Hắc Nguyệt Quang Thiếu Đạo Đức Của Tu Chân Giới
Chương 117: Nhưng ta đã điên từ ba ngàn năm trước rồi
“Mộ Dung Ảnh làm sao lại có ấn ký truy tung của Ma tộc?”
Yến Bình Minh chưa từng gặp qua tình huống như thế này, những trưởng lão phía sau bàn tán xôn xao càng khiến đầu óc ông ta rối như tơ vò.
Sự chú ý của các trưởng lão tông môn đều bị thu hút, ánh mắt kinh nghi bất định đồng loạt đổ dồn lên Mộ Dung Ảnh.
“Ma tu nào lại dám đặt ấn ký truy tung lên người trưởng lão Thánh Tông chứ?”
“Chẳng lẽ là Đoàn Khung Dạ làm?”
“Nhưng bên Ma giới truyền tin nói, Đoàn Khung Dạ đã ở trong Vực Sâu Tâm Ma rồi cơ mà.”
Yến Bình Minh nhíu chặt mày, bấm quyết tập trung linh lực vào đầu ngón tay, muốn xóa đi ấn ký này trên người Mộ Dung Ảnh.
Trong lúc thử, Yến Bình Minh cảm nhận được khí tức cực kỳ cường đại của người kết ấn, uy áp không thể khiêu chiến kia chỉ bằng chút dư uy của một ấn ký đã khiến tâm thần ông ta run lên.
Đoàn Khung Dạ sẽ làm đến mức độ này sao? Yến Bình Minh sinh lòng nghi ngờ, trong lòng chẳng hiểu sao hơi hoảng hốt, sự tình đang phát triển theo hướng mà ông ta không thể dự liệu.
Ngoài Tiên Môn, trong biển mây, từng lớp từng lớp sóng mây cuồn cuộn lẫn vào một luồng ma khí, nam tử áo đen mặt nạ quỷ như bóng như gió, xuyên thẳng qua dòng mây.
Văn Lan cưỡi Vọng Trần kiếm, thong dong tự tại đi đến đỉnh cao lầu các Tiên Môn.
Ma tu lão tổ giáng lâm lại không cố ý che giấu khí tức, toàn bộ tu sĩ Tiên Môn đều có thể cảm ứng, Yến Bình Minh cùng các trưởng lão càng cảm ứng mãnh liệt.
Tu sĩ trong Tiên Môn đồng loạt ùa ra ngoài, nhất thời bối rối không biết làm sao.
Văn Lan lạnh nhạt liếc nhìn bọn họ, bóng đen chợt biến mất, thân hình lóe lên một cái đã xuất hiện bên trong tòa lầu chính.
Xuyên qua cửa sổ lưu ly của lầu chính, các tu sĩ có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Văn Lan - vị lão tổ trong truyền thuyết kia từng bước từng bước đi về phía bọn Yến Bình Minh và Mộ Dung Ảnh.
“Ngươi… ngươi là?!”
Các trưởng lão có mặt không thể bình tĩnh nữa, tuy người đời sau chưa từng thấy Văn Lan lão tổ, nhưng căn cứ vào khí tức vẫn rất dễ dàng phân biệt ra thân phận của người này.
Trước kia bọn họ đều được xưng là đại lão tu chân giới, bây giờ đại lão thực sự đến rồi.
Ngay cả Ninh Thanh Dã đều có thể tái xuất hiện ở tu chân giới, trình độ tiếp nhận của bọn họ đối với Văn Lan khá cao.
“… Văn Lan lão tổ.”
Yến Bình Minh lộ ra mũi kiếm, cảnh giác vạn phần.
Các trưởng lão khác đồng loạt hưởng ứng, đối với Ma tu, bọn họ luôn giữ thái độ như vậy.
Mọi người không nhìn rõ sắc mặt của Văn Lan dưới mặt nạ quỷ, chỉ thấy hắn chậm rãi bước về phía trước, mỗi bước đi dường như đều có áp lực cường đại, khiến cho đám người Tiên Môn lui một bước rồi lại lui một bước.
Văn Lan bỗng nhiên cười, khinh bỉ lạnh lùng, đi đến bên cạnh Mộ Dung Ảnh bèn đứng lại.
Hắn cúi người truyền một đạo khí tức cho Mộ Dung Ảnh, linh dưỡng thấm nhuần toàn thân Mộ Dung, dáng vẻ thong dong bình thản khiến cho đám người Tiên Môn trở nên vô cùng buồn cười.
Yến Bình Minh cảm thấy nghi hoặc, nhưng thực sự không dám buông lỏng cảnh giác. Ông ta ở Tiên Môn xử lý công vụ nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy qua cảnh tượng quỷ dị nhường này.
“Không biết lão tổ hiện thân Tiên Môn, là vì việc gì?”
“Ngươi đoán xem?”
Văn Lan chuyên tâm đánh thức Mộ Dung Ảnh, liếc cũng không thèm liếc bọn họ.
Các trưởng lão thực sự không hiểu, cảm thấy vị lão tổ này không có ý tấn công, lại không thể không cẩn thận phòng bị.
Vốn dĩ Mộ Dung Ảnh ngất đi không phải việc gì lớn, rất nhanh tỉnh lại, chỉ là vừa mở mắt liền nhìn thấy mặt nạ Quỷ Vương của Văn Lan, có một tia kinh hãi.
“Lão… Lão tổ?”
Văn Lan trực tiếp hỏi:
“Ninh Vi ở đâu?”
Mộ Dung Ảnh ngừng một chút:
“Vực Sâu Tâm Ma.”
Hai người dù sao cũng từng sống chung một thời gian, Mộ Dung Ảnh không mấy kiêng dè hắn, không cần suy nghĩ bèn nói ra.
Văn Lan đã hiểu, đứng dậy nhìn qua một lượt đám người Tiên Môn đang tránh hắn như tránh rắn rết, khóe môi hơi nhếch lên.
Vọng Trần vung ra một đạo kiếm phong, ma long gầm thét, khí thế bức người.
Các trưởng lão sớm đã phòng bị, thời khắc nguy cơ mỗi người đều thi triển thần thông, nhưng vẫn bị kiếm phong mạnh mẽ chấn lui hai bước, cả tòa chủ lầu run rẩy một thoáng, cửa sổ lưu ly vỡ tan tành.
“Chư vị, cáo từ.”
Bóng đen chớp động, Văn Lan biến mất trong tầm mắt mọi người.
Vị lão tổ ma tu kia đã biến mất không thấy bóng dáng, các tu sĩ chính đạo còn chưa tỉnh hồn, quay sang nhìn nhau.
Đây là loại người gì vậy, thật quỷ dị.
Yến Bình Minh hỏi Mộ Dung Ảnh:
“Hắn đến Tiên Môn náo loạn một trận như vậy chính là để hỏi thăm tung tích của Ánh Vi kiếm tiên?”
Mộ Dung Ảnh vừa tỉnh lại còn hơi mơ màng:
“Hình như vậy, với cả hắn còn trêu đùa các ngươi một chút.”
“Chỉ cần không gây khó dễ là tốt rồi.”
Yến Bình Minh thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo, Yến Bình Minh bỗng nhiên phản ứng lại.
“Không đúng nha! Bây giờ hắn đi tìm Ánh Vi kiếm tiên làm gì?”
Vậy thì phải xem Văn Lan nghĩ như thế nào.
…
Ma giới, Vực Sâu Tâm Ma.
Sắc trời Thiên Âm Sơn luôn luôn tệ như vậy, lúc nào cũng âm trầm xám xịt, trên đỉnh vực thẳm gió lạnh rít gào, ánh sáng yếu ớt nơi đáy vực càng thêm lạnh lẽo thê lương.
“Vì sao ngươi lại thả Đoàn Khung Dạ ra?!”
Giang Tranh Lưu nhẫn nhịn Tô Phiến Ngọc không phải một lần hai lần, lần này thực sự không thể nhịn được nữa.
“Một tiểu Ma tu thôi, có thể gây ra sóng gió gì lớn chứ? Ánh Vi kiếm tiên phẩy tay một cái liền có thể bắt được hắn.”
Tô Phiến Ngọc sau khi bị vạch trần vẫn luôn cười, lúc này bộ dạng bà ta có vẻ điên cuồng vô cùng.
Giang Tranh Lưu nổi giận:
“Vậy tổn thất của tu chân giới thì sao? Ngươi có biết tà công của hắn nguy hiểm thế nào không!”
Tô Phiến Ngọc cười khinh bỉ:
“Ta làm điều ta muốn, tại sao phải suy nghĩ cho tất cả mọi người, bọn họ có quan hệ gì với ta?”
Bà ta nói:
“Đáng tiếc hắn không thể tuân thủ cam kết chủ động đi về Linh Sơn, bằng không Ánh Vi kiếm tiên bây giờ đã thu phục hắn từ lâu rồi, hà tất phải động binh đao lớn như vậy.”
Ninh Vi: “…”
Thì ra ý đồ ban đầu của ngươi vẫn là một kiểu cho ăn có định hướng.
Chuyên môn thả một tà ma ra ngoài để tặng cho Ninh Thanh Dã lúc đó còn ở Linh Sơn.
Tô Phiến Ngọc nhìn Ninh Vi trầm mặc, mỉm cười:
“Nhưng cũng không sao, nếu tà công của Đoàn Khung Dạ lợi hại như vậy, phá hủy nhiều nơi như vậy giết nhiều người như vậy, vậy lúc đó ngươi giết hắn chẳng phải công đức vô lượng?”
“Tô lão, ngài quá đáng rồi!”
Chử Thanh Tùng không nhịn được mà nói.
Người đứng đầu ngũ đại Tiên Môn đều ở một bên nhìn, ba vị lão tổ trên cùng một sân khấu khiến họ không tiện chen ngang, nhưng Tô Phiến Ngọc quá nghịch thiên khiến bọn họ khó lòng giả vờ câm điếc.
“Vậy thì đã sao? Phàm là muốn một vài việc thành công, chung quy sẽ phải trả giá rất đắt, giống như ngươi lúc trước vậy, lúc đó ngươi chẳng phải cũng suýt giết sư đệ của mình sao?”
Tô Phiến Ngọc áp sát Ninh Vi, nụ cười càng thêm nồng liệt.
“Đều là trừ ma… đều giống nhau… Kiếm Tiên đại nhân thân yêu của ta…”
Ninh Vi lùi một bước, mặt không biểu tình đâm Thập Châu Xuân vào thân thể Tô Phiến Ngọc.
Tô Phiến Ngọc rên nhẹ, cúi đầu nhìn thanh linh kiếm màu xanh biếc trong thân thể mình, bà ta ngừng một chút nắm lấy mũi kiếm lại đâm sâu thêm một phần.
“Năm đó ngươi dùng Thiên Hà Khuynh cứu ta, bây giờ dùng Thập Châu Xuân thương tổn ta… đã từng là tín ngưỡng của ta, lại vì sao phải sa vào trần thế, hủy đi ba ngàn năm chấp niệm của ta?”
“Tô Phiến Ngọc, ngươi điên rồi.”
Ninh Vi tâm tư phức tạp, rút Thập Châu Xuân ra.
“… Nhưng ta đã điên từ ba ngàn năm trước rồi.”
Tô Phiến Ngọc khổ sở cười một tiếng, tung người vào Vực Sâu Tâm Ma.
Sau khi não bộ bị tổn thương thời niên thiếu, bà ta vốn đã điên điên cuồng cuồng, dựa vào chấp niệm mới có động lực truy cầu nhân sinh, mà nay người từng tín ngưỡng lại không còn là người trong ký ức của mình nữa.
Người như bà ta vĩnh viễn đều không thể phá vực, bà ta sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong Tâm Ma.
“Tô lão!” “Tô Phiến Ngọc!”
Giang Tranh Lưu giơ tay bắt không kịp, ngực phập phồng kịch liệt, thật lâu không thể bình tĩnh, ba ngàn năm trường hà như một dòng lũ, lần lượt cuốn đi từng người bạn đồng hành của lão.
Yến Bình Minh chưa từng gặp qua tình huống như thế này, những trưởng lão phía sau bàn tán xôn xao càng khiến đầu óc ông ta rối như tơ vò.
Sự chú ý của các trưởng lão tông môn đều bị thu hút, ánh mắt kinh nghi bất định đồng loạt đổ dồn lên Mộ Dung Ảnh.
“Ma tu nào lại dám đặt ấn ký truy tung lên người trưởng lão Thánh Tông chứ?”
“Chẳng lẽ là Đoàn Khung Dạ làm?”
“Nhưng bên Ma giới truyền tin nói, Đoàn Khung Dạ đã ở trong Vực Sâu Tâm Ma rồi cơ mà.”
Yến Bình Minh nhíu chặt mày, bấm quyết tập trung linh lực vào đầu ngón tay, muốn xóa đi ấn ký này trên người Mộ Dung Ảnh.
Trong lúc thử, Yến Bình Minh cảm nhận được khí tức cực kỳ cường đại của người kết ấn, uy áp không thể khiêu chiến kia chỉ bằng chút dư uy của một ấn ký đã khiến tâm thần ông ta run lên.
Đoàn Khung Dạ sẽ làm đến mức độ này sao? Yến Bình Minh sinh lòng nghi ngờ, trong lòng chẳng hiểu sao hơi hoảng hốt, sự tình đang phát triển theo hướng mà ông ta không thể dự liệu.
Ngoài Tiên Môn, trong biển mây, từng lớp từng lớp sóng mây cuồn cuộn lẫn vào một luồng ma khí, nam tử áo đen mặt nạ quỷ như bóng như gió, xuyên thẳng qua dòng mây.
Văn Lan cưỡi Vọng Trần kiếm, thong dong tự tại đi đến đỉnh cao lầu các Tiên Môn.
Ma tu lão tổ giáng lâm lại không cố ý che giấu khí tức, toàn bộ tu sĩ Tiên Môn đều có thể cảm ứng, Yến Bình Minh cùng các trưởng lão càng cảm ứng mãnh liệt.
Tu sĩ trong Tiên Môn đồng loạt ùa ra ngoài, nhất thời bối rối không biết làm sao.
Văn Lan lạnh nhạt liếc nhìn bọn họ, bóng đen chợt biến mất, thân hình lóe lên một cái đã xuất hiện bên trong tòa lầu chính.
Xuyên qua cửa sổ lưu ly của lầu chính, các tu sĩ có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Văn Lan - vị lão tổ trong truyền thuyết kia từng bước từng bước đi về phía bọn Yến Bình Minh và Mộ Dung Ảnh.
“Ngươi… ngươi là?!”
Các trưởng lão có mặt không thể bình tĩnh nữa, tuy người đời sau chưa từng thấy Văn Lan lão tổ, nhưng căn cứ vào khí tức vẫn rất dễ dàng phân biệt ra thân phận của người này.
Trước kia bọn họ đều được xưng là đại lão tu chân giới, bây giờ đại lão thực sự đến rồi.
Ngay cả Ninh Thanh Dã đều có thể tái xuất hiện ở tu chân giới, trình độ tiếp nhận của bọn họ đối với Văn Lan khá cao.
“… Văn Lan lão tổ.”
Yến Bình Minh lộ ra mũi kiếm, cảnh giác vạn phần.
Các trưởng lão khác đồng loạt hưởng ứng, đối với Ma tu, bọn họ luôn giữ thái độ như vậy.
Mọi người không nhìn rõ sắc mặt của Văn Lan dưới mặt nạ quỷ, chỉ thấy hắn chậm rãi bước về phía trước, mỗi bước đi dường như đều có áp lực cường đại, khiến cho đám người Tiên Môn lui một bước rồi lại lui một bước.
Văn Lan bỗng nhiên cười, khinh bỉ lạnh lùng, đi đến bên cạnh Mộ Dung Ảnh bèn đứng lại.
Hắn cúi người truyền một đạo khí tức cho Mộ Dung Ảnh, linh dưỡng thấm nhuần toàn thân Mộ Dung, dáng vẻ thong dong bình thản khiến cho đám người Tiên Môn trở nên vô cùng buồn cười.
Yến Bình Minh cảm thấy nghi hoặc, nhưng thực sự không dám buông lỏng cảnh giác. Ông ta ở Tiên Môn xử lý công vụ nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy qua cảnh tượng quỷ dị nhường này.
“Không biết lão tổ hiện thân Tiên Môn, là vì việc gì?”
“Ngươi đoán xem?”
Văn Lan chuyên tâm đánh thức Mộ Dung Ảnh, liếc cũng không thèm liếc bọn họ.
Các trưởng lão thực sự không hiểu, cảm thấy vị lão tổ này không có ý tấn công, lại không thể không cẩn thận phòng bị.
Vốn dĩ Mộ Dung Ảnh ngất đi không phải việc gì lớn, rất nhanh tỉnh lại, chỉ là vừa mở mắt liền nhìn thấy mặt nạ Quỷ Vương của Văn Lan, có một tia kinh hãi.
“Lão… Lão tổ?”
Văn Lan trực tiếp hỏi:
“Ninh Vi ở đâu?”
Mộ Dung Ảnh ngừng một chút:
“Vực Sâu Tâm Ma.”
Hai người dù sao cũng từng sống chung một thời gian, Mộ Dung Ảnh không mấy kiêng dè hắn, không cần suy nghĩ bèn nói ra.
Văn Lan đã hiểu, đứng dậy nhìn qua một lượt đám người Tiên Môn đang tránh hắn như tránh rắn rết, khóe môi hơi nhếch lên.
Vọng Trần vung ra một đạo kiếm phong, ma long gầm thét, khí thế bức người.
Các trưởng lão sớm đã phòng bị, thời khắc nguy cơ mỗi người đều thi triển thần thông, nhưng vẫn bị kiếm phong mạnh mẽ chấn lui hai bước, cả tòa chủ lầu run rẩy một thoáng, cửa sổ lưu ly vỡ tan tành.
“Chư vị, cáo từ.”
Bóng đen chớp động, Văn Lan biến mất trong tầm mắt mọi người.
Vị lão tổ ma tu kia đã biến mất không thấy bóng dáng, các tu sĩ chính đạo còn chưa tỉnh hồn, quay sang nhìn nhau.
Đây là loại người gì vậy, thật quỷ dị.
Yến Bình Minh hỏi Mộ Dung Ảnh:
“Hắn đến Tiên Môn náo loạn một trận như vậy chính là để hỏi thăm tung tích của Ánh Vi kiếm tiên?”
Mộ Dung Ảnh vừa tỉnh lại còn hơi mơ màng:
“Hình như vậy, với cả hắn còn trêu đùa các ngươi một chút.”
“Chỉ cần không gây khó dễ là tốt rồi.”
Yến Bình Minh thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo, Yến Bình Minh bỗng nhiên phản ứng lại.
“Không đúng nha! Bây giờ hắn đi tìm Ánh Vi kiếm tiên làm gì?”
Vậy thì phải xem Văn Lan nghĩ như thế nào.
…
Ma giới, Vực Sâu Tâm Ma.
Sắc trời Thiên Âm Sơn luôn luôn tệ như vậy, lúc nào cũng âm trầm xám xịt, trên đỉnh vực thẳm gió lạnh rít gào, ánh sáng yếu ớt nơi đáy vực càng thêm lạnh lẽo thê lương.
“Vì sao ngươi lại thả Đoàn Khung Dạ ra?!”
Giang Tranh Lưu nhẫn nhịn Tô Phiến Ngọc không phải một lần hai lần, lần này thực sự không thể nhịn được nữa.
“Một tiểu Ma tu thôi, có thể gây ra sóng gió gì lớn chứ? Ánh Vi kiếm tiên phẩy tay một cái liền có thể bắt được hắn.”
Tô Phiến Ngọc sau khi bị vạch trần vẫn luôn cười, lúc này bộ dạng bà ta có vẻ điên cuồng vô cùng.
Giang Tranh Lưu nổi giận:
“Vậy tổn thất của tu chân giới thì sao? Ngươi có biết tà công của hắn nguy hiểm thế nào không!”
Tô Phiến Ngọc cười khinh bỉ:
“Ta làm điều ta muốn, tại sao phải suy nghĩ cho tất cả mọi người, bọn họ có quan hệ gì với ta?”
Bà ta nói:
“Đáng tiếc hắn không thể tuân thủ cam kết chủ động đi về Linh Sơn, bằng không Ánh Vi kiếm tiên bây giờ đã thu phục hắn từ lâu rồi, hà tất phải động binh đao lớn như vậy.”
Ninh Vi: “…”
Thì ra ý đồ ban đầu của ngươi vẫn là một kiểu cho ăn có định hướng.
Chuyên môn thả một tà ma ra ngoài để tặng cho Ninh Thanh Dã lúc đó còn ở Linh Sơn.
Tô Phiến Ngọc nhìn Ninh Vi trầm mặc, mỉm cười:
“Nhưng cũng không sao, nếu tà công của Đoàn Khung Dạ lợi hại như vậy, phá hủy nhiều nơi như vậy giết nhiều người như vậy, vậy lúc đó ngươi giết hắn chẳng phải công đức vô lượng?”
“Tô lão, ngài quá đáng rồi!”
Chử Thanh Tùng không nhịn được mà nói.
Người đứng đầu ngũ đại Tiên Môn đều ở một bên nhìn, ba vị lão tổ trên cùng một sân khấu khiến họ không tiện chen ngang, nhưng Tô Phiến Ngọc quá nghịch thiên khiến bọn họ khó lòng giả vờ câm điếc.
“Vậy thì đã sao? Phàm là muốn một vài việc thành công, chung quy sẽ phải trả giá rất đắt, giống như ngươi lúc trước vậy, lúc đó ngươi chẳng phải cũng suýt giết sư đệ của mình sao?”
Tô Phiến Ngọc áp sát Ninh Vi, nụ cười càng thêm nồng liệt.
“Đều là trừ ma… đều giống nhau… Kiếm Tiên đại nhân thân yêu của ta…”
Ninh Vi lùi một bước, mặt không biểu tình đâm Thập Châu Xuân vào thân thể Tô Phiến Ngọc.
Tô Phiến Ngọc rên nhẹ, cúi đầu nhìn thanh linh kiếm màu xanh biếc trong thân thể mình, bà ta ngừng một chút nắm lấy mũi kiếm lại đâm sâu thêm một phần.
“Năm đó ngươi dùng Thiên Hà Khuynh cứu ta, bây giờ dùng Thập Châu Xuân thương tổn ta… đã từng là tín ngưỡng của ta, lại vì sao phải sa vào trần thế, hủy đi ba ngàn năm chấp niệm của ta?”
“Tô Phiến Ngọc, ngươi điên rồi.”
Ninh Vi tâm tư phức tạp, rút Thập Châu Xuân ra.
“… Nhưng ta đã điên từ ba ngàn năm trước rồi.”
Tô Phiến Ngọc khổ sở cười một tiếng, tung người vào Vực Sâu Tâm Ma.
Sau khi não bộ bị tổn thương thời niên thiếu, bà ta vốn đã điên điên cuồng cuồng, dựa vào chấp niệm mới có động lực truy cầu nhân sinh, mà nay người từng tín ngưỡng lại không còn là người trong ký ức của mình nữa.
Người như bà ta vĩnh viễn đều không thể phá vực, bà ta sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong Tâm Ma.
“Tô lão!” “Tô Phiến Ngọc!”
Giang Tranh Lưu giơ tay bắt không kịp, ngực phập phồng kịch liệt, thật lâu không thể bình tĩnh, ba ngàn năm trường hà như một dòng lũ, lần lượt cuốn đi từng người bạn đồng hành của lão.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









