Sau khi rời khỏi Hoa Chính, tất cả vinh quang và huy hoàng của cô dường như đã dừng lại.
Cô chưa bao giờ nhắc đến.
Sắp quên rồi.
Nhưng những gì cô tạo ra, luôn được người khác nhớ đến.
Trong các buổi họp lớp, dù cô có im lặng ít nói chỉ muốn làm nền, thành tích của cô vẫn sẽ được mọi người nhắc đến, say sưa bàn tán.
Gặp Dương Cảnh Khiêm, anh ta nói cô thích hợp với các vụ kiện tình cảm, vì biểu hiện của cô trong các phiên tòa giả định, các cuộc thi tranh biện khiến người ta kinh ngạc.
Nhiều năm sau trở lại Hoa Chính, vẫn có người nói Trần Dịch Minh, một người tranh biện rất giỏi, là “Giang Du Ninh phiên bản nam”.
Gặp Trình Tu, anh ta nói cô là người anh ta bốn năm không thể vượt qua.
Trước đây cảm thấy việc đứng nhất, nhận học bổng quốc gia, giành cúp, chẳng qua chỉ là chuyện đương nhiên.
Không có gì đáng tự hào.
Nhưng lúc này, cô đứng trước cửa tòa án, đường hoàng thắng một vụ kiện.
Cô đứng ở đây, có gì mà không đáng tự hào?
Thi tư pháp 508 điểm.
Năm nào cũng nhận học bổng quốc gia.
Lần nào cũng đứng nhất.
Dựa vào đâu mà không thể tự hào?
Nếu những điều này đều nói: Bình thường, cũng được.
Vậy thì những người chưa từng vượt qua cô sẽ nghĩ thế nào? Sẽ tự an ủi mình thế nào?
Cô nên tự hào.
“Thẩm Tuế Hòa.” Giang Du Ninh đứng ở vị trí cao hơn nhìn xuống anh,
“Tôi không phải là bình hoa di động như anh tưởng tượng, không yếu đuối đến vậy, tôi chỉ chậm hơn anh vài năm thôi. Nhưng rồi sẽ có một ngày, tôi sẽ đứng cao hơn anh.”
Giọng cô dịu dàng, cơn gió nóng mùa hè lướt qua má mỗi người, mang theo lời nói của cô đến tai mỗi người.
Thẩm Tuế Hòa mím môi, anh nhìn chằm chằm Giang Du Ninh, không rời mắt.
Xung quanh im lặng đến cực điểm.
Lời của Giang Du Ninh vang dội như tiếng bom nổ trong lòng mỗi người.
“Những gì tôi có được, đều là xứng đáng. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ từ từ nhặt lại những quân bài đã mục nát, đã vứt đi, rồi xếp lại thành một ván bài tốt.”
Em sẽ đứng ở một vị trí cao hơn, để anh phải ngước nhìn sự tồn tại của em.
Chứ không phải như trước đây, luôn ngước nhìn anh.
“Chúc mừng Giang Tiểu Ninh đại thắng!” Lộ Đồng nâng ly “Giang Tiểu Ninh cậu giỏi quá! Tớ quả thực là tự hào về cậu chết đi được! Còn tự hào hơn cả lúc tớ tự mình thắng kiện nữa!”
Giang Du Ninh cười cầm ly nước ngọt uống cùng cô ấy “Đó là điều tất nhiên.”
“A!” Lộ Đồng uống cạn ly rượu “Cậu bây giờ một chút cũng không khiêm tốn.”
“Tại sao phải khiêm tốn?” Tân Ngữ uống theo “Hôm nay cậu ấy ra tòa bùng nổ lắm nhé! Hoàn toàn không phải là Giang Du Ninh mà tớ biết, tớ đúng là yêu chết cái dáng vẻ này của cậu ấy!”
“Ha ha ha.” Lộ Đồng cụng ly với cô ấy “Hồi đại học cậu ấy đã có thể càn quét cả sân rồi nhé? Bây giờ chắc chắn còn lợi hại hơn! Chỉ là không được chứng kiến, chúng ta lần sau sẽ có cơ hội!”
Giang Du Ninh cười “Được.”
Tin tức Giang Du Ninh thắng kiện lan truyền nhanh chóng, rất nhiều người đều đến chúc mừng cô.
Lộ Đồng càng là người đi đầu, đòi tổ chức ăn mừng cho cô.
.
Cho nên tối đó ở KTV có rất nhiều người, Lộ Đồng, Tân Ngữ, Tống Thư, Dương Cảnh Khiêm, Trình Tu, Phương Hàm, Mộ Thừa Viễn, Giang Văn, gần như tất cả những người có liên quan biết đến vụ án này đều đến.
Mà Phương Hàm và Mộ Thừa Viễn chỉ đến một lúc rồi rời đi.
Giang Văn nhận điện thoại, cũng đi rồi.
Tống Thư chín giờ tối đã đưa Tinh Tinh và Thiểm Thiểm về nhà ngủ, cho nên trong phòng riêng cuối cùng cũng chỉ còn lại mấy người họ, ngoài Tân Ngữ không phải người của Hoa Chính, những người còn lại đều là người của Hoa Chính.
Cho nên ít nhiều đều biết Thẩm Tuế Hòa.
Mà anh trong giới luật luôn rất được chú ý.
Trình Tu giơ ngón tay cái với Giang Du Ninh “Không hổ là học bá mà tôi ngưỡng mộ, lợi hại!”
“Ừm.” Giang Du Ninh gật đầu “Vẫn cần tiếp tục cố gắng!”
“Cố gắng cái gì nữa?” Trình Tu xua tay “Cậu nổi tiếng rồi!”
Giang Du Ninh vẻ mặt ngơ ngác “Hả?”
Lộ Đồng theo đó phụ họa, “Đúng vậy, cậu bây giờ rất nổi tiếng! Hôm nay tớ ở công ty luật nghe tên cậu không dưới trăm lần rồi.”
Giang Du Ninh: “???”
Trình Tu lấy điện thoại ra, mở wechat bấm vào một bài viết, tiêu đề là #Người mới Kim Khoa lần đầu ra tòa thắng Thẩm Tuế Hòa, danh hiệu Đại ma vương giới luật có đổi chủ?#
Ừm, không hổ là tài khoản công cộng.
Lướt xuống dưới còn có #Đại ma vương tố tụng một sớm thất bại, ra khỏi tòa án không giấu được vẻ tiều tụy#
#Đại ma vương tố tụng giới luật chịu đựngthất bại nặng nề, người mới lại là một người vô danh#
#Người mới Kim Khoa thế lực mạnh mẽ, Đại ma vương tố tụng phong quang không còn#
…
Trình Tu quan tâm rất nhiều tài khoản công cộng liên quan đến các công ty luật lớn.
Mười cái thì có một nửa đều đang bàn tán về vụ kiện hôm nay, mấu chốt không phải là ai thắng, mà là Thẩm Tuế Hòa thua.
Đại ma vương tố tụng từng chiến thắng vô số, từng đối đầu với vô số bậc tiền bối, Thẩm Tuế Hòa, đã thua.
Đây quả là một chủ đề đáng để say sưa bàn tán.
Mọi người sẽ không quan tâm anh có phải đã bước vào lĩnh vực mình không giỏi hay không, cũng sẽ không quan tâm anh giữa chừng tiếp nhận vụ án của người khác, càng không quan tâm bên anh đứng có lợi thế hay không, mọi người sẽ chỉ nói: Anh thua rồi.
Trong vụ án này, điều đáng quan tâm nhất chính là: Thẩm Tuế Hòa thua rồi.
Mà người có thể thắng được anh tự nhiên sẽ nổi danh như cồn.
Kết quả là một Giang Du Ninh vô danh, lật tìm các vụ án nổi tiếng, đều không có tài liệu nào liên quan đến cô.
Luật sư thực tập mới đến Kim Khoa, mang thai ra tòa, những chuyện khác biết rất ít.
Mà cái tên Giang Du Ninh, trong giới luật cũng nổi lên một chút.
Gần như các công ty luật lớn, đều đang tò mò người này là ai.
Đặc biệt là người của công ty luật Thiên Hợp.
Trình Tu cho Giang Du Ninh xem vòng bạn bè của mình, trong đó có kết bạn với mấy luật sư của công ty luật Thiên Hợp, tần suất đăng bài hôm nay không những cao bình thường, hơn nữa đều là giọng điệu rất kinh ngạc.
[A a a a! Không thể tin được! Tôi và đồng nghiệp của tôi đều điên rồi.]
[Tôi cảm thấy chuyện này không phải là thật, hu hu hu, luật sư Thẩm của tôi.]
Mẹ nó! Tao cảm thấy như tiểu hành tinh va vào Trái Đất vậy!
[Chuyện này thật sự quá kỳ lạ.]
Sau khi Giang Du Ninh xem xong, không khỏi xót xa.
“Mọi người đã đưa anh ấy lên một vị trí rất cao rồi.” Giang Du Ninh cầm ly nước ngọt lên uống một ngụm, nhún vai “Như vậy có lẽ cũng là một chuyện tốt.”
Đứng quá cao rồi.
Trên cao không chịu nổi rét.
“Ngày vui không nói đến anh ta.” Tân Ngữ nói: “Chúng ta vẫn là nên vui vẻ ha ha ha.”
Lộ Đồng gật đầu “Cũng đúng.”
Cô vừa nói vừa gọi một ly sữa cho Giang Du Ninh, không cho cô uống nước ngọt nữa.
Mọi người bắt đầu hát.
Tân Ngữ giọng vịt đực, hát bình thường.
Giang Du Ninh giọng trong trẻo, hát nghe được.
Lộ Đồng hát chuẩn nhịp nhất, rất hay.
Giang Du Ninh ngồi đó chọn bài cho mọi người, Dương Cảnh Khiêm thì ngồi bên cạnh cô.
Buổi tối anh ta luôn rất im lặng, vẫn như mọi khi, vẫn dịu dàng, mặc cho mọi người đùa giỡn, rượu cũng uống không ít, lúc này ngồi qua, Giang Du Ninh còn có thể ngửi thấy mùi rượu trên người anh ta.
“Cậu uống nhiều lắm à.” Giang Du Ninh chọn cho Lộ Đồng một bài tủ là《Chia Tay Vui Vẻ》, tiếng nhạc dạo đầu vang lên, cô khẽ nói với Dương Cảnh Khiêm: “Nếu cậu ngay cả Lộ Đồng cũng không uống lại, tớ khuyên cậu tốt nhất đừng uống với Ngữ Ngữ.”
Trong lời nói chỉ ẩn chứa một ý: Cậu bảo trọng.
Dương Cảnh Khiêm cong môi cười, hôm nay anh ta đeo một cặp kính, gọng vàng, trông có vẻ rất dịu dàng.
Đặc biệt là lúc anh ta cười, cảm giác càng thêm rõ ràng.
Tay anh ta đặt lên gọng kính khẽ đẩy một chút, ngón tay cũng thon dài, “Cậu nói muộn rồi.”
“Gì vậy?”
Giọng anh ta trầm khàn, Giang Du Ninh không nghe thấy, liền ghé sát lại gần anh ta hơn.
Dương Cảnh Khiêm lại cũng tiến lại gần, Giang Du Ninh lập tức lùi ra xa, mày cô hơi nhíu lại, lòng thấy có gì đó không ổn.
Nhưng Dương Cảnh Khiêm vẫn như thường lệ, chỉ cười “Tôi nói, cậu nói muộn rồi, hai người đó, tôi thật sự một người cũng không uống lại.”
“Hả?” Giang Du Ninh gật đầu, trêu chọc nói: “Vậy thì là lỗi của tôi rồi.”
“Lỗi của tôi.” Dương Cảnh Khiêm lắc đầu, còn có chút ngây ngô “Là tôi không biết tự lượng sức mình.”
“Hai người nói chuyện gì thầm thì vậy.”
Lộ Đồng hát xong một bài, lại làm Trình Tu suýt nữa thì khóc, anh ta nói chia tay một chút cũng không vui, còn rất đau khổ, Lộ Đồng an ủi anh ta vài câu, sợ chạm vào vết thương lòng của anh ta, lập tức cầm micro chuyển chủ đề, chuyển hết hỏa lực sang phía Giang Du Ninh và Dương Cảnh Khiêm đang ngồi một bên “Có thời gian đó sao không đến hát một bài đi.”
“Ninh Ninh, chọn cho bạn học Dương của chúng ta một bài 《Ngày Nắng》.” Trình Tu nói từ một bên: “Tôi muốn nghe những bản tình ca ngọt ngào, cái gì mà chia tay vui vẻ, một chút cũng không vui.”
Trình Tu đưa micro cho Dương Cảnh Khiêm.
Một chiếc micro khác vẫn còn trong tay Lộ Đồng.
Lộ Đồng: “Vậy cậu nên nghe 《Thất Lý Hương》! Câu cuối cùng của 《Ngày Nắng》 là: Cuối cùng của câu chuyện, chúng ta vẫn nói lời tạm biệt!
Cậu không hợp đâu!”
“Vậy thì 《Thất Lý Hương》.” Trình Tu nói: “Dương tiên sinh của tôi, là fan cứng của Châu Kiệt Luân.”
“Trùng hợp quá nhỉ.” Lộ Đồng cười nói: “Ninh Ninh của tôi là fan cứng của Eason (Trần Dịch Tấn).”
Trình Tu: “???”
Không có quan hệ cũng phải cố kéo vào quan hệ.
Giang Du Ninh chọn bài 《Thất Lý Hương》 của Châu Kiệt Luân.
Dương Cảnh Khiêm cầm micro, người ngả ra sau, chắc là uống nhiều rượu nên hơi đau đầu.
Giọng anh ta và giọng Châu Kiệt Luân quả thực có chút giống nhau, hát lên rất có cảm xúc.
[Chim sẻ ngoài cửa sổ vẫn còn ríu rít trên cột điện
Em nói câu này rất có cảm giác mùa hè
……
Vị cá thu đao
Mèo và em đều muốn tìm hiểu]
Anh ta hát, người từ từ nghiêng về phía trước.
Giang Du Ninh cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình từ phía sau.
Lộ Đồng lại đưa micro cho cô, Giang Du Ninh nhíu mày “Tớ hát không hay đâu.”
“Không sao, phá hỏng cảm giác đẹp đẽ của cậu ấy đi.” Lộ Đồng nói.
Giang Du Ninh cầm micro trong tay, nhìn lời bài hát, không biết nên vào từ đâu.
Nhịp điệu bài hát này không khó, nhưng cô không phải là người giỏi nắm bắt nhịp điệu và cao độ, chỉ có thể cầu cứu Dương Cảnh Khiêm.
Rất nhanh đã đến đoạn điệp khúc thứ hai.
Dương Cảnh Khiêm giơ tay ra hiệu cho cô.
[Mưa rơi suốt đêm tình yêu của anh tràn đầy như nước mưa
Bướm trên bệ cửa sổ như những chương thơ đẹp đẽ bay lượn
……]
Giọng hát của Giang Du Ninh khá nổi bật, trong phần song ca của hai người, gần như là át đi giọng của Dương Cảnh Khiêm.
Nhưng Dương Cảnh Khiêm không hề để ý, trực tiếp hạ giọng xuống, như đang hát bè cho cô.
Hát xong một bài, Giang Du Ninh lại thấy tim đập nhanh.
Tiếp theo, micro lại được trả lại cho Lộ Đồng.
Giang Du Ninh giữa chừng tự mình chọn một bài 《Hai Chúng Ta》.
Giọng cô trong trẻo, tự nhiên phải nhờ Lộ Đồng giúp đỡ, nhưng Lộ Đồng lắc đầu, nói mình không biết, micro lại được đưa đến tay Dương Cảnh Khiêm.
Đây là một bản tình ca buồn có giai điệu vui tươi.
Giang Du Ninh có một thời gian đặc biệt thích, gần như là nghe đi nghe lại một bài.
Không ngờ Dương Cảnh Khiêm lại cũng biết.
[Quá lâu quá lâu có phải đã qua quá lâu
Quên rồi quên rồi quên mất bắt đầu từ đâu
Say rượu bên bờ sông nhỏ hát ca
Mãi mãi
yêu em là lời anh đã nói
……]
Giang Du Ninh yêu nhất câu đó —— Mãi mãi yêu em, là lời anh đã nói.
Vốn tưởng giọng của Dương Cảnh Khiêm không hợp với bài hát này, nhưng không ngờ anh ta hát lên lại có một hương vị rất riêng.
Mà Giang Du Ninh hát bài này vô cùng tình cảm, tình cảm đến mức có thể khiến người ta bỏ qua giọng hát trong trẻo của cô.
Sau khi hát xong, hiệu quả bất ngờ tốt.
Đến mười rưỡi, Giang Du Ninh bắt đầu ngáp, đứa bé đã gõ vang đồng hồ sinh học của cô, đến giờ đi ngủ rồi.
Mọi người ngày mai cũng đều có việc, đúng là nên giải tán rồi.
Trong đám đông, chỉ có Giang Du Ninh không uống rượu.
Cô gọi tài xế riêng cho Trình Tu và Dương Cảnh Khiêm, sau đó định đưa Lộ Đồng và Tân Ngữ về nhà, nhưng Tân Ngữ đột xuất nhận được điện thoại, lẩm bẩm chửi một câu, rồi vẫy tay chào tạm biệt họ “Tơ phải đến Thiên Mậu Quốc Tế một chuyến, các cậu về đi.”
“Làm gì vậy?” Giang Du Ninh hỏi.
Tân Ngữ mỉm cười “Phục vụ bố đây.”
Giang Du Ninh & Lộ Đồng: “???”
“Là bố già.” Tân Ngữ giải thích: “Studio đó hôm nay đã chụp xong rồi, nhưng có hai tấm ảnh không dùng được, tớ phải quay lại chụp bổ sung.”
Lộ Đồng: “Thôi được rồi, cậu đi cẩn thận nhé.”
“Biết rồi.” Tân Ngữ dặn dò: “An toàn về đến nhà rồi nhắn tin cho tớ.”
Tài xế riêng của Trình Tu đến sớm, đã đón anh ta đi rồi.
Bên đường lúc này chỉ còn lại ba người họ.
Lộ Đồng uống nhiều rượu, muốn đi vệ sinh, nên lại vào trong tòa nhà.
Cuối cùng chỉ còn lại Dương Cảnh Khiêm và Giang Du Ninh.
Hai người đứng dưới gốc cây hòe xum xuê bên đường, dòng xe cộ trên đường tấp nập.
Dương Cảnh Khiêm đứng đó, luôn nhìn chằm chằm Giang Du Ninh.
Còn Giang Du Ninh không ngừng đếm xem có bao nhiêu chiếc xe đã chạy qua trước mắt.
“Giang Du Ninh.” Dương Cảnh Khiêm đột nhiên gọi cô “Cậu… tại sao lại tránh tôi?”
“Hả?” Giang Du Ninh quay đầu lại nhìn anh ta, cố tỏ ra thoải mái: “Không có mà.”
Thực ra cô có.
Có lẽ trước đây còn chưa rõ ràng lắm.
Nhưng hôm nay, Dương Cảnh Khiêm say rượu, ánh mắt đó, giống hệt như ánh mắt cô từng nhìn Thẩm Tuế Hòa.
Cô đã chắc chắn một số chuyện, cho nên muốn tránh đi.
“Cậu biết tôi muốn nói gì, phải không?” Dương Cảnh Khiêm hỏi.
Giang Du Ninh mím môi không nói.
“Cậu thông minh hơn tôi tưởng.” Mượn men rượu, ánh mắt Dương Cảnh Khiêm càng thêm không chút che giấu “Những lời này đã giấu trong lòng tôi rất lâu, tôi muốn nói.”
Giang Du Ninh nuốt nước bọt, nhìn anh ta không chớp mắt, cô khẽ ho một tiếng “Hay là… đừng nói nữa?”
Dương Cảnh Khiêm không để ý đến lời khuyên của cô, nói thẳng: “Giang Du Ninh, tôi thích cậu, tôi muốn theo đuổi cậu.”
Giang Du Ninh: “…”
Cô rất muốn nói một câu, anh say rồi.
Nhưng không nói ra được.
Ánh mắt Dương Cảnh Khiêm rất nghiêm túc.
Giống hệt cô lúc đó, vô cùng nghiêm túc.
Cô không muốn dùng thái độ đùa giỡn để đáp lại tình cảm này.
Hoặc có thể nói là từ chối tình cảm này.
“Cạu không cần phải trả lời tôi ngay bây giờ.” Dương Cảnh Khiêm nói: “Tôi bằng lòng đợi.”
“Nhưng…” Giang Du Ninh dừng lại một chút.
“Cho tôi một cơ hội, được không?”
“Khá xứng đôi.” Bùi Húc Thiên thò đầu ra cửa sổ “Lão Thẩm, cậu thấy sao?”
Thẩm Tuế Hòa nhìn hai người đối diện bên kia đường, trực tiếp kéo cửa sổ lên, vẻ mặt không vui “Xứng cái rắm.”
Bùi Húc Thiên: “Chậc chậc.”
Thẩm Tuế Hòa lái xe đi, nhưng hai giây sau lại lùi lại.
Gió thổi lá cây xào xạc.
Anh nhìn Giang Du Ninh không chớp mắt, muốn xem cô nói gì.
Nhưng cách quá xa, anh hoàn toàn không nhìn thấy.
Chỉ là, Giang Du Ninh hình như cười rồi.
Hơi chói mắt.
Cô chưa bao giờ nhắc đến.
Sắp quên rồi.
Nhưng những gì cô tạo ra, luôn được người khác nhớ đến.
Trong các buổi họp lớp, dù cô có im lặng ít nói chỉ muốn làm nền, thành tích của cô vẫn sẽ được mọi người nhắc đến, say sưa bàn tán.
Gặp Dương Cảnh Khiêm, anh ta nói cô thích hợp với các vụ kiện tình cảm, vì biểu hiện của cô trong các phiên tòa giả định, các cuộc thi tranh biện khiến người ta kinh ngạc.
Nhiều năm sau trở lại Hoa Chính, vẫn có người nói Trần Dịch Minh, một người tranh biện rất giỏi, là “Giang Du Ninh phiên bản nam”.
Gặp Trình Tu, anh ta nói cô là người anh ta bốn năm không thể vượt qua.
Trước đây cảm thấy việc đứng nhất, nhận học bổng quốc gia, giành cúp, chẳng qua chỉ là chuyện đương nhiên.
Không có gì đáng tự hào.
Nhưng lúc này, cô đứng trước cửa tòa án, đường hoàng thắng một vụ kiện.
Cô đứng ở đây, có gì mà không đáng tự hào?
Thi tư pháp 508 điểm.
Năm nào cũng nhận học bổng quốc gia.
Lần nào cũng đứng nhất.
Dựa vào đâu mà không thể tự hào?
Nếu những điều này đều nói: Bình thường, cũng được.
Vậy thì những người chưa từng vượt qua cô sẽ nghĩ thế nào? Sẽ tự an ủi mình thế nào?
Cô nên tự hào.
“Thẩm Tuế Hòa.” Giang Du Ninh đứng ở vị trí cao hơn nhìn xuống anh,
“Tôi không phải là bình hoa di động như anh tưởng tượng, không yếu đuối đến vậy, tôi chỉ chậm hơn anh vài năm thôi. Nhưng rồi sẽ có một ngày, tôi sẽ đứng cao hơn anh.”
Giọng cô dịu dàng, cơn gió nóng mùa hè lướt qua má mỗi người, mang theo lời nói của cô đến tai mỗi người.
Thẩm Tuế Hòa mím môi, anh nhìn chằm chằm Giang Du Ninh, không rời mắt.
Xung quanh im lặng đến cực điểm.
Lời của Giang Du Ninh vang dội như tiếng bom nổ trong lòng mỗi người.
“Những gì tôi có được, đều là xứng đáng. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ từ từ nhặt lại những quân bài đã mục nát, đã vứt đi, rồi xếp lại thành một ván bài tốt.”
Em sẽ đứng ở một vị trí cao hơn, để anh phải ngước nhìn sự tồn tại của em.
Chứ không phải như trước đây, luôn ngước nhìn anh.
“Chúc mừng Giang Tiểu Ninh đại thắng!” Lộ Đồng nâng ly “Giang Tiểu Ninh cậu giỏi quá! Tớ quả thực là tự hào về cậu chết đi được! Còn tự hào hơn cả lúc tớ tự mình thắng kiện nữa!”
Giang Du Ninh cười cầm ly nước ngọt uống cùng cô ấy “Đó là điều tất nhiên.”
“A!” Lộ Đồng uống cạn ly rượu “Cậu bây giờ một chút cũng không khiêm tốn.”
“Tại sao phải khiêm tốn?” Tân Ngữ uống theo “Hôm nay cậu ấy ra tòa bùng nổ lắm nhé! Hoàn toàn không phải là Giang Du Ninh mà tớ biết, tớ đúng là yêu chết cái dáng vẻ này của cậu ấy!”
“Ha ha ha.” Lộ Đồng cụng ly với cô ấy “Hồi đại học cậu ấy đã có thể càn quét cả sân rồi nhé? Bây giờ chắc chắn còn lợi hại hơn! Chỉ là không được chứng kiến, chúng ta lần sau sẽ có cơ hội!”
Giang Du Ninh cười “Được.”
Tin tức Giang Du Ninh thắng kiện lan truyền nhanh chóng, rất nhiều người đều đến chúc mừng cô.
Lộ Đồng càng là người đi đầu, đòi tổ chức ăn mừng cho cô.
.
Cho nên tối đó ở KTV có rất nhiều người, Lộ Đồng, Tân Ngữ, Tống Thư, Dương Cảnh Khiêm, Trình Tu, Phương Hàm, Mộ Thừa Viễn, Giang Văn, gần như tất cả những người có liên quan biết đến vụ án này đều đến.
Mà Phương Hàm và Mộ Thừa Viễn chỉ đến một lúc rồi rời đi.
Giang Văn nhận điện thoại, cũng đi rồi.
Tống Thư chín giờ tối đã đưa Tinh Tinh và Thiểm Thiểm về nhà ngủ, cho nên trong phòng riêng cuối cùng cũng chỉ còn lại mấy người họ, ngoài Tân Ngữ không phải người của Hoa Chính, những người còn lại đều là người của Hoa Chính.
Cho nên ít nhiều đều biết Thẩm Tuế Hòa.
Mà anh trong giới luật luôn rất được chú ý.
Trình Tu giơ ngón tay cái với Giang Du Ninh “Không hổ là học bá mà tôi ngưỡng mộ, lợi hại!”
“Ừm.” Giang Du Ninh gật đầu “Vẫn cần tiếp tục cố gắng!”
“Cố gắng cái gì nữa?” Trình Tu xua tay “Cậu nổi tiếng rồi!”
Giang Du Ninh vẻ mặt ngơ ngác “Hả?”
Lộ Đồng theo đó phụ họa, “Đúng vậy, cậu bây giờ rất nổi tiếng! Hôm nay tớ ở công ty luật nghe tên cậu không dưới trăm lần rồi.”
Giang Du Ninh: “???”
Trình Tu lấy điện thoại ra, mở wechat bấm vào một bài viết, tiêu đề là #Người mới Kim Khoa lần đầu ra tòa thắng Thẩm Tuế Hòa, danh hiệu Đại ma vương giới luật có đổi chủ?#
Ừm, không hổ là tài khoản công cộng.
Lướt xuống dưới còn có #Đại ma vương tố tụng một sớm thất bại, ra khỏi tòa án không giấu được vẻ tiều tụy#
#Đại ma vương tố tụng giới luật chịu đựngthất bại nặng nề, người mới lại là một người vô danh#
#Người mới Kim Khoa thế lực mạnh mẽ, Đại ma vương tố tụng phong quang không còn#
…
Trình Tu quan tâm rất nhiều tài khoản công cộng liên quan đến các công ty luật lớn.
Mười cái thì có một nửa đều đang bàn tán về vụ kiện hôm nay, mấu chốt không phải là ai thắng, mà là Thẩm Tuế Hòa thua.
Đại ma vương tố tụng từng chiến thắng vô số, từng đối đầu với vô số bậc tiền bối, Thẩm Tuế Hòa, đã thua.
Đây quả là một chủ đề đáng để say sưa bàn tán.
Mọi người sẽ không quan tâm anh có phải đã bước vào lĩnh vực mình không giỏi hay không, cũng sẽ không quan tâm anh giữa chừng tiếp nhận vụ án của người khác, càng không quan tâm bên anh đứng có lợi thế hay không, mọi người sẽ chỉ nói: Anh thua rồi.
Trong vụ án này, điều đáng quan tâm nhất chính là: Thẩm Tuế Hòa thua rồi.
Mà người có thể thắng được anh tự nhiên sẽ nổi danh như cồn.
Kết quả là một Giang Du Ninh vô danh, lật tìm các vụ án nổi tiếng, đều không có tài liệu nào liên quan đến cô.
Luật sư thực tập mới đến Kim Khoa, mang thai ra tòa, những chuyện khác biết rất ít.
Mà cái tên Giang Du Ninh, trong giới luật cũng nổi lên một chút.
Gần như các công ty luật lớn, đều đang tò mò người này là ai.
Đặc biệt là người của công ty luật Thiên Hợp.
Trình Tu cho Giang Du Ninh xem vòng bạn bè của mình, trong đó có kết bạn với mấy luật sư của công ty luật Thiên Hợp, tần suất đăng bài hôm nay không những cao bình thường, hơn nữa đều là giọng điệu rất kinh ngạc.
[A a a a! Không thể tin được! Tôi và đồng nghiệp của tôi đều điên rồi.]
[Tôi cảm thấy chuyện này không phải là thật, hu hu hu, luật sư Thẩm của tôi.]
Mẹ nó! Tao cảm thấy như tiểu hành tinh va vào Trái Đất vậy!
[Chuyện này thật sự quá kỳ lạ.]
Sau khi Giang Du Ninh xem xong, không khỏi xót xa.
“Mọi người đã đưa anh ấy lên một vị trí rất cao rồi.” Giang Du Ninh cầm ly nước ngọt lên uống một ngụm, nhún vai “Như vậy có lẽ cũng là một chuyện tốt.”
Đứng quá cao rồi.
Trên cao không chịu nổi rét.
“Ngày vui không nói đến anh ta.” Tân Ngữ nói: “Chúng ta vẫn là nên vui vẻ ha ha ha.”
Lộ Đồng gật đầu “Cũng đúng.”
Cô vừa nói vừa gọi một ly sữa cho Giang Du Ninh, không cho cô uống nước ngọt nữa.
Mọi người bắt đầu hát.
Tân Ngữ giọng vịt đực, hát bình thường.
Giang Du Ninh giọng trong trẻo, hát nghe được.
Lộ Đồng hát chuẩn nhịp nhất, rất hay.
Giang Du Ninh ngồi đó chọn bài cho mọi người, Dương Cảnh Khiêm thì ngồi bên cạnh cô.
Buổi tối anh ta luôn rất im lặng, vẫn như mọi khi, vẫn dịu dàng, mặc cho mọi người đùa giỡn, rượu cũng uống không ít, lúc này ngồi qua, Giang Du Ninh còn có thể ngửi thấy mùi rượu trên người anh ta.
“Cậu uống nhiều lắm à.” Giang Du Ninh chọn cho Lộ Đồng một bài tủ là《Chia Tay Vui Vẻ》, tiếng nhạc dạo đầu vang lên, cô khẽ nói với Dương Cảnh Khiêm: “Nếu cậu ngay cả Lộ Đồng cũng không uống lại, tớ khuyên cậu tốt nhất đừng uống với Ngữ Ngữ.”
Trong lời nói chỉ ẩn chứa một ý: Cậu bảo trọng.
Dương Cảnh Khiêm cong môi cười, hôm nay anh ta đeo một cặp kính, gọng vàng, trông có vẻ rất dịu dàng.
Đặc biệt là lúc anh ta cười, cảm giác càng thêm rõ ràng.
Tay anh ta đặt lên gọng kính khẽ đẩy một chút, ngón tay cũng thon dài, “Cậu nói muộn rồi.”
“Gì vậy?”
Giọng anh ta trầm khàn, Giang Du Ninh không nghe thấy, liền ghé sát lại gần anh ta hơn.
Dương Cảnh Khiêm lại cũng tiến lại gần, Giang Du Ninh lập tức lùi ra xa, mày cô hơi nhíu lại, lòng thấy có gì đó không ổn.
Nhưng Dương Cảnh Khiêm vẫn như thường lệ, chỉ cười “Tôi nói, cậu nói muộn rồi, hai người đó, tôi thật sự một người cũng không uống lại.”
“Hả?” Giang Du Ninh gật đầu, trêu chọc nói: “Vậy thì là lỗi của tôi rồi.”
“Lỗi của tôi.” Dương Cảnh Khiêm lắc đầu, còn có chút ngây ngô “Là tôi không biết tự lượng sức mình.”
“Hai người nói chuyện gì thầm thì vậy.”
Lộ Đồng hát xong một bài, lại làm Trình Tu suýt nữa thì khóc, anh ta nói chia tay một chút cũng không vui, còn rất đau khổ, Lộ Đồng an ủi anh ta vài câu, sợ chạm vào vết thương lòng của anh ta, lập tức cầm micro chuyển chủ đề, chuyển hết hỏa lực sang phía Giang Du Ninh và Dương Cảnh Khiêm đang ngồi một bên “Có thời gian đó sao không đến hát một bài đi.”
“Ninh Ninh, chọn cho bạn học Dương của chúng ta một bài 《Ngày Nắng》.” Trình Tu nói từ một bên: “Tôi muốn nghe những bản tình ca ngọt ngào, cái gì mà chia tay vui vẻ, một chút cũng không vui.”
Trình Tu đưa micro cho Dương Cảnh Khiêm.
Một chiếc micro khác vẫn còn trong tay Lộ Đồng.
Lộ Đồng: “Vậy cậu nên nghe 《Thất Lý Hương》! Câu cuối cùng của 《Ngày Nắng》 là: Cuối cùng của câu chuyện, chúng ta vẫn nói lời tạm biệt!
Cậu không hợp đâu!”
“Vậy thì 《Thất Lý Hương》.” Trình Tu nói: “Dương tiên sinh của tôi, là fan cứng của Châu Kiệt Luân.”
“Trùng hợp quá nhỉ.” Lộ Đồng cười nói: “Ninh Ninh của tôi là fan cứng của Eason (Trần Dịch Tấn).”
Trình Tu: “???”
Không có quan hệ cũng phải cố kéo vào quan hệ.
Giang Du Ninh chọn bài 《Thất Lý Hương》 của Châu Kiệt Luân.
Dương Cảnh Khiêm cầm micro, người ngả ra sau, chắc là uống nhiều rượu nên hơi đau đầu.
Giọng anh ta và giọng Châu Kiệt Luân quả thực có chút giống nhau, hát lên rất có cảm xúc.
[Chim sẻ ngoài cửa sổ vẫn còn ríu rít trên cột điện
Em nói câu này rất có cảm giác mùa hè
……
Vị cá thu đao
Mèo và em đều muốn tìm hiểu]
Anh ta hát, người từ từ nghiêng về phía trước.
Giang Du Ninh cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình từ phía sau.
Lộ Đồng lại đưa micro cho cô, Giang Du Ninh nhíu mày “Tớ hát không hay đâu.”
“Không sao, phá hỏng cảm giác đẹp đẽ của cậu ấy đi.” Lộ Đồng nói.
Giang Du Ninh cầm micro trong tay, nhìn lời bài hát, không biết nên vào từ đâu.
Nhịp điệu bài hát này không khó, nhưng cô không phải là người giỏi nắm bắt nhịp điệu và cao độ, chỉ có thể cầu cứu Dương Cảnh Khiêm.
Rất nhanh đã đến đoạn điệp khúc thứ hai.
Dương Cảnh Khiêm giơ tay ra hiệu cho cô.
[Mưa rơi suốt đêm tình yêu của anh tràn đầy như nước mưa
Bướm trên bệ cửa sổ như những chương thơ đẹp đẽ bay lượn
……]
Giọng hát của Giang Du Ninh khá nổi bật, trong phần song ca của hai người, gần như là át đi giọng của Dương Cảnh Khiêm.
Nhưng Dương Cảnh Khiêm không hề để ý, trực tiếp hạ giọng xuống, như đang hát bè cho cô.
Hát xong một bài, Giang Du Ninh lại thấy tim đập nhanh.
Tiếp theo, micro lại được trả lại cho Lộ Đồng.
Giang Du Ninh giữa chừng tự mình chọn một bài 《Hai Chúng Ta》.
Giọng cô trong trẻo, tự nhiên phải nhờ Lộ Đồng giúp đỡ, nhưng Lộ Đồng lắc đầu, nói mình không biết, micro lại được đưa đến tay Dương Cảnh Khiêm.
Đây là một bản tình ca buồn có giai điệu vui tươi.
Giang Du Ninh có một thời gian đặc biệt thích, gần như là nghe đi nghe lại một bài.
Không ngờ Dương Cảnh Khiêm lại cũng biết.
[Quá lâu quá lâu có phải đã qua quá lâu
Quên rồi quên rồi quên mất bắt đầu từ đâu
Say rượu bên bờ sông nhỏ hát ca
Mãi mãi
yêu em là lời anh đã nói
……]
Giang Du Ninh yêu nhất câu đó —— Mãi mãi yêu em, là lời anh đã nói.
Vốn tưởng giọng của Dương Cảnh Khiêm không hợp với bài hát này, nhưng không ngờ anh ta hát lên lại có một hương vị rất riêng.
Mà Giang Du Ninh hát bài này vô cùng tình cảm, tình cảm đến mức có thể khiến người ta bỏ qua giọng hát trong trẻo của cô.
Sau khi hát xong, hiệu quả bất ngờ tốt.
Đến mười rưỡi, Giang Du Ninh bắt đầu ngáp, đứa bé đã gõ vang đồng hồ sinh học của cô, đến giờ đi ngủ rồi.
Mọi người ngày mai cũng đều có việc, đúng là nên giải tán rồi.
Trong đám đông, chỉ có Giang Du Ninh không uống rượu.
Cô gọi tài xế riêng cho Trình Tu và Dương Cảnh Khiêm, sau đó định đưa Lộ Đồng và Tân Ngữ về nhà, nhưng Tân Ngữ đột xuất nhận được điện thoại, lẩm bẩm chửi một câu, rồi vẫy tay chào tạm biệt họ “Tơ phải đến Thiên Mậu Quốc Tế một chuyến, các cậu về đi.”
“Làm gì vậy?” Giang Du Ninh hỏi.
Tân Ngữ mỉm cười “Phục vụ bố đây.”
Giang Du Ninh & Lộ Đồng: “???”
“Là bố già.” Tân Ngữ giải thích: “Studio đó hôm nay đã chụp xong rồi, nhưng có hai tấm ảnh không dùng được, tớ phải quay lại chụp bổ sung.”
Lộ Đồng: “Thôi được rồi, cậu đi cẩn thận nhé.”
“Biết rồi.” Tân Ngữ dặn dò: “An toàn về đến nhà rồi nhắn tin cho tớ.”
Tài xế riêng của Trình Tu đến sớm, đã đón anh ta đi rồi.
Bên đường lúc này chỉ còn lại ba người họ.
Lộ Đồng uống nhiều rượu, muốn đi vệ sinh, nên lại vào trong tòa nhà.
Cuối cùng chỉ còn lại Dương Cảnh Khiêm và Giang Du Ninh.
Hai người đứng dưới gốc cây hòe xum xuê bên đường, dòng xe cộ trên đường tấp nập.
Dương Cảnh Khiêm đứng đó, luôn nhìn chằm chằm Giang Du Ninh.
Còn Giang Du Ninh không ngừng đếm xem có bao nhiêu chiếc xe đã chạy qua trước mắt.
“Giang Du Ninh.” Dương Cảnh Khiêm đột nhiên gọi cô “Cậu… tại sao lại tránh tôi?”
“Hả?” Giang Du Ninh quay đầu lại nhìn anh ta, cố tỏ ra thoải mái: “Không có mà.”
Thực ra cô có.
Có lẽ trước đây còn chưa rõ ràng lắm.
Nhưng hôm nay, Dương Cảnh Khiêm say rượu, ánh mắt đó, giống hệt như ánh mắt cô từng nhìn Thẩm Tuế Hòa.
Cô đã chắc chắn một số chuyện, cho nên muốn tránh đi.
“Cậu biết tôi muốn nói gì, phải không?” Dương Cảnh Khiêm hỏi.
Giang Du Ninh mím môi không nói.
“Cậu thông minh hơn tôi tưởng.” Mượn men rượu, ánh mắt Dương Cảnh Khiêm càng thêm không chút che giấu “Những lời này đã giấu trong lòng tôi rất lâu, tôi muốn nói.”
Giang Du Ninh nuốt nước bọt, nhìn anh ta không chớp mắt, cô khẽ ho một tiếng “Hay là… đừng nói nữa?”
Dương Cảnh Khiêm không để ý đến lời khuyên của cô, nói thẳng: “Giang Du Ninh, tôi thích cậu, tôi muốn theo đuổi cậu.”
Giang Du Ninh: “…”
Cô rất muốn nói một câu, anh say rồi.
Nhưng không nói ra được.
Ánh mắt Dương Cảnh Khiêm rất nghiêm túc.
Giống hệt cô lúc đó, vô cùng nghiêm túc.
Cô không muốn dùng thái độ đùa giỡn để đáp lại tình cảm này.
Hoặc có thể nói là từ chối tình cảm này.
“Cạu không cần phải trả lời tôi ngay bây giờ.” Dương Cảnh Khiêm nói: “Tôi bằng lòng đợi.”
“Nhưng…” Giang Du Ninh dừng lại một chút.
“Cho tôi một cơ hội, được không?”
“Khá xứng đôi.” Bùi Húc Thiên thò đầu ra cửa sổ “Lão Thẩm, cậu thấy sao?”
Thẩm Tuế Hòa nhìn hai người đối diện bên kia đường, trực tiếp kéo cửa sổ lên, vẻ mặt không vui “Xứng cái rắm.”
Bùi Húc Thiên: “Chậc chậc.”
Thẩm Tuế Hòa lái xe đi, nhưng hai giây sau lại lùi lại.
Gió thổi lá cây xào xạc.
Anh nhìn Giang Du Ninh không chớp mắt, muốn xem cô nói gì.
Nhưng cách quá xa, anh hoàn toàn không nhìn thấy.
Chỉ là, Giang Du Ninh hình như cười rồi.
Hơi chói mắt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









