24、
Bước ra khỏi cửa cung, kết thúc một ngày hỗn loạn kéo dài, ta giống như đột ngột bị rút hết sức lực, thân hình không tự chủ được mà ngả ra phía sau.
May thay, một đôi bàn tay hữu lực từ phía sau đã đỡ lấy ta.
Ta ngước mắt, có chút kinh ngạc: "Nhị thúc?"
"Ở đây không cho phép ngủ đâu đấy." Nhị thúc phẩy tay, phu xe của Vương phủ vội vàng đ.á.n.h xe ngựa lại gần, hạ ghế nhỏ xuống đặt ngay ngắn.
Nhị thúc đỡ ta lên xe ngựa, nhưng ông không rời đi mà lại cùng ngồi chung với ta.
"Đã bảo với con từ sớm rồi, con gái con đứa đừng có gồng mình quá sức như thế." Nhị thúc lại bắt đầu bài ca càm ràm như bà mẹ chồng.
Ta xoa xoa thái dương, không nhịn được cười khổ: "Con cứ ngỡ bức thư gửi cho thúc sẽ bặt vô âm tín, không ngờ cuối cùng thúc vẫn chọn đứng về phía bọn con."
"Đứng bên này bên kia cái gì, đó là ta trung quân ái quốc! Hơn nữa, Nhị thúc của con đã sớm bí mật bẩm báo việc này với Thánh thượng rồi, là người bảo ta cứ án binh bất động. Với lại, ta còn lạ gì con nữa, chuyện không nắm chắc mà con dám viết thư cho ta sao? Chẳng qua là con ỷ vào việc ta trung thành tận tụy thôi."
"Phải phải phải," ta hùa theo lời tự khen ngợi của ông, "Tóm lại là vẫn rất kinh ngạc, rất an lòng. Đa tạ thúc nhé, hôm nào con sẽ thượng tấu, nhường lại tước vị của Thẩm gia cho thúc."
"Hừ, đáng lẽ phải thế từ lâu rồi. Tước vị Thẩm gia thì phải truyền cho người họ Thẩm, còn hậu duệ của con sau này tự khắc có vương vị để kế thừa rồi." Nhị thúc được hời còn khoe mẽ.
"Mà này, lần sau con giả ch/ết có thể thông báo trước một tiếng được không? Nhị thúc của con khóc đến sưng cả mắt, sáng hôm sau còn phải chườm đá cho xẹp bớt để đi gặp Hoàng hậu nương nương, mệt lắm có biết không?" Nhị thúc tiếp tục giáo huấn ta.
"Ồ ồ ồ," ta bĩu môi, "Người như thúc mà cũng biết khóc cơ à?"
Nhị thúc lườm ta một cái, tung một đao đ.â.m trúng tim ta: "Dĩ nhiên là kém xa phu quân đòi tuẫn tiết cùng con rồi."
"..."
Ta cũng lườm lại một cái, ngậm miệng không muốn nói chuyện nữa.
Nhị thúc chiếm được ưu thế, tâm trạng vui vẻ hẳn lên, lại không kìm được thở dài một tiếng: "Cứ chung sống thế này có phải tốt không. Cả nhà ta lúc trước cũng đều đối đãi với nhau như vậy, chẳng qua lúc đó con còn nhỏ quá."
Ta không chịu nhường nhịn: "Đừng có truy hồi quá khứ, con vẫn còn nhớ Nhị thúc đã làm không ít chuyện thất đức đâu."
"Ta cứ truy hồi đấy thì sao? Đồ ích kỷ, không có lương tâm!"
Nhị thúc lý thẳng khí hùng mắng ta xong, tựa vào thành xe nghỉ ngơi một lát, rồi thong dong lên tiếng: "Thẩm Ninh, nói thật lòng nhé, nhường Nhị thúc con một chút đi, trong lòng Nhị thúc con cũng khổ lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta không ngờ ông đột nhiên lại cảm động như vậy, không khỏi ngẩn người.
Nhị thúc nở một nụ cười, tự mình kể lại chuyện xưa: "Lúc huynh trưởng còn sống, phụ thân luôn nói huynh ấy cái gì cũng tốt. Nhưng ta từ nhỏ đã không thích múa đao múa thương, điều này trong một Thẩm gia lập nghiệp bằng quân công quả thực có chút lạc lõng."
"Thế nên ta ngưỡng mộ huynh ấy, đố kỵ huynh ấy, mà cũng kính trọng huynh ấy."
"Lúc phụ thân trấn thủ Bắc Dương chỉ mang theo huynh trưởng. Ngày ông ấy đi, ông ấy xoa đầu ta, bảo Bắc Dương gió lớn lắm, bảo ta hãy chăm chỉ đọc sách, trông nom nhà cửa cho tốt."
"Bắc Dương gió lớn, nhưng huynh trưởng ở đó cưỡi ngựa, ở đó lớn lên, ở đó lập công danh rồi thành gia lập thất."
"Ta ở lại Thượng Kinh, hưởng thụ vinh hoa của Hầu phủ, nhưng đây không phải là cái 'nhà' mà ta mong muốn, ta luôn thấy mình không hòa nhập được."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
"Đã có một khoảng thời gian ta rất hận, nhưng ta lại không biết phải hận ai. Thế là ta liều mạng đọc sách, liều mạng thi lấy công danh. Ngày ta đỗ Thám hoa, phụ thân và huynh trưởng trở về nhà. Dù danh hiệu đó trong một Thẩm gia đang sợ 'công cao chấn chủ' không biết là phúc hay họa, nhưng phụ thân và huynh trưởng thực sự đã rất vui mừng."
"Phụ thân bế ta lên, xoay vòng quanh sân như hồi còn nhỏ. Huynh trưởng cầm một bộ văn phòng tứ bảo thượng hạng đứng bên cạnh cười hớn hở. Khoảnh khắc đó, ta mới cảm thấy mình thực sự thuộc về cái nhà này."
"Tiếc thay, 'Đại đô hảo vật bất kiên lao, thái vân dị tán lưu ly toái' (Vật tốt trên đời thường không bền, mây ngũ sắc dễ tan, lưu ly dễ vỡ). Phụ thân trọng thương trên chiến trường, không bao giờ có thể rong ruổi sa trường được nữa. Sau đó huynh trưởng t.ử tiết, để lại vợ yếu con thơ."
"Lúc đó ta bắt buộc phải đưa ra quyết định mới có thể bảo vệ được một Thẩm gia đang lung lay sắp đổ. Quả nhiên, không lâu sau khi ta cùng các con phân gia, tước vị liền mất."
"Lúc đó ta đã thầm thề rằng, nhất định phải giành lại tất cả những gì phụ thân và huynh trưởng đã mất."
"Nhưng điều khiến ta kinh ngạc và vui mừng là, anh trai con lại tiền đồ như thế, mà con cũng lợi hại đến vậy."
"Thẩm Ninh," Nhị thúc nói đến đây thì khựng lại, "Ta nói với con những điều này không phải để biện minh cho những hành động của ta bao năm qua, mà là muốn nói với con rằng, cốt cách của lớp cha anh có thể được các con tiếp nối, Nhị thúc rất vui."
"Nhị thúc," nghe xong chuyện cũ, ta chân thành cảm thán: "Thúc đúng là lão gian hồ ly, tìm đủ mọi cách để khiến con không lật lại nợ cũ đây mà."
"Cái đứa nhỏ này thật không biết lớn nhỏ gì cả!"
"..."
Bước ra khỏi cửa cung, kết thúc một ngày hỗn loạn kéo dài, ta giống như đột ngột bị rút hết sức lực, thân hình không tự chủ được mà ngả ra phía sau.
May thay, một đôi bàn tay hữu lực từ phía sau đã đỡ lấy ta.
Ta ngước mắt, có chút kinh ngạc: "Nhị thúc?"
"Ở đây không cho phép ngủ đâu đấy." Nhị thúc phẩy tay, phu xe của Vương phủ vội vàng đ.á.n.h xe ngựa lại gần, hạ ghế nhỏ xuống đặt ngay ngắn.
Nhị thúc đỡ ta lên xe ngựa, nhưng ông không rời đi mà lại cùng ngồi chung với ta.
"Đã bảo với con từ sớm rồi, con gái con đứa đừng có gồng mình quá sức như thế." Nhị thúc lại bắt đầu bài ca càm ràm như bà mẹ chồng.
Ta xoa xoa thái dương, không nhịn được cười khổ: "Con cứ ngỡ bức thư gửi cho thúc sẽ bặt vô âm tín, không ngờ cuối cùng thúc vẫn chọn đứng về phía bọn con."
"Đứng bên này bên kia cái gì, đó là ta trung quân ái quốc! Hơn nữa, Nhị thúc của con đã sớm bí mật bẩm báo việc này với Thánh thượng rồi, là người bảo ta cứ án binh bất động. Với lại, ta còn lạ gì con nữa, chuyện không nắm chắc mà con dám viết thư cho ta sao? Chẳng qua là con ỷ vào việc ta trung thành tận tụy thôi."
"Phải phải phải," ta hùa theo lời tự khen ngợi của ông, "Tóm lại là vẫn rất kinh ngạc, rất an lòng. Đa tạ thúc nhé, hôm nào con sẽ thượng tấu, nhường lại tước vị của Thẩm gia cho thúc."
"Hừ, đáng lẽ phải thế từ lâu rồi. Tước vị Thẩm gia thì phải truyền cho người họ Thẩm, còn hậu duệ của con sau này tự khắc có vương vị để kế thừa rồi." Nhị thúc được hời còn khoe mẽ.
"Mà này, lần sau con giả ch/ết có thể thông báo trước một tiếng được không? Nhị thúc của con khóc đến sưng cả mắt, sáng hôm sau còn phải chườm đá cho xẹp bớt để đi gặp Hoàng hậu nương nương, mệt lắm có biết không?" Nhị thúc tiếp tục giáo huấn ta.
"Ồ ồ ồ," ta bĩu môi, "Người như thúc mà cũng biết khóc cơ à?"
Nhị thúc lườm ta một cái, tung một đao đ.â.m trúng tim ta: "Dĩ nhiên là kém xa phu quân đòi tuẫn tiết cùng con rồi."
"..."
Ta cũng lườm lại một cái, ngậm miệng không muốn nói chuyện nữa.
Nhị thúc chiếm được ưu thế, tâm trạng vui vẻ hẳn lên, lại không kìm được thở dài một tiếng: "Cứ chung sống thế này có phải tốt không. Cả nhà ta lúc trước cũng đều đối đãi với nhau như vậy, chẳng qua lúc đó con còn nhỏ quá."
Ta không chịu nhường nhịn: "Đừng có truy hồi quá khứ, con vẫn còn nhớ Nhị thúc đã làm không ít chuyện thất đức đâu."
"Ta cứ truy hồi đấy thì sao? Đồ ích kỷ, không có lương tâm!"
Nhị thúc lý thẳng khí hùng mắng ta xong, tựa vào thành xe nghỉ ngơi một lát, rồi thong dong lên tiếng: "Thẩm Ninh, nói thật lòng nhé, nhường Nhị thúc con một chút đi, trong lòng Nhị thúc con cũng khổ lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta không ngờ ông đột nhiên lại cảm động như vậy, không khỏi ngẩn người.
Nhị thúc nở một nụ cười, tự mình kể lại chuyện xưa: "Lúc huynh trưởng còn sống, phụ thân luôn nói huynh ấy cái gì cũng tốt. Nhưng ta từ nhỏ đã không thích múa đao múa thương, điều này trong một Thẩm gia lập nghiệp bằng quân công quả thực có chút lạc lõng."
"Thế nên ta ngưỡng mộ huynh ấy, đố kỵ huynh ấy, mà cũng kính trọng huynh ấy."
"Lúc phụ thân trấn thủ Bắc Dương chỉ mang theo huynh trưởng. Ngày ông ấy đi, ông ấy xoa đầu ta, bảo Bắc Dương gió lớn lắm, bảo ta hãy chăm chỉ đọc sách, trông nom nhà cửa cho tốt."
"Bắc Dương gió lớn, nhưng huynh trưởng ở đó cưỡi ngựa, ở đó lớn lên, ở đó lập công danh rồi thành gia lập thất."
"Ta ở lại Thượng Kinh, hưởng thụ vinh hoa của Hầu phủ, nhưng đây không phải là cái 'nhà' mà ta mong muốn, ta luôn thấy mình không hòa nhập được."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
"Đã có một khoảng thời gian ta rất hận, nhưng ta lại không biết phải hận ai. Thế là ta liều mạng đọc sách, liều mạng thi lấy công danh. Ngày ta đỗ Thám hoa, phụ thân và huynh trưởng trở về nhà. Dù danh hiệu đó trong một Thẩm gia đang sợ 'công cao chấn chủ' không biết là phúc hay họa, nhưng phụ thân và huynh trưởng thực sự đã rất vui mừng."
"Phụ thân bế ta lên, xoay vòng quanh sân như hồi còn nhỏ. Huynh trưởng cầm một bộ văn phòng tứ bảo thượng hạng đứng bên cạnh cười hớn hở. Khoảnh khắc đó, ta mới cảm thấy mình thực sự thuộc về cái nhà này."
"Tiếc thay, 'Đại đô hảo vật bất kiên lao, thái vân dị tán lưu ly toái' (Vật tốt trên đời thường không bền, mây ngũ sắc dễ tan, lưu ly dễ vỡ). Phụ thân trọng thương trên chiến trường, không bao giờ có thể rong ruổi sa trường được nữa. Sau đó huynh trưởng t.ử tiết, để lại vợ yếu con thơ."
"Lúc đó ta bắt buộc phải đưa ra quyết định mới có thể bảo vệ được một Thẩm gia đang lung lay sắp đổ. Quả nhiên, không lâu sau khi ta cùng các con phân gia, tước vị liền mất."
"Lúc đó ta đã thầm thề rằng, nhất định phải giành lại tất cả những gì phụ thân và huynh trưởng đã mất."
"Nhưng điều khiến ta kinh ngạc và vui mừng là, anh trai con lại tiền đồ như thế, mà con cũng lợi hại đến vậy."
"Thẩm Ninh," Nhị thúc nói đến đây thì khựng lại, "Ta nói với con những điều này không phải để biện minh cho những hành động của ta bao năm qua, mà là muốn nói với con rằng, cốt cách của lớp cha anh có thể được các con tiếp nối, Nhị thúc rất vui."
"Nhị thúc," nghe xong chuyện cũ, ta chân thành cảm thán: "Thúc đúng là lão gian hồ ly, tìm đủ mọi cách để khiến con không lật lại nợ cũ đây mà."
"Cái đứa nhỏ này thật không biết lớn nhỏ gì cả!"
"..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









