Thánh thượng liền nhìn sang ta.
Ta chợt nhớ tới cảnh tượng lần trước mình đứng trên Kim Loan điện: ta khóc lóc cầu xin Thái t.ử đừng từ hôn, hắn bảo ta phải tự trọng…
Ai có thể ngờ được, có một ngày Thánh thượng lại chủ động ban hôn cho ta với con trai của ông? Ta ngừng lại một chút, ngẩng đầu lên, bỗng thấy Tống Diệp đứng ở hàng đầu các triều thần.
Hắn gầy đi rất nhiều, không còn tinh thần như trước.
Ta không biết đã xảy ra chuyện gì, mà hắn lại thay đổi lớn như vậy.
Hắn cũng đang nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu, nắm tay siết c.h.ặ.t, dường như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Thấy ta nhìn sang, hắn dịch bước một chút, lắc đầu với ta, không tiếng động nói:
“Đừng đồng ý.”
“Dương Xuân Phong.”
Tấn Vương ho khan một tiếng: “Nhìn người khác làm gì, hắn có đẹp hơn ta không?!”
Ta thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tấn Vương, mỉm cười gật đầu:
“Ta nguyện ý.”
Ánh mắt Tấn Vương sáng bừng lên:
“Nàng chắc chứ?”
Ta gật đầu: “Chắc chắn!”
Tấn Vương bật cười, thúc giục Thánh thượng mau mau hạ b.út viết thánh chỉ.
16
Thánh thượng phong ta làm Nữ hầu, ban phong hiệu Xuân Huy.
Khâm Thiên Giám định cho ta và Tấn Vương sang mùa xuân năm sau sẽ thành thân.
Ta dọn sang phủ mới, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Tiểu Mã và Thanh Chỉ cùng bốn đứa trẻ chạy nhảy tung tăng trong sân, lúc thì phát hiện ra một món đồ mới lạ, lúc lại ôm “bảo bối” chạy tới khoe với ta.
Triệu Đình Chi tới thăm ta, nói chuyện triều chính, lúc đó ta mới biết Quách Vĩnh đã phạm tội.
“Những chuyện này huynh chưa từng nói với ta, ta hoàn toàn không biết.”
Ta vô cùng kinh ngạc.
Hóa ra khi Lương quốc giao chiến, Quách Vĩnh luôn chủ trương giảng hòa.
Khi Nhị hoàng t.ử Lương quốc đề nghị lấy ba châu biên cương, Quách Vĩnh liên tục khuyên Thánh thượng đồng ý.
Quách Vĩnh khuyên suốt một tháng, không ngờ Nhị hoàng t.ử Lương quốc lại c.h.ế.t.
Quách Vĩnh bị tra hỏi, đến khi Thánh thượng cho người điều tra kỹ mới phát hiện, hắn thông đồng với ngoại địch, cấu kết cùng Nhị hoàng t.ử Lương quốc.
Người năm xưa sắp đặt việc đầu độc Đại hoàng t.ử ở hành cung, cũng chính là Quách Vĩnh.
Ta không sao hiểu nổi:
“Ông ta là phụ thân của Thái t.ử phi, thông đồng với ngoại địch thì rốt cuộc vì cái gì?”
Triệu Đình Chi cười lạnh một tiếng, nói:
“Ngôi vị hoàng đế là của con rể, chứ không phải của con trai. Với ông ta mà nói, khác nhau hoàn toàn.”
Sau khi Triệu Đình Chi rời đi, ta nghĩ rất nhiều.
Đời trước, chuyện Quách Vĩnh thông đồng với ngoại địch dường như cũng có dấu vết, chỉ là ta chưa từng nghĩ theo hướng ấy.
Ta chỉ cho rằng ông tham lam vô độ, là một gian thần mà thôi.
Vì chuyện của Quách Vĩnh, Tống Diệp bị liên lụy, Thánh thượng không còn coi trọng hắn như trước.
Quách Lâm Lang tuy vẫn là Thái t.ử phi, nhưng Tống Diệp đã cưới thêm hai vị trắc phi.
Tống Diệp từng tới tìm ta một lần, hắn nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chuyện nàng bị Quách Lâm Lang hãm hại, cô đúng là đến sau này mới biết. Cô sẽ giúp nàng báo thù.”
“Xuân Phong, cô sẽ phế nàng ta, ngươi cho cô thêm một cơ hội, có được không?”
Ta nhìn Tống Diệp, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ đều đã buông xuống.
Ân oán kiếp trước, nợ nần kiếp này dường như đều không còn quan trọng nữa.
Quách Lâm Lang gặp xui xẻo là vì ta mà xui xẻo, hay là bọn họ tự gieo gió gặt bão, chỉ cần kết quả là thứ ta muốn, vậy là đủ.
Ta đã không còn chấp niệm phải tự tay g.i.ế.c kẻ thù.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Còn đối với Tống Diệp, ta không mong hắn được tốt đẹp, vì thế, không gặp lại chính là điều tốt nhất.
17
Trước khi ta và Tấn Vương thành thân, Tống Diệp bỗng nhiên xuất binh ép cung.
Thánh thượng phế truất ngôi Thái t.ử của hắn, giam vào Tông Nhân Phủ.
Khi nghe tin, ta vô cùng kinh ngạc:
“Hắn ép cung làm gì? Thánh thượng đâu có nói sẽ phế Thái t.ử.”
Tấn Vương khinh thường:
“Chắc phát điên rồi!”
Đến ngày hôm sau ta mới biết, hóa ra là Tống Diệp vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Thánh thượng và Thái hậu.
Thánh thượng nói, Tấn Vương tuy cà lơ phất phơ, nhưng làm người lương thiện khoáng đạt, có lòng từ bi nhân ái, nếu làm minh quân giữ nước thì còn thích hợp hơn Tống Diệp.
Tống Diệp nghe xong liền không ngồi yên được nữa, lập tức phát binh ép cung.
Thánh thượng có tổng cộng ba người con trai: Tống Diệp, Tấn Vương, và còn một vị Tam hoàng t.ử từ khi sinh ra đã bị tật ở chân.
Vì vậy, nếu Tống Diệp không còn là Thái t.ử, thì ngôi Thái t.ử chỉ có thể rơi vào tay Tấn Vương.
Tấn Vương không mấy vui vẻ, hỏi ta:
“Nàng muốn làm Hoàng hậu không?”
“Muốn chứ.”
Mắt y sáng lên: “Thật sự muốn?”
Ta gật đầu: “Thật sự muốn!”
Y cười rộ lên:
“Được, nàng muốn là được. Bằng không ta sẽ phải đi thuyết phục phụ hoàng phong Tam đệ làm Thái t.ử. Trong lịch sử cũng đâu phải chưa từng có hoàng đế què chân.”
Ta cười nói:
“Nhưng ta cũng thấy Thánh thượng nói rất đúng. Chàng lương thiện khoáng đạt, có lòng nhân ái, làm minh quân giữ nước thì không ai thích hợp hơn chàng.”
“Ồ.”
Tấn Vương cong môi cười:
“Trước kia ông ấy chưa từng khen ta như vậy. Từ khi ta ở bên nàng, ông ấy mới bắt đầu khen ta.”
Ta cười hỏi: “Vậy là Vương gia đều nhờ phúc của ta?”
Tấn Vương đứng dậy, nghiêm túc cúi lạy ta một cái:
“Nhờ phúc của Xuân Huy hầu. Sau này còn mong Hầu gia tiếp tục chiếu cố cho tại hạ.”
Nói xong y lại lập tức không đứng đắn, nhân thế ôm ta vào lòng:
“Dương Xuân Phong, đã nói chiếu cố thì phải chiếu cố cả đời, phải chịu trách nhiệm với ta cả đời.”
Ta cười lớn, nâng mặt y lên, gật đầu nói:
“Được, đã nói là một đời, thì chính là một đời!”
— Hoàn văn -
Ta chợt nhớ tới cảnh tượng lần trước mình đứng trên Kim Loan điện: ta khóc lóc cầu xin Thái t.ử đừng từ hôn, hắn bảo ta phải tự trọng…
Ai có thể ngờ được, có một ngày Thánh thượng lại chủ động ban hôn cho ta với con trai của ông? Ta ngừng lại một chút, ngẩng đầu lên, bỗng thấy Tống Diệp đứng ở hàng đầu các triều thần.
Hắn gầy đi rất nhiều, không còn tinh thần như trước.
Ta không biết đã xảy ra chuyện gì, mà hắn lại thay đổi lớn như vậy.
Hắn cũng đang nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu, nắm tay siết c.h.ặ.t, dường như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Thấy ta nhìn sang, hắn dịch bước một chút, lắc đầu với ta, không tiếng động nói:
“Đừng đồng ý.”
“Dương Xuân Phong.”
Tấn Vương ho khan một tiếng: “Nhìn người khác làm gì, hắn có đẹp hơn ta không?!”
Ta thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tấn Vương, mỉm cười gật đầu:
“Ta nguyện ý.”
Ánh mắt Tấn Vương sáng bừng lên:
“Nàng chắc chứ?”
Ta gật đầu: “Chắc chắn!”
Tấn Vương bật cười, thúc giục Thánh thượng mau mau hạ b.út viết thánh chỉ.
16
Thánh thượng phong ta làm Nữ hầu, ban phong hiệu Xuân Huy.
Khâm Thiên Giám định cho ta và Tấn Vương sang mùa xuân năm sau sẽ thành thân.
Ta dọn sang phủ mới, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Tiểu Mã và Thanh Chỉ cùng bốn đứa trẻ chạy nhảy tung tăng trong sân, lúc thì phát hiện ra một món đồ mới lạ, lúc lại ôm “bảo bối” chạy tới khoe với ta.
Triệu Đình Chi tới thăm ta, nói chuyện triều chính, lúc đó ta mới biết Quách Vĩnh đã phạm tội.
“Những chuyện này huynh chưa từng nói với ta, ta hoàn toàn không biết.”
Ta vô cùng kinh ngạc.
Hóa ra khi Lương quốc giao chiến, Quách Vĩnh luôn chủ trương giảng hòa.
Khi Nhị hoàng t.ử Lương quốc đề nghị lấy ba châu biên cương, Quách Vĩnh liên tục khuyên Thánh thượng đồng ý.
Quách Vĩnh khuyên suốt một tháng, không ngờ Nhị hoàng t.ử Lương quốc lại c.h.ế.t.
Quách Vĩnh bị tra hỏi, đến khi Thánh thượng cho người điều tra kỹ mới phát hiện, hắn thông đồng với ngoại địch, cấu kết cùng Nhị hoàng t.ử Lương quốc.
Người năm xưa sắp đặt việc đầu độc Đại hoàng t.ử ở hành cung, cũng chính là Quách Vĩnh.
Ta không sao hiểu nổi:
“Ông ta là phụ thân của Thái t.ử phi, thông đồng với ngoại địch thì rốt cuộc vì cái gì?”
Triệu Đình Chi cười lạnh một tiếng, nói:
“Ngôi vị hoàng đế là của con rể, chứ không phải của con trai. Với ông ta mà nói, khác nhau hoàn toàn.”
Sau khi Triệu Đình Chi rời đi, ta nghĩ rất nhiều.
Đời trước, chuyện Quách Vĩnh thông đồng với ngoại địch dường như cũng có dấu vết, chỉ là ta chưa từng nghĩ theo hướng ấy.
Ta chỉ cho rằng ông tham lam vô độ, là một gian thần mà thôi.
Vì chuyện của Quách Vĩnh, Tống Diệp bị liên lụy, Thánh thượng không còn coi trọng hắn như trước.
Quách Lâm Lang tuy vẫn là Thái t.ử phi, nhưng Tống Diệp đã cưới thêm hai vị trắc phi.
Tống Diệp từng tới tìm ta một lần, hắn nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chuyện nàng bị Quách Lâm Lang hãm hại, cô đúng là đến sau này mới biết. Cô sẽ giúp nàng báo thù.”
“Xuân Phong, cô sẽ phế nàng ta, ngươi cho cô thêm một cơ hội, có được không?”
Ta nhìn Tống Diệp, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ đều đã buông xuống.
Ân oán kiếp trước, nợ nần kiếp này dường như đều không còn quan trọng nữa.
Quách Lâm Lang gặp xui xẻo là vì ta mà xui xẻo, hay là bọn họ tự gieo gió gặt bão, chỉ cần kết quả là thứ ta muốn, vậy là đủ.
Ta đã không còn chấp niệm phải tự tay g.i.ế.c kẻ thù.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Còn đối với Tống Diệp, ta không mong hắn được tốt đẹp, vì thế, không gặp lại chính là điều tốt nhất.
17
Trước khi ta và Tấn Vương thành thân, Tống Diệp bỗng nhiên xuất binh ép cung.
Thánh thượng phế truất ngôi Thái t.ử của hắn, giam vào Tông Nhân Phủ.
Khi nghe tin, ta vô cùng kinh ngạc:
“Hắn ép cung làm gì? Thánh thượng đâu có nói sẽ phế Thái t.ử.”
Tấn Vương khinh thường:
“Chắc phát điên rồi!”
Đến ngày hôm sau ta mới biết, hóa ra là Tống Diệp vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Thánh thượng và Thái hậu.
Thánh thượng nói, Tấn Vương tuy cà lơ phất phơ, nhưng làm người lương thiện khoáng đạt, có lòng từ bi nhân ái, nếu làm minh quân giữ nước thì còn thích hợp hơn Tống Diệp.
Tống Diệp nghe xong liền không ngồi yên được nữa, lập tức phát binh ép cung.
Thánh thượng có tổng cộng ba người con trai: Tống Diệp, Tấn Vương, và còn một vị Tam hoàng t.ử từ khi sinh ra đã bị tật ở chân.
Vì vậy, nếu Tống Diệp không còn là Thái t.ử, thì ngôi Thái t.ử chỉ có thể rơi vào tay Tấn Vương.
Tấn Vương không mấy vui vẻ, hỏi ta:
“Nàng muốn làm Hoàng hậu không?”
“Muốn chứ.”
Mắt y sáng lên: “Thật sự muốn?”
Ta gật đầu: “Thật sự muốn!”
Y cười rộ lên:
“Được, nàng muốn là được. Bằng không ta sẽ phải đi thuyết phục phụ hoàng phong Tam đệ làm Thái t.ử. Trong lịch sử cũng đâu phải chưa từng có hoàng đế què chân.”
Ta cười nói:
“Nhưng ta cũng thấy Thánh thượng nói rất đúng. Chàng lương thiện khoáng đạt, có lòng nhân ái, làm minh quân giữ nước thì không ai thích hợp hơn chàng.”
“Ồ.”
Tấn Vương cong môi cười:
“Trước kia ông ấy chưa từng khen ta như vậy. Từ khi ta ở bên nàng, ông ấy mới bắt đầu khen ta.”
Ta cười hỏi: “Vậy là Vương gia đều nhờ phúc của ta?”
Tấn Vương đứng dậy, nghiêm túc cúi lạy ta một cái:
“Nhờ phúc của Xuân Huy hầu. Sau này còn mong Hầu gia tiếp tục chiếu cố cho tại hạ.”
Nói xong y lại lập tức không đứng đắn, nhân thế ôm ta vào lòng:
“Dương Xuân Phong, đã nói chiếu cố thì phải chiếu cố cả đời, phải chịu trách nhiệm với ta cả đời.”
Ta cười lớn, nâng mặt y lên, gật đầu nói:
“Được, đã nói là một đời, thì chính là một đời!”
— Hoàn văn -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









