Tháng bảy.
Những cây cọ trải dài những chiếc lá màu ngọc lục bảo dưới bầu trời xanh trong vắt, tương phản với tòa nhà giảng dạy màu cam của Đại học Nam Kinh. Mọi nơi người ta nhìn thấy đều tràn đầy sức sống.
Tạ Hoài đứng trước tòa nhà giảng dạy, trầm ngâm nhìn những chiếc loa phóng thanh màu đen gắn bên hông tòa nhà.
Trong hai tuần qua, Dịch Mỹ Hiền đã lôi Tạ Hoài đến văn phòng của cô tám lần vì hành vi vi phạm thường xuyên.
Ba lần trốn tiết học của giáo sư nghiêm khắc nhất.
Hai lần cố tình lãng phí thức ăn ở căng tin.
Một lần vì vắng mặt trong cuộc họp cấp lớp.
Một lần vì vi phạm nội quy mới của trường vì bán kẹo táo gai trên đường Xuân Hòa.
Và một lần vì ở ngoài quá giờ giới nghiêm, cố trèo qua cổng sắt của khu vườn sau ký túc xá nam sau khi cửa đã khóa. Anh thậm chí còn cố tình trèo đúng cách, khiến cánh cổng kêu ầm ầm rất to.
Người quản lý ký túc xá ban đầu không thèm bắt anh, nhưng sau nửa giờ nỗ lực không thành công của Tạ Hoài và tiếng ồn khiến anh ta không ngủ được, lòng thương xót đã bị thay thế bằng sự bực bội vì thiếu ngủ.
Khi người quản lý ra ngoài để bắt anh lại, Tạ Hoài chán không muốn trèo nữa – anh chỉ dựa vào cánh cổng sắt, đá vào nó một cách nhịp nhàng.
Không giống như trường trung học với lễ chào cờ hàng tuần, trường đại học hiếm khi tổ chức các cuộc họp toàn trường - có lẽ chỉ bốn năm một lần. Ngoài việc sử dụng loa phát thanh, Tạ Hoài không có cơ hội nào khác để làm Hạ Hạ vui vẻ trước toàn thể giảng viên và sinh viên.
Anh cố tình gây rắc rối, vắt óc suy nghĩ chỉ để có cơ hội bị trừng phạt, nhưng Dịch Mỹ Hiền không cho anh thứ anh muốn.
Với văn hóa của Đại học Nam Kinh, ngay cả những lời xử phạt công khai cũng chỉ được đăng trên bảng thông báo bên ngoài ký túc xá. Việc phát sóng lời tự nhận lỗi công khai có thể làm tổn thương lòng tự trọng của sinh viên và sẽ không được ban lãnh đạo nhà trường chấp thuận, ngay cả khi Dịch Mỹ Hiền đồng ý.
Trong tuần thi, trò nghịch ngợm của Tạ Hoài không những không đạt được mục đích mà còn bị chỉ trích công khai ba lần.
Hai con sóc nhảy giữa các cành cây cọ, chơi đùa trong tán lá.
Ánh nắng chói chang làm cay mắt Tạ Hoài, anh giơ tay che lại. Khi tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên, anh từ bỏ kế hoạch trèo cây bắt sóc dọa mọi người trong phòng hiệu trưởng, ngoan ngoãn đi vào tòa nhà.
…
Đây là kỳ thi cuối cùng của chuyên ngành Xã hội học trước kỳ nghỉ hè.
Tạ Hoài cũng không có nhờ người giữ chỗ cho mình, lúc vào lớp chỉ thấy hàng ghế đầu tiên trống không.
Hạ Hạ đã thi xong môn này ở Đại học Hải Nam, không cần thi nữa, cô đang nhàn nhã dựa vào tường hành lang nghịch điện thoại, thấy Tạ Hoài đi tới, cô đứng thẳng người.
Cô mặc quần jean đơn giản cùng áo phông trắng, đội mũ bóng chày màu đen và đeo một chiếc ba lô trông có vẻ nặng.
“Anh học môn này có tốt không?”
"KHÔNG."
“Anh làm gì suốt thời gian qua mà không chịu học?”
Tạ Hoài nghĩ đến việc anh đã vắt óc suy nghĩ để thực hiện lời hứa với cô, nhưng anh không nói ra, ngược lại còn lười biếng vò mái tóc đã rối bù của mình, vẻ mặt khó chịu.
Hạ Hạ: “Anh sẽ rớt môn à?”
“Khó nói lắm.”
Hạ Hạ nhéo tai anh: “Nói lại lần nữa coi!”
“Á á á, đau quá—” Tạ Hoài nhăn mặt, “Em muốn giết chồng tương lai của em sao?”
“Điểm thấp thì được, nhưng rớt môn thì anh chết chắc” Hạ Hạ đe dọa. “Nếu để rớt một môn, thỏa thuận của chúng ta sẽ bị trì hoãn thêm một năm, hiểu chưa?”
Tạ Hoài: “…”
Con gái nếu muốn quả thật có thể trở nên tàn độc mà, Tạ Hoài nghĩ.
Cuối cùng Hạ Hạ cũng nhận ra một điều.
—Quyền lực trong mối quan hệ của họ thực ra không nằm trong tay Tạ Hoài mà nằm trong tay cô.
So sánh mà nói, người nằm kèo dưới chính là Tạ Hoài.
“Chỉ là rớt một môn thôi, cũng không phải là anh chưa từng rớt trước đây.”
"Không được" giọng Hạ Hạ cao lên. "Em là sinh viên đứng đầu chuyên ngành của mình, anh hiểu không? Em cũng là sinh viên đứng đầu chuyên ngành tại Đại học Hải Nam. Anh là người đàn ông của em – nếu anh mà rớt, sẽ ảnh hưởng xấu đến em."
Tạ Hoài: “…”
"Được rồi," anh đưa tay véo má cô. "Anh sẽ cố gắng hết sức."
Tiếng chuông báo hiệu giờ thi chính thức vang lên, anh buông tay: “Anh vào đây.”
Ánh mắt Hạ Hạ trong veo nhìn anh dịu dàng: “Chúc anh thi tốt.”
Tạ Hoài vẫy tay, trong đầu tràn ngập lời đe dọa của Hạ Hạ và suy nghĩ làm sao để có cơ hội sử dụng loa phát thanh.
Kỳ thi kéo dài hai tiếng đồng hồ. Tạ Hoài mất một tiếng để điền hết nửa tờ giấy thi.
Một số học sinh đã bắt đầu nộp bài, nhưng anh không vội vã hoàn thành các câu hỏi còn lại. Thay vào đó, anh nhìn chằm chằm vào giám thị.
Điện thoại của anh ở trong túi. Nếu anh lấy nó ra, giáo viên trên bục giảng sẽ nhận ra – sẽ được tính là gian lận.
Liệu gian lận có giúp anh có cơ hội được phát thanh tự phê bình toàn trường không? Có lẽ là không, nhưng đáng thử. Nếu vi phạm đặc biệt nghiêm trọng, như nếu anh phớt lờ quy định thi cử nghiêm túc và trơ tráo chơi trò đập chuột chũi trước mặt giám thị, điều đó sẽ khiêu khích giáo viên.
Tạ Hoài nghĩ như vậy, tay vô thức đưa vào túi.
Khi anh định lấy điện thoại ra, anh liếc lên thì thấy Hạ Hạ đang nhìn anh từ cửa lớp học.
Một tiếng đã trôi qua mà cô ấy vẫn chưa rời đi.
Cô nhướn mày, lẩm bẩm qua khẩu hình miệng: "Anh đang định làm cái gì vậy?"
Tạ Hoài đành phải rút tay lại, từ bỏ kế hoạch đập chuột chũi.
Hạ Hạ nhìn anh một lúc rồi nói khẽ: “Em đi đây.”
Tạ Hoài nghĩ rằng cô định quay về ký túc xá nên vẫy tay chào tạm biệt.
Sau khi hoàn thành bài thi cuối cùng, Tạ Hoài ngồi bên bồn hoa trước tòa nhà giảng dạy, nhắn tin cho Hạ Hạ hỏi cô có muốn cùng anh đi ăn trưa không.
Hạ Hạ không trả lời.
Loa phát thanh của trường kêu lạch cạch.
Sau tiếng ré lên đinh tai, một giọng nam trầm bắt đầu thông báo về kỳ nghỉ hè và ngày trở lại của trường Đại học Nam Kinh, tiếp theo là thông tin về các chương trình tình nguyện của sinh viên và các dự án giảng dạy mùa hè ở các vùng núi, khuyến khích sinh viên tham gia tích cực.
Giọng nói này quen thuộc với Tạ Hoài –là người bạn của Khương Cảnh Châu ở đài phát thanh. Khương Cảnh Châu đã từng hỏi người bạn này về chìa khóa, nhưng không có sự đồng ý của giáo viên, người bạn này không thể giúp được.
Nghe chương trình phát thanh, Tạ Hoài cảm thấy có chút muốn nghịch ngợm.
Anh kiểm tra đồng hồ, đã gần đến giờ ăn trưa - giờ cao điểm ở căng tin. Nếu anh đợi đến khi chương trình phát thanh kết thúc mới ăn, anh sẽ bị đám đông đẩy ra ngoài.
Nghĩ vậy, Tạ Hoài đi về phía căng tin.
Nam sinh tắt thiết bị phát sóng, đang định rời khỏi phòng thu thì nhìn thấy Tạ Hoài đứng ở cửa, tay cầm hai hộp cơm rang.
“Cậu ăn chưa?” Tạ Hoài cười tươi, lộ ra hàm răng trắng bóng, “Tôi mang cơm trưa đến cho cậu.”
Cậu sinh viên kia giật mình, Tạ Hoài đưa túi đến trước mặt cậu: “Ăn đi nhân lúc còn nóng.”
“Cho dù cậu có mang đồ ăn đến cho tôi, tôi cũng không cho cậu mượn chìa khóa đâu,” cậu sinh viên cầm lấy đồ ăn nhưng lại cảm thấy Tạ Hoài có ý đồ xấu nên lo lắng, “Lãnh đạo nhà trường sẽ giết tôi đấy.”
“Đừng lo, đừng lo lắng.” Tạ Hoài thản nhiên khoác tay lên vai cậu ấy, “Tôi không phải đến mượn chìa khóa, chỉ là mang đồ ăn đến thôi. Cậu là bạn của Cảnh Châu, tôi là anh em của Cảnh Châu, bạn của bạn là bạn tốt. Người anh em, chỉ là cùng nhau ăn thôi, đừng căng thẳng.”
Cậu sinh viên mở hộp cơm.
Tạ Hoài đặc biệt hào phóng khi thêm gấp đôi lượng thịt bò còn có một quả trứng kho.
Cậu vừa ăn vừa tán gẫu với Tạ Hoài: “Thật ra, có rất nhiều cách để theo đuổi một cô gái, cậu không nhất thiết chỉ làm mỗi cách này. Một lời tỏ tình trên sóng phát thanh nghe có vẻ lãng mạn, nhưng hậu quả thì rất phiền phức. Một khi lãnh đạo trường học đến tìm cậu, cậu sẽ phải chịu khổ.”
Tạ Hoài đáp lại bằng những âm thanh đồng ý mơ hồ trong khi vẫn tập trung vào hộp cơm.
Ăn được nửa hộp, anh đột nhiên liếc mắt ra ngoài: “Hình như Khương Cảnh Châu gọi cậu kìa.”
Tai của cậu ta giật giật: “Không có, tôi không nghe thấy gì cả.”
“Có mà.” Tạ Hoài chỉ vào hành lang bên ngoài. “Bên kia.”
Khi cậu sinh viên bước ra ngoài để xem, Tạ Hoài nhanh chân đóng cửa phòng phát sóng lại và nhanh chóng khóa lại một tiếng tách.
Cậu sinh viên: “…”
“Lãnh đạo trường học sẽ không giết cậu đâu” Tạ Hoài ngồi trước thiết bị phát thanh, lạnh lùng nói, “Cậu không cho tôi mượn chìa khóa, nên tôi phải ép cậu đi ra ngoài, nếu bọn họ muốn giết cậu, cứ để bọn họ tới tìm tôi.”
Tạ Hoài mở nút phát sóng, thử micro vài tiếng “Xin chào”, nghe thấy tiếng vọng từ nhiều góc trường, không hài lòng, lại tăng âm lượng lên.
Anh hắng giọng nhiều lần, tay từ từ đưa vào túi quần.
“Hạ Hạ,” anh nhướn đôi lông mày kiêu ngạo trong phòng phát thanh trống rỗng, vẻ mặt hống hách, giọng nói vừa kiêu ngạo vừa trong trẻo, “Nghe này—”
Nói được nửa câu tuyên bố quan trọng, anh chợt sững người.
Túi anh trống rỗng – bức thư tình dài hai nghìn chữ mà anh đã mất nhiều đêm để viết—
—Anh quên mang theo rồi!!!
Phòng phát thanh và văn phòng đều ở cùng một tòa nhà, giáo viên nghe thấy tiếng động đều chạy tới, gõ cửa: “Tạ Hoài!! tắt thiết bị ngay, lập tức ra ngoài.”
Tạ Hoài không để ý tới bọn họ, tiếp tục tăng âm lượng lên để át đi những âm thanh bên ngoài.
Từ nhỏ đến giờ anh chưa bao giờ vượt qua bài kiểm tra viết tiếng Trung, giờ đây khi cuối cùng anh cũng viết được một bài hay nhưng lại quên mang theo, đành tự ứng biến vậy.
“Hạ Hạ…”
Cơn gió buổi trưa mang theo ánh nắng và hơi nóng tràn vào cửa sổ.
Mặt trời thiêu đốt sáng chói, đốt cháy mọi hơi ẩm và sự u ám trong không khí. Những hạt bụi nhảy múa trong tia nắng, lấp lánh ánh bạc mờ nhạt.
Chàng trai trẻ đặt bên cạnh một hộp cơm rang thịt bò ăn dở, những hạt cơm vẫn còn dính ở khóe miệng.
Anh trông có vẻ hơi lo lắng, trong căn phòng trống trải, khuôn mặt đẹp trai của anh không khỏi ửng đỏ.
Anh lau sạch những hạt cơm và mở khóa điện thoại.
Màn hình khóa của anh là bức ảnh chụp Hạ Hạ vào ngày lễ tình nhân tuyết rơi, anh không thể cưỡng lại việc muốn bên cạnh cô ở thành phố Thường. Đêm khuya, cô gái được bao phủ trong ánh sáng tuyết rực rỡ, ngủ yên bình trên ghế sofa KFC.
Nhìn ảnh cô gái, Tạ Hoài lẩm bẩm: “Hạ Hạ.”
Mặt anh càng đỏ hơn.
Hạ Hạ cố gắng nhấc hành lý lên xe buýt, phát hiện lối đi đã bị chặn bởi bàn chân của ai đó.
Cô quay lại nhìn khuôn mặt của Thái Vân.
“Xin lỗi, né ra dùm.”
Thái Vân liếc mắt nhìn cô một cái rồi rút chân lại.
Khương Cảnh Châu ngồi ở hàng cuối cùng, nhìn thấy bảng tên của Hạ Hạ thì có vẻ ngạc nhiên: “Sao em lại ở đây?”
Hạ Hạ tháo mũ xuống, cười với anh: “Em nộp đơn vào phút chót, ban đầu không có chỗ, nhưng hôm qua có một cô gái nhập viện vì viêm ruột thừa cấp tính, nên giáo sư bảo em thay thế.”
Khương Cảnh Châu kiểm tra điện thoại rồi hỏi lại: “Em không ở trường à?”
Hạ Hạ xoay người trước mặt anh: “Không phải em đang đứng ngay trước mặt anh sao? Hôm nay tiền bối bị sao vậy? Anh nói chuyện kỳ lạ quá.”
Biểu cảm của Khương Cảnh Châu phức tạp: “Vậy Tạ Hoài đang tỏ tình với ai?”
Hạ Hạ nghe không rõ: “Cái gì?”
Khương Cảnh Châu đưa điện thoại cho cô, trong đó có đoạn ghi âm do một người bạn gửi đến.
Hạ Hạ cầm lấy với vẻ bối rối rồi nhấn nút phát.
Giọng nói của Tạ Hoài được khuếch đại nhiều lần qua micro vang lên:
“Hạ Hạ, em nên nghe cho kỹ.”
Hạ Hạ giật mình đến nỗi suýt đánh rơi điện thoại.
Âm thanh im lặng hồi lâu, ngay lúc Hạ Hạ cho rằng không còn gì nữa, giọng nói của Tạ Hoài lại vang lên, không có lời tỏ tình dịu dàng, nhẹ nhàng mà cô tưởng tượng.
Tạ Hoài nói chuyện không có logic hay cấu trúc, giọng nói hung dữ và hống hách.
“Anh đã nói với em hàng triệu lần rồi, anh chưa từng thích ai khác, thực sự chưa từng thích ai khác, nhưng em không tin anh. Bây giờ anh muốn nói với em trước toàn trường, em có tin không?”
“anh Hoài chỉ thích mình em, thích đến mức anh sắp phát điên rồi. Nếu em không để ý đến anh, anh không ăn không ngủ được. Đêm nào anh cũng mơ thấy em chạy trốn cùng người khác. Anh đã nguyền rủa người đàn ông đã mang em đi cả đêm trong lúc ngủ, quấy rầy cả Tân Phổ nghỉ ngơi, em vẫn còn giận dỗi với anh. Em chính là thần chết của anh.”
“Nghe xong thì lập tức đến phòng phát thanh. Anh không thể đợi thêm một năm nữa, không muốn đợi thêm một ngày nào nữa.”
“Anh Hoài yêu em, thực sự yêu em, yêu em đến chết, em có nghe thấy không?”
Giọng nói của Tạ Hoài tràn đầy sự bất lực: “Phó khoa và cố vấn đang chặn cửa, bọn họ nhất định sẽ kéo anh đến văn phòng để giáo dục tư tưởng. Anh thậm chí không thể rời khỏi phòng phát thanh. Đến tìm anh ngay, anh cần nói chuyện đàng hoàng với em.”
Hạ Hạ che miệng, một nửa không tin, một nửa quá sốc đến nỗi không nói nên lời.
Cảm xúc của cô hoàn toàn lẫn lộn, nhất thời bấn loạn, đứng đó không thể thốt ra lời nào.
Ngay sau khi Tạ Hoài nói xong, cô nghe thấy giọng nói hơi trầm nhưng có vẻ bực bội trong đoạn ghi âm.
“Tạ Hoài, anh có bị ngu không?”
Dịch Mỹ Hiền tức giận mắng: “Hạ Hạ đã cùng tổ nghiên cứu nông thôn đi mất rồi, nói cái gì vậy hả? Nói cái gì vậy!”
Những cây cọ trải dài những chiếc lá màu ngọc lục bảo dưới bầu trời xanh trong vắt, tương phản với tòa nhà giảng dạy màu cam của Đại học Nam Kinh. Mọi nơi người ta nhìn thấy đều tràn đầy sức sống.
Tạ Hoài đứng trước tòa nhà giảng dạy, trầm ngâm nhìn những chiếc loa phóng thanh màu đen gắn bên hông tòa nhà.
Trong hai tuần qua, Dịch Mỹ Hiền đã lôi Tạ Hoài đến văn phòng của cô tám lần vì hành vi vi phạm thường xuyên.
Ba lần trốn tiết học của giáo sư nghiêm khắc nhất.
Hai lần cố tình lãng phí thức ăn ở căng tin.
Một lần vì vắng mặt trong cuộc họp cấp lớp.
Một lần vì vi phạm nội quy mới của trường vì bán kẹo táo gai trên đường Xuân Hòa.
Và một lần vì ở ngoài quá giờ giới nghiêm, cố trèo qua cổng sắt của khu vườn sau ký túc xá nam sau khi cửa đã khóa. Anh thậm chí còn cố tình trèo đúng cách, khiến cánh cổng kêu ầm ầm rất to.
Người quản lý ký túc xá ban đầu không thèm bắt anh, nhưng sau nửa giờ nỗ lực không thành công của Tạ Hoài và tiếng ồn khiến anh ta không ngủ được, lòng thương xót đã bị thay thế bằng sự bực bội vì thiếu ngủ.
Khi người quản lý ra ngoài để bắt anh lại, Tạ Hoài chán không muốn trèo nữa – anh chỉ dựa vào cánh cổng sắt, đá vào nó một cách nhịp nhàng.
Không giống như trường trung học với lễ chào cờ hàng tuần, trường đại học hiếm khi tổ chức các cuộc họp toàn trường - có lẽ chỉ bốn năm một lần. Ngoài việc sử dụng loa phát thanh, Tạ Hoài không có cơ hội nào khác để làm Hạ Hạ vui vẻ trước toàn thể giảng viên và sinh viên.
Anh cố tình gây rắc rối, vắt óc suy nghĩ chỉ để có cơ hội bị trừng phạt, nhưng Dịch Mỹ Hiền không cho anh thứ anh muốn.
Với văn hóa của Đại học Nam Kinh, ngay cả những lời xử phạt công khai cũng chỉ được đăng trên bảng thông báo bên ngoài ký túc xá. Việc phát sóng lời tự nhận lỗi công khai có thể làm tổn thương lòng tự trọng của sinh viên và sẽ không được ban lãnh đạo nhà trường chấp thuận, ngay cả khi Dịch Mỹ Hiền đồng ý.
Trong tuần thi, trò nghịch ngợm của Tạ Hoài không những không đạt được mục đích mà còn bị chỉ trích công khai ba lần.
Hai con sóc nhảy giữa các cành cây cọ, chơi đùa trong tán lá.
Ánh nắng chói chang làm cay mắt Tạ Hoài, anh giơ tay che lại. Khi tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên, anh từ bỏ kế hoạch trèo cây bắt sóc dọa mọi người trong phòng hiệu trưởng, ngoan ngoãn đi vào tòa nhà.
…
Đây là kỳ thi cuối cùng của chuyên ngành Xã hội học trước kỳ nghỉ hè.
Tạ Hoài cũng không có nhờ người giữ chỗ cho mình, lúc vào lớp chỉ thấy hàng ghế đầu tiên trống không.
Hạ Hạ đã thi xong môn này ở Đại học Hải Nam, không cần thi nữa, cô đang nhàn nhã dựa vào tường hành lang nghịch điện thoại, thấy Tạ Hoài đi tới, cô đứng thẳng người.
Cô mặc quần jean đơn giản cùng áo phông trắng, đội mũ bóng chày màu đen và đeo một chiếc ba lô trông có vẻ nặng.
“Anh học môn này có tốt không?”
"KHÔNG."
“Anh làm gì suốt thời gian qua mà không chịu học?”
Tạ Hoài nghĩ đến việc anh đã vắt óc suy nghĩ để thực hiện lời hứa với cô, nhưng anh không nói ra, ngược lại còn lười biếng vò mái tóc đã rối bù của mình, vẻ mặt khó chịu.
Hạ Hạ: “Anh sẽ rớt môn à?”
“Khó nói lắm.”
Hạ Hạ nhéo tai anh: “Nói lại lần nữa coi!”
“Á á á, đau quá—” Tạ Hoài nhăn mặt, “Em muốn giết chồng tương lai của em sao?”
“Điểm thấp thì được, nhưng rớt môn thì anh chết chắc” Hạ Hạ đe dọa. “Nếu để rớt một môn, thỏa thuận của chúng ta sẽ bị trì hoãn thêm một năm, hiểu chưa?”
Tạ Hoài: “…”
Con gái nếu muốn quả thật có thể trở nên tàn độc mà, Tạ Hoài nghĩ.
Cuối cùng Hạ Hạ cũng nhận ra một điều.
—Quyền lực trong mối quan hệ của họ thực ra không nằm trong tay Tạ Hoài mà nằm trong tay cô.
So sánh mà nói, người nằm kèo dưới chính là Tạ Hoài.
“Chỉ là rớt một môn thôi, cũng không phải là anh chưa từng rớt trước đây.”
"Không được" giọng Hạ Hạ cao lên. "Em là sinh viên đứng đầu chuyên ngành của mình, anh hiểu không? Em cũng là sinh viên đứng đầu chuyên ngành tại Đại học Hải Nam. Anh là người đàn ông của em – nếu anh mà rớt, sẽ ảnh hưởng xấu đến em."
Tạ Hoài: “…”
"Được rồi," anh đưa tay véo má cô. "Anh sẽ cố gắng hết sức."
Tiếng chuông báo hiệu giờ thi chính thức vang lên, anh buông tay: “Anh vào đây.”
Ánh mắt Hạ Hạ trong veo nhìn anh dịu dàng: “Chúc anh thi tốt.”
Tạ Hoài vẫy tay, trong đầu tràn ngập lời đe dọa của Hạ Hạ và suy nghĩ làm sao để có cơ hội sử dụng loa phát thanh.
Kỳ thi kéo dài hai tiếng đồng hồ. Tạ Hoài mất một tiếng để điền hết nửa tờ giấy thi.
Một số học sinh đã bắt đầu nộp bài, nhưng anh không vội vã hoàn thành các câu hỏi còn lại. Thay vào đó, anh nhìn chằm chằm vào giám thị.
Điện thoại của anh ở trong túi. Nếu anh lấy nó ra, giáo viên trên bục giảng sẽ nhận ra – sẽ được tính là gian lận.
Liệu gian lận có giúp anh có cơ hội được phát thanh tự phê bình toàn trường không? Có lẽ là không, nhưng đáng thử. Nếu vi phạm đặc biệt nghiêm trọng, như nếu anh phớt lờ quy định thi cử nghiêm túc và trơ tráo chơi trò đập chuột chũi trước mặt giám thị, điều đó sẽ khiêu khích giáo viên.
Tạ Hoài nghĩ như vậy, tay vô thức đưa vào túi.
Khi anh định lấy điện thoại ra, anh liếc lên thì thấy Hạ Hạ đang nhìn anh từ cửa lớp học.
Một tiếng đã trôi qua mà cô ấy vẫn chưa rời đi.
Cô nhướn mày, lẩm bẩm qua khẩu hình miệng: "Anh đang định làm cái gì vậy?"
Tạ Hoài đành phải rút tay lại, từ bỏ kế hoạch đập chuột chũi.
Hạ Hạ nhìn anh một lúc rồi nói khẽ: “Em đi đây.”
Tạ Hoài nghĩ rằng cô định quay về ký túc xá nên vẫy tay chào tạm biệt.
Sau khi hoàn thành bài thi cuối cùng, Tạ Hoài ngồi bên bồn hoa trước tòa nhà giảng dạy, nhắn tin cho Hạ Hạ hỏi cô có muốn cùng anh đi ăn trưa không.
Hạ Hạ không trả lời.
Loa phát thanh của trường kêu lạch cạch.
Sau tiếng ré lên đinh tai, một giọng nam trầm bắt đầu thông báo về kỳ nghỉ hè và ngày trở lại của trường Đại học Nam Kinh, tiếp theo là thông tin về các chương trình tình nguyện của sinh viên và các dự án giảng dạy mùa hè ở các vùng núi, khuyến khích sinh viên tham gia tích cực.
Giọng nói này quen thuộc với Tạ Hoài –là người bạn của Khương Cảnh Châu ở đài phát thanh. Khương Cảnh Châu đã từng hỏi người bạn này về chìa khóa, nhưng không có sự đồng ý của giáo viên, người bạn này không thể giúp được.
Nghe chương trình phát thanh, Tạ Hoài cảm thấy có chút muốn nghịch ngợm.
Anh kiểm tra đồng hồ, đã gần đến giờ ăn trưa - giờ cao điểm ở căng tin. Nếu anh đợi đến khi chương trình phát thanh kết thúc mới ăn, anh sẽ bị đám đông đẩy ra ngoài.
Nghĩ vậy, Tạ Hoài đi về phía căng tin.
Nam sinh tắt thiết bị phát sóng, đang định rời khỏi phòng thu thì nhìn thấy Tạ Hoài đứng ở cửa, tay cầm hai hộp cơm rang.
“Cậu ăn chưa?” Tạ Hoài cười tươi, lộ ra hàm răng trắng bóng, “Tôi mang cơm trưa đến cho cậu.”
Cậu sinh viên kia giật mình, Tạ Hoài đưa túi đến trước mặt cậu: “Ăn đi nhân lúc còn nóng.”
“Cho dù cậu có mang đồ ăn đến cho tôi, tôi cũng không cho cậu mượn chìa khóa đâu,” cậu sinh viên cầm lấy đồ ăn nhưng lại cảm thấy Tạ Hoài có ý đồ xấu nên lo lắng, “Lãnh đạo nhà trường sẽ giết tôi đấy.”
“Đừng lo, đừng lo lắng.” Tạ Hoài thản nhiên khoác tay lên vai cậu ấy, “Tôi không phải đến mượn chìa khóa, chỉ là mang đồ ăn đến thôi. Cậu là bạn của Cảnh Châu, tôi là anh em của Cảnh Châu, bạn của bạn là bạn tốt. Người anh em, chỉ là cùng nhau ăn thôi, đừng căng thẳng.”
Cậu sinh viên mở hộp cơm.
Tạ Hoài đặc biệt hào phóng khi thêm gấp đôi lượng thịt bò còn có một quả trứng kho.
Cậu vừa ăn vừa tán gẫu với Tạ Hoài: “Thật ra, có rất nhiều cách để theo đuổi một cô gái, cậu không nhất thiết chỉ làm mỗi cách này. Một lời tỏ tình trên sóng phát thanh nghe có vẻ lãng mạn, nhưng hậu quả thì rất phiền phức. Một khi lãnh đạo trường học đến tìm cậu, cậu sẽ phải chịu khổ.”
Tạ Hoài đáp lại bằng những âm thanh đồng ý mơ hồ trong khi vẫn tập trung vào hộp cơm.
Ăn được nửa hộp, anh đột nhiên liếc mắt ra ngoài: “Hình như Khương Cảnh Châu gọi cậu kìa.”
Tai của cậu ta giật giật: “Không có, tôi không nghe thấy gì cả.”
“Có mà.” Tạ Hoài chỉ vào hành lang bên ngoài. “Bên kia.”
Khi cậu sinh viên bước ra ngoài để xem, Tạ Hoài nhanh chân đóng cửa phòng phát sóng lại và nhanh chóng khóa lại một tiếng tách.
Cậu sinh viên: “…”
“Lãnh đạo trường học sẽ không giết cậu đâu” Tạ Hoài ngồi trước thiết bị phát thanh, lạnh lùng nói, “Cậu không cho tôi mượn chìa khóa, nên tôi phải ép cậu đi ra ngoài, nếu bọn họ muốn giết cậu, cứ để bọn họ tới tìm tôi.”
Tạ Hoài mở nút phát sóng, thử micro vài tiếng “Xin chào”, nghe thấy tiếng vọng từ nhiều góc trường, không hài lòng, lại tăng âm lượng lên.
Anh hắng giọng nhiều lần, tay từ từ đưa vào túi quần.
“Hạ Hạ,” anh nhướn đôi lông mày kiêu ngạo trong phòng phát thanh trống rỗng, vẻ mặt hống hách, giọng nói vừa kiêu ngạo vừa trong trẻo, “Nghe này—”
Nói được nửa câu tuyên bố quan trọng, anh chợt sững người.
Túi anh trống rỗng – bức thư tình dài hai nghìn chữ mà anh đã mất nhiều đêm để viết—
—Anh quên mang theo rồi!!!
Phòng phát thanh và văn phòng đều ở cùng một tòa nhà, giáo viên nghe thấy tiếng động đều chạy tới, gõ cửa: “Tạ Hoài!! tắt thiết bị ngay, lập tức ra ngoài.”
Tạ Hoài không để ý tới bọn họ, tiếp tục tăng âm lượng lên để át đi những âm thanh bên ngoài.
Từ nhỏ đến giờ anh chưa bao giờ vượt qua bài kiểm tra viết tiếng Trung, giờ đây khi cuối cùng anh cũng viết được một bài hay nhưng lại quên mang theo, đành tự ứng biến vậy.
“Hạ Hạ…”
Cơn gió buổi trưa mang theo ánh nắng và hơi nóng tràn vào cửa sổ.
Mặt trời thiêu đốt sáng chói, đốt cháy mọi hơi ẩm và sự u ám trong không khí. Những hạt bụi nhảy múa trong tia nắng, lấp lánh ánh bạc mờ nhạt.
Chàng trai trẻ đặt bên cạnh một hộp cơm rang thịt bò ăn dở, những hạt cơm vẫn còn dính ở khóe miệng.
Anh trông có vẻ hơi lo lắng, trong căn phòng trống trải, khuôn mặt đẹp trai của anh không khỏi ửng đỏ.
Anh lau sạch những hạt cơm và mở khóa điện thoại.
Màn hình khóa của anh là bức ảnh chụp Hạ Hạ vào ngày lễ tình nhân tuyết rơi, anh không thể cưỡng lại việc muốn bên cạnh cô ở thành phố Thường. Đêm khuya, cô gái được bao phủ trong ánh sáng tuyết rực rỡ, ngủ yên bình trên ghế sofa KFC.
Nhìn ảnh cô gái, Tạ Hoài lẩm bẩm: “Hạ Hạ.”
Mặt anh càng đỏ hơn.
Hạ Hạ cố gắng nhấc hành lý lên xe buýt, phát hiện lối đi đã bị chặn bởi bàn chân của ai đó.
Cô quay lại nhìn khuôn mặt của Thái Vân.
“Xin lỗi, né ra dùm.”
Thái Vân liếc mắt nhìn cô một cái rồi rút chân lại.
Khương Cảnh Châu ngồi ở hàng cuối cùng, nhìn thấy bảng tên của Hạ Hạ thì có vẻ ngạc nhiên: “Sao em lại ở đây?”
Hạ Hạ tháo mũ xuống, cười với anh: “Em nộp đơn vào phút chót, ban đầu không có chỗ, nhưng hôm qua có một cô gái nhập viện vì viêm ruột thừa cấp tính, nên giáo sư bảo em thay thế.”
Khương Cảnh Châu kiểm tra điện thoại rồi hỏi lại: “Em không ở trường à?”
Hạ Hạ xoay người trước mặt anh: “Không phải em đang đứng ngay trước mặt anh sao? Hôm nay tiền bối bị sao vậy? Anh nói chuyện kỳ lạ quá.”
Biểu cảm của Khương Cảnh Châu phức tạp: “Vậy Tạ Hoài đang tỏ tình với ai?”
Hạ Hạ nghe không rõ: “Cái gì?”
Khương Cảnh Châu đưa điện thoại cho cô, trong đó có đoạn ghi âm do một người bạn gửi đến.
Hạ Hạ cầm lấy với vẻ bối rối rồi nhấn nút phát.
Giọng nói của Tạ Hoài được khuếch đại nhiều lần qua micro vang lên:
“Hạ Hạ, em nên nghe cho kỹ.”
Hạ Hạ giật mình đến nỗi suýt đánh rơi điện thoại.
Âm thanh im lặng hồi lâu, ngay lúc Hạ Hạ cho rằng không còn gì nữa, giọng nói của Tạ Hoài lại vang lên, không có lời tỏ tình dịu dàng, nhẹ nhàng mà cô tưởng tượng.
Tạ Hoài nói chuyện không có logic hay cấu trúc, giọng nói hung dữ và hống hách.
“Anh đã nói với em hàng triệu lần rồi, anh chưa từng thích ai khác, thực sự chưa từng thích ai khác, nhưng em không tin anh. Bây giờ anh muốn nói với em trước toàn trường, em có tin không?”
“anh Hoài chỉ thích mình em, thích đến mức anh sắp phát điên rồi. Nếu em không để ý đến anh, anh không ăn không ngủ được. Đêm nào anh cũng mơ thấy em chạy trốn cùng người khác. Anh đã nguyền rủa người đàn ông đã mang em đi cả đêm trong lúc ngủ, quấy rầy cả Tân Phổ nghỉ ngơi, em vẫn còn giận dỗi với anh. Em chính là thần chết của anh.”
“Nghe xong thì lập tức đến phòng phát thanh. Anh không thể đợi thêm một năm nữa, không muốn đợi thêm một ngày nào nữa.”
“Anh Hoài yêu em, thực sự yêu em, yêu em đến chết, em có nghe thấy không?”
Giọng nói của Tạ Hoài tràn đầy sự bất lực: “Phó khoa và cố vấn đang chặn cửa, bọn họ nhất định sẽ kéo anh đến văn phòng để giáo dục tư tưởng. Anh thậm chí không thể rời khỏi phòng phát thanh. Đến tìm anh ngay, anh cần nói chuyện đàng hoàng với em.”
Hạ Hạ che miệng, một nửa không tin, một nửa quá sốc đến nỗi không nói nên lời.
Cảm xúc của cô hoàn toàn lẫn lộn, nhất thời bấn loạn, đứng đó không thể thốt ra lời nào.
Ngay sau khi Tạ Hoài nói xong, cô nghe thấy giọng nói hơi trầm nhưng có vẻ bực bội trong đoạn ghi âm.
“Tạ Hoài, anh có bị ngu không?”
Dịch Mỹ Hiền tức giận mắng: “Hạ Hạ đã cùng tổ nghiên cứu nông thôn đi mất rồi, nói cái gì vậy hả? Nói cái gì vậy!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









