Tề Đạt ngước mắt lên, ánh mắt thích thú rơi vào cô gái trong gương chiếu hậu.

Máy sưởi trong xe bật hết công suất, quần áo của cô ướt đẫm áo khoác của anh ấy, tựa đầu vào cửa sổ xe vì kiệt sức.

Cô gái dường như vô cùng mỏi mệt, không nói một lời nào kể từ khi lên xe và im lặng trong thế giới của riêng mình.

Muối làm tan tuyết được rắc trên đường cao tốc, con đường bị bánh xe cán qua, tuyết đen nhỏ giọt.

Bánh xe chậm rãi lướt qua, tuyết bám trên mặt đường kêu lạo xạo.

"Tôi nói này" Tề Đạt cười nói, "Cô có cần phải bày tỏ lòng biết ơn với tôi không? Mặc dù cuộc gặp gỡ đó không mấy vui vẻ, nhưng có thể nói là tôi đã se duyên cô và Tạ Hoài đến với nhau."

Đôi lông mày vốn đã rũ xuống suốt đêm của cô gái cuối cùng cũng giãn ra.

Cô có vẻ bối rối: "Không phải anh vừa nghe Tạ Hoài chia tay với tôi sao? Tôi nên cảm ơn anh vì điều gì? Cảm ơn anh đã gửi cho tôi một trải nghiệm tình yêu thất bại?"

Tề Đạt cười khổ: “Cô nương xinh đẹp không nên tức giận.”

Hạ Hạ đập đầu vào cửa kính ô tô, giọng nghẹn ngào: “Tạ Hoài, con cờ hó này, có bệnh à? Tôi xuống địa ngục đây—“

Cô nghĩ đến khí chất như gió xuân của Kiều Như cùng sự ân cần dịu dàng của anh đối với cô, đành nuốt lại câu nói "chết tiệt" mà cô sắp thốt ra.

Tề Đạt: “Đừng đập nữa, kính vỡ cũng không sao, nếu đầu cô bị thương tổn gì, Tạ Hoài nhất định sẽ gây phiền toái cho tôi.”

Hạ Hạ hốc mắt đỏ hoe: “Anh ấy đã chia tay với tôi rồi, sẽ không quan tâm đến tôi nữa…”

Tề Đạt không nói gì, bầu không khí trong chiếc xe nhỏ có chút yên tĩnh, trong đêm tuyết rơi, âm thanh duy nhất lọt vào tai anh là tiếng nức nở kìm nén của cô gái. Tề Đạt đậu xe lại trạm rồi gửi tin nhắn cho Tạ Hoài.

[Bạn gái của mày đang khóc rất nhiều trong xe của tao đến nỗi mắt sưng tấy hết rồi. Còn có một vết sưng lớn trên đầu nữa. Tao phải làm gì đây. ]

Nhìn thấy anh đang gửi tin nhắn cho Tạ Hoài, Hạ Hạ cúi người giành lấy điện thoại của anh ấy, gõ vài dòng.

[Cô ấy còn bị sốt cao mà vẫn gọi tên mày trong giấc mơ. ]

[Tao sẽ gửi trả cô ấy lại cho mày. ]

Tề Đạt nhắc nhở: “Tôi khuyên cô không nên đi. Đêm nay cảnh sát để lọt mất Hồ Thư Vinh. Người như hắn nhất định sẽ trả thù. Nếu không cẩn trọng từng chút một, hắn nhất định sẽ quay lại báo thù.”

"Tạ Hoài nhờ tôi đưa cô về nhà vì lo lắng cho sự an toàn của cô."

Hạ Hạ: "Tạ Hoài là một tên ngốc tự cho mình là đúng. Cho dù Hồ Thư Vinh thực sự muốn trả thù. Vậy nếu tôi quay lại Thường thành thì sao? Từ Chương thành đến đây phải mất ba giờ lái xe. Anh ấy đi tìm tôi có khó không? Nếu bây giờ anh đưa tôi về, có lẽ sáng mai tôi sẽ có mặt trên tờ Tin tức buổi tối Thường thành—“

“——Có một cô gái trẻ bị bọn côn đồ hãm h**p rồi bị g**t ch*t. Người ta phát hiện cô ấy đã chết trên đường vào ngày mùng một tháng giêng âm lịch.”

Vẻ mặt cô gái bình tĩnh đến lạ thường, như thể người mà cô nói nằm chết trên đường không phải là cô: “Bây giờ hãy gọi cho Tạ Hoài, để anh ấy suy nghĩ rõ ràng trước khi đuổi tôi đi. Hỏi anh ấy xem, nếu tôi ở Thường Thành xảy ra chuyện gì. Liệu anh ấy có tự trách mình suốt quãng đời còn lại không?"

"Cô ở bên Tạ Hoài lâu như vậy, cô còn không hiểu cậu ấy sao?" Tề Đạt bình tĩnh nói: "Hồ Thư Vinh dám bắt cô, cho dù Tạ Hoài có chết, cũng nhất định sẽ kéo hắn xuống địa ngục."

Đã hai giờ đêm và mọi thứ đều im lặng.

Khi đó, khung cảnh đêm giao thừa sôi động đã hoàn toàn biến mất, mái vòm không còn pháo hoa, chỉ còn lại bóng tối sâu thẳm.

Trạm dịch vụ vắng tanh và máy pha cà phê tự phục vụ đang bật đèn xanh trong bóng tối.

Tề Đạt mua hai ly đồ ăn Mỹ đưa cho Hạ Hạ.

Tóc Hạ Hạ được máy sưởi trong xe sấy khô, cô mặc áo khoác của Tề Đạt, vạt áo dài đến bắp chân nên cô không cảm thấy lạnh.

Cô dựa vào xe, mệt mỏi nói: “Tôi không muốn Hồ Thư Vinh xuống địa ngục.”

"Tôi chỉ muốn Tạ Hoài được bình an." Hạ Hạ cầm một tách cà phê ấm áp, hơi ấm từ từ tỏa ra từ lòng bàn tay ướt đẫm nước sông của cô "Tôi đã sống sót sau mười tám năm đen tối của cuộc đời. Không dễ dàng mới gặp được Tạ Hoài, tôi chưa có thời gian cùng anh ấy sống tốt, cũng chưa có thời gian để anh ấy yêu tôi đủ lâu.”

Cà phê nóng bị gió lạnh thổi bay, hơi nóng tản đi trong không khí đêm mát mẻ.

"Loại rác rưởi đó." Hạ Hạ uống nửa cốc cà phê ấm trong tay, vì vị đắng không khỏi cau mày "Loại rác rưởi đó, Tạ Hoài sao lại phải đi cùng hắn xuống địa ngục?"

Cô thì thầm nhẹ nhàng: "Đắng quá."

Tề Đạt cầm kem trong tay, chậm rãi từng bước lại gần.

Hạ Hạ rót nửa cốc cà phê còn lại, lập tức quyết định: “Tôi muốn quay lại tìm anh ấy.”

Tề Đạt dừng lại: “Không.”

“Anh đang giấu tôi điều gì à?” Hạ Hạ nhìn anh hỏi: “Rốt cuộc Tạ Hoài muốn làm gì?”

“Tôi không biết.” Tề Đạt rời mắt khỏi ánh mắt đang suy nghĩ của cô, giải thích: “Tôi và Tạ Hoài không liên lạc nhiều, tối qua cậu ấy gọi điện cho tôi, nói Hồ Thư Vinh đã mang cô đi, gây tổn hại lớn. Mọi năm chỉ có thể gặp cậu ấy khi về quê ăn Tết và cậu ấy cũng không nói với tôi điều gì khác…”

"Không nói điều gì nữa..." Hạ Hạ dừng lại, không thương tiếc vạch trần lời nói dối của anh, "Vậy sao anh biết chúng tôi ở sông Ngọa Long? Khi Tạ Hoài rời đi, Hồ Thư Vinh đã phái người đi theo. Điện thoại bị cài thiết bị theo dõi, anh ấy không thể gọi cảnh sát được. Làm sao cảnh sát biết Hồ Thư Vinh ở đây?”

Tề Đạt cười ngượng ngùng, đành nói thật: “Chúng tôi đã chơi game cùng nhau hơn mười năm, có rất nhiều mật ngữ mà người khác không hiểu được. Hồ Thư Vinh để mắt tới cậu ấy, bề ngoài cậu ấy gọi tôi để vay tiền, nhưng chỉ có tôi mới hiểu ý cậu ấy thực sự là gì, nên tôi phải giúp cậu ấy."

Hạ Hạ: “Tình anh em thật tốt, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, vậy anh ấy đang nghĩ gì anh cũng có thể đoán ra?”

Thấy Hạ Hạ không dễ lừa gạt, Tề Đạt dứt khoát không giả vờ nữa, bình tĩnh nói: “Thật xin lỗi, dù có đoán ra cũng không thể nói cho cô biết.”

Hạ Hạ nói: "Anh không cần nói cho tôi biết, mau đưa tôi trở về."

"Không được, tôi đã hứa với Tạ Hoài." Tề Đạt nghiêm túc nói: "Nếu như cô gặp nguy hiểm, tôi không thể chịu trách nhiệm."

“Anh thực sự không đi?” Hạ Hạ lặng lẽ nhìn anh.

“Không.”

Hạ Hạ cởi áo khoác, mở cửa xe ném vào trong.

Cô vẫn đang mặc chiếc áo phông từ nhiều ngày trước. Nó cực kỳ bẩn do máu, đất cộng với nước sông xanh rì. Cánh tay trắng như củ sen của cô bị gió lạnh thổi nhanh chóng chuyển sang màu đỏ. Tóc xoăn hai bên tai bị gió thổi lộn xộn.

“Tôi sẽ tự đi.” Cô lạnh lùng nói.

Tề Đạt: "..."

“…Cô có biết từ đây đến đó bao xa không? Chờ cô đi bộ đến nơi thì trời sáng rồi.” Anh ấy nheo mắt đe dọa: "Nếu cô cứ gây sự, tôi sẽ gọi cho Tạ Hoài đích thân đến xử lí cô."

“Tạ Hoài có trả lời tin nhắn của anh không?” Hạ Hạ hỏi.

Tề Đạt nhìn điện thoại không thấy tin nhắn, Tạ Hoài không biết đang làm gì.

“Anh có biết tại sao anh ấy không trả lời anh không?” Hạ Hạ thản nhiên nói: “Tôi chợt nhớ ra, lúc anh ấy rơi xuống nước, điện thoại di động của Tạ Hoài đã ở trong túi quần, cho dù nó không bị nước cuốn trôi đi thì ngâm lâu như vậy có lẽ sẽ bị hư rồi. Anh còn muốn tranh cãi tiếp không?”

Tề Đạt đặt điện thoại di động xuống, bất lực nhìn lên trời, định kéo dài thời gian để nghĩ cách giải quyết.

Nhưng anh không thể nhìn thấy gì trên bầu trời ngoại trừ những đám mây đen dày đặc và những bông tuyết rơi xuống mặt mình.

Hạ Hạ quay người, một mình đi dọc theo con đường cao tốc dài vắng lặng.

Tề Đạt: "Hai người đi nói rõ chuyện của mình ,đừng tra tấn một người ngoài như tôi, được không?"

Hạ Hạ ngoảnh mặt đi, ngoan cố giẫm lên lớp tuyết còn chưa tan hoàn toàn bên đường, từng bước một đi về phía thành phố Chương.

Tề Đạt đuổi theo, suýt nữa bị cô gái chửi đến mức gục ngã:

“——Gặp phải cái quỷ gì vậy?”



Sáng sớm.

Ánh sáng mờ mịt, mặt trời chưa mọc hẳn khỏi đường chân trời.

Trên đường phố có rất ít người đi bộ, thỉnh thoảng có vài xe cộ đi qua, tiếng pháo ngày Tết vang vọng bên tai như một dàn âm thanh khuếch đại, cùng vô số con chó sủa từ các tòa nhà cao tầng, tất cả hòa trộn có thể làm màng nhĩ đau âm ỉ.

Khi Tạ Hoài bước ra khỏi đồn cảnh sát, cảnh sát liên tục cảnh báo: “Nếu Hồ Thư Vinh lại đến gặp anh, anh phải liên hệ với chúng tôi càng sớm càng tốt.”

Tạ Hoài lãnh đạm gật đầu.

Những vết thương trên cơ thể anh chỉ được chữa trị một cách đơn giản. Anh đã không ngủ được gần ba mươi giờ. Anh vừa bị cái lạnh và cơn buồn ngủ bao vây, gần như đã tê liệt mọi giác quan, cảm giác đau đớn cũng không còn rõ ràng nữa.

Tiếng răng rắc vang lên hồi lâu, đưa suy nghĩ của Tạ Hoài về lại quá khứ.

Anh mơ hồ nhớ rằng vào một ngày mùa đông trong lành của một tháng nào đó trong năm, anh cũng từng nghe thấy tiếng pháo nổ như vậy.

Lúc đó, đi đến đâu cũng có rất đông cô gái vây quanh anh.

---Một số đang mỉm cười và tỏ ra thận trọng, hoặc họ sẽ khoác tay nhau và hành động liều lĩnh cùng nhau.

Vào cuối học kỳ đầu tiên lúc anh học trung học, một cô gái rụt rè ít nói đã bị giáo viên dạy toán cưỡng h**p. Vì không có bằng chứng nên vụ án không thể khởi tố. Hung thủ thậm chí đã gọi cô gái đến văn phòng và xúc phạm cô bằng lời nói. Sự việc này bị các bạn cùng lớp của cô nghe thấy nên cô tức giận quay lại lớp.

Tạ Hoài đêm hôm trước chơi game suốt đêm, ở trên bàn ngủ trưa thì bị tiếng ồn ào bên tai đánh thức.

Các học sinh tỏ ra phẫn nộ, cùng nhau đòi nghỉ học buổi chiều môn toán. Họ cùng nhau nộp đơn lên Phòng Giáo dục yêu cầu sa thải giáo viên dạy toán.

Tạ Hoài ngồi ở bên cửa sổ, ánh nắng chói chang chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ của anh, vầng sáng trắng xóa chiếu lên hàng mi dài.

Anh hơi sửng sốt, cau mày thiếu kiên nhẫn: "Có chuyện gì ồn ào vậy?"

Một cậu bé tức giận khi thấy anh đứng ngoài cuộc: "Thiếu gia, cứ ngủ tiếp đi. Bọn họ thích ồn ào cũng không liên quan gì đến cậu. Cậu toàn phớt lờ những thứ đang diễn ra hàng ngày, tới chuyện lớn như vậy mà cũng không biết."

Tạ Hoài bị giễu cợt nhưng vẫn không mất bình tĩnh, nhịn xuống hỏi lại: “Mọi người đang tranh cãi cái gì thế?”

Buổi chiều, học sinh không trốn học được. Sau khi biết tin, hiệu trưởng đến chặn bọn họ vào lớp và chửi bới. La mắng xong thì cũng đã quá giờ học. Nhưng giáo viên dạy Toán vẫn chưa tới, một người không tới lớp nữa là Tạ Hoài, người không bao giờ chịu học bài, chỉ ngồi trong góc đọc truyện tranh.



Tạ Hoài vẫn còn nhớ cảm giác khi buộc 10.000 quả pháo vào người đàn ông đó.

Bình thản như mặt nước không gợn sóng, không có những lo lắng hay thương cảm không đáng có.

Anh dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào bật lửa, hơi nhướn mày: “Thầy tự thú, hoặc em sẽ đốt lửa, chọn một cái đi”

Người đàn ông kinh hãi: "Tạ Hoài, tôi là thầy của em! Em lại dám làm như vậy!"

Trên mặt hắn vì sợ mà toát ra rất nhiều mồ hôi, da mặt sáng bóng, lẩm bẩm: “Đừng nghịch ngợm, đừng nghịch ngợm – giết người là phạm pháp, em biết không? Không sợ bị cảnh sát bắt tống vào tù à?”

Tạ Hoài nhắc nhở hắn: "Thầy, em còn chưa tới mười sáu tuổi, giết thầy rồi sẽ không phải vào tù."

Anh nghi ngờ hỏi: "Hơn nữa, em có gì phải sợ? Giết người là một tội ác, nhưng thầy xứng đáng được gọi là người à?"



Sau khi thầy dạy toán tè ra quần và đi đầu thú tại đồn cảnh sát, thầy chủ nhiệm đã phải trốn tránh khi nhìn thấy Tạ Hoài, sợ mình vô tình xúc phạm vị ác thần này sẽ bị mang ra để buộc pháo. Thái độ của các bạn cùng lớp đối với anh cũng thay đổi.

Những cô gái ngày xưa chỉ dám lén nhìn anh chơi bóng đã trở nên dũng cảm chỉ sau một đêm và mang những tờ ghi chú nhỏ chứa đầy sự ngưỡng mộ lấp đầy hộc bàn của anh.

Những nam sinh từng có thái độ khinh thường anh không còn gọi anh là “sư phụ” một cách kỳ quặc. Sau giờ học, họ tụ tập thành nhóm cầm bóng rổ và gọi anh ra sân chơi.

Tạ Hoài nép mình sau chồng sách, chán nản nghịch nghịch chiếc điện thoại thông minh mới mua bằng tiền tiêu vặt hồi đầu tháng: “Không, mọi người cứ chơi đi.”

Nam sinh: “Tạ Hoài, cậu thật là dũng cảm, dám làm loại chuyện như vậy, cậu nghĩ cái gì lúc trói ông thầy thú đội lốp người kia?”

Màn hình vang lên đoạn mở đầu của bộ phim hoạt hình Zorro yêu thích của Tạ Hoài:

“Nửa đêm, tôi trang điểm và lên đường, giơ cao thanh kiếm sắc bén để thực thi công lý——”

“Tôi không nghĩ nhiều đâu.” Tạ Hoài đeo tai nghe lên, bình tĩnh nói: “Tôi đang mắc bệnh cấp độ hai.*”



Điều Tạ Hoài chưa bao giờ nói là ngày đó, ngoài sự căm ghét tột cùng của một thiếu niên mới lớn, anh càng có tự tin hơn vì dựa vào gia thế của gia đình mình. Cho dù sau đó Tạ Trí Thịnh có mắng anh, anh cũng không nghĩ gì. Anh sẽ nhún vai như thể vừa nghe thấy tiếng muỗi vo ve bên tai.

Khi đó, bàn tay cầm bật lửa của anh không hề run rẩy mà giữ một cách vững chắc trên đầu pháo. Dù người đàn ông đó có sợ hãi và hú hét điên cuồng đến đâu, anh vẫn thờ ơ thậm chí không nghĩ đến việc cuộc sống của mình sẽ đi về đâu nếu buông tay cho lửa cháy.

——Tạ Hoài thời niên thiếu không bao giờ nhìn về phía trước lẫn phía sau mình.

Anh sinh ra đã có gen ngỗ ngược và cư xử bốc đồng, phía sau có một cái cây lớn có thể che mát cho anh cả đời, không cần phải nghĩ đến hậu quả. Tạ Trí Thịnh luôn có thể giúp anh giải quyết mọi thứ dù ra sao đi nữa.

….

Tết Nguyên đán vừa trôi qua bảy giờ trước, Tạ Hoài, 21 tuổi, đứng trước cửa đồn cảnh sát.

Ánh mặt trời mùa đông mỏng manh để lộ một vệt đỏ mềm mại. Chỉ trong vài phút, rất nhiều thứ lướt qua trong đầu anh, bao gồm cả quá khứ, hiện tại và tương lai mà anh mong mỏi.

Điều hiện lên trong đầu anh nhiều nhất là khuôn mặt của một cô gái, lúc cô ấy dịu dàng vui tươi, lúc giận dữ và khó chiều.

“Cứ mỗi giờ mày đến muộn, tao sẽ cho người chơi với nó một giờ.”

“Khi bọn chúng chơi chán mà mày không đưa được tiền thì mày không cần phải quay lại”.

"Tới mà câu nó ra khỏi sông Ngọa Long."

Lời của Hồ Thư Vinh vang vọng mãi trong tai anh.

Câu nói tuy ngắn nhưng cũng đủ đốt cháy mọi ngọn lửa hung bạo trong lòng anh.

Tạ Hoài đến một quán ven đường mua một bao thuốc lá. Anh được bạn bè dạy hút thuốc, nhưng anh không thích mùi và cũng không thích hút, nên không bị nghiện.Thỉnh thoảng anh chỉ hút một hoặc hai điếu khi cần tỉnh táo.

Anh đã không ngủ quá lâu, thần kinh căng thẳng như một sợi dây mỏng, sau khi hút một điếu thuốc, đầu óc anh đã dễ chịu hơn rất nhiều.

Một chiếc ô tô dừng bên đường, Hạ Hạ bước xuống.

Chiếc áo phông mỏng manh của cô không thể cản được cái lạnh của buổi sáng, nó thấm vào cơ thể cô qua từng lỗ chân lông trên da.

Tề Đạt ôm áo khoác chạy xuống, ngượng ngùng nhìn Tạ Hoài: “Cô ấy không chịu mặc quần áo của tao…”

Tạ Hoài dập điếu thuốc, xoay người toan rời đi.

“Tạ Hoài!!” Hạ Hạ cản anh lại, “Anh thật sự muốn đi ?”

Giọng nói của cô gái rất nhẹ nhàng, không cần nghe kỹ cũng có thể cảm nhận được sự run rẩy, khi nói còn có tiếng vỡ òa như nước.

Ngọn lửa cuồng loạn trong lòng Tạ Hoài trong phút chốc bị dập tắt, hóa thành sợi tóc mềm mại quấn quanh ngón tay anh.

Anh quay lại thì thấy đôi mắt cô ươn ướt đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ hoe.

“Hôm qua anh đã chia tay với em rồi.”

"Em biết anh sợ em bị tổn thương, Hồ Thư Vinh sẽ trả thù em vì là bạn gái của anh, nhưng em rất đau lòng, em sẽ nghiêm túc xem xét."

Hạ Hạ nhìn anh: “Em hỏi lại, anh có thật sự muốn chia tay với em không? Nếu anh nói đồng ý, em sẽ không bao giờ quấy rầy anh.”

Cô nghẹn ngào nói: “Hãy suy nghĩ kỹ đi, nếu anh vẫn nhất quyết đòi chia tay, cho dù anh có giải quyết ổn thỏa chuyện đó và quay lại với em, đừng hòng mơ em quay lại.”

“Điều gì khiến anh nghĩ rằng nếu anh không cho em ở bên cạnh lúc anh khó khăn nhất thì sau này em sẽ tha thứ cho anh?”

Tạ Hoài ánh mắt đau nhức, giống như bị vật gì đâm vào.

Anh nhìn thấy Hạ Hạ đang khóc, nước mắt lưng tròng, dây thần kinh nào đó trong cơ thể anh như bị đứt, tim anh đau nhức.

Đôi mắt của Tạ Hoài đỏ ngầu, anh không nói gì mà im lặng nhìn cô.

Hạ Hạ vừa khóc vừa nói: “Bây giờ em sẽ gọi cho Bình Gia Bằng và Triệu Kim Tùng.”

"Có rất nhiều người đàn ông thích em, xếp hàng theo đuổi em. Nếu anh không cần em nữa, bây giờ em sẽ đi tìm người khác -"

"Em dám." Giọng Tạ Hoài khàn khàn lạnh lẽo

Lời nói của anh có phần hống hách, nhưng Hạ Hạ lại không tức giận, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy còn muốn chia tay không?”

Tạ Hoài mím chặt đôi môi mỏng, giống như một đứa trẻ bối rối, suy nghĩ không ngừng dao động.

Hạ Hạ không ép buộc anh, cô lau nước mắt trên mặt: “Vậy bây giờ em lạnh quá, anh có muốn ôm em không?”

------------------------------------------------

Chú thích:

(*) Bệnh cấp độ hai: một dạng khủng hoảng tâm lý tuổi dậy thì.

Chūnibyō (中二病 (Trung nhị bệnh)?) là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì ở khoảng năm 2 của trung học Nhật Bản
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện