Tạ Hoài đặt thẻ căn cước lên quầy: “Cho hai phòng.”
Hạ Hạ như con thỏ ngoan ngoãn đi theo, không vội vã, nghe anh nói muốn hai phòng, trong lòng thầm niệm chú, cô niệm: “Không còn phòng không còn phòng không còn phòng…”
Lễ tân: “Xin lỗi anh, hôm nay chúng tôi chỉ còn một phòng.”
Hạ Hạ: “!!!”
Trong lòng cô lại bắt đầu lẩm bẩm: “Giường lớn, giường lớn, giường lớn, giường lớn…”
Tạ Hoài: "Phòng hai giường à?”
Nhân viên lễ tân nói: “Chỉ còn một phòng có giường cỡ lớn thôi.”
Hạ Hạ vô cùng kinh ngạc, tự hỏi liệu hôm nay mình có đạt được năng lực kỳ diệu nào không, có được mọi thứ mình mong muốn.
Linh cảm may mắn như vậy không nên lãng phí, cô tiếp tục niệm: “Tạ Hoài ngủ chung giường với mình đêm nay, Tạ Hoài ngủ chung giường với mình đêm nay…”
Tạ Hoài quay lại, thấy vẻ mặt gian trá của cô, hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
Hạ Hạ lập tức làm ra vẻ mặt vô tội: “Không có gì, không có gì cả.”
Tạ Hoài: “Chúng ta thử khách sạn khác xem, nơi này chỉ còn một phòng thôi.”
Hạ Hạ khó khăn nhìn xuống chân mình: “Giày của em cọ vào chân nên giờ đi rất đau.”
“Thôi bỏ đi vậy”
Tạ Hoài đưa cả hai giấy tờ tùy thân cho lễ tân để làm thủ tục nhận phòng rồi dẫn Hạ Hạ lên lầu.
Khi bước vào phòng, anh bật điều hòa trước, sau đó cởi áo khoác rồi đi vào phòng tắm để kiểm tra nhiệt độ nước.
Hạ Hạ chần chừ trong lúc c** q**n áo, đôi mắt đen láy tinh nghịch đảo quanh.
Tạ Hoài đi ra: “Cởi giày ra đi”
Hạ Hạ: “Hả?”
Tạ Hoài đặt cô ngồi xuống ghế, cởi giày và tất ra kiểm tra ngón chân và gót chân của cô. Chân Hạ Hạ hơi đổ mồ hôi vì đi bộ, bị bế như vậy làm cô cảm thấy ngại ngùng.
Cô định rút chân về, nhưng Tạ Hoài lại nắm chặt mắt cá chân cô hơn: “Chỗ nào bị trầy xước vậy?”
Hạ Hạ chỉ cười mà không nói gì.
“Nói dối tôi?” Tạ Hoài đứng dậy, dùng bàn tay đang giữ chân véo mặt cô.
Hạ Hạ hét lên rồi tránh ra: “Em chỉ thấy anh mệt mỏi nên muốn anh nghỉ ngơi sớm thôi mà”
“Vớ vẩn” Tạ Hoài nói, “Chỉ có một cái giường, làm sao tôi có thể nghỉ ngơi được?”
“Ngủ ở đây.” Hạ Hạ chỉ vào giường, không hề ngại ngùng.
“Nếu tôi ngủ ở đây thì em sẽ ngủ ở đâu?”
“Cũng ở đây.”
Tạ Hoài không để ý đến cô, nước trong phòng tắm đã nóng lên, anh đứng trong buồng tắm bốc đầy hơi nước, hỏi: "Em muốn tắm trước không?"
Hạ Hạ nói: “Anh đi trước đi.”
Tạ Hoài đã vội vã chạy tới lui suốt đêm, chắc hẳn rất mệt.
Tạ Hoài không nói nữa, mười phút sau đã tắm xong, đầu quấn khăn tắm đi ra.
Hạ Hạ đi vào. Anh ngồi trên ghế cạnh tủ tivi chơi điện thoại. Khi vòi sen bắt đầu chảy, ánh mắt anh rời khỏi điện thoại, liếc về phía đó.
Phòng tắm có rèm, hơi nước phủ lên lớp kính mờ một lớp sương mù có khả năng gợi trí tưởng tượng. Ánh đèn trần màu cam chiếu bóng hình cô gái mờ nhạt lên tấm rèm nhựa, một cái bóng đen mờ ảo. Tạ Hoài nhìn chằm chằm không chớp mắt, không dám nhìn quá lâu rồi dời mắt đi.
Cổ họng anh rung lên, đột nhiên anh cảm thấy bồn chồn.
Khi vòi sen ngừng, Tạ Hoài mở cửa sổ, gió bắc mang theo những bông tuyết thổi vào, làm mát nhiệt độ cơ thể nóng bừng của anh.
Hạ Hạ quấn khăn tắm đi ra, run rẩy phàn nàn: “Anh Hoài, sao anh lại mở cửa sổ giữa mùa đông thế này? Lạnh quá!”
Tạ Hoài nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của cô trên cửa sổ kính.
—Cánh tay trắng mềm mại lộ ra, bờ vai thon thả và thanh tú, những giọt nước từ mái tóc ướt của cô chảy dọc theo xương đòn xuống lớp khăn.
Giọng nói của anh trầm xuống, vẫn không quay người lại: “Sao em lại ăn mặc như vậy?”
Hạ Hạ nghĩ thầm: Thì muốn quyến rũ anh.
Nhưng cô lại nói lớn: “Em không mang theo đồ ngủ”.
Khách sạn Tạ Hoài đặt là khách sạn cao cấp, anh gọi điện đến quầy lễ tân, năm phút sau, nhân viên phục vụ mang lên một chiếc áo choàng tắm sạch sẽ.
Hạ Hạ miễn cưỡng mặc vào, ngồi trên giường, đưa tay vuốt mái tóc ướt.
Cô liếc nhìn Tạ Hoài, hôm nay anh im lặng khác thường, có vẻ như đang suy nghĩ, ít nói hẳn.
Anh đang lo lắng. Hạ Hạ có thể cảm nhận được tâm trạng này—việc anh thổ lộ tình cảm với cô mới khiến anh lo lắng như vậy phải không? Sau đó Hạ Hạ nghĩ, khoan đã, Tạ Hoài đã thổ lộ với mình từ khi nào? Anh chỉ nói cô không thể hẹn hò với bất kỳ ai ngoài anh, và cô đã đồng ý mà không chút do dự. Nhìn theo hướng này, cô dường như đã thông qua cho Tạ Hoài quá dễ dàng. Ai sẽ đền bù cho cô tất cả những ân oán trước đây?
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô hỏi bằng giọng điệu thương lượng: “Anh Hoài, em quên mất những gì anh nói trong cửa hàng lúc nãy rồi. Anh có thể nói lại lần nữa không?”
Tạ Hoài không nói gì, anh tìm máy sấy tóc trong tủ, đi đến bên cạnh cô, luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc cô, bật máy sấy.
Anh đứng trước mặt Hạ Hạ, sấy tóc cho cô, tự nhiên như một cặp đôi đã bên nhau nhiều năm.
Tai Hạ Hạ tràn ngập tiếng ồn của máy sấy, cô thấy môi Tạ Hoài mấp máy nhưng không nghe được giọng anh.
Cô giơ tay lên nhấn nút tắt máy sấy.
"Nói lớn chút nữa" cô gái chớp mắt. "Em không nghe thấy."
Gương mặt Tạ Hoài hơi ửng đỏ, nói cực nhanh, dùng vẻ mất kiên nhẫn để che giấu sự ngượng ngùng của một chàng trai trẻ: “Anh không thể sống thiếu em được, được chưa?”
Hạ Hạ thỏa mãn, lắc lắc mái tóc, ngoan ngoãn cười.
Cô dùng sữa tắm, trên người thoang thoảng mùi hương. Tạ Hoài hít mũi, dời mắt khỏi xương quai xanh trắng sáng của cô.
Anh sấy tóc cho Hạ Hạ được một nửa nên định quay lại ghế thì cô vòng tay qua eo anh.
“Anh Hoài.” Hạ Hạ cọ xát mặt vào lưng anh, dùng giọng nói dịu dàng đặc trưng của con gái, “Chúng ta bí mật hẹn hò đi, anh không nói, em không nói, bọn họ cũng không biết đâu.”
Tạ Hoài quay người lại, đúng lúc Hạ Hạ nghĩ rằng anh đã cảm động, định ôm cô thật chặt, anh lại cúi xuống, quấn cô bằng chiếc chăn mỏng như kén tằm rồi ném cô lên giường.
Hạ Hạ: “?”
“Em có thể đừng quyến rũ tôi nữa được không?” Tạ Hoài cúi người, một tay ấn vào vai cô, “Em biết chữ ‘chết’ viết thế nào không?”
Hạ Hạ gật đầu: “Em biết, nhưng chữ ‘hẹn hò’ em không biết viết. Anh có thể dạy em không?”
Tạ Hoài: “…”
Cô gái nồng nhiệt và táo bạo làm anh gần như muốn phát điên. Những suy nghĩ lãng mạn thoáng qua trước đó khi nhìn thấy cô tắm qua tấm kính đã biến thành ngọn lửa vô hình, bắn xuyên qua anh khi cô khiêu khích anh—vừa nóng bỏng vừa hoang dã, chảy qua mọi mạch máu và lỗ chân lông trên cơ thể anh.
Phần đó của anh ấy sưng lên một cách khó chịu.
Tạ Hoài nắm lấy tai Hạ Hạ: “Nói lại lần nữa xem.”
“Ái————” Hạ Hạ kêu thảm, “Anh là đồ đàn ông thối tha, thả em ra——”
Tạ Hoài buông cô ra, Hạ Hạ xoa xoa vành tai đỏ ửng, mắng: "Anh sẽ không còn chảnh chọe như vậy được lâu đâu, đừng nghĩ rằng em sẽ để anh bắt nạt em, rồi sẽ có ngày anh quỳ xuống trước mặt em cầu xin em chấp nhận anh, đến lúc đó đừng có mà khóc!"
“Em cho rằng tôi chảnh chọe phải không?” Tạ Hoài đen mặt ngồi ở trên ghế, cách Hạ Hạ xa một chút, “Yên lặng ngủ đi, bằng không tôi sẽ đuổi em ra ngoài.”
Hạ Hạ cố ý hừ một tiếng thật lớn để cho Tạ Hoài biết cô đang tức giận.
Cô ôm chặt lấy chăn một cách hờn dỗi, cuộn tròn người lại.
Tạ Hoài tắt đèn trong phòng, hiển nhiên là định ngồi trên ghế cả đêm cho đến bình minh.
Hạ Hạ giả vờ ngủ nhưng miệng vẫn hoạt động, trằn trọc trở mình, lẩm bẩm chửi thề: “Đồ cờ hó Tạ Hoài, đồ đàn ông thối…”
Sau khi nghe cô chửi thề một hồi, Tạ Hoài đột nhiên đứng dậy đi đến bên giường.
Hạ Hạ cảm nhận được anh đang tới gần, quay đầu lại, lộ ra hai con mắt đen như thủy ngân đang trừng trừng nhìn anh trong bóng tối: "Làm sao?"
Tạ Hoài không nói một lời, nhấc chăn lên, trèo lên giường rồi ôm lấy cô.
Cơ thể mềm mại của Hạ Hạ lập tức cứng đờ.
“Tôi sẽ ôm em ngủ, đừng làm ồn nữa.” Giọng nói của Tạ Hoài trầm thấp, rõ ràng đang đè nén điều gì đó.
Thấy Hạ Hạ im lặng, anh trầm giọng hỏi: “Em có nghe thấy không?”
Hạ Hạ có chút ngượng ngùng, khẽ nói: "Em nghe rồi.”
Một lúc sau, cô lại líu lo: “Sao anh lại đột nhiên đổi ý thế?”
Tạ Hoài: “Không thể cưỡng lại được.”
Hạ Hạ thử vận may: “Vậy anh có thể hôn em không?”
Tạ Hoài cứng đờ người, cánh tay đột nhiên siết chặt: “Đừng đùa nữa, nếu em còn trêu nữa, tôi thật sự sẽ không nhịn được đâu.”
Hạ Hạ như con thỏ ngoan ngoãn đi theo, không vội vã, nghe anh nói muốn hai phòng, trong lòng thầm niệm chú, cô niệm: “Không còn phòng không còn phòng không còn phòng…”
Lễ tân: “Xin lỗi anh, hôm nay chúng tôi chỉ còn một phòng.”
Hạ Hạ: “!!!”
Trong lòng cô lại bắt đầu lẩm bẩm: “Giường lớn, giường lớn, giường lớn, giường lớn…”
Tạ Hoài: "Phòng hai giường à?”
Nhân viên lễ tân nói: “Chỉ còn một phòng có giường cỡ lớn thôi.”
Hạ Hạ vô cùng kinh ngạc, tự hỏi liệu hôm nay mình có đạt được năng lực kỳ diệu nào không, có được mọi thứ mình mong muốn.
Linh cảm may mắn như vậy không nên lãng phí, cô tiếp tục niệm: “Tạ Hoài ngủ chung giường với mình đêm nay, Tạ Hoài ngủ chung giường với mình đêm nay…”
Tạ Hoài quay lại, thấy vẻ mặt gian trá của cô, hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
Hạ Hạ lập tức làm ra vẻ mặt vô tội: “Không có gì, không có gì cả.”
Tạ Hoài: “Chúng ta thử khách sạn khác xem, nơi này chỉ còn một phòng thôi.”
Hạ Hạ khó khăn nhìn xuống chân mình: “Giày của em cọ vào chân nên giờ đi rất đau.”
“Thôi bỏ đi vậy”
Tạ Hoài đưa cả hai giấy tờ tùy thân cho lễ tân để làm thủ tục nhận phòng rồi dẫn Hạ Hạ lên lầu.
Khi bước vào phòng, anh bật điều hòa trước, sau đó cởi áo khoác rồi đi vào phòng tắm để kiểm tra nhiệt độ nước.
Hạ Hạ chần chừ trong lúc c** q**n áo, đôi mắt đen láy tinh nghịch đảo quanh.
Tạ Hoài đi ra: “Cởi giày ra đi”
Hạ Hạ: “Hả?”
Tạ Hoài đặt cô ngồi xuống ghế, cởi giày và tất ra kiểm tra ngón chân và gót chân của cô. Chân Hạ Hạ hơi đổ mồ hôi vì đi bộ, bị bế như vậy làm cô cảm thấy ngại ngùng.
Cô định rút chân về, nhưng Tạ Hoài lại nắm chặt mắt cá chân cô hơn: “Chỗ nào bị trầy xước vậy?”
Hạ Hạ chỉ cười mà không nói gì.
“Nói dối tôi?” Tạ Hoài đứng dậy, dùng bàn tay đang giữ chân véo mặt cô.
Hạ Hạ hét lên rồi tránh ra: “Em chỉ thấy anh mệt mỏi nên muốn anh nghỉ ngơi sớm thôi mà”
“Vớ vẩn” Tạ Hoài nói, “Chỉ có một cái giường, làm sao tôi có thể nghỉ ngơi được?”
“Ngủ ở đây.” Hạ Hạ chỉ vào giường, không hề ngại ngùng.
“Nếu tôi ngủ ở đây thì em sẽ ngủ ở đâu?”
“Cũng ở đây.”
Tạ Hoài không để ý đến cô, nước trong phòng tắm đã nóng lên, anh đứng trong buồng tắm bốc đầy hơi nước, hỏi: "Em muốn tắm trước không?"
Hạ Hạ nói: “Anh đi trước đi.”
Tạ Hoài đã vội vã chạy tới lui suốt đêm, chắc hẳn rất mệt.
Tạ Hoài không nói nữa, mười phút sau đã tắm xong, đầu quấn khăn tắm đi ra.
Hạ Hạ đi vào. Anh ngồi trên ghế cạnh tủ tivi chơi điện thoại. Khi vòi sen bắt đầu chảy, ánh mắt anh rời khỏi điện thoại, liếc về phía đó.
Phòng tắm có rèm, hơi nước phủ lên lớp kính mờ một lớp sương mù có khả năng gợi trí tưởng tượng. Ánh đèn trần màu cam chiếu bóng hình cô gái mờ nhạt lên tấm rèm nhựa, một cái bóng đen mờ ảo. Tạ Hoài nhìn chằm chằm không chớp mắt, không dám nhìn quá lâu rồi dời mắt đi.
Cổ họng anh rung lên, đột nhiên anh cảm thấy bồn chồn.
Khi vòi sen ngừng, Tạ Hoài mở cửa sổ, gió bắc mang theo những bông tuyết thổi vào, làm mát nhiệt độ cơ thể nóng bừng của anh.
Hạ Hạ quấn khăn tắm đi ra, run rẩy phàn nàn: “Anh Hoài, sao anh lại mở cửa sổ giữa mùa đông thế này? Lạnh quá!”
Tạ Hoài nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của cô trên cửa sổ kính.
—Cánh tay trắng mềm mại lộ ra, bờ vai thon thả và thanh tú, những giọt nước từ mái tóc ướt của cô chảy dọc theo xương đòn xuống lớp khăn.
Giọng nói của anh trầm xuống, vẫn không quay người lại: “Sao em lại ăn mặc như vậy?”
Hạ Hạ nghĩ thầm: Thì muốn quyến rũ anh.
Nhưng cô lại nói lớn: “Em không mang theo đồ ngủ”.
Khách sạn Tạ Hoài đặt là khách sạn cao cấp, anh gọi điện đến quầy lễ tân, năm phút sau, nhân viên phục vụ mang lên một chiếc áo choàng tắm sạch sẽ.
Hạ Hạ miễn cưỡng mặc vào, ngồi trên giường, đưa tay vuốt mái tóc ướt.
Cô liếc nhìn Tạ Hoài, hôm nay anh im lặng khác thường, có vẻ như đang suy nghĩ, ít nói hẳn.
Anh đang lo lắng. Hạ Hạ có thể cảm nhận được tâm trạng này—việc anh thổ lộ tình cảm với cô mới khiến anh lo lắng như vậy phải không? Sau đó Hạ Hạ nghĩ, khoan đã, Tạ Hoài đã thổ lộ với mình từ khi nào? Anh chỉ nói cô không thể hẹn hò với bất kỳ ai ngoài anh, và cô đã đồng ý mà không chút do dự. Nhìn theo hướng này, cô dường như đã thông qua cho Tạ Hoài quá dễ dàng. Ai sẽ đền bù cho cô tất cả những ân oán trước đây?
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô hỏi bằng giọng điệu thương lượng: “Anh Hoài, em quên mất những gì anh nói trong cửa hàng lúc nãy rồi. Anh có thể nói lại lần nữa không?”
Tạ Hoài không nói gì, anh tìm máy sấy tóc trong tủ, đi đến bên cạnh cô, luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc cô, bật máy sấy.
Anh đứng trước mặt Hạ Hạ, sấy tóc cho cô, tự nhiên như một cặp đôi đã bên nhau nhiều năm.
Tai Hạ Hạ tràn ngập tiếng ồn của máy sấy, cô thấy môi Tạ Hoài mấp máy nhưng không nghe được giọng anh.
Cô giơ tay lên nhấn nút tắt máy sấy.
"Nói lớn chút nữa" cô gái chớp mắt. "Em không nghe thấy."
Gương mặt Tạ Hoài hơi ửng đỏ, nói cực nhanh, dùng vẻ mất kiên nhẫn để che giấu sự ngượng ngùng của một chàng trai trẻ: “Anh không thể sống thiếu em được, được chưa?”
Hạ Hạ thỏa mãn, lắc lắc mái tóc, ngoan ngoãn cười.
Cô dùng sữa tắm, trên người thoang thoảng mùi hương. Tạ Hoài hít mũi, dời mắt khỏi xương quai xanh trắng sáng của cô.
Anh sấy tóc cho Hạ Hạ được một nửa nên định quay lại ghế thì cô vòng tay qua eo anh.
“Anh Hoài.” Hạ Hạ cọ xát mặt vào lưng anh, dùng giọng nói dịu dàng đặc trưng của con gái, “Chúng ta bí mật hẹn hò đi, anh không nói, em không nói, bọn họ cũng không biết đâu.”
Tạ Hoài quay người lại, đúng lúc Hạ Hạ nghĩ rằng anh đã cảm động, định ôm cô thật chặt, anh lại cúi xuống, quấn cô bằng chiếc chăn mỏng như kén tằm rồi ném cô lên giường.
Hạ Hạ: “?”
“Em có thể đừng quyến rũ tôi nữa được không?” Tạ Hoài cúi người, một tay ấn vào vai cô, “Em biết chữ ‘chết’ viết thế nào không?”
Hạ Hạ gật đầu: “Em biết, nhưng chữ ‘hẹn hò’ em không biết viết. Anh có thể dạy em không?”
Tạ Hoài: “…”
Cô gái nồng nhiệt và táo bạo làm anh gần như muốn phát điên. Những suy nghĩ lãng mạn thoáng qua trước đó khi nhìn thấy cô tắm qua tấm kính đã biến thành ngọn lửa vô hình, bắn xuyên qua anh khi cô khiêu khích anh—vừa nóng bỏng vừa hoang dã, chảy qua mọi mạch máu và lỗ chân lông trên cơ thể anh.
Phần đó của anh ấy sưng lên một cách khó chịu.
Tạ Hoài nắm lấy tai Hạ Hạ: “Nói lại lần nữa xem.”
“Ái————” Hạ Hạ kêu thảm, “Anh là đồ đàn ông thối tha, thả em ra——”
Tạ Hoài buông cô ra, Hạ Hạ xoa xoa vành tai đỏ ửng, mắng: "Anh sẽ không còn chảnh chọe như vậy được lâu đâu, đừng nghĩ rằng em sẽ để anh bắt nạt em, rồi sẽ có ngày anh quỳ xuống trước mặt em cầu xin em chấp nhận anh, đến lúc đó đừng có mà khóc!"
“Em cho rằng tôi chảnh chọe phải không?” Tạ Hoài đen mặt ngồi ở trên ghế, cách Hạ Hạ xa một chút, “Yên lặng ngủ đi, bằng không tôi sẽ đuổi em ra ngoài.”
Hạ Hạ cố ý hừ một tiếng thật lớn để cho Tạ Hoài biết cô đang tức giận.
Cô ôm chặt lấy chăn một cách hờn dỗi, cuộn tròn người lại.
Tạ Hoài tắt đèn trong phòng, hiển nhiên là định ngồi trên ghế cả đêm cho đến bình minh.
Hạ Hạ giả vờ ngủ nhưng miệng vẫn hoạt động, trằn trọc trở mình, lẩm bẩm chửi thề: “Đồ cờ hó Tạ Hoài, đồ đàn ông thối…”
Sau khi nghe cô chửi thề một hồi, Tạ Hoài đột nhiên đứng dậy đi đến bên giường.
Hạ Hạ cảm nhận được anh đang tới gần, quay đầu lại, lộ ra hai con mắt đen như thủy ngân đang trừng trừng nhìn anh trong bóng tối: "Làm sao?"
Tạ Hoài không nói một lời, nhấc chăn lên, trèo lên giường rồi ôm lấy cô.
Cơ thể mềm mại của Hạ Hạ lập tức cứng đờ.
“Tôi sẽ ôm em ngủ, đừng làm ồn nữa.” Giọng nói của Tạ Hoài trầm thấp, rõ ràng đang đè nén điều gì đó.
Thấy Hạ Hạ im lặng, anh trầm giọng hỏi: “Em có nghe thấy không?”
Hạ Hạ có chút ngượng ngùng, khẽ nói: "Em nghe rồi.”
Một lúc sau, cô lại líu lo: “Sao anh lại đột nhiên đổi ý thế?”
Tạ Hoài: “Không thể cưỡng lại được.”
Hạ Hạ thử vận may: “Vậy anh có thể hôn em không?”
Tạ Hoài cứng đờ người, cánh tay đột nhiên siết chặt: “Đừng đùa nữa, nếu em còn trêu nữa, tôi thật sự sẽ không nhịn được đâu.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









