Thay vì nói giống lời chia tay, lời nói của Hạ Hạ giống như những cảm xúc tích tụ lâu ngày trong lòng, đến hiện tại cần tìm lối thoát để bùng nổ.
Tạ Hoài tiếp nhận những cảm xúc tiêu cực của cô, cẩn thận suy nghĩ từng lời cô nói. Nhưng đối với lời nói chia tay kiên quyết của Hạ Hạ, anh chỉ coi như gió thổi bên tai.
Anh cứ đợi cho đến khi màn đêm buông xuống, khi đèn cửa sổ phòng Hạ Hạ tắt.
Đêm tối, gió lạnh đột nhiên nổi lên, Tạ Hoài đi ra khỏi con hẻm chật hẹp, quyết định đặt xe trở về thành phố Chương.
Vài ngày nữa là sắp khai giảng, anh đã thu dọn hành lý từ trước. Vì định ngày hôm sau rời Trường thành, cùng Hạ Hạ quay lại trường học.
Hai ngày một đêm, tâm tình Hạ Hạ hẳn sẽ thoải mái trở lại.
Tạ Hoài bấm số của Hạ Hạ, giọng nữ máy móc nhắc nhở anh rằng đối phương không ở khu vực phủ sóng. Anh đi lên lầu gõ cửa đến tận xương ngón tay tê dại, lúc này mới có một người phụ nữ trung niên gầy gò mở cửa.
Ngô Lệ cẩn thận nhìn anh: “Sáng nay Hạ Hạ bắt tàu về trường rồi.”
Tạ Hoài đứng đó sững sờ, ánh mắt lập tức cứng đờ, khí lạnh dâng trào.
…
Mùa xuân đến Nam Thành sớm, cỏ xanh và hoa anh đào nở rộ.
Đêm ở đại học Nam Kinh vẫn sôi động. Sau khi tiếng chuông tan học buổi tối vang lên, đám đông nhộn nhịp tràn ra khỏi giảng đường và đi đến căng tin để ăn vặt đêm khuya, hoặc uống nước ngọt, nước trái cây ép tại một gian hàng trong khuôn viên trường.
Đài phun nước phía trước quảng trường được thắp sáng bằng đèn màu. Trẻ em từ câu lạc bộ trượt patin đang chơi ở phía đông. Các sinh viên nam từ câu lạc bộ điền kinh đang chạy vào ban đêm dưới bóng cây.
Ánh trăng dần hiện, mái kính hình vòm của tòa nhà chính thư viện tỏa sáng rực rỡ.
Bánh xe vali của Tạ Hoài bị kéo lê trên con đường lát gạch đỏ, phát ra tiếng cọt kẹt. Anh luôn cầm điện thoại di động từ khi vào cổng trường. Điện cho Hạ Hạ bảy tám cuộc gọi dọc đường, nhưng cô không trả lời bất kỳ cuộc nào.
Tạ Hoài tiếp tục gõ cái thứ chín với vẻ mặt cố chấp. Bên kia vang lên tín hiệu bận, Hạ Hạ trực tiếp tắt điện thoại.
Xung quanh anh đều những gương mặt quen thuộc, thỉnh thoảng có người đi ngang qua và chào hỏi anh.
Tạ Hoài nhịn không được muốn đập điện thoại thành từng mảnh. Anh đi vào quán trà sữa ven đường mua một ly trà sữa vị nếp cẩm dừa mà Hạ Hạ yêu thích.
Bên ngoài khu ký túc xá nữ, có những cặp tình nhân hôn tạm biệt nhau trước khi ra về vào ban đêm, núp sau những cột đèn và trong những góc khuất giữa cầu thang và bồn hoa.
Tạ Hoài ấn bánh xe vạn năng của vali, gọi điện thoại vài giây, Chúc Tử Du lười biếng bắt máy.
"Đưa điện thoại cho Hạ Hạ."
…
Chúc Tử Du: “Tạ Hoài tìm cậu này.”
Hạ Hạ vừa mới tắm nước nóng, mặt bị hun đỏ bừng.
Hạ Hạ đến trường vào buổi sáng, đóng gói hành lý trong ngày và không đặt đồ ăn cho đến tận buổi tối, lúc ăn cũng chỉ ăn được nửa bữa.
Thấy cô không muốn nhận điện thoại, Chúc Tử Du nhạy bén nhận ra bầu không khí giữa cô và Tạ Hoài có gì đó không ổn.
Tạ Hoài không nghe thấy động tĩnh gì, nói: “Bảo cô ấy ra ngoài, tôi đợi cô ấy ở tầng dưới.”
Hạ Hạ không nói một lời, ngồi nhai đậu phộng.
Chúc Tử Du nhấn loa ngoài, giọng nói của Tạ Hoài nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng lại giống như một vùng biển hỗn loạn, mang dấu hiệu sắp có lở đất và sóng thần sắp xảy ra bên dưới bề mặt.
"Hôm đó anh đã đợi dưới lầu mười hai tiếng, gửi cho em hàng tá tin nhắn nhưng em cứ phớt lờ anh. Hôm nay em còn định phớt lờ anh đến bao giờ?"
Chúc Tử Du nhìn Hạ Hạ, mặc dù cô đang nhìn hộp cơm dưới tay, nhưng ánh mắt lại rất lơ đãng, cầm đũa cả thế kỉ mới nhét cơm vào miệng. Hạ Hạ sơ ý bị nghẹn ớt và bịt miệng ho.
Tạ Hoài nhẹ giọng gọi: “Hạ Hạ…”
Hạ Hạ lấy điện thoại di động của Chúc Tử Du nhấn cúp máy.
Chúc Tử Du hỏi: “Hai người cãi nhau rồi à?”
Hạ Hạ nói: “Mình và anh ấy chia tay rồi.”
Bầu không khí im lặng, Chúc Tử Du ngơ ngác hỏi: "Tại sao?"
Trong điện thoại của Chúc Tử Du hiện lên một tin nhắn của Tạ Hoài:
[Em từ chối nói cho anh biết tâm trạng của em, còn không muốn anh ở bên em. Anh con mẹ nó đau lòng muốn chết vẫn dỗ dành em không được. Người bạn trai như anh là gì?]
Mái tóc khô một nửa của Hạ Hạ nhỏ xuống, trượt theo chiếc cổ thon thả, chảy vào xương quai xanh, rồi rơi vào cổ áo hơi hở của bộ đồ ngủ.
Dấu vết Tạ Hoài để lại trên người cô đêm đó vẫn chưa phai mờ, nhưng chỉ trong vài ngày, thế giới dường như đã đảo lộn.
“Chia cũng đã chia rồi.” Hạ Hạ bình tĩnh nói.
Chúc Tử Du vẫn không tin, liền dời một cái ghế, ngồi ở bên cạnh cô: "Đừng nói nhảm, nói cho mình biết đi."
Tin nhắn thứ hai của Tạ Hoài hiện lên:
[Nếu em muốn im lặng một thời gian, mấy ngày tới anh sẽ không làm phiền em, nhưng cũng đừng nghĩ đến chuyện chia tay nữa.
Bác sĩ nói đừng để mệt quá, đừng thức khuya và nhớ đi ngủ sớm. Trà sữa vị nếp cẩm dừa ở tầng một, nhớ xuống lấy nhé.]
Hạ Hạ đi tới cửa sổ, nhìn thấy Tạ Hoài ôm một cái hộp đi vào đối diện khu ký túc xá nam, cô mặc áo khoác đi ra ngoài.
Trên bàn trực trong đại sảnh là trà sữa mà Tạ Hoài mua cho cô, anh nhớ ra cô sắp đến kỳ nên đặc biệt yêu cầu cửa hàng để nóng không thêm đá.
Hạ Hạ cầm chiếc cốc nhựa áp lên ngực mình, khiến làn da lạnh lẽo của cô cảm thấy nóng bừng.
Cô quay lại và nhìn thấy cửa sổ ký túc xá của Tạ Hoài chưa tắt đèn.
Chúc Tử Du hỏi: “Cậu không nghiêm túc mà phải không?”
Giọng nói Hạ Hạ nhẹ nhàng: “Trước kia rất nhiều vấn đề mình đều không nghĩ được rõ ràng. Mãi đến khi anh ấy và dì vào bệnh viện, mình mới phát hiện ra khả năng chống chịu rủi ro của mối quan hệ này thấp đến mức nào.”
Cô dừng lại và thay đổi lời nói: "Nói chính xác thì chỉ có khả năng chịu đựng của mình không tốt."
“Tạ Hoài rất mạnh mẽ, cho dù có suy sụp thì vẫn có thể cố gắng giải quyết tốt mọi việc. Nếu ngày đó mình là người nằm trong bệnh viện, anh ấy chắc chắn sẽ không luống cuống như mình." Cô cúi đầu, "Nhưng mình thậm chí còn không thể tự chăm sóc tốt bản thân, không những không thể giúp đỡ anh ấy khi anh ấy gặp khó khăn, mình còn bị bệnh..."
"Anh ấy ở bên mình, thì tất cả những điều này sẽ trở thành gánh nặng của anh ấy trong tương lai."
Chúc Tử Du: "…Cậu có nghĩ rằng anh ấy là gánh nặng lúc nợ nần chồng chất không?"
Hạ Hạ nghĩ tới Tạ Hoài bộ dáng khí phách cùng nụ cười bá đạo lúc chỉnh đốn Hạ Quân, liền lẩm bẩm: “Bởi vì tự anh ấy có thể tỏa sáng. Anh ấy có thể khiến mình nhìn thấy hy vọng, anh ấy khiến mình cảm thấy chỉ cần ở bên anh ấy. Mình không phải sợ bất cứ điều gì, mình có thể sống sót qua núi đao biển lửa."
"Ngày hôm đó, khi anh ấy nằm trong bệnh viện, toàn thân đầy máu, mình phát hiện ra Tạ Hoài không phải toàn năng. Anh ấy cũng sẽ bị thương, cũng sẽ dễ bị tổn thương. Cũng sẽ có những vết nứt trong đức tin mạnh mẽ mà anh ấy đã thiết lập trong lòng mình.”
Chúc Tử Du: "Trước kia có thể dũng cảm lên núi đao xuống biển lửa. Nhưng bây giờ thì sao? Cậu không còn nghĩ như vậy nữa?"
“Không.” Hạ Hạ nói: “Mình vẫn nghĩ như vậy.”
Chúc Tử Du không hiểu. Hạ Hạ mỉm cười và nói: "Mình chưa bao giờ thực sự muốn tách khỏi anh ấy."
“Mình chỉ sợ chuyện như thế này lại xảy ra thêm vài lần nữa thì ngay cả mối quan hệ bền chặt nhất cũng sẽ lỏng lẻo. Tụi mình chẳng có gì trong tay cả, tự làm nhau mệt mỏi. Và ngay cả khi thân mật, tụi mình cũng cãi vã. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, ai có thể chắc chắn rằng cuối cùng mình và Tạ Hoài sẽ không bị buộc phải chia tay?”
“Thay vì đợi đến lúc đó, thà tạm thời chia tay. Khi mình có đủ khả năng làm chủ cuộc sống của mình, và bảo vệ bạn trai mình khi anh ấy thỉnh thoảng yếu đuối. Nếu được như vậy, thì cả đời này đều không cần chia tay nữa đúng không? "Thật ra, cậu không cần phải đặt nặng tâm lý nặng nề như vậy lên mình đâu." Chúc Tử Du nói:
"Thế giới này rất bao dung với con gái. Cậu xinh đẹp lại thông minh, đàn ông thích cậu tới muộn cũng không sao. Tạ Hoài còn chưa nói gì, cậu hoàn toàn có thể để anh ấy ra ngoài đó xông pha, liều mạng. Sau đó yên tâm nhận thành quả mà không mất thứ gì."
Cô ấy còn chỉ vào chóp mũi mình: "Mình không phải là người như vậy sao? Trí Minh thậm chí còn không chán mình, anh ấy còn cảm thấy mình dựa dẫm vào anh ấy rất dễ thương.”
Hạ Hạ cười nói: "Trịnh Trí Minh khi mới bước vào xã hội đã vất vả kiếm tiền rồi. Cậu vẫn còn là sinh viên, việc anh ấy chiều chuộng cậu nhiều hơn cũng không có gì sai. Nhưng Tạ Hoài không phải là Trịnh Trí Minh."
Hạ Hạ mở bọc, uống một ngụm trà sữa qua ống hút, cảm nhận được vị ngọt ngào và ấm áp.
“Tạ Hoài mới có hai mươi mốt tuổi, một thân một mình khó khăn lắm.”
"Mình từng xem một bộ phim trong đó nam chính nói thế này - tất cả những người đàn ông có thể đạt được những điều vĩ đại đều làm điều đó cho phụ nữ."
Hạ Hạ dừng một chút, nhẹ giọng nói: "Không chỉ nam, mà còn cả nữ."
…
Triệu Nhất Lôi xem qua hợp đồng chuyển nhượng trong tay lần thứ ba, liên tục xác nhận: “Cậu thật sự không định làm nữa sao?”
Tạ Hoài ném bút cho anh ấy: “Ký đi, chúng ta làm bạn nhiều năm như vậy, tôi sẽ không lừa gạt anh.”
Triệu Nhất Lôi cầm lấy bút, xoay xoay trên đầu ngón tay: “Không phải là tôi sợ cậu lừa tôi, chỉ là tôi không hiểu. Cậu phải mất nửa năm mới có thể xây dựng được nơi này. Làm sao có thể bỏ? Cậu có khả năng kiếm được doanh thu hời mỗi tháng nếu điều hành tốt nó. Hoàn toàn đủ sống dư dả, tại sao lại đột ngột như vậy?"
"Quá ít." Tạ Hoài nói: "Tôi không muốn lãng phí thời gian ở đây."
Triệu Nhất Lôi: "Mức lương trung bình của sinh viên mới ra trường chỉ có 3.000 nhân dân tệ. Mà cậu nói với tôi như vầy là ít ? Đừng có không biết đủ. Bây giờ đi đến trường của cậu và tìm người có thể kiếm được 10.000 đến 20.000 nhân dân tệ một năm sau khi tốt nghiệp cho tôi xem."
Tạ Hoài: “Bọn họ là bọn họ, tôi là tôi.”
Triệu Nhất Lôi lại hỏi: "Hỏi cậu lần cuối, cậu thật sự muốn chuyển giao cho tôi sao?"
Tạ Hoài ra hiệu cho anh ấy ký.
Triệu Nhất Lôi đưa tiền cho anh, còn Tạ Hoài đưa cho anh ấy chìa khóa nông gia trang.
Anh lấy chìa khóa xe điện trên quầy bar, dừng lại một lúc thì ánh mắt anh bắt gặp chiếc hộp đựng bút bằng nhựa trên quầy.
Mùa đông năm ngoái, Hạ Hạ làm thực tập sinh tại Cục dân chính. Mỗi tuần cô được nghỉ hai ngày cuối tuần, cuối tuần lại là thời gian bận rộn nhất của nông gia trang. Tạ Hoài phải ra ngoài trước bình minh, đạp xe điện mở cửa. Hạ Hạ mãi đến chín giờ mới dậy, cô sẽ nướng vài chiếc bánh trứng caramel trong lò nướng ở nhà, hoặc mang các loại pizza đến cho Tạ Hoài ăn sáng.
Tạ Hoài bận rộn cả buổi sáng nên dùng căn bếp nhỏ ở phòng bên để nấu nướng.
Mùa đông lạnh giá, không có lò sưởi, có lúc cô sẽ nấu một nồi phở, cũng có lúc cô nấu món tiết vịt cay hoặc món rau trộn hầm. Hai người ngồi một bên chiếc bàn nhỏ, vò đầu bứt tai đến nỗi không còn ăn được gì nữa.
Buổi chiều Tạ Hoài tiếp tục bận rộn, Hạ Hạ ngủ trưa trên chiếc ghế cũ mà anh đặt sau quầy bar. Sau khi tỉnh dậy, cô không đi đâu cả, mà làm đồ thủ công bằng giấy màu do chủ cũ bỏ quên dưới quầy. Cô gói hộp đựng bút và chiếc giỏ nhỏ đựng tiền lẻ trên quầy bar của Tạ Hoài bằng giấy màu. Có những đường chắp vá kỳ lạ, côn trùng hay bị mắc kẹt trên chúng.
Tạ Hoài đang dọn dẹp bếp than trong sân, vô tình quay người lại.
Cô gái đang nằm trên mặt bàn, tay ôm má chơi đùa với chiếc hộp đựng bút đầy màu sắc. Cô ấy nhìn thấy anh và mỉm cười vẫy tay chào anh.
Có một cây anh đào mùa đông được trồng trong sân vào cuối tháng 11, trên cành đã phủ đầy hoa. Những nhị hoa màu hồng phản chiếu ánh hoàng hôn trên dãy núi phía xa, màu sắc sống động. Nhưng khi lọt vào mắt anh lại không bằng cô gái, mái tóc xoăn và nụ cười dịu dàng, chói lóa khiến anh không muốn rời mắt.
Tạ Hoài tự giễu thầm nghĩ, đây là lần đầu tiên trong đời anh yêu một người. Cũng là lần duy nhất anh yêu một người say đắm đến mức ngay cả một chút lòng tự trọng cũng không có.
Cho dù anh có cực kỳ kiêu ngạo thì chỉ cần một cái nhìn hay một lời nói Hạ Hạ, anh cũng sẽ rơi vào cảnh đó.
Anh có thể làm bất cứ điều gì trên đời này cho cô.
…
Triệu Nhất Lôi nhìn thấy anh cứ nhìn ống đựng bút liền nhìn theo.
Thân hình trụ được bọc bằng giấy màu xanh bạc hà, có hình những chú thỏ giấy được cắt dán màu vàng ngỗng và hình mặt trời màu cam. Được dán trên đó bằng keo đặc.
"Đấy là cái gì?" Triệu Nhất Lôi hỏi.
Tạ Hoài tùy ý cầm lấy, đổ mấy cây bút gel vào trong: “Tôi ăn trộm đấy.”
Anh tiện tay lấy chìa khóa rồi lái chiếc xe điện xuống tầng dưới để sạc.
Hợp đồng thuê nhà nửa năm sắp đến hạn, mấy ngày trước Hạ Hạ đã cố tình tránh mặt anh để dọn đồ đạc khỏi nhà. Mặc dù chưa kịp dọn một nửa còn lại, nhưng nhìn như đã trống không.
Tủ quần áo trong phòng ngủ gần như trống rỗng ngoại trừ vài chiếc áo sơ mi và quần áo mùa thu của anh.
Hạ Hạ thích mặc áo sơ mi của anh đi lại sau khi tắm xong. Viền áo chỉ che đi phần dưới chân của cô, để lộ gần hết đôi chân thon thả của cô. Đôi mắt của Tạ Hoài luôn đỏ hoe khi nhìn thấy cô như vậy. Anh trực tiếp ấn cô xuống ghế sofa và hôn cô, sau đó anh hào hứng lên mạng mua thêm vài chiếc áo sơ mi nhiều màu sắc cho cô mặc làm đồ ngủ.
Ngoài ra còn có những bông hoa khô mà Hạ Hạ mua từ chợ hoa treo trên tủ quần áo. Trước bàn trang điểm là kem dưỡng da mặt Yumeijing và sợi dây da để buộc tóc mà cô không lấy đi. Nhưng Tạ Hoài lại không thèm nhìn bọn chúng, dù nhìn vào góc tường hay bức tường nào cũng có thể nhìn thấy dấu vết cô để lại.
Anh đặt ống đựng bút bên cạnh kem dưỡng da mặt, rồi lao mình vào chiếc giường êm ái.
Tạ Hoài muốn ngủ một lát, nhưng mùi hương của cô lại bay khắp phòng. Anh nằm đó một lúc, đau đầu không ngủ được. Anh nghĩ đến mấy chuyện khó chịu nên đứng dậy, lấy chìa khóa xe đi ra ngoài.
…
Xe điện đi được nửa đường thì hết điện, Tạ Hoài đứng bên đường, cảm thấy ớn lạnh vì tiết trời cuối xuân.
Con đường này dân cư thưa thớt, cách đó chỉ hai km có một cửa hàng, Tạ Hoài ngồi ở lề đường một lúc, lúc đứng dậy không khỏi đá vào thân xe màu hồng.
"Cái xe quỷ này!" Tạ Hoài mắng: "Mày thật cứng đầu, tính tình y chang mẹ mày!"
"Hôm qua Triệu Nhất Lôi mượn mày, tao còn không muốn cho anh ta lái. Mày đối xử với tao như thế này à?"
Chiếc xe điện không thể đáp lại anh. Nó rung chuyển hai lần, chỗ để chân cọ vào mặt đất phát ra tiếng cọt kẹt.
Tạ Hoài đột nhiên cảm thấy đau lòng quỳ xuống, lén lút dùng tay áo lau đi vết giày cỡ 43 màu xám trên xe: “Con trai, ba sai rồi, lẽ ra ba không nên đánh con, con đừng mách với mẹ.”
Anh chấp nhận số phận của mình rồi tiếp tục đẩy xe về phía trước, đi được nửa tiếng thì nhìn thấy một cửa hàng kim khí.
Tạ Hoài mượn ổ cắm sạc xe rồi đi đến một quán ăn nhanh gần đó để ăn chút gì đó.
Buổi tối, xe điện đã sạc đầy một nửa, Tạ Hoài chuyển 20 nhân dân tệ cho ông chủ để thanh toán tiền điện rồi phóng đi.
Cầu Giang Cẩm nằm ở giữa trung tâm khu đô thị. Mặc dù có vai trò kết nối nhưng nó không phải là tuyến đường chính. Hầu hết mọi người thà bị mắc kẹt trên đường còn hơn lên đây, giờ cao điểm chỉ có thể, bị ở yên một chỗ đốt tiền xăng.
Nhưng con đường này lại là con đường mà Triệu Kim Tùng yêu thích nhất, yên tĩnh và thông thoáng.
Giá trị tài sản ròng hiện tại của ông ta đủ để mua thời gian bằng tiền nên cũng không quan tâm đến tiền xăng.
Cầu Cẩm Giang chìm trong ánh hoàng hôn say đắm, được bao phủ bởi một tia sáng sao vừa rơi từ bầu trời xa xăm.
Xe điện đỗ giữa đường.
Tạ Hoài ngồi trên lan can ngọc trắng ở cuối cầu, trong tay cầm một lon Coca, chân đung đưa đá những viên gạch xanh trên mặt đất.
Triệu Kim Tùng bị chặn trên đường, xe từ từ dừng lại.
Tạ Hoài uống một nửa lon Coca rồi cẩn thận đặt lên lan can.
Áo khoác buộc ngang eo, trên người mặc một chiếc áo phông trắng sạch sẽ bị gió lạnh thổi bay ôm lấy người, lộ ra thân hình gầy gò của chàng trai.
Anh nhảy ra khỏi lan can, bước ra ngoài cabin và gõ cửa sổ.
Triệu Kim Tùng ấn cửa kính xe xuống, quay lại nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng vô cảm của Tạ Hoài.
"Chú Triệu." Tạ Hoài bình tĩnh hỏi: "Chúng ta nói chuyện nhé?"
Triệu Kim Tùng: “Ở đây?”
Tạ Hoài nhìn chằm chằm ông, Triệu Kim Tùng tháo dây an toàn xuống xe. Ông đã cởi bộ vest để thoải mái lúc lái xe, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Ngồi trong khoang ấm áp, bật điều hòa, lúc xuống xe, ông cảm thấy gió lạnh từ mọi hướng thổi tới. Lúc đang định quay lại lấy áo khoác, Tạ Hoài đóng cửa xe lại trước.
Tạ Hoài cầm chìa khóa trong tay, khóa quần áo và điện thoại di động của Triệu Kim Tùng vào trong xe.
Triệu Kim Tùng: "Cậu đang làm gì vậy?"
Tạ Hoài dùng ngón trỏ xoay xoay chiếc móc khóa, thản nhiên nói: “Nghe nói lúc tôi hôn mê, chú đã đưa ra một số yêu cầu kỳ lạ với Hạ Hạ. Nói một cách thẳng thắn, việc chú nguyện ý cho vay tiền là vấn đề tình cảm, còn việc Hạ Hạ không muốn vay là nghĩa vụ. Việc bắt cóc người khác về mặt đạo đức là không tốt.
Tạ Hoài có lông mày rậm, mặc dù đang cười, nhưng khi anh ngước mắt nhìn Triệu Kim Tùng lại lạnh lùng thấu xương, nói: “Chú đang uy h**p Hạ Hạ.”
"Ông đây ôm tâm can bảo bối đó trong tay, không dám để chịu một chút khổ. Trong mắt chú, chỉ có giá trị 80,000 tệ sao?"
Anh giơ chìa khóa chiếc BMW lắc lắc trước mặt Triệu Kim Tùng.
Triệu Kim Tùng cau mày, vuốt thẳng cổ áo sơ mi: "Tạ Hoài, cậu không còn trẻ nữa, đừng ấu trĩ như vậy."
"Vậy còn chú ngây thơ như vậy thì sao? Chẳng phải chú thích thuyết giảng với Hạ Hạ rằng người trẻ tuổi liều lĩnh, bốc đồng, vô dụng đúng không?"
Tạ Hoài ném chìa khóa xuống dòng sông róc rách dưới gầm cầu, nhếch môi cười khinh bỉ: "Vậy để tôi cho chú thấy sự ấu trĩ của tôi."
Đêm càng lúc càng sâu, gió thổi lạnh.
Chất liệu quần áo của Triệu Kim Tùng mỏng đến mức bị gió xuân lạnh lẽo thổi bay.
Ông không thể lái xe nữa nên không để ý đến Tạ Hoài, đang định đi bộ rời đi. Tạ Hoài ngăn ông lại: “Tôi có nói chú có thể đi chưa?”
…
Thư viện.
Chúc Tử Du bị Hạ Hạ và Triệu Sơn Kỳ ép kéo đến đây. Cô đã ngủ thiếp đi sau vài lần nhìn vào sách. Sau đó, cô lại không thể ngủ ngon bởi tiếng gõ bàn phím của Triệu Sơn Kỳ ngay bên cạnh.
Cô ấy đành đứng dậy, ngái ngủ nhìn vào màn hình: "Không phải bài tập này phải nộp vào tuần sau sao? Cuối tuần không thể làm được à?"
Triệu Sơn Kỳ nói: “Cuối tuần mình phải về nhà chăm sóc bố nên không có thời gian làm bài tập về nhà”.
"Bố cậu sao vậy?"
Triệu Sơn Kỳ thở dài: “Mình nói thì cậu cũng sẽ không tin đâu. Bố mình thường tan làm vào lúc sáu giờ tối, mãi đến mười hai giờ tối hôm qua mới về nhà. Chỉ mặc áo sơ mi, xe cũng không chạy, mặt tím tái vì lạnh. Hỏi ông ấy có chuyện gì thì ông ấy nói rằng sau khi tan sở, ông ấy vô tình bị thư ký nhốt trong văn phòng, còn bật điều hòa trước khi rời đi."
"Bố mình hứng gió lạnh suốt năm tiếng đồng hồ nên bắt đầu phát sốt khi về đến nhà. Cơn sốt mới giảm hôm qua nhưng vẫn còn chưa khỏe."
Chúc Tử Du cười đến không đứng thẳng lên được: “Sao bố cậu lại không gọi người mở cửa?”
Triệu Sơn Kỳ dang hai tay: "Ai biết được? Lần đầu tiên mình thấy ông ấy nói chuyện ngập ngừng như vậy. Mình thậm chí còn nghi ngờ ông ấy nói dối mình, bỏ xe lại vì phê thuốc ở hộp đêm bên ngoài."
Chúc Tử Du nói: "Bố cậu cũng khá tốt, nhưng bạn trai của mình thì rất quá đáng. Hôm đó mình đang nghịch điện thoại đến nửa đêm, trong điện thoại của anh ấy có một người phụ nữ nhắn tin hỏi anh ấy đang ở đâu. Cô ấy hỏi anh ấy đang ở đâu vào ba giờ sáng. Cậu có thấy kỳ lạ không? Anh ấy giải thích với mình rằng có một bà già mà anh ấy gặp trong công việc, ngày nào cũng theo đuổi và gửi tin nhắn quấy rối anh ấy. Nhưng mình luôn cảm thấy rằng anh ấy đang ra ngoài vụng trộm.
Triệu Sơn Kỳ hỏi: “Cô ấy có đẹp không?”
"Không đẹp." Chúc Tử Du thở dài, "Bà ấy khá già rồi, chắc cũng phải bốn mươi rồi."
Triệu Sơn Kỳ cười nói: "Vậy cậu đang lo lắng cái gì? Cứ cảm thấy Triệu Trí Minh nhất định đang vụng trộm."
Hạ Hạ ở bên cạnh rất an tĩnh, Chúc Tử Du nghiêng người nhìn thấy cô đang xem thông tin tuyển dụng mùa xuân.
"Cậu đang tìm việc làm à?"
Hạ Hạ ậm ừ.
Triệu Sơn Kỳ hỏi: “Cậu không muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học sao?”
Hạ Hạ lắc đầu.
Cô chăm chú xem qua thông tin, Tạ Hoài chầm chậm đi lên cầu thang, đi thẳng đến bàn của họ.
Anh cầm một chiếc cốc giữ nhiệt trong suốt trong tay, trong đó chứa đầy nước đường nâu. Dừng lại bên cạnh cô rồi đặt chiếc cốc trước mặt cô.
Hạ Hạ đã nhìn thấy anh từ lâu rồi. Đây là lần đầu tiên Hạ Hạ gặp lại anh sau hơn một tuần, kể từ lần cuối anh gửi tin nhắn, nói rằng anh sẽ cho cô thời gian để bình tĩnh lại.
Khuôn mặt anh trông hơi hốc hác, nhưng anh tràn đầy năng lượng, đôi mắt sáng rực.
Hạ Hạ có kinh vào ngày 6 hàng tháng, hôm nay là ngày 4, Tạ Hoài đã chuẩn bị trước nước đường nâu cho cô như trước kia.
Hạ Hạ giả vờ như không nhìn thấy anh, cúi đầu bấm máy tính.
Tạ Hoài tự nhiên cúi xuống nhìn máy tính của cô, nhìn thấy thông tin tuyển dụng thực tập sinh, anh cau mày hỏi: "Tháng 12 em sẽ thi tuyển sinh sau đại học. Hiện tại em đang tìm vị trí thực tập sinh nào?"
Hạ Hạ có chút cúi đầu, hung hăng nói: "Đi ra chỗ khác, anh đang cản trở ánh sáng của em."
Tạ Hoài không hề có ý thức gì về bạn trai cũ, liền nhéo vào phần thịt mềm sau gáy cô như nhéo da mèo: “Không phải anh hỏi em nên trả lời sao?”
Hạ Hạ nghiến răng nghiến lợi, anh dùng tay kéo người lên, đưa cô đi. Hạ Hạ muốn mắng anh, nhưng thư viện yên tĩnh, cô không dám gây ra tiếng động.
Triệu Sơn Kỳ chỉ dám liếc nhìn Tạ Hoài từ lúc anh đến, sau đó cúi đầu không ngẩng lên cho đến khi anh rời đi.
…
Trước khu sách Triết ở khu chữ T trên tầng ba không có ai.Tạ Hoài ép cô vào kệ sách.
"Em đã hứa với anh sẽ tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học vào học kỳ trước. Sao bây giờ em lại nuốt lời?"
"Em muốn làm gì thì làm, sao anh lại quan tâm em làm gì?"
Hạ Hạ vừa giãy giụa, anh liền ôm cô vào lòng, đã lâu rồi cô không ở gần anh như vậy. Cô ngửi thấy mùi hương của anh, liền eo mềm chân run. Sự tự tin của cô đều biến mất.
"Tại sao anh lại quan tâm đến em? Có gan thì cứ nói lại đi." Tạ Hoài ấn cô vào ngực mình, không cho cô động đậy: "Đã bao nhiêu ngày rồi, em đã bình tĩnh lại chưa?"
Bờ ngực ấm áp của anh khẽ nâng lên, nhẹ nhàng nói: “Anh đã chuyển giao nông gia trang lại cho Triệu Nhất Lôi, hiện tại anh đã có rất nhiều tiền. Lúc làm việc cho anh Hứa, anh đã từng gặp một số doanh nhân, và đã hẹn gặp họ để hợp tác làm ăn, lát nữa đi ăn xem có được không. Thử tìm đối tác để bán mặt hàng nhựa tấm”
"Sao anh lại nói với em điều này?" Hạ Hạ yếu ớt nói, không thể đẩy anh ra.
Tạ Hoài buông cô ra, nghiêm túc nhìn cô: “Anh vất vả kiếm tiền muốn cho em một cuộc sống tốt hơn, anh không nói cho em biết, thì nói với ai?”
Có đèn kích hoạt bằng giọng nói được kết nối với giá sách phía trên đầu, đèn sẽ nhấp nháy và sáng lên khi có âm thanh nhỏ nhất.
Hạ Hạ muốn tránh xa anh, nhưng cô biết Tạ Hoài sẽ không bao giờ cho phép. Nếu cô tiếp tục vùng vẫy, đèn sẽ sáng không ngừng. Khiến mọi người biết, cô đang bị Tạ Hoài giữ lại sẽ rất xấu hổ.
Cô chỉ đành ngừng di chuyển cục cựa.
“Anh biết em không có cảm giác an toàn, chỉ nói như vậy cũng không thể cho em cảm giác an toàn.” Tạ Hoài nói: “Em có thể cùng anh cãi nhau, hoặc là em suy nghĩ kỹ trước khi tụi mình nói chuyện. Nhưng em không được đùa về tương lai của mình. Một mình anh có thể kiếm đủ tiền, còn em phải tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học."
Tạ Hoài cho Hạ Hạ vòng tay tràn ngập cảm giác an toàn, nhưng Hạ Hạ vẫn không khỏi nghĩ đến chuyện vừa rồi, buồn bã nói: “Em không muốn đi thi, đừng lo lắng cho em.”
"Anh hiện tại rất khoan dung với em, bởi vì anh quan tâm đến cảm xúc của em, em đừng đẩy mình đi quá xa." Tạ Hoài vẻ mặt không thay đổi nói: "Em có thể tiếp tục nói chuyện chọc giận anh, hoặc là em có thể thử làm anh tức giận. Xem anh có dám c** tr*n ở đây (bíp**) em không?
"Nơi này đèn sáng như vậy, anh có thể cam đoan trong vòng mười phút, trong trường mọi người sẽ biết em ở chỗ này bị anh Hoài (bíp**)."
Hạ Hạ: “…………”
“Em có thể đến trường và làm những gì em thích, anh sẽ cố gắng hết sức để em được sống tự do.” Tạ Hoài nhẹ nhàng nói: “Tin anh, anh Hoài sẽ làm theo lời anh ấy nói.”
"Nếu vẫn không cảm thấy an toàn, chúng ta có thể tạm thời cho nhau một chút không gian, nhưng hãy nhớ rằng, đây không phải là chia tay."
Giọng nói của anh không được tự nhiên, Hạ Hạ không khỏi mềm lòng hỏi: “Cổ họng của anh bị sao vậy?”
Tạ Hoài thản nhiên nói: “Mấy ngày trước anh bị cảm lạnh.”
Ngày hôm kia, anh chặn Triệu Kim Tùng trên cầu, không cho ông ta rời đi. Anh cũng đã ở cùng cả đêm trong gió lạnh. Lúc trở về Triệu Kim Tùng liền sốt rét không khỏi. Tạ Hoài cũng không tốt hơn chút nào. Nhưng anh không hề cảm thấy hụt hẫng, ngược lại còn cảm thấy khá vui sướng. Anh đương nhiên không có ý định nói cho Hạ Hạ biết chuyện này, cô không những không khen anh đẹp trai mà còn nhất định sẽ gọi anh là một thằng ngốc.
“Anh đã uống thuốc chưa?”
Tạ Hoài ậm ừ, từ trong túi móc ra một cái túi đưa cho cô: “Em quên mang theo cái này.”
Hạ Hạ mở túi ra, tìm thấy chìa khóa nhà và áo sơ mi của Tạ Hoài mà cô hay dùng làm đồ ngủ.
“Anh đã gia hạn hợp đồng thuê nhà thêm nửa năm. Em là chủ nhân của ngôi nhà này, có thể quay lại bất cứ lúc nào.” Tạ Hoài nói: “Quần áo ở đây, anh biết em không quen mặc bất cứ thứ gì khác."
Tạ Hoài tiếp nhận những cảm xúc tiêu cực của cô, cẩn thận suy nghĩ từng lời cô nói. Nhưng đối với lời nói chia tay kiên quyết của Hạ Hạ, anh chỉ coi như gió thổi bên tai.
Anh cứ đợi cho đến khi màn đêm buông xuống, khi đèn cửa sổ phòng Hạ Hạ tắt.
Đêm tối, gió lạnh đột nhiên nổi lên, Tạ Hoài đi ra khỏi con hẻm chật hẹp, quyết định đặt xe trở về thành phố Chương.
Vài ngày nữa là sắp khai giảng, anh đã thu dọn hành lý từ trước. Vì định ngày hôm sau rời Trường thành, cùng Hạ Hạ quay lại trường học.
Hai ngày một đêm, tâm tình Hạ Hạ hẳn sẽ thoải mái trở lại.
Tạ Hoài bấm số của Hạ Hạ, giọng nữ máy móc nhắc nhở anh rằng đối phương không ở khu vực phủ sóng. Anh đi lên lầu gõ cửa đến tận xương ngón tay tê dại, lúc này mới có một người phụ nữ trung niên gầy gò mở cửa.
Ngô Lệ cẩn thận nhìn anh: “Sáng nay Hạ Hạ bắt tàu về trường rồi.”
Tạ Hoài đứng đó sững sờ, ánh mắt lập tức cứng đờ, khí lạnh dâng trào.
…
Mùa xuân đến Nam Thành sớm, cỏ xanh và hoa anh đào nở rộ.
Đêm ở đại học Nam Kinh vẫn sôi động. Sau khi tiếng chuông tan học buổi tối vang lên, đám đông nhộn nhịp tràn ra khỏi giảng đường và đi đến căng tin để ăn vặt đêm khuya, hoặc uống nước ngọt, nước trái cây ép tại một gian hàng trong khuôn viên trường.
Đài phun nước phía trước quảng trường được thắp sáng bằng đèn màu. Trẻ em từ câu lạc bộ trượt patin đang chơi ở phía đông. Các sinh viên nam từ câu lạc bộ điền kinh đang chạy vào ban đêm dưới bóng cây.
Ánh trăng dần hiện, mái kính hình vòm của tòa nhà chính thư viện tỏa sáng rực rỡ.
Bánh xe vali của Tạ Hoài bị kéo lê trên con đường lát gạch đỏ, phát ra tiếng cọt kẹt. Anh luôn cầm điện thoại di động từ khi vào cổng trường. Điện cho Hạ Hạ bảy tám cuộc gọi dọc đường, nhưng cô không trả lời bất kỳ cuộc nào.
Tạ Hoài tiếp tục gõ cái thứ chín với vẻ mặt cố chấp. Bên kia vang lên tín hiệu bận, Hạ Hạ trực tiếp tắt điện thoại.
Xung quanh anh đều những gương mặt quen thuộc, thỉnh thoảng có người đi ngang qua và chào hỏi anh.
Tạ Hoài nhịn không được muốn đập điện thoại thành từng mảnh. Anh đi vào quán trà sữa ven đường mua một ly trà sữa vị nếp cẩm dừa mà Hạ Hạ yêu thích.
Bên ngoài khu ký túc xá nữ, có những cặp tình nhân hôn tạm biệt nhau trước khi ra về vào ban đêm, núp sau những cột đèn và trong những góc khuất giữa cầu thang và bồn hoa.
Tạ Hoài ấn bánh xe vạn năng của vali, gọi điện thoại vài giây, Chúc Tử Du lười biếng bắt máy.
"Đưa điện thoại cho Hạ Hạ."
…
Chúc Tử Du: “Tạ Hoài tìm cậu này.”
Hạ Hạ vừa mới tắm nước nóng, mặt bị hun đỏ bừng.
Hạ Hạ đến trường vào buổi sáng, đóng gói hành lý trong ngày và không đặt đồ ăn cho đến tận buổi tối, lúc ăn cũng chỉ ăn được nửa bữa.
Thấy cô không muốn nhận điện thoại, Chúc Tử Du nhạy bén nhận ra bầu không khí giữa cô và Tạ Hoài có gì đó không ổn.
Tạ Hoài không nghe thấy động tĩnh gì, nói: “Bảo cô ấy ra ngoài, tôi đợi cô ấy ở tầng dưới.”
Hạ Hạ không nói một lời, ngồi nhai đậu phộng.
Chúc Tử Du nhấn loa ngoài, giọng nói của Tạ Hoài nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng lại giống như một vùng biển hỗn loạn, mang dấu hiệu sắp có lở đất và sóng thần sắp xảy ra bên dưới bề mặt.
"Hôm đó anh đã đợi dưới lầu mười hai tiếng, gửi cho em hàng tá tin nhắn nhưng em cứ phớt lờ anh. Hôm nay em còn định phớt lờ anh đến bao giờ?"
Chúc Tử Du nhìn Hạ Hạ, mặc dù cô đang nhìn hộp cơm dưới tay, nhưng ánh mắt lại rất lơ đãng, cầm đũa cả thế kỉ mới nhét cơm vào miệng. Hạ Hạ sơ ý bị nghẹn ớt và bịt miệng ho.
Tạ Hoài nhẹ giọng gọi: “Hạ Hạ…”
Hạ Hạ lấy điện thoại di động của Chúc Tử Du nhấn cúp máy.
Chúc Tử Du hỏi: “Hai người cãi nhau rồi à?”
Hạ Hạ nói: “Mình và anh ấy chia tay rồi.”
Bầu không khí im lặng, Chúc Tử Du ngơ ngác hỏi: "Tại sao?"
Trong điện thoại của Chúc Tử Du hiện lên một tin nhắn của Tạ Hoài:
[Em từ chối nói cho anh biết tâm trạng của em, còn không muốn anh ở bên em. Anh con mẹ nó đau lòng muốn chết vẫn dỗ dành em không được. Người bạn trai như anh là gì?]
Mái tóc khô một nửa của Hạ Hạ nhỏ xuống, trượt theo chiếc cổ thon thả, chảy vào xương quai xanh, rồi rơi vào cổ áo hơi hở của bộ đồ ngủ.
Dấu vết Tạ Hoài để lại trên người cô đêm đó vẫn chưa phai mờ, nhưng chỉ trong vài ngày, thế giới dường như đã đảo lộn.
“Chia cũng đã chia rồi.” Hạ Hạ bình tĩnh nói.
Chúc Tử Du vẫn không tin, liền dời một cái ghế, ngồi ở bên cạnh cô: "Đừng nói nhảm, nói cho mình biết đi."
Tin nhắn thứ hai của Tạ Hoài hiện lên:
[Nếu em muốn im lặng một thời gian, mấy ngày tới anh sẽ không làm phiền em, nhưng cũng đừng nghĩ đến chuyện chia tay nữa.
Bác sĩ nói đừng để mệt quá, đừng thức khuya và nhớ đi ngủ sớm. Trà sữa vị nếp cẩm dừa ở tầng một, nhớ xuống lấy nhé.]
Hạ Hạ đi tới cửa sổ, nhìn thấy Tạ Hoài ôm một cái hộp đi vào đối diện khu ký túc xá nam, cô mặc áo khoác đi ra ngoài.
Trên bàn trực trong đại sảnh là trà sữa mà Tạ Hoài mua cho cô, anh nhớ ra cô sắp đến kỳ nên đặc biệt yêu cầu cửa hàng để nóng không thêm đá.
Hạ Hạ cầm chiếc cốc nhựa áp lên ngực mình, khiến làn da lạnh lẽo của cô cảm thấy nóng bừng.
Cô quay lại và nhìn thấy cửa sổ ký túc xá của Tạ Hoài chưa tắt đèn.
Chúc Tử Du hỏi: “Cậu không nghiêm túc mà phải không?”
Giọng nói Hạ Hạ nhẹ nhàng: “Trước kia rất nhiều vấn đề mình đều không nghĩ được rõ ràng. Mãi đến khi anh ấy và dì vào bệnh viện, mình mới phát hiện ra khả năng chống chịu rủi ro của mối quan hệ này thấp đến mức nào.”
Cô dừng lại và thay đổi lời nói: "Nói chính xác thì chỉ có khả năng chịu đựng của mình không tốt."
“Tạ Hoài rất mạnh mẽ, cho dù có suy sụp thì vẫn có thể cố gắng giải quyết tốt mọi việc. Nếu ngày đó mình là người nằm trong bệnh viện, anh ấy chắc chắn sẽ không luống cuống như mình." Cô cúi đầu, "Nhưng mình thậm chí còn không thể tự chăm sóc tốt bản thân, không những không thể giúp đỡ anh ấy khi anh ấy gặp khó khăn, mình còn bị bệnh..."
"Anh ấy ở bên mình, thì tất cả những điều này sẽ trở thành gánh nặng của anh ấy trong tương lai."
Chúc Tử Du: "…Cậu có nghĩ rằng anh ấy là gánh nặng lúc nợ nần chồng chất không?"
Hạ Hạ nghĩ tới Tạ Hoài bộ dáng khí phách cùng nụ cười bá đạo lúc chỉnh đốn Hạ Quân, liền lẩm bẩm: “Bởi vì tự anh ấy có thể tỏa sáng. Anh ấy có thể khiến mình nhìn thấy hy vọng, anh ấy khiến mình cảm thấy chỉ cần ở bên anh ấy. Mình không phải sợ bất cứ điều gì, mình có thể sống sót qua núi đao biển lửa."
"Ngày hôm đó, khi anh ấy nằm trong bệnh viện, toàn thân đầy máu, mình phát hiện ra Tạ Hoài không phải toàn năng. Anh ấy cũng sẽ bị thương, cũng sẽ dễ bị tổn thương. Cũng sẽ có những vết nứt trong đức tin mạnh mẽ mà anh ấy đã thiết lập trong lòng mình.”
Chúc Tử Du: "Trước kia có thể dũng cảm lên núi đao xuống biển lửa. Nhưng bây giờ thì sao? Cậu không còn nghĩ như vậy nữa?"
“Không.” Hạ Hạ nói: “Mình vẫn nghĩ như vậy.”
Chúc Tử Du không hiểu. Hạ Hạ mỉm cười và nói: "Mình chưa bao giờ thực sự muốn tách khỏi anh ấy."
“Mình chỉ sợ chuyện như thế này lại xảy ra thêm vài lần nữa thì ngay cả mối quan hệ bền chặt nhất cũng sẽ lỏng lẻo. Tụi mình chẳng có gì trong tay cả, tự làm nhau mệt mỏi. Và ngay cả khi thân mật, tụi mình cũng cãi vã. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, ai có thể chắc chắn rằng cuối cùng mình và Tạ Hoài sẽ không bị buộc phải chia tay?”
“Thay vì đợi đến lúc đó, thà tạm thời chia tay. Khi mình có đủ khả năng làm chủ cuộc sống của mình, và bảo vệ bạn trai mình khi anh ấy thỉnh thoảng yếu đuối. Nếu được như vậy, thì cả đời này đều không cần chia tay nữa đúng không? "Thật ra, cậu không cần phải đặt nặng tâm lý nặng nề như vậy lên mình đâu." Chúc Tử Du nói:
"Thế giới này rất bao dung với con gái. Cậu xinh đẹp lại thông minh, đàn ông thích cậu tới muộn cũng không sao. Tạ Hoài còn chưa nói gì, cậu hoàn toàn có thể để anh ấy ra ngoài đó xông pha, liều mạng. Sau đó yên tâm nhận thành quả mà không mất thứ gì."
Cô ấy còn chỉ vào chóp mũi mình: "Mình không phải là người như vậy sao? Trí Minh thậm chí còn không chán mình, anh ấy còn cảm thấy mình dựa dẫm vào anh ấy rất dễ thương.”
Hạ Hạ cười nói: "Trịnh Trí Minh khi mới bước vào xã hội đã vất vả kiếm tiền rồi. Cậu vẫn còn là sinh viên, việc anh ấy chiều chuộng cậu nhiều hơn cũng không có gì sai. Nhưng Tạ Hoài không phải là Trịnh Trí Minh."
Hạ Hạ mở bọc, uống một ngụm trà sữa qua ống hút, cảm nhận được vị ngọt ngào và ấm áp.
“Tạ Hoài mới có hai mươi mốt tuổi, một thân một mình khó khăn lắm.”
"Mình từng xem một bộ phim trong đó nam chính nói thế này - tất cả những người đàn ông có thể đạt được những điều vĩ đại đều làm điều đó cho phụ nữ."
Hạ Hạ dừng một chút, nhẹ giọng nói: "Không chỉ nam, mà còn cả nữ."
…
Triệu Nhất Lôi xem qua hợp đồng chuyển nhượng trong tay lần thứ ba, liên tục xác nhận: “Cậu thật sự không định làm nữa sao?”
Tạ Hoài ném bút cho anh ấy: “Ký đi, chúng ta làm bạn nhiều năm như vậy, tôi sẽ không lừa gạt anh.”
Triệu Nhất Lôi cầm lấy bút, xoay xoay trên đầu ngón tay: “Không phải là tôi sợ cậu lừa tôi, chỉ là tôi không hiểu. Cậu phải mất nửa năm mới có thể xây dựng được nơi này. Làm sao có thể bỏ? Cậu có khả năng kiếm được doanh thu hời mỗi tháng nếu điều hành tốt nó. Hoàn toàn đủ sống dư dả, tại sao lại đột ngột như vậy?"
"Quá ít." Tạ Hoài nói: "Tôi không muốn lãng phí thời gian ở đây."
Triệu Nhất Lôi: "Mức lương trung bình của sinh viên mới ra trường chỉ có 3.000 nhân dân tệ. Mà cậu nói với tôi như vầy là ít ? Đừng có không biết đủ. Bây giờ đi đến trường của cậu và tìm người có thể kiếm được 10.000 đến 20.000 nhân dân tệ một năm sau khi tốt nghiệp cho tôi xem."
Tạ Hoài: “Bọn họ là bọn họ, tôi là tôi.”
Triệu Nhất Lôi lại hỏi: "Hỏi cậu lần cuối, cậu thật sự muốn chuyển giao cho tôi sao?"
Tạ Hoài ra hiệu cho anh ấy ký.
Triệu Nhất Lôi đưa tiền cho anh, còn Tạ Hoài đưa cho anh ấy chìa khóa nông gia trang.
Anh lấy chìa khóa xe điện trên quầy bar, dừng lại một lúc thì ánh mắt anh bắt gặp chiếc hộp đựng bút bằng nhựa trên quầy.
Mùa đông năm ngoái, Hạ Hạ làm thực tập sinh tại Cục dân chính. Mỗi tuần cô được nghỉ hai ngày cuối tuần, cuối tuần lại là thời gian bận rộn nhất của nông gia trang. Tạ Hoài phải ra ngoài trước bình minh, đạp xe điện mở cửa. Hạ Hạ mãi đến chín giờ mới dậy, cô sẽ nướng vài chiếc bánh trứng caramel trong lò nướng ở nhà, hoặc mang các loại pizza đến cho Tạ Hoài ăn sáng.
Tạ Hoài bận rộn cả buổi sáng nên dùng căn bếp nhỏ ở phòng bên để nấu nướng.
Mùa đông lạnh giá, không có lò sưởi, có lúc cô sẽ nấu một nồi phở, cũng có lúc cô nấu món tiết vịt cay hoặc món rau trộn hầm. Hai người ngồi một bên chiếc bàn nhỏ, vò đầu bứt tai đến nỗi không còn ăn được gì nữa.
Buổi chiều Tạ Hoài tiếp tục bận rộn, Hạ Hạ ngủ trưa trên chiếc ghế cũ mà anh đặt sau quầy bar. Sau khi tỉnh dậy, cô không đi đâu cả, mà làm đồ thủ công bằng giấy màu do chủ cũ bỏ quên dưới quầy. Cô gói hộp đựng bút và chiếc giỏ nhỏ đựng tiền lẻ trên quầy bar của Tạ Hoài bằng giấy màu. Có những đường chắp vá kỳ lạ, côn trùng hay bị mắc kẹt trên chúng.
Tạ Hoài đang dọn dẹp bếp than trong sân, vô tình quay người lại.
Cô gái đang nằm trên mặt bàn, tay ôm má chơi đùa với chiếc hộp đựng bút đầy màu sắc. Cô ấy nhìn thấy anh và mỉm cười vẫy tay chào anh.
Có một cây anh đào mùa đông được trồng trong sân vào cuối tháng 11, trên cành đã phủ đầy hoa. Những nhị hoa màu hồng phản chiếu ánh hoàng hôn trên dãy núi phía xa, màu sắc sống động. Nhưng khi lọt vào mắt anh lại không bằng cô gái, mái tóc xoăn và nụ cười dịu dàng, chói lóa khiến anh không muốn rời mắt.
Tạ Hoài tự giễu thầm nghĩ, đây là lần đầu tiên trong đời anh yêu một người. Cũng là lần duy nhất anh yêu một người say đắm đến mức ngay cả một chút lòng tự trọng cũng không có.
Cho dù anh có cực kỳ kiêu ngạo thì chỉ cần một cái nhìn hay một lời nói Hạ Hạ, anh cũng sẽ rơi vào cảnh đó.
Anh có thể làm bất cứ điều gì trên đời này cho cô.
…
Triệu Nhất Lôi nhìn thấy anh cứ nhìn ống đựng bút liền nhìn theo.
Thân hình trụ được bọc bằng giấy màu xanh bạc hà, có hình những chú thỏ giấy được cắt dán màu vàng ngỗng và hình mặt trời màu cam. Được dán trên đó bằng keo đặc.
"Đấy là cái gì?" Triệu Nhất Lôi hỏi.
Tạ Hoài tùy ý cầm lấy, đổ mấy cây bút gel vào trong: “Tôi ăn trộm đấy.”
Anh tiện tay lấy chìa khóa rồi lái chiếc xe điện xuống tầng dưới để sạc.
Hợp đồng thuê nhà nửa năm sắp đến hạn, mấy ngày trước Hạ Hạ đã cố tình tránh mặt anh để dọn đồ đạc khỏi nhà. Mặc dù chưa kịp dọn một nửa còn lại, nhưng nhìn như đã trống không.
Tủ quần áo trong phòng ngủ gần như trống rỗng ngoại trừ vài chiếc áo sơ mi và quần áo mùa thu của anh.
Hạ Hạ thích mặc áo sơ mi của anh đi lại sau khi tắm xong. Viền áo chỉ che đi phần dưới chân của cô, để lộ gần hết đôi chân thon thả của cô. Đôi mắt của Tạ Hoài luôn đỏ hoe khi nhìn thấy cô như vậy. Anh trực tiếp ấn cô xuống ghế sofa và hôn cô, sau đó anh hào hứng lên mạng mua thêm vài chiếc áo sơ mi nhiều màu sắc cho cô mặc làm đồ ngủ.
Ngoài ra còn có những bông hoa khô mà Hạ Hạ mua từ chợ hoa treo trên tủ quần áo. Trước bàn trang điểm là kem dưỡng da mặt Yumeijing và sợi dây da để buộc tóc mà cô không lấy đi. Nhưng Tạ Hoài lại không thèm nhìn bọn chúng, dù nhìn vào góc tường hay bức tường nào cũng có thể nhìn thấy dấu vết cô để lại.
Anh đặt ống đựng bút bên cạnh kem dưỡng da mặt, rồi lao mình vào chiếc giường êm ái.
Tạ Hoài muốn ngủ một lát, nhưng mùi hương của cô lại bay khắp phòng. Anh nằm đó một lúc, đau đầu không ngủ được. Anh nghĩ đến mấy chuyện khó chịu nên đứng dậy, lấy chìa khóa xe đi ra ngoài.
…
Xe điện đi được nửa đường thì hết điện, Tạ Hoài đứng bên đường, cảm thấy ớn lạnh vì tiết trời cuối xuân.
Con đường này dân cư thưa thớt, cách đó chỉ hai km có một cửa hàng, Tạ Hoài ngồi ở lề đường một lúc, lúc đứng dậy không khỏi đá vào thân xe màu hồng.
"Cái xe quỷ này!" Tạ Hoài mắng: "Mày thật cứng đầu, tính tình y chang mẹ mày!"
"Hôm qua Triệu Nhất Lôi mượn mày, tao còn không muốn cho anh ta lái. Mày đối xử với tao như thế này à?"
Chiếc xe điện không thể đáp lại anh. Nó rung chuyển hai lần, chỗ để chân cọ vào mặt đất phát ra tiếng cọt kẹt.
Tạ Hoài đột nhiên cảm thấy đau lòng quỳ xuống, lén lút dùng tay áo lau đi vết giày cỡ 43 màu xám trên xe: “Con trai, ba sai rồi, lẽ ra ba không nên đánh con, con đừng mách với mẹ.”
Anh chấp nhận số phận của mình rồi tiếp tục đẩy xe về phía trước, đi được nửa tiếng thì nhìn thấy một cửa hàng kim khí.
Tạ Hoài mượn ổ cắm sạc xe rồi đi đến một quán ăn nhanh gần đó để ăn chút gì đó.
Buổi tối, xe điện đã sạc đầy một nửa, Tạ Hoài chuyển 20 nhân dân tệ cho ông chủ để thanh toán tiền điện rồi phóng đi.
Cầu Giang Cẩm nằm ở giữa trung tâm khu đô thị. Mặc dù có vai trò kết nối nhưng nó không phải là tuyến đường chính. Hầu hết mọi người thà bị mắc kẹt trên đường còn hơn lên đây, giờ cao điểm chỉ có thể, bị ở yên một chỗ đốt tiền xăng.
Nhưng con đường này lại là con đường mà Triệu Kim Tùng yêu thích nhất, yên tĩnh và thông thoáng.
Giá trị tài sản ròng hiện tại của ông ta đủ để mua thời gian bằng tiền nên cũng không quan tâm đến tiền xăng.
Cầu Cẩm Giang chìm trong ánh hoàng hôn say đắm, được bao phủ bởi một tia sáng sao vừa rơi từ bầu trời xa xăm.
Xe điện đỗ giữa đường.
Tạ Hoài ngồi trên lan can ngọc trắng ở cuối cầu, trong tay cầm một lon Coca, chân đung đưa đá những viên gạch xanh trên mặt đất.
Triệu Kim Tùng bị chặn trên đường, xe từ từ dừng lại.
Tạ Hoài uống một nửa lon Coca rồi cẩn thận đặt lên lan can.
Áo khoác buộc ngang eo, trên người mặc một chiếc áo phông trắng sạch sẽ bị gió lạnh thổi bay ôm lấy người, lộ ra thân hình gầy gò của chàng trai.
Anh nhảy ra khỏi lan can, bước ra ngoài cabin và gõ cửa sổ.
Triệu Kim Tùng ấn cửa kính xe xuống, quay lại nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng vô cảm của Tạ Hoài.
"Chú Triệu." Tạ Hoài bình tĩnh hỏi: "Chúng ta nói chuyện nhé?"
Triệu Kim Tùng: “Ở đây?”
Tạ Hoài nhìn chằm chằm ông, Triệu Kim Tùng tháo dây an toàn xuống xe. Ông đã cởi bộ vest để thoải mái lúc lái xe, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Ngồi trong khoang ấm áp, bật điều hòa, lúc xuống xe, ông cảm thấy gió lạnh từ mọi hướng thổi tới. Lúc đang định quay lại lấy áo khoác, Tạ Hoài đóng cửa xe lại trước.
Tạ Hoài cầm chìa khóa trong tay, khóa quần áo và điện thoại di động của Triệu Kim Tùng vào trong xe.
Triệu Kim Tùng: "Cậu đang làm gì vậy?"
Tạ Hoài dùng ngón trỏ xoay xoay chiếc móc khóa, thản nhiên nói: “Nghe nói lúc tôi hôn mê, chú đã đưa ra một số yêu cầu kỳ lạ với Hạ Hạ. Nói một cách thẳng thắn, việc chú nguyện ý cho vay tiền là vấn đề tình cảm, còn việc Hạ Hạ không muốn vay là nghĩa vụ. Việc bắt cóc người khác về mặt đạo đức là không tốt.
Tạ Hoài có lông mày rậm, mặc dù đang cười, nhưng khi anh ngước mắt nhìn Triệu Kim Tùng lại lạnh lùng thấu xương, nói: “Chú đang uy h**p Hạ Hạ.”
"Ông đây ôm tâm can bảo bối đó trong tay, không dám để chịu một chút khổ. Trong mắt chú, chỉ có giá trị 80,000 tệ sao?"
Anh giơ chìa khóa chiếc BMW lắc lắc trước mặt Triệu Kim Tùng.
Triệu Kim Tùng cau mày, vuốt thẳng cổ áo sơ mi: "Tạ Hoài, cậu không còn trẻ nữa, đừng ấu trĩ như vậy."
"Vậy còn chú ngây thơ như vậy thì sao? Chẳng phải chú thích thuyết giảng với Hạ Hạ rằng người trẻ tuổi liều lĩnh, bốc đồng, vô dụng đúng không?"
Tạ Hoài ném chìa khóa xuống dòng sông róc rách dưới gầm cầu, nhếch môi cười khinh bỉ: "Vậy để tôi cho chú thấy sự ấu trĩ của tôi."
Đêm càng lúc càng sâu, gió thổi lạnh.
Chất liệu quần áo của Triệu Kim Tùng mỏng đến mức bị gió xuân lạnh lẽo thổi bay.
Ông không thể lái xe nữa nên không để ý đến Tạ Hoài, đang định đi bộ rời đi. Tạ Hoài ngăn ông lại: “Tôi có nói chú có thể đi chưa?”
…
Thư viện.
Chúc Tử Du bị Hạ Hạ và Triệu Sơn Kỳ ép kéo đến đây. Cô đã ngủ thiếp đi sau vài lần nhìn vào sách. Sau đó, cô lại không thể ngủ ngon bởi tiếng gõ bàn phím của Triệu Sơn Kỳ ngay bên cạnh.
Cô ấy đành đứng dậy, ngái ngủ nhìn vào màn hình: "Không phải bài tập này phải nộp vào tuần sau sao? Cuối tuần không thể làm được à?"
Triệu Sơn Kỳ nói: “Cuối tuần mình phải về nhà chăm sóc bố nên không có thời gian làm bài tập về nhà”.
"Bố cậu sao vậy?"
Triệu Sơn Kỳ thở dài: “Mình nói thì cậu cũng sẽ không tin đâu. Bố mình thường tan làm vào lúc sáu giờ tối, mãi đến mười hai giờ tối hôm qua mới về nhà. Chỉ mặc áo sơ mi, xe cũng không chạy, mặt tím tái vì lạnh. Hỏi ông ấy có chuyện gì thì ông ấy nói rằng sau khi tan sở, ông ấy vô tình bị thư ký nhốt trong văn phòng, còn bật điều hòa trước khi rời đi."
"Bố mình hứng gió lạnh suốt năm tiếng đồng hồ nên bắt đầu phát sốt khi về đến nhà. Cơn sốt mới giảm hôm qua nhưng vẫn còn chưa khỏe."
Chúc Tử Du cười đến không đứng thẳng lên được: “Sao bố cậu lại không gọi người mở cửa?”
Triệu Sơn Kỳ dang hai tay: "Ai biết được? Lần đầu tiên mình thấy ông ấy nói chuyện ngập ngừng như vậy. Mình thậm chí còn nghi ngờ ông ấy nói dối mình, bỏ xe lại vì phê thuốc ở hộp đêm bên ngoài."
Chúc Tử Du nói: "Bố cậu cũng khá tốt, nhưng bạn trai của mình thì rất quá đáng. Hôm đó mình đang nghịch điện thoại đến nửa đêm, trong điện thoại của anh ấy có một người phụ nữ nhắn tin hỏi anh ấy đang ở đâu. Cô ấy hỏi anh ấy đang ở đâu vào ba giờ sáng. Cậu có thấy kỳ lạ không? Anh ấy giải thích với mình rằng có một bà già mà anh ấy gặp trong công việc, ngày nào cũng theo đuổi và gửi tin nhắn quấy rối anh ấy. Nhưng mình luôn cảm thấy rằng anh ấy đang ra ngoài vụng trộm.
Triệu Sơn Kỳ hỏi: “Cô ấy có đẹp không?”
"Không đẹp." Chúc Tử Du thở dài, "Bà ấy khá già rồi, chắc cũng phải bốn mươi rồi."
Triệu Sơn Kỳ cười nói: "Vậy cậu đang lo lắng cái gì? Cứ cảm thấy Triệu Trí Minh nhất định đang vụng trộm."
Hạ Hạ ở bên cạnh rất an tĩnh, Chúc Tử Du nghiêng người nhìn thấy cô đang xem thông tin tuyển dụng mùa xuân.
"Cậu đang tìm việc làm à?"
Hạ Hạ ậm ừ.
Triệu Sơn Kỳ hỏi: “Cậu không muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học sao?”
Hạ Hạ lắc đầu.
Cô chăm chú xem qua thông tin, Tạ Hoài chầm chậm đi lên cầu thang, đi thẳng đến bàn của họ.
Anh cầm một chiếc cốc giữ nhiệt trong suốt trong tay, trong đó chứa đầy nước đường nâu. Dừng lại bên cạnh cô rồi đặt chiếc cốc trước mặt cô.
Hạ Hạ đã nhìn thấy anh từ lâu rồi. Đây là lần đầu tiên Hạ Hạ gặp lại anh sau hơn một tuần, kể từ lần cuối anh gửi tin nhắn, nói rằng anh sẽ cho cô thời gian để bình tĩnh lại.
Khuôn mặt anh trông hơi hốc hác, nhưng anh tràn đầy năng lượng, đôi mắt sáng rực.
Hạ Hạ có kinh vào ngày 6 hàng tháng, hôm nay là ngày 4, Tạ Hoài đã chuẩn bị trước nước đường nâu cho cô như trước kia.
Hạ Hạ giả vờ như không nhìn thấy anh, cúi đầu bấm máy tính.
Tạ Hoài tự nhiên cúi xuống nhìn máy tính của cô, nhìn thấy thông tin tuyển dụng thực tập sinh, anh cau mày hỏi: "Tháng 12 em sẽ thi tuyển sinh sau đại học. Hiện tại em đang tìm vị trí thực tập sinh nào?"
Hạ Hạ có chút cúi đầu, hung hăng nói: "Đi ra chỗ khác, anh đang cản trở ánh sáng của em."
Tạ Hoài không hề có ý thức gì về bạn trai cũ, liền nhéo vào phần thịt mềm sau gáy cô như nhéo da mèo: “Không phải anh hỏi em nên trả lời sao?”
Hạ Hạ nghiến răng nghiến lợi, anh dùng tay kéo người lên, đưa cô đi. Hạ Hạ muốn mắng anh, nhưng thư viện yên tĩnh, cô không dám gây ra tiếng động.
Triệu Sơn Kỳ chỉ dám liếc nhìn Tạ Hoài từ lúc anh đến, sau đó cúi đầu không ngẩng lên cho đến khi anh rời đi.
…
Trước khu sách Triết ở khu chữ T trên tầng ba không có ai.Tạ Hoài ép cô vào kệ sách.
"Em đã hứa với anh sẽ tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học vào học kỳ trước. Sao bây giờ em lại nuốt lời?"
"Em muốn làm gì thì làm, sao anh lại quan tâm em làm gì?"
Hạ Hạ vừa giãy giụa, anh liền ôm cô vào lòng, đã lâu rồi cô không ở gần anh như vậy. Cô ngửi thấy mùi hương của anh, liền eo mềm chân run. Sự tự tin của cô đều biến mất.
"Tại sao anh lại quan tâm đến em? Có gan thì cứ nói lại đi." Tạ Hoài ấn cô vào ngực mình, không cho cô động đậy: "Đã bao nhiêu ngày rồi, em đã bình tĩnh lại chưa?"
Bờ ngực ấm áp của anh khẽ nâng lên, nhẹ nhàng nói: “Anh đã chuyển giao nông gia trang lại cho Triệu Nhất Lôi, hiện tại anh đã có rất nhiều tiền. Lúc làm việc cho anh Hứa, anh đã từng gặp một số doanh nhân, và đã hẹn gặp họ để hợp tác làm ăn, lát nữa đi ăn xem có được không. Thử tìm đối tác để bán mặt hàng nhựa tấm”
"Sao anh lại nói với em điều này?" Hạ Hạ yếu ớt nói, không thể đẩy anh ra.
Tạ Hoài buông cô ra, nghiêm túc nhìn cô: “Anh vất vả kiếm tiền muốn cho em một cuộc sống tốt hơn, anh không nói cho em biết, thì nói với ai?”
Có đèn kích hoạt bằng giọng nói được kết nối với giá sách phía trên đầu, đèn sẽ nhấp nháy và sáng lên khi có âm thanh nhỏ nhất.
Hạ Hạ muốn tránh xa anh, nhưng cô biết Tạ Hoài sẽ không bao giờ cho phép. Nếu cô tiếp tục vùng vẫy, đèn sẽ sáng không ngừng. Khiến mọi người biết, cô đang bị Tạ Hoài giữ lại sẽ rất xấu hổ.
Cô chỉ đành ngừng di chuyển cục cựa.
“Anh biết em không có cảm giác an toàn, chỉ nói như vậy cũng không thể cho em cảm giác an toàn.” Tạ Hoài nói: “Em có thể cùng anh cãi nhau, hoặc là em suy nghĩ kỹ trước khi tụi mình nói chuyện. Nhưng em không được đùa về tương lai của mình. Một mình anh có thể kiếm đủ tiền, còn em phải tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học."
Tạ Hoài cho Hạ Hạ vòng tay tràn ngập cảm giác an toàn, nhưng Hạ Hạ vẫn không khỏi nghĩ đến chuyện vừa rồi, buồn bã nói: “Em không muốn đi thi, đừng lo lắng cho em.”
"Anh hiện tại rất khoan dung với em, bởi vì anh quan tâm đến cảm xúc của em, em đừng đẩy mình đi quá xa." Tạ Hoài vẻ mặt không thay đổi nói: "Em có thể tiếp tục nói chuyện chọc giận anh, hoặc là em có thể thử làm anh tức giận. Xem anh có dám c** tr*n ở đây (bíp**) em không?
"Nơi này đèn sáng như vậy, anh có thể cam đoan trong vòng mười phút, trong trường mọi người sẽ biết em ở chỗ này bị anh Hoài (bíp**)."
Hạ Hạ: “…………”
“Em có thể đến trường và làm những gì em thích, anh sẽ cố gắng hết sức để em được sống tự do.” Tạ Hoài nhẹ nhàng nói: “Tin anh, anh Hoài sẽ làm theo lời anh ấy nói.”
"Nếu vẫn không cảm thấy an toàn, chúng ta có thể tạm thời cho nhau một chút không gian, nhưng hãy nhớ rằng, đây không phải là chia tay."
Giọng nói của anh không được tự nhiên, Hạ Hạ không khỏi mềm lòng hỏi: “Cổ họng của anh bị sao vậy?”
Tạ Hoài thản nhiên nói: “Mấy ngày trước anh bị cảm lạnh.”
Ngày hôm kia, anh chặn Triệu Kim Tùng trên cầu, không cho ông ta rời đi. Anh cũng đã ở cùng cả đêm trong gió lạnh. Lúc trở về Triệu Kim Tùng liền sốt rét không khỏi. Tạ Hoài cũng không tốt hơn chút nào. Nhưng anh không hề cảm thấy hụt hẫng, ngược lại còn cảm thấy khá vui sướng. Anh đương nhiên không có ý định nói cho Hạ Hạ biết chuyện này, cô không những không khen anh đẹp trai mà còn nhất định sẽ gọi anh là một thằng ngốc.
“Anh đã uống thuốc chưa?”
Tạ Hoài ậm ừ, từ trong túi móc ra một cái túi đưa cho cô: “Em quên mang theo cái này.”
Hạ Hạ mở túi ra, tìm thấy chìa khóa nhà và áo sơ mi của Tạ Hoài mà cô hay dùng làm đồ ngủ.
“Anh đã gia hạn hợp đồng thuê nhà thêm nửa năm. Em là chủ nhân của ngôi nhà này, có thể quay lại bất cứ lúc nào.” Tạ Hoài nói: “Quần áo ở đây, anh biết em không quen mặc bất cứ thứ gì khác."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









