Tạ Hoài là người thuộc phái hành động, nửa tháng sau đêm đó, Hạ Hạ chỉ có thể gặp anh vào giờ cơm tối.

Anh đã chi bốn trăm ngàn nhân dân tệ một lần để thuê lại ,và ba mươi ngàn nhân dân tệ khác cho việc cải tạo đơn giản thành một nông gia trang cùng bổ sung thêm các cơ sở vật chất.

Hạ Hạ kinh ngạc khi thấy mình có nhiều tiền như vậy. Tạ Hoài cười đắc ý và tự hào: “Anh đã nói sẽ nuôi em, là thật lòng mà."

"Đừng ra ngoài tìm việc nữa, về nhà làm công chúa nhỏ của anh Hoài đi."

Đúng lúc Hạ Hạ vô cùng cảm động trước lời nói của anh, Tạ Hoài lại cười tinh quái: “Buổi tối đến lượt em chăm sóc anh đấy.”

Hạ Hạ không hiểu ý anh, ngây thơ hỏi: “Em phải chăm sóc anh thế nào đây?”

Tạ Hoài vòng tay qua cổ cô thì thầm vào tai cô, khiến má Hạ Hạ lập tức đỏ bừng.

Cỏ mọc xanh tươi bên hồ. Đó là một buổi tối cuối thu mát mẻ, những chú vịt trời tung tăng bơi lội trong hồ, mặt nước dưới ánh trăng lấp lánh với ánh sáng gợn sóng.

Không xa, hai cặp đôi ngồi bên hồ đùa nghịch với nước, trong khi mọi người đi lại trên con đường trong khuôn viên trường, phía sau họ.

Hạ Hạ thoát khỏi tay anh rồi đấm đá anh một trận nhừ tử.

Sau đó, Tạ Hoài mới cư xử đúng mực, xoa xoa cái tai bị Hạ Hạ nhéo đau, thừa nhận: “Anh đã tiêu hết tiền rồi, nhưng chúng ta sẽ không cần phải tiêu thêm nữa. Tụi mình có thể bắt đầu hoạt động thử nghiệm vào đầu tháng sau. Quảng bá khắp khuôn viên trường."

“Anh sẽ cố gắng tìm một công ty ở Xương Bình để xem liệu có thể thiết lập mối quan hệ hợp tác lâu dài hay không. Dù sao thì các công ty cũng cần địa điểm để tổ chức hoạt động xây dựng đội nhóm."

"Hoạt động du lịch cũng cần phải khởi động, Xương Bình có rất nhiều danh lam thắng cảnh, có thể tìm công ty du lịch bán vé với giá rẻ." Tạ Hoài nằm trên bãi cỏ nhìn trăng, hai tay chống lên sau đầu. "Còn có vườn hái trái cây. Sinh viên thích đến những nơi này nhất. Đến mùa trái cây, hẳn là có thể kiếm được tiền hoa hồng."

Hạ Hạ vốn nghĩ rằng điều hành một khu nghỉ dưỡng nông trại chỉ cần trông coi bếp lò, thêm than củi, dọn dẹp và mua đồ dùng hàng ngày. Cô không ngờ Tạ Hoài lại nghĩ rộng đến vậy.

Tạ Hoài quả thực có đầu óc kinh doanh, vừa mở một con đường máu, ngay sau đó liền mở ra vô số con đường nhỏ hơn.

Tạ Hoài cười nói: “Trước kia, chỉ có một mình, anh muốn làm gì cũng được, nhưng bây giờ có em rồi, anh không thể cứ thế mà làm được nữa.”

Khu nông gia trang của Tạ Hoài mở cửa vào đầu tháng 11.

Anh đã dành toàn bộ tháng 10 để quảng bá và đàm phán các hợp đồng kinh doanh, chạy dưới cái nắng như thiêu đốt mỗi ngày cho đến khi da rám nắng xuống tông hẳn trước.

Mỗi khi Hạ Hạ hỏi anh đang làm gì, câu trả lời của anh luôn đơn giản là: “Bàn bạc công việc.”

Tạ Hoài chưa bao giờ than vãn với cô về những khó khăn anh gặp phải hay sự đối xử bất công mà anh phải chịu.

Khi cô hỏi, anh sẽ thản nhiên chửi rủa "bọn khốn nạn đó" rồi cười phá lên như thể chuyện đó chẳng quan trọng gì.

Một tuần trước khi khai trương, Tạ Hoài đã trả tiền để quảng cáo trên các kênh phổ biến như tài khoản WeChat của trường và bảng thông tin trường. Ngày khai trương sẽ có chương trình khuyến mãi giảm giá một nửa với đồ uống miễn phí.

Sáng thứ Bảy, khu nông gia trang đông nghẹt người. Hạ Hạ bận rộn từ sáng đến tối – giao than, nhóm lửa, phục vụ nước, chỉ đường và xử lý máy tính tiền. Cô chạy tới chạy lui trên con đường lát đá cuội để mang những thùng bia cho đến khi cánh tay cô đau không nhấc lên nổi vào buổi tối.

Đêm đó, mây dày che phủ bầu trời, che khuất ánh trăng.

Sau khi ăn đồ nướng xong, khách hàng chuyển đến phòng chơi bài và phòng bi-a để chơi. Tạ Hoài đang pha trà và pha chế đồ uống ở quầy bar, còn Hạ Hạ, sau khi thu dọn vỉ nướng xong, ngã gục trên ghế, không thể đứng dậy.

Trên bàn là đồ ăn do Khương Cảnh Châu nấu trong bếp. Hạ Hạ yếu ớt cầm một cái đùi gà lên, nhưng vì ngửi thấy mùi thịt nướng cả ngày liền buồn nôn, không dám ăn.

Cô cầm lên một trái bắp cắn một cách yếu ớt: "Đói quá."

Tạ Hoài pha chế xong đồ uống, ngồi xuống bên cạnh cô, xoa bóp vai cho cô. Hạ Hạ dựa đầu vào ngực anh, * rỉ: “Anh Hoài, em không muốn uống thứ này, em muốn uống nước cam.”

Tạ Hoài lại đứng dậy lấy mấy quả cam ở phía sau để làm nước cam tươi.

Khương Cảnh Châu cười khẽ: “Thiếu gia bây giờ đúng là hết thuốc chữa rồi, học được thói sợ vợ rồi. Cô ấy nói gì thì làm ngay, không dám nói không.”

Giọng nói của Tạ Hoài vang lên từ phía sau quầy bar: “Khương Cảnh Châu, đừng tưởng tôi không nghe thấy lời cậu nói.”

Khương Cảnh Châu vội vàng ngậm miệng lại.

Chúc Tử Du được Trịnh Trí Minh chở đến đó, sau khi thả cô xuống, anh ấy không rời đi mà còn đi theo cô vào trong.

Mọi người ở đó đều là bạn của Tạ Hoài – Khương Cảnh Châu, Tân Phổ, Lương Nguyên Thái và Triệu Nhất Lôi. Trịnh Trí Minh trông không vui khi thấy một bàn toàn đàn ông, còn khi thấy Chúc Tử Du sắp ngồi giữa Khương Cảnh Châu và Hạ Hạ, anh ta chen vào giữa họ.

Chúc Tử Du thoải mái kéo Hạ Hạ tám chuyện, hoàn toàn không để ý đến hành động của Trịnh Trí Minh.

Tạ Hoài vắt nước cam tươi cho hai cô gái và mang tới mấy chai bia.

Trịnh Trí Minh không uống vì phải lái xe. Chúc Tử Du thấy nước cam nhạt nhẽo nên với tay lấy một cốc bia, nhưng Trịnh Trí Minh ngăn cô lại: “Các cô gái trẻ không nên uống bia khi ra ngoài, nếu có thể tránh được thì nên tránh.”

Tân Phổ, là người vô tư, vui vẻ nói: "Chú ơi, chúng cháu đều là bạn học và bạn tốt của Tử Du ở trường, uống chút bia cũng không sao. Chú yên tâm, sau đó cháu sẽ đích thân đưa cô ấy về trường, đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra."

Sắc mặt Trịnh Trí Minh trầm xuống, Hạ Hạ thấp giọng nói: “Là bạn trai của Tử Du đó”

Tân Phổ trợn mắt: “…”

Đôi lông mày được vẽ tỉ mỉ của Chúc Tử Du cong lên, toát lên vẻ thanh lịch nhưng có chút lạnh lùng: “Sao thế? trông giống cha tôi à?”

Tân Phổ vội vàng xua tay: “Không, không, không—”

Cậu ấy cúi đầu, buồn bã lẩm bẩm: “Sao anh ta lại là bạn trai…”

Chúc Tử Du trừng mắt nhìn cậu ấy rồi kéo Hạ Hạ nói chuyện phiếm.

“Thái Vân biết Tạ Hoài khai trương hôm nay, cả buổi tối đều ngồi nói xấu.” Chúc Tử Du lại bắt chước giọng nói của Thái Vân: “Thuê một nông gia trang tốn mấy trăm ngàn, Tạ Hoài làm sao có thể có nhiều tiền như vậy? Cả ngày chạy loanh quanh bên ngoài, ai biết anh ta đang làm gì? Có lẽ là bị một bà già giàu có nào đó bao nuôi.”

Hạ Hạ vô tình nuốt phải hạt ớt nên bắt đầu ho dữ dội.

“Cô ta suốt ngày ghen tị thôi.” Chúc Tử Du tiếp tục, “Trời ạ, mà cậu biết con đàn bà này đê tiện thế nào không? Hội sinh viên có sáu khoa trưởng, học kỳ trước cô ta ngủ với ba người trong số họ. Còn nhớ Lục Sóc không? Cái gã đáng sợ ở khoa Quan hệ Đối ngoại đó? Khi mình gặp Trí Minh vào tháng Năm, mình từng thấy Thái Vân đi cùng anh ta vào khách sạn.”

“Lục Sóc! Cô ta vậy mà hạ mình ngủ với Lục Sóc đấy.” Chúc Tử Du buồn nôn nói. “Hội sinh viên toàn là trai bao của cô ta. Trong cuộc bầu cử đầu kỳ, hơn một nửa số trưởng khoa đã bầu thẳng cô ta vào vị trí giám đốc quan hệ đối ngoại.”

Thế giới quan của Hạ Hạ gần như bị phá vỡ bởi lời nói của Chúc Tử Du: “Quá quắt tới vậy?, ai kể với cậu những điều này?”

“Tất nhiên, Thái Vân sẽ không thừa nhận việc ngủ với họ, nhưng những người đó không sợ mọi người biết. Một người bạn của mình trong hội sinh viên đã nói với mình. Trong bữa tiệc bàn giao của họ, họ đã so sánh các biệt danh Wechat rồi phát hiện hóa ra họ đều ngủ với cùng một người phụ nữ. Mấy gã đó đều cảm thấy như nuốt phải ruồi. "Chúc Tử Du nói, "Nếu cậu không tin, hãy hỏi tiền bối Cảnh Châu xem."

Khương Cảnh Châu cười: “Chuyện đó là có thật.”

“Đệt..” Hạ Hạ nhớ chuyện Thái Vân gõ cửa phòng Khương Cảnh Châu trong chuyến đi nghiên cứu, kinh ngạc đến mức lắp bắp, vô tình chửi thề. “… Cô ta làm với Lục Sóc á? Không phải rất thân với Dịch Mỹ Hiền sao? Cần gì phải làm những chuyện như vậy chỉ vì chức giám đốc chứ?”

“Hội sinh viên là do sinh viên bầu ra, làm cố vấn không có nhiều tiếng nói, Thái Vân có lẽ không nghĩ rằng mình bị lỗ vốn đâu.” Chúc Tử Du bí ẩn ghé sát vào tai cô, “Hôm đó khi cô ta đang sắp xếp tủ quần áo, một ‘con quái vật nhỏ’ vô tình rơi ra. Mình đã nhìn thấy nó."

“Cô ấy hẳn có nhu cầu cao ở phương diện kia.”

Hạ Hạ hỏi: “Quái vật nhỏ là gì?”

Chúc Tử Du liếc nhìn Tạ Hoài: “Sao cậu có thể ngây thơ như vậy? Ngay cả chuyện này cậu cũng không biết sao? Tạ Hoài chắc cũng mua cho cậu một cái chứ?”

Tạ Hoài không nghe được cuộc tám chuyện của hai người, nhưng thấy cả hai đều nhìn mình, anh thản nhiên hỏi: "Hai người đang nói gì vậy?"

Hạ Hạ vội vàng ngăn Chúc Tử Du nói ra điều gì đó động trời: “Không có gì.”

Ngay cả đồ ăn cũng không ngăn được Chúc Tử Du buôn chuyện: “Thái Vân là thứ gì ấy! Mỗi ngày trong ký túc xá, cô ta đều giảng giải cho Triệu Sơn Kỳ về việc kết hôn phải lập tức đòi người đàn ông phải mua nhà và xe ngay, giá sính lễ không được thấp hơn 200.000 nhân dân tệ, và sau khi kết hôn, anh ta vẫn phải làm việc nhà và nuôi con - đó mới là một người đàn ông tốt thực sự. Còn cô ta? Cô ta không nghĩ lại mình xem mang lại được điều gì cho một cuộc hôn nhân ngoài cơ thể của mình?”

“Cô ta đòi hỏi đàn ông phải trẻ trung, giàu có, ít nhất phải có bằng thạc sĩ, cao không dưới 1 mét 8, còn phải giống như Kim Thành Vũ. Cô ta không tự soi gương xem bản thân thế nào. Ngay cả tôi cũng không dám mơ đến Kim Thành Vũ. Bây giờ ngay cả Triệu Sơn Kỳ cũng không muốn để ý đến cô ta…”

Trịnh Trí Minh nghe thấy mấy lời nói thô lỗ của cô ấy còn nhắc đến vẻ đẹp trai của nam minh tinh kia, liền giơ tay ngắt lời cô.

Anh ấy đột nhiên đứng dậy, cầm cốc: “Hôm nay tôi rất vui khi được gặp mọi người thông qua Tử Du…”

Trịnh Trí Minh là một doanh nhân, đã xây dựng được phong thái ăn uống giao lưu, qua nhiều năm lăn lộn xã hội.

Những người khác chỉ đơn giản đến ăn, thỉnh thoảng thì nói chuyện phiếm, cùng nhau cười đùa. Một buổi tụ tập bạn bè vui vẻ không cần quá nhiều nghi thức – mọi người đều tự ăn đồ ăn của mình, rót đồ uống và lại tự lấy thêm khi cần. Sau khi Trịnh Trí Minh lên tiếng, mọi người đều đặt đũa xuống rồi nhìn anh ta với vẻ bối rối.

“Hôm nay là ngày vô cùng quan trọng đối với tiểu Tạ. Là bạn trai Tử Du, tôi cũng mừng cho cậu ấy. Chúng ta hãy nâng tách trà thay cho rượu để nâng ly…”

Đây là lần đầu tiên gặp mặt, Trịnh Trí Minh đã dùng giọng điệu của người lớn gọi anh là “tiểu Tạ”. Tạ Hoài cảm thấy có chút kỳ quái, nhíu mày nói: “Chúng ta đều là bạn bè, cứ gọi tôi là Tạ Hoài là được.”

Trịnh Trí Minh vẫn còn cầm cốc chuẩn bị nói tiếp thì Chúc Tử Du cũng không chịu được nữa kéo tay anh: “Người trẻ như tụi em không có thói quen chúc rượu theo nghi thức như anh đâu, ngồi xuống đi.”

Biểu cảm của Trịnh Trí Minh cứng đờ, lộ rõ ​​vẻ không vui, nhưng anh ta không nói thêm gì nữa mà ngồi xuống theo lời Chúc Tử Du.

Sau khi ăn xong, Trịnh Trí Minh lấy ra hai phong bao lì xì đưa cho Tạ Hoài: “Một phong là của tôi, còn một phong là của Kim Tùng. Chúc anh thịnh vượng, làm ăn phát đạt.”

Tạ Hoài không nhận: “Tôi rất cảm kích, nhưng không cần bao lì xì đâu.”

“Còn nữa, trả lại đồ của Triệu Kim Tùng cho ông ta.” Vẻ mặt anh lạnh lùng. “Tôi đâu có quen biết ông ta, chúng tôi gặp nhau vài lần nhưng hầu như không nói chuyện. Ông ta đột nhiên tặng quà như thế này khiến tôi nghĩ rằng ông ta có động cơ thầm kín đối với người phụ nữ của tôi.”

Chúc Tử Du cười gian: "Có ý đồ gì thì sao? Trước khi kết hôn, Triệu Kim Tùng có quyền theo đuổi Hạ Hạ mà, cẩn thận kẻo có người cướp mất người của anh đấy."

Cô cố ý nói với Hạ Hạ: “Nếu Tạ Hoài không đối xử tốt với cậu thì đến tìm mình, mình đảm bảo sẽ tìm cho cậu một bố đường để hẹn hò.”

Tạ Hoài nheo mắt lại, Chúc Tử Du theo bản năng cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm, nhảy lên xe của Trịnh Trí Minh bỏ chạy.

Sân đã vắng tanh. Tạ Hoài lau chùi và cất vỉ nướng, sau đó tính toán sổ sách ở quầy lễ tân.

Hạ Hạ lặng lẽ ngồi bên cạnh anh, cảm nhận được tâm trạng bất thường nên chọc vào cánh tay anh: “Sao thế?”

“Chết ti*t.” Tạ Hoài hối hận, “Vừa rồi anh nên đánh Chúc Tử Du một trận, cô ấy dám cổ vũ em tìm bố đường sao? Cô ấy chắc chắn chán sống rồi.”

Hạ Hạ nhịn không được bật cười. Tạ Hoài quát cô: “Em còn cười à? Lời của Chúc Tử Du là vô nghĩa biết không? Nếu trước đây anh không theo đuổi em, có phải em sẽ bỏ trốn cùng Triệu Kim Tùng không?”

Tạ Hoài lúc ghen tuông, lý trí sẽ trở nên hỗn loạn, không nhận ra bất kỳ ai, dường như quên mất cái người giả vờ không thích người ta lúc đầu là người nào, vậy mà còn nói ra những lời như anh đã theo đuổi Hạ Hạ.

“Triệu Kim Tùng vẫn còn thương nhớ em đúng không? Ông ta có quan hệ gì mà tặng bao lì xì?” Sự kiềm chế nhất thời của Tạ Hoài nhường chỗ cho cơn tức giận ngày càng tăng. “Lão ta nên tự nhìn vào gương và xem mình đã bao nhiêu tuổi rồi.”

Hạ Hạ vẫn còn cười ha hả, anh không kiên nhẫn nói: “Đừng có cười nữa!”

Nhưng Hạ Hạ không sợ anh, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tươi sáng lên, đôi mắt sáng ngời: "Em cứ thích cười đấy thì sao?"

Tạ Hoài cúi đầu đón nhận ánh mắt dịu dàng của cô, uy h**p: “Muốn thử xem anh sẽ làm gì phải không?”

Nụ cười của Hạ Hạ vẫn không hề tắt. Tạ Hoài nắm lấy cánh tay cô, ấn cô vào tủ đông phía sau: “Còn cười nữa đúng không?”

Giọng nói của anh trầm thấp: “Không nghe lời anh Hoài nữa à?”

Hạ Hạ thấy anh cứ ê a dông dài nên kiễng chân lên hôn anh trước.

Lòng bàn tay cô đặt trên vai anh, đôi môi đỏ mềm mại nhẹ nhàng di chuyển chầm chậm trên môi anh: "Nếu anh dám thì hãy bắt em đi."

Nụ cười ngọt ngào của cô gái chính là chất xúc tác tốt nhất còn những lời khiêu khích của cô là ngòi nổ châm ngòi cho thùng thuốc súng là anh.

Lý trí của Tạ Hoài lập tức bay biến, anh ấn cô xuống rồi hôn cô một cách mạnh mẽ.

Đêm đến, tiếng côn trùng kêu tạm dừng. Tủ đông rung chuyển, đồ uống bên trong rơi xuống phát tiếng kêu leng keng.

Một lúc lâu sau, trong sự im lặng kéo dài, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng Tạ Hoài khịt mũi như một con chó con.

Anh lại vùi mặt vào cổ cô, giọng nói say đắm và thân mật: “Em thơm quá”

-------------------------------------------------

(*) Nông gia trang: Ở Trung Quốc, đây là một hình thức du lịch và giải trí mới, nơi mọi người từ các thành phố trở về với thiên nhiên để có được sự thư giãn và niềm vui về thể chất và tinh thần. Hầu hết thời gian sẽ đến một nơi gọi là nông gia trang (农家乐). Chủ nhà sẽ nấu hoặc cung cấp rau và thịt tươi, mọi người sẽ ăn trưa hoặc nướng thịt ngoài đó.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện