Mẫu thân ta là ma ma hầu cận trong phòng của phu nhân Hầu phủ, bà đã từng chứng kiến hết thảy những vinh hoa phú quý chốn hầu môn.

Bà nói, dưới mái hiên Hầu phủ, đến cả loài kiến cũng phải biết giữ quy củ.

Mỗi ngày ta ăn bao nhiêu hạt gạo, đều do bà tự tay đếm kỹ.

Chỉ cần thừa một hạt, liền dùng đầu trâm nhọn đ.â.m vào da thịt ta.

Bà đem bán cả quan tài để chuẩn bị hậu sự cho mình, chỉ để cắt may cho ta một bộ gấm hoa giống hệt tiểu thư.

Bà ép ta quỳ chân trần giữa trời tuyết, chỉ để thân thể mảnh mai yếu ớt như liễu trước gió, chẳng khác gì tiểu thư nhà quyền quý.

Bà nói: “Phải đau thì mới nhớ được quy củ, mới rũ bỏ được cái thân nô tỳ hèn mọn này.”

Về sau, ta thực sự lọt vào mắt của Thế t.ử phủ Quốc công, hắn muốn nạp ta làm quý thiếp.

Bà cho rằng mình cuối cùng cũng đã chờ được ngày đổi đời, sắp trở thành chủ t.ử.

Nhưng bà không biết, thứ mà ta rũ bỏ, không chỉ là cái thân phận thấp hèn này.

Mà còn có cả mạng sống của con ch.ó già biết vẫy đuôi nịnh hót chủ nhân như bà.

Chương 1:

Tờ văn thư thoát khỏi thân phận nô tịch của ta là do phụ thân ta dùng chính mạng sống đổi lấy.

Trong buổi săn thu tại trường săn, ông đã cứu Thế t.ử khỏi vó ngựa đang cuồng loạn, còn bản thân thì bị giẫm nát thành bùn m.á.u.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Hầu gia nhân hậu, cảm niệm lòng trung dũng ấy, ngoài bạc thưởng, còn đặc cách ban ân, cho ta và mẫu thân thoát khỏi thân phận nô tỳ.

Trước đó, mẫu thân ta chỉ là một ma ma hạng hai trong viện của phu nhân.

Bà quỳ rạp trước mặt phu nhân, dập đầu đến chảy m.á.u.

“Bên ngoài trời cao đất rộng, nô tỳ lại không rễ không nguồn.”

“Chỉ cầu xin phu nhân niệm tình cũ, cho phép nô tỳ được tiếp tục hầu hạ bên người.”

Phu nhân có lẽ vì niệm tình xưa, cũng có lẽ không muốn mang tiếng hà khắc với trung bộc, nên chỉ thở dài một tiếng rồi gật đầu chấp thuận.

Chúng ta vẫn sống trong căn nhà chật chội ở hẻm sau Hầu phủ.

Mẫu thân ta cũng vẫn làm việc trong viện của phu nhân, thậm chí còn được ưu ái hơn xưa.

Chỉ có điều — tờ văn thư thoát khỏi thân phân nô tịch kia, lại trở thành tâm ma lớn nhất trong lòng bà.

“Con đường tương lai của con là do phụ thân con dùng mạng đổi lấy.”

“Mẫu thân đã già, đời này xem như đã hết, nhưng con thì khác!”

“Con không được lụi bại trong bùn đất, nhất định phải leo lên! Phải rũ bỏ thân nô tỳ hèn mọn này!”

Từ đó về sau, ta sống chẳng khác gì một oan hồn.

Một oan hồn buộc phải bắt chước mọi thứ của đại tiểu thư Hầu phủ.



Mẫu thân ta từng chìm nổi nửa đời trong Hầu phủ, biết chữ hiểu lễ, thậm chí còn thông tỏ đôi chút thi thư.

Tất cả những gì bà biết, đều đem ra dốc vào người ta.

Không biết bà kiếm được từ đâu ra một cuốn 《Nữ Tắc》《Nữ Huấn》, còn có vô số sách lễ nghi không rõ tên, ngày đêm ép ta học thuộc, học đến thuộc làu.

Trong tay bà luôn cầm một chiếc trâm bạc, mài đến phát sáng.

Ta tập đi đứng, đầu đội bát nước, lưng thẳng chân chậm.

Chỉ cần nước đổ ra một giọt, chiếc trâm liền chuẩn xác đ.â.m vào lưng ta.

Bà biết cách khiến người đau đớn mà không để lại sẹo.

Mùa hè áo mỏng, chỉ một mũi là rướm m.á.u.

Mùa đông áo dày, bà liền kéo ta vào trong phòng, lột bỏ áo khoác, chỉ còn lại lớp trung y.

Chiếc trâm bạc xuyên qua lớp vải mỏng, lạnh buốt đ.â.m thẳng vào xương sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phải đau thì mới nhớ được quy củ. Trong nhà quyền quý, đến cả con kiến cũng phải giữ quy củ!”

Ngay cả chuyện ăn cơm, cũng thành hình phạt t.r.a t.ấ.n.

Mỗi hạt gạo ta ăn, đều do bà tự tay đếm kỹ.

Bát sứ thô xấu, gạo cũ kém chất lượng.

Bà đẩy từng hạt gạo vào bát, sợ nhiều một hạt sẽ thành tham, thiếu một hạt lại thành kém sang.

“Tiểu thư dùng bữa, chỉ bảy phần no là đủ. Ăn nhiều là tham lam ngu dốt, ăn ít là phơi bày sự nghèo hèn.”

Có lần ta đói quá, ăn nhanh một chút, bà liền khẳng định ta ăn dư một hạt.

Tối hôm đó, bà bắt ta quỳ trong phòng, lột giày tất.

Đầu trâm bạc đ.â.m từng mũi từng mũi vào lòng bàn chân ta.

Ta đau đến toàn thân co giật, mà không dám khóc thành tiếng.

Vách tường sau hẻm mỏng, cách một bức tường cũng có thể bị nghe thấy.

Khóc lóc là mất mặt, mất mặt thì mất giá trị.

Đó là điều bà luôn nhắc đi nhắc lại.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến chảy m.á.u, miệng toàn mùi tanh của sắt gỉ.

Sáng hôm sau vẫn phải dậy làm việc, mỗi bước chân như giẫm lên đầu d.a.o, đau đến tận xương.

Nhưng có ai hay biết? Ta vẫn phải học theo tiểu thư, đi đứng nhẹ nhàng như mây bay gió thoảng.



Ta từng thử phản kháng.

Lần đầu tiên, mấy tiểu nha hoàn trong viện lén lười biếng, tụm lại chơi trò thắt dây, cười đùa vô tư rạng rỡ.

Ta đứng ngây ra nhìn rất lâu. Đến bữa tối, cuối cùng vẫn không kìm được, khẽ hỏi:

“Mẫu thân, con có thể…?”

“Có thể cái gì?”

Bà đặt bát gạo đang đếm xuống, ánh mắt bình thản.

Ta sợ đến run lên, giọng nhỏ dần:

“Cũng… chơi thắt dây được không…”

Bà không lập tức dùng trâm.

Chỉ đứng dậy, ra ngoài nhặt mấy cành cây khô, ném xuống trước mặt ta.

“Quỳ lên.”

Cành khô gồ ghề, đầu gối vừa chạm xuống đã như bị vô số mũi kim xuyên thấu.

Bà lại ngồi xuống đếm gạo, giọng điềm nhiên không gợn sóng:

“Thiên kim Hầu phủ, ngón tay như hành non, chơi thắt dây sao? Đó là thứ dơ bẩn chỉ dành cho nha hoàn thô sử!”

“Đôi tay của con sau này là để gảy đàn, đ.á.n.h cờ, vẽ hoa. Hỏng gân cốt rồi, con gánh nổi sao?”

Lần đó, ta quỳ trọn một canh giờ.

Đầu gối m.á.u thịt bầy nhầy, dính c.h.ặ.t vào vải quần.

Đêm ấy, bà bôi t.h.u.ố.c cho ta, động tác đặc biệt nhẹ nhàng.

“Mẫu thân là vì tốt cho con. Bây giờ đau, sau này mới được hưởng phúc.”

Cuối cùng lại ghé sát tai dặn dò:

“Giờ con không còn là nô tài nữa, nhất định phải sống cho ra hình người!”

Lần phản kháng thứ hai, là vào một mùa đông.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện