vây khốn ở Vực Sâu Tâm Ma. Năm đó Văn Lan lão tổ lưu lại pháp trận ở chỗ này, vậy hắn khẳng định từng phá tâm ma.”
Đoàn Tố Dư cười cười đầy nghiền ngẫm
“Ta không cho rằng Văn Lan lão tổ có thể dựa vào tâm tính hóa giải tâm ma, ngài nói có đúng không Thanh Dã?”
Ninh Vi: “…”
Đột nhiên gọi tên nàng thế này, thật là có chút không chịu nổi.
Nửa ngày sau, Ninh Vi đứng dậy quan sát bốn phía..
“… Con đi huyễn cảnh tâm ma khác xem thử vậy.”
Cơ chế T0 của người tinh thể tà ác.
Theo lý mà nói chỉ cần Vực Sâu Tâm Ma không quản nàng, nàng có thể tự do xuyên thẳng qua trong những huyễn cảnh tâm ma này.
Chỉ là không biết phải làm thế nào để ra ngoài.
Đoàn Tố Dư có điều suy ngẫm nói:
“Chắc ta có thể đưa con ra ngoài chứ nhỉ?”
Đây là tâm ma của nàng, nàng chính là ý thức chủ đạo của không gian huyễn cảnh.
Ninh Vi hỏi:
“Thế sư thúc không ra ngoài sao?”
Với biểu hiện hiện tại của Đoàn Tố Dư thì thấy, hoàn toàn không có vẻ gì là không thể đi ra tâm ma.
Có thể thản nhiên tiếp nhận hình dáng hiện tại của Đoàn Khung Dạ, còn có thể kiên định lập trường ung dung đối đãi, nàng hầu như không chịu ảnh hưởng của tâm ma.
Huống hồ trạng thái tinh thần của Đoàn Tố Dư cực kỳ phạm quy, đã hiểu thấu ý chí của huyễn cảnh tâm ma.
Nàng không ra ngoài thuần túy là vì chính nàng không muốn ra ngoài.
Đoàn Tố Dư u oán liếc Ninh Vi một cái, trách móc:
“Ta bị bắt đi nhiều ngày như vậy, sống rất mệt có biết không? Ra ngoài nguy hiểm như vậy, còn không bằng trước ngủ một giấc.”
Lúc này nàng chỉ muốn nghỉ ngơi, an tường nằm trên ghế, hướng Ninh Vi vẫy vẫy tay:
“Lên đường bình an nhé.”
Sư thúc, ngài có phải hơi thả lỏng quá không?
Có tâm thái như vậy, ngài làm cái gì cũng sẽ thành công đó.
Ninh Vi nhìn nàng muốn nói lại thôi, có chút khóc không ra nước mắt, quay người biến mất trong hào quang trắng.
Tầm nhìn lại mờ đi, cảnh tượng lần lượt chuyển đổi.
Ninh Vi chỉ biết mình vẫn đang phiêu đãng trong vô số huyễn cảnh tâm ma, không biết mình sẽ gặp ai.
Có thể là Đoàn Khung Dạ và Tô Phiến Ngọc, cũng có thể là trưởng lão Tiên Môn và đệ tử thân truyền.
…
Thiên Âm Sơn.
Năm vị chưởng môn không rõ sự tình phía dưới, chỉ có thể ở trên đỉnh vực sâu chờ đợi suông.
Giang Tranh Lưu càng bực bội, có cơn giận không biết phát tiết kiểu gì.
Tu sĩ Tiên Môn khác toàn bộ ở trên Thiên Âm Sơn thủ vệ, phòng ngừa có người tự tiện xông vào chỗ này.
Nhưng đáy vực sâu này liên quan đến quá nhiều người, khẳng định sẽ có người tìm tới.
Phạm Dục và phó tướng dẫn theo một đám tiểu đệ Ma tu đến Thiên Âm Sơn tìm kiếm chủ thượng nhà mình.
Ma tôn nhà bọn họ cùng tu sĩ chính đạo chạy đi một chuyến rồi không thấy về, trưởng lão Ma tộc hoảng sợ bất an, sợ Trạc Uyên thấy sắc quên nghĩa một đi không trở lại, thế là phái người đến tìm.
Lúc Phạm Dục đến Thiên Âm Sơn, vừa nhìn xuống:
“Ôi! Khắp nơi đều là xác chết. Ma tu nào tàn nhẫn như vậy?”
Đến khi gã lại nhìn lên đỉnh Thiên Âm Sơn:
Phạm Dục cạn lời, không biết phải nói gì:
“… Chính đạo đánh tới rồi sao không ai thông báo chúng ta?”
Phó tướng và các tiểu đệ Ma tu: “…”
Thế này rất quỷ dị đó. Dãy núi Thiên Âm của Ma giới của bọn họ lại bị tu sĩ chính đạo phong tỏa.
Trên đỉnh núi, đại lão các tông tụ tập đông đủ, không khó phát hiện một đám Ma tu phía dưới.
Ninh Vân Phồn nhàn nhã liếc một cái, nhắc nhở mọi người:
“Người của Ma cung đến rồi.”
Giang Tranh Lưu ưu sầu:
“Chỉ là tiểu ma tu mà thôi, không cần để ý bọn họ.”
Ninh Vân Phồn lại nhìn một cái ma long Vọng Trần từ phía xa xa đang đằng vân giá vũ lao về phía bọn họ, lại lần nữa nhắc nhở mọi người:
“Văn Lan lão tổ đến rồi.”
Giang Tranh Lưu phiền muộn:
“Chỉ là lão tổ mà thôi, không cần để ý hắn…”
“Chờ một chút! Ngươi vừa nói ai cơ?!”
Giang Tranh Lưu phản ứng lại, trợn to mắt nhìn qua.
Trên đám mây không xa, một con ma long trưởng thành khí thế như cầu vồng không ngừng ép về phía bọn họ.
Thân hình to lớn, toàn thân đen kịt, long lân ẩn chứa ánh sáng âm trầm.
Trên ma long có đứng một người, áo đen mặt nạ quỷ, sừng sững giữa gió lạnh trăng mờ
“Hả???”
Muốn làm gì đây muốn làm gì đây, tất cả đều không thèm ở ẩn nữa đúng không?
Giang Tranh Lưu tính ra cũng là người cùng thời đại với Văn Lan, nhưng chứng kiến khí thế của Ma tu lão tổ nhà người ta thì có vẻ nhìn vào mà hơi sợ.
Năm vị chưởng môn cũng là lần đầu nhìn thấy Văn Lan, cảnh giác thủ thế, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu..
Ninh Vân Phồn tay cầm Thiên Thần kiếm, so với các chưởng môn khác, biểu hiện của ông cực kỳ thản nhiên.
Có lẽ đây chính là lực tương tác với lão tổ nhà mình?
Văn Lan đã quen với cảnh người đời dùng đao kiếm chỉ vào mình. Hắn không nhiều lời giải thích, tung người đi vào Vực Sâu Tâm Ma, chỉ còn lại Vọng Trần ở trên Thiên Âm Sơn quanh quẩn, hướng tu sĩ bên dưới gầm thét một trận.
Không có gì, chỉ là đe dọa mà thôi.
Đợi mấy vị chưởng môn chuẩn bị ứng đối, ma long lập tức hóa kiếm theo chủ nhân xuống vực.
“Đây là tình huống gì?”
Nam Cung Vân Vân mơ mơ màng màng.
Phương Tư Nam đặc biệt kiêng dè:
“Hắn hắn hắn… hắn là phe nào? Trưởng lão và đệ tử chúng ta vẫn còn đang ở phía dưới đó!”
Ngu Hàm nhăn mày nói với Ninh Vân Phồn và Chử Thanh Tùng:
“Lão tổ nhà các ngươi sao đều đáng sợ như vậy, vẫn là Giang lão nhà chúng ta đáng yêu vô hại hơn một chút.”
Giang Tranh Lưu: “???”
Cần ta cám ơn ngươi sao?
…
Vực Sâu Tâm Ma.
Văn Lan từng phá Vực Sâu Tâm Ma một lần, hắn vào vực tự nhiên hơn tu sĩ bình thường rất nhiều, hơn nữa do tu vi của hắn đã đến bực này, Vực Sâu Tâm Ma bây giờ đã không làm gì được hắn.
Nhưng trong vực sâu nếu là có người còn ở trong sự phán định của tâm ma thì người khác sẽ không thể đạt đến đáy vực, đương nhiên cũng sẽ không thấy được truyền tống trận của Thiên Phạt Chi Địa.
Vì thế cũng sẽ dẫn đến việc…
Văn Lan cũng giống Ninh Vi, phiêu bạt trong huyễn cảnh tâm ma của người khác.
Điểm khác biệt duy nhất là ở chỗ, góc nhìn của Văn Lan có thể quan sát toàn bộ Vực Sâu Tâm Ma rất rõ ràng.
Trên ghế nằm trong viện trúc xá, Đoàn Tố Dư đang nghỉ ngơi chậm rãi nheo mở một con mắt, liếc nhìn Ninh Vi đang ngồi bên cạnh.
“Con làm sao xông vào tâm ma của ta rồi?”
Nàng nói chuyện nhẹ nhàng, bộ dạng vô cùng nhàn hạ.
Nếu là người khác bị vây khốn ở phiến thiên địa này, tất nhiên sẽ bị ý thức chủ của Vực Sâu Tâm Ma và huyễn tượng mê hoặc tinh thần, từ đó đánh mất chính mình.
Nhưng giác ngộ của nàng quá cao.
Không chỉ có thể phân biệt ra đây là huyễn cảnh tâm ma trong vực sâu, còn có thể nhìn ra Ninh Vi là tồn tại chân thực tình cờ tiến vào huyễn cảnh.
Ninh Vi có chút kinh ngạc, ung dung như vậy sao? Nàng giải thích tình huống của mình với Đoàn Tố Dư:
“Vực sâu đối với tinh thể không có hứng thú, nó không tiếp nhận con, cho nên con phiêu bạt trong đây sau đó rơi vào huyễn cảnh của sư thúc.”
“Thì ra là như vậy…”
Đoàn Tố Dư khép mắt, nằm trên ghế nhàn nhã tự đắc.
“Con xuất hiện ở chỗ này, ta đoán người Tiên Môn đã phong tỏa vực sâu rồi, chỗ này đâu đâu cũng là người của chúng ta đúng không? Muốn ở chỗ này xử quyết Đoàn Khung Dạ?”
Từ khi Ninh Vi quen biết Đoàn Tố Dư, IQ của người này vẫn luôn rất cao.
“Nói không sai.”
Ninh Vi nhìn nàng nói, muốn cùng nàng thảo luận một chút.
“Chỉ là con rất hiếu kỳ, Đoàn Khung Dạ thật sự có thể phá trừ tâm ma sao, đối mặt với tâm ma làm phiền hắn cả đời, hắn không sợ chính mình vĩnh viễn bị vây khốn ở Vực Sâu Tâm Ma?”
Muốn đơn thuần dựa vào tâm tính phá trừ huyễn cảnh tâm ma, đối với Đoàn Khung Dạ mà nói là tuyệt đối không thể.
Nếu tâm linh hắn thuần khiết, cả đời này đều không thể tẩu hỏa nhập ma, càng không thể sa vào cảnh ngộ như vậy.
“Ta nghĩ hắn hẳn là có biện pháp khác.”
Đoàn Tố Dư chậm rãi lật người, ngẩng mắt nhìn thẳng Ninh Vi.
“Đoàn Khung Dạ không phải người làm việc mà không chuẩn bị, sinh mệnh lực của hắn còn rất ngoan cường, hẳn là sẽ không để chính mình bị vây khốn ở Vực Sâu Tâm Ma. Năm đó Văn Lan lão tổ lưu lại pháp trận ở chỗ này, vậy hắn khẳng định từng phá tâm ma.”
Đoàn Tố Dư cười cười đầy nghiền ngẫm
“Ta không cho rằng Văn Lan lão tổ có thể dựa vào tâm tính hóa giải tâm ma, ngài nói có đúng không Thanh Dã?”
Ninh Vi: “…”
Đột nhiên gọi tên nàng thế này, thật là có chút không chịu nổi.
Nửa ngày sau, Ninh Vi đứng dậy quan sát bốn phía..
“… Con đi huyễn cảnh tâm ma khác xem thử vậy.”
Cơ chế T0 của người tinh thể tà ác.
Theo lý mà nói chỉ cần Vực Sâu Tâm Ma không quản nàng, nàng có thể tự do xuyên thẳng qua trong những huyễn cảnh tâm ma này.
Chỉ là không biết phải làm thế nào để ra ngoài.
Đoàn Tố Dư có điều suy ngẫm nói:
“Chắc ta có thể đưa con ra ngoài chứ nhỉ?”
Đây là tâm ma của nàng, nàng chính là ý thức chủ đạo của không gian huyễn cảnh.
Ninh Vi hỏi:
“Thế sư thúc không ra ngoài sao?”
Với biểu hiện hiện tại của Đoàn Tố Dư thì thấy, hoàn toàn không có vẻ gì là không thể đi ra tâm ma.
Có thể thản nhiên tiếp nhận hình dáng hiện tại của Đoàn Khung Dạ, còn có thể kiên định lập trường ung dung đối đãi, nàng hầu như không chịu ảnh hưởng của tâm ma.
Huống hồ trạng thái tinh thần của Đoàn Tố Dư cực kỳ phạm quy, đã hiểu thấu ý chí của huyễn cảnh tâm ma.
Nàng không ra ngoài thuần túy là vì chính nàng không muốn ra ngoài.
Đoàn Tố Dư u oán liếc Ninh Vi một cái, trách móc:
“Ta bị bắt đi nhiều ngày như vậy, sống rất mệt có biết không? Ra ngoài nguy hiểm như vậy, còn không bằng trước ngủ một giấc.”
Lúc này nàng chỉ muốn nghỉ ngơi, an tường nằm trên ghế, hướng Ninh Vi vẫy vẫy tay:
“Lên đường bình an nhé.”
Sư thúc, ngài có phải hơi thả lỏng quá không?
Có tâm thái như vậy, ngài làm cái gì cũng sẽ thành công đó.
Ninh Vi nhìn nàng muốn nói lại thôi, có chút khóc không ra nước mắt, quay người biến mất trong hào quang trắng.
Tầm nhìn lại mờ đi, cảnh tượng lần lượt chuyển đổi.
Ninh Vi chỉ biết mình vẫn đang phiêu đãng trong vô số huyễn cảnh tâm ma, không biết mình sẽ gặp ai.
Có thể là Đoàn Khung Dạ và Tô Phiến Ngọc, cũng có thể là trưởng lão Tiên Môn và đệ tử thân truyền.
…
Thiên Âm Sơn.
Năm vị chưởng môn không rõ sự tình phía dưới, chỉ có thể ở trên đỉnh vực sâu chờ đợi suông.
Giang Tranh Lưu càng bực bội, có cơn giận không biết phát tiết kiểu gì.
Tu sĩ Tiên Môn khác toàn bộ ở trên Thiên Âm Sơn thủ vệ, phòng ngừa có người tự tiện xông vào chỗ này.
Nhưng đáy vực sâu này liên quan đến quá nhiều người, khẳng định sẽ có người tìm tới.
Phạm Dục và phó tướng dẫn theo một đám tiểu đệ Ma tu đến Thiên Âm Sơn tìm kiếm chủ thượng nhà mình.
Ma tôn nhà bọn họ cùng tu sĩ chính đạo chạy đi một chuyến rồi không thấy về, trưởng lão Ma tộc hoảng sợ bất an, sợ Trạc Uyên thấy sắc quên nghĩa một đi không trở lại, thế là phái người đến tìm.
Lúc Phạm Dục đến Thiên Âm Sơn, vừa nhìn xuống:
“Ôi! Khắp nơi đều là xác chết. Ma tu nào tàn nhẫn như vậy?”
Đến khi gã lại nhìn lên đỉnh Thiên Âm Sơn:
Phạm Dục cạn lời, không biết phải nói gì:
“… Chính đạo đánh tới rồi sao không ai thông báo chúng ta?”
Phó tướng và các tiểu đệ Ma tu: “…”
Thế này rất quỷ dị đó. Dãy núi Thiên Âm của Ma giới của bọn họ lại bị tu sĩ chính đạo phong tỏa.
Trên đỉnh núi, đại lão các tông tụ tập đông đủ, không khó phát hiện một đám Ma tu phía dưới.
Ninh Vân Phồn nhàn nhã liếc một cái, nhắc nhở mọi người:
“Người của Ma cung đến rồi.”
Giang Tranh Lưu ưu sầu:
“Chỉ là tiểu ma tu mà thôi, không cần để ý bọn họ.”
Ninh Vân Phồn lại nhìn một cái ma long Vọng Trần từ phía xa xa đang đằng vân giá vũ lao về phía bọn họ, lại lần nữa nhắc nhở mọi người:
“Văn Lan lão tổ đến rồi.”
Giang Tranh Lưu phiền muộn:
“Chỉ là lão tổ mà thôi, không cần để ý hắn…”
“Chờ một chút! Ngươi vừa nói ai cơ?!”
Giang Tranh Lưu phản ứng lại, trợn to mắt nhìn qua.
Trên đám mây không xa, một con ma long trưởng thành khí thế như cầu vồng không ngừng ép về phía bọn họ.
Thân hình to lớn, toàn thân đen kịt, long lân ẩn chứa ánh sáng âm trầm.
Trên ma long có đứng một người, áo đen mặt nạ quỷ, sừng sững giữa gió lạnh trăng mờ
“Hả???”
Muốn làm gì đây muốn làm gì đây, tất cả đều không thèm ở ẩn nữa đúng không?
Giang Tranh Lưu tính ra cũng là người cùng thời đại với Văn Lan, nhưng chứng kiến khí thế của Ma tu lão tổ nhà người ta thì có vẻ nhìn vào mà hơi sợ.
Năm vị chưởng môn cũng là lần đầu nhìn thấy Văn Lan, cảnh giác thủ thế, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu..
Ninh Vân Phồn tay cầm Thiên Thần kiếm, so với các chưởng môn khác, biểu hiện của ông cực kỳ thản nhiên.
Có lẽ đây chính là lực tương tác với lão tổ nhà mình?
Văn Lan đã quen với cảnh người đời dùng đao kiếm chỉ vào mình. Hắn không nhiều lời giải thích, tung người đi vào Vực Sâu Tâm Ma, chỉ còn lại Vọng Trần ở trên Thiên Âm Sơn quanh quẩn, hướng tu sĩ bên dưới gầm thét một trận.
Không có gì, chỉ là đe dọa mà thôi.
Đợi mấy vị chưởng môn chuẩn bị ứng đối, ma long lập tức hóa kiếm theo chủ nhân xuống vực.
“Đây là tình huống gì?”
Nam Cung Vân Vân mơ mơ màng màng.
Phương Tư Nam đặc biệt kiêng dè:
“Hắn hắn hắn… hắn là phe nào? Trưởng lão và đệ tử chúng ta vẫn còn đang ở phía dưới đó!”
Ngu Hàm nhăn mày nói với Ninh Vân Phồn và Chử Thanh Tùng:
“Lão tổ nhà các ngươi sao đều đáng sợ như vậy, vẫn là Giang lão nhà chúng ta đáng yêu vô hại hơn một chút.”
Giang Tranh Lưu: “???”
Cần ta cám ơn ngươi sao?
…
Vực Sâu Tâm Ma.
Văn Lan từng phá Vực Sâu Tâm Ma một lần, hắn vào vực tự nhiên hơn tu sĩ bình thường rất nhiều, hơn nữa do tu vi của hắn đã đến bực này, Vực Sâu Tâm Ma bây giờ đã không làm gì được hắn.
Nhưng trong vực sâu nếu là có người còn ở trong sự phán định của tâm ma thì người khác sẽ không thể đạt đến đáy vực, đương nhiên cũng sẽ không thấy được truyền tống trận của Thiên Phạt Chi Địa.
Vì thế cũng sẽ dẫn đến việc…
Văn Lan cũng giống Ninh Vi, phiêu bạt trong huyễn cảnh tâm ma của người khác.
Điểm khác biệt duy nhất là ở chỗ, góc nhìn của Văn Lan có thể quan sát toàn bộ Vực Sâu Tâm Ma rất rõ ràng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









