Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, màn đêm bao trùm mọi thứ, chỉ có khu vực làm việc của Quý Yên là còn sáng đèn.
Quý Yên bưng đồ ăn khuya, nhìn Vương Tuyển ngồi ở vị trí của mình, gõ chữ lia lịa, lướt chuột, chuyển đổi qua lại giữa các cửa sổ màn hình, một loạt thao tác mượt mà như mây trôi nước chảy khiến cô nhìn đến sững sờ, trong lòng thầm kinh ngạc “Thế này cũng được à”.
Vương Tuyển sao chép và dán xong một phần dữ liệu vào cơ sở dữ liệu, trong lúc chờ mô hình xuất ra, anh dừng tay đang lướt chuột lại, nghiêng mặt nhìn Quý Yên.
Thấy anh nhìn mình chằm chằm, Quý Yên vội vàng khiêm tốn nói: “Em đang học hỏi từ anh ạ.”
Cô cố ý nhấn mạnh chữ “anh” (từ anh trong bản gốc có dùng kính ngữ), sợ anh hiểu lầm.
Anh dường như mỉm cười, nhanh đến mức như thể là ảo giác của cô: “Ăn trước đi, nguội rồi không tốt cho dạ dày.”
“Ồ.” Hóa ra là cô nghĩ nhiều rồi.
Vừa rồi sau khi anh hỏi câu có cần giúp gì không, thấy cô ngẩn người ra, liền cầm lấy chuột xem máy tính của cô, sau đó biết được sáng mai cô phải nộp báo cáo, mà cô mới viết chưa được nửa trang, anh không nói một lời đã đổi chỗ với cô, bảo cô ăn khuya, còn mình thì ngồi trước máy tính giúp cô làm báo cáo phân tích.
Vẻ mặt anh thanh tú, không nhìn ra cảm xúc khác thường nào, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc đó. Quý Yên không dám nhìn anh nữa, cúi đầu chuyên tâm ăn đồ ăn khuya.
Văn phòng vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ bàn phím và tiếng click chuột vang lên lúc trầm lúc bổng.
Thỉnh thoảng là tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người.
Khoảng ba giờ sáng, một bản báo cáo phân tích ngành trí tuệ nhân tạo đã ra lò một cách hoàn hảo.
Quý Yên lướt nhanh một lượt, Vương Tuyển dùng bộ mẫu thống nhất nội bộ của công ty, nhưng khác với người khác là anh rất ít dùng chữ, ngoài phần tổng quan ngành, tình hình phát triển tương lai của ngành ở cuối cùng và các điểm đầu tư trọng tâm, các phần còn lại đều dùng mô hình dữ liệu.
Người khác nhìn vào, đơn giản, rõ ràng, trực quan.
Bản báo cáo này gần như đều do một mình Vương Tuyển làm, Quý Yên chỉ làm theo lời anh dặn để sắp xếp lại một phần tài liệu, đáng sợ hơn là, để viết bản báo cáo này anh chỉ mất chưa đến ba tiếng, trong đó còn chưa trừ đi thời gian cô đặt một vài câu hỏi.
Quý Yên lướt xem xong một lượt, nhìn anh, có cảm kích, có sùng bái, có tự kiểm điểm, và càng thêm ngại ngùng.
Giọng cô nhỏ đi rất nhiều: “Xin lỗi, vốn dĩ là công việc của em, lại khiến anh phải tăng ca.”
Vương Tuyển không cho là vậy, nhắc nhở cô: “Cuộc họp hôm qua và hôm kia là em giúp tôi, biên bản cuộc họp cũng là em làm.” Dừng lại một chút, anh lại bổ sung một câu “Cách đây không lâu tôi đã làm một bản báo cáo tương tự rồi.”
Ý của anh không thể rõ ràng hơn, đây chỉ là một lần giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa còn nằm trong phạm vi năng lực của anh, cô không cần phải quá để tâm.
Quý Yên suy nghĩ một lát, vậy mà lại cảm thấy anh nói như vậy cũng có lý, mắt cô sáng lên ngay lập tức, lại trở về dáng vẻ tự tin rạng rỡ đó, Vương Tuyển nhìn, sâu sắc cho rằng đây mới là cô mà anh quen thuộc.
Lưu tài liệu xong, cài đặt email hẹn giờ gửi cho Thi Hoài Trúc, Quý Yên tắt máy tính.
Lúc đợi thang máy, Vương Tuyển nói: “Tôi về văn phòng một chuyến.”
Quý Yên bất giác nói một câu: “Em đợi anh.”
Vương Tuyển nhìn cô đầy ẩn ý.
Cô biện minh cho mình: “Anh vừa mới giúp em, em không thể bỏ lại anh một mình được.”
Bỏ lại.
Vương Tuyển như đang suy nghĩ điều gì.
Quý Yên cảm thấy càng nói càng mập mờ, cô không dám nói thêm nữa, nhân lúc cửa thang máy mở, cô bước vào trước, bấm tầng 35, sau đó nhìn Vương Tuyển vẫn còn đứng ngoài cửa, nghi hoặc hỏi: “Anh không lên à?”
Vương Tuyển hơi nhướng mày, bước vào thang máy.
Đến tầng 35, Vương Tuyển quẹt thẻ vào văn phòng, Quý Yên đợi ở ngoài cửa, không lâu sau, anh quay lại, trên tay có thêm một tập tài liệu màu đen.
Hai người im lặng đi thang máy xuống lầu, ra khỏi tòa nhà văn phòng.
Vương Tuyển hỏi: “Tôi đưa em về nhé?”
Quý Yên nhìn thời gian trên điện thoại, có chút không chắc chắn nói: “Muộn thế này rồi, hay anh đến chỗ em ngủ một đêm đi?”
Nghe vậy, Vương Tuyển lại nhìn cô một cái đầy ẩn ý.
Cô bình tĩnh nói: “Sắp bốn giờ rồi, anh về cũng không có bao nhiêu thời gian để nghỉ ngơi, em ở gần hơn.”
“Ừm,” Vương Tuyển gật đầu, nói, “Cứ nghe theo em.”
Lời thì nói như vậy, nhưng Quý Yên nghe lại có cảm giác khó hiểu rằng anh đang mỉm cười.
Anh sẽ không hiểu lầm cô đấy chứ? Phân vân suốt đường về nhà, Quý Yên vào phòng ngủ tìm ra quần áo thay giặt mà anh để lại đây trước kia, nói: “Anh tắm trước đi.”
Vương Tuyển nhìn quần áo rồi lại nhìn cô nói: “Tắm chung nhé?”
“?”
Quý Yên ngớ người, vậy mà còn hỏi: “Tại sao?”
Vương Tuyển nói một cách nghiêm túc: “Vừa rồi em nói đã muộn thế này rồi, vậy thì tắm chung sẽ tiết kiệm thời gian hơn.”
…
Tắm xong, nằm trên giường, Quý Yên nghĩ, Vương Tuyển chắc chắn đã hiểu lầm cô rồi.
Anh chắc chắn đã coi sự quan tâm của cô là một lời mời.
Sáng sớm tỉnh dậy, Quý Yên sờ lên giường, vị trí bên cạnh thuộc về Vương Tuyển đã trống không.
Cô tỉnh táo ngay lập tức.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi từ phòng bước ra, mùi thơm của thức ăn từ phòng ăn bay tới.
Quý Yên bước lên xem, trên bàn ăn đã bày đầy cháo kê, trứng luộc, và ba món ăn kèm.
Vương Tuyển từ phòng bếp đi ra, thấy cô nói: “Ăn sáng đi.”
Một bữa sáng khiến Quý Yên vô cùng thỏa mãn, ngoại trừ một chút đau lòng cho Vương Tuyển.
Chỗ ở của Quý Yên rất gần công ty, đi bộ chỉ mất mười phút. Thời gian vẫn còn sớm, hai người đi bộ đến công ty.
Trên đường đi, Quý Yên vừa chú ý xem xung quanh có đồng nghiệp nào đi qua không, vừa hỏi: “Bốn giờ mới ngủ, anh dậy sớm như vậy để chuẩn bị bữa sáng, có ngủ đủ giấc không?”
Vương Tuyển đang định trả lời thì điện thoại reo.
Mãi cho đến khi vào công ty, cuộc gọi của Vương Tuyển vẫn tiếp tục.
Đến tầng 32, Quý Yên thấy anh vẫn đang nghe điện thoại, trong thang máy còn có đồng nghiệp khác, cô từ bỏ ý định chào tạm biệt anh, bước ra khỏi thang máy.
Khoảng tám giờ, Thi Hoài Trúc đến, việc đầu tiên là khen ngợi bản báo cáo của cô một trận, nói: “Hoàn hảo, Quý Yên, cô khiến tôi phải nhìn cô bằng con mắt khác xưa đấy.”
Quý Yên mỉm cười không nói gì.
Tối qua Vương Tuyển nói với cô, nếu Thi Hoài Trúc hỏi về chuyện báo cáo, đừng phủ nhận là do mình làm, cô hỏi tại sao. Vương Tuyển nói, ý nghĩa của việc tăng ca nằm ở việc tạo ra thành tích, có thể khiến Thi Hoài Trúc công nhận năng lực của em mới là mấu chốt, những thứ khác không quan trọng.
Lúc đó, Quý Yên nghĩ là, mình có năng lực sao?
Câu tiếp theo của Vương Tuyển lại là hỏi, lần sau gặp lại công việc khó khăn và xa lạ như vậy đã biết phải làm thế nào chưa?
Cô gật đầu, anh liền nói, đây chính là kinh nghiệm em học được lần này, lần sau nó sẽ chuyển hóa thành năng lực của em.
Từ văn phòng của Thi Hoài Trúc đi ra, Quý Yên nghĩ về những lời Vương Tuyển nói lúc nửa đêm, cô lấy điện thoại ra, không quay về chỗ ngồi mà đi vòng ra nhà vệ sinh.
Cô chọn phòng vệ sinh trong cùng, khóa cửa, đậy nắp bồn cầu, rút giấy lau sạch rồi ngồi lên.
Cô ôm điện thoại, vài phút trước Thi Hoài Trúc đã khen không ngớt lời về bản báo cáo của cô, nói là đã giúp anh ta giải quyết một vấn đề khó khăn. Cô đang cân nhắc, có nên nói lời cảm ơn với Vương Tuyển lần nữa không.
Sau một hồi suy nghĩ, cô đổi sang một cách nói uyển chuyển hơn, mở Wechat của Vương Tuyển, nhập vào khung trò chuyện.
“Sư phụ rất hài lòng với bản báo cáo, cảm ơn anh~”
Cô đọc lại một lần, khá là trang trọng, cũng khá tốt, không đến mức quá thân mật suồng sã. Nhưng dấu ngã ở cuối có vẻ không ổn lắm, quá thân mật, có ý làm nũng. Với đồng nghiệp cô có thể gửi như vậy, nhưng với anh…
Cô do dự mười giây, xóa dấu ngã đi, đổi thành dấu chấm.
Ừm, như vậy là được rồi, chắc hẳn Vương Tuyển thấy tin nhắn này cũng sẽ không nghĩ nhiều.
Quý Yên đứng dậy, nhấn nút xả bồn cầu, rời khỏi nhà vệ sinh.
Ngày mai là cuối tuần, tuần sau phải lên đường đi công tác ở Tô Thành, mà giai đoạn tư vấn cho đợt IPO của IoT Trung Hạ là sáu tháng, điều này có nghĩa là trong một thời gian dài sắp tới cô không thể về nhà, Quý Yên muốn nhân dịp cuối tuần có thời gian, về thăm bố mẹ.
Về lại chỗ ngồi, cô nhắn một tiếng cho Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc trên hệ thống chat nội bộ.
Hai người lần lượt trả lời đã biết.
Quý Yên tĩnh tâm sắp xếp tài liệu, chuẩn bị cho chuyến công tác tuần sau.
Giờ cơm trưa, cô nhận được tin nhắn của Vương Tuyển.
Anh không trả lời tin nhắn cảm ơn về bản báo cáo của cô, mà gửi đến một câu hỏi.
WJ: Cuối tuần có kế hoạch gì không?
Không đoán được ý nghĩa câu hỏi của anh, Quý Yên do dự một lúc, thành thật trả lời.
Quý Yên: Về Quảng Thành, còn anh?
Đồng nghiệp bên kia đang gọi cô xuống lầu ăn cơm, cô thấy Vương Tuyển không trả lời cũng không hy vọng gì, tắt màn hình, vừa đợi thang máy vừa trò chuyện với đồng nghiệp.
Mãi đến sáng thứ bảy về đến Quảng Thành, Quý Yên vẫn không nhận được hồi âm của Vương Tuyển.
Bận đến thế sao?
Quý Yên không khỏi cảm thán, không hổ là người đứng đầu bộ phận, ngay cả thời gian trả lời một tin nhắn cũng không có.
Buổi trưa, để chào đón cô trở về, bố mẹ đã đặc biệt nấu một bữa ăn thịnh soạn, Quý Yên ăn rất thỏa mãn, liên tục làm nũng với mẹ là Quý Nghiên Thư.
Quý Nghiên Thư tâm trạng không được tốt lắm, cứ thở ngắn than dài.
Quý Yên hỏi, bà lại không nói.
Lúc rửa bát trong bếp cùng bố là Thẩm Ninh Tri, Quý Yên hỏi: “Mẹ sao thế ạ? Hình như không vui lắm.”
Thẩm Ninh Tri thở dài một hơi: “Còn sao nữa, vì chuyện đại sự cả đời của con và em trai con chứ sao. Một đứa chưa gả, một đứa chưa cưới, làm bà ấy lo đến mức cả đêm không ngủ được.”
Em trai của Quý Yên tên là Thẩm Nho Tri, nhỏ hơn cô ba tuổi, nhưng về mặt học hành và công việc lại nhanh hơn Quý Yên một bậc, bây giờ Thẩm Nho Tri đã tốt nghiệp tiến sĩ và đang làm việc tại Viện nghiên cứu khoa học Bắc Thành, trong tay phụ trách mấy dự án trọng điểm, số lần về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hai đứa con tuổi đều không còn nhỏ, mà chuyện cá nhân lại mãi không có tin tức gì, Quý Nghiên Thư đương nhiên sốt ruột.
Quý Yên nói lảng đi: “Chuyện tình cảm vẫn phải xem duyên phận ạ.”
Thẩm Ninh Tri liếc cô một cái.
Cô sững người: “Bố, bố nhìn con như vậy làm gì ạ?”
“Con có biết mấy năm gần đây mẹ con hối hận nhất chuyện gì không?”
Cô lắc đầu.
“Sinh con và em trai con quá muộn. Lúc con thi đại học, bà ấy đã gần 50 tuổi, con tốt nghiệp thạc sĩ rồi, bà ấy vẫn chưa được bế cháu. Bà ấy sầu não. Gần đây ngày nào cũng chạy sang nhà dì Tống của con để bế cháu ngoại.”
Thẩm Ninh Tri cũng bắt đầu thở dài.
Quý Yên: …
Rõ ràng là trong lời nói của bố có ẩn ý, cô đột nhiên cảm thấy hôm nay về không đúng lúc rồi.
Quả nhiên, cô và bố vừa trước sau bước ra từ nhà bếp, Quý Nghiên Thư nâng gọng kính lão, gọi cô: “Tiểu Yên, con qua đây.”
Quý Yên nhìn bố, bố nhún vai, cô thở dài một tiếng, cứng rắn bước qua.
Việc đầu tiên Quý Nghiên Thư nói là vấn đề thu tiền thuê nhà của gia đình.
Năm Quý Yên thi đại học, nhà cô gặp phải đợt giải tỏa của chính phủ, theo mức đền bù lúc đó, đất và cửa hàng đứng tên Thẩm Ninh Tri có thể nhận được 28 căn nhà, và 30 triệu tiền bồi thường. Lúc Quý Yên và Thẩm Nho Tri học đại học, sau khi Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri bàn bạc, đã chia tài sản trong nhà thành bốn phần bằng nhau, hai chị em mỗi người một phần, do Quý Nghiên Thư xuất thân kế toán quản lý và hoạch định.
Quý Yên nhìn các loại dữ liệu tài chính mà Quý Nghiên Thư đưa qua, nói: “Mẹ, bây giờ con không muốn nhìn thấy nó nhất, mẹ xem là được rồi ạ.”
Kết quả là bị Quý Nghiên Thư gõ cho một cái.
Nói xong chuyện tiền thuê nhà, Quý Nghiên Thư quay lại chủ đề chính: “Dạo này con thế nào?”
Quý Yên gật đầu lia lịa giả vờ không hiểu: “Cũng ổn ạ, ngoài việc mẹ thấy con gầy đi, những người khác đều thấy con tròn trịa ra không ít, bố nói có phải không ạ.”
Quý Nghiên Thư liếc mắt qua, Thẩm Ninh Tri sờ chén trà ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Quý Nghiên Thư biết nếu hỏi vòng vo, Quý Yên có thể vòng vo với bà cả ngày, bèn đi thẳng vào vấn đề: “Dạo này có bạn trai chưa?”
Quý Yên bị một ngụm nước nghẹn ở cổ họng, nuốt không được mà nhổ cũng không xong, cô bụm miệng ho.
Thẩm Ninh Tri thở dài đưa qua hai tờ giấy: “Bố dạy con như vậy à? Gặp biến không kinh có hiểu không?”
Quý Nghiên Thư bực bội: “Ông ra ngoài cho tôi, hai mẹ con tôi nói chuyện không có việc của ông.”
Thẩm Ninh Tri tủi thân ngồi xổm vào góc tường.
Quý Yên vỗ vỗ ngực, lại uống nửa ly nước cho thông họng, cuối cùng cũng dễ chịu hơn.
Quý Nghiên Thư nhìn cô một lúc lâu, lại hỏi: “Người đàn ông đó làm gì?”
Người ta thường nói, không ai hiểu con gái bằng mẹ.
Quý Yên biết mình ở bên ngoài có giả vờ giỏi đến đâu, về đến nhà, nhất định sẽ bị Quý Nghiên Thư nhìn thấu.
Nhưng nếu thật sự nói về mối quan hệ giữa cô và Vương Tuyển, cũng không thể gọi là đang yêu. Cô trầm ngâm một lúc, nói: “Không có bạn trai. Công việc bận tối mắt, có cũng phải chia tay thôi.”
Quý Nghiên Thư cầm xấp tài liệu kia vỗ nhẹ vào cô: “Con nói chuyện với mẹ cho nghiêm túc một chút.”
Quý Yên khép hai chân lại, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, giọng nói cũng dịu dàng hơn nhiều: “Thật sự không có ạ, vừa mới kết thúc một dự án, sắp tới lại phải bắt đầu một dự án mới, con đã cố ý dành thời gian về thăm bố mẹ, làm gì có thời gian thừa để hẹn hò.”
Quý Nghiên Thư không tin: “Quý Yên, con đừng có lừa mẹ, mẹ không phải là ông bố dễ bị lừa của con đâu.”
Thẩm Ninh Tri đang ngồi xổm ở góc tường: “…”
Quý Yên nghiêm túc nói: “Con thật sự không lừa mẹ, thật sự không có bạn trai.”
Quý Nghiên Thư như thể đang đợi câu này của cô “Vậy thì tốt, dù sao con cũng về rồi, ngày mai đi gặp một người với mẹ, tìm hiểu xem sao.”
Mẹ cô không đi theo lẽ thường, Quý Yên sững sờ tại chỗ, còn muốn giãy giụa một chút, thì đã nghe Quý Nghiên Thư nói: “Con cũng không còn nhỏ nữa, em trai con không làm mẹ bớt lo thì thôi đi, con là chị, cũng không muốn mẹ được an hưởng tuổi già sao?”
Đã nói đến mức nghiêm trọng như an hưởng tuổi già rồi, Quý Yên đành chịu thua: “Được, con đi gặp.”
Sáng hôm sau, tại một quán cà phê yên tĩnh ở trung tâm thành phố.
Mẹ và một dì đang trò chuyện thân mật, Quý Yên nhìn người đàn ông đối diện, mỉm cười nhàn nhạt.
Nhưng trong lòng lại đang lơ đãng.
Vương Tuyển lúc này đang làm gì? Sáng trước khi ra khỏi nhà, cô đã cố ý xem Wechat, Vương Tuyển vẫn chưa trả lời.
Cô nghĩ không ra, anh thật sự bận đến thế sao?
“Tiểu Yên, mẹ và dì Đường Đường của con còn có chuyện cần bàn, hay là con và Tiểu Thành ra ngoài đi dạo đi? Trưa nay bố con có hẹn người ta không ở nhà, hai đứa cứ ăn ở ngoài nhé.”
Quý Nghiên Thư cười cười nhìn Quý Yên.
Quý Yên thu lại dòng suy nghĩ, cũng cười cười nhìn lại, nói: “Con thế nào cũng được, không biết anh Lý có tiện không ạ?”
Đối tượng tìm hiểu mà Quý Nghiên Thư giới thiệu lần này họ Lý, tên Lý Thành. Mẹ của anh ta thì họ Thái, nhưng người trông ngọt ngào, nên có biệt danh là Đường Đường.
Lý Thành đứng dậy nói: “Mời cô Quý đi lối này.”
Hai người bước ra khỏi quán cà phê, trong lúc đợi thang máy, Quý Yên nói thẳng: “Anh Lý, công việc của tôi khá bận, tạm thời không có thời gian để suy nghĩ đến chuyện khác.”
Chắc hẳn Lý Thành cũng đã gặp không ít tình huống thế này, anh ta nói: “Cô Quý, tôi cũng có suy nghĩ này, nhưng người nhà không hiểu cho lắm, tôi…”
Anh ta cho cô một biểu cảm ra hiệu tỏ ý là anh ta cũng bị ép đi, khá là khổ não và bất đắc dĩ.
Quý Yên nói: “Vậy chúng ta đường ai nấy đi nhé? Đến lúc đó cứ nói với mẹ của mình là không hợp nhau lắm?”
Lý Thành trầm ngâm một lúc lâu, giơ tay lên xem đồng hồ, nói: “Thế này đi, cũng không còn sớm nữa, tôi mời cô ăn một bữa, về nhà đối phó với phụ huynh cũng có cái để nói.”
Lần này Quý Yên trở về chỉ đơn thuần là thăm bố mẹ, không có sắp xếp nào khác.
Nghe anh ta nói vậy, đây cũng không phải là một cách tồi.
Hai người tìm một nhà hàng Á – Âu gần đó ở trên tầng hai.
Nhà hàng rất thanh lịch, không gian cũng yên tĩnh, cho dù giá cả đắt đỏ, người đến tiêu dùng cũng không ít.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.
Quý Yên nghe nói Lý Thành đang khởi nghiệp, vội nói: “Nhân tài.”
Lý Thành lại nói: “Tôi nghe mẹ nói cô làm việc ở công ty chứng khoán, toàn bận giúp một số dự án IPO, chắc hẳn cô quen biết không ít người của các tổ chức đầu tư, tôi…”
Rất tốt, Quý Yên lập tức cảm thấy bàn thức ăn tinh xảo trước mắt không còn thơm nữa.
Người lớn làm gì có chuyện ăn một bữa cơm đơn thuần, chẳng qua là có điều muốn cầu cạnh.
Nói nhiều như vậy, mục đích của Lý Thành rất đơn giản, công ty khởi nghiệp của anh ta đã bước vào giai đoạn chuỗi vốn cạn kiệt, muốn huy động vốn.
Quý Yên nói: “Anh có thể tìm các công ty đầu tư.”
Lý Thành tỏ vẻ khó xử: “Bây giờ tôi chính là muốn tìm nơi đầu tư mà không có cửa.”
Quý Yên hiểu rồi, anh ta muốn cô giúp làm cầu nối.
Cô suy nghĩ một lát, dù sao cũng chỉ là giúp giới thiệu, có thành công hay không cũng chưa chắc. Hơn nữa buổi xem mắt hôm nay, bên người giới thiệu còn phải nhờ Lý Thành nói giúp, để Quý Nghiên Thư không đổ hết nguyên nhân lên đầu cô.
Tính ra, hai người đều có điều muốn nhờ vả lẫn nhau, cô lấy khăn ăn lau tay, đưa ra một tấm danh thiếp, nói: “Vậy đi, anh gửi tài liệu vào email của tôi, tôi về sẽ gửi cho bạn tôi, nếu bạn tôi thấy phù hợp sẽ liên lạc với anh. Nhưng chuyện này tôi cũng không đảm bảo với anh được.”
Lý Thành thở phào nhẹ nhõm: “Bất kể kết quả thế nào, tôi đều phải cảm ơn cô.”
Nửa sau, Lý Thành còn nói thêm một số chuyện về khởi nghiệp và huy động vốn, Quý Yên đáp lại không mấy nhiệt tình. Giữa chừng cô lấy cớ ra ngoài hít thở không khí, đi vòng qua quầy phục vụ thanh toán hóa đơn, sau đó đến nhà vệ sinh.
Rửa tay xong, Quý Yên nhìn mình trong gương.
Nhìn qua nhìn lại, cũng không nhìn ra được gì, một lúc sau, cô rút một tờ khăn giấy lau khô giọt nước trên tay, vứt vào thùng rác, đi ra ngoài.
Vừa đi được hai bước, sự chú ý của cô đã bị một bóng người trên hành lang thu hút.
Ánh đèn hành lang u trầm, ở giữa ranh giới sáng và tối.
Người đó cao ráo chân dài, mặc một bộ vest nghiêm chỉnh, hòa quyện vừa vặn với ánh sáng và bóng tối, như một bóng hình cắt ra từ trong ánh sáng.
Lúc này, người đó tay phải cầm điện thoại, các ngón tay trái buông thõng bên hông, ngón trỏ gõ theo nhịp.
Anh kiểm soát lực rất tốt, đầu ngón tay trước sau đều không chạm vào quần.
Tuy chỉ là một bóng lưng, Quý Yên vẫn không khỏi nghĩ đến Vương Tuyển.
Theo quan sát của cô, Vương Tuyển cũng có một hành động nhỏ theo thói quen như vậy. Khi anh nghe điện thoại, chỉ cần cuộc trò chuyện kéo dài, anh sẽ có một chi tiết nhỏ như thế, mọi lúc mọi nơi đều thể hiện sự lơ đãng của mình.
Nhưng, Quý Yên biết người đó không thể nào là Vương Tuyển, mặc dù bóng lưng rất giống, chi tiết rất giống, ngay cả bộ vest cũng có vẻ quen thuộc.
Nhưng Vương Tuyển lúc này hẳn là đang ở Thâm Thành, sao lại có thể xuất hiện ở nhà hàng Á – Âu tại Quảng Thành chứ?
Anh trước nay luôn xem thường những thứ lai tạp kiểu này, theo lời anh nói, chính là không ra ngô ra khoai, phô trương thanh thế, nhà hàng kiểu Trung hoàn toàn có thể phát huy đến cực hạn đặc sắc văn hóa ẩm thực của mình.
Lúc đó Quý Yên nghe xong chỉ biết cười.
Nghĩ rằng con người này yêu ghét cũng thật rõ ràng, hơn nữa cách nhìn nhận lại vô cùng sắc sảo.
Bây giờ, cô nhìn bóng lưng đó, bất giác bật cười.
Người đó dường như có cảm giác, quay người lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Giây tiếp theo, Quý Yên liền không cười nổi nữa.
Gặp ma rồi!
Vương Tuyển sao lại ở đây?
Lại còn là ở cái nhà hàng Á – Âu mà anh khinh thường không thèm đến?
Quý Yên bưng đồ ăn khuya, nhìn Vương Tuyển ngồi ở vị trí của mình, gõ chữ lia lịa, lướt chuột, chuyển đổi qua lại giữa các cửa sổ màn hình, một loạt thao tác mượt mà như mây trôi nước chảy khiến cô nhìn đến sững sờ, trong lòng thầm kinh ngạc “Thế này cũng được à”.
Vương Tuyển sao chép và dán xong một phần dữ liệu vào cơ sở dữ liệu, trong lúc chờ mô hình xuất ra, anh dừng tay đang lướt chuột lại, nghiêng mặt nhìn Quý Yên.
Thấy anh nhìn mình chằm chằm, Quý Yên vội vàng khiêm tốn nói: “Em đang học hỏi từ anh ạ.”
Cô cố ý nhấn mạnh chữ “anh” (từ anh trong bản gốc có dùng kính ngữ), sợ anh hiểu lầm.
Anh dường như mỉm cười, nhanh đến mức như thể là ảo giác của cô: “Ăn trước đi, nguội rồi không tốt cho dạ dày.”
“Ồ.” Hóa ra là cô nghĩ nhiều rồi.
Vừa rồi sau khi anh hỏi câu có cần giúp gì không, thấy cô ngẩn người ra, liền cầm lấy chuột xem máy tính của cô, sau đó biết được sáng mai cô phải nộp báo cáo, mà cô mới viết chưa được nửa trang, anh không nói một lời đã đổi chỗ với cô, bảo cô ăn khuya, còn mình thì ngồi trước máy tính giúp cô làm báo cáo phân tích.
Vẻ mặt anh thanh tú, không nhìn ra cảm xúc khác thường nào, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc đó. Quý Yên không dám nhìn anh nữa, cúi đầu chuyên tâm ăn đồ ăn khuya.
Văn phòng vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ bàn phím và tiếng click chuột vang lên lúc trầm lúc bổng.
Thỉnh thoảng là tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người.
Khoảng ba giờ sáng, một bản báo cáo phân tích ngành trí tuệ nhân tạo đã ra lò một cách hoàn hảo.
Quý Yên lướt nhanh một lượt, Vương Tuyển dùng bộ mẫu thống nhất nội bộ của công ty, nhưng khác với người khác là anh rất ít dùng chữ, ngoài phần tổng quan ngành, tình hình phát triển tương lai của ngành ở cuối cùng và các điểm đầu tư trọng tâm, các phần còn lại đều dùng mô hình dữ liệu.
Người khác nhìn vào, đơn giản, rõ ràng, trực quan.
Bản báo cáo này gần như đều do một mình Vương Tuyển làm, Quý Yên chỉ làm theo lời anh dặn để sắp xếp lại một phần tài liệu, đáng sợ hơn là, để viết bản báo cáo này anh chỉ mất chưa đến ba tiếng, trong đó còn chưa trừ đi thời gian cô đặt một vài câu hỏi.
Quý Yên lướt xem xong một lượt, nhìn anh, có cảm kích, có sùng bái, có tự kiểm điểm, và càng thêm ngại ngùng.
Giọng cô nhỏ đi rất nhiều: “Xin lỗi, vốn dĩ là công việc của em, lại khiến anh phải tăng ca.”
Vương Tuyển không cho là vậy, nhắc nhở cô: “Cuộc họp hôm qua và hôm kia là em giúp tôi, biên bản cuộc họp cũng là em làm.” Dừng lại một chút, anh lại bổ sung một câu “Cách đây không lâu tôi đã làm một bản báo cáo tương tự rồi.”
Ý của anh không thể rõ ràng hơn, đây chỉ là một lần giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa còn nằm trong phạm vi năng lực của anh, cô không cần phải quá để tâm.
Quý Yên suy nghĩ một lát, vậy mà lại cảm thấy anh nói như vậy cũng có lý, mắt cô sáng lên ngay lập tức, lại trở về dáng vẻ tự tin rạng rỡ đó, Vương Tuyển nhìn, sâu sắc cho rằng đây mới là cô mà anh quen thuộc.
Lưu tài liệu xong, cài đặt email hẹn giờ gửi cho Thi Hoài Trúc, Quý Yên tắt máy tính.
Lúc đợi thang máy, Vương Tuyển nói: “Tôi về văn phòng một chuyến.”
Quý Yên bất giác nói một câu: “Em đợi anh.”
Vương Tuyển nhìn cô đầy ẩn ý.
Cô biện minh cho mình: “Anh vừa mới giúp em, em không thể bỏ lại anh một mình được.”
Bỏ lại.
Vương Tuyển như đang suy nghĩ điều gì.
Quý Yên cảm thấy càng nói càng mập mờ, cô không dám nói thêm nữa, nhân lúc cửa thang máy mở, cô bước vào trước, bấm tầng 35, sau đó nhìn Vương Tuyển vẫn còn đứng ngoài cửa, nghi hoặc hỏi: “Anh không lên à?”
Vương Tuyển hơi nhướng mày, bước vào thang máy.
Đến tầng 35, Vương Tuyển quẹt thẻ vào văn phòng, Quý Yên đợi ở ngoài cửa, không lâu sau, anh quay lại, trên tay có thêm một tập tài liệu màu đen.
Hai người im lặng đi thang máy xuống lầu, ra khỏi tòa nhà văn phòng.
Vương Tuyển hỏi: “Tôi đưa em về nhé?”
Quý Yên nhìn thời gian trên điện thoại, có chút không chắc chắn nói: “Muộn thế này rồi, hay anh đến chỗ em ngủ một đêm đi?”
Nghe vậy, Vương Tuyển lại nhìn cô một cái đầy ẩn ý.
Cô bình tĩnh nói: “Sắp bốn giờ rồi, anh về cũng không có bao nhiêu thời gian để nghỉ ngơi, em ở gần hơn.”
“Ừm,” Vương Tuyển gật đầu, nói, “Cứ nghe theo em.”
Lời thì nói như vậy, nhưng Quý Yên nghe lại có cảm giác khó hiểu rằng anh đang mỉm cười.
Anh sẽ không hiểu lầm cô đấy chứ? Phân vân suốt đường về nhà, Quý Yên vào phòng ngủ tìm ra quần áo thay giặt mà anh để lại đây trước kia, nói: “Anh tắm trước đi.”
Vương Tuyển nhìn quần áo rồi lại nhìn cô nói: “Tắm chung nhé?”
“?”
Quý Yên ngớ người, vậy mà còn hỏi: “Tại sao?”
Vương Tuyển nói một cách nghiêm túc: “Vừa rồi em nói đã muộn thế này rồi, vậy thì tắm chung sẽ tiết kiệm thời gian hơn.”
…
Tắm xong, nằm trên giường, Quý Yên nghĩ, Vương Tuyển chắc chắn đã hiểu lầm cô rồi.
Anh chắc chắn đã coi sự quan tâm của cô là một lời mời.
Sáng sớm tỉnh dậy, Quý Yên sờ lên giường, vị trí bên cạnh thuộc về Vương Tuyển đã trống không.
Cô tỉnh táo ngay lập tức.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi từ phòng bước ra, mùi thơm của thức ăn từ phòng ăn bay tới.
Quý Yên bước lên xem, trên bàn ăn đã bày đầy cháo kê, trứng luộc, và ba món ăn kèm.
Vương Tuyển từ phòng bếp đi ra, thấy cô nói: “Ăn sáng đi.”
Một bữa sáng khiến Quý Yên vô cùng thỏa mãn, ngoại trừ một chút đau lòng cho Vương Tuyển.
Chỗ ở của Quý Yên rất gần công ty, đi bộ chỉ mất mười phút. Thời gian vẫn còn sớm, hai người đi bộ đến công ty.
Trên đường đi, Quý Yên vừa chú ý xem xung quanh có đồng nghiệp nào đi qua không, vừa hỏi: “Bốn giờ mới ngủ, anh dậy sớm như vậy để chuẩn bị bữa sáng, có ngủ đủ giấc không?”
Vương Tuyển đang định trả lời thì điện thoại reo.
Mãi cho đến khi vào công ty, cuộc gọi của Vương Tuyển vẫn tiếp tục.
Đến tầng 32, Quý Yên thấy anh vẫn đang nghe điện thoại, trong thang máy còn có đồng nghiệp khác, cô từ bỏ ý định chào tạm biệt anh, bước ra khỏi thang máy.
Khoảng tám giờ, Thi Hoài Trúc đến, việc đầu tiên là khen ngợi bản báo cáo của cô một trận, nói: “Hoàn hảo, Quý Yên, cô khiến tôi phải nhìn cô bằng con mắt khác xưa đấy.”
Quý Yên mỉm cười không nói gì.
Tối qua Vương Tuyển nói với cô, nếu Thi Hoài Trúc hỏi về chuyện báo cáo, đừng phủ nhận là do mình làm, cô hỏi tại sao. Vương Tuyển nói, ý nghĩa của việc tăng ca nằm ở việc tạo ra thành tích, có thể khiến Thi Hoài Trúc công nhận năng lực của em mới là mấu chốt, những thứ khác không quan trọng.
Lúc đó, Quý Yên nghĩ là, mình có năng lực sao?
Câu tiếp theo của Vương Tuyển lại là hỏi, lần sau gặp lại công việc khó khăn và xa lạ như vậy đã biết phải làm thế nào chưa?
Cô gật đầu, anh liền nói, đây chính là kinh nghiệm em học được lần này, lần sau nó sẽ chuyển hóa thành năng lực của em.
Từ văn phòng của Thi Hoài Trúc đi ra, Quý Yên nghĩ về những lời Vương Tuyển nói lúc nửa đêm, cô lấy điện thoại ra, không quay về chỗ ngồi mà đi vòng ra nhà vệ sinh.
Cô chọn phòng vệ sinh trong cùng, khóa cửa, đậy nắp bồn cầu, rút giấy lau sạch rồi ngồi lên.
Cô ôm điện thoại, vài phút trước Thi Hoài Trúc đã khen không ngớt lời về bản báo cáo của cô, nói là đã giúp anh ta giải quyết một vấn đề khó khăn. Cô đang cân nhắc, có nên nói lời cảm ơn với Vương Tuyển lần nữa không.
Sau một hồi suy nghĩ, cô đổi sang một cách nói uyển chuyển hơn, mở Wechat của Vương Tuyển, nhập vào khung trò chuyện.
“Sư phụ rất hài lòng với bản báo cáo, cảm ơn anh~”
Cô đọc lại một lần, khá là trang trọng, cũng khá tốt, không đến mức quá thân mật suồng sã. Nhưng dấu ngã ở cuối có vẻ không ổn lắm, quá thân mật, có ý làm nũng. Với đồng nghiệp cô có thể gửi như vậy, nhưng với anh…
Cô do dự mười giây, xóa dấu ngã đi, đổi thành dấu chấm.
Ừm, như vậy là được rồi, chắc hẳn Vương Tuyển thấy tin nhắn này cũng sẽ không nghĩ nhiều.
Quý Yên đứng dậy, nhấn nút xả bồn cầu, rời khỏi nhà vệ sinh.
Ngày mai là cuối tuần, tuần sau phải lên đường đi công tác ở Tô Thành, mà giai đoạn tư vấn cho đợt IPO của IoT Trung Hạ là sáu tháng, điều này có nghĩa là trong một thời gian dài sắp tới cô không thể về nhà, Quý Yên muốn nhân dịp cuối tuần có thời gian, về thăm bố mẹ.
Về lại chỗ ngồi, cô nhắn một tiếng cho Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc trên hệ thống chat nội bộ.
Hai người lần lượt trả lời đã biết.
Quý Yên tĩnh tâm sắp xếp tài liệu, chuẩn bị cho chuyến công tác tuần sau.
Giờ cơm trưa, cô nhận được tin nhắn của Vương Tuyển.
Anh không trả lời tin nhắn cảm ơn về bản báo cáo của cô, mà gửi đến một câu hỏi.
WJ: Cuối tuần có kế hoạch gì không?
Không đoán được ý nghĩa câu hỏi của anh, Quý Yên do dự một lúc, thành thật trả lời.
Quý Yên: Về Quảng Thành, còn anh?
Đồng nghiệp bên kia đang gọi cô xuống lầu ăn cơm, cô thấy Vương Tuyển không trả lời cũng không hy vọng gì, tắt màn hình, vừa đợi thang máy vừa trò chuyện với đồng nghiệp.
Mãi đến sáng thứ bảy về đến Quảng Thành, Quý Yên vẫn không nhận được hồi âm của Vương Tuyển.
Bận đến thế sao?
Quý Yên không khỏi cảm thán, không hổ là người đứng đầu bộ phận, ngay cả thời gian trả lời một tin nhắn cũng không có.
Buổi trưa, để chào đón cô trở về, bố mẹ đã đặc biệt nấu một bữa ăn thịnh soạn, Quý Yên ăn rất thỏa mãn, liên tục làm nũng với mẹ là Quý Nghiên Thư.
Quý Nghiên Thư tâm trạng không được tốt lắm, cứ thở ngắn than dài.
Quý Yên hỏi, bà lại không nói.
Lúc rửa bát trong bếp cùng bố là Thẩm Ninh Tri, Quý Yên hỏi: “Mẹ sao thế ạ? Hình như không vui lắm.”
Thẩm Ninh Tri thở dài một hơi: “Còn sao nữa, vì chuyện đại sự cả đời của con và em trai con chứ sao. Một đứa chưa gả, một đứa chưa cưới, làm bà ấy lo đến mức cả đêm không ngủ được.”
Em trai của Quý Yên tên là Thẩm Nho Tri, nhỏ hơn cô ba tuổi, nhưng về mặt học hành và công việc lại nhanh hơn Quý Yên một bậc, bây giờ Thẩm Nho Tri đã tốt nghiệp tiến sĩ và đang làm việc tại Viện nghiên cứu khoa học Bắc Thành, trong tay phụ trách mấy dự án trọng điểm, số lần về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hai đứa con tuổi đều không còn nhỏ, mà chuyện cá nhân lại mãi không có tin tức gì, Quý Nghiên Thư đương nhiên sốt ruột.
Quý Yên nói lảng đi: “Chuyện tình cảm vẫn phải xem duyên phận ạ.”
Thẩm Ninh Tri liếc cô một cái.
Cô sững người: “Bố, bố nhìn con như vậy làm gì ạ?”
“Con có biết mấy năm gần đây mẹ con hối hận nhất chuyện gì không?”
Cô lắc đầu.
“Sinh con và em trai con quá muộn. Lúc con thi đại học, bà ấy đã gần 50 tuổi, con tốt nghiệp thạc sĩ rồi, bà ấy vẫn chưa được bế cháu. Bà ấy sầu não. Gần đây ngày nào cũng chạy sang nhà dì Tống của con để bế cháu ngoại.”
Thẩm Ninh Tri cũng bắt đầu thở dài.
Quý Yên: …
Rõ ràng là trong lời nói của bố có ẩn ý, cô đột nhiên cảm thấy hôm nay về không đúng lúc rồi.
Quả nhiên, cô và bố vừa trước sau bước ra từ nhà bếp, Quý Nghiên Thư nâng gọng kính lão, gọi cô: “Tiểu Yên, con qua đây.”
Quý Yên nhìn bố, bố nhún vai, cô thở dài một tiếng, cứng rắn bước qua.
Việc đầu tiên Quý Nghiên Thư nói là vấn đề thu tiền thuê nhà của gia đình.
Năm Quý Yên thi đại học, nhà cô gặp phải đợt giải tỏa của chính phủ, theo mức đền bù lúc đó, đất và cửa hàng đứng tên Thẩm Ninh Tri có thể nhận được 28 căn nhà, và 30 triệu tiền bồi thường. Lúc Quý Yên và Thẩm Nho Tri học đại học, sau khi Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri bàn bạc, đã chia tài sản trong nhà thành bốn phần bằng nhau, hai chị em mỗi người một phần, do Quý Nghiên Thư xuất thân kế toán quản lý và hoạch định.
Quý Yên nhìn các loại dữ liệu tài chính mà Quý Nghiên Thư đưa qua, nói: “Mẹ, bây giờ con không muốn nhìn thấy nó nhất, mẹ xem là được rồi ạ.”
Kết quả là bị Quý Nghiên Thư gõ cho một cái.
Nói xong chuyện tiền thuê nhà, Quý Nghiên Thư quay lại chủ đề chính: “Dạo này con thế nào?”
Quý Yên gật đầu lia lịa giả vờ không hiểu: “Cũng ổn ạ, ngoài việc mẹ thấy con gầy đi, những người khác đều thấy con tròn trịa ra không ít, bố nói có phải không ạ.”
Quý Nghiên Thư liếc mắt qua, Thẩm Ninh Tri sờ chén trà ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Quý Nghiên Thư biết nếu hỏi vòng vo, Quý Yên có thể vòng vo với bà cả ngày, bèn đi thẳng vào vấn đề: “Dạo này có bạn trai chưa?”
Quý Yên bị một ngụm nước nghẹn ở cổ họng, nuốt không được mà nhổ cũng không xong, cô bụm miệng ho.
Thẩm Ninh Tri thở dài đưa qua hai tờ giấy: “Bố dạy con như vậy à? Gặp biến không kinh có hiểu không?”
Quý Nghiên Thư bực bội: “Ông ra ngoài cho tôi, hai mẹ con tôi nói chuyện không có việc của ông.”
Thẩm Ninh Tri tủi thân ngồi xổm vào góc tường.
Quý Yên vỗ vỗ ngực, lại uống nửa ly nước cho thông họng, cuối cùng cũng dễ chịu hơn.
Quý Nghiên Thư nhìn cô một lúc lâu, lại hỏi: “Người đàn ông đó làm gì?”
Người ta thường nói, không ai hiểu con gái bằng mẹ.
Quý Yên biết mình ở bên ngoài có giả vờ giỏi đến đâu, về đến nhà, nhất định sẽ bị Quý Nghiên Thư nhìn thấu.
Nhưng nếu thật sự nói về mối quan hệ giữa cô và Vương Tuyển, cũng không thể gọi là đang yêu. Cô trầm ngâm một lúc, nói: “Không có bạn trai. Công việc bận tối mắt, có cũng phải chia tay thôi.”
Quý Nghiên Thư cầm xấp tài liệu kia vỗ nhẹ vào cô: “Con nói chuyện với mẹ cho nghiêm túc một chút.”
Quý Yên khép hai chân lại, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, giọng nói cũng dịu dàng hơn nhiều: “Thật sự không có ạ, vừa mới kết thúc một dự án, sắp tới lại phải bắt đầu một dự án mới, con đã cố ý dành thời gian về thăm bố mẹ, làm gì có thời gian thừa để hẹn hò.”
Quý Nghiên Thư không tin: “Quý Yên, con đừng có lừa mẹ, mẹ không phải là ông bố dễ bị lừa của con đâu.”
Thẩm Ninh Tri đang ngồi xổm ở góc tường: “…”
Quý Yên nghiêm túc nói: “Con thật sự không lừa mẹ, thật sự không có bạn trai.”
Quý Nghiên Thư như thể đang đợi câu này của cô “Vậy thì tốt, dù sao con cũng về rồi, ngày mai đi gặp một người với mẹ, tìm hiểu xem sao.”
Mẹ cô không đi theo lẽ thường, Quý Yên sững sờ tại chỗ, còn muốn giãy giụa một chút, thì đã nghe Quý Nghiên Thư nói: “Con cũng không còn nhỏ nữa, em trai con không làm mẹ bớt lo thì thôi đi, con là chị, cũng không muốn mẹ được an hưởng tuổi già sao?”
Đã nói đến mức nghiêm trọng như an hưởng tuổi già rồi, Quý Yên đành chịu thua: “Được, con đi gặp.”
Sáng hôm sau, tại một quán cà phê yên tĩnh ở trung tâm thành phố.
Mẹ và một dì đang trò chuyện thân mật, Quý Yên nhìn người đàn ông đối diện, mỉm cười nhàn nhạt.
Nhưng trong lòng lại đang lơ đãng.
Vương Tuyển lúc này đang làm gì? Sáng trước khi ra khỏi nhà, cô đã cố ý xem Wechat, Vương Tuyển vẫn chưa trả lời.
Cô nghĩ không ra, anh thật sự bận đến thế sao?
“Tiểu Yên, mẹ và dì Đường Đường của con còn có chuyện cần bàn, hay là con và Tiểu Thành ra ngoài đi dạo đi? Trưa nay bố con có hẹn người ta không ở nhà, hai đứa cứ ăn ở ngoài nhé.”
Quý Nghiên Thư cười cười nhìn Quý Yên.
Quý Yên thu lại dòng suy nghĩ, cũng cười cười nhìn lại, nói: “Con thế nào cũng được, không biết anh Lý có tiện không ạ?”
Đối tượng tìm hiểu mà Quý Nghiên Thư giới thiệu lần này họ Lý, tên Lý Thành. Mẹ của anh ta thì họ Thái, nhưng người trông ngọt ngào, nên có biệt danh là Đường Đường.
Lý Thành đứng dậy nói: “Mời cô Quý đi lối này.”
Hai người bước ra khỏi quán cà phê, trong lúc đợi thang máy, Quý Yên nói thẳng: “Anh Lý, công việc của tôi khá bận, tạm thời không có thời gian để suy nghĩ đến chuyện khác.”
Chắc hẳn Lý Thành cũng đã gặp không ít tình huống thế này, anh ta nói: “Cô Quý, tôi cũng có suy nghĩ này, nhưng người nhà không hiểu cho lắm, tôi…”
Anh ta cho cô một biểu cảm ra hiệu tỏ ý là anh ta cũng bị ép đi, khá là khổ não và bất đắc dĩ.
Quý Yên nói: “Vậy chúng ta đường ai nấy đi nhé? Đến lúc đó cứ nói với mẹ của mình là không hợp nhau lắm?”
Lý Thành trầm ngâm một lúc lâu, giơ tay lên xem đồng hồ, nói: “Thế này đi, cũng không còn sớm nữa, tôi mời cô ăn một bữa, về nhà đối phó với phụ huynh cũng có cái để nói.”
Lần này Quý Yên trở về chỉ đơn thuần là thăm bố mẹ, không có sắp xếp nào khác.
Nghe anh ta nói vậy, đây cũng không phải là một cách tồi.
Hai người tìm một nhà hàng Á – Âu gần đó ở trên tầng hai.
Nhà hàng rất thanh lịch, không gian cũng yên tĩnh, cho dù giá cả đắt đỏ, người đến tiêu dùng cũng không ít.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.
Quý Yên nghe nói Lý Thành đang khởi nghiệp, vội nói: “Nhân tài.”
Lý Thành lại nói: “Tôi nghe mẹ nói cô làm việc ở công ty chứng khoán, toàn bận giúp một số dự án IPO, chắc hẳn cô quen biết không ít người của các tổ chức đầu tư, tôi…”
Rất tốt, Quý Yên lập tức cảm thấy bàn thức ăn tinh xảo trước mắt không còn thơm nữa.
Người lớn làm gì có chuyện ăn một bữa cơm đơn thuần, chẳng qua là có điều muốn cầu cạnh.
Nói nhiều như vậy, mục đích của Lý Thành rất đơn giản, công ty khởi nghiệp của anh ta đã bước vào giai đoạn chuỗi vốn cạn kiệt, muốn huy động vốn.
Quý Yên nói: “Anh có thể tìm các công ty đầu tư.”
Lý Thành tỏ vẻ khó xử: “Bây giờ tôi chính là muốn tìm nơi đầu tư mà không có cửa.”
Quý Yên hiểu rồi, anh ta muốn cô giúp làm cầu nối.
Cô suy nghĩ một lát, dù sao cũng chỉ là giúp giới thiệu, có thành công hay không cũng chưa chắc. Hơn nữa buổi xem mắt hôm nay, bên người giới thiệu còn phải nhờ Lý Thành nói giúp, để Quý Nghiên Thư không đổ hết nguyên nhân lên đầu cô.
Tính ra, hai người đều có điều muốn nhờ vả lẫn nhau, cô lấy khăn ăn lau tay, đưa ra một tấm danh thiếp, nói: “Vậy đi, anh gửi tài liệu vào email của tôi, tôi về sẽ gửi cho bạn tôi, nếu bạn tôi thấy phù hợp sẽ liên lạc với anh. Nhưng chuyện này tôi cũng không đảm bảo với anh được.”
Lý Thành thở phào nhẹ nhõm: “Bất kể kết quả thế nào, tôi đều phải cảm ơn cô.”
Nửa sau, Lý Thành còn nói thêm một số chuyện về khởi nghiệp và huy động vốn, Quý Yên đáp lại không mấy nhiệt tình. Giữa chừng cô lấy cớ ra ngoài hít thở không khí, đi vòng qua quầy phục vụ thanh toán hóa đơn, sau đó đến nhà vệ sinh.
Rửa tay xong, Quý Yên nhìn mình trong gương.
Nhìn qua nhìn lại, cũng không nhìn ra được gì, một lúc sau, cô rút một tờ khăn giấy lau khô giọt nước trên tay, vứt vào thùng rác, đi ra ngoài.
Vừa đi được hai bước, sự chú ý của cô đã bị một bóng người trên hành lang thu hút.
Ánh đèn hành lang u trầm, ở giữa ranh giới sáng và tối.
Người đó cao ráo chân dài, mặc một bộ vest nghiêm chỉnh, hòa quyện vừa vặn với ánh sáng và bóng tối, như một bóng hình cắt ra từ trong ánh sáng.
Lúc này, người đó tay phải cầm điện thoại, các ngón tay trái buông thõng bên hông, ngón trỏ gõ theo nhịp.
Anh kiểm soát lực rất tốt, đầu ngón tay trước sau đều không chạm vào quần.
Tuy chỉ là một bóng lưng, Quý Yên vẫn không khỏi nghĩ đến Vương Tuyển.
Theo quan sát của cô, Vương Tuyển cũng có một hành động nhỏ theo thói quen như vậy. Khi anh nghe điện thoại, chỉ cần cuộc trò chuyện kéo dài, anh sẽ có một chi tiết nhỏ như thế, mọi lúc mọi nơi đều thể hiện sự lơ đãng của mình.
Nhưng, Quý Yên biết người đó không thể nào là Vương Tuyển, mặc dù bóng lưng rất giống, chi tiết rất giống, ngay cả bộ vest cũng có vẻ quen thuộc.
Nhưng Vương Tuyển lúc này hẳn là đang ở Thâm Thành, sao lại có thể xuất hiện ở nhà hàng Á – Âu tại Quảng Thành chứ?
Anh trước nay luôn xem thường những thứ lai tạp kiểu này, theo lời anh nói, chính là không ra ngô ra khoai, phô trương thanh thế, nhà hàng kiểu Trung hoàn toàn có thể phát huy đến cực hạn đặc sắc văn hóa ẩm thực của mình.
Lúc đó Quý Yên nghe xong chỉ biết cười.
Nghĩ rằng con người này yêu ghét cũng thật rõ ràng, hơn nữa cách nhìn nhận lại vô cùng sắc sảo.
Bây giờ, cô nhìn bóng lưng đó, bất giác bật cười.
Người đó dường như có cảm giác, quay người lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Giây tiếp theo, Quý Yên liền không cười nổi nữa.
Gặp ma rồi!
Vương Tuyển sao lại ở đây?
Lại còn là ở cái nhà hàng Á – Âu mà anh khinh thường không thèm đến?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









