Sau một thời gian tiếp xúc, Quý Yên phát hiện Vương Tuyển là một người rất thích nấu ăn.
Những lúc hai người hẹn hò, ngoài việc làm những chuyện thân mật ra, có lẽ nơi cô thấy được nhiều dáng vẻ nhất của anh chính là ở trong bếp.
Khẩu vị của anh thiên về thanh đạm, trước giờ không thích các món ăn đậm vị nhiều dầu, nhiều muối, nhiều ớt, dù vậy, Quý Yên vẫn khâm phục khả năng biến những món ăn thanh đạm trở nên hấp dẫn làm người ta thèm thuồng của anh.
Vì nhà cô gần công ty, sợ chạm mặt người quen làm lộ chuyện của hai người, nên địa điểm hẹn hò của cả hai thường là ở nhà anh.
Lần đầu tiên đến nhà anh, Quý Yên có chút căng thẳng.
Rõ ràng biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng cô lại có cảm giác như mình đang vô tình tiếp cận một góc trong cuộc sống của anh, khoảng cách đột nhiên được kéo gần lại, cảm giác này còn k*ch th*ch hơn cả việc trước đây cô lén lút chú ý đến anh.
Cô hoảng hốt và bối rối vô cùng.
Hôm đó cô tăng ca đến mười một giờ đêm, văn phòng đã không còn mấy ai, cô thu dọn đồ đạc rồi đợi thang máy, lướt điện thoại một lúc, “ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra, cô cất điện thoại, theo thói quen ngẩng đầu lên, định bước về phía trước.
Đột nhiên, vừa nhìn rõ người trong thang máy, cô liền sững sờ.
Vương Tuyển nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc, thấy cô đứng yên không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý định đi vào, anh hỏi: “Không đi à?”
Giọng nói lạnh lùng, không chút hơi ấm, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ của anh trên giường, cô thầm phàn nàn một chút, rồi lập tức tỉnh táo lại, nói: “Có ạ.”
Cô vẫn cười tươi, đôi mắt rất sáng, Vương Tuyển liếc nhìn rồi lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Trong thang máy chỉ có anh và cô.
Thật sự yên tĩnh, bầu không khí cũng như đang trôi đi rất chậm, Quý Yên xoa xoa ngón tay, nhẹ nhàng ngẩng đầu, liếc nhìn anh một cái.
Vẻ mặt lạnh lùng, trông có vẻ không dễ nói chuyện. Lão đại và sư phụ đều đã nhắc nhở cô không ít lần, Vương Tuyển là người không thích bị làm phiền, nói chuyện luôn đi thẳng vào vấn đề, không bao giờ nói thừa.
Những lời định nói ra đến bên môi lại bị cô âm thầm nuốt ngược vào trong.
Có thể tăng ca đến giờ này, chắc là đang phiền lòng vì công việc, cô vẫn không nên lấy chuyện nhỏ nhặt ra làm phiền anh thì hơn.
Hơn nữa, mối quan hệ của họ còn lâu mới đến mức cô có thể quang minh chính đại quan tâm anh.
Càng không cần nói đến sự thân mật giữa những người yêu nhau.
Cô vẫn nên giữ đúng phận sự, không nên vượt quá giới hạn.
Nghĩ như vậy, dù anh đang đứng ngay bên cạnh, chỉ cách cô hai nắm tay, cô cũng có thể làm được việc không để tâm đến chuyện khác.
Quý Yên rất hài lòng.
Chỉ là…
Vương Tuyển đột nhiên nghiêng mặt, lạnh nhạt nhìn cô một cái, hỏi: “Có chuyện muốn nói à?”
Sao anh biết được?
Lẽ nào sau lưng anh có mắt à?
Quý Yên ngây người, không biết phải phản ứng thế nào.
Không biết có phải cô nhìn nhầm không, Vương Tuyển dường như đã cười một cái, một nụ cười thoáng qua.
Cô tập trung nhìn lại anh, anh lại trở về dáng vẻ lạnh lùng khó gần như thường ngày.
Cô không chắc chắn nữa.
Anh lại hỏi: “Một mình à?”
Là một mình, nhưng nếu anh muốn thì cũng có thể biến thành hai mình.
Quý Yên chừa cho mình một đường lui, cô nói: “Tạm thời là một mình.”
Tạm thời.
Ánh mắt Vương Tuyển nhìn cô đầy ẩn ý, có vài phần sâu xa.
Trong lòng cô hoảng loạn, đầu ngón tay giấu ở một góc cũng bất giác siết chặt lại, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, điềm tĩnh đối diện với anh.
Đúng lúc này, thang máy “ting” một tiếng, đã đến tầng hầm một.
Cô vẫn đứng yên.
Vương Tuyển hỏi: “Không ra ngoài à?”
Cô lập tức lúng túng, da đầu tê dại.
Không phải anh không thích nói chuyện sao, sao hôm nay người chủ động bắt chuyện toàn là anh vậy?
Trong lúc vội vã, cô đã nói dối: “Hôm nay em không lái xe” Ngừng một chút, cô lại nói “Em phải lên lại tầng một để đi bộ về.”
Vương Tuyển nói: “Không lái xe à?”
Cô cứng đầu, mặt dày thừa nhận: “Không có.”
Anh trầm ngâm, thỉnh thoảng liếc nhìn cô. Quý Yên bối rối, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh nói: “Đến chỗ tôi nhé?”
“Hả?” Cô nhất thời không nghe rõ “Đến đâu ạ?”
“Chỗ tôi.”
Anh nói ngắn gọn, không hề có chút thay đổi cảm xúc nào.
Từ lúc ra khỏi thang máy, đi theo sau anh, Quý Yên đã nghĩ, người này đang mời cô đến nhà anh sao?
Nhưng mà, sao lại có người có thể nói ra chuyện mờ ám như vậy mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh chứ?
Đêm tối như thế này, trai đơn gái chiếc, ở nhà anh sẽ xảy ra chuyện gì thì rõ như ban ngày rồi còn gì.
Sao anh có thể… thản nhiên đến vậy chứ?
Quý Yên thực sự nghĩ không ra.
“Ưm.”
Cô nghĩ quá nhập tâm, đột ngột đâm sầm vào lưng anh.
Cô ôm trán, lùi lại một bước, nhìn anh.
Vương Tuyển dừng bước, liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhìn sang vị trí đỗ xe bên cạnh, một lúc lâu sau mới thu hồi ánh mắt tiếp tục đi về phía trước.
Anh vừa nhìn cái gì vậy?
Tại sao anh lại nhìn cô như thế?
Quý Yên tò mò nhìn theo hướng ánh mắt của anh lúc nãy.
Vừa nhìn một cái, cô chỉ muốn tự b*p ch*t mình, hoặc đào một cái hố để chui xuống.
Xe của cô đang đậu ngay bên cạnh.
Vì là một chiếc xe màu hồng nên nó thực sự nổi bật trong cả gara.
Chiếc xe này Quý Yên mua lại từ một đồng nghiệp đã nghỉ việc, rất mới, tuy là xe của hãng không mấy nổi tiếng, nhưng cũng đủ cho cô sử dụng hằng ngày.
Cô không ngờ rằng mình lại rơi vào tình huống xấu hổ muốn chết một cách trực diện như vậy.
Vài giây trước cô còn nói dối Vương Tuyển rằng hôm nay cô không lái xe, thì sau đó “bốp” một tiếng, cô lại bị anh vả mặt trong im lặng.
Đột nhiên, cô không dám đi qua đó ngồi xe của anh nữa, càng không cần nói đến việc cô còn phải đến nhà anh.
Có lẽ vì cô mãi không tiến lên, bàn tay đang mở cửa xe của Vương Tuyển khựng lại, đột nhiên, anh đưa mắt nhìn về phía cô.
Trong mắt cô, ánh mắt đó không nghi ngờ gì là có vài phần sắc bén.
Mặc dù, bản thân Vương Tuyển có thể không có ý đó, là do cô hiểu lầm.
Nhưng khoảnh khắc đó, chân Quý Yên đều mềm nhũn.
Cô bước tới.
Vương Tuyển nhìn cô, thu tay về, đi đến ghế phụ, kéo cửa xe ra, rồi nhìn cô.
Cơ thể Quý Yên lập tức căng cứng.
Anh hơi hất cằm, ra hiệu cho cô lên xe.
Lúc ngồi trên xe, nhìn cảnh đêm mờ ảo ngoài cửa sổ, Quý Yên liếc nhìn về phía Vương Tuyển. Cô có chút suy nghĩ không đúng lúc, rằng mình có phúc phận gì mà lại được anh mở cửa xe cho chứ.
Xe chạy suốt trên đại lộ rộng rãi và yên tĩnh, nửa tiếng sau, xe rẽ vào một con đường nhựa tĩnh lặng, qua hai khúc cua rồi tiến vào một khu dân cư cao cấp.
Xe lại rẽ một lần nữa, chẳng bao lâu sau đã vào một bãi đỗ xe ngầm.
Lúc dừng lại, Quý Yên vẫn còn cảm thấy mơ màng.
Vương Tuyển tháo dây an toàn của mình, thấy dáng vẻ gò bó của cô, anh suy nghĩ hai giây rồi nghiêng người, đột nhiên đến gần cô. Hơi thở của Quý Yên chợt nín lại, cơ thể dựa vào lưng ghế, mắt nhìn thẳng vào anh.
Hai người ở rất gần, hơi thở kề bên.
Nhìn nhau vài giây, Quý Yên nghe thấy một tiếng “cạch”, chẳng mấy chốc, dây an toàn trên người cô đã được tháo ra.
Vương Tuyển kịp thời lùi lại, khi tay đặt lên tay nắm cửa ghế lái, mặt anh hơi nghiêng về phía cô nói: “Xuống xe.”
Trái tim Quý Yên rung động.
Bên kia, anh đã xuống xe, cửa xe đang được đóng lại từ bên ngoài, cô chỉ có thể nhìn thấy một phần bóng dáng anh qua cửa sổ. Quý Yên ngẩn người hai giây rồi mở cửa xe bước xuống.
Cửa thang máy mở ra, Vương Tuyển đứng bên cạnh, tay vịn vào khung cửa thang máy, nhìn cô. Ý tứ đó không thể rõ ràng hơn, là bảo cô vào trước.
Qua vài lần ở riêng với nhau gần đây, không khó để nhận ra, anh dường như rất có phong thái lịch lãm trong những chi tiết nhỏ.
Quý Yên thích quan sát một người qua những chi tiết.
Trong suốt thời gian qua, thông qua việc quan sát Vương Tuyển, cô luôn cảm thấy anh là một người rất tốt.
Cô nói một tiếng cảm ơn rồi bước vào thang máy, đứng sang một bên.
Vương Tuyển theo sau, giơ tay nhấn nút số “17”.
Tầng 17, xem ra là một người thích ở tầng cao.
Đến cửa nhà anh, anh mở hộp mật mã, những ngón tay thon dài vừa thao tác vừa nói: “Qua đây đăng ký vân tay của em đi.”
Dứt lời, anh đứng sang một bên, nhường chỗ cho cô.
Quý Yên có chút do dự: “Như vậy có bất tiện không ạ?”
Anh nói: “Tại sao?”
Họ chỉ đơn thuần là bạn tình, không phải người yêu, vậy mà bây giờ anh đã cho cô quyền tự do ra vào nhà anh. Cô vốn đã thích anh, bây giờ anh lại làm vậy, thật khó để cô không suy nghĩ nhiều.
Nhưng suy nghĩ của Vương Tuyển lại đơn giản hơn cô nhiều: “Như vậy thuận tiện cho cả em và tôi.”
Cô cảm thấy không tiện, còn anh thì ngược lại.
Quý Yên nhìn anh, tiến lên làm theo hướng dẫn của hệ thống, đăng ký mật mã vân tay của mình.
Sau khi xong xuôi, cửa mở, Vương Tuyển kéo cửa đi vào nhà, đến chỗ huyền quan, lúc mở tủ ra, anh nhìn rồi rõ ràng là tỏ ra khó xử.
Quý Yên đứng bên cạnh nhìn.
Im lặng một lúc, Vương Tuyển quay mặt lại hỏi: “Em đi giày size mấy?”
Cô gần như buột miệng: “36.”
Anh trầm ngâm một lúc, lấy ra một đôi giày màu hồng, Quý Yên vừa nhìn thấy màu đó, trong lòng không khỏi thắt lại, lẽ nào trong nhà anh còn có người phụ nữ khác?
Vương Tuyển nói: “Đây là giày của mẹ tôi, chỉ đi qua một lần, chưa đến mười phút, em có phiền không?”
Là mẹ à.
Quý Yên cười tươi, đôi mắt long lanh, tiến lên nhận lấy: “Không phiền chút nào ạ.”
Vương Tuyển liếc nhìn cô, thấy cô đang thay giày, anh cũng lấy một đôi ra thay, nói: “Em thích màu gì thì lát nữa nói với tôi, tôi sẽ cho người mang đến.”
Chuyện này…
Lúc nãy là mật khẩu cửa chính.
Bây giờ là dép đi trong nhà.
Quý Yên thầm nghĩ, con người Vương Tuyển này có phải là quá giỏi trong việc dùng những chi tiết nhỏ nhặt để quyến rũ người khác không?
Điều này đâu chỉ khiến cô mừng rỡ không thôi?
Vương Tuyển nói xong, thấy cô đã thay giày, anh cầm giày của cô và của mình cùng đặt vào tủ giày, rồi đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Quý Yên đi theo, đứng ngoài cửa nhìn.
Vương Tuyển mở tủ tường, lấy ra một bộ đồ dùng tắm gội mới rồi nói: “Vào đi.”
Cô bước chân qua ngưỡng cửa.
Vương Tuyển nói: “Đồ dùng tắm gội sạch sẽ đều ở trong tủ này, bộ này lát nữa em dùng, sau này cần thay thì tự đến đây lấy, ở trên đều có dán nhãn, em cứ nhìn theo đó mà lấy.”
Quý Yên hai tay nhận lấy bộ đồ dùng tắm gội, một lúc sau mới nhận ra mà hỏi: “Anh đang giới thiệu nhà cho em sao?”
Vừa nói xong, cô đã hối hận.
Vương Tuyển không nói gì, ánh mắt lạnh nhạt, như đang hỏi… Bây giờ em mới phản ứng lại à?
Sau khi rửa mặt và lau cổ, Quý Yên cảm thấy sự mệt mỏi của việc tăng ca cũng theo đó mà tan biến.
Cô bước ra ngoài.
Vương Tuyển đang đứng trước tủ lạnh, có lẽ nghe thấy tiếng của cô, anh nói: “Trên bàn có nước, cốc thì tự chọn.”
Có tất cả năm sáu cái cốc, nhiều màu sắc khác nhau, Quý Yên chọn chiếc màu xanh đậm, rót một cốc nước, uống một ngụm rồi hỏi ngược lại anh: “Anh có uống không?”
Vương Tuyển lắc đầu, hỏi: “Buổi tối muốn ăn gì?”
Anh vừa nói, cô quả thực có chút đói.
Anh đóng cửa tủ lạnh, trong tay là một túi rau xanh, một quả cà chua, hai quả trứng gà.
Ngón tay anh dài, những thứ này cầm trên tay anh, càng làm nổi bật bàn tay đẹp mắt của anh hơn.
Vương Tuyển lại hỏi một lần nữa: “Có muốn ăn gì không?”
Cô vội vàng dời ánh mắt đi, đối diện với tầm nhìn của anh, nói: “Gì cũng được ạ, em không kén ăn, rất dễ nuôi.”
Rất dễ nuôi…
Lỡ lời rồi.
Quý Yên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà uống nước.
Vương Tuyển lại đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, ngay khi Quý Yên nghĩ rằng anh sẽ nói gì đó, anh lại không nói một lời nào, cầm rau và trứng đi ngang qua cô.
Vài giây sau, bóng dáng anh biến mất trong bếp.
Quý Yên đặt cốc nước xuống, úp mặt vào lòng bàn tay: “Mất mặt, mất mặt, mất mặt quá, sao lại lắm lời như vậy!!!”
“Ăn mì được không?”
Ngay lúc cô đang tự trách mình, không biết từ lúc nào Vương Tuyển đã đứng ở cửa bếp.
Cô vẫn đang úp mặt, chớp mắt nhìn anh.
Anh dường như cười một cái, nói: “Trong tủ lạnh ngăn thứ ba từ trên xuống có một túi mì sợi to, giúp tôi lấy một chút.”
Nói xong, anh lại quay người đi vào bếp.
Quý Yên làm theo chỉ dẫn của anh, mở cửa tủ lạnh, quả nhiên có một túi mì, sợi mì tròn và tương đối to.
Cô cầm trong tay, cảm giác lành lạnh.
Nghĩ đến dáng vẻ xấu hổ lúc nãy của mình bị anh nhìn thấy, cô nhắm mắt thở dài, sau đó mang vẻ mặt như sắp ra pháp trường mà đem mì vào bếp.
Vương Tuyển đang thái cà chua.
Quý Yên tiến lên đặt mì xuống, rồi lại lùi về, cách anh vài bước, nói: “Là cái này phải không ạ.”
Vương Tuyển liếc nhìn một cái, nói: “Phải, cảm ơn.”
Cô lại cảm thấy ngại ngùng nói: “Có cần em giúp gì không?”
“Không cần, em ra phòng khách nghỉ ngơi đi, xong tôi sẽ gọi.”
Quý Yên không phải chưa từng đến nhà người khác làm khách, cô cũng sẽ khách sáo hỏi người ta có cần giúp gì không, câu trả lời thường nhận được là không cần.
Mọi khi cô khách sáo rồi cũng cho qua, nhưng lần này lại không thể qua được.
Vì đối phương là Vương Tuyển.
Cô đứng lỳ ở vị trí gần cửa bếp.
Bên kia Vương Tuyển đã thái xong rau, thấy cô vẫn còn đứng đó, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Ngại à?”
Cô “ừm” một tiếng.
Anh nói: “Không cần ngại, sau này em sẽ thường xuyên thấy cảnh tượng như vậy.”
Sau này.
Quý Yên ngồi trên sofa phòng khách, nghe tiếng động phát ra từ phía bếp.
Cô ôm một chiếc gối, cúi đầu vùi mặt vào gối, khóe miệng cong lên, nụ cười trên mặt không thể nào giấu được.
Thì ra, điều anh cân nhắc là sau này.
Mặc dù mối quan hệ hiện tại của họ có thể kết thúc bất cứ lúc nào, nhưng khi nghe anh nói ‘sau này’, cô vẫn không khỏi rung động trong lòng.
Hai từ thật cảm động biết bao, lại được thốt ra từ miệng anh.
Hai mươi phút sau, Vương Tuyển dùng khay bưng hai bát mì ra, Quý Yên vội vàng đứng dậy hỏi: “Để em giúp lấy đũa nhé.”
Vương Tuyển nói: “Ở trên giá.”
Cô đi vào bếp, ở chỗ bồn rửa thấy có giá để bát đũa muỗng, cô không chắc những chiếc muỗng này anh thường dùng như thế nào, ví dụ như anh dùng loại nào, còn cô thì phải dùng loại nào.
Cô suy nghĩ một lúc rồi đi ra cửa, hỏi: “Đũa và muỗng này phải lấy như thế nào ạ?”
Vương Tuyển suy ngẫm một lúc về lời cô nói, một lúc lâu sau mới hiểu ý cô là gì. Anh đi ngang qua cô vào bếp, Quý Yên hơi ngẩn người, vội vàng đi theo.
Vương Tuyển lấy hai bộ, quay người lại, thấy cô đang ở ngay sau lưng, anh chỉ vào bên phải: “Bộ này cho em được không?”
Sao lại giống như đang dỗ trẻ con vậy.
Quý Yên nói: “Bộ nào cũng được ạ, em không kén chọn.”
Vương Tuyển hơi nhướng mày, khóe môi cong lên, cười nhạt: “Ừm, em đã nói rồi, em dễ nuôi.”
!!!
Mặt Quý Yên đỏ như gấc.
Vương Tuyển đã cầm đũa và muỗng đi ra ngoài.
“Em mà không ra ăn nữa là mì nở ra, ăn sẽ không ngon đâu.” Giọng nói của anh vang lên không nhanh không chậm.
Quý Yên đi ra, ngượng ngùng ngồi xuống đối diện anh. Khói nóng bốc lên, lượn lờ giữa hai người.
Anh ăn rất chậm, gần như không phát ra tiếng động, Quý Yên bị anh ảnh hưởng, cũng ăn rất chậm và cẩn thận.
Ăn được một lúc, Vương Tuyển đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Ăn có quen không?”
Cô liên tục gật đầu, nuốt xuống đồ ăn trong miệng nói: “Rất ngon ạ, lâu lắm rồi em chưa được ăn mì ngon như vậy.”
Anh cười: “Không cần phải gượng ép mình.”
“?”
Trong lúc ngẩn người, cô đã hiểu ý anh. Anh nghĩ cô đang khách sáo, đang tâng bốc anh.
Quý Yên đặt đũa xuống, nghiêm túc nói: “Ngon thật mà.” Sợ anh không tin, cô lại nhấn mạnh “Ở nhà em người nấu ăn ngon nhất là bố em, anh nấu còn ngon hơn cả bố em nữa.”
Anh cười nhìn cô, nụ cười vẫn rất nhạt. Nhưng Quý Yên lại cảm thấy, khoảng cách giữa hai người xem như lại gần thêm một bước rồi.
Ăn cơm xong, Vương Tuyển dọn bàn, Quý Yên muốn giúp, anh nói: “Em vào tủ trong phòng ngủ tìm một bộ đồ mới, nghỉ ngơi một lát rồi đi tắm rửa.”
Tối nay đến đột ngột quá, quả thực cô không nghĩ đến chuyện tắm rửa.
Quý Yên hỏi: “Em mặc đồ của anh à?”
“Ừm.” Có lẽ anh cũng ngại, bèn ho nhẹ một tiếng “Tầng thứ hai của tủ có quần áo mới, nếu em không phiền thì mặc tạm một đêm, sau này em gửi cho tôi nhãn hiệu quần áo hay mặc, tôi cho người mua.”
Lại là mua dép, lại là sắm quần áo.
Trong một buổi tối, Quý Yên cảm thấy, cô đã hoàn toàn bị Vương Tuyển chinh phục trong vô thức. Mặc dù, anh có thể cho rằng như vậy sẽ tiện cho việc qua lại. Nhưng cô lại không tránh khỏi việc đa cảm.
Vương Tuyển ở trong bếp, cô vào phòng ngủ của anh, trong chiếc tủ mà anh nói, cô quả nhiên tìm thấy quần áo sạch.
Bây giờ đã là đầu hè, thời tiết ngày càng nóng, áo thun quần short đã có thể giải quyết được vấn đề ăn mặc hiện tại.
Quý Yên lấy một bộ màu đen, đặt lên sofa.
Gần một giờ, cả hai đều đã tắm rửa sạch sẽ.
Thời gian thực sự đã muộn, dù mai là cuối tuần, cả hai đều không còn sức để làm chuyện đó.
Vương Tuyển nói: “Ngủ ở phòng ngủ nhé?”
Quý Yên nhìn anh, hỏi một cách vô cùng chân thành: “Được không ạ?”
Anh nhíu mày: “Tại sao lại hỏi vậy?”
Lại không làm gì, chỉ đơn thuần đắp chăn ngủ một đêm, Quý Yên muốn hỏi anh, như vậy có thật sự được không?
Nhưng dũng khí của cô đã dùng hết từ lúc nãy rồi, bây giờ chắc chắn không thể hỏi ra được nữa.
Cô mím môi không nói.
Vương Tuyển nói: “Buổi tối tôi ngủ thích bật đèn, nếu em không quen, tôi sẽ dọn cho em một phòng khác.”
Muộn thế này rồi, còn để anh dọn dẹp, thật phiền phức.
Quý Yên cười tươi: “Không cần đâu ạ, em ngủ rất ngon, bật đèn hay không cũng không sao.”
Vương Tuyển rõ ràng là kinh ngạc: “Thật sao?”
Cô gật đầu thật mạnh: “Lát nữa anh sẽ biết.”
Vương Tuyển im lặng một lúc rồi khẽ mỉm cười.
Đêm đó, hai người mỗi người chiếm một bên, trong phòng bật đèn màu vàng cam, rất dịu nhẹ, không hề chói mắt.
Mặc dù Quý Yên luôn tắt đèn khi ngủ, nhưng cô nghĩ, chắc vẫn có thể thích nghi được.
Cô quay mặt lại, nhìn Vương Tuyển. Anh nằm rất ngay ngắn, khiến cô cũng không dám tùy tiện cử động.
Vương Tuyển nói: “Không ngủ được à?”
Cô nói: “Không phải.”
“Vậy là sao?”
Bên ngoài là màn đêm vô tận, trong phòng là bầu không khí đang rục rịch, Quý Yên nghĩ, đều đã nằm chung một giường, chuyện thân mật hơn cũng đã xảy ra rồi, còn sợ gì nữa.
Cô nhanh chóng nói: “Em có thể ôm anh ngủ không?”
Biết rằng lời này quá táo bạo, e là Vương Tuyển không thể chấp nhận được, nói xong, cô vội vàng kéo chăn lên che mặt.
Bên kia quả nhiên không có tiếng động.
Là đang ghét bỏ cô sao.
Mất mặt quá.
“Được.”
Đột nhiên, trong căn phòng màu vàng cam tĩnh lặng vang lên một giọng nói trầm thấp.
Quý Yên kéo chăn xuống, để lộ đôi mắt, quay mặt nhìn anh, có chút không thể tin được. Yêu cầu quá đáng như vậy mà anh cũng có thể chấp nhận.
Vương Tuyển nói: “Em không muốn nữa à?”
“Muốn chứ.” Sợ anh đổi ý, lại sợ mình bỏ lỡ cơ hội này, cô nhích lại gần anh, nghiêng người giơ tay ôm lấy eo anh, nói: “Anh đừng ghét bỏ em nhé.”
Dù sao cũng đã ôm rồi, còn có lời nào không nói ra được chứ. Cùng lắm là một nhát dao thôi, cứ ôm trước đã rồi tính.
Vương Tuyển không nói gì, nhưng Quý Yên cảm thấy trên người có chút động tĩnh, cô nhìn qua.
Vương Tuyển đang đắp lại chăn cho cô.
Tim cô đập thình thịch.
Cô còn rung động hơn cả trước đây.
Cứu mạng! Sao người đàn ông này lại giỏi đến thế?!
Anh vốn dĩ đã tỉ mỉ chu đáo như vậy rồi sao? Hay là đang cố tình trêu chọc cô một cách vô hình?
Trong lòng Quý Yên có rất nhiều nghi vấn, càng có một sự thôi thúc muốn hỏi anh.
Nhưng hơi ấm không ngừng lan tỏa trong vòng tay lại luôn nhắc nhở cô.
Cái gọi là biết điểm dừng.
Đừng vì nhất thời đắc ý mà quên mất bản thân, phá vỡ sự cân bằng, cứ tận hưởng hiện tại là được rồi.
Cô dần dần bình tĩnh lại.
Có lẽ là thật sự mệt mỏi, chẳng bao lâu sau, cô ôm Vương Tuyển, chìm vào giấc ngủ say.
Vương Tuyển liếc nhìn cô, hơi thở đều đặn.
Quả nhiên như lời cô nói, không kén ăn, không kén chỗ, không kén ánh sáng, ngủ rất ngon. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ lúc nhỏ chen chúc trên một chiếc giường với bạn thân, ngoài ra, anh chưa từng ngủ chung giường với ai.
Nhưng gần đây, anh liên tục phá vỡ thói quen, ngủ chung giường với một người.
Ngủ chung thì thôi.
Chuyện nam nữ, tình cảm thường tình của con người, không có gì lạ. Nhưng khi cô đề nghị muốn ôm anh ngủ, rốt cuộc lại là một chuyện khác.
Anh không biết tại sao mình lại đồng ý.
Giống như anh không biết tại sao khi nghe Ôn Diễm nói trong bộ phận có người vẫn đang tăng ca, lúc tan làm, anh cũng không rõ mình đã có suy nghĩ gì mà không đi thang máy riêng.
Giống như anh cũng không hiểu tại sao lại đột nhiên đưa cô về nhà.
Kể từ đêm đó, rất nhiều chuyện đã khác đi.
Quý Yên khẽ cựa mình, cả người áp sát vào anh, ôm anh chặt hơn một chút.
Theo lý mà nói, cô ngủ nhanh như vậy, chắc là không dễ bị đánh thức. Anh hoàn toàn có thể lùi ra xa, đổi một vị trí khác để ngủ. Hoặc là, đẩy cô ra, tạo khoảng cách giữa hai người, sáng mai tỉnh dậy anh có thể ám chỉ với cô rằng đó là do cô ngủ say không biết gì nên mới như vậy.
Nhưng dù là cách nào, Vương Tuyển cũng không làm.
Việc duy nhất anh làm là, kiểm tra lại chăn cho cô, không để cô bị lạnh.
Những lúc hai người hẹn hò, ngoài việc làm những chuyện thân mật ra, có lẽ nơi cô thấy được nhiều dáng vẻ nhất của anh chính là ở trong bếp.
Khẩu vị của anh thiên về thanh đạm, trước giờ không thích các món ăn đậm vị nhiều dầu, nhiều muối, nhiều ớt, dù vậy, Quý Yên vẫn khâm phục khả năng biến những món ăn thanh đạm trở nên hấp dẫn làm người ta thèm thuồng của anh.
Vì nhà cô gần công ty, sợ chạm mặt người quen làm lộ chuyện của hai người, nên địa điểm hẹn hò của cả hai thường là ở nhà anh.
Lần đầu tiên đến nhà anh, Quý Yên có chút căng thẳng.
Rõ ràng biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng cô lại có cảm giác như mình đang vô tình tiếp cận một góc trong cuộc sống của anh, khoảng cách đột nhiên được kéo gần lại, cảm giác này còn k*ch th*ch hơn cả việc trước đây cô lén lút chú ý đến anh.
Cô hoảng hốt và bối rối vô cùng.
Hôm đó cô tăng ca đến mười một giờ đêm, văn phòng đã không còn mấy ai, cô thu dọn đồ đạc rồi đợi thang máy, lướt điện thoại một lúc, “ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra, cô cất điện thoại, theo thói quen ngẩng đầu lên, định bước về phía trước.
Đột nhiên, vừa nhìn rõ người trong thang máy, cô liền sững sờ.
Vương Tuyển nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc, thấy cô đứng yên không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý định đi vào, anh hỏi: “Không đi à?”
Giọng nói lạnh lùng, không chút hơi ấm, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ của anh trên giường, cô thầm phàn nàn một chút, rồi lập tức tỉnh táo lại, nói: “Có ạ.”
Cô vẫn cười tươi, đôi mắt rất sáng, Vương Tuyển liếc nhìn rồi lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Trong thang máy chỉ có anh và cô.
Thật sự yên tĩnh, bầu không khí cũng như đang trôi đi rất chậm, Quý Yên xoa xoa ngón tay, nhẹ nhàng ngẩng đầu, liếc nhìn anh một cái.
Vẻ mặt lạnh lùng, trông có vẻ không dễ nói chuyện. Lão đại và sư phụ đều đã nhắc nhở cô không ít lần, Vương Tuyển là người không thích bị làm phiền, nói chuyện luôn đi thẳng vào vấn đề, không bao giờ nói thừa.
Những lời định nói ra đến bên môi lại bị cô âm thầm nuốt ngược vào trong.
Có thể tăng ca đến giờ này, chắc là đang phiền lòng vì công việc, cô vẫn không nên lấy chuyện nhỏ nhặt ra làm phiền anh thì hơn.
Hơn nữa, mối quan hệ của họ còn lâu mới đến mức cô có thể quang minh chính đại quan tâm anh.
Càng không cần nói đến sự thân mật giữa những người yêu nhau.
Cô vẫn nên giữ đúng phận sự, không nên vượt quá giới hạn.
Nghĩ như vậy, dù anh đang đứng ngay bên cạnh, chỉ cách cô hai nắm tay, cô cũng có thể làm được việc không để tâm đến chuyện khác.
Quý Yên rất hài lòng.
Chỉ là…
Vương Tuyển đột nhiên nghiêng mặt, lạnh nhạt nhìn cô một cái, hỏi: “Có chuyện muốn nói à?”
Sao anh biết được?
Lẽ nào sau lưng anh có mắt à?
Quý Yên ngây người, không biết phải phản ứng thế nào.
Không biết có phải cô nhìn nhầm không, Vương Tuyển dường như đã cười một cái, một nụ cười thoáng qua.
Cô tập trung nhìn lại anh, anh lại trở về dáng vẻ lạnh lùng khó gần như thường ngày.
Cô không chắc chắn nữa.
Anh lại hỏi: “Một mình à?”
Là một mình, nhưng nếu anh muốn thì cũng có thể biến thành hai mình.
Quý Yên chừa cho mình một đường lui, cô nói: “Tạm thời là một mình.”
Tạm thời.
Ánh mắt Vương Tuyển nhìn cô đầy ẩn ý, có vài phần sâu xa.
Trong lòng cô hoảng loạn, đầu ngón tay giấu ở một góc cũng bất giác siết chặt lại, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, điềm tĩnh đối diện với anh.
Đúng lúc này, thang máy “ting” một tiếng, đã đến tầng hầm một.
Cô vẫn đứng yên.
Vương Tuyển hỏi: “Không ra ngoài à?”
Cô lập tức lúng túng, da đầu tê dại.
Không phải anh không thích nói chuyện sao, sao hôm nay người chủ động bắt chuyện toàn là anh vậy?
Trong lúc vội vã, cô đã nói dối: “Hôm nay em không lái xe” Ngừng một chút, cô lại nói “Em phải lên lại tầng một để đi bộ về.”
Vương Tuyển nói: “Không lái xe à?”
Cô cứng đầu, mặt dày thừa nhận: “Không có.”
Anh trầm ngâm, thỉnh thoảng liếc nhìn cô. Quý Yên bối rối, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh nói: “Đến chỗ tôi nhé?”
“Hả?” Cô nhất thời không nghe rõ “Đến đâu ạ?”
“Chỗ tôi.”
Anh nói ngắn gọn, không hề có chút thay đổi cảm xúc nào.
Từ lúc ra khỏi thang máy, đi theo sau anh, Quý Yên đã nghĩ, người này đang mời cô đến nhà anh sao?
Nhưng mà, sao lại có người có thể nói ra chuyện mờ ám như vậy mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh chứ?
Đêm tối như thế này, trai đơn gái chiếc, ở nhà anh sẽ xảy ra chuyện gì thì rõ như ban ngày rồi còn gì.
Sao anh có thể… thản nhiên đến vậy chứ?
Quý Yên thực sự nghĩ không ra.
“Ưm.”
Cô nghĩ quá nhập tâm, đột ngột đâm sầm vào lưng anh.
Cô ôm trán, lùi lại một bước, nhìn anh.
Vương Tuyển dừng bước, liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhìn sang vị trí đỗ xe bên cạnh, một lúc lâu sau mới thu hồi ánh mắt tiếp tục đi về phía trước.
Anh vừa nhìn cái gì vậy?
Tại sao anh lại nhìn cô như thế?
Quý Yên tò mò nhìn theo hướng ánh mắt của anh lúc nãy.
Vừa nhìn một cái, cô chỉ muốn tự b*p ch*t mình, hoặc đào một cái hố để chui xuống.
Xe của cô đang đậu ngay bên cạnh.
Vì là một chiếc xe màu hồng nên nó thực sự nổi bật trong cả gara.
Chiếc xe này Quý Yên mua lại từ một đồng nghiệp đã nghỉ việc, rất mới, tuy là xe của hãng không mấy nổi tiếng, nhưng cũng đủ cho cô sử dụng hằng ngày.
Cô không ngờ rằng mình lại rơi vào tình huống xấu hổ muốn chết một cách trực diện như vậy.
Vài giây trước cô còn nói dối Vương Tuyển rằng hôm nay cô không lái xe, thì sau đó “bốp” một tiếng, cô lại bị anh vả mặt trong im lặng.
Đột nhiên, cô không dám đi qua đó ngồi xe của anh nữa, càng không cần nói đến việc cô còn phải đến nhà anh.
Có lẽ vì cô mãi không tiến lên, bàn tay đang mở cửa xe của Vương Tuyển khựng lại, đột nhiên, anh đưa mắt nhìn về phía cô.
Trong mắt cô, ánh mắt đó không nghi ngờ gì là có vài phần sắc bén.
Mặc dù, bản thân Vương Tuyển có thể không có ý đó, là do cô hiểu lầm.
Nhưng khoảnh khắc đó, chân Quý Yên đều mềm nhũn.
Cô bước tới.
Vương Tuyển nhìn cô, thu tay về, đi đến ghế phụ, kéo cửa xe ra, rồi nhìn cô.
Cơ thể Quý Yên lập tức căng cứng.
Anh hơi hất cằm, ra hiệu cho cô lên xe.
Lúc ngồi trên xe, nhìn cảnh đêm mờ ảo ngoài cửa sổ, Quý Yên liếc nhìn về phía Vương Tuyển. Cô có chút suy nghĩ không đúng lúc, rằng mình có phúc phận gì mà lại được anh mở cửa xe cho chứ.
Xe chạy suốt trên đại lộ rộng rãi và yên tĩnh, nửa tiếng sau, xe rẽ vào một con đường nhựa tĩnh lặng, qua hai khúc cua rồi tiến vào một khu dân cư cao cấp.
Xe lại rẽ một lần nữa, chẳng bao lâu sau đã vào một bãi đỗ xe ngầm.
Lúc dừng lại, Quý Yên vẫn còn cảm thấy mơ màng.
Vương Tuyển tháo dây an toàn của mình, thấy dáng vẻ gò bó của cô, anh suy nghĩ hai giây rồi nghiêng người, đột nhiên đến gần cô. Hơi thở của Quý Yên chợt nín lại, cơ thể dựa vào lưng ghế, mắt nhìn thẳng vào anh.
Hai người ở rất gần, hơi thở kề bên.
Nhìn nhau vài giây, Quý Yên nghe thấy một tiếng “cạch”, chẳng mấy chốc, dây an toàn trên người cô đã được tháo ra.
Vương Tuyển kịp thời lùi lại, khi tay đặt lên tay nắm cửa ghế lái, mặt anh hơi nghiêng về phía cô nói: “Xuống xe.”
Trái tim Quý Yên rung động.
Bên kia, anh đã xuống xe, cửa xe đang được đóng lại từ bên ngoài, cô chỉ có thể nhìn thấy một phần bóng dáng anh qua cửa sổ. Quý Yên ngẩn người hai giây rồi mở cửa xe bước xuống.
Cửa thang máy mở ra, Vương Tuyển đứng bên cạnh, tay vịn vào khung cửa thang máy, nhìn cô. Ý tứ đó không thể rõ ràng hơn, là bảo cô vào trước.
Qua vài lần ở riêng với nhau gần đây, không khó để nhận ra, anh dường như rất có phong thái lịch lãm trong những chi tiết nhỏ.
Quý Yên thích quan sát một người qua những chi tiết.
Trong suốt thời gian qua, thông qua việc quan sát Vương Tuyển, cô luôn cảm thấy anh là một người rất tốt.
Cô nói một tiếng cảm ơn rồi bước vào thang máy, đứng sang một bên.
Vương Tuyển theo sau, giơ tay nhấn nút số “17”.
Tầng 17, xem ra là một người thích ở tầng cao.
Đến cửa nhà anh, anh mở hộp mật mã, những ngón tay thon dài vừa thao tác vừa nói: “Qua đây đăng ký vân tay của em đi.”
Dứt lời, anh đứng sang một bên, nhường chỗ cho cô.
Quý Yên có chút do dự: “Như vậy có bất tiện không ạ?”
Anh nói: “Tại sao?”
Họ chỉ đơn thuần là bạn tình, không phải người yêu, vậy mà bây giờ anh đã cho cô quyền tự do ra vào nhà anh. Cô vốn đã thích anh, bây giờ anh lại làm vậy, thật khó để cô không suy nghĩ nhiều.
Nhưng suy nghĩ của Vương Tuyển lại đơn giản hơn cô nhiều: “Như vậy thuận tiện cho cả em và tôi.”
Cô cảm thấy không tiện, còn anh thì ngược lại.
Quý Yên nhìn anh, tiến lên làm theo hướng dẫn của hệ thống, đăng ký mật mã vân tay của mình.
Sau khi xong xuôi, cửa mở, Vương Tuyển kéo cửa đi vào nhà, đến chỗ huyền quan, lúc mở tủ ra, anh nhìn rồi rõ ràng là tỏ ra khó xử.
Quý Yên đứng bên cạnh nhìn.
Im lặng một lúc, Vương Tuyển quay mặt lại hỏi: “Em đi giày size mấy?”
Cô gần như buột miệng: “36.”
Anh trầm ngâm một lúc, lấy ra một đôi giày màu hồng, Quý Yên vừa nhìn thấy màu đó, trong lòng không khỏi thắt lại, lẽ nào trong nhà anh còn có người phụ nữ khác?
Vương Tuyển nói: “Đây là giày của mẹ tôi, chỉ đi qua một lần, chưa đến mười phút, em có phiền không?”
Là mẹ à.
Quý Yên cười tươi, đôi mắt long lanh, tiến lên nhận lấy: “Không phiền chút nào ạ.”
Vương Tuyển liếc nhìn cô, thấy cô đang thay giày, anh cũng lấy một đôi ra thay, nói: “Em thích màu gì thì lát nữa nói với tôi, tôi sẽ cho người mang đến.”
Chuyện này…
Lúc nãy là mật khẩu cửa chính.
Bây giờ là dép đi trong nhà.
Quý Yên thầm nghĩ, con người Vương Tuyển này có phải là quá giỏi trong việc dùng những chi tiết nhỏ nhặt để quyến rũ người khác không?
Điều này đâu chỉ khiến cô mừng rỡ không thôi?
Vương Tuyển nói xong, thấy cô đã thay giày, anh cầm giày của cô và của mình cùng đặt vào tủ giày, rồi đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Quý Yên đi theo, đứng ngoài cửa nhìn.
Vương Tuyển mở tủ tường, lấy ra một bộ đồ dùng tắm gội mới rồi nói: “Vào đi.”
Cô bước chân qua ngưỡng cửa.
Vương Tuyển nói: “Đồ dùng tắm gội sạch sẽ đều ở trong tủ này, bộ này lát nữa em dùng, sau này cần thay thì tự đến đây lấy, ở trên đều có dán nhãn, em cứ nhìn theo đó mà lấy.”
Quý Yên hai tay nhận lấy bộ đồ dùng tắm gội, một lúc sau mới nhận ra mà hỏi: “Anh đang giới thiệu nhà cho em sao?”
Vừa nói xong, cô đã hối hận.
Vương Tuyển không nói gì, ánh mắt lạnh nhạt, như đang hỏi… Bây giờ em mới phản ứng lại à?
Sau khi rửa mặt và lau cổ, Quý Yên cảm thấy sự mệt mỏi của việc tăng ca cũng theo đó mà tan biến.
Cô bước ra ngoài.
Vương Tuyển đang đứng trước tủ lạnh, có lẽ nghe thấy tiếng của cô, anh nói: “Trên bàn có nước, cốc thì tự chọn.”
Có tất cả năm sáu cái cốc, nhiều màu sắc khác nhau, Quý Yên chọn chiếc màu xanh đậm, rót một cốc nước, uống một ngụm rồi hỏi ngược lại anh: “Anh có uống không?”
Vương Tuyển lắc đầu, hỏi: “Buổi tối muốn ăn gì?”
Anh vừa nói, cô quả thực có chút đói.
Anh đóng cửa tủ lạnh, trong tay là một túi rau xanh, một quả cà chua, hai quả trứng gà.
Ngón tay anh dài, những thứ này cầm trên tay anh, càng làm nổi bật bàn tay đẹp mắt của anh hơn.
Vương Tuyển lại hỏi một lần nữa: “Có muốn ăn gì không?”
Cô vội vàng dời ánh mắt đi, đối diện với tầm nhìn của anh, nói: “Gì cũng được ạ, em không kén ăn, rất dễ nuôi.”
Rất dễ nuôi…
Lỡ lời rồi.
Quý Yên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà uống nước.
Vương Tuyển lại đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, ngay khi Quý Yên nghĩ rằng anh sẽ nói gì đó, anh lại không nói một lời nào, cầm rau và trứng đi ngang qua cô.
Vài giây sau, bóng dáng anh biến mất trong bếp.
Quý Yên đặt cốc nước xuống, úp mặt vào lòng bàn tay: “Mất mặt, mất mặt, mất mặt quá, sao lại lắm lời như vậy!!!”
“Ăn mì được không?”
Ngay lúc cô đang tự trách mình, không biết từ lúc nào Vương Tuyển đã đứng ở cửa bếp.
Cô vẫn đang úp mặt, chớp mắt nhìn anh.
Anh dường như cười một cái, nói: “Trong tủ lạnh ngăn thứ ba từ trên xuống có một túi mì sợi to, giúp tôi lấy một chút.”
Nói xong, anh lại quay người đi vào bếp.
Quý Yên làm theo chỉ dẫn của anh, mở cửa tủ lạnh, quả nhiên có một túi mì, sợi mì tròn và tương đối to.
Cô cầm trong tay, cảm giác lành lạnh.
Nghĩ đến dáng vẻ xấu hổ lúc nãy của mình bị anh nhìn thấy, cô nhắm mắt thở dài, sau đó mang vẻ mặt như sắp ra pháp trường mà đem mì vào bếp.
Vương Tuyển đang thái cà chua.
Quý Yên tiến lên đặt mì xuống, rồi lại lùi về, cách anh vài bước, nói: “Là cái này phải không ạ.”
Vương Tuyển liếc nhìn một cái, nói: “Phải, cảm ơn.”
Cô lại cảm thấy ngại ngùng nói: “Có cần em giúp gì không?”
“Không cần, em ra phòng khách nghỉ ngơi đi, xong tôi sẽ gọi.”
Quý Yên không phải chưa từng đến nhà người khác làm khách, cô cũng sẽ khách sáo hỏi người ta có cần giúp gì không, câu trả lời thường nhận được là không cần.
Mọi khi cô khách sáo rồi cũng cho qua, nhưng lần này lại không thể qua được.
Vì đối phương là Vương Tuyển.
Cô đứng lỳ ở vị trí gần cửa bếp.
Bên kia Vương Tuyển đã thái xong rau, thấy cô vẫn còn đứng đó, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Ngại à?”
Cô “ừm” một tiếng.
Anh nói: “Không cần ngại, sau này em sẽ thường xuyên thấy cảnh tượng như vậy.”
Sau này.
Quý Yên ngồi trên sofa phòng khách, nghe tiếng động phát ra từ phía bếp.
Cô ôm một chiếc gối, cúi đầu vùi mặt vào gối, khóe miệng cong lên, nụ cười trên mặt không thể nào giấu được.
Thì ra, điều anh cân nhắc là sau này.
Mặc dù mối quan hệ hiện tại của họ có thể kết thúc bất cứ lúc nào, nhưng khi nghe anh nói ‘sau này’, cô vẫn không khỏi rung động trong lòng.
Hai từ thật cảm động biết bao, lại được thốt ra từ miệng anh.
Hai mươi phút sau, Vương Tuyển dùng khay bưng hai bát mì ra, Quý Yên vội vàng đứng dậy hỏi: “Để em giúp lấy đũa nhé.”
Vương Tuyển nói: “Ở trên giá.”
Cô đi vào bếp, ở chỗ bồn rửa thấy có giá để bát đũa muỗng, cô không chắc những chiếc muỗng này anh thường dùng như thế nào, ví dụ như anh dùng loại nào, còn cô thì phải dùng loại nào.
Cô suy nghĩ một lúc rồi đi ra cửa, hỏi: “Đũa và muỗng này phải lấy như thế nào ạ?”
Vương Tuyển suy ngẫm một lúc về lời cô nói, một lúc lâu sau mới hiểu ý cô là gì. Anh đi ngang qua cô vào bếp, Quý Yên hơi ngẩn người, vội vàng đi theo.
Vương Tuyển lấy hai bộ, quay người lại, thấy cô đang ở ngay sau lưng, anh chỉ vào bên phải: “Bộ này cho em được không?”
Sao lại giống như đang dỗ trẻ con vậy.
Quý Yên nói: “Bộ nào cũng được ạ, em không kén chọn.”
Vương Tuyển hơi nhướng mày, khóe môi cong lên, cười nhạt: “Ừm, em đã nói rồi, em dễ nuôi.”
!!!
Mặt Quý Yên đỏ như gấc.
Vương Tuyển đã cầm đũa và muỗng đi ra ngoài.
“Em mà không ra ăn nữa là mì nở ra, ăn sẽ không ngon đâu.” Giọng nói của anh vang lên không nhanh không chậm.
Quý Yên đi ra, ngượng ngùng ngồi xuống đối diện anh. Khói nóng bốc lên, lượn lờ giữa hai người.
Anh ăn rất chậm, gần như không phát ra tiếng động, Quý Yên bị anh ảnh hưởng, cũng ăn rất chậm và cẩn thận.
Ăn được một lúc, Vương Tuyển đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Ăn có quen không?”
Cô liên tục gật đầu, nuốt xuống đồ ăn trong miệng nói: “Rất ngon ạ, lâu lắm rồi em chưa được ăn mì ngon như vậy.”
Anh cười: “Không cần phải gượng ép mình.”
“?”
Trong lúc ngẩn người, cô đã hiểu ý anh. Anh nghĩ cô đang khách sáo, đang tâng bốc anh.
Quý Yên đặt đũa xuống, nghiêm túc nói: “Ngon thật mà.” Sợ anh không tin, cô lại nhấn mạnh “Ở nhà em người nấu ăn ngon nhất là bố em, anh nấu còn ngon hơn cả bố em nữa.”
Anh cười nhìn cô, nụ cười vẫn rất nhạt. Nhưng Quý Yên lại cảm thấy, khoảng cách giữa hai người xem như lại gần thêm một bước rồi.
Ăn cơm xong, Vương Tuyển dọn bàn, Quý Yên muốn giúp, anh nói: “Em vào tủ trong phòng ngủ tìm một bộ đồ mới, nghỉ ngơi một lát rồi đi tắm rửa.”
Tối nay đến đột ngột quá, quả thực cô không nghĩ đến chuyện tắm rửa.
Quý Yên hỏi: “Em mặc đồ của anh à?”
“Ừm.” Có lẽ anh cũng ngại, bèn ho nhẹ một tiếng “Tầng thứ hai của tủ có quần áo mới, nếu em không phiền thì mặc tạm một đêm, sau này em gửi cho tôi nhãn hiệu quần áo hay mặc, tôi cho người mua.”
Lại là mua dép, lại là sắm quần áo.
Trong một buổi tối, Quý Yên cảm thấy, cô đã hoàn toàn bị Vương Tuyển chinh phục trong vô thức. Mặc dù, anh có thể cho rằng như vậy sẽ tiện cho việc qua lại. Nhưng cô lại không tránh khỏi việc đa cảm.
Vương Tuyển ở trong bếp, cô vào phòng ngủ của anh, trong chiếc tủ mà anh nói, cô quả nhiên tìm thấy quần áo sạch.
Bây giờ đã là đầu hè, thời tiết ngày càng nóng, áo thun quần short đã có thể giải quyết được vấn đề ăn mặc hiện tại.
Quý Yên lấy một bộ màu đen, đặt lên sofa.
Gần một giờ, cả hai đều đã tắm rửa sạch sẽ.
Thời gian thực sự đã muộn, dù mai là cuối tuần, cả hai đều không còn sức để làm chuyện đó.
Vương Tuyển nói: “Ngủ ở phòng ngủ nhé?”
Quý Yên nhìn anh, hỏi một cách vô cùng chân thành: “Được không ạ?”
Anh nhíu mày: “Tại sao lại hỏi vậy?”
Lại không làm gì, chỉ đơn thuần đắp chăn ngủ một đêm, Quý Yên muốn hỏi anh, như vậy có thật sự được không?
Nhưng dũng khí của cô đã dùng hết từ lúc nãy rồi, bây giờ chắc chắn không thể hỏi ra được nữa.
Cô mím môi không nói.
Vương Tuyển nói: “Buổi tối tôi ngủ thích bật đèn, nếu em không quen, tôi sẽ dọn cho em một phòng khác.”
Muộn thế này rồi, còn để anh dọn dẹp, thật phiền phức.
Quý Yên cười tươi: “Không cần đâu ạ, em ngủ rất ngon, bật đèn hay không cũng không sao.”
Vương Tuyển rõ ràng là kinh ngạc: “Thật sao?”
Cô gật đầu thật mạnh: “Lát nữa anh sẽ biết.”
Vương Tuyển im lặng một lúc rồi khẽ mỉm cười.
Đêm đó, hai người mỗi người chiếm một bên, trong phòng bật đèn màu vàng cam, rất dịu nhẹ, không hề chói mắt.
Mặc dù Quý Yên luôn tắt đèn khi ngủ, nhưng cô nghĩ, chắc vẫn có thể thích nghi được.
Cô quay mặt lại, nhìn Vương Tuyển. Anh nằm rất ngay ngắn, khiến cô cũng không dám tùy tiện cử động.
Vương Tuyển nói: “Không ngủ được à?”
Cô nói: “Không phải.”
“Vậy là sao?”
Bên ngoài là màn đêm vô tận, trong phòng là bầu không khí đang rục rịch, Quý Yên nghĩ, đều đã nằm chung một giường, chuyện thân mật hơn cũng đã xảy ra rồi, còn sợ gì nữa.
Cô nhanh chóng nói: “Em có thể ôm anh ngủ không?”
Biết rằng lời này quá táo bạo, e là Vương Tuyển không thể chấp nhận được, nói xong, cô vội vàng kéo chăn lên che mặt.
Bên kia quả nhiên không có tiếng động.
Là đang ghét bỏ cô sao.
Mất mặt quá.
“Được.”
Đột nhiên, trong căn phòng màu vàng cam tĩnh lặng vang lên một giọng nói trầm thấp.
Quý Yên kéo chăn xuống, để lộ đôi mắt, quay mặt nhìn anh, có chút không thể tin được. Yêu cầu quá đáng như vậy mà anh cũng có thể chấp nhận.
Vương Tuyển nói: “Em không muốn nữa à?”
“Muốn chứ.” Sợ anh đổi ý, lại sợ mình bỏ lỡ cơ hội này, cô nhích lại gần anh, nghiêng người giơ tay ôm lấy eo anh, nói: “Anh đừng ghét bỏ em nhé.”
Dù sao cũng đã ôm rồi, còn có lời nào không nói ra được chứ. Cùng lắm là một nhát dao thôi, cứ ôm trước đã rồi tính.
Vương Tuyển không nói gì, nhưng Quý Yên cảm thấy trên người có chút động tĩnh, cô nhìn qua.
Vương Tuyển đang đắp lại chăn cho cô.
Tim cô đập thình thịch.
Cô còn rung động hơn cả trước đây.
Cứu mạng! Sao người đàn ông này lại giỏi đến thế?!
Anh vốn dĩ đã tỉ mỉ chu đáo như vậy rồi sao? Hay là đang cố tình trêu chọc cô một cách vô hình?
Trong lòng Quý Yên có rất nhiều nghi vấn, càng có một sự thôi thúc muốn hỏi anh.
Nhưng hơi ấm không ngừng lan tỏa trong vòng tay lại luôn nhắc nhở cô.
Cái gọi là biết điểm dừng.
Đừng vì nhất thời đắc ý mà quên mất bản thân, phá vỡ sự cân bằng, cứ tận hưởng hiện tại là được rồi.
Cô dần dần bình tĩnh lại.
Có lẽ là thật sự mệt mỏi, chẳng bao lâu sau, cô ôm Vương Tuyển, chìm vào giấc ngủ say.
Vương Tuyển liếc nhìn cô, hơi thở đều đặn.
Quả nhiên như lời cô nói, không kén ăn, không kén chỗ, không kén ánh sáng, ngủ rất ngon. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ lúc nhỏ chen chúc trên một chiếc giường với bạn thân, ngoài ra, anh chưa từng ngủ chung giường với ai.
Nhưng gần đây, anh liên tục phá vỡ thói quen, ngủ chung giường với một người.
Ngủ chung thì thôi.
Chuyện nam nữ, tình cảm thường tình của con người, không có gì lạ. Nhưng khi cô đề nghị muốn ôm anh ngủ, rốt cuộc lại là một chuyện khác.
Anh không biết tại sao mình lại đồng ý.
Giống như anh không biết tại sao khi nghe Ôn Diễm nói trong bộ phận có người vẫn đang tăng ca, lúc tan làm, anh cũng không rõ mình đã có suy nghĩ gì mà không đi thang máy riêng.
Giống như anh cũng không hiểu tại sao lại đột nhiên đưa cô về nhà.
Kể từ đêm đó, rất nhiều chuyện đã khác đi.
Quý Yên khẽ cựa mình, cả người áp sát vào anh, ôm anh chặt hơn một chút.
Theo lý mà nói, cô ngủ nhanh như vậy, chắc là không dễ bị đánh thức. Anh hoàn toàn có thể lùi ra xa, đổi một vị trí khác để ngủ. Hoặc là, đẩy cô ra, tạo khoảng cách giữa hai người, sáng mai tỉnh dậy anh có thể ám chỉ với cô rằng đó là do cô ngủ say không biết gì nên mới như vậy.
Nhưng dù là cách nào, Vương Tuyển cũng không làm.
Việc duy nhất anh làm là, kiểm tra lại chăn cho cô, không để cô bị lạnh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









