Đêm nay, Quý Yên định sẵn là sẽ không ngủ ngon.

Cô nằm trên giường trằn trọc không biết bao nhiêu lần, trong đầu thoáng qua toàn là hình ảnh Vương Tuyển đứng ở cửa. Cô tự nhủ không nên nghĩ đến anh nữa, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm, nhưng lại không thể kìm được.

Dày vò đến nửa đêm, cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo đến, cô nhắm mắt ngủ thiếp đi. Nhưng vẫn ngủ không yên, trời vừa tờ mờ sáng cô đã tỉnh giấc, đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn bản thân phờ phạc trong gương, Quý Yên thở dài một tiếng.

Rốt cuộc cô vẫn bị anh ảnh hưởng.

Đến công ty, cô vừa mở máy tính, vừa lướt điện thoại. Bất thình lình, đầu ngón tay cô dừng lại trên một tin nhắn.

Mười lăm phút trước, Vương Tuyển đã gửi tin nhắn và gọi điện, dùng số mới.

Cô lạnh lùng liếc nhìn hai cái, bình thản xóa tin nhắn, rồi kéo số điện thoại mới vào danh sách đen. Sau đó lại là một trận vùi đầu vào công việc bận rộn.

Khoảng chín rưỡi, Quý Yên đang sắp xếp tài liệu thì nhận được cuộc gọi nội bộ từ Ôn Diễm.

Gần đây cô đang bận rộn với việc phản hồi tài liệu thẩm định của công ty Điện Tử Minh Cảnh, sau khi nói qua với đồng nghiệp một chút, cô khóa màn hình máy tính, gõ cửa văn phòng của Ôn Diễm.

Bên trong có tiếng đáp lại “Mời vào”.

Cô đẩy cửa bước vào.

Có lẽ là di chứng của ngày hôm qua, hôm nay phản ứng đầu tiên của cô sau khi vào cửa vẫn là đảo mắt nhìn một vòng khắp văn phòng.

Ngoài Ôn Diễm đang ngồi trước bàn làm việc, không thấy bóng dáng nào khác.

Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Nhắm trúng món đồ nào bên chỗ tôi rồi à?” Ôn Diễm liếc cô một cái, nhìn vào máy tính, tiếp tục gõ bàn phím “Cứ tự nhiên lấy đi.”

Một câu nói đùa vô tình, lại khiến tay chân Quý Yên trở nên lúng túng.

Ôn Diễm không khỏi dời mắt khỏi màn hình máy tính, dựa vào lưng ghế, nghiêm túc nhìn cô. Quý Yên bị ánh mắt này nhìn đến mức không biết phải làm sao, mím môi, hỏi: “Lão đại, có việc gì cần tôi làm ạ?”

Ôn Diễm không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tối qua tăng ca à?”

Thấy anh ta cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình, Quý Yên biết dù có thoa bao nhiêu phấn cũng không che được quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi trên mặt.

“Không, chỉ là… có chút chuyện riêng.”

“Khó khăn lắm sao? Có cần xin nghỉ vài ngày để giải quyết không?”

“Không cần, không cần đâu ạ.” Quý Yên chột dạ, vội nói “Tối qua đã giải quyết xong cả rồi.”

Ôn Diễm gật đầu, cúi người rút một tập tài liệu màu tím từ trong đống hồ sơ trên bàn làm việc, ném lên mặt bàn: “Dự án mới, xem đi.”

Quý Yên lập tức dồn hết mười hai phần tinh thần, mở tập tài liệu ra.

Dự án mới lần này liên quan đến ngành y tế, công ty tên là Công nghệ Hợp Chúng, đăng ký tại Lâm Thành. Công nghệ Hợp Chúng tập trung vào lĩnh vực tin học hóa y tế, cung cấp các dịch vụ kỹ thuật thông tin y tế như số hóa bệnh án và đánh giá hiệu suất DRGs*, cũng như các dịch vụ kỹ thuật công nghệ thông tin y tế khác cho các đơn vị liên quan trong ngành y tế.

DRGs*: Viết tắt của Diagnosis Related Groups – Nhóm Chẩn đoán Liên quan, một hệ thống phân loại bệnh nhân

Nhìn thấy hai chữ Lâm Thành, Quý Yên không khỏi dừng mắt lại nhìn thêm vài lần.

Lấy lại bình tĩnh, cô tiếp tục nghiêm túc xem tiếp, sau khi đọc xong thông tin sơ bộ, cô ngẩng đầu nhìn Ôn Diễm, chờ anh ta nói.

Đầu ngón tay Ôn Diễm gõ nhẹ lên bàn: “Doanh nghiệp này có kế hoạch niêm yết, trước đây đã có đồng nghiệp tìm hiểu qua, nhưng chưa có kết quả, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn mời thầu, cô cứ đi tiếp xúc trước xem sao. Nếu có thể thuận lợi giành được, đây sẽ là dự án đầu tiên do cô chịu trách nhiệm chính.”

Quý Yên vừa vui mừng vừa phấn khích, không còn vẻ lúng túng như lúc nãy nữa: “Cảm ơn lão đại!”

“Được rồi, đừng có khách sáo suông nữa, cô dành nhiều thời gian hơn cho công việc, cố gắng giành được dự án này là tôi đã cảm ơn Trời Phật rồi.”

Quý Yên nói đầy tự tin: “Anh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giành được nó, không phụ sự kỳ vọng của anh.”

Từ văn phòng của Ôn Diễm đi ra, Quý Yên trở lại chỗ ngồi của mình, đầu tiên là hoàn thành nốt phần tài liệu phản hồi thẩm định còn lại gửi cho Thi Hoài Trúc, sau đó dựa vào tài liệu Ôn Diễm đưa, bắt đầu tra cứu những thông tin chi tiết hơn liên quan đến Công nghệ Hợp Chúng.

Gần đây Thi Hoài Trúc đang mắc kẹt trong một dự án tái cấu trúc ở Bắc Thành, vì vậy, lần này anh ta đã cử một đồng nghiệp kỳ cựu khác hợp tác cùng Quý Yên.

Người đồng nghiệp này tên là Giang Liệt, là một người có tính cách vô cùng tương phản. Khi làm việc thì cực kỳ tập trung, chuyên nghiệp và nghiêm túc; lúc rảnh rỗi, người này lại cà lơ phất phơ, rất thích đi trêu ghẹo khắp nơi, đồng nghiệp lén gọi anh ta là “ong bướm*”.

Ong bướm*: từ gốc là 狂蜂浪蝶, chỉ những gã đàn ông lăng nhăng, trăng hoa, hay v* v*n theo đuổi phụ nữ.

Trước đây Giang Liệt đã từng tiếp xúc với doanh nghiệp này, có ý định giúp đỡ tư vấn, còn viết cả kế hoạch liên quan, nhưng đã bị bên đó từ chối. Ôn Diễm lại cảm thấy doanh nghiệp này không tồi, vẫn có thể thử tiếp xúc lại, vừa hay gần đây Quý Yên không có việc gì gấp trong tay, nên đã để hai người hợp tác, cố gắng cùng nhau giành lấy dự án này.

Sau khi sắp xếp lại tài liệu một lần nữa, cô tổng hợp thành một file văn bản, tiếp đó tìm Giang Liệt trong nhóm chat chung, gửi yêu cầu kết bạn. Đối phương không cài đặt xác minh bạn bè, sau khi cô gửi yêu cầu, ngay giây sau, Giang Liệt đã trở thành bạn bè trong danh sách của cô.

Cô gửi một lời chào “Xin chào”, rồi đóng gói ba tập tài liệu gửi qua.

Trong lúc chờ tin nhắn trả lời, cô đi đến phòng trà nước một chuyến.

Lúc bưng một tách cà phê quay lại, tin nhắn của Giang Liệt vừa hay được gửi đến.

Anh ta hiện đang ở ngoài gặp khách hàng, trưa mới về.

Quý Yên suy nghĩ một chút, đặt tay lên bàn phím, chưa gõ được hai chữ, tin nhắn của Giang Liệt lại gửi tới.

Giang Liệt: [Trưa nay tôi mời cô ăn cơm, vừa ăn vừa nói chuyện.]

Cũng được. Quý Yên gõ một chữ “Được”, rồi lại gõ thêm một dòng, [Tôi sẽ in tài liệu ra mang đi cùng.]

Giang Liệt trả lời bằng một sticker “ok”.

Quý Yên tưởng thế là xong, tiếp tục tìm kiếm thông tin về tình hình của Công nghệ Hợp Chúng, năm phút sau, Wechat rung lên một cái, mở ra xem, Giang Liệt đã gửi qua một đống liên kết các nhà hàng trên trang đánh giá ẩm thực.

Tổng cộng có sáu nhà hàng, sau đó anh ta lại gửi thêm một tin nhắn thoại. Quý Yên do dự một chút, rồi bấm vào nghe.

Một giọng nói có phần nghiêm túc: “Cô xem chọn nhà hàng nào?”

Quý Yên không quen nói chuyện qua tin nhắn thoại với người lạ, cô gõ chữ, trả lời một câu: [Tôi thế nào cũng được, anh quyết định đi.]

Anh ta có lẽ đang xem điện thoại, gần như trả lời ngay lập tức: [Tôi nhớ cô là người Quảng Thành?]

Cô sững lại, không đoán được anh ta hỏi vậy có ý gì, nhưng vẫn thành thật trả lời: [Vâng.]

Anh ta lại trả lời ngay lập tức: [Vậy thì chọn nhà hàng thứ hai.]

Cô lướt lên trên, bấm vào liên kết thứ hai, đó là một nhà hàng trà Quảng Thành.

Không hiểu sao, khi nghĩ đến những lời nhận xét của các đồng nghiệp khác về Giang Liệt, Quý Yên lại có một cảm giác là lạ.

Cảm giác này kéo dài cho đến tận khi gặp được Giang Liệt ngoài đời thật tại nhà hàng.

Anh ta mặc một bộ vest sẫm màu, lưng thẳng tắp, trông dáng vẻ rất tuấn tú. Vừa ngồi xuống, Giang Liệt cười nhìn cô, nói: “Quý Yên, tôi đã mong được hợp tác với cô từ lâu rồi đấy.”

Quý Yên tưởng đó là lời khách sáo, lập tức khiêm tốn: “Những gì tôi biết vẫn còn là kiến thức bề nổi thôi, công việc sắp tới vẫn cần anh chỉ bảo nhiều.”

Anh ta chớp mắt, một đôi mắt hoa đào cười lên trông rất quyến rũ: “Cô không tin à?”

Toàn thân cô cảm thấy không tự nhiên, một lúc lâu sau mới nói được một câu: “Tôi vẫn còn rất nhiều điều cần học hỏi từ anh.”

Giang Liệt cười mà không nói, chỉ dùng đôi mắt cười nhìn cô.

Thỉnh thoảng ánh mắt hai người chạm nhau, Quý Yên cũng không né tránh, mà bình tĩnh gật đầu ra hiệu với anh ta. Sau vài lần như vậy, Giang Liệt có lẽ cũng biết mình tự chuốc lấy mất hứng, không còn thỉnh thoảng nhìn cô nữa.

Rất nhanh, thức ăn lần lượt được dọn lên, hai người vừa ăn vừa trò chuyện.

Ăn chưa được bao lâu, Quý Yên đã phát hiện ra điều không ổn, Giang Liệt không mấy khi nói về dự án Công nghệ Hợp Chúng, mỗi lần cô nhắc đến, anh ta chỉ trả lời qua loa vài câu, rồi lại chuyển chủ đề sang hỏi về tình hình của cô.

Ví dụ như “Vị giảng viên kia còn tìm cô ăn cơm không?”

Quý Yên thầm nghĩ, sao ai cũng quan tâm đến chuyện này thế.

Lại ví dụ như “Thầy giáo đó trông có vẻ nho nhã, cô thấy tôi so với cậu ta, có thắng được không?”

Câu này bảo cô trả lời thế nào đây? Trả lời kiểu gì cũng làm mất lòng người.

Một bữa ăn trôi qua, Quý Yên cười đến mức mặt sắp cứng đờ.

Ăn xong chiếc bánh mè cuối cùng trong đĩa, Quý Yên đứng dậy lấy cớ đi vào nhà vệ sinh một lát.

Giang Liệt đúng lúc nói một câu: “Tôi trả tiền rồi.”

Tâm tư cứ thế bị nhìn thấu, Quý Yên gần như là bỏ chạy thục mạng.

Giang Liệt ở phía sau cười đến rung cả người.

Cô không muốn nghe, bước chân như có gió, đi càng nhanh hơn.

Vương Tuyển nhìn điện thoại, tin nhắn gửi đi từ sáng sớm như đá chìm đáy biển, không có một chút hồi âm.

Anh nghĩ một lát, bấm vào số của Quý Yên, không lâu sau, đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ máy móc lạnh lùng: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận…”

Xem ra lại cho số mới của anh vào danh sách đen rồi.

Bây giờ cô làm việc này, thật sự là càng ngày càng thành thạo, cũng càng ngày càng không nể nang.

Tối qua cô đuổi anh đi không nói một lời, anh đợi đến nửa đêm, cánh cửa đó vẫn không hề có một chút lay động.

Trước đây cô chưa từng đối xử với anh như vậy.

Vương Tuyển thở dài.

Mạnh Dĩ An từ xa đi tới, nhẹ giọng nói: “Trình tổng đến rồi ạ.”

Anh nghiêm túc trở lại, cất điện thoại đi: “Tài liệu mang đủ cả rồi chứ?”

Mạnh Dĩ An không hiểu tại sao anh lại hỏi vậy, nhưng vẫn chỉ vào chiếc cặp: “Tất cả đều ở trong này.”

Lần này, Vương Tuyển đến Quảng Thành là một kế hoạch đột xuất, đơn thuần chỉ để tìm Quý Yên.

Trùng hợp là, công ty của họ có một dự án ở Thâm Thành gặp chút vấn đề, anh đang ở đây nên dự án này liền rơi vào tay anh.

Tài liệu nội bộ mà hôm đó anh đích thân mang đến tận cửa đưa cho Ôn Diễm, ngoài việc nhân tiện gặp Quý Yên một lần, thì Ôn Diễm và vị Trình tổng hôm nay có quan hệ rất tốt, cuộc gặp mặt có thể thuận lợi như vậy, cũng là nhờ có Ôn Diễm ở giữa giúp đỡ kết nối.

Mối quan hệ, nguồn lực trong ngành này thật sự được thể hiện một cách rõ ràng và triệt để.

Một giờ sau, mọi việc được bàn bạc vô cùng thuận lợi.

Vương Tuyển tiễn người xuống lầu, không lâu sau, Mạnh Dĩ An quay lại, vẻ mặt có chút nghi hoặc.

Anh hỏi: “Sao vậy?”

Mạnh Dĩ An ngập ngừng.

Anh lạnh giọng nói: “Có gì thì cứ nói.”

“Tôi vừa rồi… hình như nhìn thấy Quản lý Quý.”

Nghe vậy, Vương Tuyển nhướng mày, vẻ mặt cũng trở nên dịu đi, giọng nói càng rõ rệt hơn.

“Ồ, thấy ở đâu?”

“Ở hành lang ạ, nhưng có lẽ cô ấy đang suy nghĩ gì đó, cứ cúi đầu đi, không nhìn thấy tôi.”

Suy nghĩ vài giây, Vương Tuyển nói: “Cậu về khách sạn trước đi, soạn một bản báo cáo chi tiết về những điểm mà Trình tổng vừa nói, rồi cập nhật lại bản kế hoạch trước đó, gửi cả hai vào email cho tôi.”

Mạnh Dĩ An đi rồi.

Vương Tuyển vắt áo vest lên khuỷu tay, đi xuống lầu.

Giữa đường gặp một người phụ nữ đến xin Wechat, cô ta để tóc đen dài thẳng, trang điểm nhẹ nhàng, nhưng dung mạo vẫn vô cùng xinh đẹp và thu hút.

Vương Tuyển giơ tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài, lặng lẽ từ chối.

Theo lời Mạnh Dĩ An, Quý Yên đang ở nhà hàng trà dưới lầu.

Từ mái tóc đen dài của người phụ nữ xa lạ vừa rồi, anh bất giác nghĩ đến cô.

Quý Yên cũng có một mái tóc đen dài thẳng, nhưng không phải là cố tình duỗi thẳng, có lẽ là do chăm sóc tốt, sờ vào rất mềm.

Vương Tuyển rất thích mái tóc của cô, những lúc hai người ở riêng, anh luôn thích cầm tóc cô nghịch ngợm.

Anh vô tình lại nhớ đến một chi tiết nhỏ.

Cô rất ít khi xõa tóc ở nơi công cộng, chỉ khi rảnh rỗi ở nhà nghỉ ngơi mới xõa tóc. Phần lớn thời gian, cô đều dùng dây chun buộc tóc ra sau gáy.

Có một lần, anh nấu mì, gọi cô qua ăn. Lúc đó, cô vừa gội đầu xong chưa lâu, tóc vẫn còn hơi ẩm, cô tiện tay lấy sợi dây chun trên sofa, buộc túm lại một cách tùy tiện.

Anh nhắc nhở: “Tóc vẫn chưa khô.”

Cô không để tâm nói: “Không buộc lên nó vướng víu lắm, em không ăn mì được.”

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ việc buộc tóc khi đi làm phần lớn là để tiện cho công việc.

Anh không khỏi bật cười, trong nụ cười có vài phần cay đắng.

Dường như chỉ khi chia tay, nhớ lại những mảnh ký ức trước đây, mới phát hiện ra, từng li từng tí đều vô cùng quý giá.

Anh bước vào nhà hàng trà, nhìn một vòng, sảnh chính tiếng người ồn ào, người qua kẻ lại, anh tìm kiếm hai vòng cũng không thấy bóng dáng của Quý Yên.

Bên cạnh có nhân viên phục vụ đi tới, Vương Tuyển đang định hỏi phòng riêng ở hướng nào thì khóe mắt thoáng thấy một bóng người.

Anh đưa tay từ chối nhân viên phục vụ, xoay người, xuyên qua đám đông, tiến lên hai bước, chắn ngay trước mặt Quý Yên.

Từ nhà vệ sinh trở về, Quý Yên suốt dọc đường đều nghĩ xem nên nói chuyện với Giang Liệt như thế nào, để vừa không ảnh hưởng đến công việc giao thiệp dự án trong thời gian tới, lại vừa không ảnh hưởng đến tình đồng nghiệp.

Chưa nghĩ ra được gì, một bóng người đã chắn mất đường đi của cô.

Cô tưởng mình đã chắn đường người ta, bèn né sang một bên, nhưng người kia chẳng những không cảm kích, mà còn di chuyển theo cô, một lần nữa chắn ngay trước mặt.

Điều này khiến cô có chút tức giận, Quý Yên ngẩng đầu lên.

“Anh…”

Đang định chất vấn vài câu, sau khi nhìn rõ diện mạo của người đối diện, những lời còn lại đều bị cô nuốt ngược vào trong họng.

Sao lại là anh ấy?!

Cô tưởng rằng sau chuyện tối qua, anh đã nên biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của cô rồi chứ.

Sao người này còn có dũng khí xuất hiện trước mặt cô? Quý Yên mặt không cảm xúc liếc nhìn Vương Tuyển một cái, giả vờ không quen biết mà né sang một bên, định cứ thế lướt qua anh, không ngờ tốc độ của Vương Tuyển lại nhanh hơn cô một bước.

Anh lại một lần nữa chắn đường cô.

Trong sảnh người qua lại tấp nập, hành động kỳ quặc của họ đã thu hút rất nhiều ánh mắt.

Thậm chí bao gồm cả Giang Liệt đang dùng bữa.

Giang Liệt đang ăn bánh bao tôm, khóe mắt liếc thấy gì đó, anh ta lười biếng ngẩng đầu nhìn qua.

Vừa nhìn một cái, “cạch” một tiếng, đôi đũa trong tay tuột ra, rơi xuống đĩa.

Người đàn ông đang đối đầu với Quý Yên ở đằng kia, sao lại trông quen mắt một cách kỳ lạ?

Anh ta nheo mắt lại, nhìn kỹ, rồi như không thể tin nổi, đây chẳng phải là…Vương Tuyển, người mà anh ta vẫn luôn kính trọng, coi là mục tiêu phấn đấu của đời mình sao?

Sao Vương Tuyển lại ở cùng với Quý Yên?

Trong trí nhớ, với cái vẻ lạnh lùng từ chối phụ nữ từ ngàn dặm của Vương Tuyển, anh ta làm sao cũng không thể có liên quan gì đến Quý Yên được.

Nhưng lúc này nhìn tình hình của hai người, thế nào cũng thấy, mối quan hệ không hề bình thường.

Bên này, Quý Yên tức muốn sôi máu, nhưng nghĩ đến đây là nơi công cộng, cô lại không thể tùy tiện như đêm đó được, cô nói: “Anh…”

Cô hít một hơi thật sâu, kìm nén sự tức giận của mình, bấu nhẹ ngón tay, cố gắng dùng giọng điệu xa lạ nhất có thể: “Anh có việc gì không?”

Vương Tuyển mỉm cười: “Có, tôi muốn mời em ăn cơm.”

Cô cười lạnh: “Không có thời gian.”

“Hôm nay không có thời gian cũng không sao, có thể dời lại. Tôi đợi em bất cứ lúc nào.”

Anh nói năng từ tốn, vô cùng lịch thiệp, nếu không phải quen biết anh nhiều năm, biết rõ tính cách thật của anh, Quý Yên thật sự đã bị vẻ ngoài giả tạo của anh mê hoặc rồi.

Rốt cuộc là không đúng nơi, mọi người xung quanh ít nhiều đều đang nhìn về phía này, Quý Yên không muốn trở thành tâm điểm của đám đông, bèn trả lời qua loa: “Tôi còn có công việc, để sau hãy nói.”

Lần này cô tìm được thời cơ, nhân lúc có một vị khách đi ngang qua, lách qua Vương Tuyển, nhanh chóng đi về phía trước.

Đi được vài bước, cô quay đầu lại nhìn, Vương Tuyển vẫn đứng ở vị trí cũ, không đuổi theo.

Lần này, cuối cùng cũng cắt đuôi được anh.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Còn Vương Tuyển nhìn bóng lưng xa dần của cô, và cả ánh mắt thờ ơ khi quay lại, anh lại thở dài một tiếng. Trước đây thật sự không phát hiện ra, lòng dạ cô lại tàn nhẫn đến thế.

Thuận lợi trở lại chỗ ngồi, Quý Yên tự rót cho mình một ly nước, mặc kệ bên cạnh vẫn còn đồng nghiệp, cô ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, nhưng vẫn không hết khát, một nơi nào đó trong lồng ngực vẫn hoảng loạn, đập thình thịch, làm thế nào cũng không đè xuống được, cô lại rót thêm một ly nước nữa.

“Cô có biết uống rượu không?” Bất thình lình, nghe thấy Giang Liệt hỏi, cô cầm ly nước, nhìn sang.

Giang Liệt cười nói: “Chủ tịch của dự án Hợp Chúng kia không dễ hẹn đâu, công việc chuẩn bị ban đầu của chúng ta phải làm nhiều hơn một chút, nhân khoảng thời gian này, cùng nhau ra ngoài uống rượu luyện tập thử?”

Quý Yên lắc đầu, từ chối một cách nghiêm túc: “Tửu lượng của tôi không tốt, một ngụm là say.”

“Thật sao? Sao tôi lại nhớ Thi Hoài Trúc từng nói có năm cô đã hạ gục tất cả các đồng nghiệp nam trong bộ phận nhỉ?”

Đó là năm đầu tiên cô chính thức vào công ty, công ty đã đặt một khách sạn ở Hải Thành để tổ chức tiệc cuối năm của bộ phận, dành ra ba ngày để vui chơi. Ngày cuối cùng, mọi người muốn chơi lớn, quyết định không say không về.

Đêm đó, có lẽ vì vừa hoàn thành dự án đầu tiên, Quý Yên rất phấn khích, uống thả cửa, kết quả là lỡ tay uống hạ gục tất cả các nam đồng nghiệp trong bộ phận, mà cô vẫn chưa say.

Chuyện này sau đó một thời gian dài đều trở thành một giai thoại thú vị trong bộ phận, đồng thời cũng mang lại cho Quý Yên không ít phiền phức.

Dù sao thì, biết uống rượu, lại là một người phụ nữ biết uống rượu, khó tránh khỏi một vài lời ra tiếng vào.

Sau vài lần bị dạy dỗ, Quý Yên biết rằng việc gì cũng không nên quá nổi bật, chẳng có lợi gì cho mình cả, còn thứ như rượu thì có thể tránh được bao nhiêu thì nên tránh bấy nhiêu. Cô tiếp tục bình thản nói dối: “Ồ, sau lần đó uống hỏng cả người, bây giờ bị dị ứng với cồn, một giọt cũng không dính vào được.”

“Thật sao?” Giang Liệt vẻ mặt ngây thơ chỉ vào món gà hấp rượu muối trước mặt cô “Tôi thấy cô ăn cũng có sao đâu.”

“…”

Quý Yên đột nhiên hối hận, thà rằng cứ ở lại cửa đối chất không rõ ràng với Vương Tuyển, còn hơn là bị Giang Liệt vạch trần đủ kiểu, không có sức chống đỡ.

Giang Liệt chiếm được thế thượng phong, vẫn cứ chen ngang đủ kiểu, toàn hỏi những chuyện đâu đâu.

Quý Yên vừa trả lời qua loa cho có lệ, vừa nghĩ xem khi nào mới có thể đi về.

Đến một giờ, Giang Liệt đặt đũa xuống nói: “Đánh trống thu quân thôi.”

Cô thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy túi tài liệu đã chuẩn bị sẵn đứng dậy, bên kia Giang Liệt giơ tập tài liệu trong tay lên, nói: “Chiều nay tôi còn có việc, mấy tài liệu này tôi sẽ xem, tối sẽ viết một bản phân tích gửi cho cô.”

Thấy anh ta cuối cùng cũng nói chuyện nghiêm túc, Quý Yên cũng nghiêm túc đối đãi: “Ngày mai anh gửi cũng được.”

“Vậy không được.” Anh ta nói “Chuyện của người đẹp sao tôi có thể trì hoãn được.”

Rất tốt, sự nghiêm túc của anh ta chỉ kéo dài chưa đầy một phút.

Hai người đi ra cửa, vừa đi, Giang Liệt vừa khen cô: “Tài liệu sắp xếp không tồi.”

Quý Yên lập tức cảnh giác.

“Thật đấy, điểm này tôi cần phải học hỏi cô.”

Thấy vẻ chân thành của anh ta, không giống như đang trêu chọc, Quý Yên đành đáp lại bằng một nụ cười.

Giang Liệt còn định nói thêm gì đó, một bóng người từ phía đối diện đi về phía họ.

Mà còn là người quen, người quen vừa mới gặp.

Anh ta không còn để tâm đến Quý Yên bên cạnh nữa, đi về phía Vương Tuyển, cười tươi như một con công đang xòe đuôi: “Vương tổng, anh đến Quảng Thành rồi.”

Vương Tuyển liếc nhìn anh ta một cái, rồi dời mắt, nhìn chằm chằm vào Quý Yên đang đứng lùi lại hai bước, khẽ cười: “Đến đón một người.”

Giang Liệt chớp mắt, nhìn theo hướng ánh mắt của anh, vừa hay chạm phải Quý Yên.

Cô nàng không tự nhiên mà quay đi chỗ khác.

Anh ta quay đầu lại, nhìn Vương Tuyển, thấy Vương Tuyển vẫn đang nhìn chằm chằm vào Quý Yên, nhớ lại sự giằng co của hai người ở cửa ban nãy, lập tức hiểu ra điều gì đó. Trong lòng càng thêm kinh ngạc.

Hóa ra quan hệ của hai người thật sự không bình thường.

Nhưng nội bộ chứng khoán Quảng Hoa nghiêm cấm yêu đương trong công ty.

Anh ta nhớ rõ ràng Vương Tuyển là một kẻ cuồng công việc, ở chứng khoán Quảng Hoa bao nhiêu năm, chưa từng có một tin đồn tình cảm nào.

Vương Tuyển cũng không nên đi đạp lên lằn ranh đỏ đó.

Sau đó anh ta lại tò mò, vậy Vương Tuyển và Quý Yên dan díu với nhau từ khi nào?

Điều khiến anh ta càng thêm thắc mắc và khó hiểu là, chẳng phải gần đây Quý Yên đang qua lại thân thiết với một giảng viên đại học sao?

Vốn dĩ anh ta đã có vài phần ngưỡng mộ Quý Yên, bất kể là năng lực làm việc hay ngoại hình.

Lần này, ánh mắt anh ta nhìn Quý Yên không khỏi có thêm vài phần kính nể và dò xét.

Quý Yên không hiểu tại sao anh ta lại nhìn mình như vậy, chỉ cảm thấy ánh mắt này còn khiến cô khó chịu hơn cả Vương Tuyển.

Cô dứt khoát dời mắt, nhìn đi chỗ khác.

Thế nhưng, Giang Liệt lại là một kẻ cực kỳ không đứng đắn.

“Anh và Quản lý Quý…” Giang Liệt do dự một chút, ánh mắt qua lại giữa hai người, một lát sau, không hề e dè mà hỏi, “Khi nào chúng tôi mới được uống rượu mừng của hai người đây?”

Giọng anh ta không to không nhỏ, vừa đủ để ba người có mặt nghe thấy.

Quý Yên kinh ngạc, một lúc lâu sau, ho khan hai tiếng, mặt đỏ bừng.

Cô trừng mắt nhìn Giang Liệt.

Anh ta đâu chỉ là không đứng đắn, cô nghi ngờ người này chính là một kẻ thích gây chuyện khi có đông người, hôm nay cô coi như đã hoàn toàn nhận ra con người anh ta.

Cô đang tâm thần bất định, giây tiếp theo, lời của Vương Tuyển lại khiến cô chết lặng tại chỗ.

Vương Tuyển nhìn chằm chằm vào Quý Yên, cười nhạt nói, “Cần thêm một chút thời gian, tôi đang theo đuổi cô ấy.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện