【Bạn đã từng có cảm giác rất vấn vương một người chưa?】
Quý Yên đọc một lần dòng chữ trên sách, nhìn sang Thẩm Nho Tri đang ngồi không bên cạnh, đưa sách đến trước mặt cậu, chỉ vào một đoạn trong đó.
“Em đã từng chưa?”
Thẩm Nho Tri liếc mắt nhìn, chậm rãi nói: “Đừng động lung tung vào đồ của người ta.”
Hôm nay đã là mùng sáu Tết, Quý Nghiên Thư vẫn không biết mệt mỏi mà dắt hai chị em đi chúc Tết khắp nơi, nói cho hay là đi thăm họ hàng, nhưng xét cho cùng vẫn là vì chuyện chung thân đại sự của hai người.
Hôm nay người đến thăm là một cô giáo, người lớn uống trà nói chuyện ở phòng khách, Quý Yên và Thẩm Nho Tri thì tiếp chuyện con gái cô giáo ở sân sau.
Chủ nhà tạm thời bị một cuộc điện thoại gọi đi, Quý Yên rảnh rỗi đến nhàm chán, cầm quyển sách trên bàn lên xem, là một quyển tiểu thuyết tình cảm, tiện tay lật một cái liền thấy được câu nói như vậy.
Cô vừa đặt lại chỗ cũ thì chủ nhà cũng vừa hay quay lại.
Ba người lại có một trận trò chuyện gượng gạo, cùng nhau cười cho có lệ.
Buổi chiều hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương xuyên qua bức tường thấp cũ kỹ rải đầy mặt đất, cả nhà Quý Yên rời khỏi nhà cô giáo họ hàng.
Trên đường về, Quý Nghiên Thư không tránh khỏi việc phê bình Thẩm Nho Tri không biết đối nhân xử thế, tiện thể Quý Yên cũng bị liên lụy.
“Hai đứa rốt cuộc là muốn thế nào hả, có phải định chọc cho mẹ tức chết không?”
Thẩm Nho Tri: “Mẹ nói quá lời rồi ạ.”
Quý Yên: “Mẹ, chuyện tình cảm cứ để thuận theo tự nhiên, mẹ đừng sốt ruột.”
“Thẩm Ninh Tri, ông xem thái độ của hai đứa nó kìa, có chút nào là biết lỗi không?” Quý Nghiên Thư tức đến bốc khói, hận rèn sắt không thành thép mà nói: “Hai đứa con đó, đứa nào đứa nấy đều bất hiếu, mẹ sinh hai đứa đúng là tự chuốc khổ vào thân.”
Quý Yên và Thẩm Nho Tri nhìn nhau, lần lượt cúi đầu im lặng.
Thẩm Ninh Tri bên cạnh ra làm người hòa giải: “Tiểu Yên nói cũng không sai.”
Vừa dứt lời, Quý Nghiên Thư liền liếc một cái sắc lẹm.
Thẩm Ninh Tri lại nói: “Đúng là phải thuận theo tự nhiên, nhưng tiền đề là các con phải ra ngoài tiếp xúc với nhiều người hơn, nói chuyện với người ta nhiều hơn, như vậy mới có thể thuận theo tự nhiên được chứ phải không?”
Ông nháy mắt với hai con.
Quý Yên và Thẩm Nho Tri lần lượt nhận được ám hiệu, đồng loạt đảm bảo với Quý Nghiên Thư: “Mẹ, sau này về nhà, chúng con đều nghe lời mẹ, mẹ bảo chúng con cười với người ta, chúng con tuyệt đối không khóc với người ta.”
Thấy Quý Yên vẫn còn cười cợt, sắc mặt Quý Nghiên Thư càng khó coi hơn.
Thẩm Ninh Tri lắc đầu thở dài, nói thẳng hai đứa hết thuốc chữa rồi, sau đó kéo Quý Nghiên Thư đi phía trước, thỉnh thoảng dịu dàng khuyên giải bà.
Chẳng mấy chốc, Quý Nghiên Thư đã không còn vẻ khó chịu như trước, ngược lại còn nói cười vui vẻ với Thẩm Ninh Tri.
Hai chị em bị bỏ lại phía sau, cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.
Tối ăn cơm xong, Quý Yên lên lầu thu dọn hành lý để mai trở về Thâm Thành, Thẩm Nho Tri rửa bát xong lên phụ cô một tay.
Dọn dẹp gần xong, Thẩm Nho Tri hỏi: “Cuộc điện thoại tối hôm đó là của người đàn ông kia à?”
Quý Yên dừng tay nhìn cậu: “Là tự em muốn hỏi, hay là bố mẹ bảo em đến hỏi?”
“Cả hai. Mọi người đều quan tâm chị.”
Nghe vậy, Quý Yên đóng nắp vali lại, đẩy Thẩm Nho Tri ra khỏi phòng mình: “Chỉ là một tên lừa đảo thôi, mọi người lo lắng quá rồi.”
Thẩm Nho Tri chống tay vào cửa: “Không muốn nói chuyện một chút sao?”
“Không có gì để nói cả, thật sự không phải như mọi người nghĩ đâu.”
Thẩm Nho Tri tỏ vẻ không tin, Quý Yên bất đắc dĩ, đành phải nói: “Chỉ là… đều qua rồi, không có gì đáng nói cả, nếu vì tốt cho chị, em đừng hỏi nữa.”
Cậu nghe xong, suy nghĩ một lúc, xác nhận lại lần nữa: “Thật sự qua rồi à?”
Quý Yên vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đều qua rồi.”
Nhận được câu trả lời chắc chắn, Thẩm Nho Tri nói: “Vậy thì tốt quá rồi, không làm phiền chị nghỉ ngơi nữa, ngủ ngon.”
Cửa đóng lại, Quý Yên vẫn có chút chưa phản ứng kịp, câu cuối cùng của Thẩm Nho Tri là có ý gì? Sao cảm giác có gì đó đáng suy ngẫm.
Cô đứng sát cửa một lúc, nghĩ mãi không ra, Quý Yên đi đến bàn học cầm điện thoại lên, tìm số lạ gọi đến mấy hôm trước, mở ra, cô nghĩ ngợi, không chặn mà chọn xóa đi.
Anh lại muốn chẳng làm gì cả, chỉ đơn thuần là khuấy đảo tâm tư của cô. Bình tâm mà nói, Quý Yên không muốn tiếp tục như vậy. Hai năm không rõ ràng đã đủ rồi, cứ tiếp tục nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Mùng bảy Tết, Quý Yên từ biệt bố mẹ và em trai, trở lại Thâm Thành, cô lập tức bận rộn.
Bản cáo bạch của Điện Tử Minh Cảnh đã được viết xong trước Tết và đã nộp đơn xin thẩm tra nội bộ. Lần này, việc đầu tiên họ phải làm sau khi nghỉ Tết là chuẩn bị cho hội nghị thẩm tra nội bộ (phiên họp rà soát chất lượng hồ sơ dự án trong nội bộ công ty chứng khoán) diễn ra sau hai ngày nữa.
Cuộc họp thẩm định nội bộ gần như là một khâu mà ai cũng e sợ, mấy vị trong Hội đồng thẩm định nội bộ sẽ đặt ra đủ loại câu hỏi nhắm vào tài liệu đã nộp, một khi có câu hỏi nào không trả lời được, cuộc họp thẩm định không thông qua, dự án này của họ sẽ bị kẹt lại ngay trong chính nội bộ công ty mình.
Khoảng thời gian đó, Quý Yên luôn sống trong trạng thái thần kinh căng thẳng.
Sau khi cuộc họp thẩm định nội bộ kết thúc, việc tiếp theo Quý Yên và mọi người phải làm là chờ đợi kết quả thông báo. Một tuần sau, Điện Tử Minh Cảnh đã thông qua thẩm nghị và biểu quyết của Hội đồng thẩm định.
Quý Yên và mọi người lại lao đầu vào việc tự kiểm tra và sửa lỗi các tài liệu đăng ký. Hai tuần nước rút cuối cùng, để tập trung đảm bảo chất lượng công việc, Thi Hoài Trúc đã bao một khách sạn gần công ty cho những người tham gia dự án, tiện cho việc tắm rửa và ngủ nghỉ.
Mười tháng nỗ lực cuối cùng đã được đền đáp vào ngày cuối cùng của tháng ba, Quý Yên và mọi người đã nộp bản cáo bạch lên Ủy ban Giám sát Chứng khoán và Sở Giao dịch Chứng khoán, tiếp theo là chờ đợi được thụ lý và những lần thẩm định hết lần này đến lần khác sau đó.
Dự án Điện Tử Minh Cảnh tạm thời kết thúc, nhưng Quý Yên vẫn bận rộn vô cùng, dự án IoT Trung Hạ mà cô tham gia từ năm kia cuối cùng cũng đã thông qua Hội đồng thẩm định phát hành, đợi sau khi roadshow* (chuyến đi quảng bá và giới thiệu công ty tới các nhà đầu tư tiềm năng) và định giá cổ phiếu trực tuyến, họ sẽ đồng thời công bố bản cáo bạch cuối cùng.
Cùng với việc vận hành thí điểm Chế độ đăng ký (cơ chế đăng ký niêm yết), chu kỳ xếp hàng (thời gian chờ duyệt) của các công ty dự kiến niêm yết hiện nay đã ngắn hơn rất nhiều so với vài năm trước.
Quý Yên bận rộn mà vẫn vui vẻ, lòng đầy nhiệt huyết, không hề cảm thấy mệt mỏi.
Thỉnh thoảng trên đường tan làm về nhà, cô sẽ nhớ đến một người là Vương Tuyển. Hai tháng nay, cô vẫn nhận được điện thoại từ Bắc Thành.
Số điện thoại gọi lúc Tết sau đó lại gọi đến một lần nữa, nhưng lần đó cô đang bận tối tăm mặt mũi ở khách sạn, không nghe máy.
Hai ngày sau, điện thoại của cô lại có thêm hai số lạ mới từ Bắc Thành. Trực giác mách bảo cô, đây không thể là Vương Tuyển gọi.
Quý Yên không nghĩ nhiều nữa, tất cả đều liệt vào danh sách cuộc gọi làm phiền, xóa đi.
Một ngày giữa tháng Tư, Quý Yên đang đối chiếu số liệu thì đột nhiên nhận được điện thoại của Thẩm Nho Tri.
Thẩm Nho Tri nói: “Em đến Thâm Thành rồi.”
Quý Yên cầm điện thoại đi ra hành lang, hỏi: “Bây giờ đang ở đâu?”
“Thâm Đại (Đại học Thâm Thành), trưa nay có thời gian ăn cơm cùng không?”
Hôm qua vừa hoàn thành bản thảo cuối cùng của IoT Trung Hạ, xử lý xong đợt đối chiếu số liệu này, thời gian tới Quý Yên sẽ rảnh rỗi hơn, cô lật xem lịch trình công việc, nhanh chóng gửi email xin nghỉ nửa ngày chiều, cài đặt trả lời tự động trong hệ thống, rồi rời công ty lái xe đến Thâm Đại.
Đến địa điểm đã hẹn ở Thâm Đại, Quý Yên mới phát hiện Thẩm Nho Tri còn dẫn theo một người.
Nói chính xác hơn là một người đàn ông, đeo một cặp kính gọng vàng mảnh, tuy ăn mặc khá thoải mái nhưng trông rất có khí chất của giới tinh anh. Quý Yên xuống xe đi về phía họ, nhất thời không chắc chắn người này là bạn học của Thẩm Nho Tri hay là sinh viên đi cùng.
Dù sao thì Thẩm Nho Tri cũng tiếp xúc với rất nhiều người, hơn nữa còn đủ mọi lứa tuổi.
Lần trước cậu đến đây làm đề tài, người đi cùng là một người đàn ông lớn tuổi, lúc đầu Quý Yên tưởng là thầy giáo của Thẩm Nho Tri, sau này mới biết Thẩm Nho Tri mới là thầy giáo của người ta, vì chuyện này mà còn gây ra một chuyện nực cười.
Chuyện cũ vẫn còn rõ mồn một, lần này, Quý Yên quyết định trước khi Thẩm Nho Tri mở lời, cô sẽ án binh bất động trước.
Ba người gặp mặt, Thẩm Nho Tri cười giới thiệu hai người với nhau.
“Chị, đây là bạn học của em, Chu Hiển.”
“Chu Hiển, đây là chị gái tôi, Quý Yên.”
Thì ra là bạn học.
Quý Yên bắt tay Chu Hiển, nói: “Chào cậu.”
Người sau cũng đáp lại cô một câu “Chào chị”.
Bữa trưa, ba người bàn bạc một chút, vì vừa từ Bắc Thành đến, buổi chiều còn có việc khác phải làm, không muốn đi lại nhiều, nên đã chọn một nhà hàng trà gần trường.
Trên bàn ăn, qua cuộc trò chuyện, Quý Yên biết được Chu Hiển và Thẩm Nho Tri năm đó đều là sinh viên của Lớp thiếu niên* Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc, nhưng sau này Chu Hiển học cao học đã chuyển chuyên ngành sang tài chính, năm ngoái vừa từ nước ngoài trở về, hiện đang dạy học ở Thâm Đại.
Lớp thiếu niên*: là một chương trình giáo dục vô cùng đặc biệt, tuyển chọn và đào tạo các “thần đồng” – những học sinh có tài năng thiên bẩm và trí tuệ vượt trội so với bạn bè đồng trang lứa.
Chu Hiển lịch sự giải thích: “Nói chính xác hơn thì là đang dạy thay cho một vị ân sư của tôi.”
Quý Yên liền hỏi: “Là dạy môn gì vậy?”
“Tài chính quốc tế.”
Cũng coi như là nửa người trong ngành.
Buổi chiều, Chu Hiển còn có tiết học, ba người chào tạm biệt nhau, Quý Yên chở Thẩm Nho Tri về căn nhà mới ở khu Vịnh. Ban đầu sau khi nhà được trang hoàng xong, cô định dọn đến ở, nhưng cách công ty quá xa, cô phải dậy sớm hơn 40 phút, suy đi tính lại, cô đành thôi, vẫn thuê căn hộ cũ.
Nhà trống không có ai ở, nhưng vẫn có người được sắp xếp đến dọn dẹp định kỳ. Vì vậy, căn nhà này lúc nào cũng có thể dọn vào ở ngay.
Thẩm Nho Tri để hành lý xong, hỏi cô: “Chị thì sao? Vẫn ở gần công ty à?”
“Ừ, ở đó gần công ty, đi làm tiện hơn, chị có thể ngủ thêm một lát.”
“Lúc đó sao không mua một căn gần công ty?”
Quý Yên không trả lời, đưa cho cậu một ly nước: “Không khát à?”
Xem ra là cố ý chuyển chủ đề.
Thẩm Nho Tri uống hai ngụm, hỏi: “Chu Hiển thế nào?”
Quý Yên nghĩ một lúc, đánh giá thật lòng: “Rất đẹp trai, rất nho nhã.”
“Có suy nghĩ gì không?”
“…”
Quý Yên nói: “Vấn đề cá nhân của em giải quyết xong chưa?”
“Em không vội.” Cậu nói “Đợi hai năm nữa đi.”
“Vậy không lẽ em nghĩ chị vội rồi à?”
“Chị lớn hơn em ba tuổi, hai năm nữa em cũng chưa đến tuổi của chị, lúc đó suy nghĩ hoàn toàn không có vấn đề gì, chị bây giờ cứ quyết định trước đi, dò đường cho em.”
Quý Yên đá một cú qua: “Chú ý lời nói của em đấy, cái gì gọi là đến tuổi của chị?”
Thẩm Nho Tri không né, ngoan ngoãn nhận cú đá đó, sau đó nghiêm túc hỏi: “Suy nghĩ một chút đi được không?”
Cô ít nhiều cũng hiểu ra Thẩm Nho Tri là làm theo ý của bố mẹ.
Quý Yên không nói được cũng không nói không được.
Thẩm Nho Tri nói: “Chu Hiển con người cũng không tệ, tình trường đơn giản, hoàn cảnh gia đình…”
Quý Yên ngắt lời cậu: “Em không phải chỉ yêu nghiên cứu của mình thôi sao? Sao cũng làm người mai mối rồi?”
Thẩm Nho Tri nhún vai, không đứng đắn một lần: “Vì chị gái, làm người mai mối bao nhiêu lần em cũng cam lòng.”
“…”
Một lúc lâu sau, Quý Yên nói: “Còn muốn chị làm chị của em không?”
Thẩm Nho Tri nói: “Điều kiện là để em cứ lo tốt chuyện của mình trước đi đúng không?”
Quý Yên hừ một tiếng: “Biết rồi mà còn đáng ghét như vậy.”
“…”
Mặc dù bị chế giễu như vậy, Thẩm Nho Tri không hề lùi bước, nói thẳng: “Em không biết người đàn ông trước đây của chị như thế nào, nhưng em nghĩ, Chu Hiển ưu tú hơn anh ta nhiều, nếu chị không hài lòng, bên cạnh em còn rất nhiều nhân tài ưu tú, có thể giới thiệu cho chị.”
Quý Yên nhíu mày: “Nói em là người mai mối, vậy mà em muốn làm thật đấy à?”
“Lần trước em đã xác nhận với chị, chị nói mối tình trước đã qua rồi, em mới giúp chị giới thiệu.”
“Em!” Quý Yên cuối cùng cũng hiểu ra “Chị đã nói sao lúc đó em hỏi lạ như vậy, thì ra là đang vì chuyện này.”
“Đừng như vậy mà, lần này em đến đây một phần là để làm đề tài, phần khác là mang theo nhiệm vụ của bố mẹ. Chị cũng phải để em có cái ăn nói với bố mẹ chứ,” cậu kiên nhẫn phân tích với cô, “Yên tâm, chọn bọn họ chị không cần lo lắng về vấn đề gen di truyền của thế hệ sau. Chọn người trước kia của chị thì chưa chắc đâu, dù sao thì thể chất tra nam dễ di truyền lắm.”
“…”
Thẩm Nho Tri dường như cảm thấy câu sau này rất đúng, lại bồi thêm một câu: “Chị có muốn con của mình mang thể chất tra nam không?”
Quý Yên nhíu mày: “Không thể làm tra nữ sao?”
Không đúng, lại bị cậu dẫn vào tròng rồi.
Càng nói càng vô lý, Quý Yên thật sự không muốn để ý đến cậu nữa, quay người đi dọn phòng.
Thẩm Nho Tri đi theo, nói: “Chị nghỉ đi, để em.”
Quý Yên cũng không khách sáo, đặt đồ xuống rồi quay người đi.
Sau lưng truyền đến giọng của Thẩm Nho Tri: “Chị, nói thật đó, chị suy nghĩ kỹ đi.”
Lần này, Quý Yên không trả lời.
Lần này Thẩm Nho Tri sẽ ở lại Thâm Thành đến tháng bảy, thỉnh thoảng lúc thí nghiệm không bận, cậu sẽ đến Chứng khoán Quảng Hoa tìm Quý Yên ăn trưa; có lúc thì Quý Yên lái xe đến Thâm Đại tìm cậu.
Lâu dần, đồng nghiệp trong công ty không khỏi hỏi thăm, Quý Yên giải thích đó là em trai ruột của cô. Các đồng nghiệp vừa nghe, liền vội vàng xin phương thức liên lạc, ban đầu Quý Yên còn khéo léo từ chối. Có một hôm ở phòng trà, nghe các đồng nghiệp nói về Thẩm Nho Tri, lại hỏi xin số của em trai cô, cô nhớ đến Thẩm Nho Tri hôm đó tự xưng muốn làm người mai mối, liền chớp mắt.
Lần này, cô rất sảng khoái đưa số của Thẩm Nho Tri cho họ, thậm chí còn nói cho người ta biết cả lịch sinh hoạt của em trai mình, bán đứng Thẩm Nho Tri một cách triệt để.
Mấy ngày sau, lại đến lúc Thẩm Nho Tri đến tìm cô ăn cơm.
Vừa ngồi xuống, cậu đã tỏ ra vô cùng khổ não nói: “Dạo này điện thoại em thường xuyên nhận được tin nhắn lạ, chị có bị vậy không?”
Quý Yên vẻ mặt bình tĩnh: :“Có phải là em ở bên ngoài gây ra nợ đào hoa gì không, nên người ta mới lấy số của em đi rải khắp nơi đấy.
“…”
Nghĩ một lúc, Thẩm Nho Tri vẫn không nghĩ ra.
Quý Yên an ủi cậu: “Bây giờ là thời đại của big data, cứ yên tâm đi, qua một thời gian là hết thôi.”
Nghe vậy, Thẩm Nho Tri không khỏi đưa mắt dò xét cô.
Quý Yên vô cùng bình tĩnh, không hề hoảng hốt: “Em là loại người suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào nghiên cứu thì hiểu gì về sự hiểm ác của xã hội, có lúc một ngày chị nhận được cả trăm tin nhắn rác, em thế này có là gì.”
Thẩm Nho Tri chau mày thật chặt: “Cả trăm tin nhắn rác sao? Chị đã làm gì mà tới mức đó?”
Quý Yên: “…”
Chỉ nói vậy thôi, sao cậu lại tin là thật chứ.
Ăn trưa xong từ quán ăn đi ra, Thẩm Nho Tri hỏi: “Có muốn trải nghiệm lại cảm giác đi học một lần nữa không?”
Quý Yên bực bội: “Nói tiếng người đi (ý nói cho dễ hiểu đi)!.”
“Tối nay Chu Hiển có tiết, chị đến dự thính cùng đi.”
Bận rộn đến tối tan làm, Quý Yên đang chuẩn bị đi hẹn thì nhận được điện thoại của Giang Dung Dã.
Đối phương hẹn cô ra ngoài ăn cơm, Giang Dung Dã nói: “Nhà hàng ở Lâm Giang mà cậu thích có món mới đó, tối nay đi thử không?”
Quý Yên nghĩ một lát, hỏi ngược lại: “Đi xem trai đẹp giảng bài thì thế nào?”
Giang Dung Dã vừa nghe hai chữ trai đẹp, lập tức đồng ý: “Cậu đến đón tớ đi, có trai đẹp mà không ngắm, trên là trời không dung, dưới là tớ ăn không ngon ngủ không yên, thật là tội lỗi, tội lỗi.”
“…”
Muốn xem trai đẹp thì nói thẳng, còn đưa ra một đống lý do.
Tiết học của Chu Hiển là hai tiết sau tám giờ rưỡi, trước khi vào lớp, cậu ta mời Quý Yên và mọi người đi ăn cơm trước.
Địa điểm là một nhà hàng Pháp.
Quý Yên tan làm rẽ đường đi đón Giang Dung Dã, trên đường có kẹt xe một lúc, đến nơi là sáu giờ rưỡi. Chu Hiển đã đến được một lúc rồi, cô và Giang Dung Dã liên tục xin lỗi, Chu Hiển đều cười nói không sao.
Thẩm Nho Tri là người đến cuối cùng, nhìn thấy Giang Dung Dã, cậu cũng chỉ nhướng mày.
Bốn người vừa ăn vừa trò chuyện.
Trong lúc đó, Giang Dung Dã mấy lần ra hiệu cho Quý Yên, dù sao cũng là bạn bè mười mấy năm, Quý Yên biết cô ấy đang cảm thán Chu Hiển đúng là một trai đẹp danh xứng với thực.
Sự nhiệt tình dâng cao này kéo dài cho đến khi Chu Hiển kết thúc tiết học đầu tiên.
Cậu ta bị mấy sinh viên vây quanh bàn giảng viên hỏi bài, Giang Dung Dã liền nói với Quý Yên: “Ngoại hình không tệ, con người cũng không tệ, nho nhã lịch sự, có suy nghĩ gì không?”
Sao người nào cũng thích nói câu này vậy.
Quý Yên ném trả câu hỏi y nguyên: “Cậu có suy nghĩ gì không?”
Giang Dung Dã lắc đầu: “Đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng không phải gu của tớ, tớ thích kiểu có khí chất hoang dã hơn, cậu thì có thể thử xem.”
Thẩm Nho Tri không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng hai người, tiếp lời của Giang Dung Dã: “Chị thấy chưa, vẫn là em hiểu chị nhất, Chu Hiển nằm trong phạm vi thưởng thức của chị.”
Trước bàn giảng viên, Chu Hiển đẩy gọng kính, nghiêng đầu nhìn vào sách của sinh viên, trầm ngâm vài giây, đôi môi mấp máy.
Trong tình cảnh này, Quý Yên nhìn cậu ta, đột nhiên nhớ đến một người khác. Một người, mà vốn dĩ cô không nên nghĩ đến, nhưng lúc này lại bất giác nghĩ tới.
Vương Tuyển rất ít khi đeo kính, chỉ có vài lần là lúc tăng ca vào ban đêm.
Bình thường anh vốn đã là một người nghiêm túc khó gần, sau khi đeo kính, khí chất lạnh lùng khiến người ta xa cách ngàn dặm lại càng rõ rệt.
Nhưng Chu Hiển lại khác, cậu ta đeo kính, trong vẻ nho nhã lại có vài phần ôn hòa.
Nếu nói Vương Tuyển khiến người ta nhìn mà chùn bước, thì Chu Hiển lại ngược lại, cậu ta ngược lại khiến người ta muốn đến gần.
Quý Yên ngơ ngẩn nhìn.
Chu Hiển trên bục giảng nhận ra ánh mắt của cô, đột nhiên, cậu ta ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Ánh mắt bất ngờ chạm vào nhau. Xung quanh tiếng nói ồn ào, lúc trầm lúc bổng, rơi vào giữa hai người lại như tự động tắt tiếng.
Quý Yên ngây người, không biết phải phản ứng thế nào.
Bên phía Chu Hiển lại có sinh viên cầm sách đến hỏi bài, cậu ta mỉm cười gật đầu với cô, sau đó dời mắt đi.
Tiết học sau đó, Quý Yên lúc thì tập trung, lúc lại mất tập trung.
Tan học, Chu Hiển kết thúc buổi dạy, rửa tay xong quay lại, đi đến trước mặt ba người, tự trêu: “Lên lớp có hơi nhàm chán, toàn là kiến thức lý thuyết, làm khó mọi người phải nghe hai tiết liền.”
Thẩm Nho Tri nhìn Quý Yên, Giang Dung Dã cũng nhìn Quý Yên, ý của hai người đều rất rõ ràng…
Người ta đang hỏi vòng vo cậu đó, cậu trả lời đi.
Quý Yên nghĩ vài giây, nói: “Rất thú vị, giúp tôi bổ sung được không ít kiến thức chuyên ngành.”
Đúng là trả lời một cách cứng nhắc, Giang Dung Dã nghe xong liền đảo mắt, Thẩm Nho Tri thì ôm trán thở dài.
Quý Yên hoang mang, câu trả lời có vấn đề gì sao?
Ngược lại, Chu Hiển nói: “Vậy chúng ta thêm Wechat nhé? Sau này chị có vấn đề gì có thể hỏi tôi qua Wechat, tôi có gì không hiểu, cũng sẽ xin chị chỉ giáo nhiều hơn.”
Một câu nói xoay chuyển tình thế, Quý Yên vẫn còn đang ngây người, bên kia Giang Dung Dã đã giật lấy điện thoại trong tay cô, bấm sáng màn hình, rồi chiếu vào mặt cô, khóa màn hình lập tức được mở.
Giang Dung Dã cười tủm tỉm nói: “Thầy Chu, cậu quét Yên Yên, hay là Yên Yên quét cậu?”
Chu Hiển nói: “Để tôi quét.”
Chưa đến mười giây, hai người đã thêm Wechat thành bạn bè.
Giang Dung Dã rất hài lòng nhét điện thoại lại vào tay Quý Yên, ánh mắt đảo qua đảo lại trên mặt hai người, nói: “Nhớ liên lạc nhiều nhé, tốt nhất là vấn đề công việc của hai người nhiều một chút, để thúc đẩy giao lưu nhiều hơn.”
Quý Yên: “…”
Thẩm Nho Tri và Chu Hiển đều mỉm cười.
Vốn dĩ tạm thời gọi Giang Dung Dã đến là để giải vây cho sự khó xử, không ngờ, cô ấy lại đến để phá đám.
Trên đường về, nhận được những ánh mắt mờ ám liên tục được đưa tới, lại nhìn bộ dạng thảnh thơi của Thẩm Nho Tri. Quý Yên trong phút chốc cảm thấy, không lẽ nào hai người họ lại liên thủ bán đứng cô đấy chứ?
Sau tối hôm đó, Quý Yên và Chu Hiển tiếp xúc với nhau rõ ràng nhiều hơn.
Có mấy lần là Quý Yên đến Thâm Đại nghe cậu ta giảng bài, có mấy lần là Chu Hiển hẹn cô ra ngoài, hoặc cùng Thẩm Nho Tri đến công ty tìm cô. Mỗi lần hai người đều rất khách sáo, không ai chủ động chọc thủng mối quan hệ đó, chỉ coi như là qua lại giữa bạn bè.
Khoảng đầu tháng bảy, Thẩm Nho Tri hoàn thành nghiên cứu học thuật ở đây, tối trước khi về Bắc Thành, cậu gọi Quý Yên, Chu Hiển và cả Giang Dung Dã đến cùng nhau, do chính cậu xuống bếp mời mọi người một bữa.
Tài nấu nướng của Thẩm Nho Tri được thừa hưởng từ Thẩm Ninh Tri, một bữa tối thịnh soạn và ngon miệng khiến mấy người đều ăn rất thỏa mãn.
Giang Dung Dã và Quý Yên ăn quá no, đứng trên sân thượng hóng gió cho tiêu cơm, còn Thẩm Nho Tri và Chu Hiển thì dọn dẹp trong bếp.
Gió đêm thổi tới, Giang Dung Dã dựa vào lan can hóng gió một lúc, nói: “Nhìn cũng là một người khá ổn đó, tất bật trước sau với em trai cậu.”
Ý trong lời nói đã quá rõ ràng, Quý Yên không nói gì.
Giang Dung Dã dùng khuỷu tay huých cô: “Bây giờ cậu có ý gì với người ta rồi?”
“Cậu muốn có ý gì?” Cô tỏ vẻ vô tội nói.
“Cậu… thôi bỏ đi,” Giang Dung Dã chỉ vào cô, rồi lại thu tay về, rõ ràng là thất vọng tột cùng, “Cậu đúng là cố chấp đến cùng, bướng bỉnh vô cùng.”
Trông hệt như một bà mẹ già lo cho con đến bạc đầu.
Quý Yên kịp thời nắm lấy tay cô ấy: “Cậu càng ngày càng có phong thái của bà Quý rồi đó.”
Giang Dung Dã tức đến nỗi không muốn nói chuyện với cô nữa.
Im lặng một lúc, cô ấy vẫn nói: “Không cần thiết vì một cái cây mà từ bỏ cả khu rừng, hơn nữa, cũng đã qua lâu như vậy rồi, cậu cũng đến lúc bắt đầu một mối tình mới rồi. Tục ngữ có câu, cũ không đi mới không tới, không thử sao cậu biết ngoài trời còn có trời, ngoài người còn có người?”
Quý Yên không khỏi bật cười: “Giang Dung Dã sao tớ phát hiện dạo này cậu đặc biệt thích dùng từ ngữ cao siêu thế?”
“Thế mà cũng để cậu phát hiện ra rồi, vì đại sự cá nhân của cậu mà bà đây ở nhà đã lật nát cả sổ tay trau dồi ngôn ngữ rồi có biết không?”
“…”
Một lúc lâu sau, Quý Yên nói: “Cậu quả nhiên là bà Quý thứ hai.”
Giang Dung Dã thở dài một tiếng: “Đã làm mẹ của con rồi, con gái, có thể tìm cho mẹ một chàng rể sớm một chút không? Mẹ thấy người trong nhà kia cũng không tệ đó.”
Quý Yên ngẩn người một lúc, lát sau, đưa tay áp lên trán cô ấy: “Cậu… không sao chứ?”
Giang Dung Dã gạt tay cô ra: “Đừng đánh trống lảng, rốt cuộc là có ý gì với người ta.”
Lần này cô không nói gì nữa, cũng thu tay về.
Giang Dung Dã chép miệng: “Không được thì đổi người khác, bảo em trai cậu giới thiệu tiếp, không thì tớ cũng có mấy người ưu tú.”
Quý Yên nhìn cô ấy, không nói lời nào.
Giang Dung Dã nói: “Nhìn tớ như vậy làm gì?”
Quý Yên đột nhiên ôm chầm lấy cô ấy: “Dung Dung, thật sự cảm ơn cậu.”
“Chậc, đừng có giở trò sến súa này với tớ, làm chút chuyện thực tế đi, cô gái à.”
Lúc này trong bếp, cũng đang diễn ra một cuộc đối thoại có ý nghĩa tương tự.
Thẩm Nho Tri cho tất cả bát đĩa vào máy rửa bát, cài đặt nút xong, hỏi Chu Hiển đang lau kệ bếp bên cạnh: “Chị tôi thế nào?”
Chu Hiển ngẩng đầu nhìn cậu.
Thẩm Nho Tri nói: “Chị ấy lớn hơn anh một tuổi, nhưng nhìn không rõ lắm.”
Chu Hiển mỉm cười.
“Anh cười gì thế?”
“Cậu rất thương chị gái của mình.”
“Đương nhiên rồi, chị ấy từ nhỏ đã khiến người ta lo lắng, bây giờ vẫn khiến người ta lo lắng.”
Trong lời nói tràn đầy cảm giác cưng chiều.
Thấy cậu ta vẫn cười, Thẩm Nho Tri nói: “Thật ra chị ấy không khiến người ta phải lo lắng, chỉ riêng chuyện tình cảm là ngoại lệ.”
Chu Hiển “ồ” một tiếng, “Là sao?”
Tò mò có nghĩa là muốn tìm hiểu, Thẩm Nho Tri thừa thắng xông lên giới thiệu ưu điểm của chị gái mình: “Chị ấy khá cố chấp trong chuyện tình cảm, một khi đã xác định thì rất khó từ bỏ, cũng vì vậy mà yêu cầu của chị ấy tương đối cao. Đến giờ vẫn độc thân, phần lớn là vì chưa gặp được người vừa ý.”
Chu Hiển ra chiều suy nghĩ.
Thẩm Nho Tri lại nói: “Anh và tôi là bạn bao nhiêu năm nay, biết rõ về nhau, tôi nghĩ chị ấy sẽ thích anh.”
Kết thúc bữa tiệc, Thẩm Nho Tri đưa Giang Dung Dã về, còn Chu Hiển thì do Quý Yên đưa về.
Lên xe, Quý Yên đưa điện thoại cho Chu Hiển nói: “Cậu nhập địa chỉ vào đi.”
Chu Hiển làm theo, rồi trả lại điện thoại cho cô.
Chu Hiển sống ở khu vực Xà Khẩu, Quý Yên đi theo định vị.
Nửa tiếng sau, đến nơi, là một khu biệt thự.
Chu Hiển không vội xuống xe, mà hỏi: “Có muốn đi dạo không? Môi trường ở đây không tệ.”
Quý Yên nghĩ một lúc, tối nay ăn hơi nhiều, đi dạo cho tiêu cơm cũng tốt, thế là dứt khoát rút chìa khóa xe ra, nói: “Chỗ này cậu quen, cậu dẫn đường đi.”
Hai bên lùm cây yên tĩnh, ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, gió đêm thỉnh thoảng lướt qua, cho thấy sự thanh tĩnh của môi trường xung quanh.
Im lặng đi được một đoạn.
Quý Yên nói: “Ở đây…”
Chu Hiển nói: “Tôi…”
Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy ngạc nhiên, mỗi người đều cười một tiếng, Chu Hiển nói: “Chị nói trước đi.”
Quý Yên nhướng mày nói: “Cảm giác trải qua cuối tuần ở đây thế nào?”
Gần đây là một bến cảng du thuyền, kết nối với cụm kiến trúc của khu vực này, tập trung nhân tài từ các lĩnh vực khác nhau trong và ngoài nước. Quý Yên trước đây đã đến một lần, nhưng bình thường công việc quá bận rộn, vẫn chưa đi dạo kỹ.
Chu Hiển hỏi: “Cuối tuần chị có thời gian không? Gần đây có một Viện bảo tàng, còn có thể đi dạo dọc theo bờ biển.”
Quý Yên do dự: “Có làm phiền cậu không?”
Chu Hiển lắc đầu: “Có thời gian mà.”
Lúc quay về, Quý Yên đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nghiêng mặt nhìn anh: “Lúc nãy cậu định nói gì vậy?”
Dưới màn đêm tĩnh lặng, Chu Hiển bình tĩnh nhìn cô, đôi mắt màu nâu rất yên tĩnh.
Quý Yên lại một lần nữa nghĩ đến Vương Tuyển.
Nhưng rõ ràng họ là hai người hoàn toàn trái ngược nhau.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Chu Hiển cúi đầu, giọng nói đặc biệt dịu dàng.
“Quý Yên, chị có suy nghĩ muốn tìm hiểu tôi sâu hơn không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện