Sau đêm đó, hai người khôi phục việc qua lại như trước. Vẫn là tần suất Quý Yên đến chỗ Vương Tuyển cao hơn, cả hai đều ăn ý tránh không nhắc đến chuyện đêm đó, coi như chưa có gì xảy ra.
Vương Tuyển không biết Quý Yên nghĩ thế nào, nhưng khi thấy mọi chuyện trở lại quỹ đạo ban đầu, anh lại cảm thấy hài lòng.
Anh nghĩ, cứ như vậy đi.
Anh không thích mọi việc vượt ra khỏi tầm kiểm soát, từng li từng tí đều phải được lên kế hoạch, chỉ riêng chuyện của Quý Yên là có bao nhiêu ngoại lệ.
Dù anh đã kiềm chế không tìm Quý Yên nhiều, nhưng một khi có cơ hội, anh không thể làm như không thấy.
Ví dụ như khi biết cô về Quảng Thành, mẹ anh lại tình cờ muốn đến Quảng Thành gặp bạn bè và nhờ anh đưa đi, anh gần như không do dự mà đồng ý.
Ví dụ như anh vốn không cần thiết phải đến Tô Thành gặp người của Hoa Ngân Capital, chỉ là nghĩ đến việc Quý Yên đang đi công tác ở Tô Thành, mà lần gặp mặt trước của hai người đã là ba tháng trôi qua, anh cảm thấy cơ hội này đến thật đúng lúc.
Vương Tuyển hiểu rằng, anh không nên chủ động đi tìm cô, lý trí đủ để kiềm chế, nhưng tình cảm lại vô cùng mong manh.
Bố anh không biết từ đâu nghe được chuyện của anh, nói bóng nói gió, điểm mấu chốt của cuộc nói chuyện là để anh suy nghĩ cho kỹ, người bạn thân Khương Diệp cũng nói những lời tương tự.
Vương Tuyển không để trong lòng, mối quan hệ này khi nào sẽ kết thúc anh không thể đoán trước được, nhưng nếu phát triển lâu dài, lại đi ngược với ý nguyện ban đầu của anh.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, anh đi một bước tính một bước, mang tâm thế được ngày nào hay ngày đó.
Có lúc, anh cũng tò mò về mối quan hệ đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát của mình, đâu mới là điểm dừng của nó.
Anh tưởng rằng sẽ là một kết thúc bình yên, nào ngờ, lại là vì bị người khác tố cáo yêu đương trong nội bộ công ty.
Đó là một buổi chiều bình thường, Nhậm tổng, Nhậm Duy Minh, đích thân gọi điện thoại, nói muốn tìm anh nói chuyện.
Nghe giọng nói bình tĩnh không một chút gợn sóng đó, Vương Tuyển ít nhiều cảm thấy, có lẽ là Nhậm Duy Minh đã nghe được chuyện Hoa Ngân Capital đang lôi kéo anh.
Anh đi một mạch lên tầng 42.
Thư ký đã đợi sẵn ở quầy lễ tân, thấy anh đến, nói: “Vương tổng, Nhậm tổng đang ở trong đợi anh.”
Vương Tuyển gật đầu với thư ký, đi về phía văn phòng.
Nhậm Duy Minh có sở thích luyện chữ, mỗi lần công việc không bận, ông ta luôn thích luyện chữ một lúc, theo lời ông ta nói là để tu thân dưỡng tính.
Vương Tuyển gõ cửa đi vào, Nhậm Duy Minh đang đứng trước bàn, thấy anh, nói: “Qua đây xem giúp tôi chữ này viết thế nào?”
Anh đi qua đó.
Trên giấy Tuyên Thành viết bốn chữ lớn—Lợi Lệnh Trí Hôn*.
Lợi Lệnh Trí Hôn*: Bị lợi ích làm cho mê muội
Vương Tuyển đến xem, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhìn về phía Nhậm Duy Minh, người sau nói: “Nói suy nghĩ của cậu xem sao.”
Ánh mắt lại một lần nữa đặt lên giấy, Vương Tuyển cúi đầu khẽ cười, nói: “Nhậm tổng, ngài có lời cứ nói thẳng.”
“Vậy cậu đoán xem tôi muốn nói gì.”
Vì câu nói này, Vương Tuyển lập tức khẳng định, e rằng lần này có chuyện khác.
Anh mỉm cười trên mặt, im lặng không nói.
Nhậm Duy Minh nhìn anh một lúc, đi sang một bên rửa tay, lúc lấy khăn lau, anh ta bâng quơ nhắc một câu: “Vẫn luôn quên hỏi cậu, khi nào cậu tính chuyện kết hôn?”
Lòng Vương Tuyển trầm xuống.
Năm đó khi anh vào Chứng khoán Quảng Hoa, Nhậm Duy Minh không ít lần quan tâm đến chuyện cá nhân của anh, thậm chí còn giới thiệu con gái của bạn thân. Vương Tuyển khéo léo từ chối, Nhậm Duy Minh tưởng là anh không vừa mắt người ta, nói rằng con gái của bạn ông ta về mọi mặt đều khá tốt, không hề thua kém anh.
Lúc đó Vương Tuyển đã thẳng thắn nói với ông ta, rằng mình là người theo chủ nghĩa không kết hôn.
Mấy năm sau đó, anh quả thực một lòng một dạ với công việc, việc bộ phận Mười một hết lần này đến lần khác mở rộng quy mô nhân sự chính là minh chứng tốt nhất. Mà chuyện tình cảm của anh vẫn trống không, không có bất kỳ mối quan hệ khác giới nào. Nhậm Duy Minh có lẽ thấy anh không phải là thoái thác nhất thời, mà thực sự là một người theo chủ nghĩa không kết hôn chính hiệu, từ đó về sau, mỗi lần Nhậm Duy Minh tìm anh đều chỉ là chuyện công việc.
Việc bất thường ắt có điều mờ ám.
Vương Tuyển nhanh chóng suy nghĩ một lượt, thành thật nói: “Không có ý định.”
Anh thậm chí còn chẳng thèm nói một từ ‘tạm thời’, thái độ có thể nói là y hệt năm đó.
Nhậm Duy Minh đầy ẩn ý hỏi: “Thật sao?”
Vương Tuyển bình tĩnh trả lời: “Thật.”
Nhậm Duy Minh gật đầu, từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy, đưa đến trước mặt anh, nói: “Cậu xem cái này đi, tôi rất muốn nghe xem cậu sẽ nói thế nào.”
Là một email tố cáo nặc danh.
Nội dung khá đơn giản, tố cáo Vương Tuyển của bộ phận Mười một và Quý Yên của bộ phận Sáu công khai vi phạm quy định của công ty, lén lút yêu đương, người tố cáo còn thêm một câu ở cuối—có lý do chính đáng để nghi ngờ hai người có giao dịch lợi ích khác.
Bên dưới hai dòng chữ ngắn gọn là hai tấm ảnh.
Vương Tuyển nghiêm túc và cẩn thận nhận diện, cuối cùng xác định hai tấm ảnh này được chụp tại tiểu khu nơi anh và Quý Yên ở.
Thời gian là vào khoảng tháng tư.
Khoảng thời gian đó công việc của anh và Quý Yên đều không bận, qua lại rất thân mật.
Anh xem xong, cầm tờ giấy trong tay, câu đầu tiên nói là: “Tôi rất tò mò ngài nhận được thư tố cáo này khi nào?”
Nhậm Duy Minh thầm nghĩ, thì ra là thật, ngay cả một câu thanh minh cũng không nói.
“Hai tuần trước.”
Vương Tuyển cười cười, rất bình tĩnh nói: “Chuyện biết từ tháng tư, mà có thể nhịn đến tháng mười một mới tố cáo, đối phương cũng khá biết nghĩ cho tôi đấy.”
Nhậm Duy Minh: “…”
Nhậm Duy Minh lại lấy ra mấy tấm ảnh từ ngăn kéo, nói: “Thực ra còn có mấy tấm ảnh.”
Vương Tuyển khẽ nhướng mày, nhận lấy ảnh, xem qua vài lần, lắc đầu cười cười: “Thì ra trong tay ngài còn có cả ảnh gần đây.”
“Tôi chỉ muốn xem cậu thấy những thứ này sẽ có phản ứng gì, ví dụ như cậu có lấp l**m thời gian nói với tôi là đã sớm cắt đứt với cô ấy rồi không.”
“Để ngài thất vọng rồi.”
Vương Tuyển đặt ảnh và tờ giấy sang một bên, ngẩng mắt, ung dung tự tại nói cho ông ta một sự thật khác: “Chúng tôi bây giờ vẫn chưa cắt đứt.”
Nhậm Duy Minh: “…”
Rõ ràng là anh vi phạm quy định của công ty trước, sao lại nghe ra mấy phần tự hào thế nhỉ?
Nhậm Duy Minh nheo mắt nhìn chằm chằm anh, Vương Tuyển rất thản nhiên, sắc mặt bình tĩnh không một chút hoảng loạn, như thể người phạm lỗi không phải là anh vậy.
Im lặng đối mặt một lúc lâu, Nhậm Duy Minh nói: “Email tố cáo đã đến tay tôi rồi, tôi không thể làm như không thấy.”
Vương Tuyển biết ý của ông ta: “Tôi tôn trọng bất kỳ quyết định nào mà ngài sẽ đưa ra, nhưng trước đó tôi có một yêu cầu.”
Đúng là một màn tiền lễ hậu binh*.
Tiền lễ hậu binh*: ý nói trước tỏ ra lịch sự, sau mới đưa ra ý đồ thật sự
Nhậm Duy Minh: “Nói xem.”
Vương Tuyển cúi đầu, cầm lấy thư tố cáo và ảnh vừa đặt bên cạnh bàn, nói: “Ngài đừng tìm cô ấy.”
???
Nhậm Duy Minh nói: “Cô ấy biết rõ chuyện này không được làm, nhưng vẫn làm, đây gọi là gì? Chà đạp lên quy định của công ty.”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, rất đồng tình với cách nói của ông ta “Tôi cũng vậy, biết rõ chuyện này không được làm, tôi vẫn làm.” Thấy sắc mặt Nhậm Duy Minh không tốt, anh bổ sung một câu “Nói ra thì chuyện này cũng không trách cô ấy được.”
Nhậm Duy Minh lại muốn nghe thử: “Đừng nói với tôi hai người là đôi uyên ương bạc mệnh nhé.”
Đôi uyên ương bạc mệnh, Vương Tuyển nghe thấy cách hình dung này, lập tức cười: “Cái đó thì không có.”
Nhìn nụ cười tự nhiên của anh, Nhậm Duy Minh bắt đầu nghi ngờ, Vương Tuyển có thật là người kiên định theo chủ nghĩa không kết hôn không?
Vương Tuyển thản nhiên nói: “Là tôi quyến rũ cô ấy trước, cô ấy bị ép buộc bất đắc dĩ mới ở bên tôi.”
Sau khi nhận được email tố cáo này, Nhậm Duy Minh đã suy nghĩ một tuần, nghĩ đến đủ mọi khả năng, vắt óc suy nghĩ, cũng không ngờ Vương Tuyển lại cho ông ta một câu trả lời như vậy.
Ông ta nói: “Vương Tuyển, hai người các cậu hiện giờ là việc xấu bị bại lộ, cậu không cần nghĩ đến việc ôm hết trách nhiệm về mình, vô dụng thôi.”
Vương Tuyển không cho là vậy, vẫn thong dong nói: “Chức vụ của tôi cao hơn cô ấy, cô ấy là một nhân viên vừa mới được lên chính thức, có những chuyện cô ấy không thể không thỏa hiệp.”
Anh nói lấp lửng, rất dễ khiến người ta suy diễn.
Nhậm Duy Minh như không tin vào những gì mình nghe được: “Cậu chơi trò ép buộc à?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, có chút do dự nói: “Ngài có thể…”
Lời chưa nói hết, Nhậm Duy Minh đã đập mạnh một cái xuống bàn, giấy Tuyên Thành cũng rung lên “Cậu có biết mình đang nói gì không?”
Vương Tuyển cười nhạt: “Tôi biết, tôi lần đầu gặp phải chuyện thế này, không kìm được lòng, cách xử lý quả thực không đúng lắm, trách nhiệm hoàn toàn ở tôi, tôi nguyện gánh chịu mọi hình phạt.”
Nhậm Duy Minh coi như đã nghe hiểu, vòng vo một vòng lớn như vậy, lời nói ẩn chứa ý tứ, thì ra đều là vì câu cuối cùng.
Anh muốn một mình gánh chịu tất cả.
Nhậm Duy Minh cười nói: “Cậu cũng đã nói trước đó, chức vụ của cậu cao hơn cô ấy, lợi ích có thể mang lại cho công ty lớn hơn cô ấy rất nhiều, sao tôi có thể vì bảo vệ cô ấy mà từ bỏ cậu.”
Vương Tuyển không một chút thương lượng nói: “Ngài bắt buộc phải làm vậy, ngài bắt buộc phải bảo vệ cô ấy và từ bỏ tôi.”
Nụ cười trên mặt Nhậm Duy Minh hoàn toàn biến mất, ông ta nghiêm túc nói: “Cậu đây là đang mơ mộng hão huyền.”
Vương Tuyển nói: “Hai năm trước cũng vào khoảng thời gian này, tôi đã đề nghị nghỉ việc với ngài.”
Sắc mặt Nhậm Duy Minh thả lỏng một chút: “Cuối cùng cậu đã không đồng ý đi.”
“Vâng, ngài có biết tại sao tôi lại bằng lòng ở lại không?”
Thực ra đây cũng là điều Nhậm Duy Minh luôn tò mò.
Năm đó thái độ xin nghỉ việc của anh rất cứng rắn, công ty giữ thế nào cũng vô dụng. Nhậm Duy Minh khó khăn lắm mới kéo dài thời gian đến sau Tết, nói là để anh về nhà suy nghĩ cho kỹ, đừng bốc đồng.
Sau Tết quay lại, Vương Tuyển đến văn phòng của ông ta, ngay lúc ông ta chuẩn bị níu kéo lần cuối, Vương Tuyển đã cho ông ta một tin tức chấn động.
Vương Tuyển quyết định ở lại, nhưng nếu có một ngày anh muốn rời đi, công ty bắt buộc phải để anh đi.
Nhậm Duy Minh đã đồng ý.
So với việc anh rời đi ngay lúc đó, việc bằng lòng ở lại ngược lại là lựa chọn tốt hơn, còn về việc anh nói muốn đi, thì ít nhất cũng phải ba đến năm năm nữa. Ba đến năm năm có thể làm được rất nhiều việc, bất kể là từ kế hoạch nghề nghiệp cá nhân của Vương Tuyển, hay từ góc độ của công ty, đôi bên đều cùng có lợi.
Hôm nay, ông ta suy đi nghĩ lại, đột nhiên hiểu ra điều gì đó: “Cậu và cô ấy bắt đầu qua lại khi nào?”
Vương Tuyển rất hợp tác, hỏi gì đáp nấy: “Đầu năm ngoái, lúc tôi đang suy nghĩ nên nói với ngài thế nào về việc tôi bắt buộc phải nghỉ việc.”
Nhậm Duy Minh sao có thể không nghe ra, nhưng vẫn cảm thấy không thể tin được: “Lúc đó cậu quyết định ở lại có liên quan đến cô ấy sao?”
Vương Tuyển cảm thấy chuyện này không có gì không thể thừa nhận: “Ngài nói không sai, đêm đó nếu không gặp cô ấy, nếu không phải tôi bị ma xui quỷ khiến mà để mắt đến cô ấy, thì sau Tết tôi quay lại, câu trả lời tôi cho ngài…”
Anh cười cười, cho một câu trả lời mà đối phương sẽ tự hiểu.
Nhậm Duy Minh coi như đã hoàn toàn hiểu ý của anh “Tôi không hiểu,” ông ta nói “Chưa nói đến chuyện khác, người tôi giới thiệu cho cậu trước đây chẳng phải ưu tú hơn cô ấy sao? Hơn nữa hai người chênh nhau 5 tuổi, bất kể là kinh nghiệm hay tính cách, cậu…”
Sao cậu lại để mắt đến cô ấy?
Chẳng lẽ đúng là van tuế hiếm hoi lắm mới nở hoa một lần thôi sao?
Vương Tuyển không phải lần đầu đối mặt với vấn đề này, bố anh, Khương Diệp và cả Ôn Diễm, những người biết chuyện của anh và Quý Yên đều hỏi như vậy.
Anh nói: “Có lẽ là lần đầu, nên bị ma xui quỷ khiến.”
Đúng là ma xui quỷ khiến.
Nhậm Duy Minh nói: “Tình cảm của hai người thế nào, tiến triển đến đâu tôi không quan tâm, nhưng chuyện này bắt buộc phải xử lý theo quy định của công ty.”
Vương Tuyển trầm ngâm một lúc, nói: “Tôi có trong tay mấy dự án khá tốt, hiện tại đang trong giai đoạn tiếp xúc.”
Tính tình của Nhậm Duy Minh rất tốt, nhưng ông ta đã nghe ra được sự uy h**p của Vương Tuyển: “Cậu cho dù có thêm mười hay tám dự án nữa, chuyện này cũng không thể xử lý riêng được.”
Vương Tuyển cực kỳ điềm tĩnh: “Cho dù chắp tay dâng cho đối thủ không đội trời chung của ngài cũng không sao à? Để tôi nghĩ xem… chắc là khoảng ba đến bốn cái.”
Nhậm Duy Minh: “!!!”
Tức chết ông ta rồi.
Văn phòng im lặng hồi lâu, Vương Tuyển lại lên tiếng: “Hai năm trước tôi vốn đã nên rời đi, nhưng để cảm ơn sự đào tạo và tin tưởng của ngài trước đây, tôi đã ở lại thêm một thời gian nữa, nể tình mấy năm nay tôi tận tụy vì công ty, ngài giơ cao đánh khẽ một lần được không?”
Nhậm Duy Minh thầm nghĩ, Vương Tuyển người này cũng có lúc phải khúm núm cầu xin người khác, cũng có lúc vì người khác mà cầu tình, đánh quân bài tình cảm, nếu không phải ông ta tận mắt chứng kiến, ông ta còn tưởng là người khác bịa đặt.
“Vương Tuyển, tôi tuổi đã lớn, nhưng chưa đến mức hồ đồ.” Nhậm Duy Minh nói “Mấy phút trước cậu nói với tôi thế nào, cậu không phải vì công ty mà ở lại, cậu là vì cô ấy.”
Giọng Vương Tuyển thanh lãnh: “Trong mắt tôi, ngài, công ty và cô ấy, đều quan trọng như nhau.”
Lời này nói còn chưa đủ rõ ràng sao?
Nhậm Duy Minh biết mình có nói thêm gì cũng vô ích, người ta đã tính toán cả rồi, đâu còn cơ hội cho ông ta lên tiếng.
Nhậm Duy Minh nói: “Phương án giải quyết của cậu là gì?”
Vương Tuyển dùng thái độ chừng mực nói: “Chuyện này đến đây là kết thúc, phía ngài cứ ‘xử lý lạnh’, coi như chưa từng nhận được email tố cáo này, cô ấy tiếp tục ở lại, làm công việc cô ấy thích, còn tôi thì nghỉ việc.”
Nhậm Duy Minh nhìn anh với vẻ mặt phức tạp: “Tôi biết điều kiện gia đình cậu tốt, công việc này cho dù lương cao đến đâu, cũng không bằng các khoản thu nhập khác của cậu. Nhưng mà Vương Tuyển, cậu dù sao cũng quản lý cả trăm con người trong bộ phận, kế hoạch nghề nghiệp của cậu lại tùy tiện như vậy sao?”
Vương Tuyển nói: “Tôi không cho rằng đây là tùy tiện, tôi đang làm gì tôi rất rõ, hơn nữa ngài không cần lo lắng tôi là bốc đồng nhất thời, tôi đã suy nghĩ rất kỹ.”
Thực ra anh muốn nói, sống bao nhiêu năm nay, anh chưa có một khoảnh khắc nào rõ ràng hơn hôm nay.
Nhậm Duy Minh nói: “Nếu cậu đã nói như vậy, lợi ích ở ngay trước mắt, tôi dường như không có lý do gì để không đồng ý với cậu.”
Vương Tuyển nói: “Cảm ơn Nhậm tổng.”
“Đừng cảm ơn tôi.” Nhậm Duy Minh nói “Tôi vẫn rất tò mò, cậu vòng vo một vòng lớn như vậy, khi nào tôi mới được uống rượu mừng của hai người?”
Đối với vấn đề này, Vương Tuyển không trả lời nhanh và không do dự như vừa rồi. Anh như đang bị hỏi khó.
Nhậm Duy Minh bật cười: “Vương Tuyển, đừng nói với tôi, chuyện này cậu chưa từng nghĩ tới nhé.”
Vương Tuyển thở dài một tiếng: “Nhậm tổng, ngài nói đúng.”
“???” Nhậm Duy Minh như bị tống nguyên một chai vodka tại chỗ, đầu óc quay cuồng “Vậy cậu mưu cầu điều gì?”
Đôi khi, thích một người, có cảm tình với cô ấy, muốn làm gì đó cho cô ấy, nhất định phải có mưu cầu gì sao?
Vương Tuyển nói: “Tôi mưu cầu cô ấy… việc cô ấy rõ ràng biết chuyện của tôi và cô ấy một khi bị công ty phát hiện, cô ấy nhất định sẽ là người bị vứt bỏ, tình cảnh của cô ấy so với tôi sẽ chỉ càng tồi tệ hơn, vậy mà cô ấy vẫn dám tiến thêm bước đó, chấp nhận ở bên tôi, tôi mưu cầu sự dũng cảm tiến về phía trước của cô ấy.”
Nhậm Duy Minh nghĩ, chắc mình già rồi, chắc là cảm xúc đã chai sạn rồi, không hiểu được sự bốc đồng và cố chấp trong tình cảm của giới trẻ bây giờ.
Thứ gọi là đam mê có thể duy trì được lâu nhất là mấy năm?
Người trẻ tuổi vừa ra xã hội hừng hực nhiệt huyết, tự cho mình là vô địch, cam tâm tình nguyện cống hiến, thậm chí còn cho rằng mình dũng cảm đáng khen. Nhưng vài năm nữa, bị xã hội vùi dập, bị năm tháng bào mòn, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cuộc sống rối tung, quay đầu nhìn lại quyết định ban đầu, sẽ chỉ hối hận.
Hối hận tại sao lại vì một đoạn đam mê có thể biến mất bất cứ lúc nào mà đánh cược cả tương lai tốt đẹp của mình.
Ai cũng biết rõ trên đời này không có thuốc hối hận, biết rõ cái giá phải trả rất lớn, điều chờ đợi mình sẽ là gì, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện lao vào.
Con đường hối hận có thể nhìn thấy tận cùng này, bao nhiêu người đã ngã nhào, chịu đủ khổ sở trên đó, nhưng họ vẫn vui lòng, gần như không ai có thể thoát khỏi, khiến người ta thực sự không thể hiểu nổi.
Sự việc đã được quyết định, Nhậm Duy Minh thầm nghĩ, nói thêm nữa cũng vô ích, Vương Tuyển có thể hành động theo cảm tính, chứ ông ta thì không thể.
Nhậm Duy Minh nói: “Tôi chấp nhận phương án của cậu. Trước khi cậu rời đi, bốn dự án trong tay cậu đều phải được triển khai an toàn, bất kỳ một dự án nào xảy ra sai sót, cuộc nói chuyện hôm nay của chúng ta coi như vô hiệu, tôi sẽ trực tiếp tìm cô ấy nói chuyện, đến lúc đó một loạt quy trình diễn ra… cậu hiểu mà, tôi sẽ không nói nhiều.”
Mục đích đã đạt được, Vương Tuyển cũng không nói nhiều: “Bốn dự án tôi sẽ đảm bảo bộ phận Mười một tiếp nhận một cách thuận lợi, về quản lý kế nhiệm, tôi cũng đã có ứng cử viên tương ứng, sau khi về tôi sẽ gửi email cho ngài tham khảo.”
Nhậm Duy Minh trong lòng hừ một tiếng.
Đúng là đi một bước tính mười bước, ông ta còn chưa nói đến chuyện bàn giao, người ta đã có sẵn ứng cử viên rồi.
Ông ta thực sự ghét bỏ: “Cậu không phải là vẫn luôn chuẩn bị cho chuyện này đấy chứ?”
Vương Tuyển thẳng thắn thừa nhận: “Ngài nói đúng.”
“…”
Lúc rời khỏi văn phòng Nhậm Duy Minh, Vương Tuyển mang theo cả bản sao email tố cáo và một chồng ảnh.
Nhậm Duy Minh nói: “Cậu muốn điều tra xem ai tố cáo à?”
Vương Tuyển: “Tôi không điều tra, tôi chỉ cảm thấy kỹ thuật của người chụp ảnh không tồi, chụp cô ấy rất đẹp.”
“…”
Nhậm Duy Minh nói, cái vị đại thần như cậu mau cút đi cho khuất mắt, nhìn không nổi nữa rồi.
Vương Tuyển đi đến cửa, như nhớ ra điều gì đó, dừng lại quay đầu nói: “Người tố cáo tôi sẽ không điều tra, chỉ cần Nhậm tổng ngài giúp ra mặt, để bên đó dừng tay lại là được.”
Sau khi Vương Tuyển rời đi, Nhậm Duy Minh lại luyện chữ một lúc, cảm thấy viết khá hài lòng, bèn gọi thư ký vào, nói: “Bảo người của bộ phận Mười lên đây.”
Một tuần sau, Ôn Diễm không biết từ đâu nghe được tin tức, tìm đến Vương Tuyển nói: “Cậu sắp đi à?”
Vương Tuyển nhìn anh ta: “Có sao?”
Ôn Diễm nói: “Cậu đừng quên, Quý Yên là người của bộ phận tôi, chuyện này Nhậm tổng phải tìm tôi nói chuyện chứ.”
Vương Tuyển lúc này mới nói: “Tôi chỉ có một yêu cầu, đừng nói với cô ấy. Chúng ta đều coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”
“Cậu đúng là… Nhậm tổng cứ hỏi tôi mãi, cô gái tên Quý Yên đó rốt cuộc có sức hút gì. Tôi nói với ông ấy, ông ấy hỏi nhầm người rồi, tôi đâu phải cậu, tôi làm sao mà biết được.”
“Anh đến hỏi tôi chuyện này à?”
Ôn Diễm: “Cậu nói xem?”
Vương Tuyển cúi đầu tiếp tục lật tài liệu.
Ôn Diễm sớm đã đoán được kết quả này, nói: “Cậu không tò mò ai là người tố cáo à?”
Vương Tuyển lúc này mới ngẩng đầu: “Tôi biết là ai, nhưng là ai không quan trọng, chuyện thế này sớm muộn gì cũng bị phát hiện.”
“Cậu cũng lạc quan thật.”
“Tôi đây là tự mình biết mình.”
“…”
Ôn Diễm nghĩ, chỉ với cái kiểu nói chuyện làm người ta nghẹn họng này, một người cởi mở lạc quan như Quý Yên rốt cuộc đã nhìn trúng điểm nào của Vương Tuyển?
Đẹp trai?
Công ty có cả đống người đẹp trai.
Không nghĩ ra, Ôn Diễm hỏi: “Sau Tết cậu phải đi rồi, đã nói với cô ấy chưa?”
Vương Tuyển nghi hoặc: “Tại sao phải nói với cô ấy?”
Đã yêu nhau rồi, chuyện thế này mà cũng không nói sao?
Ôn Diễm chỉ muốn cạy đầu Quý Yên ra xem bên trong có phải toàn là nước không, nếu không sao có thể để mắt đến một người không có chút thú vị nào như Vương Tuyển?
Ôn Diễm thở dài rời đi.
Vương Tuyển không để tâm, bận đến tối, khoảng mười giờ, anh rời văn phòng, lúc đi thang máy thì gặp Hà phó tổng của bộ phận Mười.
Hà phó tổng thấy anh thì chột dạ, chào hỏi cũng không tự nhiên lắm, nhưng Vương Tuyển lại như không biết gì, gật đầu mỉm cười với anh ta.
Giờ này, tầng này chỉ có hai người họ, cửa thang máy mở ra, Hà phó tổng cười nói: “Vương tổng, mời anh.”
Vương Tuyển bước vào, thấy anh ta không vào, anh nói: “Cùng xuống nhé?”
Hà phó tổng lúng túng một lúc, nói: “Được… được.”
Thang máy im lặng đi xuống.
Hà phó tổng vô cùng bất an, chuyện họ tố cáo Vương Tuyển và nhân viên bộ phận Sáu có quan hệ nam nữ không đứng đắn, bên Nhậm tổng đã tìm họ, nói là chuyện đã giải quyết xong, bảo họ đừng đi rêu rao khắp nơi.
Cách giải quyết vấn đề thực sự khiến họ kinh ngạc đến sững sờ.
Vương Tuyển nghỉ việc, nhân viên bộ phận Sáu kia lại không sao.
Họ nghĩ mãi không ra, tại sao bộ phận Sáu lại không sao?
Nhưng Nhậm tổng không nói nhiều, chỉ bảo họ quản tốt chuyện nội bộ của mình, đừng có suốt ngày lo chuyện bao đồng của các bộ phận khác, cũng không xem lại thành tích của bộ phận mình ra sao.
Hà phó tổng rất bất an, cứ nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị của thang máy.
Mấy phút khó khăn trôi qua, thang máy cuối cùng cũng dừng ở tầng một.
Anh ta cười nói: “Vương tổng, mời anh.”
Vương Tuyển nhìn anh ta một cái, bước ra khỏi thang máy.
Đi được vài bước, Vương Tuyển đột nhiên dừng lại, Hà phó tổng trong lòng giật thót một cái, đây là muốn tính sổ rồi sao?
Vương Tuyển quay người lại nói: “Các anh còn giữ ảnh không?”
Hà phó tổng “a” một tiếng.
Vương Tuyển hỏi: “Ảnh của tôi và cô ấy, ngoài những tấm các anh giao cho Nhậm tổng, còn không?”
Còn không?
Hà phó tổng chỉ nghĩ, sao anh lại có thể bình tĩnh hỏi câu này như vậy?
“Không còn.” Ông ta đảm bảo “Đều giao cho Nhậm tổng cả rồi, anh cũng biết mà, chuyện thế này một khi đã đưa lên đến chỗ Nhậm tổng, thì sẽ có giải pháp, chúng tôi không giữ lại một tấm nào.”
Không biết có phải anh ta nhìn nhầm không, Vương Tuyển dường như rất thất vọng rồi bỏ đi.
???
Sao diễn biến sự việc lại không giống anh ta nghĩ chút nào vậy?
Vương Tuyển không chất vấn anh ta câu nào sao?
Thấy Vương Tuyển sắp lên xe, Hà phó tổng vội vàng đuổi theo: “Vương tổng, chuyện này, nó là…”
Vương Tuyển thẳng thừng ngắt lời: “Các anh phát hiện ra khi nào?”
“?” Thấy Vương Tuyển thực sự hỏi điều này, Hà phó tổng nói “Vào khoảng đầu tháng tư, có một lần tôi tan làm muộn, xuống đến hầm để xe thì phát hiện quên mang chìa khóa nhà, lúc định lên lầu lấy thì thấy hai người cùng xuống lầu, rồi cô ấy còn đi nhờ xe anh về, sau đó quan sát mấy lần, thì thấy hai người quả thực quan hệ không bình thường…”
Vương Tuyển nghĩ, thì ra là lúc đó.
Anh cười cười: “Cảm ơn câu trả lời của anh.”
Anh kéo cửa xe.
Hà phó tổng lại ngây người: “Anh không trách chúng tôi sao?”
Vương Tuyển nói: “Có người vi phạm quy định, các anh tố cáo, đây là quyền của mỗi một nhân viên trong công ty.”
Vậy sao?!
Vương Tuyển lên xe, không lâu sau, anh hạ cửa sổ xuống. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Hà phó tổng nghĩ, mưa gió nên đến vẫn sẽ đến, mặc dù trước đó anh tỏ ra rộng lượng như vậy, nhưng trách cứ thì chắc vẫn không thể thiếu chứ?
Vương Tuyển suy nghĩ một lúc, nói: “Dự án lần trước khách hàng sở dĩ liên tục nhấn mạnh, không cho các anh tham gia vào đội ngũ hợp tác là vì…”
Hà phó tổng rõ ràng không ngờ anh sẽ nói chuyện này, hỏi: “Vì sao?”
Vương Tuyển cười nhạt: “Chuyện gì cũng có thể thương lượng, nhưng các anh không nói hai lời đã báo cáo chuyện lên sếp của họ, điều này khiến họ rất khó làm việc.”
Lúc đó khi họ tiếp xúc với dự án này, lúc ban đầu nói chuyện khá vui vẻ, chỉ là ở phương diện chi phí, đối phương liên tục gây áp lực, cuối cùng đàm phán trực tiếp thất bại, họ không muốn nhìn thấy công sức bỏ ra ban đầu đổ sông đổ bể, sau một hồi tìm kiếm, vô tình để họ tìm ra chuyện nhân viên nội bộ tự ý giữ lại khoản tiền.
Chuyện thế này rất phổ biến, mỗi công ty ít nhiều đều xảy ra, mỗi năm vì chuyện thế này mà vào tù cũng không phải là không có. Thấy dự án này gần như hỏng, họ nghĩ làm một việc tốt, gửi chuyện này dưới hình thức nặc danh đến sếp của công ty kia.
Phó tổng Hà quả thực lúng túng, mặt giống như bị tát một cái giữa chốn đông người vậy.
Vương Tuyển nói: “Còn về chuyện của tôi, tôi vẫn nói câu đó, cảm ơn các anh.”
Xe chạy ra khỏi hầm để xe, không lâu sau, ánh đèn và tiếng lốp xe lăn trên mặt đường hoàn toàn biến mất.
Hà phó tổng sững sờ tại chỗ.
Người này đã bị tố cáo đến mất việc rồi, sao còn có thể thản nhiên nói lời cảm ơn?
Rốt cuộc là Vương Tuyển điên rồi, hay là mình điên rồi?
Hà phó tổng cảm thấy thế giới này bỗng chốc trở nên điên cuồng.
Xe chạy trên con đường rộng lớn. Phía trước là ngã tư, đúng lúc đèn đỏ, Vương Tuyển giảm tốc độ, xe từ từ dừng lại.
Anh hạ cửa sổ xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua gò má, hòa cùng ánh đèn sặc sỡ ven đường, không hiểu sao có mấy phần lạnh lẽo.
Còn khoảng ba mươi giây nữa, anh cầm điện thoại lên bấm vào Wechat của Quý Yên.
Cuộc trò chuyện của hai người dừng lại ở tháng mười, là lần trước khi anh qua đó tìm cô.
Giờ này nhiệt độ ở Tô Thành chắc cũng thấp rồi nhỉ.
Vương Tuyển gõ chữ—【Trời lạnh chú ý mặc ấm.】
Anh nhận được tin nhắn của Quý Yên lúc về đến nhà.
【Quý: Vừa nãy họp không thấy, bên em hơi lạnh rồi ạ, có chú ý giữ ấm, anh cũng tự chú ý nhé.】
Khác với những lời ngắn gọn của anh mỗi lần, cô luôn gõ một tràng dài.
Anh thay giày, đi vào phòng khách, rót một ly nước, vừa uống, vừa trả lời: 【Ăn uống đầy đủ, đừng ăn mì gói đồ ăn liền cho qua bữa.】
Lúc này có lẽ điện thoại đang ở bên cạnh, cô trả lời rất nhanh: 【Biết rồi ạ, xin lỗi nhé, sư phụ tìm em có việc, lúc nào có thời gian em sẽ gọi điện cho anh.】
Vương Tuyển đặt điện thoại xuống.
Một cái liếc mắt đã thấy con ngỗng ngốc đặt trên sofa. Ngơ ngác ngốc nghếch, giống như Quý Yên những lúc mơ màng.
Anh đứng một lúc, đi qua đó cầm nó lên.
Anh nghĩ, có những chuyện cô không cần thiết phải biết.
Anh đã kéo cô xuống nước, cô cũng đã cùng anh hoang đường gần hai năm, như vậy là đủ rồi.
Còn những chuyện ngoài lề, một mình anh có thể giải quyết, không cần thiết phải tạo thêm gánh nặng tâm lý cho cô, càng không cần thiết phải thêm phiền não cho cô.
Mà việc tố cáo của bộ phần 10, tuy đến không đúng lúc, nhưng cũng đã giúp anh đưa ra một quyết định.
Mối quan hệ này, đang phát triển theo một hướng nguy hiểm không thể kiểm soát. Có lẽ tương lai anh sẽ về Bắc Thành, quan hệ của hai người dù là tiếp tục hay kết thúc, cùng với khoảng cách không gian kéo dài, hẳn sẽ khiến anh suy nghĩ rõ ràng và thấu đáo hơn về mối quan hệ của hai người.
Đêm đã khuya, anh đặt con ngỗng ngốc xuống, về phòng.
Cùng với cánh cửa đóng lại, phòng khách chìm vào bóng tối sâu không thấy đáy. Giống như chuyện này bị anh che giấu đi, bị màn đêm hoàn toàn che lấp. Và Quý Yên sẽ không bao giờ có cơ hội biết được.
Vương Tuyển không biết Quý Yên nghĩ thế nào, nhưng khi thấy mọi chuyện trở lại quỹ đạo ban đầu, anh lại cảm thấy hài lòng.
Anh nghĩ, cứ như vậy đi.
Anh không thích mọi việc vượt ra khỏi tầm kiểm soát, từng li từng tí đều phải được lên kế hoạch, chỉ riêng chuyện của Quý Yên là có bao nhiêu ngoại lệ.
Dù anh đã kiềm chế không tìm Quý Yên nhiều, nhưng một khi có cơ hội, anh không thể làm như không thấy.
Ví dụ như khi biết cô về Quảng Thành, mẹ anh lại tình cờ muốn đến Quảng Thành gặp bạn bè và nhờ anh đưa đi, anh gần như không do dự mà đồng ý.
Ví dụ như anh vốn không cần thiết phải đến Tô Thành gặp người của Hoa Ngân Capital, chỉ là nghĩ đến việc Quý Yên đang đi công tác ở Tô Thành, mà lần gặp mặt trước của hai người đã là ba tháng trôi qua, anh cảm thấy cơ hội này đến thật đúng lúc.
Vương Tuyển hiểu rằng, anh không nên chủ động đi tìm cô, lý trí đủ để kiềm chế, nhưng tình cảm lại vô cùng mong manh.
Bố anh không biết từ đâu nghe được chuyện của anh, nói bóng nói gió, điểm mấu chốt của cuộc nói chuyện là để anh suy nghĩ cho kỹ, người bạn thân Khương Diệp cũng nói những lời tương tự.
Vương Tuyển không để trong lòng, mối quan hệ này khi nào sẽ kết thúc anh không thể đoán trước được, nhưng nếu phát triển lâu dài, lại đi ngược với ý nguyện ban đầu của anh.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, anh đi một bước tính một bước, mang tâm thế được ngày nào hay ngày đó.
Có lúc, anh cũng tò mò về mối quan hệ đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát của mình, đâu mới là điểm dừng của nó.
Anh tưởng rằng sẽ là một kết thúc bình yên, nào ngờ, lại là vì bị người khác tố cáo yêu đương trong nội bộ công ty.
Đó là một buổi chiều bình thường, Nhậm tổng, Nhậm Duy Minh, đích thân gọi điện thoại, nói muốn tìm anh nói chuyện.
Nghe giọng nói bình tĩnh không một chút gợn sóng đó, Vương Tuyển ít nhiều cảm thấy, có lẽ là Nhậm Duy Minh đã nghe được chuyện Hoa Ngân Capital đang lôi kéo anh.
Anh đi một mạch lên tầng 42.
Thư ký đã đợi sẵn ở quầy lễ tân, thấy anh đến, nói: “Vương tổng, Nhậm tổng đang ở trong đợi anh.”
Vương Tuyển gật đầu với thư ký, đi về phía văn phòng.
Nhậm Duy Minh có sở thích luyện chữ, mỗi lần công việc không bận, ông ta luôn thích luyện chữ một lúc, theo lời ông ta nói là để tu thân dưỡng tính.
Vương Tuyển gõ cửa đi vào, Nhậm Duy Minh đang đứng trước bàn, thấy anh, nói: “Qua đây xem giúp tôi chữ này viết thế nào?”
Anh đi qua đó.
Trên giấy Tuyên Thành viết bốn chữ lớn—Lợi Lệnh Trí Hôn*.
Lợi Lệnh Trí Hôn*: Bị lợi ích làm cho mê muội
Vương Tuyển đến xem, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhìn về phía Nhậm Duy Minh, người sau nói: “Nói suy nghĩ của cậu xem sao.”
Ánh mắt lại một lần nữa đặt lên giấy, Vương Tuyển cúi đầu khẽ cười, nói: “Nhậm tổng, ngài có lời cứ nói thẳng.”
“Vậy cậu đoán xem tôi muốn nói gì.”
Vì câu nói này, Vương Tuyển lập tức khẳng định, e rằng lần này có chuyện khác.
Anh mỉm cười trên mặt, im lặng không nói.
Nhậm Duy Minh nhìn anh một lúc, đi sang một bên rửa tay, lúc lấy khăn lau, anh ta bâng quơ nhắc một câu: “Vẫn luôn quên hỏi cậu, khi nào cậu tính chuyện kết hôn?”
Lòng Vương Tuyển trầm xuống.
Năm đó khi anh vào Chứng khoán Quảng Hoa, Nhậm Duy Minh không ít lần quan tâm đến chuyện cá nhân của anh, thậm chí còn giới thiệu con gái của bạn thân. Vương Tuyển khéo léo từ chối, Nhậm Duy Minh tưởng là anh không vừa mắt người ta, nói rằng con gái của bạn ông ta về mọi mặt đều khá tốt, không hề thua kém anh.
Lúc đó Vương Tuyển đã thẳng thắn nói với ông ta, rằng mình là người theo chủ nghĩa không kết hôn.
Mấy năm sau đó, anh quả thực một lòng một dạ với công việc, việc bộ phận Mười một hết lần này đến lần khác mở rộng quy mô nhân sự chính là minh chứng tốt nhất. Mà chuyện tình cảm của anh vẫn trống không, không có bất kỳ mối quan hệ khác giới nào. Nhậm Duy Minh có lẽ thấy anh không phải là thoái thác nhất thời, mà thực sự là một người theo chủ nghĩa không kết hôn chính hiệu, từ đó về sau, mỗi lần Nhậm Duy Minh tìm anh đều chỉ là chuyện công việc.
Việc bất thường ắt có điều mờ ám.
Vương Tuyển nhanh chóng suy nghĩ một lượt, thành thật nói: “Không có ý định.”
Anh thậm chí còn chẳng thèm nói một từ ‘tạm thời’, thái độ có thể nói là y hệt năm đó.
Nhậm Duy Minh đầy ẩn ý hỏi: “Thật sao?”
Vương Tuyển bình tĩnh trả lời: “Thật.”
Nhậm Duy Minh gật đầu, từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy, đưa đến trước mặt anh, nói: “Cậu xem cái này đi, tôi rất muốn nghe xem cậu sẽ nói thế nào.”
Là một email tố cáo nặc danh.
Nội dung khá đơn giản, tố cáo Vương Tuyển của bộ phận Mười một và Quý Yên của bộ phận Sáu công khai vi phạm quy định của công ty, lén lút yêu đương, người tố cáo còn thêm một câu ở cuối—có lý do chính đáng để nghi ngờ hai người có giao dịch lợi ích khác.
Bên dưới hai dòng chữ ngắn gọn là hai tấm ảnh.
Vương Tuyển nghiêm túc và cẩn thận nhận diện, cuối cùng xác định hai tấm ảnh này được chụp tại tiểu khu nơi anh và Quý Yên ở.
Thời gian là vào khoảng tháng tư.
Khoảng thời gian đó công việc của anh và Quý Yên đều không bận, qua lại rất thân mật.
Anh xem xong, cầm tờ giấy trong tay, câu đầu tiên nói là: “Tôi rất tò mò ngài nhận được thư tố cáo này khi nào?”
Nhậm Duy Minh thầm nghĩ, thì ra là thật, ngay cả một câu thanh minh cũng không nói.
“Hai tuần trước.”
Vương Tuyển cười cười, rất bình tĩnh nói: “Chuyện biết từ tháng tư, mà có thể nhịn đến tháng mười một mới tố cáo, đối phương cũng khá biết nghĩ cho tôi đấy.”
Nhậm Duy Minh: “…”
Nhậm Duy Minh lại lấy ra mấy tấm ảnh từ ngăn kéo, nói: “Thực ra còn có mấy tấm ảnh.”
Vương Tuyển khẽ nhướng mày, nhận lấy ảnh, xem qua vài lần, lắc đầu cười cười: “Thì ra trong tay ngài còn có cả ảnh gần đây.”
“Tôi chỉ muốn xem cậu thấy những thứ này sẽ có phản ứng gì, ví dụ như cậu có lấp l**m thời gian nói với tôi là đã sớm cắt đứt với cô ấy rồi không.”
“Để ngài thất vọng rồi.”
Vương Tuyển đặt ảnh và tờ giấy sang một bên, ngẩng mắt, ung dung tự tại nói cho ông ta một sự thật khác: “Chúng tôi bây giờ vẫn chưa cắt đứt.”
Nhậm Duy Minh: “…”
Rõ ràng là anh vi phạm quy định của công ty trước, sao lại nghe ra mấy phần tự hào thế nhỉ?
Nhậm Duy Minh nheo mắt nhìn chằm chằm anh, Vương Tuyển rất thản nhiên, sắc mặt bình tĩnh không một chút hoảng loạn, như thể người phạm lỗi không phải là anh vậy.
Im lặng đối mặt một lúc lâu, Nhậm Duy Minh nói: “Email tố cáo đã đến tay tôi rồi, tôi không thể làm như không thấy.”
Vương Tuyển biết ý của ông ta: “Tôi tôn trọng bất kỳ quyết định nào mà ngài sẽ đưa ra, nhưng trước đó tôi có một yêu cầu.”
Đúng là một màn tiền lễ hậu binh*.
Tiền lễ hậu binh*: ý nói trước tỏ ra lịch sự, sau mới đưa ra ý đồ thật sự
Nhậm Duy Minh: “Nói xem.”
Vương Tuyển cúi đầu, cầm lấy thư tố cáo và ảnh vừa đặt bên cạnh bàn, nói: “Ngài đừng tìm cô ấy.”
???
Nhậm Duy Minh nói: “Cô ấy biết rõ chuyện này không được làm, nhưng vẫn làm, đây gọi là gì? Chà đạp lên quy định của công ty.”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, rất đồng tình với cách nói của ông ta “Tôi cũng vậy, biết rõ chuyện này không được làm, tôi vẫn làm.” Thấy sắc mặt Nhậm Duy Minh không tốt, anh bổ sung một câu “Nói ra thì chuyện này cũng không trách cô ấy được.”
Nhậm Duy Minh lại muốn nghe thử: “Đừng nói với tôi hai người là đôi uyên ương bạc mệnh nhé.”
Đôi uyên ương bạc mệnh, Vương Tuyển nghe thấy cách hình dung này, lập tức cười: “Cái đó thì không có.”
Nhìn nụ cười tự nhiên của anh, Nhậm Duy Minh bắt đầu nghi ngờ, Vương Tuyển có thật là người kiên định theo chủ nghĩa không kết hôn không?
Vương Tuyển thản nhiên nói: “Là tôi quyến rũ cô ấy trước, cô ấy bị ép buộc bất đắc dĩ mới ở bên tôi.”
Sau khi nhận được email tố cáo này, Nhậm Duy Minh đã suy nghĩ một tuần, nghĩ đến đủ mọi khả năng, vắt óc suy nghĩ, cũng không ngờ Vương Tuyển lại cho ông ta một câu trả lời như vậy.
Ông ta nói: “Vương Tuyển, hai người các cậu hiện giờ là việc xấu bị bại lộ, cậu không cần nghĩ đến việc ôm hết trách nhiệm về mình, vô dụng thôi.”
Vương Tuyển không cho là vậy, vẫn thong dong nói: “Chức vụ của tôi cao hơn cô ấy, cô ấy là một nhân viên vừa mới được lên chính thức, có những chuyện cô ấy không thể không thỏa hiệp.”
Anh nói lấp lửng, rất dễ khiến người ta suy diễn.
Nhậm Duy Minh như không tin vào những gì mình nghe được: “Cậu chơi trò ép buộc à?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, có chút do dự nói: “Ngài có thể…”
Lời chưa nói hết, Nhậm Duy Minh đã đập mạnh một cái xuống bàn, giấy Tuyên Thành cũng rung lên “Cậu có biết mình đang nói gì không?”
Vương Tuyển cười nhạt: “Tôi biết, tôi lần đầu gặp phải chuyện thế này, không kìm được lòng, cách xử lý quả thực không đúng lắm, trách nhiệm hoàn toàn ở tôi, tôi nguyện gánh chịu mọi hình phạt.”
Nhậm Duy Minh coi như đã nghe hiểu, vòng vo một vòng lớn như vậy, lời nói ẩn chứa ý tứ, thì ra đều là vì câu cuối cùng.
Anh muốn một mình gánh chịu tất cả.
Nhậm Duy Minh cười nói: “Cậu cũng đã nói trước đó, chức vụ của cậu cao hơn cô ấy, lợi ích có thể mang lại cho công ty lớn hơn cô ấy rất nhiều, sao tôi có thể vì bảo vệ cô ấy mà từ bỏ cậu.”
Vương Tuyển không một chút thương lượng nói: “Ngài bắt buộc phải làm vậy, ngài bắt buộc phải bảo vệ cô ấy và từ bỏ tôi.”
Nụ cười trên mặt Nhậm Duy Minh hoàn toàn biến mất, ông ta nghiêm túc nói: “Cậu đây là đang mơ mộng hão huyền.”
Vương Tuyển nói: “Hai năm trước cũng vào khoảng thời gian này, tôi đã đề nghị nghỉ việc với ngài.”
Sắc mặt Nhậm Duy Minh thả lỏng một chút: “Cuối cùng cậu đã không đồng ý đi.”
“Vâng, ngài có biết tại sao tôi lại bằng lòng ở lại không?”
Thực ra đây cũng là điều Nhậm Duy Minh luôn tò mò.
Năm đó thái độ xin nghỉ việc của anh rất cứng rắn, công ty giữ thế nào cũng vô dụng. Nhậm Duy Minh khó khăn lắm mới kéo dài thời gian đến sau Tết, nói là để anh về nhà suy nghĩ cho kỹ, đừng bốc đồng.
Sau Tết quay lại, Vương Tuyển đến văn phòng của ông ta, ngay lúc ông ta chuẩn bị níu kéo lần cuối, Vương Tuyển đã cho ông ta một tin tức chấn động.
Vương Tuyển quyết định ở lại, nhưng nếu có một ngày anh muốn rời đi, công ty bắt buộc phải để anh đi.
Nhậm Duy Minh đã đồng ý.
So với việc anh rời đi ngay lúc đó, việc bằng lòng ở lại ngược lại là lựa chọn tốt hơn, còn về việc anh nói muốn đi, thì ít nhất cũng phải ba đến năm năm nữa. Ba đến năm năm có thể làm được rất nhiều việc, bất kể là từ kế hoạch nghề nghiệp cá nhân của Vương Tuyển, hay từ góc độ của công ty, đôi bên đều cùng có lợi.
Hôm nay, ông ta suy đi nghĩ lại, đột nhiên hiểu ra điều gì đó: “Cậu và cô ấy bắt đầu qua lại khi nào?”
Vương Tuyển rất hợp tác, hỏi gì đáp nấy: “Đầu năm ngoái, lúc tôi đang suy nghĩ nên nói với ngài thế nào về việc tôi bắt buộc phải nghỉ việc.”
Nhậm Duy Minh sao có thể không nghe ra, nhưng vẫn cảm thấy không thể tin được: “Lúc đó cậu quyết định ở lại có liên quan đến cô ấy sao?”
Vương Tuyển cảm thấy chuyện này không có gì không thể thừa nhận: “Ngài nói không sai, đêm đó nếu không gặp cô ấy, nếu không phải tôi bị ma xui quỷ khiến mà để mắt đến cô ấy, thì sau Tết tôi quay lại, câu trả lời tôi cho ngài…”
Anh cười cười, cho một câu trả lời mà đối phương sẽ tự hiểu.
Nhậm Duy Minh coi như đã hoàn toàn hiểu ý của anh “Tôi không hiểu,” ông ta nói “Chưa nói đến chuyện khác, người tôi giới thiệu cho cậu trước đây chẳng phải ưu tú hơn cô ấy sao? Hơn nữa hai người chênh nhau 5 tuổi, bất kể là kinh nghiệm hay tính cách, cậu…”
Sao cậu lại để mắt đến cô ấy?
Chẳng lẽ đúng là van tuế hiếm hoi lắm mới nở hoa một lần thôi sao?
Vương Tuyển không phải lần đầu đối mặt với vấn đề này, bố anh, Khương Diệp và cả Ôn Diễm, những người biết chuyện của anh và Quý Yên đều hỏi như vậy.
Anh nói: “Có lẽ là lần đầu, nên bị ma xui quỷ khiến.”
Đúng là ma xui quỷ khiến.
Nhậm Duy Minh nói: “Tình cảm của hai người thế nào, tiến triển đến đâu tôi không quan tâm, nhưng chuyện này bắt buộc phải xử lý theo quy định của công ty.”
Vương Tuyển trầm ngâm một lúc, nói: “Tôi có trong tay mấy dự án khá tốt, hiện tại đang trong giai đoạn tiếp xúc.”
Tính tình của Nhậm Duy Minh rất tốt, nhưng ông ta đã nghe ra được sự uy h**p của Vương Tuyển: “Cậu cho dù có thêm mười hay tám dự án nữa, chuyện này cũng không thể xử lý riêng được.”
Vương Tuyển cực kỳ điềm tĩnh: “Cho dù chắp tay dâng cho đối thủ không đội trời chung của ngài cũng không sao à? Để tôi nghĩ xem… chắc là khoảng ba đến bốn cái.”
Nhậm Duy Minh: “!!!”
Tức chết ông ta rồi.
Văn phòng im lặng hồi lâu, Vương Tuyển lại lên tiếng: “Hai năm trước tôi vốn đã nên rời đi, nhưng để cảm ơn sự đào tạo và tin tưởng của ngài trước đây, tôi đã ở lại thêm một thời gian nữa, nể tình mấy năm nay tôi tận tụy vì công ty, ngài giơ cao đánh khẽ một lần được không?”
Nhậm Duy Minh thầm nghĩ, Vương Tuyển người này cũng có lúc phải khúm núm cầu xin người khác, cũng có lúc vì người khác mà cầu tình, đánh quân bài tình cảm, nếu không phải ông ta tận mắt chứng kiến, ông ta còn tưởng là người khác bịa đặt.
“Vương Tuyển, tôi tuổi đã lớn, nhưng chưa đến mức hồ đồ.” Nhậm Duy Minh nói “Mấy phút trước cậu nói với tôi thế nào, cậu không phải vì công ty mà ở lại, cậu là vì cô ấy.”
Giọng Vương Tuyển thanh lãnh: “Trong mắt tôi, ngài, công ty và cô ấy, đều quan trọng như nhau.”
Lời này nói còn chưa đủ rõ ràng sao?
Nhậm Duy Minh biết mình có nói thêm gì cũng vô ích, người ta đã tính toán cả rồi, đâu còn cơ hội cho ông ta lên tiếng.
Nhậm Duy Minh nói: “Phương án giải quyết của cậu là gì?”
Vương Tuyển dùng thái độ chừng mực nói: “Chuyện này đến đây là kết thúc, phía ngài cứ ‘xử lý lạnh’, coi như chưa từng nhận được email tố cáo này, cô ấy tiếp tục ở lại, làm công việc cô ấy thích, còn tôi thì nghỉ việc.”
Nhậm Duy Minh nhìn anh với vẻ mặt phức tạp: “Tôi biết điều kiện gia đình cậu tốt, công việc này cho dù lương cao đến đâu, cũng không bằng các khoản thu nhập khác của cậu. Nhưng mà Vương Tuyển, cậu dù sao cũng quản lý cả trăm con người trong bộ phận, kế hoạch nghề nghiệp của cậu lại tùy tiện như vậy sao?”
Vương Tuyển nói: “Tôi không cho rằng đây là tùy tiện, tôi đang làm gì tôi rất rõ, hơn nữa ngài không cần lo lắng tôi là bốc đồng nhất thời, tôi đã suy nghĩ rất kỹ.”
Thực ra anh muốn nói, sống bao nhiêu năm nay, anh chưa có một khoảnh khắc nào rõ ràng hơn hôm nay.
Nhậm Duy Minh nói: “Nếu cậu đã nói như vậy, lợi ích ở ngay trước mắt, tôi dường như không có lý do gì để không đồng ý với cậu.”
Vương Tuyển nói: “Cảm ơn Nhậm tổng.”
“Đừng cảm ơn tôi.” Nhậm Duy Minh nói “Tôi vẫn rất tò mò, cậu vòng vo một vòng lớn như vậy, khi nào tôi mới được uống rượu mừng của hai người?”
Đối với vấn đề này, Vương Tuyển không trả lời nhanh và không do dự như vừa rồi. Anh như đang bị hỏi khó.
Nhậm Duy Minh bật cười: “Vương Tuyển, đừng nói với tôi, chuyện này cậu chưa từng nghĩ tới nhé.”
Vương Tuyển thở dài một tiếng: “Nhậm tổng, ngài nói đúng.”
“???” Nhậm Duy Minh như bị tống nguyên một chai vodka tại chỗ, đầu óc quay cuồng “Vậy cậu mưu cầu điều gì?”
Đôi khi, thích một người, có cảm tình với cô ấy, muốn làm gì đó cho cô ấy, nhất định phải có mưu cầu gì sao?
Vương Tuyển nói: “Tôi mưu cầu cô ấy… việc cô ấy rõ ràng biết chuyện của tôi và cô ấy một khi bị công ty phát hiện, cô ấy nhất định sẽ là người bị vứt bỏ, tình cảnh của cô ấy so với tôi sẽ chỉ càng tồi tệ hơn, vậy mà cô ấy vẫn dám tiến thêm bước đó, chấp nhận ở bên tôi, tôi mưu cầu sự dũng cảm tiến về phía trước của cô ấy.”
Nhậm Duy Minh nghĩ, chắc mình già rồi, chắc là cảm xúc đã chai sạn rồi, không hiểu được sự bốc đồng và cố chấp trong tình cảm của giới trẻ bây giờ.
Thứ gọi là đam mê có thể duy trì được lâu nhất là mấy năm?
Người trẻ tuổi vừa ra xã hội hừng hực nhiệt huyết, tự cho mình là vô địch, cam tâm tình nguyện cống hiến, thậm chí còn cho rằng mình dũng cảm đáng khen. Nhưng vài năm nữa, bị xã hội vùi dập, bị năm tháng bào mòn, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cuộc sống rối tung, quay đầu nhìn lại quyết định ban đầu, sẽ chỉ hối hận.
Hối hận tại sao lại vì một đoạn đam mê có thể biến mất bất cứ lúc nào mà đánh cược cả tương lai tốt đẹp của mình.
Ai cũng biết rõ trên đời này không có thuốc hối hận, biết rõ cái giá phải trả rất lớn, điều chờ đợi mình sẽ là gì, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện lao vào.
Con đường hối hận có thể nhìn thấy tận cùng này, bao nhiêu người đã ngã nhào, chịu đủ khổ sở trên đó, nhưng họ vẫn vui lòng, gần như không ai có thể thoát khỏi, khiến người ta thực sự không thể hiểu nổi.
Sự việc đã được quyết định, Nhậm Duy Minh thầm nghĩ, nói thêm nữa cũng vô ích, Vương Tuyển có thể hành động theo cảm tính, chứ ông ta thì không thể.
Nhậm Duy Minh nói: “Tôi chấp nhận phương án của cậu. Trước khi cậu rời đi, bốn dự án trong tay cậu đều phải được triển khai an toàn, bất kỳ một dự án nào xảy ra sai sót, cuộc nói chuyện hôm nay của chúng ta coi như vô hiệu, tôi sẽ trực tiếp tìm cô ấy nói chuyện, đến lúc đó một loạt quy trình diễn ra… cậu hiểu mà, tôi sẽ không nói nhiều.”
Mục đích đã đạt được, Vương Tuyển cũng không nói nhiều: “Bốn dự án tôi sẽ đảm bảo bộ phận Mười một tiếp nhận một cách thuận lợi, về quản lý kế nhiệm, tôi cũng đã có ứng cử viên tương ứng, sau khi về tôi sẽ gửi email cho ngài tham khảo.”
Nhậm Duy Minh trong lòng hừ một tiếng.
Đúng là đi một bước tính mười bước, ông ta còn chưa nói đến chuyện bàn giao, người ta đã có sẵn ứng cử viên rồi.
Ông ta thực sự ghét bỏ: “Cậu không phải là vẫn luôn chuẩn bị cho chuyện này đấy chứ?”
Vương Tuyển thẳng thắn thừa nhận: “Ngài nói đúng.”
“…”
Lúc rời khỏi văn phòng Nhậm Duy Minh, Vương Tuyển mang theo cả bản sao email tố cáo và một chồng ảnh.
Nhậm Duy Minh nói: “Cậu muốn điều tra xem ai tố cáo à?”
Vương Tuyển: “Tôi không điều tra, tôi chỉ cảm thấy kỹ thuật của người chụp ảnh không tồi, chụp cô ấy rất đẹp.”
“…”
Nhậm Duy Minh nói, cái vị đại thần như cậu mau cút đi cho khuất mắt, nhìn không nổi nữa rồi.
Vương Tuyển đi đến cửa, như nhớ ra điều gì đó, dừng lại quay đầu nói: “Người tố cáo tôi sẽ không điều tra, chỉ cần Nhậm tổng ngài giúp ra mặt, để bên đó dừng tay lại là được.”
Sau khi Vương Tuyển rời đi, Nhậm Duy Minh lại luyện chữ một lúc, cảm thấy viết khá hài lòng, bèn gọi thư ký vào, nói: “Bảo người của bộ phận Mười lên đây.”
Một tuần sau, Ôn Diễm không biết từ đâu nghe được tin tức, tìm đến Vương Tuyển nói: “Cậu sắp đi à?”
Vương Tuyển nhìn anh ta: “Có sao?”
Ôn Diễm nói: “Cậu đừng quên, Quý Yên là người của bộ phận tôi, chuyện này Nhậm tổng phải tìm tôi nói chuyện chứ.”
Vương Tuyển lúc này mới nói: “Tôi chỉ có một yêu cầu, đừng nói với cô ấy. Chúng ta đều coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”
“Cậu đúng là… Nhậm tổng cứ hỏi tôi mãi, cô gái tên Quý Yên đó rốt cuộc có sức hút gì. Tôi nói với ông ấy, ông ấy hỏi nhầm người rồi, tôi đâu phải cậu, tôi làm sao mà biết được.”
“Anh đến hỏi tôi chuyện này à?”
Ôn Diễm: “Cậu nói xem?”
Vương Tuyển cúi đầu tiếp tục lật tài liệu.
Ôn Diễm sớm đã đoán được kết quả này, nói: “Cậu không tò mò ai là người tố cáo à?”
Vương Tuyển lúc này mới ngẩng đầu: “Tôi biết là ai, nhưng là ai không quan trọng, chuyện thế này sớm muộn gì cũng bị phát hiện.”
“Cậu cũng lạc quan thật.”
“Tôi đây là tự mình biết mình.”
“…”
Ôn Diễm nghĩ, chỉ với cái kiểu nói chuyện làm người ta nghẹn họng này, một người cởi mở lạc quan như Quý Yên rốt cuộc đã nhìn trúng điểm nào của Vương Tuyển?
Đẹp trai?
Công ty có cả đống người đẹp trai.
Không nghĩ ra, Ôn Diễm hỏi: “Sau Tết cậu phải đi rồi, đã nói với cô ấy chưa?”
Vương Tuyển nghi hoặc: “Tại sao phải nói với cô ấy?”
Đã yêu nhau rồi, chuyện thế này mà cũng không nói sao?
Ôn Diễm chỉ muốn cạy đầu Quý Yên ra xem bên trong có phải toàn là nước không, nếu không sao có thể để mắt đến một người không có chút thú vị nào như Vương Tuyển?
Ôn Diễm thở dài rời đi.
Vương Tuyển không để tâm, bận đến tối, khoảng mười giờ, anh rời văn phòng, lúc đi thang máy thì gặp Hà phó tổng của bộ phận Mười.
Hà phó tổng thấy anh thì chột dạ, chào hỏi cũng không tự nhiên lắm, nhưng Vương Tuyển lại như không biết gì, gật đầu mỉm cười với anh ta.
Giờ này, tầng này chỉ có hai người họ, cửa thang máy mở ra, Hà phó tổng cười nói: “Vương tổng, mời anh.”
Vương Tuyển bước vào, thấy anh ta không vào, anh nói: “Cùng xuống nhé?”
Hà phó tổng lúng túng một lúc, nói: “Được… được.”
Thang máy im lặng đi xuống.
Hà phó tổng vô cùng bất an, chuyện họ tố cáo Vương Tuyển và nhân viên bộ phận Sáu có quan hệ nam nữ không đứng đắn, bên Nhậm tổng đã tìm họ, nói là chuyện đã giải quyết xong, bảo họ đừng đi rêu rao khắp nơi.
Cách giải quyết vấn đề thực sự khiến họ kinh ngạc đến sững sờ.
Vương Tuyển nghỉ việc, nhân viên bộ phận Sáu kia lại không sao.
Họ nghĩ mãi không ra, tại sao bộ phận Sáu lại không sao?
Nhưng Nhậm tổng không nói nhiều, chỉ bảo họ quản tốt chuyện nội bộ của mình, đừng có suốt ngày lo chuyện bao đồng của các bộ phận khác, cũng không xem lại thành tích của bộ phận mình ra sao.
Hà phó tổng rất bất an, cứ nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị của thang máy.
Mấy phút khó khăn trôi qua, thang máy cuối cùng cũng dừng ở tầng một.
Anh ta cười nói: “Vương tổng, mời anh.”
Vương Tuyển nhìn anh ta một cái, bước ra khỏi thang máy.
Đi được vài bước, Vương Tuyển đột nhiên dừng lại, Hà phó tổng trong lòng giật thót một cái, đây là muốn tính sổ rồi sao?
Vương Tuyển quay người lại nói: “Các anh còn giữ ảnh không?”
Hà phó tổng “a” một tiếng.
Vương Tuyển hỏi: “Ảnh của tôi và cô ấy, ngoài những tấm các anh giao cho Nhậm tổng, còn không?”
Còn không?
Hà phó tổng chỉ nghĩ, sao anh lại có thể bình tĩnh hỏi câu này như vậy?
“Không còn.” Ông ta đảm bảo “Đều giao cho Nhậm tổng cả rồi, anh cũng biết mà, chuyện thế này một khi đã đưa lên đến chỗ Nhậm tổng, thì sẽ có giải pháp, chúng tôi không giữ lại một tấm nào.”
Không biết có phải anh ta nhìn nhầm không, Vương Tuyển dường như rất thất vọng rồi bỏ đi.
???
Sao diễn biến sự việc lại không giống anh ta nghĩ chút nào vậy?
Vương Tuyển không chất vấn anh ta câu nào sao?
Thấy Vương Tuyển sắp lên xe, Hà phó tổng vội vàng đuổi theo: “Vương tổng, chuyện này, nó là…”
Vương Tuyển thẳng thừng ngắt lời: “Các anh phát hiện ra khi nào?”
“?” Thấy Vương Tuyển thực sự hỏi điều này, Hà phó tổng nói “Vào khoảng đầu tháng tư, có một lần tôi tan làm muộn, xuống đến hầm để xe thì phát hiện quên mang chìa khóa nhà, lúc định lên lầu lấy thì thấy hai người cùng xuống lầu, rồi cô ấy còn đi nhờ xe anh về, sau đó quan sát mấy lần, thì thấy hai người quả thực quan hệ không bình thường…”
Vương Tuyển nghĩ, thì ra là lúc đó.
Anh cười cười: “Cảm ơn câu trả lời của anh.”
Anh kéo cửa xe.
Hà phó tổng lại ngây người: “Anh không trách chúng tôi sao?”
Vương Tuyển nói: “Có người vi phạm quy định, các anh tố cáo, đây là quyền của mỗi một nhân viên trong công ty.”
Vậy sao?!
Vương Tuyển lên xe, không lâu sau, anh hạ cửa sổ xuống. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Hà phó tổng nghĩ, mưa gió nên đến vẫn sẽ đến, mặc dù trước đó anh tỏ ra rộng lượng như vậy, nhưng trách cứ thì chắc vẫn không thể thiếu chứ?
Vương Tuyển suy nghĩ một lúc, nói: “Dự án lần trước khách hàng sở dĩ liên tục nhấn mạnh, không cho các anh tham gia vào đội ngũ hợp tác là vì…”
Hà phó tổng rõ ràng không ngờ anh sẽ nói chuyện này, hỏi: “Vì sao?”
Vương Tuyển cười nhạt: “Chuyện gì cũng có thể thương lượng, nhưng các anh không nói hai lời đã báo cáo chuyện lên sếp của họ, điều này khiến họ rất khó làm việc.”
Lúc đó khi họ tiếp xúc với dự án này, lúc ban đầu nói chuyện khá vui vẻ, chỉ là ở phương diện chi phí, đối phương liên tục gây áp lực, cuối cùng đàm phán trực tiếp thất bại, họ không muốn nhìn thấy công sức bỏ ra ban đầu đổ sông đổ bể, sau một hồi tìm kiếm, vô tình để họ tìm ra chuyện nhân viên nội bộ tự ý giữ lại khoản tiền.
Chuyện thế này rất phổ biến, mỗi công ty ít nhiều đều xảy ra, mỗi năm vì chuyện thế này mà vào tù cũng không phải là không có. Thấy dự án này gần như hỏng, họ nghĩ làm một việc tốt, gửi chuyện này dưới hình thức nặc danh đến sếp của công ty kia.
Phó tổng Hà quả thực lúng túng, mặt giống như bị tát một cái giữa chốn đông người vậy.
Vương Tuyển nói: “Còn về chuyện của tôi, tôi vẫn nói câu đó, cảm ơn các anh.”
Xe chạy ra khỏi hầm để xe, không lâu sau, ánh đèn và tiếng lốp xe lăn trên mặt đường hoàn toàn biến mất.
Hà phó tổng sững sờ tại chỗ.
Người này đã bị tố cáo đến mất việc rồi, sao còn có thể thản nhiên nói lời cảm ơn?
Rốt cuộc là Vương Tuyển điên rồi, hay là mình điên rồi?
Hà phó tổng cảm thấy thế giới này bỗng chốc trở nên điên cuồng.
Xe chạy trên con đường rộng lớn. Phía trước là ngã tư, đúng lúc đèn đỏ, Vương Tuyển giảm tốc độ, xe từ từ dừng lại.
Anh hạ cửa sổ xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua gò má, hòa cùng ánh đèn sặc sỡ ven đường, không hiểu sao có mấy phần lạnh lẽo.
Còn khoảng ba mươi giây nữa, anh cầm điện thoại lên bấm vào Wechat của Quý Yên.
Cuộc trò chuyện của hai người dừng lại ở tháng mười, là lần trước khi anh qua đó tìm cô.
Giờ này nhiệt độ ở Tô Thành chắc cũng thấp rồi nhỉ.
Vương Tuyển gõ chữ—【Trời lạnh chú ý mặc ấm.】
Anh nhận được tin nhắn của Quý Yên lúc về đến nhà.
【Quý: Vừa nãy họp không thấy, bên em hơi lạnh rồi ạ, có chú ý giữ ấm, anh cũng tự chú ý nhé.】
Khác với những lời ngắn gọn của anh mỗi lần, cô luôn gõ một tràng dài.
Anh thay giày, đi vào phòng khách, rót một ly nước, vừa uống, vừa trả lời: 【Ăn uống đầy đủ, đừng ăn mì gói đồ ăn liền cho qua bữa.】
Lúc này có lẽ điện thoại đang ở bên cạnh, cô trả lời rất nhanh: 【Biết rồi ạ, xin lỗi nhé, sư phụ tìm em có việc, lúc nào có thời gian em sẽ gọi điện cho anh.】
Vương Tuyển đặt điện thoại xuống.
Một cái liếc mắt đã thấy con ngỗng ngốc đặt trên sofa. Ngơ ngác ngốc nghếch, giống như Quý Yên những lúc mơ màng.
Anh đứng một lúc, đi qua đó cầm nó lên.
Anh nghĩ, có những chuyện cô không cần thiết phải biết.
Anh đã kéo cô xuống nước, cô cũng đã cùng anh hoang đường gần hai năm, như vậy là đủ rồi.
Còn những chuyện ngoài lề, một mình anh có thể giải quyết, không cần thiết phải tạo thêm gánh nặng tâm lý cho cô, càng không cần thiết phải thêm phiền não cho cô.
Mà việc tố cáo của bộ phần 10, tuy đến không đúng lúc, nhưng cũng đã giúp anh đưa ra một quyết định.
Mối quan hệ này, đang phát triển theo một hướng nguy hiểm không thể kiểm soát. Có lẽ tương lai anh sẽ về Bắc Thành, quan hệ của hai người dù là tiếp tục hay kết thúc, cùng với khoảng cách không gian kéo dài, hẳn sẽ khiến anh suy nghĩ rõ ràng và thấu đáo hơn về mối quan hệ của hai người.
Đêm đã khuya, anh đặt con ngỗng ngốc xuống, về phòng.
Cùng với cánh cửa đóng lại, phòng khách chìm vào bóng tối sâu không thấy đáy. Giống như chuyện này bị anh che giấu đi, bị màn đêm hoàn toàn che lấp. Và Quý Yên sẽ không bao giờ có cơ hội biết được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









