Mặt trời buổi sáng nhô lên, xua tan sương mù còn sót lại giữa những ngọn núi.
Hạ Hạ đầu tóc bù xù chạy ra ngoài, “Aaaa! Em sắp muộn rồi! Anh Hoài, sao anh không gọi em dậy—”
Đêm qua tuy có chút ngột ngạt nhưng tâm trạng phấn khích, cô ngủ đến khuya thì trằn trọc, liên tục tỉnh giấc vì nóng.
Hôm qua, trước khi tan học, giáo sư đã thông báo rằng mọi người sẽ tập trung ở cổng thôn lúc chín giờ để thăm ngôi làng bên kia núi.
Hạ Hạ ngủ đến tám giờ năm mươi, vừa mếu máo vừa vội vã ra ngoài rửa mặt sau khi nhìn thấy đồng hồ.
Trong nhà hay ngoài sân đều không thấy Tạ Hoài đâu.
“Anh Hoài?” Cô tìm khắp nơi, thậm chí còn kiểm tra cả chuồng heo, nhưng vẫn không thấy Tạ Hoài đâu.
Khương Cảnh Châu ngồi bên bàn đá, bình thản ăn bữa sáng mà Tạ Hoài mua cho Hạ Hạ.
“Tiền bối, Tạ Hoài đâu?” Hạ Hạ vừa đánh răng vừa hỏi.
Khương Cảnh Châu vẻ mặt khó hiểu: “Tạ Hoài sao? Không thấy, không phải ở Nam Thành sao?”
Hạ Hạ, vẫn còn mơ màng sau giấc ngủ, không suy nghĩ sáng suốt.
Cô ngây người nói "À", thoáng nghi ngờ bản thân: "Chẳng lẽ tất cả chỉ là mơ sao?"
Trong lúc Khương Cảnh Châu giả vờ ăn bánh rán, đầu óc mơ hồ của Hạ Hạ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô hỏi: “Tiền bối, anh đang ăn gì vậy? Anh lấy bánh rán ở đâu trong thôn thế?”
Cô lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn Tạ Hoài đã gửi cho cô một giờ trước.
Tạ Hoài đã lên chuyến xe buýt lúc tám giờ.
Sau khi dành một buổi tối bên nhau như đôi chim ri, họ đã phải chia tay để sau này có đủ thời gian để gần gũi nhau.
Cô cảm thấy có chút thất vọng, nhưng nghĩ đến việc anh đang nỗ lực vì tương lai của hai người khiến cô lại vui vẻ, cô bắt đầu ngân nga líu lo.
Tạ Hoài đã mua dư đồ ăn sáng thành cho tới ba người, Hạ Hạ không kịp ăn, rửa mặt xong, cầm phần đồ ăn sáng còn lại đi đến điểm hẹn cùng Khương Cảnh Châu.
Trên đường đi, Cảnh Châu liên tục liếc nhìn khuôn mặt cô, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
Hạ Hạ hỏi: “Sao anh cứ nhìn em thế? Trên mặt em có gì à?”
Khương Cảnh Châu quay đi, cố nhịn cười: “Không.”
Hạ Hạ nghĩ chắc do cô đã ngủ say quá còn thử chạm vào mặt mình, nhưng khuôn mặt cô hoàn toàn nhẵn mịn, không có gì trên đó.
Họ là những người cuối cùng đến điểm hẹn.
Thái Vân đang uống một cốc trà sữa hòa tan trong cửa hàng, lạnh lùng nhìn Hạ Hạ, rồi đột nhiên cứng đờ khi ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt của Hạ Hạ.
Giáo sư sau khi thảo luận về điểm đến với tài xế, quay sang bảo Khương Cảnh Châu điểm danh, nhìn thấy Hạ Hạ, cũng sững sờ một lúc.
Hạ Hạ đang xem bữa sáng mà Tạ Hoài đã mua, chỉ chọn một cốc sữa đậu nành vì cô không thích đồ ăn nhiều dầu mỡ vào buổi sáng.
Khi cô cắm ống hút vào, lúc nhìn lên bỗng thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm.
Hạ Hạ: “???”
Giáo sư ho nhẹ, chỉ vào má phải của mình: “Mặt của em.”
Hạ Hạ mượn gương của một bạn học nữ rồi gần như ngất xỉu ngay tại chỗ khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình.
Tạ Hoài vẽ một cái đầu heo trên mặt, nếu chỉ là một con heo thì đã là một chuyện, anh còn vẽ một trái tim ở phía sau, bên cạnh viết chữ “Tạ Hoài”.
Các cô gái đều bật cười:
“Tối qua mình nghe thấy tiếng anh Hoài ở phòng bên cạnh, còn tưởng mình nghe nhầm.”
“Mới có mấy ngày mà anh Hoài đã nhớ Hạ Hạ đến mức cố ý đến thăm, thật là ghen tị!”
Từ năm nhất, mọi người trong trường đều cho rằng Tạ Hoài và Hạ Hạ là một đôi, cho nên quan hệ của hai người cũng không có gì bất ngờ. Nhưng Tạ Hoài đến vào ban đêm, sáng sớm đã rời đi, thời gian quá vừa vặn. Đối mặt với hơn mười đôi mắt cùng ánh mắt trêu chọc, ám chỉ hoặc ẩn ý, mặt Hạ Hạ nóng đến mức có thể đem luộc trứng.
Cô che mặt, tuyệt vọng tìm khăn ướt để lau mặt.
Giáo sư mỉm cười vui vẻ rồi gọi mọi người lên xe buýt.
Dấu vết rất khó xóa. Mặc dù đã chà xát mặt đỏ hết lên, Hạ Hạ chỉ có thể làm mờ đi một chút. Nếu để người qua đường thấy sẽ trêu chọc cô.
“Tối qua ngủ thế nào? Có lẽ không được ngon lắm đúng không?” Khương Cảnh Châu cười, Hạ Hạ vùi đầu vào lưng ghế bên cạnh anh.
“Tiền bối!” Hạ Hạ tức điên lên, “Sao tiền bối không nói cho em biết!”
Khương Cảnh Châu rõ ràng là cùng Tạ Hoài thông đồng, nhưng vẫn tỏ vẻ vô tội nói: "Thiếu gia là người vẽ, tôi sao dám nói cho em biết? Hơn nữa, cũng không có tác dụng gì. Em xem, lau có sạch được không?"
Điện thoại của Hạ Hạ reo lên, là cuộc gọi của Tạ Hoài. Cô vẫn còn tức giận nên nhấn cúp máy.
Tạ Hoài vẫn kiên trì gọi lại, đến lần thứ tư, Hạ Hạ mới trả lời.
"Thức dậy rồi à?"
Cô định bày tỏ sự bất mãn, nhưng khi nghe được giọng của Tạ Hoài lại khiến cô tan chảy, lập tức mất đi một nửa dũng khí.
“Anh đang làm gì vậy?” Cô không những không biểu lộ sự tức giận mà giọng nói còn nghe như tiếng làm nũng: “Mọi người đang cười em đó, anh còn dám gọi điện thoại.”
“Cứ để bọn họ cười đi.” Tạ Hoài tỏ vẻ kiêu ngạo, “Nói cho anh biết là ai cười em, khi anh trở về anh sẽ xử lý bọn họ.”
Hạ Hạ chuyển điện thoại sang tai bên kia để đồng thời nghe thấy Thái Vân và đồng bọn thì thầm phía sau.
“Cứ thích làm màu làm như người khác không biết vậy.”
“Nhìn Hạ Hạ làm quá như vậy, mình không tin sáng nay cô ấy không soi gương, còn giả vờ làm gì?”
“Để mình nói cho cậu biết,” Thái Vân hung dữ nói, “Lúc đầu Tạ Hoài không để ý đến cô ta, cô ta vô liêm sỉ theo đuổi anh ta hai năm, sau đó cướp anh ta khỏi tay Triệu Sơn Kỳ. Bây giờ ở bên nhau rồi, cô ta phải khoe khoang. Thật là hạ lưu, buồn cười.”
“Chưa nói đến hoàn cảnh gia đình, nếu không phải cô ta kiên trì như vậy, có tên nào sẽ chọn cô ta thay vì Triệu Sơn Kỳ chứ?”
Hạ Hạ hạ thấp âm lượng điện thoại, đầu tiên là nhỏ giọng nói với Tạ Hoài “Không sao đâu”, sau đó lạnh lùng nói: “Thái Vân! nếu đã dám nói thì nói cho to lên. Tôi nghe rất rõ cô đang nói xấu sau lưng tôi. Những người biết cô có thể nghĩ rằng cô sợ người khác nghe thấy cô là kẻ lắm chuyện, còn những người không biết có thể nghĩ rằng cô sợ nói trước mặt tôi.”
Thái Vân: “……”
Tạ Hoài ở đầu dây bên kia cười nói: “Chị Hạ hung dữ vậy, tự mình xuất quân, tự mình giải quyết mọi chuyện, anh là bạn trai vô dụng rồi sao?”
Anh nói: “Đưa cho Thái Vân đi.”
Hạ Hạ: “Thôi khỏi.”
“Đưa điện thoại cho cô ấy.”
Hạ Hạ quay lại, đưa điện thoại cho Thái Vân ngồi ở ghế sau: “Anh Hoài muốn nói chuyện với cô.”
Thái Vân, vốn đã tái mặt vì lời đáp trả của Hạ Hạ, lại chuyển sang sắc xanh khi nghe Tạ Hoài muốn nói chuyện với mình.
Cô ta ngước mắt lên khinh thường: “Tại sao tôi phải trả lời?”
Hạ Hạ bật loa ngoài, giọng nói lười biếng của Tạ Hoài truyền đến: “Thái Vân, cẩn thận đừng có mà nói xấu sau lưng Hạ Hạ của tôi. Nếu giọng của cô lớn như vậy, lời nói gay gắt, thái độ của cô tệ hại, hoặc là dám bịa chuyện nhảm nhí, thì hãy cẩn thận lúc tôi trở về.”
Chiếc xe buýt ồn ào trước đó giờ đã im bặt.
Khóe miệng Thái Vân giật giật, tuy có thể đáp trả với Hạ Hạ, nhưng lại sợ Tạ Hoài, không nói được một lời với anh ta.
Cô đảo mắt giả vờ nhìn quang cảnh bên ngoài.
Hạ Hạ tắt loa.
Giọng nói của Tạ Hoài mang theo ý cười: “Em thấy thư tình của anh chưa?”
"Chưa"
“Mở ra xem đi nhé” Tạ Hoài nói rồi cúp máy.
Hạ Hạ tìm thấy bức thư tình dưới đáy túi nilon, tự hỏi không biết có gì trong đống giấy lộn xộn kia.
Cô mở nó ra thì thấy đoạn chữ mới ở khoảng trống bên dưới.
Chữ viết của Tạ Hoài rất xấu, ngoằn ngoèo như gà bới, nhưng những nét chữ này lại được viết rất trang trọng, mỗi nét đều rất mạnh mẽ, mực thấm ra cả mặt sau của tờ giấy.
Đầu ngón tay của Hạ Hạ lần theo nét chữ của anh, đôi mắt cô nóng bừng lên vì nước mắt.
[Gửi Hạ Hạ:
Anh từng nghĩ khoảng thời gian trước khi anh mười sáu tuổi là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh.
Sau mười sáu tuổi, mọi thứ đảo lộn hoàn toàn. Anh trải qua những giai đoạn trầm cảm, tự hủy hoại bản thân và tự hỏi tại sao mình còn sống để làm gì? Trong một thời gian dài, anh không thể tìm ra lý do để sống. Đối mặt với bóng tối vô tận và những khoản nợ không thể trả, suy nghĩ duy nhất giúp anh tiếp tục là chăm sóc mẹ. Bây giờ kế hoạch cuộc sống của anh cũng bao gồm cả em.
Trước đây anh đã do dự, sợ mang em vào thế giới của anh thì không thể bảo vệ em, sợ hứa những điều anh không thể giữ, sợ em sẽ đau khổ cùng anh, đi theo anh phải ẩn náu và lang thang.
Anh nghĩ rằng anh có thể kiềm chế không bộc lộ tình cảm của mình với em, nhưng anh đã đánh giá quá cao khả năng tự chủ của mình.
Người ta nói hai mươi là độ tuổi đẹp nhất của con gái, nhưng ở tuổi hai mươi, anh chẳng có gì cả.
Từ ngày em nói em thích anh, anh quả thật thường mơ thấy em, và khi thức dậy, anh cảm thấy rằng có lẽ những khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời không chỉ giới hạn ở tuổi mười sáu.
Có em bên cạnh, mỗi ngày nắng đều tươi sáng hơn.
Anh sẽ làm mọi thứ có thể để vì tương lai của chúng ta, để cho em thấy tương lai của chúng ta trông như thế nào, để bảo vệ em.
Anh hối hận vì không gặp em sớm hơn vài năm, nhưng từ hôm nay trở đi, anh sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để em không bao giờ phải chịu bất kỳ sự oan ức nào nữa.
Còn em thì không cần phải làm gì cả.
Anh chỉ muốn em được sống vui vẻ và vô tư lự mỗi ngày.
Từ hôm nay trở đi, anh muốn mỗi ngày được nghe em nói: Anh Hoài, em yêu anh.
Anh cũng yêu em.
—Tạ Hoài.]
Bức thư ngắn gọn do Tạ Hoài viết vào sáng hôm đó, không có lời lẽ hoa mỹ hay tình cảm sâu sắc.
Hạ Hạ đọc xong trong một phút, tưởng tượng ra cảnh Tạ Hoài vừa nhai bút vừa bồn chồn khi cố gắng viết, không khỏi mỉm cười.
Cô cẩn thận gấp lá thư rách nát này lại và cất nó cẩn thận vào ngăn bên trong của túi xách.
Chiếc xe buýt bắt đầu di chuyển, chậm rãi chạy dọc theo con đường bên vách đá.
Phong cảnh núi non mùa hè tươi tốt lướt qua mắt cô. Hạ Hạ áp trán vào cửa sổ, nơi được ánh nắng mặt trời làm ấm.
Tắm mình dưới ánh nắng ấm áp, cơn buồn bỗng ngủ ập đến.
Cô đã có một giấc mơ ngắn.
Cô mơ về Tạ Hoài năm mười sáu tuổi, khi còn là đứa trẻ ngây thơ, tràn đầy tinh thần, mỗi câu nói đều ngạo mạn, mỗi nụ cười đều không bị che giấu. Anh đứng dưới ánh mặt trời, ở nơi rực rỡ và chói mắt nhất, mà Hạ Hạ mười sáu tuổi chỉ dám đứng trong góc tối ẩm ướt, nhìn anh từ xa.
Cô thấy những đám mây dày đặc đang lướt qua đường chân trời, che khuất ánh sáng mặt trời rực rỡ. Cô thấy chàng trai trẻ đứng lạc lõng trong bóng tối, gió dữ dội mang theo bão táp, chàng trai trẻ Tạ Hoài một mình lê bước qua những bụi gai và cây mâm xôi, bước đi trong bóng tối sâu thẳm.
Hạ Hạ chạy đến bên Tạ Hoài, không chút do dự nắm lấy tay anh.
Đường đi phía trước lạnh lẽo lầy lội, Tạ Hoài quay đầu nhìn cô, đôi mắt Hạ Hạ sáng lên, cười rạng rỡ, không nói một lời, chỉ nắm chặt tay anh.
Chiếc xe buýt chạy chậm lại là lúc Hạ Hạ tỉnh dậy khỏi giấc mơ.
Khương Cảnh Châu đang kiểm tra trang mạng xã hội của mình, Hạ Hạ vô tình liếc qua thì bắt gặp trạng thái bài đăng gần đây của Tạ Hoài.
Trang cá nhân của Tạ Hoài, vốn thường chỉ chứa quảng cáo và chia sẻ liên kết, hôm nay bất ngờ đăng một bức ảnh tự sướng.
Trong ảnh, Tạ Hoài trông rất đẹp trai, nét mặt tràn đầy năng lượng tươi trẻ.
Hạ Hạ thấy trên mặt anh vẽ một cái đầu lợn giống hệt cô, phía sau có một trái tim và chữ "Hạ Hạ" được viết ở phía sau.
Hạ Hạ mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn của Tạ Hoài: [Hint couple*, em có thích không?]
Hạ Hạ: [Ngớ ngẩn]
Sau khi gõ xong hai chữ này, cô nhớ tới lá thư của Tạ Hoài, ngón tay khẽ động, cô bổ sung thêm:
[Anh Hoài, em yêu anh.]
-------------------------------------------------------
Chú thích:
(*) Hint couple : Bản gốc để là ‘dấu hiệu cặp đôi’. Là mấy cái cố tình hoặc vô tình giống nhau giữa hai người yêu hoặc không yêu nhau.
Hạ Hạ đầu tóc bù xù chạy ra ngoài, “Aaaa! Em sắp muộn rồi! Anh Hoài, sao anh không gọi em dậy—”
Đêm qua tuy có chút ngột ngạt nhưng tâm trạng phấn khích, cô ngủ đến khuya thì trằn trọc, liên tục tỉnh giấc vì nóng.
Hôm qua, trước khi tan học, giáo sư đã thông báo rằng mọi người sẽ tập trung ở cổng thôn lúc chín giờ để thăm ngôi làng bên kia núi.
Hạ Hạ ngủ đến tám giờ năm mươi, vừa mếu máo vừa vội vã ra ngoài rửa mặt sau khi nhìn thấy đồng hồ.
Trong nhà hay ngoài sân đều không thấy Tạ Hoài đâu.
“Anh Hoài?” Cô tìm khắp nơi, thậm chí còn kiểm tra cả chuồng heo, nhưng vẫn không thấy Tạ Hoài đâu.
Khương Cảnh Châu ngồi bên bàn đá, bình thản ăn bữa sáng mà Tạ Hoài mua cho Hạ Hạ.
“Tiền bối, Tạ Hoài đâu?” Hạ Hạ vừa đánh răng vừa hỏi.
Khương Cảnh Châu vẻ mặt khó hiểu: “Tạ Hoài sao? Không thấy, không phải ở Nam Thành sao?”
Hạ Hạ, vẫn còn mơ màng sau giấc ngủ, không suy nghĩ sáng suốt.
Cô ngây người nói "À", thoáng nghi ngờ bản thân: "Chẳng lẽ tất cả chỉ là mơ sao?"
Trong lúc Khương Cảnh Châu giả vờ ăn bánh rán, đầu óc mơ hồ của Hạ Hạ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô hỏi: “Tiền bối, anh đang ăn gì vậy? Anh lấy bánh rán ở đâu trong thôn thế?”
Cô lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn Tạ Hoài đã gửi cho cô một giờ trước.
Tạ Hoài đã lên chuyến xe buýt lúc tám giờ.
Sau khi dành một buổi tối bên nhau như đôi chim ri, họ đã phải chia tay để sau này có đủ thời gian để gần gũi nhau.
Cô cảm thấy có chút thất vọng, nhưng nghĩ đến việc anh đang nỗ lực vì tương lai của hai người khiến cô lại vui vẻ, cô bắt đầu ngân nga líu lo.
Tạ Hoài đã mua dư đồ ăn sáng thành cho tới ba người, Hạ Hạ không kịp ăn, rửa mặt xong, cầm phần đồ ăn sáng còn lại đi đến điểm hẹn cùng Khương Cảnh Châu.
Trên đường đi, Cảnh Châu liên tục liếc nhìn khuôn mặt cô, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
Hạ Hạ hỏi: “Sao anh cứ nhìn em thế? Trên mặt em có gì à?”
Khương Cảnh Châu quay đi, cố nhịn cười: “Không.”
Hạ Hạ nghĩ chắc do cô đã ngủ say quá còn thử chạm vào mặt mình, nhưng khuôn mặt cô hoàn toàn nhẵn mịn, không có gì trên đó.
Họ là những người cuối cùng đến điểm hẹn.
Thái Vân đang uống một cốc trà sữa hòa tan trong cửa hàng, lạnh lùng nhìn Hạ Hạ, rồi đột nhiên cứng đờ khi ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt của Hạ Hạ.
Giáo sư sau khi thảo luận về điểm đến với tài xế, quay sang bảo Khương Cảnh Châu điểm danh, nhìn thấy Hạ Hạ, cũng sững sờ một lúc.
Hạ Hạ đang xem bữa sáng mà Tạ Hoài đã mua, chỉ chọn một cốc sữa đậu nành vì cô không thích đồ ăn nhiều dầu mỡ vào buổi sáng.
Khi cô cắm ống hút vào, lúc nhìn lên bỗng thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm.
Hạ Hạ: “???”
Giáo sư ho nhẹ, chỉ vào má phải của mình: “Mặt của em.”
Hạ Hạ mượn gương của một bạn học nữ rồi gần như ngất xỉu ngay tại chỗ khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình.
Tạ Hoài vẽ một cái đầu heo trên mặt, nếu chỉ là một con heo thì đã là một chuyện, anh còn vẽ một trái tim ở phía sau, bên cạnh viết chữ “Tạ Hoài”.
Các cô gái đều bật cười:
“Tối qua mình nghe thấy tiếng anh Hoài ở phòng bên cạnh, còn tưởng mình nghe nhầm.”
“Mới có mấy ngày mà anh Hoài đã nhớ Hạ Hạ đến mức cố ý đến thăm, thật là ghen tị!”
Từ năm nhất, mọi người trong trường đều cho rằng Tạ Hoài và Hạ Hạ là một đôi, cho nên quan hệ của hai người cũng không có gì bất ngờ. Nhưng Tạ Hoài đến vào ban đêm, sáng sớm đã rời đi, thời gian quá vừa vặn. Đối mặt với hơn mười đôi mắt cùng ánh mắt trêu chọc, ám chỉ hoặc ẩn ý, mặt Hạ Hạ nóng đến mức có thể đem luộc trứng.
Cô che mặt, tuyệt vọng tìm khăn ướt để lau mặt.
Giáo sư mỉm cười vui vẻ rồi gọi mọi người lên xe buýt.
Dấu vết rất khó xóa. Mặc dù đã chà xát mặt đỏ hết lên, Hạ Hạ chỉ có thể làm mờ đi một chút. Nếu để người qua đường thấy sẽ trêu chọc cô.
“Tối qua ngủ thế nào? Có lẽ không được ngon lắm đúng không?” Khương Cảnh Châu cười, Hạ Hạ vùi đầu vào lưng ghế bên cạnh anh.
“Tiền bối!” Hạ Hạ tức điên lên, “Sao tiền bối không nói cho em biết!”
Khương Cảnh Châu rõ ràng là cùng Tạ Hoài thông đồng, nhưng vẫn tỏ vẻ vô tội nói: "Thiếu gia là người vẽ, tôi sao dám nói cho em biết? Hơn nữa, cũng không có tác dụng gì. Em xem, lau có sạch được không?"
Điện thoại của Hạ Hạ reo lên, là cuộc gọi của Tạ Hoài. Cô vẫn còn tức giận nên nhấn cúp máy.
Tạ Hoài vẫn kiên trì gọi lại, đến lần thứ tư, Hạ Hạ mới trả lời.
"Thức dậy rồi à?"
Cô định bày tỏ sự bất mãn, nhưng khi nghe được giọng của Tạ Hoài lại khiến cô tan chảy, lập tức mất đi một nửa dũng khí.
“Anh đang làm gì vậy?” Cô không những không biểu lộ sự tức giận mà giọng nói còn nghe như tiếng làm nũng: “Mọi người đang cười em đó, anh còn dám gọi điện thoại.”
“Cứ để bọn họ cười đi.” Tạ Hoài tỏ vẻ kiêu ngạo, “Nói cho anh biết là ai cười em, khi anh trở về anh sẽ xử lý bọn họ.”
Hạ Hạ chuyển điện thoại sang tai bên kia để đồng thời nghe thấy Thái Vân và đồng bọn thì thầm phía sau.
“Cứ thích làm màu làm như người khác không biết vậy.”
“Nhìn Hạ Hạ làm quá như vậy, mình không tin sáng nay cô ấy không soi gương, còn giả vờ làm gì?”
“Để mình nói cho cậu biết,” Thái Vân hung dữ nói, “Lúc đầu Tạ Hoài không để ý đến cô ta, cô ta vô liêm sỉ theo đuổi anh ta hai năm, sau đó cướp anh ta khỏi tay Triệu Sơn Kỳ. Bây giờ ở bên nhau rồi, cô ta phải khoe khoang. Thật là hạ lưu, buồn cười.”
“Chưa nói đến hoàn cảnh gia đình, nếu không phải cô ta kiên trì như vậy, có tên nào sẽ chọn cô ta thay vì Triệu Sơn Kỳ chứ?”
Hạ Hạ hạ thấp âm lượng điện thoại, đầu tiên là nhỏ giọng nói với Tạ Hoài “Không sao đâu”, sau đó lạnh lùng nói: “Thái Vân! nếu đã dám nói thì nói cho to lên. Tôi nghe rất rõ cô đang nói xấu sau lưng tôi. Những người biết cô có thể nghĩ rằng cô sợ người khác nghe thấy cô là kẻ lắm chuyện, còn những người không biết có thể nghĩ rằng cô sợ nói trước mặt tôi.”
Thái Vân: “……”
Tạ Hoài ở đầu dây bên kia cười nói: “Chị Hạ hung dữ vậy, tự mình xuất quân, tự mình giải quyết mọi chuyện, anh là bạn trai vô dụng rồi sao?”
Anh nói: “Đưa cho Thái Vân đi.”
Hạ Hạ: “Thôi khỏi.”
“Đưa điện thoại cho cô ấy.”
Hạ Hạ quay lại, đưa điện thoại cho Thái Vân ngồi ở ghế sau: “Anh Hoài muốn nói chuyện với cô.”
Thái Vân, vốn đã tái mặt vì lời đáp trả của Hạ Hạ, lại chuyển sang sắc xanh khi nghe Tạ Hoài muốn nói chuyện với mình.
Cô ta ngước mắt lên khinh thường: “Tại sao tôi phải trả lời?”
Hạ Hạ bật loa ngoài, giọng nói lười biếng của Tạ Hoài truyền đến: “Thái Vân, cẩn thận đừng có mà nói xấu sau lưng Hạ Hạ của tôi. Nếu giọng của cô lớn như vậy, lời nói gay gắt, thái độ của cô tệ hại, hoặc là dám bịa chuyện nhảm nhí, thì hãy cẩn thận lúc tôi trở về.”
Chiếc xe buýt ồn ào trước đó giờ đã im bặt.
Khóe miệng Thái Vân giật giật, tuy có thể đáp trả với Hạ Hạ, nhưng lại sợ Tạ Hoài, không nói được một lời với anh ta.
Cô đảo mắt giả vờ nhìn quang cảnh bên ngoài.
Hạ Hạ tắt loa.
Giọng nói của Tạ Hoài mang theo ý cười: “Em thấy thư tình của anh chưa?”
"Chưa"
“Mở ra xem đi nhé” Tạ Hoài nói rồi cúp máy.
Hạ Hạ tìm thấy bức thư tình dưới đáy túi nilon, tự hỏi không biết có gì trong đống giấy lộn xộn kia.
Cô mở nó ra thì thấy đoạn chữ mới ở khoảng trống bên dưới.
Chữ viết của Tạ Hoài rất xấu, ngoằn ngoèo như gà bới, nhưng những nét chữ này lại được viết rất trang trọng, mỗi nét đều rất mạnh mẽ, mực thấm ra cả mặt sau của tờ giấy.
Đầu ngón tay của Hạ Hạ lần theo nét chữ của anh, đôi mắt cô nóng bừng lên vì nước mắt.
[Gửi Hạ Hạ:
Anh từng nghĩ khoảng thời gian trước khi anh mười sáu tuổi là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh.
Sau mười sáu tuổi, mọi thứ đảo lộn hoàn toàn. Anh trải qua những giai đoạn trầm cảm, tự hủy hoại bản thân và tự hỏi tại sao mình còn sống để làm gì? Trong một thời gian dài, anh không thể tìm ra lý do để sống. Đối mặt với bóng tối vô tận và những khoản nợ không thể trả, suy nghĩ duy nhất giúp anh tiếp tục là chăm sóc mẹ. Bây giờ kế hoạch cuộc sống của anh cũng bao gồm cả em.
Trước đây anh đã do dự, sợ mang em vào thế giới của anh thì không thể bảo vệ em, sợ hứa những điều anh không thể giữ, sợ em sẽ đau khổ cùng anh, đi theo anh phải ẩn náu và lang thang.
Anh nghĩ rằng anh có thể kiềm chế không bộc lộ tình cảm của mình với em, nhưng anh đã đánh giá quá cao khả năng tự chủ của mình.
Người ta nói hai mươi là độ tuổi đẹp nhất của con gái, nhưng ở tuổi hai mươi, anh chẳng có gì cả.
Từ ngày em nói em thích anh, anh quả thật thường mơ thấy em, và khi thức dậy, anh cảm thấy rằng có lẽ những khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời không chỉ giới hạn ở tuổi mười sáu.
Có em bên cạnh, mỗi ngày nắng đều tươi sáng hơn.
Anh sẽ làm mọi thứ có thể để vì tương lai của chúng ta, để cho em thấy tương lai của chúng ta trông như thế nào, để bảo vệ em.
Anh hối hận vì không gặp em sớm hơn vài năm, nhưng từ hôm nay trở đi, anh sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để em không bao giờ phải chịu bất kỳ sự oan ức nào nữa.
Còn em thì không cần phải làm gì cả.
Anh chỉ muốn em được sống vui vẻ và vô tư lự mỗi ngày.
Từ hôm nay trở đi, anh muốn mỗi ngày được nghe em nói: Anh Hoài, em yêu anh.
Anh cũng yêu em.
—Tạ Hoài.]
Bức thư ngắn gọn do Tạ Hoài viết vào sáng hôm đó, không có lời lẽ hoa mỹ hay tình cảm sâu sắc.
Hạ Hạ đọc xong trong một phút, tưởng tượng ra cảnh Tạ Hoài vừa nhai bút vừa bồn chồn khi cố gắng viết, không khỏi mỉm cười.
Cô cẩn thận gấp lá thư rách nát này lại và cất nó cẩn thận vào ngăn bên trong của túi xách.
Chiếc xe buýt bắt đầu di chuyển, chậm rãi chạy dọc theo con đường bên vách đá.
Phong cảnh núi non mùa hè tươi tốt lướt qua mắt cô. Hạ Hạ áp trán vào cửa sổ, nơi được ánh nắng mặt trời làm ấm.
Tắm mình dưới ánh nắng ấm áp, cơn buồn bỗng ngủ ập đến.
Cô đã có một giấc mơ ngắn.
Cô mơ về Tạ Hoài năm mười sáu tuổi, khi còn là đứa trẻ ngây thơ, tràn đầy tinh thần, mỗi câu nói đều ngạo mạn, mỗi nụ cười đều không bị che giấu. Anh đứng dưới ánh mặt trời, ở nơi rực rỡ và chói mắt nhất, mà Hạ Hạ mười sáu tuổi chỉ dám đứng trong góc tối ẩm ướt, nhìn anh từ xa.
Cô thấy những đám mây dày đặc đang lướt qua đường chân trời, che khuất ánh sáng mặt trời rực rỡ. Cô thấy chàng trai trẻ đứng lạc lõng trong bóng tối, gió dữ dội mang theo bão táp, chàng trai trẻ Tạ Hoài một mình lê bước qua những bụi gai và cây mâm xôi, bước đi trong bóng tối sâu thẳm.
Hạ Hạ chạy đến bên Tạ Hoài, không chút do dự nắm lấy tay anh.
Đường đi phía trước lạnh lẽo lầy lội, Tạ Hoài quay đầu nhìn cô, đôi mắt Hạ Hạ sáng lên, cười rạng rỡ, không nói một lời, chỉ nắm chặt tay anh.
Chiếc xe buýt chạy chậm lại là lúc Hạ Hạ tỉnh dậy khỏi giấc mơ.
Khương Cảnh Châu đang kiểm tra trang mạng xã hội của mình, Hạ Hạ vô tình liếc qua thì bắt gặp trạng thái bài đăng gần đây của Tạ Hoài.
Trang cá nhân của Tạ Hoài, vốn thường chỉ chứa quảng cáo và chia sẻ liên kết, hôm nay bất ngờ đăng một bức ảnh tự sướng.
Trong ảnh, Tạ Hoài trông rất đẹp trai, nét mặt tràn đầy năng lượng tươi trẻ.
Hạ Hạ thấy trên mặt anh vẽ một cái đầu lợn giống hệt cô, phía sau có một trái tim và chữ "Hạ Hạ" được viết ở phía sau.
Hạ Hạ mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn của Tạ Hoài: [Hint couple*, em có thích không?]
Hạ Hạ: [Ngớ ngẩn]
Sau khi gõ xong hai chữ này, cô nhớ tới lá thư của Tạ Hoài, ngón tay khẽ động, cô bổ sung thêm:
[Anh Hoài, em yêu anh.]
-------------------------------------------------------
Chú thích:
(*) Hint couple : Bản gốc để là ‘dấu hiệu cặp đôi’. Là mấy cái cố tình hoặc vô tình giống nhau giữa hai người yêu hoặc không yêu nhau.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









