8

Rời khỏi cửa tiệm, phố xá bên ngoài vô cùng náo nhiệt.

Đến kinh thành hơn một tháng, hình như ta thực sự chưa từng dạo chơi t.ử tế.

Trời hãy còn sớm, ta muốn đi dạo một chút.

Nha hoàn Thúy Nhi đề nghị: "Tiểu thư, hay là chúng ta ra phía cầu Tây đi, bên đó nhộn nhịp lắm."

Ta gật đầu, náo nhiệt một chút cũng tốt.

Tâm trạng theo đó sẽ khởi sắc hơn.

Khu vực cầu Tây quả thực phồn hoa, tiếng rao hàng dọc phố không ngớt, đủ loại quà bánh tỏa hương ngọt ngào.

Đã lâu không cảm nhận không khí thị thành thế này, nỗi phiền muộn trong lòng quả thực tan đi ít nhiều.

Thúy Nhi bị một sạp bán hoa nhung thu hút đến không rời mắt. Thấy nàng thích, ta đưa ít bạc vụn bảo nàng đi chọn, còn mình chậm rãi tản bộ lên cầu. Trên cầu khá vắng vẻ, thích hợp để ngắm cảnh.

Đi đến giữa cầu, đột nhiên, một giọng nói cợt nhả vang lên bên cạnh.

"Cô nương, đi một mình sao?"

Tim ta thắt lại, nghiêng người tránh né, thấy một vị công t.ử áo quần hoa lệ, theo sau là mấy tên tùy tùng. Nhìn qua là biết hạng công t.ử bột nhà quyền quý, ta không quen biết nên chẳng thèm đoái hoài, tiếp tục đi thẳng. Nào ngờ kẻ đó cứ dai dẳng bám theo.

Hắn ghé sát mặt ta, cười khinh phù, mùi phấn son nồng nặc phả vào mặt: "Cô nương hà tất lãnh đạm thế, trông cô lạ mặt, chắc mới đến kinh thành không lâu nhỉ?"

Ta cau mày lùi lại, lưng chạm vào thành cầu, không còn đường lui. Nhìn thấy Thúy Nhi vẫn đang ở sạp hàng xa xa, gọi không ứng cứu kịp, ta cố giữ bình tĩnh: "Công t.ử tự trọng, xin tránh xa ta ra."

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

"Thế thì không được, cô nương trông xinh xắn thế này, đi chơi với bổn công t.ử chẳng phải rất tuyệt sao."

Hắn vừa nói vừa đưa tay định chạm vào mặt ta, ta kinh hãi, dùng sức hất mạnh tay hắn ra. Nhân lúc hắn sững sờ, ta dốc sức chạy về phía đông người. Đợi tên đó phản ứng lại, hắn tức tối giậm chân, dẫn theo tùy tùng đuổi theo ta.

Ta không dám dừng lại dù chỉ một khắc, gió rít bên tai, vừa chạy vừa kêu cứu.

"Cứu với! Có ai không!"

Mắt thấy sắp bị bắt kịp, tầm mắt bỗng tối sầm, trán ta va phải gì đó, hơi tê rần.

Người nọ bị ta đ.â.m trúng khiến thân hình hơi rung động nhưng vẫn giữ c.h.ặ.t lấy ta.

Cảm nhận đầu tiên của ta là: vải vóc này thật mềm mại, hẳn được dệt từ những sợi tơ thượng hạng nhất, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c thì rất rắn chắc.

Định thần lại, ta phát hiện mình đã đ.â.m sầm vào lòng người khác, cuống quýt xin lỗi.

Chưa kịp ngẩng đầu, một giọng nói thanh lạnh đã vang lên trên đỉnh đầu.

"Lý công t.ử, đuổi theo nữ quyến giữa đường thế này là ý gì?"

9

Giọng nói ấy trong trẻo như ngọc thạch va vào nhau.

Là Bùi Giản Tri.

Tim ta đập mạnh, gần như nảy ra khỏi lòng hắn, ngẩng đầu lên.

Hôm nay hắn không mặc quan phục, chỉ vận thường phục màu tố, tự thân toát nên vẻ thanh cao cách biệt hồng trần.

Lúc này, đôi mắt vốn chẳng gợn sóng đang nhìn xoáy vào mấy kẻ đuổi theo sau lưng ta, ánh mắt ngưng tụ, lộ ra vài phần sắc sảo ép người.

Nhận ra ta đang ngơ ngác nhìn mình, hắn rủ mắt xem xét rồi thản nhiên dời tầm mắt, trầm giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đừng sợ, không sao rồi."

Giọng nói thanh lãnh mang sức mạnh trấn an, tựa làn gió mát lướt qua tâm khảm, khiến ta bình tâm đến lạ kỳ.

Gò má không tự chủ nóng bừng, ta vội đứng thẳng dậy, nép sau lưng hắn.

Lý công t.ử vừa đuổi tới nơi đã vã mồ hôi hột, vẻ hung hăng tan biến sạch sành sanh, cười gượng gạo: "Bùi đại ca, hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả! Tiểu đệ... chỉ thấy vị cô nương này lạ mặt, muốn, muốn làm quen chút thôi, tuyệt không ác ý! Tuyệt không ác ý!"

Kinh thành này ai chẳng biết Bùi Giản Tri là người tâm phúc bên cạnh bệ hạ, thiết diện vô tư, đắc tội với ai cũng không thể đắc tội với hắn.

Lúc này, hắn ngoan ngoãn như một con ch.ó đế.

"Làm quen?" Bùi Giản Tri lặp lại, thanh điệu không chút thăng trầm nhưng lại khiến Lý công t.ử bủn rủn chân tay: "Luật lệ triều ta, kẻ trêu ghẹo nhi nữ nhà lành giữa phố phạm tội gì, Lý công t.ử không biết sao?"

"Tất nhiên là biết..."

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Lý công t.ử lén liếc nhìn ta, lại nhìn Bùi Giản Tri, dường như đang phán đoán thân phận của ta, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Bùi Giản Tri không cho hắn cơ hội suy đoán tiếp, nhàn nhạt nói: "Chuyện hôm nay, ta sẽ sai người thuật lại đúng sự thực cho Lý thị lang. Nếu còn lần sau, sẽ không thể kết thúc bằng một câu hiểu lầm đâu."

Hắn không dồn người vào đường cùng.

Sắc mặt Lý công t.ử dù rất khó coi nhưng chẳng thể làm gì, đành dẫn đám tùy tùng xám xịt rút lui, không dám ngoái đầu.

Đầu cầu trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng huyên náo của phố thị vẳng lại từ xa.

Thúy Nhi lúc này mới hổn hển chạy tới, mặt trắng bệch vì sợ: "Tiểu thư! Tiểu thư có sao không? Đều tại nô tỳ..."

Ta xua tay ra hiệu không sao, quay sang Bùi Giản Tri thi lễ, giọng vẫn còn run rẩy: "Đa tạ Bùi đại nhân giải vây."

Bùi Giản Tri đỡ hờ lấy lệ: "Không cần đa lễ. Có bị thương không?"

"Không có, chỉ là hơi kinh hãi." Ta lắc đầu, sống lưng vẫn còn lạnh toát.

Nỗi sợ hãi vừa rồi là thật, lúc này đối diện với hắn, ngoài sự cảm kích, còn có một nỗi lúng túng khó gọi tên.

Dường như nhìn ra sự không tự nhiên của ta, hắn không hỏi thêm, chỉ nói: "Đi thôi, ta cùng cô về."

Lời từ chối bị ta nuốt ngược vào trong, người ta vừa cứu mình, không thể không biết điều, ta gật đầu.

"Làm phiền Bùi đại nhân."

Cuối cùng, ta dẫn theo Thúy Nhi, lẳng lặng theo sau hắn. Đi ngang qua sạp bán mứt quả, những viên sơn tra đỏ mọng bọc lớp đường trong veo lấp lánh dưới nắng vô cùng hấp dẫn.

Ta lén liếc nhìn, ánh mắt vừa lướt qua đã nghe người đi phía trước đột nhiên dừng bước.

"Muốn ăn không?"

"Hả?" Ta ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt Bùi Giản Tri đặt trên xâu mứt quả, rồi quay lại nhìn ta, thần sắc vẫn bình thản như thể chỉ thuận miệng hỏi một câu.

Ta có chút ngơ ngác, đầu óc chưa kịp chuyển biến, vô thức gật đầu.

Gật đầu xong mới thấy phản ứng này thật ngốc nghếch.

Nhưng chẳng biết có phải ảo giác không, Bùi Giản Tri dường như khẽ nhếch môi cười. Hắn không nói gì, bước tới trả tiền, chọn một xâu mứt quả lớp đường đều đặn, quả căng mọng đưa tới trước mặt ta.

Ta ngập ngừng nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào thanh tre lành lạnh, hương đường ngọt lịm len lỏi vào cánh mũi.

Vành tai bỗng nóng ran, ta xấu hổ đến mức chẳng dám nhìn hắn.

"... Đa tạ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện